Thuốc độc 2.1

Mãi  không sao quên được sự tương ngộ với Thư Hạo Nhiên, khi ấy, anh còn niên thiếu, cô còn xanh. Chỉ là nhớ cũng còn có tác dụng gì? Trừ những muộn phiền đã giết chết vô số tế bào não thì chẳng có lợi gì. Con người đều sẽ phải lớn lên, cho dù quá trình ấy ẩn chứa đầy những nỗi đau đớn và gian khổ mà chẳng ai biết trước. Hai năm trước, đau đớn cũng được, thương tiếc cũng thế, chỉ cần khóc một trận long trời lở đất, giờ cô không nghĩ vậy nữa. Tình yêu đâu phải là tất cả trong cuộc sống này, việc đến rồi đi của Thư Hạo Nhiên hay cho dù là bất kỳ người đàn ông nào khác cũng không thể làm mất đi hay che mờ thế gới của Bạch Tiểu Thuần!

Nghĩ đến đây, cô bỗng mở bừng mắt.

Chiếc biển quảng cáo nước ép trái cây có đèn màu vàng phía bên kia đường tỏa ánh sáng ấm áp trong sắc đêm, nhìn Cổ Thiên Lạc cười mới đẹp trai làm sao. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời nhởn nhơ với những ánh sao nhè nhẹ, đứng dậy hít thật mạnh một hơi, từ mũi xuống cổ họng, rồi ùa tới phổi, một cảm giác lạnh buốt. Lạnh giá thực ra là một việc rất tốt, có thể nhanh chóng khiến người ta tỉnh táo, trong sự tỉnh táo ấy sẽ tìm được cảm giác mạnh mẽ.

“Tại sao không gọi xe?”

Bị một giọng nói bất ngờ vọng đến làm cho một phen khiếp vía, cơ thể Bạch Tiểu Thuần lập tức chuyển sang trạng thái phòng vệ theo bản năng, trừng mắt, nhìn Adam chằm chằm như nhìn thấy quỷ. Anh đã thay bộ âu phục chỉnh tề bằng một chiếc quần thể thao màu be cùng chiếc áo len hình quả trám màu xanh nước biển và trắng, phần cổ lộ ra cổ áo chiếc sơ mi nhat màu, trên người phảng phất mùi nước hoa bạc hà nhè nhẹ nếu không để ý kỹ sẽ không nhận ra, thơm một cách đặc biệt.

“Sao anh lại ra đây?”

Sau khi chắc chắn không phải là kẻ lưu manh nào đó, cô mới thả lỏng người, không nhịn được, khẽ lườm anh một cái. Tại sao không gọi xe, Adam ca, anh hỏi thật hay! Công ty không có chính sách thanh toán hóa đơn cho nhân viên, là một tổng giám đốc, anh không biết sao? Từ đây gọi xe về nhà ít nhất cũng phải mất mấy chục tệ, tiền lương một tháng của tôi có bao nhiêu chứ? Anh nghĩ tôi cũng như anh, ra ngoài là gọi xe, ở chỗ nào cũng là Westin sao?

“Tôi sang quán cà phê uống chút đồ, từ cửa sổ nhìn ra thấy cô đang đợi xe. Sherry, tôi là một vị tổng giám đốc hẹp hòi lắm sao?”

“Hả?” Đầu óc Bạch Tiểu Thuần mù mịt, vẫn may mà phản ứng lại được, “Không phải anh hẹp hòi, mà đó là quy định của công ty.”

“Tôi đã xem xét kỹ cuốn sổ tay nhân viên của công ty, điều hai phần ba về việc lựa chọn phương tiện xuất hành, điều bảy chính sách chi trả hóa đơn, nói thật lòng, Mr. Vu ra quy định hà khắc quá, tôi đã giao cho bộ phận pháp vụ quy định lại từ đầu. Tiêu tiền và kiếm tiền có mối quan hệ rất mật thiết, đối với tôi, nếu không dám tiêu tiền, thì cũng không thể kiếm được nhiều tiền.” Anh đút hai tay trong túi áo, dừng lại một hồi, đôi lông mày dài hơi nhíu, che đôi mắt sáng màu xanh, “Hơn nữa, hôm nay cô đi ăn cơm với công ty và đưa tôi về nên không thể không về muộn, gọi xe về nhà là điều nên làm.”

Cho đến lúc này, Bạch Tiểu Thuần không thể không thừa nhận, Adam ca ngời ngời vẻ đàn ông trước mặt mình đây quả thực rất yêu công việc… Cuốn sổ tay nhân viên của công ty dày mấy chục trang, thế mà điều nào, mục nào anh cũng đều nhớ rõ! Nghĩ đến bản thân vào công ty đã mấy năm, cô chưa từng xem xét cẩn thận cuốn sổ đó, lần nào có việc gì đột xuất lại ôm rịt lấy cuốn sổ như chiếc dây thừng không có đầu, lật giở loạn xị. Việc Tổng Vu bủn xỉ,n cả công ty không ai không biết, cứ nghĩ Adam sẽ lật lại để vạch lá tìm sâu, xem ra đã trách nhầm rồi.

“Đừng lo, tôi sẽ nói chuyện với Giám đốc Lý. Muộn quá rồi, cô về sớm đi.”

“Cảm ơn anh.”

Hóa đơn thanh toán của cô phải được sếp Lý phê chuẩn ký tên, mà sếp Lý và sếp Vu cùng một giuộc, lúc nào cũng tra hỏi cặn kẽ về hóa đơn, Adam chắc chắn cũng đã tìm hiểu, vì thế mới nói như vậy. Nghĩ đến ngày trước, không biết bao nhiêu lần về muộn đều phải một thân một mình đợi chuyến xe bus cuối cùng, mấy lần không đợi được nữa, đành phải tự mình bỏ tiền gọi taxi, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy những mệt mỏi và ấm ức mấy ngày qua bỗng nhiên bay biến cả.

