Quan hệ nguy hiểm 6.2

Lục Tử Mặc gần như không thể động đậy, đứng dậy và đi đều khó khăn, chỉ đứng vài phút mà môi đã trắng bệch. Hai người đứng trong nhà vệ sinh một lát, Sơ Vũ quay đầu ra bên ngoài: “Tôi… tôi đỡ anh, anh muốn tiểu tiện thì nhanh lên.”

Sơ Vũ đỡ anh ta một lúc mà chẳng thấy anh ta có động tĩnh gì, dù sao người đàn ông này cũng nặng tới tám mươi cân chứ đâu có ít. Cô cảm thấy cánh tay hơi tê: “Rốt cuộc anh có đi hay không hả?”

Lục Tử Mặc khóc dở mếu dở: “Lúc đi vệ sinh, có người đứng đằng sau, thử hỏi em có đi nổi không?”

Sơ Vũ không nhịn được cười, nhưng cô nhanh chóng kìm lại: “Tôi không nghe thấy là được chứ gì. Hơn nữa tôi là bác sĩ, còn anh là bệnh nhân, đừng có phức tạp hóa vấn đề như vậy!”

Cuối cùng cũng có tiếng động, Sơ Vũ lại đỏ bừng mặt. Đợi Lục Tử Mặc giải quyết xong, đưa anh ta về phòng. Gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể Lục Tử Mặc đè lên người cô, khiến cô di chuyển rất khó khăn. Cô ngẩng đầu, bắt gặp nụ cười bỡn cợt của anh ta, cô như hiểu ra: “Anh có thể tự đi được không? Anh không đến nỗi như xác chết đấy chứ?”

Lục Tử Mặc cố nhịn người, ép sát vào người cô: “Tôi không thể nhúc nhích.”

Sơ Vũ không còn gì để nói, có điều Lục Tử Mặc không tiếp tục hành hạ cô mà ngoan ngoãn cùng cô về phòng. Anh về giường nằm mà không nói một lời nào. Chỉ đứng một lúc mà đã tiêu hao bao nhiêu sức lực. Anh nằm trên giường nhìn Sơ Vũ dọn dẹp qua loa rồi nằm ngủ ở dưới đất. Hai người đều im lặng, chỉ nghe thấy tiếng quạt trần quay vù vù.

Sơ Vũ có thể cảm nhận Lục Tử Mặc đang chăm chú nhìn mình trong bóng tối, cảm giác này khiến cô bất an. Cô không hiểu tại sao mình lại cứu người đàn ông này và đưa về nhà, còn vì anh ta mà vi phạm đạo đức nghề nghiệp. Hình như mỗi khi gặp anh ta, cô đều trở nên bốc đồng.

Sơ Vũ nằm quay lưng về phía người đàn ông. Lục Tử Mặc bị thương nặng, chắc anh ta không thể rời khỏi nhà cô ngay lập tức. May mà đúng dịp lễ hội té nước, Sơ Vũ được nghỉ hai ngày nên có thể ở nhà chăm sóc anh ta.

Nhưng hết ngày nghỉ, cô phải đi làm thì sẽ ra sao? Một khi cô đã lao vào công việc thì bận tối mắt tối mũi, trong khi đó vết thương của Lục Tử Mặc cần xử lý, thay thuốc, tiêm kháng sinh hằng ngày. Đặc biệt là lúc thời tiết nóng bức như thế này, nếu không cẩn thận, vết thương dễ bị mưng mủ và lở loét. Sơ Vũ nghĩ ngợi một lúc, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, hai người bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức. Sơ Vũ mở mắt, thấy Lục Tử Mặc đang nằm tựa người vào đầu giường, chăm chú nhìn cô: “Chào em!”

“Chào anh!”

Sơ Vũ nhanh chóng đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh. Trong ánh sáng ban mai, đôi mắt Lục Tử Mặc sáng lấp lánh khiến trái tim cô đập mạnh. Sơ Vũ vã nước lạnh lên mặt, tự nhủ phải bình tĩnh, nhất định phải giữ bình tĩnh.

