Thời gian hoa nở 3.2

Nhìn một tiệm bánh bao mà cũng có thể thốt ra những lời hoa mỹ như vậy, quả nhiên không phải người bình thường. Tiểu Viên nghĩ bụng, con người này hẳn phải cực kì thích ăn bánh bao, cũng giống như cô hồi bé, không những cực thích ăn bánh bao, mà nhân bánh bao cũng vô cùng hâm mộ.

Chẳng ngờ khi bánh bao được mang lên, anh chàng này chỉ ăn lớp vỏ ngoài, còn lại gạt phần nhân bánh sang chiếc đĩa nhỏ trước mặt cô một cách nhiệt tình. Cô trợn mắt nhìn anh, hỏi: “Anh làm gì thế?”

Anh từ từ ăn đống vỏ bánh bao, ung dung trả lời: “Không thích ăn, cho cô đấy.”

Ồ, không thích ăn à, thế thì không khách sáo nữa, cái bụng sôi ùng ục đang thúc giục, chẳng chào mời gì, cô bắt đầu tập trung ăn. Vừa ăn phần nhân bánh mà anh đưa cho, Tiểu Viên vừa nghĩ, cái này, không phải chứ, chúng ta thân thiết đến vậy sao?

Liếc nhìn anh một cái, anh chàng này mặt vẫn không đổi sắc, tiếp tục gạt phần nhân bánh sang cho cô, dịu dàng nói: “Ăn đi chứ, chẳng phải là cô rất thích ăn sao?”

Điểm tốt của tính tình vô tư đó là rất dễ thích ứng, dòng suy nghĩ của Tiểu Viên bị ngắt một giây, sau đó tiếp tục ăn.

Bánh bao ở tiệm Tân Tân quả là rất ngon, lại còn có cả canh mộc nhĩ, bánh lớn bánh nhỏ, sau khi ăn thêm mỗi loại hai đĩa, Tiểu Viên mãn nguyện, khệnh khạng bước ra khỏi quán.

Thang Hi Hàn ăn cũng không ít, nhưng không nhiều như Tiểu Viên. Có lẽ vì cả ngày Tiểu Viên chưa ăn gì, bụng dạ lại tốt, khi ăn lại rất tập trung, không nói năng gì, không giống như Thang Hi Hàn vừa ăn vừa nói, tất nhiên là không thể ăn nhanh, càng không thể ăn nhiều bằng cô rồi.

Anh ta nói cái gì ấy nhỉ? Tiểu Viên nghĩ ngợi một lúc, hình như không có gì đặc biệt quan trọng thì phải.

“Ăn chậm thôi kẻo bỏng”, còn cả “lần sau không được tắt điện thoại!”, còn nữa “Chu Tiểu Viên, đừng có há miệng lớn như vậy”, lại cả “xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút”…

Ờ, câu này là vừa nói xong.

Nghe điện thoại mà cũng đẹp trai thế này! Tiểu Viên đứng một chỗ, chân di di đất.

Con trai gì mà còn đẹp hơn một người đường đường là con gái như cô. Hứ, chả có nhẽ!

“Gì cơ? Không sao đâu, anh sẽ đến ngay. Để anh báo cho Diệp soái là được rồi, em đừng lo lắng quá. Khiết, nghe anh nói này, tìm chỗ nào đó ngồi đi, tất cả hãy đợi bọn anh đến rồi nói, được chứ? Yên tâm đi, bọn anh sẽ thu xếp.” Thang Hi Hàn nói chuyện điện thoại, vẻ mặt nghiêm trọng.

Anh gác máy, nói: “Thật xin lỗi, đáng lẽ định đưa cô đi chơi nhưng tôi có chút việc phải đi trước.”

Tiểu Viên cười nhẹ, đáp: “Không sao đâu, tôi cũng có chút việc. Vừa đẹp.”

Trong lòng thầm nghĩ, có sao đâu, dù sao chúng ta cũng chẳng thân thiết, anh không cần phải ngại, huống hồ, anh còn đãi tôi một bữa, mặc dù quán ăn thì không được cao cấp lắm. Vả lại, hôm nay tôi cũng định về nhà, mua hai chiếc giò heo về biếu bố mẹ, xem có thể xin được ông bà cho tôi đổi tên không. Tôi cũng chẳng có thời gian đi chơi với anh đâu.

Ra tới cổng, Thang Hi Hàn cài khuy áo giúp cô, nói: “Trời lạnh đấy, về sớm đi nhé, và nhớ mở điện thoại đấy.”

 

Bến xe buýt mà Tiểu Viên lên là bến đầu, lên xe vẫn có chỗ ngồi. Tiểu Viên ôm hai chiếc giò heo vào lòng, ngồi xuống, đường về nhà còn dài chán. Vừa ngồi ấm chỗ, Tiểu Viên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đang lúc ngủ ngon, giấc mơ ùa đến, Thang Hi Hàn cũng xuất hiện trong mơ, nói như hét với cô: “Chu Tiểu Viên, đừng có mà làm mấy trò mất mặt này nữa.” Tiểu Viên tức tối, mơ màng rồi bất chợt tỉnh giấc.

Còn chưa định thần lại, chợt nghe thấy xung quanh có tiếng ồn ào.

“Ông già này, ông đâu cần phải chạy theo mốt thế! Đang yên đang lành đi nhuộm tóc làm gì chứ? Các em trẻ đẹp cũng đâu có thích ông. Được thôi, ông nhường chỗ cho người ta đi. Cũng ngoài sáu mươi rồi chứ ít gì. Nhìn cái đầu nhuộm của ông này!”

Tiểu Viên trông thấy một bác gái đã lớn tuổi đang lên lớp một ông cũng đã có tuổi, rõ ràng đó là nhân viên thu vé nhìn thấy một chị phụ nữ bế con nhỏ nên đã bảo người đàn ông nhuộm tóc, trông cũng không có vẻ gì là nhiều tuổi lắm nhường chỗ. Tiểu Viên đứng dậy, nói: “Chị và cháu tới đây ngồi đi ạ!”

Bác gái đang lên lớp người đàn ông, nhìn thấy Tiểu Viên đứng dậy chợt ngại ngùng, vội nói: “Không cần, không cần đâu, cũng sắp tới nơi rồi, ông ấy nhiều tuổi nhưng vẫn khỏe mạnh lắm. Chắc cháu cũng vừa được vài tháng đúng không? Cũng cần phải chú ý. Không cần nhường đâu, cháu cứ ngồi đi.”