Taxi đã đến, cô nghiêng người bước vào xe. Adam đóng cửa giúp cô, cúi người ghé sát vào cửa kính, vẫn là nụ cười ấm áp trên khuôn mặt:

“Chú ý an toàn nhé, tạm biệt.”

Phía sau lưng anh, biển đèn trước cửa lớn khách sạn Westin, rực rỡ, ấm áp đến lạ.

“Cô gái, bạn trai cô người nước ngoài hả?”

Taxi phóng vút đi, bên trong chiếc xe, bác tài xé béo tròn mỉm cười giống như Bồ tát Di Lặc. Bạch Tiểu Thuần thiếu chút nữa bị câu hỏi ấy làm cho sặc chết, vội vàng xua tay, lắc đầu nguầy nguậy: “Sao có thể ạ?  Là giám đốc ạ.”

“Giám đốc tốt vậy sao?”

Đối mặt với sự nghi hoặc của bác tài xế, cô không nói được lời nào.

Nghĩ kỹ lại, Adam quả thật là một người chu đáo và dễ gần.

Bạn gái của anh sẽ là một người như thế nào nhỉ?

 

Có lẽ khi tới sân bay, Adam đã đề cập đến việc đó thật, sau khi trở về, sếp Lý chủ động lấy hóa đơn taxi hôm qua của Bạch Tiểu Thuần cho vào số hóa đơn thanh toán của tháng này. Hai tuần sau, bộ phận bán hàng của công ty tiến hành phân bổ lại một cách nghiêm túc, những chính sách động viên liên quan cũng được đề xuất, ngoài ra, một cuốn sổ tay nhân viên song ngữ Trung – Anh mới cũng được phát hành, mỗi người một cuốn, nội dung thay đổi không ít so với cuốn trước, cô nàng lười nhác nào đó vẫn y như cũ, lật lật xem qua vài trang rồi tiện tay vứt vào ngăn kéo, nghe những đồng nghiệp khác bàn tán, có vẻ như ổn hơn nhiều, đặc biệt là vấn đề nghỉ phép, thanh toán hóa đơn và ăn ở khi đi công tác đã được nới rộng hơn rất nhiều.

Nghe mọi người xôn xao bàn tán về Adam, Bạch Tiểu Thuần không hiểu vì sao lại cảm thấy trong lòng rất vui. Thêm vào đó, nhờ có anh lên nhậm chức, công việc đạt mức kỷ lục trước đây chưa từng có. Đa số thư từ của công ty ở Thành phố G gửi cho Adam đều do một mình Tiểu Thuần đảm nhiệm, có khi cả ngày, thư đến thư đi phải viết tới mười mấy, hai mươi bức, ngày nào nhiều nhất, có thể đạt tới mức ba mươi hai bức. Người này nhờ Bạch Tiểu Thuần hỏi giúp tổng giám đốc bảng báo giá vừa gửi có được phê chuẩn không, người kia nhờ cô nhắc tổng giám đốc khách hàng của họ muốn đến thăm công trường sản xuất. May là Adam cực kỳ có trách nhiệm với công việc, hơn nữa, tư duy lại rất mẫn tiệp, chỉ cần có thời gian, thư từ sẽ nhanh chóng được trả lời và đưa ra quyết định rất rõ ràng. Có khi, người chỉ phụ trách việc phiên dịch như Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy có những vấn đề cực kỳ phức tạp, thế mà vào tay anh, việc đó lập tức sẽ có phương pháp giải quyết tối ưu nhất Xét theo một góc độ nào đó, bận rộn đến không kịp hít thở cũng là một việc tốt. Ít nhất, sẽ không còn tâm trí để thương xuân tiếc thu, hay ngồi nhớ lại ký ức nữa.

 

 

 

Thuốc độc 2.1

Sắc đêm dịu dàng, những chiếc taxi nườm nượp như nhảy múa trên con phố đã lên đèn sáng rực, âm thầm vén bức màn sân khấu, cuộc sống về đêm chính thức bắt đầu. Bạch Tiểu Thuần không phải người giỏi che giấu cảm xúc, môi mím chặt, nhìn ra ngoài cửa xe, từ đầu chí cuối không nói lời nào. Rất lâu sau, Adam nhẹ nhàng lên tiếng:

“Sherry, rất xin lỗi.”

Xin lỗi là một việc nằm ngoài dự kiến, trong vài ngày làm việc cùng, ít nhiều cô cũng nhìn ra anh ta là một người tràn đầy tự tin, hơn nữa lại là tổng giám đốc, sao có thể hy vọng chỉ vì một chút ấm ức nho nhỏ của nhân viên mà đi xin lỗi họ được? Cô quay người, chỉ thấy ánh mắt anh rất thành khẩn, đôi lông mày dài màu vàng phớt phủ trên mí mắt tạo thành hai chiếc bóng viền tròn nhè nhẹ, giống như màu sắc của đêm. Có lẽ là do chưa nhận được câu trả lời, Adam hơi nhướn mày, tiếp tục nói:

“Tôi đến Trung Quốc đã được một năm rồi, rất thích các món ăn Trung Quốc, nhưng vẫn chưa biết dùng đũa.”

Thực ra, Bạch Tiểu Thuần là người rất dễ mềm lòng, nhìn điệu bộ thành thật và khổ sở, toát ra vẻ đáng thương của một đứa trẻ, cô không nhịn được, bật cười.

“Có công mài sắt có ngày nên kim, chỉ cần luyện tập nhiều là sẽ được thôi.”

“Tôi sẽ làm như vậy. Dùng dao dĩa ăn đồ Trung có phải rất kỳ cục không? Hôm nay, nhân viên ở đó cứ nhìn tôi suốt.”

“Ha ha, đó là vì họ thấy anh đẹp trai thôi.”

