Trọng Tử 11.4

 

Lạc Âm Phàm đưa Tinh Xán cho nàng, tình ý sâu xa, nói: “Tinh Xán không có đầu nhọn, tấn công không thể lợi hại bằng kiếm nhưng phòng thủ lại rất tốt, vi sư không chọn kiếm mà chọn nó cho ngươi là bởi ngươi có sát khí trời sinh, sư phụ mong ngươi lúc nào cũng biết khắc chế bản thân, không tranh cường háo thắng, càng không được có tâm địa hại người.”

Hàng mi cong dài rủ xuống, Trọng Tử cúi đầu, nói: “Trọng Nhi hiểu rõ rồi ạ!”

Lạc Âm Phàm gật đầu, lát sau lại nói: “Cũng phải dùng nó để tự vệ cho tốt.”

Chàng nhẹ nhàng nói một câu, Trọng Tử phút chốc ngẩng lên, đôi mắt to tròn lấp lánh, rung động lòng người. “Trọng Nhi hiểu.”

 

Mặt trời ló dạng, ánh trăng lặng lẽ khuất núi, gió sớm mai khe khẽ buông lơi.

Thân Tinh Xán bóng loáng, có thể dễ dàng cầm trên tay, không cảm thấy nặng chút nào mà có cảm giác nhẹ bẫng, không gì sánh được.

Trọng Tử cầm Tinh Xán, nhìn ngắm hồi lâu rồi nhẹ nhàng buông tay.

Lạ một điều là Tinh Xán không hề rơi xuống đất mà chỉ dần hạ thấp xuống, cách mặt đất khoảng chừng một thước. Trọng Tử cẩn thận, dè dặt đặt chân lên Tinh Xán, nó như hiểu được tâm tư của chủ nhân, liền chở nàng từ từ bay lên, vô cùng vững chãi.

Những điều Lạc Âm Phàm truyền dạy cho nàng đều vô cùng quan trọng, Trọng Tử hai ngày nay đều ở lỳ trên Tử Trúc phong luyện tập, không hề ra ngoài dạo chơi, nghĩ tới chuyện rạng sáng nay sẽ diễn ra hội thử kiếm, đêm qua nàng trằn trọc mãi không sao ngủ được, liền dứt khoát ngồi dậy suy xét cẩn trọng.

Tuy không muốn tranh giành thắng thua nhưng nếu lúc lên sân đấu mà để lại ấn tượng tốt thì sẽ khiến sư phụ đẹp mặt, sư phụ đã dạy mỗi một pháp khí đều có một kỹ năng, bản lĩnh riêng, nàng phải học cho thật xuất sắc, thành thục mới được.

Trọng Tử vốn có gân cốt dẻo dai, khỏe mạnh, tiếp thu lại rất nhanh, hơn nữa, bình thường cũng từng theo sư phụ ngự kiếm, đã có thể học được cách giữ thăng bằng, thêm nữa, nói ra thì có vẻ kỳ quái, nhưng Tinh Xán cũng giống bề ngoài của nó vậy, vô cùng nhu thuận, dễ điều khiển, chỉ bỏ ra hai ngày ngắn ngủi, nàng đã có thể tùy ý ngự trượng mà bay khắp nơi.

Sau khi Lạc Âm Phàm biết điều đó thì chàng chỉ gật đầu một cái, rồi không có bất cứ biểu hiện nào nữa.

Chẳng lẽ nàng học chưa tốt sao? Nhớ lại năm đó, Trác Hạo ở Thanh Hoa cung từng biểu diễn thuật Ngự kiếm cho nàng xem, hắn ngự kiếm rất giỏi, bay nhanh như chớp, tư thế thu kiếm cũng rất nhanh gọn, nhẹ nhàng, Trọng Tử lúc này mới nhận ra sự cao siêu trong đó.

Trọng Tử luyện đi luyện lại cả trăm lần nhưng vẫn chưa đạt được hiệu quả như vậy, bởi thế nàng rầu rĩ khôn nguôi, nhưng nàng đâu biết rằng, chính cái “chưa tốt” mà nàng tự nhận định đó, người khác nhìn vào lại khó có thể tin được, vì một đệ tử bình thường phải cần ít nhất ba ngày mới miễn cưỡng có thể ngự kiếm bay trên không.

Một cơn gió lướt qua đám mây lay động, rừng trúc vang vọng tiếng rì rào.

Chợt nhớ năm đó, sư phụ cứu nàng thoát khỏi nanh vuốt của con nghê, ôm nàng bay qua rừng sáo trúc… Ký ức trỗi dậy, Trọng Tử ngự trượng bay lên, rồi đột nhiên bay thẳng lên trời cao, vẽ một vòng tròn thật to chính giữa những đám mây, tiếp đó lại khom mình bay lướt xuống, xiêm y màu trắng kéo theo mây trôi, cả rừng Tử Trúc hoang dại đang lả lướt dưới chân nàng, toàn bộ cảnh sắc của rừng tử trúc đều thu gọn trong tầm mắt, mỗi một nóc nhà ở Trọng Hoa cung từ trước đến nay đều gợi cho nàng cảm giác thân thiết đến kỳ lạ.

Trên không trung, một con “bạch yến” đang cưỡi mây đạp gió xuyên qua biển trúc bao la, xanh ngút ngàn, dáng người vô cùng linh động.

Lạc Âm Phàm chắp tay đứng trên tảng đá ở đỉnh núi, không hề nhúc nhích, lẳng lặng nhìn ngắm cảnh tượng này.

Từ lúc Trọng Tử lặng lẽ ra ngoài luyện tập, chàng ngày đêm dõi theo quan sát, tiểu đồ đệ có thiên tư hơn người, chàng đã sớm biết rõ điều này nên trước khi diễn ra hội thử kiếm ba ngày mới bắt đầu truyền thụ, quả nhiên không ngoài dự liệu, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, nàng đã có thể tự mình ngự trượng bay lên. Nhìn dáng vẻ của nàng bây giờ, dường như còn có điều gì đó chưa thỏa mãn, nỗ lực muốn khống chế thanh trượng, nhưng muốn điều khiển thành thục thì tâm của chủ và trượng phải tương thông, không thể một sớm một chiều làm ngay được. Tiểu đồ đệ mới học, vô cùng nôn nóng, lại không hiểu tiên thuật, nói gở, không có người ở bên cạnh bảo vệ, e rằng sẽ xảy ra chuyện.