Tiểu Viên ngẩn ra, rồi giật thót mình, và cuối cùng là đổ mồ hôi!

Cô vội vã lên tiếng giải thích: “Cháu không có, không có, không có đâu ạ. Mọi người ngồi đi. Cháu sắp tới nơi rồi.” Nói xong liền tiến về phía cửa gần chỗ anh lái xe. Cô muốn tránh khu vực đó càng xa càng tốt.

Tay ôm giò heo, mặt đỏ bừng, khó khăn lắm Tiểu Viên mới tìm được một chỗ ở gần cửa để đứng, bám lấy chiếc tay vịn, đung đưa trên xe gần một tiếng đồng hồ. Nhìn ra ngoài thấy sắp tới nơi, xe rẽ một cái, Tiểu Viên nắm chặt lấy tay vịn, “ối” lên một tiếng rồi ngã phịch xuống sàn, cái tay vịn đó cũng theo xuống cùng cô!

Lúc xuống xe, Tiểu Viên lén la lén lút, cố đợi tới khi hành khách xuống hết mới cầm chiếc tay vịn vừa bị mình kéo đứt đưa cho bác tài: “Anh ơi, lúc nãy em chẳng may kéo đứt, trả lại cho anh ạ!”

Anh tài xế thấy thế liền cười, cái tay cầm này không phải người bình thường nào cũng có thể kéo đứt được. Anh nhìn Tiểu Viên cười: “Không sao đâu. Làm đứt đủ ba cái sẽ được tặng một bức ảnh có chữ ký của anh.”

 

Tiểu Viên là thế hệ sinh ra trong thời kỳ kế hoạch hóa gia đình ở Trung Quốc. Tuy là con gái một nhưng cô không hề có tính tiểu thư, từ nhỏ đã là đứa trẻ được hàng xóm láng giềng yêu quý. Ra đường gặp ai cũng chào hỏi, miệng ngọt như mía lùi, vì thế ai ai cũng muốn giới thiệu bạn trai cho cô, nhiều không đếm xuể.

Tuy vậy, dù Tiểu Viên được các trưởng bối vô cùng yêu quý, nhưng lại có một “tử huyệt” khiến cô chỉ nhìn thấy đã sợ chết khiếp. “Tử huyệt” này là nơi mà trên đường về nhà, cô nhất định phải đi qua, không trốn vào đâu được.

Tiểu Viên đứng ở đằng sau bức tường trước cổng vào khu nhà trốn một lúc lâu nhưng chẳng có một chiếc xe nào dừng trước lối rẽ vào nhà cô, đã thế trước cửa hàng tạp hóa Lan Tiếu, dì Lan Tiếu đang ngồi đó nhàn hạ cắn hạt dưa. Tiểu Viên thút thít trong lòng, không trốn vào đâu được nữa rồi.

Advertisements

Thời gian hoa nở 3.1

Chương 3

Có hy vọng? Không có hy vọng?
Có hy vọng

T

iểu Viên cúi mặt xuống đất, miệng cong lên. Chẳng nhẽ, anh nói vậy có nghĩa là, chúng ta vẫn còn cơ hội?

Một vài nét ửng đỏ dần hiện lên trên khuôn mặt trắng trẻo, tươi mới mơn mởn như táo Hồng Phú Sĩ. Khi đã trở về trạng thái bình thường, cô chợt nhớ ra một việc quan trọng hơn hết thảy, ngượng ngùng, thỏ thẻ nói: “Thang Hi Hàn, ý của anh là… là… anh muốn tôi làm bạn gái của anh phải không?”

Thang Hi Hàn nghe xong câu hỏi của cô gái ngốc nghếch này thì như có một tiếng sét đánh ngang qua tai, bùm một tiếng rồi như bị một con rô bốt trong Transformer tạt cho một cái bạt tai, gục hoàn toàn. Trên trời, từng đám mây lững lờ trôi, hồi ức như những làn khói ùa về trong tim, bản năng của Thang Hi Hàn khiến anh run rẩy, chợt anh trả lời một cách quyết đoán: “Không phải.”

Tiểu Viên ngẩn ra, chuyện quái quỷ gì thế này? Không phải, thế anh lôi tôi đi làm gì? Không phải, tự nhiên anh chạy đến phá đám tôi hẹn hò với “Dương Tiêu” người Mỹ gốc Hoa làm gì? Anh thần kinh à?

Vô vọng, những lời mắng mỏ hết sức trôi chảy này tuy rằng có thể dễ dàng xuất hiện trong đầu Tiểu Viên, nhưng cô gái thật thà này lại chẳng đủ can đảm để nói ra. Trong lòng muốn bùng nổ, miệng vẫn phải ngậm chặt, ngậm chặt ngậm chặt, đến mức mắt Tiểu Viên cũng chuyển sang màu đỏ.

Thang Hi Hàn nhìn mắt Tiểu Viên càng lúc càng đỏ, môi mím chặt nên rất hoảng hốt, anh đứng ngẩn ra ở đó, không nói được gì.

Hồi sau, Tiểu Viên gườm gườm nhìn anh, rồi hất tay một cái, thoát khỏi Thang Hi Hàn và quay đầu bước đi.

Vừa quay mặt đi, đôi mắt đỏ hoe của Tiểu Viên chẳng thể chịu đựng được nữa, từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống.

Do tức tối, Tiểu Viên đã vung tay thoát ra, hành động này tuy chẳng có gì, nhưng việc bị bỏ lại đằng sau đã làm Thang Hi Hàn thực sự sụp đổ. Anh đã khiến cho cô phải khóc.

Anh chạy về phía đó, nắm lấy cổ tay cô, vẫn không nói gì.

Tiểu Viên giật tay thoát ra khỏi anh, nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, túm lấy vạt áo cô.

Cảnh tượng này thực sự vô cùng quen thuộc. Một người giận dỗi ôm mặt khóc, một người cố gắng không rơi lệ, nhẹ nhàng an ủi. Chỉ có điều, trong ký ức của một thời đã qua, dường như, người ôm mặt khóc lại là một người khác!

Do không có kinh nghiệm nên một lúc lâu sau anh cũng chẳng biết làm thế nào để dỗ dành Chu Tiểu Viên, người bị anh làm cho tức đến phát khóc. Cuối cùng anh cũng nói được mấy tiếng: “Chu… Chu…”

Chu Tiểu Viên quệt nước mắt, trừng mắt nhìn anh: “Anh mới là Trư ấy!”