Khi Sơ Vũ trở về phòng, Lục Tử Mặc đang ngồi trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ, mi mắt khép hờ. Không hiểu sao, một luồng sát khí lạnh lùng bao trùm người anh. Sơ Vũ đứng ở cửa nhà vệ sinh ngắm nhìn Lục Tử Mặc, cô bỗng cảm thấy anh ta vô cùng xa cách. Cho dù bây giờ anh ta thực sự xuất hiện trong cuộc sống của cô, liệu cô có thể giữ anh ta được bao lâu?

Giữ anh ta? Sơ Vũ giật mình vì ý nghĩ đó.

Cô và anh ta vốn là hai đường thẳng song song không liên quan, vô tình cắt nhau rồi cuối cùng cũng trở lại vị trí ban đầu mà thôi.

“Người hôm qua cùng em đưa tôi về là ai?” Lục Tử Mặc đột nhiên mở miệng, Sơ Vũ cứng người. Lúc đó, cô tưởng anh ta đã hôn mê. Lục Tử Mặc quay sang, quét ánh mắt lạnh lùng về phía Sơ Vũ: “Đồng nghiệp của em?”

“Anh ấy chỉ là một hộ lý bình thường. Vì hằng ngày ở bệnh viện tôi thường tiếp xúc với anh ấy… Anh ấy không biết gì cả… Anh ấy… là người tốt.” Sơ Vũ vội vàng giải thích, cô không hiểu tại sao mình lại thêm câu cuối cùng. Lục Tử Mặc trầm ngâm nhìn cô, cô nắm chặt bàn tay, tim đập thình thịch. Cô đang lo lắng điều gì? Người đàn ông này bây giờ đang bị thương nặng, còn đang ở chỗ cô, đến việc đi lại cũng cần cô giúp đỡ. Cô có gì phải lo lắng chứ?

Thế nhưng Sơ Vũ không thể khống chế cảm giác lạnh toát tự đáy lòng. Lục Tử Mặc tiếp tục nhìn cô rồi đột nhiên mỉm cười. Nụ cười xóa tan vẻ băng giá trên gương mặt anh: “Hạt mưa nhỏ! Tôi cần nhắc nhở em, về mặt sinh lý, tôi vẫn là một người đàn ông khỏe mạnh. Mới sáng sớm, em đã cho tôi cảm giác kích thích mãnh liệt như vậy thì không tốt cho sức khỏe của tôi đâu.”

Sơ Vũ ngây người nhìn Lục Tử Mặc, không hiểu anh ta nói gì. Đến khi ánh mắt đầy mờ ám lướt xuống ngực cô, cô mới cúi đầu nhìn. Một tiếng nổ vang trong đầu cô, hóa ra ban nãy vào nhà vệ sinh, vã nước rửa mặt, Sơ Vũ đã làm ướt áo ngủ. Chiếc áo mỏng dính chặt vào người khiến đường cong của cô lộ rõ. Thậm chí, cô còn không biết hai nụ hoa nhạy cảm trên ngực mình dưới sự kích thích của nước lạnh đã nở rộ.

Sơ Vũ vội vàng quay lại nhà vệ sinh, vẫn kịp nghe thấy tiếng cười của Lục Tử Mặc. Cô bỗng nhớ đến cảnh anh ta ôm hôn cô cuồng nhiệt ở quán bar.

Không được nghĩ, không được nghĩ! Sơ Vũ ôm đầu, cố gạt bỏ ý nghĩ về Lục Tử Mặc. Cô là một bác sĩ bình thường, có cuộc sống ổn định và một gia đình hạnh phúc. Còn anh ta là kẻ sống ngoài vòng pháp luật, bấp bênh giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Họ chỉ là hai người qua đường, vì vậy cô chỉ cần trả ơn anh ta, đợi đến khi vết thương của anh ta lành lại, mối quan hệ giữa bọn họ cũng sẽ kết thúc.