Quả nhiên, “bạch yến” đảo người xoay mấy vòng trên không, không giữ nổi thăng bằng, buông mình rơi xuống giữa không trung.

Nói đến là đến, Lạc Âm Phàm thở dài.

Được một vòng tay đón lấy, Trọng Tử không hề cảm thấy bất ngờ, nàng xa rời vòng tay này đã ba năm, nhưng đến nay, mọi cảm nhận vẫn như cũ, khiến nàng lưu luyến không nỡ rời.

Lạc Âm Phàm ôm nàng hạ xuống trước cửa điện rồi buông tay, nghiêm nghị giáo huấn: “Vi sư đã dặn ngươi thế nào? Người mới học thuật pháp, kiêng kị nhất bốn từ “dục tốc bất đạt”, ngươi không chịu nghe lời, hôm nay nếu không có vi sư phát hiện, há chẳng phải xảy ra chuyện lớn sao!”

Trọng Tử mím môi, cười khúc khích, nàng không dám nói nàng ngã khỏi Tinh Xán là vì nhìn thấy sư phụ nên nhất thời phân tâm.

Thấy điệu bộ nàng như vậy, Lạc Âm Phàm chỉ nghĩ nàng không để ý tới lời căn dặn, giọng nói trở nên nghiêm nghị hơn: “Nghe lời giáo huấn, sau này nhất định phải nhớ kĩ, cứ muốn nhanh chóng mà không suy nghĩ, tất sẽ thất bại, kết quả là hại tới bản thân mình mà thôi.”

Trọng Tử bỗng hỏi: “Sư phụ lo lắng cho Trọng Nhi sao?”

Lạc Âm Phàm hơi sững sờ, sau đó thản nhiên nói: “Trên đời này có sư phụ nào không lo lắng cho đệ tử? Ngươi là đệ tử duy nhất của Trọng Hoa cung, không được khiến sư phụ thất vọng đâu đấy!”

Trọng Tử “a” lên một tiếng, thất vọng cúi đầu.

Lạc Âm Phàm ngước mắt nhìn sắc trời, xoay người đi vào trong điện. “Hội thử kiếm sắp bắt đầu rồi, ngươi về phòng chuẩn bị rồi theo sư phụ đến đó.”

 

Trọng Tử 11.3

Trong căn phòng nguy nga lộng lẫy bày đủ các loại pháp khí, màu sắc sặc sỡ. Mấy chục thanh kiếm treo cao giữa không trung, ánh sáng le lói, chói mắt, không ngừng lưu động, có những pháp khí cổ, trông thô sơ và cũ kĩ nhưng ẩn chứa đầy linh khí, vừa nhìn đã biết là một pháp khí phi thường. Ngoài ra còn rất nhiều loại pháp khí khác như trượng dài, trượng ngắn, phất trần, phược yêu lăng[1], khốn tiên tác[2], vòng kim cô… thậm chí còn có một bình hoa cảnh dài.

Nhưng trong trí nhớ của Trọng Tử, căn phòng này vốn trống rỗng cơ mà, Trọng Tử vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ chả trách Trọng Hoa cung lại vắng lặng, đơn sơ đến thế, hóa ra là sư phụ làm phép, giấu mọi thứ đi.

Lạc Âm Phàm nói: “Ngươi nhìn kĩ đi rồi chọn pháp khí phù hợp với mình nhất.”

Ở Nam Hoa đã năm năm, Trọng Tử chưa từng được học tiên thuật, ít nhiều cũng có chút bối rối, phái Kiếm tiên có điểm khác biệt so với phái Chú tiên, ai nấy đều mang bên người một pháp khí. Lạc Âm Phàm sử dụng một thanh Trục Ba, Ngu Độ có Lục Hợp thần kiếm, Mẫn Vân Trung có một thanh kiếm như tòa bảo tháp, được gọi là Phù Đồ Tiết, Hành Huyền chuyên về thiên cơ thì pháp khí người sử dụng là một cuốn sách Thiên cơ. Còn Mộ Ngọc cùng đa số đệ tử khác đều sử dụng kiếm nhưng chưa thấy họ dùng bao giờ, số ít đệ tử còn lại chỉ chọn vài món pháp khí như vòng hoặc dây thừng.

Đầu tiên Trọng Tử xem kiếm, tay trái rút thử một thanh, tay phải lại cầm một thanh khác, thích thú không muốn rời mắt. “Sư phụ nói xem, đệ tử nên chọn kiếm hay cái khác đây?”

“Chúng ta đều là đệ tử phái Nam Hoa Kiếm tiên, khi chống lại địch thủ thường dùng kiếm là bởi vì kiếm có mũi nhọn, dễ dàng tấn công, nhưng cũng không nhất định phải chọn kiếm.” Trong lúc nói chuyện, Lạc Âm Phàm khẽ đưa tay phải lên, chiếc bình hoa cảnh dài lập tức bay đến, nằm gọn trong lòng bàn tay chàng. “Phàm là những đồ vật hữu dụng thì đều có thể trở thành pháp khí, một khúc gỗ, một cuốn sách, nếu sử dụng lâu thì sẽ cùng chủ nhân tâm ý tương thông, chỉ có điều, một pháp khí tốt trước tiên phải mang linh khí, khi đó, tấn công hay phòng thủ cũng sẽ thu được hiệu quả tốt hơn.”

Bình hoa lại trở về chỗ cũ, chàng nhắc nhở: “Lựa chọn pháp khí không thể chỉ trong một chốc một lát, cũng không dễ dàng vứt bỏ nó, nếu không, e rằng cả đời cũng chẳng lựa chọn được một pháp khí ưng ý.”

Trọng Tử “a ha” một tiếng. “Đệ tử từng nghe Chân Châu tỷ tỷ nói, chọn pháp khí tựa như nam nhân lấy vợ, nữ nhân gả chồng vậy, nhất định phải chọn thật kĩ mới được.”

