Quan hệ nguy hiểm 4.1

Chương 4

Mê cung

S

ơ Vũ tưởng mình không ngủ nổi, nào ngờ khi tỉnh dậy trời đã sáng bảnh mắt. Cô nặng nhọc trở mình, hôm qua đi bộ đường rừng cả ngày, giờ người cô chỗ nào cũng đau nhức, đặc biệt là đôi chân, giống như chân của người khác vậy.

Lục Tử Mặc không ở trong phòng. Lúc Sơ Vũ ngồi dậy, cô phát hiện đống quần áo Lục Tử Mặc ném bừa bãi tối qua đã được thu dọn sạch sẽ. Đầu giường đặt một bộ váy dài, trên mặt đất có đôi xăng đan đế thấp mát mẻ. Sơ Vũ đành mặc bộ váy, đi về phía cửa phòng. Cửa không hề khóa, bên ngoài hành lang có hai cô gái mặc váy trắng cung kính đứng chờ. Nhìn thấy Sơ Vũ, họ cúi người chào: “Tam gia dặn Đặng tiểu thư không được ra khỏi Tây viên. Đặng tiểu thư có thể tự do đi lại trong khu vực này. Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi. Đặng tiểu thư ăn ở trong phòng hay tới nhà ăn ạ?”

“Cảm ơn, tôi đến nhà ăn.” Sơ Vũ cảm thấy hơi ái ngại, cô không lớn lên trong xã hội cũ, từ nhỏ đã rèn luyện thói quen tự làm mọi việc. Đến nơi này, cô có cảm giác như xuyên không quay về thời xa xưa, làm gì cũng có người theo hầu đằng sau, phục dịch chu đáo, đến thái độ của nhân viên phục vụ khách sạn cũng không bằng. Sơ Vũ theo hai cô gái đi xuống lầu. Bên ngoài đại sảnh dưới tầng một là một cái sân lớn có ô che nắng. Bữa sáng đặt sẵn trên chiếc bàn có ô che.

Sơ Vũ bước lại gần và ngồi xuống, cố gắng nuốt vài miếng. Lục Tử Mặc đã cho cô tự do đi lại, vậy thì cô sẽ dạo một vòng quanh nơi này, nhân tiện quan sát địa hình.

Sơ Vũ đứng dậy. Lần này, hai cô gái mặc váy trắng không đi theo cô. Sơ Vũ thở phào nhẹ nhõm, xem ra Lục Tử Mặc thực sự cho cô đi lại tự do. Sơ Vũ dạo một vòng, Tây viên cũng không ít người. Đám đàn bà con gái đi đi lại lại, thợ tỉa hoa mỉm cười khi nhìn thấy cô. Sơ Vũ đi men theo con đường sỏi đá ra đằng sau tòa nhà. Cô dừng lại, nơi này chính là vực sâu tối qua cô nhìn thấy.

Phía trước có một hàng lan can bảo vệ màu trắng, ngọn núi ở phía xa xa, hút tầm mắt khiến con người trở nên nhỏ bé. Sơ Vũ bước qua đó rồi ngồi xuống, khép hờ mi mắt, nhìn lên bầu trời xanh biếc. Trước hôm qua, cô vẫn là người tự do, công việc vô cùng bận rộn và sức ép tinh thần rất lớn. Hôm nay, cô trở thành tù binh nhàn rỗi, ngoài việc khiến người đàn ông đó vui vẻ ra, cô chẳng cần làm gì.

Có lẽ cuộc sống luôn như vậy, mãi mãi không có sự hoàn mỹ. Thân thể được tắm ánh nắng dịu dàng, Sơ Vũ đột nhiên thấy tinh thần được thả lỏng. Tới đâu hay tới đó, Đặng Sơ Vũ không bao giờ khoanh tay chịu chết. Một khi đã không thể nắm bắt được suy nghĩ của Lục Tử Mặc thì cô cứ từ từ nghĩ cách duy trì sự an toàn trong mối quan hệ này, sau đó tìm kiếm cơ hội cho mình.

Trên đầu như có một vầng mây đen. Sơ Vũ mở mắt, người đàn ông nguy hiểm đó không biết trở về từ lúc nào, tay giữ ghế của cô, đứng nhìn cô từ trên cao: “Nơi này không tồi đấy chứ?”

Sơ Vũ không trả lời, Lục Tử Mặc đến bên cạnh cô rồi ngồi xuống. Anh ta cũng khép hờ mi mắt nhìn về phía dãy núi xa xa: “Hạt mưa nhỏ! Em có thích trò chơi mèo đuổi chuột không?”

Mèo đuổi chuột? Sơ Vũ ngoái đầu nhìn Lục Tử Mặc. Kể từ năm bảy tuổi, cô không còn chơi trò này. Có điều, nếu anh ta muốn chơi, cô sẽ hầu, việc duy nhất cô có thể làm bây giờ chẳng phải là khiến anh ta vui vẻ sao?

Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ: “Bây giờ tôi phải đi giải quyết công chuyện. Em có thể lựa chọn đi theo tôi hoặc ở lại đây. Em thấy thế nào?”

“Tôi đi!” Sơ Vũ bình thản mở miệng. Nếu Lục Tử Mặc rời khỏi nơi này, không biết đám đàn ông hổ sói kia sẽ làm gì cô. Sơ Vũ ý thức được rằng, Tây viên cho cô một cảm giác an toàn tạm thời vì đó là địa bàn của Lục Tử Mặc. Nếu anh ta không có ở đây thì cả sơn trại này như nhau cả thôi.

Cảm giác an toàn? Sơ Vũ giật mình bởi ý nghĩ hoang đường của mình. Cô mắc hội chứng Stockholm[1] hay sao mà lại nảy sinh cảm giác đó với người đàn ông trước mặt?

“Chúng ta xuất phát thôi.” Lục Tử Mặc mỉm cười, kéo tay Sơ Vũ. Sơ Vũ giãy giụa nhưng anh ta không buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn. Ngón tay dài của anh ta đan vào ngón tay Sơ Vũ, Sơ Vũ run rẩy. Anh ta không cưỡng bức cũng không có hành động quá đáng với cô, nhưng chỉ thế này cũng đủ khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Người đàn ông này nói anh ta không thích ép buộc, thích phụ nữ tự động dâng hiến. Sơ Vũ tự nhắc nhở mình, tất cả những biểu hiện của anh ta đều là giả dối.

Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ ra sân trước, một chiếc trực thăng đang chờ sẵn. Lục Tử Mặc đi đến cửa máy bay, ôm Sơ Vũ vào lòng rồi bế cô lên theo. Anh ta giơ tay ra hiệu với người phi công, người phi công gật đầu, máy bay lập tức cất cánh. Từ trên máy bay nhìn xuống, dãy núi trùng trùng điệp điệp nhanh chóng biến thành một chấm nhỏ.

Lục Tử Mặc vừa lên máy bay là nhắm mắt. Dưới mắt anh ta có một quầng thâm khá rõ, lẽ nào đêm qua anh ta ngủ không ngon? Sơ Vũ suy đoán. Nếu đã như vậy, tại sao anh ta lại chịu bị giày vò? Tâm lý của kẻ biến thái đúng là không thể hiểu nổi.


[1] Là thuật ngữ chỉ trạng thái tâm lý xảy ra khi người bị bắt cóc lâu ngày chuyển từ sợ hãi, căm ghét sang thông cảm và yêu quý chính kẻ bắt cóc mình.

Advertisements

Quan hệ nguy hiểm 3.2

“Hạt mưa nhỏ, sao em không ăn gì cả? Cả ngày em đã ăn gì đâu. Em mà đói ra đấy, tôi sẽ đau lòng lắm.”

Cuối cùng Sơ Vũ cũng đầu hàng, ngoan ngoãn ngồi sát anh ta. Lục Tử Mặc cười cười: “Hay là thức ăn không hợp khẩu vị của em?”

Sơ Vũ ăn thế nào được chứ? Đối diện với một bàn đầy thức ăn trước mắt, cái bụng rỗng suốt một ngày của Sơ Vũ đã phát ra tiếng kháng nghị từ lâu. Dù sao cô cũng phải ăn no thì mới có tinh thần chống lại sự hành hạ của anh ta. Nhưng cô vừa động đậy đã bị anh ta trấn áp, bây giờ còn hỏi tại sao cô không ăn?

“Há miệng ra!” Lục Tử Mặc cúi đầu ra lệnh, rồi gắp một miếng thịt gà thơm phức cho Sơ Vũ. Sơ Vũ liếc nhìn người đàn ông, tuân theo mệnh lệnh của anh ta và dạ dày của cô. Cô không phản kháng, ngoan ngoãn mở to miệng. Lục Tử Mặc đưa miếng thịt vào miệng cô giống như cho chó con ăn, ngón tay dài vuốt qua môi cô. Sau đó, anh ta nói: “Đến lượt em.”

Gì hả? Sơ Vũ ngậm miếng thịt gà mà ngây người, không hiểu ý của anh ta. Lục Tử Mặc quay đầu nhìn cô hầu nữ bên cạnh và vẫy tay ra hiệu. Cô gái đứng dậy, cúi gập người, đi lùi về phía sau. Lục Tử Mặc đợi cô hầu nữ lui ra, ánh mắt đảo qua bàn thức ăn rồi quay sang Sơ Vũ.

Sơ Vũ né tránh ánh mắt khiêu khích của Lục Tử Mặc, đưa mắt xuống phía dưới. Nhưng ngay lập tức cô đỏ mặt, quay đầu lại. Cảnh tượng phía dưới khiến cô không chấp nhận nổi. Sơ Vũ đột nhiên nhận ra mình đã bị bắt, có lẽ cuộc đời cô sẽ kết thúc ở nơi này, bị người đàn ông trước mặt chơi cho đến chết, hoặc bị anh ta chơi chán rồi ném cho đám thuộc hạ giày vò. Những người đàn ông ở đây không phải là người bình thường mà là loài lang sói đội lốt người, loài dã thú đi bằng hai chân. Bọn chúng coi mạng người như cỏ rác, không theo tiêu chuẩn đạo đức, giá trị của người bình thường. Thế mà cô còn vọng tưởng có thể thoát khỏi nơi này, cố giữ sự bình tĩnh đến nực cười.

Cằm cô đột nhiên đau buốt, hóa ra Lục Tử Mặc đang bóp mạnh. Hành động này thu hút sự chú ý của Naka ngồi cách đó không xa. Hắn không chọn bất cứ người phụ nữ nào mà chỉ lặng lẽ ngồi uống rượu. Chứng kiến hành vi này của Lục Tử Mặc, hắn liền mở miệng: “Tam đệ, nếu chú không muốn chơi con bé đó thì đừng lãng phí nữa. Anh em lâu lắm rồi không được thưởng thức hàng tươi mới.”

Câu nói không to, cũng không nhỏ nhưng truyền đến tai tất cả những người đàn ông đang có mặt ở đó. Sơ Vũ cứng người, cô có thể cảm thấy mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình.

Lục Tử Mặc không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nhìn Sơ Vũ. Sơ Vũ run rẩy, chậm rãi giơ tay gắp một miếng thức ăn trên bàn đưa đến trước mặt Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc lặng yên trong giây lát khiến Sơ Vũ cứng đờ người, cô tưởng mình đã chọc tức bản tính hung hãn của anh ta. Nhưng đúng lúc đó Lục Tử Mặc há miệng, nuốt miếng thức ăn trên tay Sơ Vũ và cả ngón tay cô. Đầu lưỡi nóng rực cuốn lấy ngón tay Sơ Vũ khiến cô cảm thấy vừa tê tê vừa ngưa ngứa, theo phản xạ muốn rút tay lại.

Sơ Vũ liền cúi mặt. Lục Tử Mặc nhả ngón tay Sơ Vũ rồi thuận tay kéo cô vào lòng, ngẩng đầu nhìn tên nhị ca: “Hạt mưa nhỏ đáng yêu như vậy. Tôi yêu thương còn không đủ, sao có thể dễ dàng chơi chán chứ?” Nói xong, anh quét mắt một lượt quanh hoa viên: “Trước khi tôi cho phép, không một ai được động đến người phụ nữ này, nghe rõ chưa?”

“Nếu lão tam thích thì tìm vài cô gái nhà lành đưa đến phòng của cậu.” Kim Gia bây giờ mới lên tiếng: “Chỉ một người đàn bà thì bị cậu chơi đến chết còn gì?”