Mặt Tiểu Viên trắng như chiếc bánh bao, cộng thêm đôi mắt và cái mũi đỏ ửng, còn cả những giọt nước mắt vừa rơi, vừa mở mồm mắng anh là đồ con lợn, cái miệng nhỏ nhắn còn chu lên, hướng về phía anh.

Thang Hi Hàn đần mặt ra nhìn cô, rồi trả lời một câu ngốc nghếch đến mức tưởng như nuốt lưỡi của chính mình cũng không tin được: “Ừ, thì tôi là lợn. Đừng khóc nữa.”

Tiểu Viên ngớ ra. Sao anh ta không đấu khẩu với mình nữa? Sao không độc mồm nữa vậy?

Một buổi chiều mùa đông lạnh lẽo, hiếm hoi lắm mới có một vài tia nắng ấm áp xuất hiện, ánh nắng chiếu rọi khắp muôn nơi, rồi dần dần len lỏi vào trái tim của hai con người.

Thang Hi Hàn thừa nhận mình là đồ con lợn khiến Tiểu Viên bất chợt muốn cười phá lên, sau đó cô nhớ ra, không đúng, vấn đề không phải là anh ta tự nói mình là lợn, mà là anh ta nói mình là lợn là có ý gì?

Tiểu Viên đút tay vào túi áo, thấp giọng hỏi: “Anh nói anh là lợn là có ý gì thế?”

Thang Hi Hàn nghe xong câu hỏi này của Chu Tiểu Viên, hối hận nghĩ, cô dồn ép tôi tới chân tường bẹp dí ba ngày sau mới ngóc lên được đã là quá lắm rồi, thật là mất mặt! Sao tôi lại bị nước mắt của cô làm cho mụ mị, rồi trái tim cũng mụ mị nốt cơ chứ?

Dù là đang mùa đông nhưng Thang Hi Hàn mồ hôi vã ra như tắm, lấy lại chút tinh thần, anh trả lời: “Ý của tôi là, cách mạng chưa thành công, thì chúng ta còn phải cố gắng. Còn nữa, cô có đói không? Tôi đói đến mức đau bụng rồi đây, chúng ta đi ăn gì đó nhé?”

Mục tiêu ngay lập tức thay đổi. Mặc dù chưa được nghe câu trả lời cần nghe, nhưng Tiểu Viên bỗng thay đổi sự chú ý.

“Đói…” Tiểu Viên nói nhỏ. Vừa hết ca trực đêm về đến nhà đã lăn ra ngủ bù, sau khi dậy lại vội vàng đắp mặt nạ, thử quần áo để đến chỗ hẹn, lấy đâu ra thời gian mà ăn? Xoa xoa cái bụng lép kẹp, nghe xong câu hỏi của anh, cô cảm thấy đúng là đói kinh khủng.

“Cho cô đấy, ăn trước đi, lát nữa đưa cô đi ăn mấy món ngon.” Vừa nói, Thang Hi Hàn vừa như làm ảo thuật móc từ trong túi ra một củ khoai lang, đặt vào tay Tiểu Viên, nói: “Khoai nướng trong than quê chính hiệu đấy.”

Tiểu Viên cầm lấy ăn mấy miếng, cười tít, nói: “Thang Hi Hàn, khoai nướng là món hồi bé tôi thích ăn nhất, tôi hơi bị có nghề trong việc thẩm định khoai nướng đấy, củ khoai này đúng là đặc biệt ngon. Anh lấy đâu ra vậy?”

“Trấn Dương Hà.”

“Gì? Anh mua ở tận trấn Dương Hà à? Hôm nay anh đi từ đó đến đây à?” Tiểu Viên bất chợt nghĩ ra, phải rồi, sao hôm nay anh lại bắt gặp cô trùng hợp như vậy, sao anh lại mua khoai nướng ở trấn Dương Hà được chứ? Anh…

Bộ não Tiểu Viên bỗng dưng phải xử lý quá nhiều thông tin, quay mòng mòng. Vẫn chưa kịp phân tích, đã nghe Thang Hi Hàn nói: “Gần đây có quán nào ngon không? Tôi đưa cô đi ăn.”

Tiểu Viên ngay lập tức tiến hành định vị khu vực họ đang đứng, quán nào ngon à, chờ chút, ta sắp đến đây.

Không để cho kẻ địch có cơ hội suy nghĩ, Thang Hi Hàn tiếp tục chuyển chủ đề: “Tại sao cô lại tắt máy suốt tuần vừa rồi?”

Đầu óc ai đó bắt đầu nghĩ ngợi xa xôi, miệng đáp: “Trực đêm, mở điện thoại sẽ ảnh hưởng đến nghỉ ngơi”, nhưng thực ra trong lòng đang nghĩ: “Ăn đồ nướng Hàn Quốc có được không nhỉ? Anh ta nói hơi đau bụng, về lý thuyết thì nên ăn gì đó ít dầu mỡ, nhưng thịt nướng, mì lạnh, lại có người trả tiền hộ, thật là khó nghĩ quá đi!”

Vẫn tiện đà, anh đề nghị: “Ừm, sau này nhắn tin cho tôi lịch làm việc của cô.”

Hay là đi ăn thịt dê nướng? Có con dê béo này đi cùng, không ăn thịt dê nướng thì hơi phí, bất giác cô trả lời: “Được thôi.”

Thang Hi Hàn nhìn vẻ mặt mơ màng của cô, bất giác cười: “Đã nghĩ ra nên ăn gì chưa?”

Bộ não cô không thể cùng lúc xử lý quá nhiều thông tin, bắt đầu tập trung giới thiệu: “Anh thích ăn gì? Có lẩu, đồ nướng Hàn Quốc, phía trước còn có một quán đồ hải sản…”

“Hay là đến đó đi, tôi thấy ổn đấy.” Tay chỉ, ánh mắt anh dịu dàng nhìn về phía trước.

Tiểu Viên nhìn theo hướng tay anh chỉ: Tiệm bánh bao Tân Tân!

Lúc Tiểu Viên theo anh bước vào quán, nghĩ bụng, cái mà anh bảo ngon là đây à?

Đổ mồ hôi!

Thời gian hoa nở 2.4

 

Tiểu Viên ngồi xuống, người vẫn đang lâng lâng, đáp: “Dạ, hi hi, chào… chào anh, Dương Tiêu.”