Lạc Âm Phàm nghẹn họng, lát sau mới nhẹ giọng khiển trách: “Không được nói bậy!”

Trọng Tử xem qua từng món đồ, món nào cũng lấy ra rồi lại đặt vào, đặt vào rồi lại lấy ra, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn thanh Trục Ba trên người chàng.

Cả gian phòng tổng cộng có năm mươi sáu món pháp khí, đều là những thần vật Lạc Âm Phàm sưu tầm mấy trăm năm qua, cũng có khi là của người khác biếu tặng, có khi là chàng thu thập trên đường hành tẩu tứ phương, không có vật nào không phải là thượng phẩm. Pháp khí một khi thông linh sẽ tự lựa chọn chủ, cảm nhận được linh khí trên người Trọng Tử, chúng đều thi nhau phát ra những tiếng vù vù đầy thu hút, thậm chí có vài món còn nóng lòng sấn tới trước mặt nàng.

Trọng Tử thấy hoa cả mắt, hơn nữa, tâm trạng của nàng đang treo ngược cành cây, phát hiện ra chẳng có món đồ nào sánh được với thanh Trục Ba của sư phụ, nản lòng bỏ qua tất cả, trở lại bên cạnh Lạc Âm Phàm. “Sư phụ chọn cho đệ tử một món đi!”

Làm gì có đạo lý nào cho phép đệ tử Tiên môn nhờ người khác chọn pháp khí cho mình chứ, nhưng Lạc Âm Phàm không khước từ lời đề nghị của nàng, ngước nhìn một lượt tất cả các món pháp khí treo trong phòng, bỗng chìa tay ra, một món pháp khí treo phía bên trái tường liền bay tới, nhẹ nhàng rơi xuống lòng bàn tay chàng.

Đó là một cây trượng ngắn màu bạc, bị che lấp dưới những pháp khí lấp lánh khác, rất khó nhìn ra.

Thân trượng dài không quá ba thước, rộng khoảng hai ngón tay, đầu trượng ánh lên màu tím nhạt tự nhiên, như một ngôi sao được tinh luyện mà thành, đẹp không chê vào đâu được. Cả cây trượng ngắn tỏa ra thứ ánh sáng êm dịu mà rực rỡ, vô cùng tinh xảo và xinh đẹp.

“Hai trăm năm trước, vi sư đi qua Côn Luân, nhặt được một khối thép đen từ trên trời rơi xuống, trong đó ẩn chứa rất nhiều linh khí, vốn định đúc thành kiếm, ai ngờ khối thép này vô cùng kỳ lạ, rất khó tôi rèn, cuối cùng đành phải luyện thành cây pháp trượng này, ngươi có thích không?”

Trọng Tử vui mừng, gật đầu lia lịa, mở miệng xin: “Sư phụ đặt cho nó một cái tên đi!”

Lạc Âm Phàm nghe vậy thì ngước mắt nhìn ra bầu trời cao ngoài khung cửa, rồi lại cúi đầu nhìn nàng. “Ánh sáng của những vì sao tuy không thể so sánh với ánh sáng của vầng trăng nhưng không vì sự mỏng manh của mình mà cảm thấy xấu hổ, chúng vẫn chiếu sáng khắp nhân gian, ân huệ tỏa khắp chúng sinh, vi sư chỉ mong sau này ngươi cũng đừng nên coi nhẹ bản thân, trong lòng luôn có chúng sinh, giống như những ngôi sao trên trời cao vậy, thế nên, vi sư đặt tên cho cây trượng này là Tinh Xán.”

Trăng xanh bóng trúc, sao treo xa vời.

Sao sáng chiếu rọi khung cửa, chạm vào áo choàng trắng như tuyết, tan chảy trong đáy mắt, hai con ngươi sâu thăm thẳm ánh lên vô số vẻ kỳ vọng, mơ hồ như hai mảng trời đen lấp lánh như ánh mực, rộng lớn mênh mông, bao dung vạn vật.

Trọng Tử nhìn đến ngây dại.

Lạc Âm Phàm không để ý tới thái độ của nàng, chỉ nhìn cây Tinh Xán đang tỏa ra thứ ánh sáng chói lọi, rực rỡ hơn trước, nó rung lên như muốn rời khỏi lòng bàn tay chàng, nhất thời chàng cảm thấy thật đáng vui mừng.

Những thần vật mang linh khí trong mình đều vô cùng thông minh, chúng có thể tự lựa chọn chủ nhân, thông thường là xem tố chất con người, cũng giống như một con ngựa có tốt hay không là do một phần ở người chủ, nếu theo một chủ nhân bất tài, sao nó có thể cam tâm được đây! Hơn nữa, chúng còn có một loại linh lực kỳ lạ hơn, đó là chỉ chấp nhận chủ nhân có chính khí, thông thường chúng không bao giờ nhận những người có tâm địa tà ác làm chủ nhân, ngay cả khi cố tình nỗ lực sử dụng chúng thì uy lực của chúng tự khắc sẽ suy yếu. Tinh Xán đúng là một vật như vậy, bản thân là một thỏi thép ở trên chín tầng trời, trong mình nó đã mang chính khí, nếu nó đã chọn Trọng Tử thì có nghĩa là nó đã biết bản tính của tiểu đồ đệ vốn hiền lương, không uổng công Lạc Âm Phàm mấy năm nay nhọc công giáo dưỡng.


[1] Phược yêu lăng: dải lụa bắt ma, quỷ.

 

[2] Khốn tiên tác: dây thừng vây hãm.