Vết thương của Lục Tử Mặc cần được chăm sóc. Tuy ở nhà Sơ Vũ có sẵn một số đồ dùng y tế cần thiết và thuốc men nhưng vẫn không đủ. Sơ Vũ tới bệnh viện, nói dối là có bạn bị thương ngoài da, cần một số thuốc giảm đau và giúp hồi phục vết thương. Đúng dịp nghỉ lễ, bệnh viện chỉ có mấy người trực, đều là đồng nghiệp có quan hệ tốt với Sơ Vũ. Nhân viên phát thuốc Sui lấy thuốc cho Sơ Vũ, đột nhiên hỏi: “Vũ, ngày kia là tang lễ của Tae, cô có đi không?”

“Cô nói gì cơ?”

Sơ Vũ như bị rơi xuống một tảng băng, toàn thân lạnh toát. Cô ngây người nhìn Sui. Sui chạm nhẹ ngón tay lên trán Sơ Vũ: “Trời ạ! Cô không biết sao? Tae thật đáng thương. Người tốt như vậy mà… Tối qua anh ấy cùng vài người bạn đi chơi, bị một chiếc xe tải cán chết. Phật Tổ phù hộ cho anh ấy, ngày mai là năm mới rồi, vậy mà anh ấy không vượt qua nổi.”

Tae! Tae!

Sơ Vũ không biết mình ra khỏi bệnh viện bằng cách nào. Ánh nắng bên ngoài chói chang, mặt trời giống như quả cầu lửa rọi xuống đầu khiến Sơ Vũ chóng mặt. Tae chính là người hộ lý giúp cô đưa Lục Tử Mặc về nhà. Sao có thể trùng hợp như vậy? Tại sao sau khi Lục Tử Mặc mở miệng hỏi, cô lập tức nhận được tin dữ của Tae?

Sơ Vũ không muốn nghĩ tiếp, nhưng lý trí mách bảo cô chuyện này không thể không liên quan đến Lục Tử Mặc.

Sơ Vũ chặn một chiếc xe, về nhà với tốc độ nhanh nhất, lấy hết sức bình sinh chạy lên nhà rồi mở cửa. Cô thở hổn hển, tuy nhiên mọi sự chất vấn, phẫn nộ và nỗi bi thương của cô đều không được giải tỏa.

Căn phòng rất yên tĩnh, ngoài tiếng gió từ cửa sổ thổi vào, trong phòng không một bóng người.

 

Advertisements

Quan hệ nguy hiểm 6.1

Chương 6

Tấm lưng ấm áp

S

ơ Vũ lần đầu tiên làm việc vi phạm nghiêm trọng quy định kể từ khi cô trở thành bác sĩ đến nay, đó là tiến hành ca mổ “ngoài luồng”.

Lục Tử Mặc bị trúng đạn. Sau khi mắng cô là đồ ngốc, anh liền ngất đi. Sơ Vũ gọi điện cho hộ lý Tae, người đồng nghiệp cô chơi thân nhất, đến giúp cô đưa Lục Tử Mặc về nhà mình. Sau khi xử lý sơ qua vết thương và cầm máu, Sơ Vũ lấy áo com lê che người Tử Mặc, cô không thể đưa anh ta đến bệnh viện.

Theo quy định, khi biết người bị trúng đạn thì phải báo cảnh sát. Với thân phận của Lục Tử Mặc, đưa anh ta đến bệnh viện chi bằng để anh ta chết vì mất quá nhiều máu cho xong.

Ca mổ diễn ra hơn một tiếng đồng hồ. Chỉ có một mình Sơ Vũ lo mọi việc. Cô vừa là bác sĩ phẫu thuật vừa là trợ lý gây mê, kiêm y tá. Cũng may mà vết thương không quá nguy hiểm, Lục Tử Mặc tương đối gặp may, viên đạn nằm ở gần phổi, chỉ cần nhích sang một tí, nó sẽ xuyên thủng lá phổi của anh ta, chết là cái chắc.

Sau khi ca mổ kết thúc, người Sơ Vũ ướt đẫm mồ hôi. Cô rất mệt mỏi, căng thẳng vì phải tập trung cao độ. Chuyện này đi ngược lại nguyên tắc làm người của Sơ Vũ, cô nên báo cảnh sát, nhưng cô không thể làm như vậy.