Không phải là cô để ý xem người nhân viên có thỉnh thoảng lại nhìn anh ta hay không, thân là một kẻ “cuồng giai đẹp”, Bạch Tiểu Thuần sao có thể không hiểu được mấy ý nghĩ đó? Nhưng nói thật, Adam ca quả là một chàng trai đáng để phát cuồng, thân hình khỏe mạnh, tướng mạo điển trai, phong độ ngời ngời, đôi mắt xanh lúc nào cũng có thể khiến người khác mềm nhũn, nếu như có trong đó chút tình ý phóng ra điện, ui chu choa, chắc chắn sẽ đủ công lực khiến người khác không thể rời mắt, thậm chí phun máu mũi. Chỉ có điều, thỏ không ăn cỏ gần hang, cô không thể tìm một người ở gần mình được, cho qua, cho qua.

Sau phút tiếc nuối, từ trạng thái mơ màng trở về tỉnh táo, tâm trạng bỗng trở nên nặng nề…

Nói chuyện với tổng giám đốc, sao có thể tùy ý tự tiện? Nếu sếp Lý mà nghe thấy, e rằng sẽ gọi cô đến, lên lớp một trận.

“Thật ư? Cảm ơn.” Nụ cười hơi ngượng ngùng, Adam im lặng một giây rồi tiếp tục hỏi, “Tôi có thể hỏi thêm một câu nữa không?”

Nụ cười thật lòng là vũ khí đánh gục tâm trạng nặng nề tốt nhất, nhìn bộ dạng trẻ con tò mò của anh, Bạch Tiểu Thuần vui vẻ gật đầu.

“Tại sao họ lại gọi cô là Tiểu Bạch?”

Chiếc taxi đánh lái rẽ vào con phố tiến về khách sạn, con đường với hàng cây xen kẽ những cột đèn đường, tranh tối tranh sáng đan xen nhau. Từng tia sáng khi ẩn khi hiện xuyên qua lớp cửa kính dừng lại trên chiếc sơ mi màu trắng của anh, khuôn mặt thon dài điển trai khuất sau bóng mờ, chỉ nhìn thấy viền ngoài bộ quần áo của Adam, cô mỉm cười một mình. Đúng là một chủ đề khó giải thích một cách ngắn gọn, nhưng người ta đã hỏi rồi, không trả lời không được. Hít một hơi sâu, cô dùng những lời lẽ ngắn gọn, đơn giản nhất có thể để giải thích:

“Tên tiếng Trung của tôi là Bạch Tiểu Thuần, mọi người trong công ty đều nhiều tuổi hơn tôi, vả lại tôi vào công ty sau nên coi như là hậu bối, vì thế bọn họ đều gọi tôi là Tiểu Bạch. Ở Trung Quốc, mọi người quen dùng cách này để gọi những người nhỏ tuổi hơn mình, thêm một chữ Tiểu vào trước họ của họ, ví dụ như Tiểu Quách, Tiểu Lưu, Tiểu Tống, v.v…” Miễn cưỡng giải thích một thôi một hồi, “giáo viên tận tâm” đang định chỉ ra Tiểu Bạch thực ra còn có một hàm ý khá đáng buồn khác đối với bản thân mình thì ai đó đang mím chặt môi đã nhân cơ hội ấy hỏi tiếp:

“Ở sân bay, Nick cũng gọi cô là Tiểu Bạch, cậu ấy hình như không phải là tiền bối của cô.”

“Anh ta…”

Không ngờ anh lại nhắc đến Thư Hạo Nhiên, Bạch Tiểu Thuần khựng lại, trong đôi mắt trong veo bỗng nhiên thoáng hiện một vệt đen u ám. Nên khen ngợi Adam quan sát kỹ càng hay là thán phục sự bác đại uyên thâm của văn hóa Trung Quốc đây?

Tiểu Bạch, đối với đồng nghiệp, là một cách xưng xô không thể bình thường hơn. Đối với Thư Hạo Nhiên, hoặc đối với người trẻ tuổi như họ, lại bao hàm một sự yêu thương và ngọt ngào mà chỉ có họ mới hiểu được.

Taxi táp vào bên đường, ngay trước cửa khách sạn hào nhoáng, đài phun nước kèm âm nhạc chăng những ngọn đèn đủ màu sắc tạo thành một bông hoa nước tuyệt đẹp. Westin, khách sạn liên hợp quốc tế có trụ sở chính ở Mỹ, chỉ dành cho giới thượng lưu. Nghe nói, các khách sạn trong hệ thống Westin trên toàn thế giới đều được bình chọn là khách sạn năm sao, khách sạn tại Thành phố G này cũng không phải ngoại lệ. Những chiếc đèn thủy tinh tinh xảo treo trong đại sảnh khách sạn tỏa sáng lấp lánh, Bạch Tiểu Thuần vẫn chưa giải đáp xong câu hỏi, không muốn trả lời qua quýt, nhíu mày rồi quay sang đối diện với người con trai đẹp ngời ngời trong làn ánh sáng rực rỡ, nói một cách nghiêm túc:

“Xin lỗi, tôi không muốn nhắc đến bất cứ việc gì liên quan tới Nick. Bảy giờ sáng mai, Giám đốc Lý sẽ lái xe đưa anh đến khách sạn, chúc ngủ ngon.”

“Không cần xin lỗi, cô không làm gì sai.”

Adam vẫn bình tĩnh, định nói gì rồi lại thôi, trong đôi mắt xanh toát ra một thứ ánh sáng sâu sắc, xa xăm:

“Cảm ơn sự giúp đỡ của cô, chúc ngủ ngon.”

Khách sạn cách bến xe bus không xa, một cơn gió mang theo hơi lạnh của buổi đêm thổi tới, thấm sâu vào lòng. Bỏ chiếc túi trên vai xuống, ôm ngang người, Bạch Tiểu Thuần ngồi trên chiếc ghế dài cạnh bến xe, mệt mỏi nhắm mắt lại, để mặc những con gió lạnh thổi bay làn tóc. Mấy ngày nay bận đến tối mắt tối mũi, không có thời gian nghĩ đến cuộc gặp bất ngờ ở sân bay, hoặc giả cũng chẳng phải không có thời gian, chỉ là không muốn nghĩ tới.