Tiếu Dương càng cười lớn: “Không phải Dương Tiêu, mà là Tiếu Dương. Tiếu trong từ tiếu tượng, Dương trong từ ánh dương.”

Tiểu Viên ngượng ngùng, cười trừ, nói: “Tiếu Dương, Tiếu Dương, tên hay quá ạ, đơn giản, dễ nhớ.” Không biết vì sao, Tiểu Viên bỗng nhớ đến một cái tên phức tạp khiến cô toát mồ hôi, trong lòng “trù ẻo” Thang Hi Hàn, đấy anh xem, tên của người ta mới thâm thúy làm sao!

“Tiểu Viên, anh có thể gọi em như vậy được không? Tên em cũng rất dễ nhớ, còn rất dễ thương nữa.”

Tiểu Viên nghe xong câu nói ấy, càng ngày càng có cảm tình với anh ta. Đây là lần đầu tiên một người con trai khen tên của cô, quả là có ý nghĩa mang tính lịch sử đây. Thế là Tiểu Viên bắt đầu kể cho Tiếu Dương nghe chuyện về cái tên đã khiến cô đau đầu khổ sở mà biết bao năm nay cô đã đấu tranh với bố để được đổi này.

Tiểu Viên say sưa kể, Tiếu Dương vừa chăm chú nghe vừa cười, bầu không khí mới vui vẻ làm sao! Tiểu Viên cảm thấy đây là lần vui vẻ nhất trong lịch sử những lần đi gặp mặt của cô. Đúng lúc Tiểu Viên đang kể về nguồn gốc câu ám hiệu “thiên vương cái địa hổ, bảo tháp trấn hà yêu” mà bố mẹ cô đã dùng trong lần hẹn hò đầu tiên ấy, chợt cô nghe thấy một giọng nói vừa quen mà vừa lạ: “Chu Tiểu Viên, cô đừng có làm mấy trò mất mặt này nữa.”

Lúc tới nơi, Thang Hi Hàn nhất định không cho Diệp Thụ Thần theo vào, bắt anh đi chỗ khác. Bước vào quán Di Di, nhìn thấy Tiểu Viên đang mặt mày hớn hở, mồm miệng líu lo, thao thao bất tuyệt. Mặt hằm hằm, Thang Hi Hàn bước tới, nghĩ bụng, sao chưa bao giờ thấy cô cao hứng thế này với tôi chứ, với người khác thì cứ như vớ được vàng ấy, lại còn người Mỹ gốc Hoa, lại còn mặt nạ, lại còn tôi cũng chẳng đến mức ấy!

Chẳng trách sao anh ấy lại tức giận, kể từ lần trước, sau khi đưa Tiểu Viên về, suốt cả một tuần, điện thoại của Tiểu Viên đều trong tình trạng tắt máy, sáng nay anh có việc đi tới một thị trấn gần đấy, lúc đầu định hôm sau mới về. Lúc ăn cơm trưa, nhìn thấy một con lợn con đang tha thẩn trong vườn nhà một người nông dân nọ, anh chợt thấy lòng ấm áp, nhớ đến Tiểu Viên. Gọi điện cho cô, khó khăn lắm cô mới nghe máy, nhưng vừa bắt máy cô đã tuôn một tràng, khiến anh nổi giận đùng đùng.

Câu nói “Chu Tiểu Viên, cô đừng có làm mấy trò mất mặt này nữa” Tiểu Viên có chút ấn tượng. Ngẩng đầu lên, trông thấy vẻ mặt hầm hầm của Thang Hi Hàn, Tiểu Viên giật thót mình, theo phản xạ vội đứng dậy. Cô không hiểu vì sao mình lại làm mất mặt, càng không hiểu mình đã làm việc sai việc gì.

Tiếu Dương nhìn Tiểu Viên, không hiểu gì, hỏi: “Tiểu Viên, đây là…?”

Khi ấy Chu Tiểu Viên mới giật mình nói: “Thang Hi Hàn, anh đến đây làm gì?”

Thang Hi Hàn nhìn cô một cái sắc lạnh, cô chợt im bặt, trong bụng thì xỉ vả, anh hung dữ cái gì? Tôi có lỗi gì với anh chứ?

Thang Hi Hàn lịch sự gật đầu chào Tiếu Dương rồi bắt đầu tuôn một tràng tiếng Anh với anh ta, Tiểu Viên nghe không hiểu một câu nào. Cô hết nhìn người này lại quay sang nhìn người kia, cuối cùng không nhịn được, giật giật gấu áo Thang Hi Hàn, nói: “Này, anh chẳng quen biết người ta, anh nói gì với người ta đấy?”

Cuối cùng Tiếu Dương cũng nói một câu mà cô hiểu được. Anh nói: “Nếu Tiểu Viên đồng ý đi với anh, tôi sẽ không cản.”

Thang Hi Hàn nắm lấy tay Tiểu Viên nói: “Đi thôi.”

Tiểu Viên ngơ ngác nhìn anh: “Cái gì? Đi đâu? Không phải chứ? Sao tôi lại phải đi? Tôi làm sao hả? Hai anh nói cái gì thế?”

Thang Hi Hàn nhíu mày: “Im miệng, Chu Tiểu Viên, cô đừng làm mất mặt nữa. Đi!”

Chu Tiểu Viên vội vã cầm túi xách, vội vã xin lỗi Dương Tiêu, à không phải, Tiếu Dương: “Xin lỗi anh, chắc là có việc gấp gì đấy, em đi trước ạ, có gì mình liên lạc sau nhé! Tạm biệt!”

Bước ra khỏi quán cà phê, thấy Thang Hi Hàn vẫn có vẻ tức giận, Tiểu Viên không dám ho he gì. Trong lòng thầm nghĩ, không biết mình đã gây nên tội gì đây, nếu không sao anh ta lại đùng đùng tìm đến chỗ này chứ?

Bị Thang Hi Hàn phủ đầu, Chu Tiểu Viên chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, hoàn toàn quên mất lấy lại dũng khí để hỏi người đang đi bên cạnh, ít ra thì cũng có thể hỏi, vì sao lại kéo tay cô?

Hai người cứ thế đi qua hai con phố, Tiểu Viên bỗng dừng lại nhìn Thang Hi Hàn, nói: “Rốt cuộc thì tôi làm sao? Anh nói đi. Sao lại chẳng nói gì thế? Tôi đã cố gắng nhớ lại chi tiết nhất có thể trên dưới năm nghìn năm tôi và anh gặp gỡ, tự thấy chẳng làm gì có lỗi với anh cả! Tuy có lợi dụng anh để thắng Mục Mục một tuần miến tiết vịt, nhưng cũng có ảnh hưởng gì đến anh đâu! Rốt cuộc thì tôi đã làm gì chứ? Sao mà mất mặt chứ?”