Coi như trả ơn Lục Tử Mặc, Sơ Vũ cố quên đi cảm xúc không rõ ràng trong lòng, lặng lẽ thu dọn dụng cụ. Lời dặn dò của Lục Tử Mặc lúc ở trong mê cung như vang lên bên tai cô. Sau khi được cứu thoát, cô không ngừng nghĩ về chuyện này, là anh cố ý thả cô đi?

Nói một cách nghiêm túc, lúc ở sơn trại, anh cũng không làm gì quá đáng với cô, ngược lại luôn bảo vệ cô. Sơ Vũ ngẩng lên nhìn Lục Tử Mặc, người đàn ông đang ngủ rất say. Cũng chính vì nguyên nhân này, ấn tượng anh ta để lại cho cô rất phức tạp, nhưng không đến nỗi tồi tệ. Dù thế nào, anh ta cũng là ân nhân cứu mạng của cô.

Căn phòng của cô đơn giản chứ không sang trọng như phòng của anh ta ở sơn trại với chiếc giường bốn người ngủ thoải mái. Thân hình cao lớn của Lục Tử Mặc gần như chiếm hết chiếc giường đơn của cô. Sơ Vũ đi đến bên tường, mở cửa sổ, bên ngoài là bóng hoàng hôn rực rỡ.

 

Một ngày đã trôi qua.

Người đàn ông nằm trên giường tuy không động đậy, nhưng quả thực anh ta vẫn ở đó. Quạt trên trần nhà không ngừng quay, nhìn lâu sẽ có cảm giác chóng mặt. Sơ Vũ trở mình trên nền nhà, cô đã trải một cái chăn xuống đất để giải quyết vấn đề chỗ ngủ. Khí nóng từ cửa sổ, từ tường nhà, từ bốn phương tám hướng thổi đến khiến tâm trạng Sơ Vũ càng bức bối.

Sơ Vũ không ngủ nổi, lăn đi lăn lại trên nền nhà một lúc. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa, đứng dậy xem Lục Tử Mặc thế nào. Vừa tiến lại gần anh ta, cổ Sơ Vũ bỗng bị siết chặt khiến cô gần như không thể thở nổi. Trong bóng tối, Lục Tử Mặc mở mắt nhìn cô.

Ánh mắt và vẻ mặt của Lục Tử Mặc bừng bừng sát khí. Bỗng Sơ Vũ cảm thấy người đàn ông này như Tula đến từ địa ngục, có thể hủy diệt mọi thứ tiếp xúc với anh ta. Thế nhưng bàn tay của Lục Tử Mặc dần thả lỏng, sát khí trong mắt dần tan biến, anh ta vuốt ve cổ Sơ Vũ, lần xuống phía dưới một cách ám muội. Ngón tay dài vô ý phác họa đường nét trên người Sơ Vũ rồi rời khỏi thân thể cô. Anh ta nằm yên, nhìn cô chăm chú.

Sơ Vũ như hóa đá. Tử Mặc nhìn Sơ Vũ hồi lâu, rồi đột nhiên lên tiếng: “Hạt mưa nhỏ! Em tốt bụng hơn tôi tưởng nhiều.”

Tử Mặc lại mang bộ dạng bỡn cợt. Sơ Vũ vẫn chưa hết sợ hãi, tim đập thình thịch. Nhưng khi nghe anh ta nói chuyện, cô thấy yên tâm phần nào. Cô gật đầu: “Tốt lắm, nói như vậy chứng tỏ anh chưa đến nỗi mất mạng.”

“Em còn chưa cam tâm tình nguyện lao vào lòng tôi, sao tôi có thể chết dễ dàng thế chứ?” Tử Mặc trả lời một cách thoải mái, rồi gượng đứng dậy. Vết thương bị đau do cử động khiến sắc mặt Tử Mặc trắng bệch, nhưng anh vẫn cười cười: “Quả thật nhìn không ra, tay nghề của em không tồi, Hạt mưa nhỏ!”