Bảy năm, từ một cô gái đang tuổi đôi mươi đẹp nhất trở thành một cô gái xếp vào hạng “đèn vàng”.

Bảy năm, chẳng nhớ nổi đã biết bao lần tỉnh dậy giữa đêm, toàn thân mồ hôi lạnh toát.

Bảy năm, thế giới tình cảm hết đến rồi đi, chỉ có duy nhất một người.

��u�n,W�  � iểu Thuần suốt từ đầu tới giờ như người ngoài cuộc, lúc này len lén nhìn về phía đối diện. Bạn gái thẳng thắn cho chàng trai khác số điện thoại ngay trước mặt mình mà mặt anh ta vẫn không hề biến sắc.

 

Thư Hạo Nhiên, anh rốt cuộc yêu cô ta đến mức nào? Người ta nói khi thực sự yêu một người đến tận tâm can sẽ tự nguyện trở nên nhỏ bé, một con người cao ngạo như anh cuối cùng cũng chịu cúi đầu, thậm chí là bao dung một cách vô nguyên tắc rồi sao?

Mãi đến khi ngồi vào xe của sếp Lý, cô mới nhận ra trong lòng mình trước giờ lúc nào cũng nghĩ đến Thư Hạo Nhiên, quả thật không xứng đáng.

Chỉ là bản thân cô ngày hôm nay có tư cách gì chứ?

Bạch Tiểu Thuần ơi là Bạch Tiểu Thuần, cô đúng là vừa bạch vừa xuẩn, hết thuốc chữa rồi!

Thuốc độc của người, kẹo ngọt của tôi 1.8

Nếu nói một cách công bằng, sếp Lý cũng là một cấp trên không đến nỗi nào. Qua cách làm việc không ngừng nghỉ mà ông thể hiện mấy ngày qua, Bạch Tiểu Thuần có thể hiểu được, ngoại trừ Tổng Vu đã chủ động từ chức, ông cũng được coi là cây cao bóng cả trong công ty, vua nào thần nấy, Adam không có bất cứ thái độ gì với sự ra đi của Tổng Vu, ai biết được rồi sẽ khai đao với ai tiếp theo? Sếp Lý chẳng qua là muốn nhanh chóng xây dựng hình tượng bản thân trước mặt tổng giám đốc mới, hoặc có thể nói, muốn thông qua sự chuyên nghiệp để chứng minh giá trị tồn tại của bản thân.

Cuộc sống khốn khổ, tối tăm mặt mũi cuối cùng cũng sắp kết thúc, hoàng hôn của ngày thứ tư đã đến, Bạch Tiểu Thuần vui mừng muốn khóc… Ăn không ngon, ngủ không yên, chuyển qua chuyển lại giữa tiếng Anh và tiếng Trung loạn xị ngậu, lúc nào cũng phải nơm nớp giữ thể diện cho cả hai bên, đây có phải là việc dành cho người nữa không? May mà sắp kết thúc rồi, Adam ca, ăn xong bữa cơm này, mong anh lên máy bay về Thượng Hải đi, có người sắp chết rồi!

Mang theo một bầu tâm sự ủ rũ bước vào căn phòng số 10 của khách sạn Baikal, đèn sáng lung linh, mùi rượu ngào ngạt, sếp Lý với vốn tiếng Anh bập bõm, đang nói chuyện một cách ngắt đoạn cùng Adam, cho dù trong công việc có nhiều khác biệt, nhưng khi không nói chuyện công việc, xem ra quan hệ giữa hai người họ cũng không đến nỗi. Tổng giám đốc mới mời cơm, mọi người đều vui mừng phấn khởi, không khí hòa hợp. Đợi khi thức ăn được đưa lên, sếp Lý khách sáo mời Adam gắp đũa đầu tiên, Bạch Tiểu Thuần không thể nặn được thêm nụ cười nào nữa…

Adam ca thân yêu hoàn toàn không biết dùng đũa!

“Tiểu Bạch, làm ăn kiểu gì thế, tại sao không chọn nhà hàng Tây?” Sếp Lý bực bội, cau mày nói.

“Cháu… cháu cứ nghĩ Adam biết dùng.”

Thực ra, trước khi đặt nhà hàng, cô đã hỏi Adam có thích đồ ăn Trung Quốc không, và nhận được câu trả lời khẳng định. Nhưng thích là một chuyện, có thể ăn được hay không lại là chuyện khác. Cũng giống như tình yêu nam nữ vậy, giữa việc có yêu nhau hay không và có thể ở bên nhau hay không quả thực không hề tồn tại mối quan hệ tất lẽ dĩ ngẫu.

“Nghĩ ư? Làm việc phải cẩn thận một chút, đừng có lần nào cũng nghĩ thế này, nghĩ thế kia…”

Nếu như bình thường, sếp Lý sẽ không tức giận đến vậy. Tổng giám đốc mới ở ngay bên cạnh, ông hiển nhiên phải tỏ ra bản thân quản lý nhân viên cấp dưới tốt một chút.

Bạch Tiểu Thuần trong lòng ấm ức nhưng không thể không thừa nhận mình xui xẻo. Ai bảo cô tự nhét súng vào họng mình? Đều là họa do Adam ca gây ra, trước khi anh ta đến, chưa từng có vấn đề chẳng đâu vào đâu thế này. Đáng tức hơn nữa là, anh vốn dĩ không hề biết dùng đũa, còn nói thích đồ ăn Trung Quốc làm gì? Cô không nói gì thêm, nhếch miệng nhìn bàn thức ăn.

“Xin lỗi, tôi thử lại xem.”