Thang Hi Hàn nhìn bộ mặt oan ức của Tiểu Viên, thật là hết cách, lại còn dùng anh để đổi lấy miến tiết vịt… Hít một hơi thật sâu, không nên tức giận với cô ấy… Không kiềm chế được thì kiềm chế lại từ đầu. Dù bị tổn thương, ai đó cố gắng hạ hỏa, lên tiếng giải thích: “Còn không mất mặt sao? Đứng núi này trông núi nọ còn bảo không mất mặt sao?”

Vừa nghe xong câu nói của Thang Hi Hàn, đôi mắt nhỏ của Tiểu Viên mở to đến mức chưa từng có trong lịch sử: “Cái gì? Tôi đứng núi này trông núi nọ? Tôi đứng núi nào trông núi nào cơ?”

Bị cô truy vấn, Thang Hi Hàn nhất thời không nói được gì.

Chợt Tiểu Viên “í” lên một tiếng, nhếch hai hàng lông mày lên, hỏi: “Không phải anh nghĩ tôi vừa hẹn gặp anh lại vừa đi hẹn hò với anh ta đấy chứ?”

Thang Hi Hàn bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt như khích lệ. Cứ tiếp tục nói đi, tiếp tục đi! Chắc chắn cô sẽ nhanh chóng hiểu được tâm trạng của tôi thôi, không đúng sao?

Tiểu Viên nhìn anh đầy nghi hoặc: “Chúng ta chẳng phải là chẳng tới đâu sao? Chắc là anh không định hẹn hò với tôi đâu nhỉ? Hơn nữa, chúng ta cũng chẳng thân thiết gì, người tôi định hẹn hò là Tiếu Dương, chắc cũng không liên quan gì tới anh chứ?”

Trong lòng ai đó vốn đang gào thét, lại còn bị một cú này nữa, đau lòng ôi là đau lòng!

“Tôi nói với cô là không hẹn hò bao giờ?” Anh nhìn cô, ánh mắt tóe lửa.

Ừ, mặt cứ như sắp ăn thịt đến nơi vậy, lại còn hằm hằm, làm Tiểu Viên không khỏi run bắn. Nhưng mà, đợi đã, anh ta vừa nói gì cơ? Hẹn hò… Có nghĩa là…

 

 

Thời gian hoa nở 2.3

Mẹ Tiểu Viên vô cùng tức giận, và hậu quả rất
nghiêm trọng.

Lúc Chu Tiểu Viên nghe điện thoại của lãnh đạo, lãnh đạo gần như phát hỏa rồi: “Tôi bảo hôm nay cô mà không nghe điện thoại nữa thì tôi sẽ đến bệnh viện, bạn học của em trai mợ cô, người ta là người Mỹ gốc Hoa, ngày mai đã đi rồi, hôm nay mà không gặp được thì phải đợi mấy tháng nữa, lúc đó ai mà biết được điều gì, cô nói xem có phải không? Bây giờ tôi đi hẹn người ta, chiều nay gặp mặt. Cô chuẩn bị đi.”

Vừa mới mở điện thoại đã bị mẹ mắng một trận té tát. Ngắt điện thoại, Tiểu Viên lẩm bẩm “tí thì toi”, xém chút nữa thì để một anh chàng người Mỹ gốc Hoa tuột khỏi tay. Mặc quần áo xong xuôi, đi thêm đôi giày và xách theo chiếc túi, Tiểu Viên chợt nhớ đến đống mặt nạ với mascara mà Mục Mục chuẩn bị cho “tuần gặp mặt” vừa rồi hình như vẫn chưa dùng hết, bèn lôi ra, đắp hết lên mặt.

Vừa đắp xong đống mặt nạ, điện thoại của Tiểu Viên rung lên. Tiểu Viên nghĩ bụng, mẹ cô đúng là rắc rối! Với mãi mới thấy cái điện thoại, cô bực mình nhấn nút nghe: “Mẹ, con nhớ rồi mà, hai rưỡi tại quán cà phê Di Di cạnh bệnh viện con làm. Ám hiệu là anh ấy sẽ cầm cuốn Tân dân nhật báo, còn con cầm cuốn Phương Nam cuối tuần số 83. Mẹ không phải nhắc nữa đâu! Để đi gặp anh chàng người Mỹ gốc Hoa đó, để không làm mất mặt tổ quốc ta, con đang đắp mặt nạ đầy mặt đây. Lần trước đi gặp tên hải quy kia cũng chẳng đến nỗi này, mẹ đừng gọi nữa được không?”

Không đợi Tiểu Viên nói hết, đầu dây bên kia đã ngắt máy. Tiểu Viên biết, tính mẹ cô là thế, chỉ giận được ba phút thôi, không giận thật đâu, cũng không thể không để ý đến cô đâu, đến chiều xách hai cái giò heo về nhà là sẽ chẳng có chuyện gì nữa.

 

Diệp Thụ Thần nhấc điện thoại, nói: “Cậu nói gì cơ?” Không phải anh nghe nhầm đấy chứ? Quả thực không nghe nhầm chứ? Chắc chắn là không nghe nhầm chứ? Ai đó đang cuống quýt lên kìa: “Trời ạ, Thang Hi Hàn ơi là Thang Hi Hàn, cậu nghĩ Land Rover là Jetstar đấy hả, bảo mình tới chỗ đó à? Xe của công ty cậu đâu hết cả rồi? Chẳng phải điều một cái đi là xong sao?”

Thang Hi Hàn sốt ruột nói: “Bảo bọn họ không tiện lắm, vả lại, nếu mà điều được thì tớ bảo cậu làm gì chứ? Nhanh nhanh lên, một tiếng nữa có mặt.”

Đợi đến lúc Diệp Thụ Thần chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, lái chiếc Land Rover đến, nhìn thấy bộ mặt trầm ngâm của Thang Hi Hàn, không khỏi lo lắng hỏi: “Người anh em, đường khó đi quá, nên tới muộn mười phút, đừng nhìn tớ thế chứ!”