 

Trọng Tử 11.2

Lạc Âm Phàm không trả lời, chỉ nhẹ giọng thở dài, phất tay một cái, trước mặt liền hiện ra một chiếc ghế đá, chàng ngồi xuống, nhìn cặp mắt to tròn kia, động viên: “Trọng Nhi, có một số việc không thể chỉ vì hy vọng quá mong manh mà từ bỏ, không dám tiếp tục, nếu mọi người ai cũng chỉ chăm chăm hướng tới kết quả thì ai dám đứng ra thực hiện những việc xưa nay không ai nghĩ là làm được đây? Nam Hoa tổ sư từ thuở sơ khai lập phái đã trải qua biết bao gian lao, khổ cực, đến ngày hôm nay, Nam Hoa phái đã là phái đứng đầu Tiên môn. Năm đó, Ma tôn Nghịch Luân thống nhất hai giới yêu ma, dẫn quân tấn công núi Nam Hoa, tình thế lúc đó không hề tương xứng chút nào, Nam Hoa mặc dù thế lực kém hơn nhưng cuối cùng vẫn giữ được thông thiên môn đấy thôi. Vì thế, Trọng Nhi à, chỉ cần trong thâm tâm luôn tồn tại thiện niệm, sát khí trời sinh sẽ không có đất mà phát triển, bất luận là có thể hay không thể có một ngày như vậy, chỉ cần ngươi tận tâm thực hiện thì mãi mãi vẫn là đồ đệ ngoan của vi sư, ngươi hiểu rõ chưa?”

Trọng Tử cụp mi mắt. “Sư phụ không chê Trọng Nhi vô dụng, làm mất mặt người chứ?”

Lạc Âm Phàm sao có thể không hiểu suy nghĩ trong lòng tiểu đồ đệ, chàng liền nửa dạy dỗ, nửa an ủi, nói: “Người khác có nói gì chăng nữa cũng đâu quan trọng, vạn nhất đừng học theo bọn họ, chỉ biết coi trọng hư danh. Sở dĩ tiên được gọi là tiên là bởi các đệ tử Tiên môn mang trong mình trọng trách với bách tính, dùng thuật pháp đem lại hạnh phúc cho lục giới, ma cũng có thuật pháp, nhưng chúng lại dùng thuật pháp đó để gây họa cho nhân gian, khiến lòng người căm hận. Biết thuật pháp hay không đâu phải là điều quan trọng, biết thuật pháp mà không có phẩm hạnh thì tiên hay ma cũng giống nhau cả thôi. Phẩm hạnh luôn đoan chính, ngay cả khi ngươi không biết thuật pháp, cũng sẽ được người đời kính nể, lúc đó vi sư sẽ được vinh dự vì ngươi.”

Đúng vậy, người khác cảm thấy thế nào đâu có gì quan trọng, chỉ cần sư phụ không chê nàng là được.

Trọng Tử rốt cuộc cũng thấy thoải mái hơn nhiều, gật đầu, nói: “Lời sư phụ giáo huấn, Trọng Nhi đã hiểu rồi ạ!”

Một người có thiên bẩm như vậy, chỉ vì thành kiến mà trễ nải việc học thuật đến tận lúc này, trở thành đệ tử duy nhất trong Tiên môn không biết thuật pháp, điều này là đúng hay sai đây? Dù con bé đã tu thành bán tiên nhưng ngay cả năng lực phòng vệ cơ bản cũng không có, suýt nữa đã chết dưới tay Ma tôn Vạn Kiếp.

Trong lòng Lạc Âm Phàm vô cùng xót xa. “Những lúc Trọng Nhi thấy tủi thân, Trọng Nhi có trách sư phụ không?”

Trọng Tử nhân lúc đó nằm úp mặt xuống đầu gối sư phụ, nói: “Làm sao đệ tử có thể trách sư phụ được! Quả thực, Trọng Nhi cũng không muốn học tiên thuật gì gì đó, luyện kiếm còn càng mất mặt hơn, có sư phụ ở bên, ai có thể làm tổn thương Trọng Nhi đây? Chỉ cần sư phụ không chê Trọng Nhi vô dụng, đuổi Trọng Nhi đi.”

Lạc Âm Phàm lặng im, không nói gì.

Lần đó là sự cố ngoài ý muốn, sau này chàng nhất định sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào làm tổn thương con bé nữa.

Mặt nước Tứ Hải trong vắt như gương, phản chiếu rõ ràng hình ảnh của hai sư đồ họ, áo trắng tựa tuyết, Trọng Tử ngồi bên, ôm chân Lạc Âm Phàm, dường như đang được quay trở về những năm tháng trước đây.

Đây thật sự là sư phụ sao?

Đôi môi mỏng thấp thoáng ý cười, chỉ ẩn hiện trên mặt nước một giây rồi nhanh chóng tan biến như những ánh sao rơi trên con sông nhỏ, lấp lánh giăng khắp mặt sông.

Trọng Tử không ngẩng lên, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn bóng hình dưới mặt nước, bất giác mỉm cười.

So ra thì nàng còn hơn Vân tiên tử, nàng thấy mình thật may mắn, lúc nào cũng được ở bên cạnh sư phụ, chỉ cần như vậy đã tốt lắm rồi.

 

Đang chìm đắm trong những suy nghĩ vẩn vơ, màn đêm đã buông xuống tự lúc nào, vầng trăng đã treo cao, những ánh sao bắt đầu xuất hiện. Trước điện, ngọc minh châu chiếu rọi nhưng tiểu đồ đệ vẫn nằm tựa đầu vào đầu gối chàng, không nhúc nhích, ôm chặt cánh tay chàng, lười biếng không chịu đứng dậy, cơ hồ như đang ngủ, nhưng thật ra nàng không hề ngủ mà tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào.

Vẫn chỉ là một đứa trẻ con.

Lạc Âm Phàm cúi đầu nhìn nàng giây lát, thở dài, cuối cùng không nỡ đẩy nàng ra, chỉ gọi khẽ: “Trọng Nhi?”

Trọng Tử đáp lại một tiếng.

“Đứng dậy nào!”

Nàng chỉ ừ hữ mà không chịu đứng dậy.

Lạc Âm Phàm vừa bực mình vừa buồn cười. “Hội thử kiếm là quy định của Nam Hoa phái từ trước tới nay, tuy nói là tất cả các đệ tử đều phải tham dự nhưng chưởng giáo biết ngươi là trường hợp ngoại lệ, đến lúc đó, ngươi chỉ cần tuyên bố chịu thua, có thể được miễn việc tỷ thí, không cần phải để ý tới ánh mắt của người khác.”