“Lao vào lòng anh?” Sơ Vũ đứng thẳng người, cau mày nhìn Lục Tử Mặc. Có lẽ do đây là nhà cô nên anh ta không làm cô sợ hãi như lúc trước. “Anh cảm thấy mình là mỹ nam có sức hấp dẫn vô cùng, người nào gặp anh cũng lao vào lòng anh hả?”

Lục Tử Mặc cất tiếng cười trầm trầm, nhìn thẳng vào Sơ Vũ: “Sao tôi lại không phát hiện ra Hạt mưa nhỏ của tôi là một con mèo có móng vuốt sắc nhỉ? Ban đầu em dịu dàng lắm cơ mà, hóa ra chỉ là giả bộ thôi sao?”

Sơ Vũ quay người, không thèm để ý đến lời nói của Lục Tử Mặc. Anh ta cười và vô hại với cô, nếu không phải từng tận mắt chứng kiến cảnh anh ta lạnh lùng kết thúc một sinh mạng ở sơn trại, có lẽ cô đã dễ dàng bị che mắt bởi vẻ bề ngoài của anh ta. Có trời mới biết người đàn ông này đang làm trò gì, suýt mất mạng mà còn có tâm trạng để đùa giỡn. Sơ Vũ cầm ấm nước lạnh, rót cho mình một cốc. Chỉ cần nhớ đến bàn tay nhuốm đầy máu ở quán bar, cô không khỏi run rẩy. Nếu lúc đó cô không tình cờ nhìn thấy và đi theo Lục Tử Mặc, nếu lúc đó cô không gặp anh ta ở nhà vệ sinh, có phải anh ta đã chết rồi không?

“Coi như anh phúc dày mệnh lớn nên mới gặp tôi trong hoàn cảnh đó. Lời cám ơn vì đã cứu mạng, anh không cần phải nói. Anh chỉ cần mau khỏe lại và rời khỏi chỗ tôi, đừng để tôi mang tội danh che giấu tội phạm bị truy nã. Tôi sống hai mươi mấy năm trời trong sạch, miếu nhỏ nhà chúng tôi không chứa nổi vị đại thần như anh.” Sơ Vũ nói nhanh để che giấu nỗi bất an trong lòng. Vừa quay người lại, cô giật mình khi thấy Lục Tử Mặc ở ngay sau lưng. Đúng lúc cô quay lại, anh ta ngã vào người cô.

Sơ Vũ giơ tay đỡ Lục Tử Mặc theo phản xạ, bỗng có cảm giác eo mình đột nhiên ấm nóng, hóa ra cô đã bị anh ta ôm chặt vào lòng: “Đừng sợ, Sơ Vũ! Chẳng phải tôi vẫn còn sống hay sao?”

Sơ Vũ im lặng, anh ta dễ dàng nhận ra nỗi bất an trong lòng cô. Cảm nhận được sự trầm mặc của Sơ Vũ, Lục Tử Mặc lùi lại một bước nhìn cô: “Tôi không dễ chết như vậy đâu.”

“Nếu anh không điều trị tử tế thì khó nói lắm!”

Sơ Vũ đẩy người đàn ông ra. Nhìn thấy gương mặt trắng bệch của anh ta, cô lại không nỡ nhẫn tâm, tiến đến đỡ anh ta. Lục Tử Mặc cúi đầu nhìn cô mỉm cười: “Hạt mưa nhỏ của tôi quả nhiên là người có lương tâm.”

“Anh đứng dậy làm gì?”

Sơ Vũ cố che giấu nỗi ngượng ngùng, nhưng không ngờ câu hỏi của cô khiến Lục Tử Mặc ngượng ngập: “Tôi… tôi muốn đi tiểu tiện.”

Sơ Vũ đỏ mặt: “Để tôi dìu anh vào nhà vệ sinh.”

Ăn uống, đi vệ sinh là chuyện đại sự trong đời người, có gì phải ngại chứ, hơn nữa, đối phương lại là bệnh nhân, Sơ Vũ tự nhủ. Cô chỉ cần coi anh ta là bệnh nhân bình thường, quên chuyện anh ta là Lục Tử Mặc là được rồi.