Bên dưới rộ lên tràng cười lớn. Lục Tử Mặc lắc đầu, cười cười với Kim Gia: “Chơi gái nhà lành thực sự mới có cảm giác thỏa mãn. Kim Gia! Tử Mặc hôm nay xin rút lui trước. Kim Gia sẽ không trách tội chứ?”

“Đi đi! Hiếm có dịp lão tam phong lưu.” Kim Gia cười thông cảm. Lục Tử Mặc nói cảm ơn rồi bế Sơ Vũ đi về con đường cũ.

Cảnh tượng vừa rồi vẫn còn lưu lại trong trí óc Sơ Vũ khiến cô không dám phản kháng. Lục Tử Mặc nhanh chóng đưa cô về phòng, đặt cô lên giường, quay người, nhanh chóng cởi quần áo. Lúc này trời đã tối hẳn, trong phòng chỉ có một ngọn đèn gió. Ánh sáng màu vàng cam hắt lên cơ thể tráng kiện của người đàn ông, thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc. Anh gần như cởi hết quần áo, rồi đi tới cửa sổ thổi tắt ngọn đèn. Bóng dáng cao lớn trầm mặc bên cửa sổ một lát rồi anh mới lặng lẽ đi về phía chiếc giường.

Kể từ lúc vào phòng, Sơ Vũ ngồi im không nhúc nhích, người đàn ông cao lớn đến bên cạnh cô. Mặc dù không nhìn rõ, nhưng nhiệt độ và không khí nguy hiểm tỏa ra từ cơ thể anh ta bao trùm lên người cô. Sơ Vũ đột nhiên cảm thấy đầu nặng trĩu, cô giật mình. Hóa ra bàn tay của Lục Tử Mặc bắt đầu cởi áo cô. Sơ Vũ không giãy giụa, cũng không phản kháng, để mặc người đàn ông cởi áo ngoài và áo lót, tiếp đó anh ta đẩy cô nằm xuống giường rồi cởi đến quần bò.

Chẳng phải anh ta nói anh ta không thích cưỡng ép phụ nữ sao? Toàn thân Sơ Vũ cứng đờ, cô biết nếu cô thông minh thì dù xảy ra chuyện gì cũng nên thuận theo ý của anh ta. Thế nhưng cô không thể khống chế nổi sự phản kháng từ trong tiềm thức. Tâm lý và cơ thể trái ngược khiến Sơ Vũ chỉ còn cách nắm chặt tấm ga trải giường, cố gắng kiềm chế.

Không khí lạnh từ bên ngoài tràn qua cửa sổ, lùa vào căn phòng tối om. Cả người Sơ Vũ hoàn toàn để lộ, trừ nơi quan trọng nhất. Thế nhưng Lục Tử Mặc đột ngột dừng tay. Sơ Vũ chỉ cảm thấy chiếc giường lún xuống, anh ta nằm bên cạnh cô, giơ tay kéo chiếc chăn ở dưới đất mà không hề động đến cô, chỉ nói hai từ đơn giản: “Ngủ đi.”

Sơ Vũ bỗng cảm thấy người mát lạnh, một chiếc chăn tơ lụa được đắp lên cơ thể hai người. Cô ra sức lùi lại phía sau, muốn tránh người đàn ông này càng xa càng tốt. Sơ Vũ không biết anh ta định giở trò gì, anh ta rất nguy hiểm, nhất cử nhất động đều mang một sự xâm chiếm khó chống cự. Anh ta nói không thích ép buộc phụ nữ, nhưng ai biết được câu nói của anh ta có nói thật không?

Giường rộng đến mấy cũng có giới hạn. Sơ Vũ nhanh chóng lùi tới mép giường. Người cô cứng đờ, cô không dám chọc giận Tử Mặc thêm nữa. Trong bóng tối vang lên tiếng cười khẽ, Lục Tử Mặc lại mở miệng: “Tôi đã từng nói tôi sẽ không cưỡng ép phụ nữ, hôm nay tôi sẽ không động đến em. Hạt mưa nhỏ, em đừng nghĩ ngợi nhiều. Nếu đêm nay tôi và em không ngủ chung giường thì e là ngày mai Naka sẽ mở miệng đòi người. Bây giờ chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ bảo đảm sự an toàn của em. Nhưng Hạt mưa nhỏ này! Sự nhẫn nại của tôi cũng có giới hạn, nếu em đã không thể dùng thân thể khiến tôi vui thì em phải động não nghĩ xem, làm thế nào mới có thể lấy lòng tôi. Nếu tôi thực sự thích em, tôi sẽ đưa em về Chaing Rai cũng không biết chừng. Còn bây giờ…” Bàn tay Sơ Vũ bị nắm chặt, rồi cô bị Lục Tử Mặc kéo lại gần. Mùi vị đàn ông của anh ta phảng phất bên cô. Lục Tử Mặc nói lạnh lùng: “Hãy an phận nằm ngủ yên cho tôi!”

Quan hệ nguy hiểm 3.1

Chương 3

Tiệc Hồng Môn

Đáng tiếc là Sơ Vũ đã yên tâm quá sớm, sao cô có thể dễ dàng tin tưởng người đàn ông có tính cách hai mặt như vậy? Vừa nằm xuống, Sơ Vũ liền cảm thấy người bị đè nặng, rồi cô bị đối phương ôm vào lòng. Trong bóng tối, Lục Tử Mặc đảo mắt ra phía cửa rồi cười khẽ vào tai Sơ Vũ: “Chúng ta cũng nên làm quen một chút, chi bằng chơi trò gì đặc biệt đi?”

Trò đặc biệt ư? Sơ Vũ giật mình, càng nghĩ càng cảm thấy Lục Tử Mặc có tính cách hai mặt, nghiêm trọng đến mức tâm thần phân liệt. Trong con mắt của một bác sĩ như Sơ Vũ thì đó chính là biến thái.

Từ “đặc biệt” khiến Sơ Vũ không nói thành lời, tất nhiên là cô liên tưởng đến cảnh bản thân bị ngược đãi. Lúc làm việc ở bệnh viện, cô đã nghe không ít chuyện như thế. Nghĩ đến đây, Sơ Vũ cảm thấy tức ngực.