Thang Hi Hàn mở cửa bước lên xe, nói luôn địa chỉ: “Nói ít thôi, không liên quan gì đến cậu, tới quán Di Di trên đường X đi. Bảo con Land Rover của cậu đừng có giống cậu, suốt ngày chỉ biết chém gió, phát huy hết khả năng, đảm bảo an toàn, đi hết tốc độ cho tớ.”

Bạn nối khố chính là đây!

Không nói thêm câu nào, Diệp Thụ Thần khởi động xe, đợi đến lúc xe đã chạy êm ru trên đường, gió thổi vù vù như trên đường cao tốc, mới uể oải nói: “Người anh em, có phải là vì cô em Trư muội muội không?”

Thang Hi Hàn không nói gì.

Diệp Thụ Thần liền đổi chủ đề: “Tớ bảo này, cậu xem lúc nào đấy đi học lái xe đi, đường đường là tổng giám đốc của GOO, chẳng phải là không có xe. Tự mình lái xe, chẳng phải sẽ tự do tự tại, muốn đi đâu thì đi sao?”

“Ai bảo là tớ không biết lái xe, đợt ở bên kia đã học rồi, hay là cậu không thích tớ nhờ vả chứ gì? Nếu thế thật thì lần sau chẳng dám làm phiền nữa.” Tâm trạng hiện tại của anh vô cùng không tốt, với người bạn nối khố này thì chẳng cần phải giữ ý tứ, bực bội nói như trút giận.

Diệp Thụ Thần chẳng thèm quan tâm: “Hả? Cậu biết? Đừng có mà nghĩ xấu, cậu biết là tớ không có ý đó mà, ý của tớ là, sao cậu không tự lái xe?”

Giọng trầm ngâm, Thang Hi Hàn trả lời: “Tiết kiệm xăng, bảo vệ môi trường, tránh những tiếp xúc không cần thiết.”

Diệp Thụ Thần thở dài: “Cái tính ngang như cua của cậu, nếu không phải tớ mà là người khác thì đã chẳng thèm để ý đến cậu rồi. Chẳng biết cô em Trư muội muội sao lại mê cậu được?”

Thang Hi Hàn bình tĩnh nói: “Ai bảo với cậu bọn tớ thành một đôi?”

Diệp Thụ Thần như đột ngột bị nhét một cái bánh bao vào miệng, chẳng nói năng gì nữa, nghĩ bụng, không biết hôm nay là anh đen đủi hay tí nữa Tiểu Trư muội muội sẽ đen đủi đây!

Chưa đến hai giờ Tiểu Viên đã ra khỏi nhà. Ưu điểm lớn nhất của cô gái này là đúng giờ, trước nay không biết “cao su”. Quán cà phê Di Di cạnh bệnh viện cô làm chỉ mất năm phút đi bộ là tới, nhưng cô vẫn dự tính trước tất cả những tình huống xấu nhất có thể xảy ra, đi sớm tận nửa tiếng. Hẹn gặp mặt với Chu Tiểu Viên, những anh chàng với những lý do kinh điển như tắc đường hay đường bị chặn chỉ có nước tắt điện.

Thế nhưng Tiểu Viên ra khỏi nhà, đi lòng vòng quanh khu đó hai mươi phút cô mới chợt nhận ra, quả nhiên có tình huống bất ngờ thật. Sạp báo gần đó đã bán hết sạch cuốn Phương Nam cuối tuần rồi, có nghĩa là ám hiệu gặp mặt của cô cũng sẽ không mua được!

Tiểu Viên vừa lượn lờ quanh sạp báo, vừa trách móc mẹ mình, bởi vì mẹ và bố Tiểu Viên gặp và yêu nhau cũng nhờ ám hiệu khi gặp mặt lần đầu, nên mỗi lần mẹ cô giới thiệu ai đó thì chắc chắn phải có ám hiệu, còn số điện thoại thì không cần. Mẹ cô còn quả quyết, cách thức gặp mặt độc đáo này nhất định sẽ cho một kết quả bất ngờ! Tiểu Viên hết lần này đến lần khác không muốn, nhưng mẹ cô vẫn cứ nhất quyết không chịu đổi.

Liếc nhìn đồng hồ, sắp hai rưỡi rồi mà Tiểu Viên vẫn chưa mua được cuốn Phương Nam cuối tuần, sao hôm nay lại bán chạy thế cơ chứ? Bụng bảo dạ, đành chịu vậy, cứ đến thẳng đó thôi, chẳng phải người đó sẽ cầm cuốn Tân dân nhật báo sao, chắc sẽ nhận ra được. Khi gần đến quán Di Di, bỗng gặp đám y tá cùng khoa với cô đang cười cười nói nói, nhìn thấy cô đi đến liền gọi lại chào hỏi: “Tiểu Viên, đi dạo đấy à?”

Tiểu Viên “ừ” một tiếng lấy lệ, bỗng nhiên nhìn thấy trong đám bọn họ có một người đang cầm cuốn Phương Nam cuối tuần, cả bọn vừa đi vừa đọc, lập tức Tiểu Viên nói: “Phương Nam cuối tuần phải không? Cho tớ mượn đi.”

Phương Phương chu môi nói: “Tiểu Viên à, mục Giải trí của số này có bảng xếp hạng Những doanh nhân nổi tiếng, còn có cả ảnh đi kèm nữa, để mở rộng tầm mắt, gần như tất cả các chị em chưa chồng đều mỗi người một cuốn, mấy sạp báo bán hết sạch rồi, chúng tớ phải xem chung đây này, giờ đang đi tìm chỗ để phô tô đây!”

Tiểu Viên nghĩ bụng, hóa ra là thế, bảo sao tờ báo này lại bán chạy thế cơ chứ? Tiểu Viên vẫy vẫy tay, nói: “Phần đó các cậu cứ giữ lấy, xé đại cho tớ một trang cũng được.”

Tiểu Viên cầm một trang trong mục Tài chính rồi bước đi, Phương Phương còn nói với theo: “Tiểu Viên, có cần bọn tớ phô tô luôn cho một bản cái bảng xếp hạng kia không?”

“Có, có.” Tiểu Viên trả lời.

 

Tiểu Viên đến quán Di Di thì vừa đúng hai rưỡi, đi qua mấy hàng ghế đã nhìn thấy phía xa xa có một người quay lưng lại phía cô, trên bàn đặt cuốn Tân dân nhật báo, nhìn từ phía sau có vẻ rất đẹp trai, chắc là anh ta rồi. Tiểu Viên bước tới, để chuyên trang Tài chính của cuốn Phương Nam cuối tuần bên cạnh cuốn Tân dân nhật báo, rồi nói: “Thiên vương cái địa hổ.”