Quan hệ nguy hiểm 5.2

Thông qua đồng nghiệp ở bệnh viện, Sơ Vũ mới biết tin đồn ở bên ngoài về cô. Họ nói cô bị bắt làm con tin trong cuộc xung đột, chính phủ cử quân đội đi giải cứu cô sau năm ngày bị bắt giữ. Giúp Sơ Vũ ổn định tinh thần và thông cảm với việc cô vừa thoát khỏi hoàn cảnh nguy hiểm, bệnh viện phá lệ cho cô nghỉ phép ba ngày, ở nhà tĩnh dưỡng.

Năm ngày? Có nghĩa là Sơ Vũ bị nhốt trong mê cung tròn hai ngày.

Sơ Vũ ở nhà nghỉ ngơi, xem ti vi, toàn là tin tức về cuộc xung đột gần đây. Bản tin buổi tối đề cập đến việc Sơ Vũ bị bắt cóc và được giải cứu, người phát ngôn kết luận đây là hành vi của một nhóm vũ trang phản chính phủ.

Tin tức trên truyền hình và những tin đồn ở bệnh viện khác xa sự thật. Đám Kim Gia làm nghề gì? Lục Tử Mặc rốt cuộc đã gặp chuyện gì trong mê cung hôm đó? Sơ Vũ cảm thấy sự việc không hề đơn giản, nhưng cô cũng không biết tìm đáp án từ đâu. Sơ Vũ rất muốn biết Lục Tử Mặc đã gặp phải chuyện gì. Lúc được giải cứu, cô đã dò hỏi người sĩ quan nhưng anh ta im lặng. Sau khi về đến bệnh viện, Sơ Vũ thông qua nhiều nguồn để tìm hiểu tin tức về người đàn ông này. Tuy nhiên, Lục Tử Mặc đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô. Hồi ức cuối cùng anh để lại cho cô là ánh mắt của anh trước khi quay người đi xuống mộ địa. Thậm chí Sơ Vũ còn không thể chứng minh người đàn ông tên Lục Tử Mặc từng xuất hiện trong cuộc đời cô.

 

Cuộc sống của Sơ Vũ dần trở lại với những ngày tháng yên bình như trước kia. Ngày nào cô cũng túi bụi với cuộc chiến giành sự sống ở phòng cấp cứu, có lúc làm việc liên tục hơn bảy mươi tiếng đồng hồ, cơ thể mệt mỏi khiến tinh thần tê liệt, nhưng Sơ Vũ còn mong mình bận rộn hơn. Chỉ như vậy, cô mới không nghĩ đến người đàn ông bí ẩn đó.

Thấm thoát đã hai tháng trôi qua. Lễ hội té nước vào ngày Mười ba tháng Tư đã tới. Sơ Vũ được nghỉ làm trong ngày lễ vui vẻ này. Từ sáng sớm, mấy đồng nghiệp có quan hệ tốt với Sơ Vũ tìm đến nhà cô và giúp cô trang điểm. Hôm nay là một ngày đặc biệt nên các cô gái mặc đồ tắm bên trong, bên ngoài mặc áo ngực và váy dài. Dưới sự giúp đỡ của các đồng nghiệp, mái tóc dài của Sơ Vũ được búi cao, cài trâm hình hoa. Cô trang điểm nhẹ nhàng làm tôn lên vẻ đẹp đặc biệt của người nước ngoài.

Mặt trời vừa mọc nhưng đường phố đã hết sức náo nhiệt. Đàn ông mặc quần đùi, áo ba lỗ, cưỡi voi. Trẻ con tay cầm súng nước và xô, hắt nước mọi nơi.

Không biết là ai bắt đầu, cả thành phố bỗng biến thành một đại dương vui vẻ. Sơ Vũ bị nước “tấn công” từ bốn phương tám hướng, chỉ vài phút sau, người cô ướt mèm.

Nhà ở hai bên đường đều mở cửa, người địa phương và người nước ngoài đến tham dự lễ hội té nước hòa vào nhau. Trong tình thế hỗn loạn đó, Sơ Vũ và các đồng nghiệp mỗi người đi một ngả. Để tránh sự “tấn công” mỗi lúc một mạnh, Sơ Vũ chạy đến dưới một mái hiên, thở hắt ra, đưa mắt tìm các đồng nghiệp trong đám đông hỗn loạn.