Gặp phải loài cầm thú thì chết chắc, gặp phải loại biến thái thì sống không bằng chết, Sơ Vũ lặng lẽ so sánh sự khác biệt. Lùi một bước sẽ vấp phải âm tào, tiến một bước sẽ rơi xuống địa ngục. Nếu chỉ còn đường chết, Sơ Vũ không nhất thiết phải hy sinh sự trong trắng của mình. Trong giây lát, Sơ Vũ quyết định bảo vệ trinh tiết, để lúc gặp Diêm vương, ít ra cô còn có thể được phong làm liệt nữ.

Người đàn ông quỳ gối ở trên giường, đối diện với cô. Sơ Vũ nằm thẳng người, nhẹ nhàng co một chân lên, chuẩn bị đạp anh ta một phát ở góc độ thích hợp. Nào ngờ cô vừa động đậy, bàn tay anh ta đã sờ đùi cô, ngón tay dài mờ ám trượt qua bề mặt chiếc quần bò, hơi dùng sức giữ chặt đầu gối của cô. Ánh mắt Lục Tử Mặc vẫn lạnh lùng, nụ cười không thay đổi, anh ta mở miệng: “Móng vuốt con mèo nhỏ của chúng ta cũng sắc thật đấy, Hạt mưa nhỏ?”

Đã không thể đối kháng trực tiếp thì phải dùng mưu, trong đầu Sơ Vũ hiện ra vô số phương án. Đáng tiếc, cô còn chưa chọn được phương án nào thì người đàn ông trước mặt đã đột nhiên lao đến, đè cô xuống.

Sau một giây bị đè nặng với cảm giác bị chiếm hữu mạnh mẽ, thân thể Sơ Vũ bị người đàn ông ôm chặt, xoay lại một cách dứt khoát, thành ra cô ở trên, anh ta ở dưới. Sơ Vũ ra sức giãy giụa. Cô cảm thấy phần thắt lưng và đầu bị giữ chặt, người đàn ông dùng sức kéo cô về phía anh ta. Cô cảm thấy bàn tay đầy nguy hiểm của anh ta lần vào trong áo cô từ đằng sau, rồi di chuyển lên phía trên, khiến cô run rẩy.

“Làn da rất mượt mà.”

Lục Tử Mặc ngẩng đầu, cất giọng trầm ấm bên tai Sơ Vũ. Hơi thở nóng rực của anh xuyên qua vài sợi tóc thổi vào tai Sơ Vũ khiến cô như đụng phải lửa, gương mặt bỗng đỏ bừng. Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra, có người dừng lại trước cửa cười nhẹ: “Còn sớm vậy đã bận rộn rồi, tôi làm phiền phút vui vẻ của hai người.”

Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ rồi ngồi dậy, cười cười: “Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi. Nhị ca đích thân đến đây, chắc Kim Gia căn dặn điều gì phải không?”

Lục Tử Mặc vừa buông tay, Sơ Vũ lập tức ngồi dậy, đỏ mặt chỉnh đốn lại quần áo của mình. Do quá căng thẳng và ngượng ngùng, cô bỗng trở nên run rẩy. Người đến không phải ai khác mà chính là Naka. Naka đưa mắt về phía Sơ Vũ, dừng lại trên người cô và cười lớn: “Kim Gia nói chuyến hàng đi Bangkok lần này, tuy xảy ra chút rắc rối nhưng coi như giải quyết êm đẹp. Vì vậy, hôm nay ông ấy tụ tập anh em ở Đông hoa viên. Chuyện như thế này làm sao có thể thiếu tam đệ. Nhị ca tôi đích thân đến thông báo, tam đệ không trách tôi đấy chứ?”

“Nhị ca mất công quá!” Lục Tử Mặc cười nhạt. “Những việc nhỏ như thế này, chỉ cần bảo anh em đến thông báo một tiếng là được, cần gì nhị ca phải đích thân đi? Chắc nhị ca muốn xem người không bao giờ động đến phụ nữ như tôi chơi con bé này ra sao?”

Naka không trả lời, hắn không rời mắt khỏi Sơ Vũ lúc này quần áo đã chỉnh tề: “Con bé này có mùi vị không tồi đấy chứ?”

Lục Tử Mặc nghe nói vậy liền quay người nhìn Sơ Vũ, cười nhếch mép. Anh ta đột nhiên giơ tay khiến Sơ Vũ giật mình. Nhưng Lục Tử Mặc chỉ nhẹ nhàng khoác vai Sơ Vũ: “Hạt mưa nhỏ, tôi đưa em đi mở rộng tầm mắt.” Nói xong, anh ta vác Sơ Vũ lên vai, sải bước dài đi ra khỏi phòng, giống như trọng lượng năm mươi kilôgam không hề ở trên vai.

Bị người khác vác đi quả thực không dễ chịu chút nào, có điều, Sơ Vũ cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, coi như cô tạm thời thoát khỏi nguy hiểm. Lục Tử Mặc vác cô đi đến Đông hoa viên. Chưa vào bên trong, Sơ Vũ đã thấy tiếng cười và tiếng huýt sáo của đám đàn ông. Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ đến thẳng vị trí trung tâm rồi thả cô xuống. Bàn tay lớn của anh ôm eo Sơ Vũ đầy vẻ chiếm hữu, anh cúi người cung kính chào người ngồi ở trên: “Kim Gia.”

“Lão tam, cậu lấy người đàn bà này ở đâu ra vậy?”

Bên trên vọng xuống tiếng nói có vẻ già nua. Sơ Vũ ngẩng đầu, thấy hướng chính bắc của hoa viên bày ba chiếc ghế gỗ nặng chạm trổ hoa văn. Ngồi ở giữa là một người đàn ông mặc áo vàng thêu con công khá lớn. Ông ta đã ngoài sáu mươi, tóc đốm bạc. Đáng chú ý nhất là bên trái trán có một vết sẹo dài chạy xuống mũi.

“Đây là người nhị ca đem từ Chiang Rai về. Tôi thấy vừa mắt nên nhị ca nhường lại cho tôi.”

Lục Tử Mặc cười cười. Kim Gia gật gật đầu, rõ ràng không có hứng thú với chuyện thân thế của Sơ Vũ. Ông ta vẫy tay: “Đã đến rồi thì ngồi xuống đây đi!”

Lục Tử Mặc đưa Sơ Vũ đến vị trí bên trái. Naka đến sau ngồi vào ghế bên phải. Đám đàn ông ngồi thành vòng tròn ở phía dưới. Một người bước lên, tay cầm cái khay làm bằng vàng ròng, bên trên đặt một khẩu súng. Hắn giơ khay vàng lên cao: “Mời Kim Gia khai lễ.”