Adam thành khẩn xin lỗi, một lần nữa nhấc đôi đũa lên. Đôi đũa trơn tuột không hề giữ chút thể diện nào, “cạch”, một chiếc rơi thẳng xuống mặt sàn bóng loáng. Không khí im lặng, đúng thời khắc quan trọng, Quách Hà lên tiếng:

“Thưa giám đốc, gọi nhân viên đổi thành dao và dĩa nhé, chúng ta ăn đồ Trung theo phong cách Tây.”

“Được, gọi đi.”

Để tổng giám đốc thử dùng đũa lần thứ ba là không được rồi, sếp Lý liền đồng ý.

Mười bộ dao dĩa sáng loáng, chỉnh tề được đưa lên, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy trong ánh mắt người nhân viên một sự kinh ngạc, ngụ ý chưa bao giờ chứng kiến một chuyện như thế này. Gà xé phay, cá bát bảo, cua hầm, tôm rang, thịt xào ớt, rau muống xào, một bàn toàn đồ ăn Trung, các thực khách ngồi xung quanh tay trái cầm dĩa, tay phải cầm dao, lạnh sống lưng, lại còn tiếng dao dĩa va vào nhau ai đó gây ra, khung cảnh lúc ấy không thể nào kỳ quái hơn. Bạch Tiểu Thuần lúc trước còn sung sướng, hí hửng, lúc này ủ rũ, chẳng buồn ăn uống, ngồi nhìn mọi người tự mời rượu nhau hết một vòng.

Khoảng chín giờ mười phút, cơm no rượu say. Sếp Lý và một đồng nghiệp khác đã uống ngà ngà đều không thể lái xe đưa Adam trở về khách sạn, ra lệnh cho Tiểu Thuần bắt xe đưa tổng giám đốc về. Nhìn thấy Adam không có ý từ chối, Bạch Tiểu Thuần trong lòng như phát rồ…

Ực, đàn ông con trai lớn từng này rồi, đưa anh lên xe taxi còn chưa đủ, lại còn phải đưa về tận cửa khách sạn, lẽ nào sợ tài xế mang anh bán đi sao?

Nhìn anh cao lớn hùng dũng thế, lại còn để tôi phải bảo vệ chắc?

Tức thì tức, nhưng không thể không làm.

Chuyện công việc trước nay vẫn vậy.

 

hóa�X� �Ƃ ��� ng lòng để làm một bước đại nhảy vọt, giống như lần thi đại học năm ấy, giống như chuyện tình cảm, mỗi lần bay mãi không thành, ngã thì rất đau.

 

Từ khi Adam trở thành tổng giám đốc, cô cảm thấy độ bê bết của bản thân tăng lên theo cấp số nhân. Bốn ngày thị sát, câu được lặp lại nhiều nhất chính là “pardon” kèm theo dấu hỏi chấm[1], tốc độ nói, từ ngữ chuyên ngành, vân vân và vân vân, các vấn đề lũ lượt kéo đến. May là Adam rất nhã nhặn, không quan tâm đến việc đó lắm. Nếu quả thực không hiểu được, hai người sẽ dùng ngôn ngữ cơ thể hoặc hình vẽ để biểu đạt. Ngoài ra, cách thức tư duy của người phương Tây cũng khác biệt rất lớn. Mỗi khi liên quan đến vấn đề chuyên ngành nào đó, sếp Lý kinh nghiệm đầy mình lại đặc biệt chú tâm, chỉ chấp nhận lý lẽ của riêng mình, Adam cũng là một đứa trẻ ngang bướng, trong người anh là dòng máu tự tôn của đất nước hợp chủng quốc, anh tôn trọng và lắng nghe ý kiến của sếp Lý, nếu đúng thì không sao, nhưng nếu có một chút sai sót, nhất định sẽ chỉ ra ngay lập tức, không những biểu đạt rất thẳng thắn ý kiến của bản thân mà còn rất kiên định. Từ trước đến giờ, chưa có hậu bối nào dám chỉ điểm trước mặt sếp Lý, cho dù có lúc ông sai, mọi người cũng chỉ cười ha ha, giả bộ không phát hiện ra, còn Adam không hề có khái niệm khoan nhượng, hai người khó tránh khỏi có chút đối ngược, việc này đã khiến Bạch Tiểu Thuần ở giữa phải chịu khổ sở… Không thể đắc tội ai, hai bên đều không phục, nói qua nói lại khô cổ bỏng họng, chỉ đổi lại được sự trách móc của sếp Lý.


[1] Pardon: là “Xin lỗi?” Ý hỏi một cách lịch sự đối phương vừa nói gì khi không nghe rõ.

� �� �W�  � �t dịu dàng, Bạch Tiểu Thuần suốt từ đầu tới giờ như người ngoài cuộc, lúc này len lén nhìn về phía đối diện. Bạn gái thẳng thắn cho chàng trai khác số điện thoại ngay trước mặt mình mà mặt anh ta vẫn không hề biến sắc.

 

Thư Hạo Nhiên, anh rốt cuộc yêu cô ta đến mức nào? Người ta nói khi thực sự yêu một người đến tận tâm can sẽ tự nguyện trở nên nhỏ bé, một con người cao ngạo như anh cuối cùng cũng chịu cúi đầu, thậm chí là bao dung một cách vô nguyên tắc rồi sao?

Mãi đến khi ngồi vào xe của sếp Lý, cô mới nhận ra trong lòng mình trước giờ lúc nào cũng nghĩ đến Thư Hạo Nhiên, quả thật không xứng đáng.

Chỉ là bản thân cô ngày hôm nay có tư cách gì chứ?

Bạch Tiểu Thuần ơi là Bạch Tiểu Thuần, cô đúng là vừa bạch vừa xuẩn, hết thuốc chữa rồi!

Thuốc độc của người, kẹo ngọt của tôi 1.7

“Sherry, xem cái này đi.”