Trọng Tử quay ngoắt lại, vừa mừng vừa sợ, lại có chút trách móc, nói: “Thì ra sư phụ đã sớm biết như vậy.”

Khuôn mặt vẫn nhỏ nhắn, đáng yêu như xưa nhưng lúc này sóng mắt có vẻ long lanh hơn, đôi môi mỏng mím lại như đang giận dỗi, toát lên vẻ quyến rũ kỳ lạ. Thường ngày vẫn sớm tối bên nhau nhưng chưa bao giờ Lạc Âm Phàm để ý tới điều này, hôm nay chàng ngẫu nhiên phát hiện ra sự thay đổi, nhất thời sửng sốt, bất ngờ đẩy nàng ra, vội vã đứng lên. “Muốn lên sân đấu thì phải ngự kiếm bay lên, không phải ngươi muốn học sao? Hôm nay, sư phụ sẽ dạy ngươi.”

Thường tới xem các sư tỷ, sư muội khác ngự kiếm bay qua bay lại, Trọng Tử cũng từng ước ao, chỉ là sợ làm khó sư phụ nên không dám mở miệng cầu xin, ai ngờ chàng lại chủ động đưa ra lời đề nghị này, bao phiền muộn trong lòng Trọng Tử những ngày qua bỗng tan biến hết. Nàng vươn người định đứng thẳng dậy, ai ngờ hai chân vì nửa quỳ, nửa ngồi đã lâu, trở nên tê dại, bèn đau đớn lầm bầm vài tiếng.

Lạc Âm Phàm lắc đầu, dìu nàng đứng lên.

Đôi tay bị nắm chặt, trái tim cũng như bị vật gì đó va phải, Trọng Tử kinh ngạc vô cùng.

Đã bao lâu rồi bàn tay này không còn kéo tay nàng nữa? Dịu dàng, quen thuộc đến thế, năm đó, sư phụ cũng từng nắm tay nàng như vậy, trước mắt bao người, kéo nàng đi lên Tử Trúc phong, cảnh tượng tuyệt vời ấy khiến nàng mãi mãi khắc cốt ghi tâm, không bao giờ phai nhạt.

Đã bao lần, nàng muốn chủ động tới kéo tay người vì trong lòng nàng biết rõ người sẽ không trách cứ, nhưng sự thực là, nàng chưa bao giờ dám làm vậy. Chính nàng cũng không hiểu, tại sao khi đứng trước mặt sư phụ, người thân yêu nhất, nàng lại không có cảm giác thoải mái, vô tư như khi ở bên cạnh Mộ Ngọc, chí ít đến bây giờ, nàng vẫn còn có thể ôm cánh tay Mộ Ngọc mà làm nũng.

Chỉ biết rằng, trái tim nàng không còn quay trở về như trước được nữa rồi.

Bây giờ, người lại một lần nữa nắm chặt tay nàng, mang lại cho nàng một cảm giác kỳ lạ, đó là hạnh phúc, hạnh phúc tới nỗi muốn bật khóc, sự biến đổi cảm xúc này khiến nàng chìm đắm trong mớ hỗn độn giữa muộn phiền, sợ hãi và chờ mong.

Nhưng bàn tay kia thoáng chốc đã buông lỏng.

“Trước tiên, đi theo sư phụ chọn một món pháp khí đã.”

Trong chớp mắt, bụi đất trên người biến mất sạch, quần áo lại sạch sẽ như thường, Trọng Tử lấy lại tinh thần, liếc nhìn bàn tay trống rỗng, âu sầu rụt tay vào ống tay áo, siết chặt, dường như muốn lưu lại chút dư vị ấm áp còn đọng lại.

Trọng tử 11.1

Phía xa xa, một đám đệ tử ríu rít vây quanh một người có thân hình cao to, xa lạ.

Trọng Tử cảm thấy vô cùng hứng thú, chạy tới nhìn ngó, không ngờ người đứng giữa vòng vây của đám nữ đệ tử lại là hắn. “Tần Kha… sư huynh.”

Năm năm trôi qua, một tiểu công tử mười ba tuổi đã biến thành một chàng thanh niên mười tám tuổi, các đường nét trên khuôn mặt vô cùng ưu tú, hàng tóc mai hai bên thái dương đen như mực, lông mi dài như đao, sống mũi thẳng tắp, trong đôi mắt lạnh lùng, băng giá mơ hồ chứa đựng một vẻ kiêu ngạo sâu xa, loáng thoáng có thể thấy được dáng dấp của thời niên thiếu. Do đã lớn nên hắn không còn mặc trang phục màu tím nữa mà mặc chiếc áo choàng trắng giống các đệ tử khác. Đứng giữa vòng vây của các nữ đệ tử, hắn như một nhị hoa vươn cao, được bao bọc bởi các cánh hoa đủ màu sắc, phong thái vượt trội hơn hẳn so với năm xưa.

Chỉ có một điều không đổi là lời nói và hành động của hắn vẫn có vẻ già dặn như trước.

Hai hàng lông mày nhíu lại, trên khuôn mặt tuấn tú vẫn duy trì trạng thái bình thản, tự nhiên, đối mặt với vòng vây truy hỏi dồn dập của các nữ đệ tử, hắn chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu, duy có đôi mắt là nhìn Văn Linh Chi lâu hơn một chút.

Điều này cũng khó trách được, Văn Linh Chi đã mười bảy tuổi, xinh đẹp, hoạt bát, rất giỏi đối đáp, là một nữ đệ tử vô cùng tài sắc của Nam Hoa. Tần Kha ở Ngọc Thần phong tu luyện năm năm, không hề biết những việc xảy ra dưới núi, trước đây, đối với nàng ta, hắn chỉ có một ấn tượng mơ hồ, đâu còn nhớ rõ mối ân oán giữa nàng ta và Trọng Tử, chỉ nhìn vào dung mạo xinh đẹp của nàng ta đã thích rồi, hơn nữa, biết nàng ta là đệ tử của Mẫn Vân Trung, hắn càng khách khí và để ý tới nàng ta nhiều hơn những người khác.

Xác nhận đó chính là hắn, Trọng Tử vui mừng khôn xiết, thấy hắn không nhìn thấy mình, nàng liền lớn tiếng gọi: “Tần sư huynh! Tần sư huynh!”