Bên dưới đồng loạt lên tiếng: “Mời Kim Gia khai lễ.”

Kim Gia gật đầu, bước đến bên người đàn ông, phất tay áo rộng cầm khẩu súng lên. Một người đàn ông khác cầm bó đuốc chưa châm lửa đi tới, hai tay cung kính dâng lên Kim Gia. Kim Gia cầm súng, hướng về bó đuốc rồi bóp cò, hóa ra đó là một khẩu súng bật lửa. Bó đuốc tẩm đầy xăng bùng cháy. Người đàn ông cầm bó đuốc bước về chỗ đống gỗ cao hơn ba mét ở trung tâm hoa viên rồi ném vào đó. Đống gỗ ngay lập tức bén lửa, ngọn lửa cháy bùng bùng phát sáng tới từng góc nhỏ của hoa viên.

Lửa bốc lên, một đoàn các cô gái mặc váy nhiều màu, đầu đeo chuông bạc bước vào. Lúc này, đám đàn ông cầm nhạc cụ đứng vòng ngoài bắt đầu diễn tấu. Đoạn nhạc có tiết tấu vui vẻ, các cô gái nhảy múa theo điệu nhạc. Tiếp đó, một nhóm các cô gái mặc váy Thái màu trắng tiến vào dâng rượu thịt. Không khí trong hoa viên bỗng nóng hừng hực.

Sơ Vũ quan sát thấy phụ nữ ở đây đều mặc váy Thái đơn giản, giữ thái độ trầm mặc. Không lâu sau, lại có một đoàn các cô gái mặc váy Thái nhiều màu đi vào, họ trang điểm đậm, tất cả đều cao ráo, xinh đẹp. Sau khi vào trong sân, họ đi một vòng quanh đám đàn ông. Nếu được chọn, họ sẽ bị đàn ông kéo ra khỏi đội hình một cách thô lỗ, nhưng họ không hề phản kháng mà còn mỉm cười, lao vào lòng những người đàn ông đó, mặc cho bàn tay to lớn sờ soạng khắp người. Một luồng không khí nguyên thủy lan tỏa khắp hoa viên. Trong đầu Sơ Vũ đột nhiên nghĩ đến cụm từ: “biển rượu rừng thịt”.

Ba vị trí bên trên có ba cô gái mặc váy trắng im lặng quỳ bên cạnh rót rượu, gắp thức ăn. Những cô gái này đều cúi mặt, tư thế trang nhã, rõ ràng không xa lạ với cảnh tượng bên dưới. Lục Tử Mặc im lặng ngồi uống rượu, tuy chỉ là chén sứ nhỏ nhưng anh ta cũng uống đến bảy, tám chén rồi. Sơ Vũ bị anh ta kéo lên trên rồi bị ấn xuống ngồi bên cạnh chân anh ta, dựa vào đầu gối anh ta như kẻ nô lệ. Nhìn bộ dạng cô có vẻ ngoan ngoãn, nhưng thật ra chỉ trong lòng đương sự mới biết rõ. Sơ Vũ khẽ cử động, bàn tay rắn như sắt thép siết chặt khiến cô hơi đau.

Quan hệ nguy hiểm 2.3

Sơ Vũ tắm qua loa, cô không dùng tinh dầu cũng không mặc bộ váy đã được chuẩn bị. Cô mặc lại áo phông và quần bò của mình. Cô hất mái tóc dài ướt rượt ra sau rồi ngồi xuống bệ cửa sổ rộng, mắt lim dim nhìn về dãy núi xa xa.

Do quá mệt mỏi, Sơ Vũ chìm vào mộng cảnh từ lúc nào. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, phảng phất như rơi vào lòng ai đó rất ấm áp. Cảm giác ấm áp lan đến mặt Sơ Vũ, cô mơ hồ mở mắt, phát hiện Tử Mặc đang bế cô, nhẹ nhàng đặt lên giường. Ý thức của Sơ Vũ trở lại trong giây lát, cô mở to mắt nhìn người đàn ông trong bóng tối.

Động tác của Lục Tử Mặc lập tức dừng ở giây phút đó. Cô ở dưới, anh ở trên, làn da dính sát, hơi thở hòa quyện, chân đan vào nhau, không khí đột nhiên trở nên mờ ám khó diễn tả. Sơ Vũ nằm bất động nhìn người đàn ông, ánh mắt không tỏ ra quá sợ hãi, ngược lại khá bình tĩnh. Ánh mắt của Sơ Vũ khiến Tử Mặc cảm thấy thú vị, có phải người phụ nữ này gặp bất cứ chuyện gì cũng bình tĩnh như vậy?

Vài giây sau, Lục Tử Mặc nhếch mép mỉm cười, nụ cười cùng với ngũ quan của anh mang chút tà khí khiến trái tim người đối diện bất giác đập mạnh. Nếu không phải ở vào hoàn cảnh hiện tại, nếu không phải vì thân phận của anh, có lẽ Sơ Vũ sẽ tận hưởng cảm xúc này lâu hơn.

“Tôi họ Lục.” Anh giới thiệu ngắn gọn, như đã chắc chắn cô biết họ tên anh. Theo phép lịch sự, Sơ Vũ cũng nhếch mép trả lời: “Đặng Sơ Vũ.”

“Hạt mưa nhỏ, cái tên không tồi.”

Nụ cười trên môi Tử Mặc càng thâm trầm, Sơ Vũ bất giác cau mày. Được thôi, nếu cô buộc phải thất thân với người đàn ông này, anh ta thích gọi cô bằng biệt danh gì cũng chẳng sao, chó mèo, Trương Tam, Lý Tứ gì cũng được. Bây giờ, mục đích của cô là khiến anh ta vui vẻ. Phải nghĩ cách biến người đàn ông trước mặt thành ô dù bảo vệ, cô mới có cơ may thoát khỏi nơi đây.