Adam đưa chiếc iPad qua, Bạch Tiểu Thuần đang thầm tự trách mình, cứ nghĩ đó là tài liệu gì cần dịch, lập tức sốc lại tinh thần. Cầm lên xem, thì ra là bức ảnh đôi nam nữ tóc vàng đang ôm nhau, vai kề vai, ngồi trên một bãi cỏ xanh mướt, cùng nhau ngắm ánh chiều dương. Cô không hiểu, Adam đưa tay chạm vào màn hình, hình ảnh bắt đầu chuyển động, thì ra là một đoạn MV ngắn.

Đoạn phim thực ra rất đơn giản, một đôi nam nữ tình nồng như mật ngọt bỗng nhiên chia tay vì sự có mặt của người thứ ba, nhân vật nữ chính dùng mọi cách để níu kéo tình yêu, khóc lóc đau đớn, thậm chí còn tự làm đau mình, nhưng nhân vật nam chính vẫn không hề động lòng, trong lúc cãi vã còn nói cái gì mà tình yêu của con trai dành cho con gái trước nay không bao giờ vượt quá ba năm. Về sau, nhân vật nam chính dần dần phát hiện bất cứ nơi nào cũng đều có hình bóng người con gái trước đây, anh ta bắt đầu hối hận, chạy đến bên cô gái vẫn chỉ có một mình. Trong ánh mặt trời rực rỡ, cô gái ôm lấy chàng trai, ngọt ngào như thuở ban đầu. Nếu như câu chuyện kết thúc ở đây thì rõ ràng là một kịch bản siêu củ chuối, siêu ngớ ngẩn không hơn. Nhưng khoảng nửa phút sau, cô gái bỗng nhiên thoát khỏi vòng tay chàng trai, lùi về phía sau vài bước, nhếch khóe môi, giơ ngón tay giữa về phía chàng trai, cao ngạo nói:

“Tình yêu anh dành cho tôi chỉ có ba năm, bây giờ tôi nói cho anh biết, nếu chúng ta ôm nhau quá ba mươi giây, tôi sẽ cảm thấy mình thật ngu xuẩn. Tôi đã từng yêu anh nên tình nguyện dùng một cái ôm để tưởng nhớ đến tình yêu đã qua ấy. Nhưng chỉ có ba mươi giây thôi. Tạm biệt, chúc anh may mắn!”

Cô gái quay người, mái tóc vàng óng bồng bềnh trong ánh mặt trời chói lòa, tạo thành thứ ánh sáng long lanh, tuyệt diệu.

Không có gì là không thể vượt qua, chỉ có những thứ không thể quay trở lại.

Cuối MV, một dòng chữ tiếng Anh dần dần nhô lên từ khung cảnh vàng óng, bóng dáng người con gái càng lúc càng xa, người con trai trở nên bất động trong ánh sáng tối dần.

Xem đến đây, Bạch Tiểu Thuần nhớ lại một câu đã đọc trên mạng…

Nếu như có một ngày anh nói nhớ nhung, em sẽ trả lời: “Muộn rồi.”

Bên ngoài cửa xe, gió thổi phơi phới ánh nắng chan hòa, bầu trời cao xanh, mây trắng lững lờ trôi.

Cho dù những chuyện đã qua phức tạp hơn trong MV, nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng bị ảnh hưởng bởi sự tự tin khi rời đi của cô gái ấy, một góc khuất trong lòng dường như đã được xóa bỏ.

Chỉ là tại sao Adam ca lại đưa cho cô xem đoạn MV ấy, anh đã đoán được gì sao?

Trả lại chiếc iPad, cô nở một nụ cười ngượng nghịu, nghĩ bụng Adam ca chắc hẳn sẽ là một tổng giám đốc rất dễ gần.

“Nếu như tốt hơn rồi thì bắt đầu làm việc thôi. Đầu tiên, tôi muốn cô giới thiệu qua cho tôi về Thành phố G, vị trí và tình hình sơ qua của văn phòng làm việc và công trường, sau đó sẽ thảo luận với Giám đốc Lý về cuộc họp chiều nay, ngoài ra, tôi cũng muốn tuyên bố một số chính sách kinh doanh mới, để đảm bảo việc truyền đạt các ý một cách thông suốt, tôi muốn giải thích trước với cô về một số chỗ.”

“Tôi…”

Bạch Tiểu Thuần đang muốn cảm ơn một cách chân thành, bỗng nhiên khựng lại, cắn môi nuốt những lời định nói ngược vào trong rồi gật đầu lia lịa. Cứ nghĩ anh cho tôi xem cái MV đó là để an ủi, thực ra là muốn cho tôi mau chóng khôi phục tâm trạng để làm việc cho anh.

Quả nhiên là một nhà tư bản không lẫn đi đâu được!

Không biết mọi người đã từng trải qua việc này chưa, đó là rõ ràng rất cố gắng muốn làm tốt một việc nào đó nhưng cuối cùng đều đứt gánh, dẫn đến xôi hỏng bỏng không, dùng cách nói khá văn vẻ trong giới giang hồ để hình dung, đó là kiểu chạy cố sống cố chết, cuối cùng vẫn bê bết. Bạch Tiểu Thuần chính là cô gái đó, từ nhỏ đến lớn, việc lớn việc bé đều hết sức chú tâm, lúc nào cũng muốn hiện thực hóa mục tiêu trong lòng để làm một bước đại nhảy vọt, giống như lần thi đại học năm ấy, giống như chuyện tình cảm, mỗi lần bay mãi không thành, ngã thì rất đau.