Hắn nghe thấy giọng nàng, quay mặt nhìn về hướng bên này.

Các nữ đệ tử cũng yên lặng nhìn theo.

Trọng Tử trên danh nghĩa là đệ tử của Lạc Âm Phàm nhưng không vì thế mà được các đệ tử khác tôn trọng, trên dưới đều biết nàng không hề biết thuật pháp, cho rằng nàng làm mất mặt Trọng Hoa tôn giả nên càng khinh thường nàng. Cũng may là Trọng Tử không hề để tâm tới những việc này, ngày tháng trôi qua, các nữ đệ tử thấu hiểu tính khí của nàng, bắt đầu thay đổi thái độ với Trọng Tử, không còn khinh ghét nàng nữa. Nhưng trước mặt Ngu Độ và Mẫn Vân Trung, Văn Linh Chi rất được coi trọng, có nàng ta nói giúp một, hai câu cũng tốt; còn Trọng Tử, trước mặt Lạc Âm Phàm lại rất ít khi mở miệng yêu cầu, đòi hỏi, bởi nàng biết Ngu Độ và Mẫn Vân Trung không thích nàng nên nàng không muốn gây thêm phiền phức cho sư phụ. Các nữ đệ tử thường ngày vẫn bị Văn Linh Chi ỷ thế chèn ép, mặc dù sau lưng không hề ghét Trọng Tử nhưng lúc này có mặt Văn Linh Chi ở đây, bọn họ không dám đến gần Trọng Tử mà ân cần thăm hỏi.

Văn Linh Chi vẫn giữ vẻ mặt khó chịu quen thuộc, nhìn Trọng Tử đầy khiêu khích.

Vốn định tới chào hỏi Tần Kha vài câu nhưng không ngờ lại kinh động tới bọn họ, Trọng Tử chợt cảm thấy xấu hổ, nở nụ cười gượng gạo. “Tần sư huynh?”

Cặp mắt kia chợt sáng lên, đáng tiếc là chỉ trong nháy mắt, Trọng Tử còn chưa kịp mở miệng, hắn đã hướng về phía nàng, khách khí gật đầu một cái rồi lại quay đi, tiếp tục nói chuyện với Văn Linh Chi.

Cũng khó trách hắn không nhận ra nàng, năm đó nàng chỉ là một đứa trẻ ăn mày gầy gò, da dẻ vàng bủng, chớp mắt đã trở thành một cô nương xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, hàng lông mày như vầng trăng khuyết, xinh đẹp xuất chúng, ai nhìn thấy cũng nhớ mãi không quên. Nhưng Tần Kha vốn là con nhà quyền quý, học rộng biết nhiều, huống chi hắn cũng không phải người dễ dàng bộc lộ tâm tư với người khác, chỉ coi Trọng Tử là một trong số những nữ đệ tử chạy tới góp vui, nào nghĩ được đó lại là “tiểu nha đầu xấu xí” đi theo hắn năm nào.

Văn Linh Chi nhướng mày, khóe miệng cong lên đầy quyến rũ, nở nụ cười đắc thắng.

Hắn không nhận ra mình ư? Trọng Tử có chút buồn bã, thất vọng, nhìn đám nữ đệ tử vồn vã vây quanh hắn hỏi han, nhất thời không biết nói gì, đành xoay người, trở về Tử Trúc phong.

 

Viết xong thư, đưa linh hạc mang đi, Lạc Âm Phàm mới phát hiện vì sao hôm nay chàng lại có cảm giác trong điện trống trải đến thế, hình như thiếu cái gì đó, hóa ra tiểu đồ đệ vẫn thường ở bên hầu hạ chàng từ sáng đã chẳng nhìn thấy bóng dáng đâu.

Lúc hiểu rõ nguyên do, chàng không khỏi cảm thấy buồn cười.

Một mình sớm tối tu hành trên Tử Trúc phong đã mấy trăm năm, chưa bao giờ chàng nghĩ thanh tịnh có điều gì không tốt, ai ngờ từ khi thu nhận đệ tử đến nay, cuộc sống của chàng trở nên phong phú và náo nhiệt hơn hẳn, nếu thực sự có một ngày nàng không còn ở đây nữa, có khi chàng lại cảm thấy không quen.

Hơi thở quen thuộc đã ở ngay bên ngoài điện, nàng đang làm gì vậy nhỉ? Lạc Âm Phàm không kìm lòng được, đi ra khỏi điện, liền thấy một bóng trắng đang lặng lẽ ngồi trước dòng Tứ Hải, chăm chú ngắm nhìn.

Giống hệt hồi còn bé, nàng vẫn thường ngồi trên cây cầu đá, thẫn thờ ngắm dòng nước Tứ Hải lững lờ trôi dưới chân cầu.

Năm năm trôi qua, tiểu đồ đệ đã trưởng thành hơn rất nhiều, cơ thể mềm mại, uyển chuyển, tựa như một áng mây trắng đang nhẹ nhàng phiêu dật.

Lạc Âm Phàm không kìm được, khẽ gọi: “Trọng Nhi?”

Dường như cảm nhận được giọng nói như gió thoảng đó, Trọng Tử ngẩng lên, nhìn chàng, mỉm cười.

“Lớn như vậy rồi mà còn ngồi dưới đất.” Trong giọng nói hơi có vẻ trách cứ.

“Không có ai nhìn thấy đâu ạ!”

Ở Tử Trúc phong, ngoại trừ hai sư đồ họ, hầu như không có người nào khác lai vãng, thường ngày Trọng Tử cũng không cần quá chú trọng tới vẻ bề ngoài, rất tự do, tự tại.

Lạc Âm Phàm bất giác cảm thấy áy náy, con bé đã lớn rồi, hẳn cũng ưa thích những nơi náo nhiệt, đến tận bây giờ, hằng ngày con bé vẫn phải ở cùng chàng tại một nơi quạnh quẽ thế này, quả thực cũng thấy tủi thân lắm chứ!

“Nếu thấy buồn chán thì ra ngoài tìm các sư tỷ, sư muội chơi đùa đi!”