Sơ Vũ là một bác sĩ, mặc dù cô không có kinh nghiệm thực chiến nhưng trong bảy năm làm việc ở bệnh viện, cô cũng biết không ít những sự việc tương tự. Ở hoàn cảnh của cô, chỉ cần nhẫn nhịn, chuyện đó sẽ qua rất nhanh. Nếu anh ta có kỹ thuật tốt, có thể cô còn đạt được khoái cảm. Cô sẽ coi anh ta là đối tượng tình một đêm, hoặc cô đi kiếm một trai bao cao cấp. Chỉ là hiến thân mà thôi, vì mạng sống thì chuyện đó không là gì cả.

Sơ Vũ tự trấn an. Trong khi đó, Lục Tử Mặc quan sát cô từ phía trên, nhưng không hề có hành động tiếp theo. Ánh mắt của anh bình thản và có phần đùa giỡn khiến Sơ Vũ dần mất tự nhiên. Cuối cùng, cô không chống lại được ánh mắt của anh, ngoảnh đầu sang bên cạnh: “Cám ơn anh đã giúp tôi.”

“Cám ơn tôi?” Khóe mắt Lục Tử Mặc như đang cười, giọng nói đầy bỡn cợt: “Em đang cám ơn người đàn ông bắt cóc em và sắp chiếm đoạt em?”

Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn anh ta. Ánh mắt anh ta nhìn cô rất bình thản, và không mang một chút ý đồ xấu xa nào.

Sơ Vũ quyết định sẽ tin tưởng anh ta. Quyết định này không hề có căn cứ cũng không hẳn là lý trí nhưng nhìn người đàn ông trước mặt, cô biết anh ta sẽ không làm hại cô.

Hai người nhìn nhau một lúc. Lục Tử Mặc cúi sát xuống trán Sơ Vũ, nở nụ cười mê hoặc và vô hại: “Hạt mưa nhỏ, tính cách trời không sợ, đất không sợ của em rất hợp khẩu vị của tôi.”

Hợp khẩu vị của anh thì tốt.

Hợp khẩu vị của anh thì tôi sẽ tìm mọi cách ở bên cạnh anh, khiến anh trở thành chỗ dựa của tôi.

Nói không sợ hãi là nói dối, nhưng với một người học ngành y ở nơi đất khách quê người tới mười năm như Sơ Vũ, khả năng chấp nhận và thích nghi hoàn cảnh của cô tốt hơn những người phụ nữ cùng độ tuổi rất nhiều. Sơ Vũ bình tĩnh lại, cô tự an ủi mình, dù sao anh ta cũng từng cứu mạng cô, hãy coi chuyện xảy ra đêm nay là lấy thân báo đáp. Lúc này rồi mà vẫn còn tâm trạng nghĩ đến việc “lấy thân báo đáp”, Sơ Vũ nhếch mép cười tự chế nhạo bản thân.

Vì vậy đi theo anh ta là lựa chọn đúng đắn nhất bây giờ?

“Chúng ta… nên bắt đầu từ đâu?” Sơ Vũ lấy hết dũng khí mở miệng, giọng nói của cô đã bán đứng nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng. Mặc dù bề ngoài cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng khi thực sự đối mặt với hoàn cảnh này, cô vẫn không thể bình tĩnh nổi.

Nghe câu nói của cô, Lục Tử Mặc nhíu mày, hơi buông cô ra: “Bắt đầu? Em không thể chờ được nữa ư?”

Sơ Vũ đỏ bừng mặt, cảm thấy máu trong cơ thể dồn hết lên mặt. Cô không biết nói gì, chỉ lắp bắp: “Không phải… Tôi không có ý đó…”

“Vậy ý em là gì?”

Người đàn ông nở nụ cười tà ác, như thể việc bắt bẻ cô về mặt ngôn ngữ rất thú vị. Sơ Vũ ngậm miệng không trả lời, cô nhắc nhở bản thân đừng để rơi vào bẫy của Lục Tử Mặc.

“Hạt mưa nhỏ, em đáng yêu quá! Lâu rồi tôi không gặp người phụ nữ nào kỳ lạ như em.”

Lục Tử Mặc giơ tay dịu dàng vuốt tóc Sơ Vũ, động tác của anh giống như anh trai hàng xóm. Theo phản xạ, Sơ Vũ kháng cự lại hành động thân mật của người xa lạ, bất giác tránh sang một bên, Lục Tử Mặc cũng không để ý.

Bỗng có tiếng gõ cửa rất mạnh, Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ, đứng dậy nói: “Vào đi.”

Cửa phòng mở ra, hai người đàn ông cao lớn xốc nách một người đàn ông đi vào phòng. Người đàn ông này mặt đầy vết máu khô, anh ta cúi đầu như đã hôn mê.

Lục Tử Mặc chậm rãi đi đến bên người đàn ông. Nếu không phải có hai người đỡ hai bên, chắc chắn anh ta không thể đứng vững. Lục Tử Mặc cúi xuống, nâng cằm người đàn ông, ánh mắt thân thiện trước đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng khiến người ta phải nổi da gà: “Sao hả? Mày vẫn không biết gì sao?”

Người đàn ông khó khăn lắm mới nhướng mắt nhìn Lục Tử Mặc rồi lại gục xuống. Lục Tử Mặc buông anh ta ra, đứng thẳng dậy: “Tin tức của sơn trại dễ dàng bị tiết lộ, xem ra loài chuột bọ nhiều quá. Nếu đã vậy, hãy ném con chuột này xuống dưới để làm mồi cho rắn.”

Nghe câu nói của Lục Tử Mặc, người đàn ông đang bất tỉnh đột nhiên run rẩy, gương mặt be bét máu lộ vẻ kinh hoàng: “Lục…”

Lục Tử Mặc lạnh lùng quay người vẫy tay với hai gã kia. Sơ Vũ mở to mắt nhìn hai gã to lớn bê người đàn ông kia ném ra ngoài cửa sổ.

Sự việc đó chỉ diễn ra trong vài giây. Sơ Vũ ôm chặt miệng, không thể tin nổi một vụ giết người vừa xảy ra ngay trước mắt cô. Bên ngoài là vực sâu không đáy, không khó tưởng tượng người đàn ông bị ném xuống sẽ có kết cục như thế nào.

Hai người đàn ông cao lớn cúi đầu chào Lục Tử Mặc rồi rời khỏi căn phòng. Lục Tử Mặc quay lại, bắt gặp vẻ mặt kinh hoàng của Sơ Vũ, vẻ lạnh lùng của anh từ từ biến mất: “Sao vậy? Em sợ lắm phải không?”