Anh chàng đang ngồi ngước lên nhìn, cười với cô, đáp lại: “Bảo tháp trấn hà yêu.”

Nào là đẹp trai, nào là phong độ, nào là tri thức, nào là khí chất… xin thứ lỗi cho vốn từ vựng có hạn của Tiểu Viên, nhìn người con trai vừa nở nụ cười chết người với cô, đầu óc cô mụ mị hết cả… Trời ơi! Tôi ơi là tôi! Đây là số gì không biết, vừa mới vuột mất “Dương Quá” xong đã có ngay một “Dương Tiêu” thế này?

Nụ cười của chàng “Dương Tiêu” làm cho một cô nàng đã đọc không sót cuốn tiểu thuyết ngôn tình nào là Tiểu Viên cuối cùng cũng cảm nhận được ý nghĩa của câu nói “lần đầu gặp gỡ, anh cười với em, tựa như những bông hoa đào đang hé nở, và anh ở trong đó.”

Trong lúc Tiểu Viên còn đang ngẩn ngơ nhìn, người ta đã mở lời trước: “Cách nhận diện của chúng ta đúng là rất đặc biệt, em là Chu Tiểu Viên phải không? Anh là Tiếu Dương. Em ngồi đi.”

Thời gian hoa nở 2.2

Khi sắp đến giờ ăn tối, Chu Tiểu Viên nhớ lại bát miến tiết vịt ban trưa đang đợi cô, không khỏi đổ mồ hôi, nhưng dù sao viện trưởng đại nhân cũng về rồi, coi như trong họa có phúc. Cùng Thang Hi Hàn ở trong phòng suốt một buổi chiều, lúc bước ra, ông cụ nhìn thấy cô liền tươi cười hớn hở, nháy mắt ra hiệu với cô, ngầm ý: “Mọi chuyện tốt đẹp cả chứ?”

Tiểu Viên cũng cười hùa theo, nhưng trong lòng lại nghĩ: “Ông ơi, nếu ông biết được hai chúng cháu ngồi trong phòng cả chiều nay như thế nào, thì chắc chắn ông sẽ không lạc quan, cười tươi như vậy đâu.”

Tới giờ ăn, quả nhiên món miến tiết vị khiến cho Tiểu Viên tim đập chân run ấy được trịnh trọng đưa lên đầu tiên, vừa lúc ông Thang định cầm bát múc cho Tiểu Viên thì nghe thấy Thang Hi Hàn nói: “Lúc nãy cháu đi qua bếp, thấy có một con gián bò vào, món này không ăn được nữa đâu ạ. Cô ơi, giúp cháu đổ đi.”

Người giúp việc có chút nghi hoặc cầm bát miến đi đổ. Tiểu Viên mồ hôi đầm đìa, cuối cùng cũng có thể ăn bữa tối thịnh soạn này một cách ngon lành. Khi cô vui vẻ gắp thức ăn, cô có cảm giác dường như Thang Hi Hàn đang nhìn mình ăn, khóe miệng khẽ cười. Nhưng dù sao thì cũng chẳng có hy vọng gì rồi, nên chẳng cần phải giữ hình tượng làm gì nữa, cứ ăn thoải mái đi!

Sau bữa tối, cuối cùng thì Tiểu Viên cũng có thể ra về một cách vô cùng viên mãn, ông Thang còn bảo Thang Hi Hàn đưa cô về. Tiểu Viên nghĩ bụng, chẳng cần đến Maybach, thậm chí một chiếc BYD anh ta cũng chẳng có, lấy gì mà đưa cô về chứ? Kỳ thực, lúc cụ Thang bảo anh đưa cô về, cô cảm thấy rất lo lắng, chỉ lo ai đó lại vác ngay một chiếc xe đạp đưa cô về. Nếu mà thế thật thì… tuy là rất ngọt ngào và lãng mạn, nhưng với cân nặng của cô, chẳng may không đạp nổi hoặc giữa đường nổ lốp thì có trời mới biết kết cục sẽ ra sao!

Ra khỏi cửa, Thang Hi Hàn chầm chậm nói với cô: “Đi nào, tôi đưa cô ra bến xe buýt.” Trên đường đi, hai người chẳng nói chẳng rằng, Tiểu Viên cảm thấy cả ngày nay trừ lúc đến đón, anh có lỗi với cô, chứ thực ra anh nói chuyện cũng có vẻ rất nho nhã, khi không nói kiểu mỉa mai cô thì cũng rất thân mật, dễ gần.

Chu Tiểu Viên vốn là một cô gái rất ngố, người khác chỉ cần tốt với cô một chút thôi cũng biến thành vô cùng tốt, chỉ cần người khác không đối xử tệ với cô, trong mắt cô liền trở thành tốt bụng.

Khi tới bến xe buýt có xe về ký túc bệnh viện nơi cô làm, Tiểu Viên nhất quyết không cho anh đưa cô đi tiếp nữa, bắt anh phải trở về, vẫy vẫy tay chào tạm biệt rồi mới đi. Tất nhiên là cô không dám nói cho anh biết lý do thực sự của việc cô không dám cho anh đưa về đến tận nhà rồi.

Phí mất một ngày cho một cái hẹn chẳng đi đến đâu, cuối cùng cũng có được một chút thu hoạch, tất nhiên Tiểu Viên không thể để nó vuột qua rồi. Thang Hi Hàn nhìn Tiểu Viên đứng ở bến xe buýt, cười hì hì rồi vẫy tay tíu tít chào mình, cứ như các cháu bé nhi đồng vẫy tay chào nguyên thủ quốc gia, miệng khẽ cười, nói: “Đồ ngốc.”

Nhưng sự thật, khi Tiểu Viên rối rít vẫy tay chào tạm biệt Thang Hi Hàn, trong đầu lại nghĩ, cô đánh cược với Mục Mục, chỉ cần trong điện thoại chụp được một bức ảnh là đã thắng lợi rồi, bây giờ nếu để cho Mục Mục nhìn thấy hai người ngồi xe buýt về chẳng phải là sôi hỏng bỏng không sao? He he, bảo anh ta về đúng là chuẩn không cần chỉnh rồi.

Tiểu Viên dương dương tự đắc, vừa bước vào phòng đã giơ ngay điện thoại ra cho Mục Mục xem.