“Ồ, đệ tử đi rồi, nhưng chẳng có gì vui cả.” Nếu phải trò chuyện cùng Văn Linh Chi và đám nữ đệ tử kia thì thà nàng ở đây cùng sư phụ còn hơn.

Lạc Âm Phàm đi tới bên nàng, hồi lâu sau mới nhíu mày, hỏi: “Có tâm sự gì sao?”

Trọng Tử lắc đầu. “Đệ tử đang suy nghĩ, lúc nào thì… những con cá này mới không sợ đệ tử nữa.”

Lạc Âm Phàm sững sờ.

Trọng Tử cười gượng gạo. “Năm đó, chính miệng sư phụ đã hứa, nếu có ngày những con cá này không còn sợ Trọng Nhi nữa, sư phụ sẽ lập tức dạy Trọng Nhi tiên thuật, nhưng Trọng Nhi biết, thật ra đó chỉ là một lời an ủi mà thôi.”

Đứa trẻ thông minh, thuần khiết này, Lạc Âm Phàm không biết phải nói gì với nó nữa!

Trọng Tử ngẩng mặt nhìn chàng.

Ánh mắt đó khiến người ta phải đau lòng, Lạc Âm Phàm không hề giấu giếm. “Trên đời này có những việc khó nói ra, vi sư cũng không xác định rõ ràng được.”

Trọng Tử nói: “Sư phụ cho rằng sẽ có ngày đó ư?”

Trọng Tử 10.4

“Trùng Tử, vết thương của muội thực sự do Vạn Kiếp gây ra sao?”

“Đúng vậy.”

“Muội thực sự không nhìn rõ hắn à?”

Sống chung lâu như vậy, Trọng Tử phát hiện, vị tỷ tỷ này tuy bề ngoài có vẻ rất nghiêm chỉnh, đứng đắn nhưng thực ra lại rất thích buôn chuyện, nghe tỷ tỷ hỏi vậy, Trọng Tử đảo mắt, nói nhỏ: “Là muội nói dối bọn họ đó, thật ra muội đã nhìn thấy hắn rồi.”

“Thật sao? Trông hắn thế nào?”

“Hắn… đẹp vô cùng, đẹp hơn sự phụ của muội nhiều.”

Cặp mắt hạnh của Yên Chân Châu lập tức mở to. “Thật á?”

Trọng Tử cười hì hì, nói: “Gạt tỷ thôi, ai bảo tỷ suốt ngày hỏi muội.” Trên đời này, đừng nói có kẻ đẹp hơn sư phụ, chỉ cần đẹp bằng sư phụ thôi cũng là điều khó tin rồi.

Yên Chân Châu bẹo má con bé. “Dám lừa tỷ!”

Trọng Tử xin Chân Châu tha tội, nhớ kĩ lại, nói: “Thực ra hắn cũng rất đẹp, tuy muội chưa nhìn thấy mặt hắn nhưng đã thấy mái tóc của hắn, đỏ rực một màu.”

Yên Chân Châu có vẻ ngạc nhiên. “Thì ra truyền thuyết là thật.” Nàng từ từ hồi tưởng, lắc đầu, lẩm bẩm: “Sao có thể trở thành như vậy chứ…”

Trọng Tử cũng cảm thấy rất tò mò. “Nữ nhân đó rõ ràng đối với hắn không tốt, vì sao hắn còn muốn đi cứu nàng ta?”

Yên Chân Châu than thở: “Đó là Cung Khả Nhiên tiên tử. Vì nàng ta, Vạn Kiếp không chỉ nhiều lần liều mình mạo hiểm mà còn khiến các thủ hạ theo hắn làm những chuyện điên rồ, ma cung Vạn Kiếp cũng vì thế mà tan rã. Vì cứu một nữ nhân mà ngay cả thủ hạ hắn cũng không thèm đếm xỉa. Có ai muốn theo một vị Ma tôn si tình như vậy chứ! Vì vậy, đến lúc Cửu U Ma tôn hiện thế, lập Cửu U ma cung trong hư thiên, quần ma có chỗ dung thân, liền tới tấp ruồng bỏ hắn, trốn tới Cửu U ma cung. Vạn Kiếp cũng chẳng hề bận tâm, một mình dời Vạn Kiếp ma cung đi nơi khác.”

Trọng Tử vẫn thấy khó hiểu. “Cung tiên tử đối xử tệ bạc với hắn như vậy mà hắn không bỏ mặc nàng ta ư?”

Yên Chân Châu nói: “Trên đời này, thứ có khả năng làm người ta tổn thương sâu sắc nhất không gì khác ngoài hai từ “tình ái” giản đơn. Vạn Kiếp yêu Cung tiên tử, hắn có pháp lực cao cường nhưng mãi vẫn không có kết quả tốt đẹp, nguyên nhân cũng bởi hắn không vượt qua được cửa ải tình ái này.”

Trọng Tử hỏi lại: “Cửa ải tình ái ư?”

Yên Chân Châu cười tinh quái. “Muội vẫn còn nhỏ, không biết được đâu.”

Trọng Tử hối thúc Chân Châu.

Yên Chân Châu đành nói: “Đợi vài năm nữa, lớn lên muội ắt sẽ hiểu. Nếu có tình cảm sâu nặng với ai, muội sẽ không tính toán người ấy tốt hay xấu, y vui vẻ, muội cũng thấy vui vẻ, y không vui, muội cũng thấy đau lòng, y gặp nguy hiểm, muội sẽ cố liều mạng mà tới cứu y, thế nhưng, y chưa chắc đã đối xử tốt với muội như muội đối xử tốt với y, nếu thực sự y cũng đối xử tốt với muội thì đó chính là chuyện may mắn nhất trên đời.”

Trọng Tử chống cằm, nói: “Giống như muội và sư phụ vậy.”

Yên Chân Châu phì cười. “Đúng thế, đúng thế. Ha ha! Chỉ là… có điểm không giống lắm. Hai người một khi có tình ý với nhau thì có thể thành thân.”

Mười ba tuổi, lần đầu tiên Trọng Tử hiểu ra vấn đề, liền kêu lên một tiếng, mặt đỏ bừng.