Sơ Vũ lắc đầu, không lên tiếng. Lục Tử Mặc nở nụ cười lạnh nhạt: “Có những lúc sự việc không đơn giản như vẻ bề ngoài. Thế giới này có quy tắc sinh tồn của nó.” Nói đến đây, Lục Tử Mặc ngừng trong giây lát rồi cười nhạo: “Tôi nói với em điều này, em có thể hiểu được bao nhiêu?”

Người đàn ông này đúng là có tính cách hai mặt. Sơ Vũ cắn môi nhìn anh ta chăm chú, vừa rồi anh ta mới kết thúc một mạng sống như chơi một trò chơi, bây giờ lại tỏ ra tử tế như vậy. Rốt cuộc đâu mới là bộ mặt thật của anh ta? Lẽ nào việc cứu cô trong siêu thị cũng thể hiện tính hai mặt của anh ta?

Lục Tử Mặc không lên tiếng, chỉ đảo mắt nhìn Sơ Vũ. Ánh mắt của anh ta khiến Sơ Vũ chợt nhớ đến tình cảnh của cô. Sau khi chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, ấn tượng trước đó của cô về anh ta bỗng tan biến. Cô không biết mình lọt vào tay anh ta liệu có tốt hơn lọt vào tay Naka không?

Lục Tử Mặc đứng cởi áo ngay trước mặt Sơ Vũ. Anh ta có thân hình cao lớn, cơ bắp rắn chắc, rõ ràng đã trải qua huấn luyện khắc nghiệt. Sơ Vũ không dám nhìn thẳng vào anh ta.

Lục Tử Mặc mỉm cười ngồi xuống bên cạnh Sơ Vũ, hơi nóng từ cơ thể anh lan tỏa sang người cô: “Hạt mưa nhỏ, em đang sợ hãi đấy à?”

Sơ Vũ lắc đầu, rồi lại gật đầu. Ánh mắt cô dừng lại trên tấm ga giường, không dám nhìn Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc cười nhẹ: “Em đừng sợ. Tôi và Naka hoàn toàn khác nhau. Lục Tử Mặc tôi không bao giờ cưỡng ép phụ nữ. Tôi sẽ đợi đến khi em cam tâm tình nguyện hiến thân.”

Nói xong, Lục Tử Mặc xích lại gần cô: “Tôi nói như vậy, em đã cảm thấy an tâm hơn chưa?”

Không biết lời nói của anh ta là thật hay giả, Sơ Vũ gật đầu. Không ngờ người đàn ông này lại tha cho cô, anh ta cầm tấm chăn trên giường trải xuống đất, mỉm cười nằm xuống: “Chúc em ngủ ngon, Hạt mưa nhỏ!”

 

Quan hệ nguy hiểm 2.2

Sơ Vũ đã sống ở Thái Lan một thời gian dài. Cô từng nghe nói ở miền núi phía bắc có bộ tộc Akha. Bộ tộc này rất tín ngưỡng Môn thần[1]. Chiếc cửa này được xây để trừ tà, không người nào dám đắc tội với nó. Xem ra cô đã bị đưa đến bộ tộc Akha.

Sơ Vũ không cần nghĩ ngợi lâu, ở phía xa xa xuất hiện một quần thể kiến trúc đồ sộ nằm sát chân núi. Sơ Vũ cảm thấy cô như lạc vào một thế giới khác, không nhìn thấy bầu trời mà chỉ thấy những rặng cây san sát, dày đặc, dưới những rặng cây là mái nhà nhọn màu đỏ nổi bật. Bên dưới là một con đường đá rộng, hai bên tường màu trắng, cửa ra vào và cửa sổ đều làm bằng gỗ. Lúc này ánh mặt trời chỉ còn le lói, bên ngoài quần thể kiến trúc đốt đuốc sáng choang.

Sơ Vũ kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô từng nghe tin đồn về hang ổ của tập đoàn ma túy trong rừng sâu. Hôm nay cô mới biết tin đồn đó là thật.

Đoàn người rất nhanh chóng đến trước một quần thể kiến trúc, nơi đó có một trạm canh gác được trang bị súng ống đầy đủ. Người đứng gác tiến lại gần xem xét, cúi chào Naka và Lục Tử Mặc, sau đó để xe của họ đi vào một thành phố nhỏ.

Sơ Vũ luôn cho rằng, bộ tộc Akha sống ở vùng núi sâu, điều kiện rất khắc nghiệt. Nào ngờ, ở đây không chỉ có nhà cửa được xây dựng đẹp đẽ, mà còn được sắp xếp rất hợp lý. Bọn họ đi theo con đường lớn, hai bên là phố buôn bán, trong đó có nhà hàng, cửa hàng, siêu thị nhỏ, sòng bạc… Bên trên là một quảng trường lớn, trung tâm quảng trường có đài phun nước. Lấy quảng trường làm trung tâm, thành phố có bốn con đường chính theo bốn hướng khác nhau.

Xe của họ đi về con đường phía bắc, cuối cùng dừng lại ở trước cổng sắt của một tòa nhà lớn nhất, nằm ở địa thế cao nhất thành phố. Ở đây không có trạm gác. Naka xuống xe, bước đến bên màn hình hiển thị lắp trên cổng nói vài câu, cánh cổng sắt từ từ mở ra.

Naka quay lên xe. Chiếc xe Jeep tiến vào trong sân, dừng trước tượng điêu khắc trong vườn hoa, đám người lần lượt xuống xe. Sơ Vũ bị đẩy một cách thô bạo. Naka quay đầu nhìn cô, nhếch mép cười rồi quay sang gật đầu với người đang giữ cô. Người đàn ông hiểu ý, siết chặt cánh tay Sơ Vũ, kéo cô đi về một hướng khác.

Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng Sơ Vũ. Cô biết người này sẽ đưa cô đến phòng của tên nhị ca. Trước đó, lời nói của Naka và ánh mắt dâm đãng của đám đàn ông đã khiến cô toát mồ hôi lạnh. Sơ Vũ ra sức giãy giụa, cố gắng kéo người về hướng ngược lại. Người đàn ông mất kiên nhẫn, túm lấy Sơ Vũ như bắt gà con, vác cô lên vai rồi bước đi.