Từ khi Adam trở thành tổng giám đốc, cô cảm thấy độ bê bết của bản thân tăng lên theo cấp số nhân. Bốn ngày thị sát, câu được lặp lại nhiều nhất chính là “pardon” kèm theo dấu hỏi chấm[1], tốc độ nói, từ ngữ chuyên ngành, vân vân và vân vân, các vấn đề lũ lượt kéo đến. May là Adam rất nhã nhặn, không quan tâm đến việc đó lắm. Nếu quả thực không hiểu được, hai người sẽ dùng ngôn ngữ cơ thể hoặc hình vẽ để biểu đạt. Ngoài ra, cách thức tư duy của người phương Tây cũng khác biệt rất lớn. Mỗi khi liên quan đến vấn đề chuyên ngành nào đó, sếp Lý kinh nghiệm đầy mình lại đặc biệt chú tâm, chỉ chấp nhận lý lẽ của riêng mình, Adam cũng là một đứa trẻ ngang bướng, trong người anh là dòng máu tự tôn của đất nước hợp chủng quốc, anh tôn trọng và lắng nghe ý kiến của sếp Lý, nếu đúng thì không sao, nhưng nếu có một chút sai sót, nhất định sẽ chỉ ra ngay lập tức, không những biểu đạt rất thẳng thắn ý kiến của bản thân mà còn rất kiên định. Từ trước đến giờ, chưa có hậu bối nào dám chỉ điểm trước mặt sếp Lý, cho dù có lúc ông sai, mọi người cũng chỉ cười ha ha, giả bộ không phát hiện ra, còn Adam không hề có khái niệm khoan nhượng, hai người khó tránh khỏi có chút đối ngược, việc này đã khiến Bạch Tiểu Thuần ở giữa phải chịu khổ sở… Không thể đắc tội ai, hai bên đều không phục, nói qua nói lại khô cổ bỏng họng, chỉ đổi lại được sự trách móc của sếp Lý.


[1] Pardon: là “Xin lỗi?” Ý hỏi một cách lịch sự đối phương vừa nói gì khi không nghe rõ.

� �� �W�  � �t dịu dàng, Bạch Tiểu Thuần suốt từ đầu tới giờ như người ngoài cuộc, lúc này len lén nhìn về phía đối diện. Bạn gái thẳng thắn cho chàng trai khác số điện thoại ngay trước mặt mình mà mặt anh ta vẫn không hề biến sắc.

 

Thư Hạo Nhiên, anh rốt cuộc yêu cô ta đến mức nào? Người ta nói khi thực sự yêu một người đến tận tâm can sẽ tự nguyện trở nên nhỏ bé, một con người cao ngạo như anh cuối cùng cũng chịu cúi đầu, thậm chí là bao dung một cách vô nguyên tắc rồi sao?

Mãi đến khi ngồi vào xe của sếp Lý, cô mới nhận ra trong lòng mình trước giờ lúc nào cũng nghĩ đến Thư Hạo Nhiên, quả thật không xứng đáng.

Chỉ là bản thân cô ngày hôm nay có tư cách gì chứ?

Bạch Tiểu Thuần ơi là Bạch Tiểu Thuần, cô đúng là vừa bạch vừa xuẩn, hết thuốc chữa rồi!

Thuốc độc của người, kẹo ngọt của tôi 1.6

Nhìn một lúc lâu, vẻ mặt sếp Lý chuyển từ nghi hoặc sang tươi cười:

“Tiểu Thư, cháu là Thư Hạo Nhiên, con trai của Viện trưởng Thư, đúng không? Nghe nói cháu vẫn sống ở Anh, về nhà cưới vợ hả?”

“Không ạ, lần này cháu về hẳn.” Thư Hạo Nhiên ngoan ngoãn, lễ phép đáp lại, ánh mắt quét rất khẽ về bên trái.

“Đây là tổng giám đốc của bọn chú, Adam. Boss, đây là công tử của Viện trưởng Thư Kiến thuộc Viện thiết kế số một tại thành phố G, mẹ cậu ấy là chủ nhiệm văn phòng tỉnh ủy…”

Sếp Lý nhiệt tình giới thiệu đôi bên bằng một tràng tiếng Trung lưu loát, quả thực là làm khó Adam, người ngoại trừ câu “xin chào” ra gần như không biết nói gì khác.

Đứng ngây ngốc nhìn khuôn mặt không thể nào quen thuộc hơn đó, trái tim Bạch Tiểu Thuần quặn thắt.

Nỗi đau chưa khi nào lành hẳn lúc này lại đang trở mình cựa quậy khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể, khiến cô hít thở cũng thấy khó khăn.

“Tiểu Bạch, ngẩn ngơ gì thế? Mau dịch đi.”

“Dạ?”

Một lời như kéo cô ra khỏi cơn mê mị, cô chớp mắt lia lịa, bỗng nhiên phát hiện ánh mắt của ba người họ đã hướng về phía mình từ lúc nào.

“Ực…”

Cô hoàn toàn không nghe thấy họ nói gì, dịch thế quái nào được đây? Chẳng trách có người bảo ra khỏi nhà phải xem trước lịch, chắc chắn hôm nay không hợp để xuất hành rồi. Vết đỏ ửng trên khuôn mặt vừa giấu đi được, lại một lần nữa xuất hiện trên trán, Bạch Tiểu Thuần hận một nỗi không thể nào bỏ của chạy lấy người.

“Là lỗi của tôi, nhẽ ra nên nói với anh bằng tiếng Anh. Xin chào, tôi là Nick Shu, tên tiếng Trung là Thư Hạo Nhiên, rất vui được gặp anh, đây là lần đầu tiên anh đến Thành phố G phải không?” Xin lỗi một cách chân thành, Hạo Nhiên trò chuyện với Adam bằng tiếng Anh, điệu bộ và chủ đề nói chuyện đều không thể tốt đẹp hơn. Sống và học tập ở Anh sáu năm, cách dùng từ và trọng âm của anh không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần Bạch Tiểu Thuần kinh nghiệm thực tiễn chỉ đếm trên đầu ngón tay, dường như anh không hề thua kém những người sinh ra và lớn lên ở nước ngoài.