“Chu choa, Chu Tiểu Viên, cháu trai của cụ Thang đúng là ăn ảnh quá nhỉ!” Mục Mục ngưỡng mộ thốt lên.

Tiểu Viên giơ điện thoại ra, trước ánh mắt kinh ngạc của Mục Mục, nói: “Land Rover, siêu xe nhé, dù không phải Maybach nhưng cũng trên một triệu rồi. Một tuần miến tiết vịt nhé, nhưng mà để tháng sau bắt đầu cũng được, từ sáng tới giờ tớ ăn miến tiết vịt đến phát ngán rồi.”

“Chu Chu, không phải cậu gặp một chiếc xe bên đường rồi chụp lại đấy chứ?” Chẳng phải tự nhiên mà Mục Mục lại có chút nghi hoặc như vậy, tỉ lệ con trai như thế này mà phải đi xem mặt cũng ít như tỉ lệ mua xổ số mà trúng giải độc đắc vậy.

Nghe Mục Mục nói vậy, Tiểu Viên vội nuốt ngụm nước rồi lấp liếm: “Cậu tưởng trên đường chỗ nào cũng nhìn thấy Land Rover đấy à? Tớ đến đâu chụp được chứ? Này, không được trốn tránh nhé, có gan làm có gan chịu!”

Mục Mục nhìn Tiểu Viên, vẫn chưa tin lắm, nghĩ bụng, cô nàng ngốc này Tết vừa rồi về nhà, khi trở lên đã nói với cô rằng cô dẫm phải phân chó, còn cười nói rằng đó là dấu hiệu năm nay cô sẽ có chuyện may mắn bất ngờ. Cứ đà này, cô ấy đúng là có may mắn bất ngờ rồi, thế nên mới, nên mới… thắng cô một tuần miến tiết vịt chứ!!!

Mọi lần, khi Tiểu Viên đi gặp mặt về, Mục Mục đều rất hồ hởi hỏi xem chuyện ngày hôm đó ra sao, nhưng lần này vì bị thua một tuần miến tiết vịt nên đã quên mất chủ đề chính.

Thế là Tiểu Viên, mặt rất “đê tiện”, tựa vào giường Mục Mục, hỏi: “Mục Mục, hôm nay cậu làm sao thế, không hỏi tớ đi gặp mặt thế nào à?”

Mục Mục nguýt cô một cái rõ dài: “Tớ có phải thiểu năng đâu? Nếu ảnh trong máy cậu là thật thì tớ còn phải hỏi làm gì nữa?”

Tiểu Viên trèo lên giường, lòng đắn đo, tự hỏi rằng mình có nên bắt đầu một đợt giảm cân mới không? Hay là đổi tên nhỉ?

Làm y tá, thảm! Y tá phải trực đêm càng thảm hơn. Y tá mà ngày nào cũng phải trực đêm, thì không phải “thảm” nữa, mà phải gọi là “tàn” rồi.

Sau khi Tiểu Viên đổi ca trực cho Mục Mục, cô phải trực đêm suốt một tuần liền, vì thế bây giờ sau khi tan giờ làm, Tiểu Viên chỉ về ký túc.

Nghề y tá cũng không có gì để chê trách, chỉ có điều bệnh viện yêu cầu khi cần phải có mặt hai tư trên hai tư giờ, đối với một cô gái trẻ quả thật là hủy hoại nhan sắc quá đi. Theo như cách mà chị y tá trưởng của cô nói thì: “Làm mệt hơn trâu, chạy nhanh hơn ngựa, dậy sớm hơn gà… Ngủ nghỉ chẳng khác gì công việc của mấy em “chân dài”, thế mà lương lậu thì chẳng xứng đáng chút nào.”

Mặt mày bơ phờ, Tiểu Viên về đến ký túc, tắm rửa sạch sẽ, vừa định lên giường, chợt nghĩ gần nửa tháng trực đêm, chẳng biết làm quần quật như thế có giảm được cân nào không? Thế là cô rón rén bước lên chiếc cân của Mục Mục xem thử. Bước xuống, mặt Tiểu Viên cắt không còn giọt máu, càng bơ phờ hơn, rồi leo lên giường.

Mục Mục mua đồ ăn sáng về, nhìn thấy khuôn mặt u ám của Tiểu Viên, tưởng rằng đó là do thời gian qua làm việc vất vả, nhịp sinh học bị mất cân bằng, dẫn đến tình trạng như vậy, bèn tới ngồi bên cạnh giường Tiểu Viên xin lỗi: “Chu Chu, xin lỗi vì đã đổi ca cho cậu thế này. Cũng tại gần đây nhà tớ giới thiệu cho tớ tới mấy anh chàng, tớ muốn gặp mặt sớm một chút, nên mới sắp xếp kế hoạch “tuần gặp mặt” như vừa rồi, khổ thân cậu quá! Thôi, cậu cứ coi như giảm béo nhé!”

Tiểu Viên mở to mắt, nói: “Bọn mình cũng vừa mới tốt nghiệp mà. Kể ra… cũng chẳng đi đâu mà vội.”

Mục Mục tỏ vẻ đau lòng: “Ôi trời, cậu biết vì sao nhà tớ bắt tớ học trường này không? Lúc đầu là có ý định sau này gả cho một anh bác sĩ cơ, ai ngờ, đến lúc đi làm rồi mới biết, mấy anh bác sĩ đâu đến lượt mình chứ, từ khi còn học đã chẳng còn ma nào rồi. Cậu xem mấy tên thực tập ở viện mình, có đứa nào là không treo tấm biển “đã có chủ” trước ngực chứ?”

Tiểu Viên gật gật đầu, ra điều đồng ý.

Mục Mục tuy là bạn đồng niên với Tiểu Viên, nhưng về mọi mặt trong cuộc sống đều có thể coi như là “bậc
đàn chị”.

Trước khi đi làm, Mục Mục kết luận: “Vì thế gặp sớm ngày nào tốt ngày ấy. Thời buổi khó khăn như bây giờ, cứ phải nhanh lên mới được, trâu chậm chỉ có uống nước đục thôi.”

Tiểu Viên lại gật gật đầu, nghĩ bụng, mẹ cô chẳng phải nói là mợ cô định giới thiệu bạn học của em trai cho cô sao? Phải sớm hẹn gặp mới được! Tiểu Viên nhìn điện thoại, lẩm bẩm: “Gì thì cũng đợi ngủ dậy rồi tính tiếp, buồn ngủ chết đi được, đợi ta nhé!”