Kỳ thực, vết thương của Trọng Tử từ lâu đã khá hơn, nhưng vì là người đầu tiên được ở lại Trọng Hoa cung hầu hạ nên Yên Chân Châu cảm thấy vô cùng hạnh phúc, đâu muốn sớm rời đi, Trọng Tử vì cảm kích tấm lòng của nàng nên cũng không chủ động nhắc tới chuyện này. Sự dây dưa ấy kéo dài đến cả nửa năm, mãi tới khi Lạc Âm Phàm đích thân xác nhận Trọng Tử đã hoàn toàn bình phục, chàng mới cảm tạ Yên Chân Châu bằng một viên thanh tâm đan. Nàng lưu luyến không nỡ rời, không ngớt căn dặn Trọng Tử có việc gì thì nhớ gọi nàng tới.

Tiễn Yên Chân Châu xuống núi, Trọng Tử liền chạy thật nhanh về hướng đại điện.

Lạc Âm Phàm đang đứng chắp tay trước án, nhìn linh hạc sắp xếp thư tín.

Trên đời này, dường như không gì có thể thay đổi được thần sắc trên khuôn mặt tuấn tú kia, chàng luôn khoan thai và điềm đạm như vậy. Y phục tựa tuyết, tóc dài đen bóng như mực, giống như một bức tranh thủy mặc phóng khoáng, tự nhiên, nhu hòa mà xa vời vợi.

Trọng Tử rất muốn chạy tới ôm sư phụ để làm nũng như trước kia, thế nhưng chẳng hiểu sao, con bé cứ đứng ở cửa, nhìn hình bóng thân thuộc ấy từ xa, có cố gắng thế nào cũng không thể nhấc chân chạy tới. Nó cảm thấy không tự nhiên, hơn nữa lại rất căng thẳng, hồi hộp.

Lạc Âm Phàm đã phát hiện con bé đứng đó từ lâu, liền lên tiếng: “Trọng Nhi?”

Trước đây, linh hạc không ít lần bị con bé đùa nghịch, trêu chọc, giờ vừa liếc mắt thấy con bé, nó liền thong thả bước qua bên kia án thư.

Trọng Tử lắc lắc đầu, cố gắng khôi phục lại trạng thái bình thường, chạy như bay tới bên Lạc Âm Phàm, cất tiếng gọi: “Sư phụ!”

“Tìm vi sư có chuyện gì?”

“Đệ tử đến hầu sư phụ.”

Tiểu đồ đệ vừa khỏi bệnh, điều đầu tiên nghĩ đến lại là hầu hạ mình, Lạc Âm Phàm bất giác cảm động, nhấc chén trà đang đặt trên bàn, nhấp một ngụm. “Vết thương của ngươi mới lành, không cần đến đây đâu, về phòng nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng đi!”

Trọng Tử không chịu. “Đệ tử khỏe hẳn rồi.”

Lạc Âm Phàm đành tùy theo ý con bé.

 

Từ đó, Trọng Tử càng quyết tâm tu thành tiên cốt để tiếp tục được ở bên cạnh sư phụ, ngày đêm tu luyện khổ cực, hai năm sau đã có chút thành quả, tẩy cân dịch cốt[1], trút bỏ thân xác phàm tục, tu thành bán tiên, cơ thể bắt đầu chậm phát triển dần. Lạc Âm Phàm biết việc này, không hề tỏ ra vui mừng, hằng đêm chỉ ngước mắt nhìn trăng mà thở dài, trong lòng dâng tràn cảm giác rối bời.

Điều bình thường duy nhất giữa họ là hai sư đồ ngày càng trở nên giống sư đồ hơn.

Vết thương đã khỏi hẳn, Trọng Tử không có cơ hội quấn quýt bên sư phụ nữa, vả lại, bây giờ Trọng Tử đã mười lăm tuổi, càng không thể làm như vậy, ký ức về những vòng ôm ngày nào tựa hồ đã vĩnh viễn nằm trong giấc mộng, chỉ biết giấu vào nơi sâu thẳm nhất, ấm áp nhất nơi đáy lòng.

Mười lăm tuổi, đứa trẻ lanh lợi, đáng yêu ngày nào đã trở thành một thiếu nữ, vóc dáng thon thả, cao ráo, không đẫy đà như Văn Linh Chi mà nhẹ nhàng, thướt tha, phiêu diêu như chiếc lông vũ. Ánh mắt của các đệ tử khác nhìn nàng bắt đầu chuyển từ thích thú sang yêu mến, không ít người đi theo nịnh nọt, lấy lòng nàng, nhưng đáng tiếc, Trọng Tử chỉ một lòng một dạ muốn ở bên sư phụ, không hề để ý tới những việc này. Điều khiến nàng lo lắng là ba tháng sau, Nam Hoa phái sẽ lại thu nhận đệ tử mới, trước đó, những đệ tử cùng nàng bái nhập Nam Hoa năm nào đều phải trải qua một cuộc thử thách quan trọng, chiếu theo môn quy, đệ tử nào cũng phải tham gia.

Mỗi lần thấy nàng là Văn Linh Chi lại trưng vẻ mặt cười nhạo, chỉ có điều nàng ta không còn buông lời chế giễu nàng nữa mà chỉ nhìn nàng đầy ẩn ý, được Trọng Hoa tôn giả nhận làm đồ đệ đã bao năm, thế mà đến thuật Ngự kiếm nàng cũng không biết.

Lạc Âm Phàm chưa từng đề cập tới vấn đề này, tựa hồ không nghĩ tới có ngày đệ tử không biết thuật pháp của mình sẽ phải đối mặt với một tình huống vô cùng rắc rối.

Mãi cho đến khi cách ngày tỷ thí ba ngày, Trọng Tử mới cúi gằm mặt, ủ rũ tới Lục Hợp điện tìm Mộ Ngọc, chợt thấy rất nhiều nữ đệ tử cười đùa đi ngang qua.

“Tần sư huynh xuống núi rồi!”


[1] Tẩy cân dịch cốt: tẩy trần, cơ thể không còn là người phàm nữa.