Sếp Lý ném qua một ánh mắt trách móc, ý tứ đã quá rõ ràng:

“Hoảng hốt cái gì chứ hả, nếu như không có Tiểu Thư, tồng giám đốc sẽ khó xử thế nào đây?”

Bạch Tiểu Thuần im lặng cam chịu, nhưng trong lòng chẳng chút cảm kích, không hề cảm thấy Thư Hạo Nhiên có ý giải vây cho mình…

Không ai biết rõ hơn cô, dựa vào cá tính bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng luôn tỏ ra thân thiện, hoàn mỹ nhất của anh, sao có thể để không khí bị đóng băng được chứ?

“Tôi muốn nói chuyện riêng với Sherry một lát, có được không?”

“Được thôi, nếu như cô ấy không có vấn đề gì.” Adam liếc mắt, dường như hoàn toàn bỏ qua khung cảnh đứng hình khi nãy, dịu dàng nói:

“Sherry, cô có muốn chuyện riêng với Nick một lúc không?”

Ánh mắt một lần nữa tập trung về phía cô, thấy sắc mặt sếp Lý từ ngờ ngợ dần chuyển sang vỡ lẽ, Bạch Tiểu Thuần khẽ mím môi, lắc đầu quả quyết.

Vẻ mặt đắc ý của Thư Hạo Nhiên dường như không thể ngờ được đáp án lại là sự từ chối, anh tức giận nhìn cô, nói từng chữ rõ ràng:

“Tiểu Bạch, nhất định phải thế sao?” Ngữ điệu ấy giống như một vòng bánh xe quay trở về quá khứ. Đáng tiếc, giờ đây, tất cả đã chẳng còn như trước nữa rồi.

“Hạo Nhiên!”

Bầu không khí bắt đầu chuyển thành sống sượng và bối rối, đúng lúc đó cùng với tràng âm thanh đanh gọn của tiếng đế giày cao gót gõ trên mặt đất tiến sát đến, mùi hương hoa hồng lập tức xộc vào mũi. Một cô gái trong chiếc áo dạ bó sát màu be chậm rãi bước đến, mái tóc xoăn bồng bềnh khẽ rung động theo từng nhịp bước chân, khuôn mặt thon dài tiêu chuẩn, đôi môi mịn màng, đôi mắt thướt tha, chiếc eo thon gọn, dung mạo, khí chất thuộc hàng thượng đẳng. Cô ta vừa gỡ chiếc kính đen xuống, nhét vào trong túi xách, vừa mỉm cười với những người trước mặt, sau khi bước đến gần, rất tự nhiên quàng lấy cánh tay Thư Hạo Nhiên, trách móc:

“Cứ tưởng anh đi nhanh như thế làm gì, thì ra là gặp bạn. Chào mọi người, tôi là Vivian Tiết, Tiết Vịnh Vi.”

Vịnh Vi…

Những con chữ uyển chuyển dễ nghe chạm vào từng sợi thần kinh, trái tim Bạch Tiểu Thuần như bị một lưỡi kiếm cắm phập vào. Nhưng vết thương có thể tìm thấy bất cứ nơi đâu lại mang đến nỗi đau âm ỉ mãi.

Dưới sự giới thiệu của Thư Hạo Nhiên, cô ta vui vẻ chào hỏi từng người bằng vốn tiếng Anh lưu loát không hề thua kém người con trai đang đứng bên cạnh cô kia, sóng mắt long lanh, má lúm đồng tiền duyên dáng, từng cử chỉ, động tác nho nhã, đáng yêu, cụm từ “tuyệt sắc giai nhân” dường như sinh ra là để chỉ người con gái này. So với cô ta, Bạch Tiểu Thuần mặt mộc cảm thấy mình giống vịt con xấu xí, ngốc ngếch và ngớ ngẩn. Cô gái duyên dáng, xinh đẹp không nói gì thêm, Adam vẫn luôn phong độ ngời ngời bỗng nhiên lên tiếng:

“Vivian, xin lỗi, buổi chiều chúng tôi còn có lịch làm việc, nếu cô không phiền, chúng tôi xin phép đi trước.”

“Tất nhiên là không phiền rồi. Có thể cho tôi một tấm danh thiếp của anh không?”

Tiết Vịnh Vi vừa nói vừa rút bút ra, như thể không có ai, kéo tay trái Adam, nhanh chóng ghi một dãy số lên đó, chớp chớp đôi mắt to tròn lóng lánh, nghịch ngợm nhưng không quá thô lỗ: “Tôi tạm thời không có danh thiếp, đành viết số điện thoại vào tay anh vậy. Tôi nghĩ, chúng ta còn có cơ hội gặp lại, cũng có thể sẽ trở thành bạn tốt nữa.”

“Hy vọng là như vậy.”

Adam đáp, liếc thấy sếp Lý đang cười rất dịu dàng, Bạch Tiểu Thuần suốt từ đầu tới giờ như người ngoài cuộc, lúc này len lén nhìn về phía đối diện. Bạn gái thẳng thắn cho chàng trai khác số điện thoại ngay trước mặt mình mà mặt anh ta vẫn không hề biến sắc.

Thư Hạo Nhiên, anh rốt cuộc yêu cô ta đến mức nào? Người ta nói khi thực sự yêu một người đến tận tâm can sẽ tự nguyện trở nên nhỏ bé, một con người cao ngạo như anh cuối cùng cũng chịu cúi đầu, thậm chí là bao dung một cách vô nguyên tắc rồi sao?

Mãi đến khi ngồi vào xe của sếp Lý, cô mới nhận ra trong lòng mình trước giờ lúc nào cũng nghĩ đến Thư Hạo Nhiên, quả thật không xứng đáng.

Chỉ là bản thân cô ngày hôm nay có tư cách gì chứ?

Bạch Tiểu Thuần ơi là Bạch Tiểu Thuần, cô đúng là vừa bạch vừa xuẩn, hết thuốc chữa rồi!