Sau đó, Sơ Vũ xuôi dòng người đến lối rẽ vào phố buôn bán. Cô đứng lên cao, ngó nhìn xung quanh. Bỗng ánh mắt cô chạm phải một bóng dáng khiến tim cô thắt lại. Tuy người đàn ông đó nhanh chóng biến mất ở lối cửa của quán bar đối diện, nhưng Sơ Vũ chắc chắn một trăm phần trăm người đàn ông đó chính là Lục Tử Mặc.

Trước khi lý trí mách bảo Sơ Vũ nên làm gì, cô đã vượt qua dòng người, chạy sang bên kia đường. Trong hoàn cảnh hỗn loạn, qua đường không phải là chuyện dễ dàng. Sang đến bên kia đường, Sơ Vũ trông càng thảm thương, bộ váy áo ướt sũng, bó sát người, để lộ đường cong tuyệt đẹp. Đứng trước cửa quán bar, Sơ Vũ chỉ do dự một giây rồi bước thẳng vào bên trong.

Quán bar vẫn hoạt động bình thường. Từ ngoài trời sáng đi vào nơi ánh đèn tù mù, Sơ Vũ bị quáng mắt trong giây lát. Bên trong, tiếng nhạc ầm ĩ đến điếc tai, nhiều thanh niên ở đây vui chơi chứ không ra ngoài té nước. Khi nhìn thấy cô, họ bất giác huýt sáo gọi mời.

Sơ Vũ bỗng thấy hối hận. Vừa rồi, chưa chắc cô đã nhìn đúng người, bây giờ ở đây lại hỗn loạn như vậy, dù người đó là Lục Tử Mặc đi chăng nữa, cô làm sao có thể tìm thấy anh ta?

Sơ Vũ quay người định đi ra ngoài thì đám thanh niên ở sàn nhảy bao vây cô, vừa nhảy vừa chạm vào người cô. Sơ Vũ thu người né tránh thì càng bị họ đẩy sâu vào bên trong. Khó khăn lắm cô mới thoát khỏi đám người vô duyên đó thì phát hiện mình đã bị đẩy đến tận nhà vệ sinh ở đằng sau sàn nhảy. Cô bước vào trong nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt nhìn bộ dạng mình qua gương treo tường.

Tại sao cô lại đuổi theo anh ta vào đây? Sơ Vũ không thể trả lời câu hỏi này. Người đàn ông đó nguy hiểm như vậy, dù cô tìm được anh ta thì có thể nói chuyện gì? Nói câu cám ơn?

Sơ Vũ cảm thấy hành động của cô rất hoang đường. Cô vã nước lên mặt cho tỉnh táo, khi ngẩng đầu nhìn, trái tim cô như ngừng đập. Trong gương, Sơ Vũ thấy Lục Tử Mặc đang đứng ở cửa nhà vệ sinh cô, yên lặng nhìn cô.

Sơ Vũ vừa quay người, Lục Tử Mặc đã bước đến, ôm chặt lấy cô. Sau đó, anh đẩy cô vào trong và khóa trái cửa. Lục Tử Mặc cúi đầu nhìn Sơ Vũ, khóe miệng bỗng nhếch lên thành nụ cười.

Bên ngoài có tiếng đẩy cửa và tiếng bước chân. Lục Tử Mặc áp sát vào người Sơ Vũ, một tay đỡ gáy cô, tay kia ôm eo cô, nói khẽ khàng: “Hạt mưa nhỏ, không ngờ lại tình cờ gặp em ở đây.” Lục Tử Mặc vừa nói vừa nở nụ cười khinh bạc, nhưng đáy mắt vẫn đầy sự cảnh giác: “Tôi cần sự giúp đỡ của em.”