“Khoan đã!” Đằng sau có tiếng nói của Lục Tử Mặc. Người đàn ông đang vác Sơ Vũ lập tức dừng bước, quay lại, đặt Sơ Vũ xuống đất rồi cung kính cúi người trước Lục Tử Mặc. Naka đang bước đến cửa lớn cũng dừng lại, quay đầu nhìn Tử Mặc.

“Nhị ca không thiếu đàn bà. Hiếm có dịp tiểu đệ vừa mắt một cô. Hay là nhị ca làm người tốt, tặng người phụ nữ kia cho tiểu đệ được không?”

Tử Mặc nhảy xuống xe Jeep, nhìn Naka bằng ánh mắt lãnh đạm. Hai người im lặng trong giây lát. Sơ Vũ hoảng sợ khi thấy ánh mắt tên nhị ca đảo một vòng qua người cô rồi dừng lại ở Lục Tử Mặc: “Hóa ra tam đệ cũng nhìn trúng con bé này, tôi còn tưởng tam đệ không có hứng thú với đàn bà cơ đấy. Tam đệ muốn thì đưa đến phòng tam đệ được rồi. Anh em ta không nên mất hòa khí vì một người đàn bà.”

“Cám ơn nhị ca!”

Tử Mặc mỉm cười, liếc nhìn người đàn ông đang giữ Sơ Vũ. Người này gật đầu, quay người, đi về hướng khác.

Sơ Vũ thấy Tử Mặc và Naka khách khí giơ tay chào nhau. Sau đó, họ biến mất sau cánh cửa gỗ khắc hoa màu vàng. Người đàn ông đưa Sơ Vũ đi nhanh về phía tây vườn hoa. Đi một lúc đến một ngôi nhà riêng biệt, người đàn ông vác Sơ Vũ lên lầu, ném cô vào một gian phòng rồi bỏ đi.

Sơ Vũ ngồi bệt dưới đất, xoa bóp đôi chân đau nhức rồi từ từ đứng dậy. Cùng là bị bắt cóc, cùng là sắp phải đối diện với những mối nguy hiểm như nhau nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy nhẹ nhõm khi được Lục
Tử Mặc đưa về từ tay Naka. Căn phòng không có ánh đèn, gần như trống không. Ngoài một chiếc giường gỗ lớn và nặng, một bộ bàn ghế gỗ và một quạt đá lớn, chẳng còn gì khác. Nền đất lát gỗ thẫm màu. Căn phòng có ba mặt là tường kín và một bên cửa sổ. Cửa sổ mở toang, một làn gió mát thổi vào khiến rèm cửa màu tím dài sát đất bay phấp phới.

Sơ Vũ không quan sát căn phòng nữa, cô tiến đến bên cửa sổ. Cô thấy lạnh người khi nhìn xuống từ độ cao này. Bên ngoài cửa sổ, ngoài một phiến đá rộng khoảng nửa mét, còn lại là vực sâu không thấy đáy. Vực thẳm trong đêm tối có một lớp sương dày đặc bao phủ, vô cùng yên tĩnh. Nhìn một lúc, Sơ Vũ cảm thấy như mình rơi xuống vực sâu hun hút đó, cô không dám nhìn tiếp.

Sau khi biết cửa sổ không phải là đường thoát thân, Sơ Vũ thất vọng quay về phòng, ngồi phịch xuống đất. Đi bộ lâu như vậy, hai chân cô đau nhức. Vì ý chí kiên cường nên cô mới không bị suy sụp trước thực tế bị bắt làm con tin. Sơ Vũ ngẩng đầu nhìn quanh. Cửa phòng đột ngột mở ra, một cô gái mang quần áo sạch đi vào, cười với Sơ Vũ, đặt quần áo lên giường, chắp hai tay chào rồi lặng lẽ quay ra.

Sơ Vũ cố gắng đứng dậy, đi đến bên giường nhìn quần áo. Đó là bộ váy truyền thống của Thái Lan, chất vải mềm mại và nhiều màu sắc. Sơ Vũ đang ngắm bộ váy thì cánh cửa lại mở ra. Hai người đàn ông ở trần bê một cái thùng gỗ lớn bước vào, họ đặt ở chỗ trống giữa chiếc giường gỗ và cửa sổ. Tiếp đó, một đám phụ nữ xách nước đổ đầy thùng, rắc cánh hoa vào bên trong, đặt khăn tắm, dầu tắm và tinh dầu xuống bên cạnh. Sau khi bày biện xong, những người này cúi chào Sơ Vũ và lùi bước ra ngoài.

Nếu không biết, Sơ Vũ còn tưởng đây là khách sạn năm sao ở Bangkok. Cả quá trình không một ai lên tiếng, Sơ Vũ cũng không mở miệng hỏi. Cô nghĩ dù có hỏi, cô cũng không thể moi được điều gì từ đám người đã được huấn luyện chuyên nghiệp này. Sơ Vũ không ngốc nghếch đến nỗi xông ra ngoài trong lúc họ chuẩn bị đồ tắm. Với tình hình bây giờ, cô có khóc lóc hay lo lắng cũng vô dụng. Đối với cô, căn phòng này tạm thời an toàn hơn bất cứ nơi nào. Chưa cần tính đến chuyện có thể thoát hay không, chỉ riêng việc ra khỏi khu rừng nguyên sinh, dựa vào bản thân cô chắc chắn không thể làm nổi.

Sơ Vũ nhìn cái thùng nước, không do dự cởi hết quần áo rồi bước vào. Hơn một ngày đi đường mệt nhọc, người cô rất bẩn. Cô cần tắm rửa sạch sẽ. Ngâm người trong nước nóng khiến Sơ Vũ tỉnh táo hơn một chút, cô bắt đầu nghĩ đến hoàn cảnh của mình.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng nhất là cô phải sống. Nghĩ đến việc bố mẹ nhận được tin cô gặp chuyện, đầu óc Sơ Vũ đột nhiên căng thẳng. Mặc dù ép bản thân không nghĩ đến vấn đề đó, nhưng xem ra tối nay thất thân là chuyện không thể tránh khỏi. Dù thế nào thì bị người đàn ông này cướp đi sự trong trắng cũng còn hơn bị tên nhị ca chơi đùa xong rồi ném cho cả đám đàn ông cưỡng bức. Nếu xảy ra chuyện đó, có thể đêm nay cô sẽ mất mạng.


[1] Thần Cửa.