Sơ Vũ còn chưa kịp hiểu Lục Tử Mặc nói gì thì anh ta đã dùng sức bế cô lên, lưng cô dựa vào bức tường đá lạnh toát, hai chân kẹp chặt vào hai bên hông rắn chắc của anh ta. Anh ta cúi xuống, hôn và cắn Sơ Vũ, để lại những vết mờ hồng hồng trên da thịt cô. Động tác của anh ta rất cuồng bạo, bàn tay không ngừng du ngoạn trên cơ thể Sơ Vũ, khiến người cô bỗng nóng rực không thể khống chế nổi.

Sơ Vũ nghe thấy tiếng thở hổn hển phát ra từ cuống họng mình. Người đàn ông này bá đạo đến mức khiến cô không thể tỉnh táo suy nghĩ. Bên ngoài dường như có người bước tới và dừng lại trước cửa. Sơ Vũ đưa tay lên miệng cắn chặt để không phát ra âm thanh kỳ cục. Lục Tử Mặc kéo tay Sơ Vũ rồi nắm lấy, cúi đầu trước nơi mềm mại trên ngực cô. Khi anh ta chạm vào nơi đó, Sơ Vũ bất giác rên khẽ. Lục Tử Mặc cố ý chà xát nơi nhạy cảm từ bên ngoài lớp áo khiến Sơ Vũ dần mất đi lý trí.

Có lẽ nghe thấy tiếng động mờ ám ở bên trong, người bên ngoài dừng lại một lát rồi bỏ đi. Khi chắc chắn người ở ngoài đã đi khỏi, Lục Tử Mặc thả lỏng tinh thần, hai cánh tay ôm Sơ Vũ cũng không còn thít chặt, đôi môi đang hôn cô trở nên lạnh giá. Bàn tay Sơ Vũ đang ở trên vai Lục Tử Mặc theo quán tính rơi xuống, bỗng cô sờ phải một thứ gì dính nhớp. Do váy áo bị ướt nên ban đầu cô không phát hiện ra. Cảm giác dính nhớp quen thuộc này đánh thức lý trí của Sơ Vũ trong giây lát.

Sơ Vũ đẩy Lục Tử Mặc ra. Gương mặt anh trắng bệch, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn không rời cô: “Cô bé ngốc này, em theo tôi vào đây làm gì?”

Sơ Vũ không trả lời, cúi đầu nhìn xuống tay mình. Cô thở dốc, kinh hoàng khi thấy bàn tay đã nhuốm đỏ.

 

 

 

 

 

Quan hệ nguy hiểm 5.1

Chương 5

Lễ hội té nước

“H

ạt mưa nhỏ đừng sợ!”

Lục Tử Mặc vỗ nhẹ lên bàn tay Sơ Vũ đang nắm chặt lấy vạt áo anh: “Vừa rồi là tiếng thét của ma, là ma nữ. Nó cô đơn trong mê cung bao năm nay, dù có tìm người kéo xuống nước làm bạn cũng tìm đàn ông đẹp trai, em cùng giới nên sẽ an toàn, đừng nghĩ ngợi nhiều.”

Đang rất hoảng sợ, nghe câu nói của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Sơ Vũ khóc dở mếu dở nhìn anh ta, bắt đầu nghi ngờ không biết thần kinh của người đàn ông này làm bằng gì. Đối diện với tình huống kỳ bí, sắc mặt anh ta không hề thay đổi.

Đáng tiếc là thần kinh của Sơ Vũ thả lỏng chưa được bao lâu, tiếng khóc lại vang lên, càng lúc nghe càng rõ, như ở ngay trước mặt.

Sơ Vũ sợ đến nỗi toàn thân mềm nhũn. Lúc còn học ở trường y, để rèn luyện thần kinh của sinh viên, thầy giáo từng bắt cô ở nhà xác qua đêm. Mặc dù Thái Lan là đất nước Phật giáo, có rất nhiều câu chuyện về ma quỷ thần bí, nhưng là người học ngành y, Sơ Vũ luôn kiên định cô là người theo chủ nghĩa duy vật. Cô luôn thấy mình khá dũng cảm, cho đến bây giờ…

Tiếng khóc mỗi lúc một gần. Đột nhiên một bóng đen rất lớn lao đến, bay vút qua đầu họ với tốc độ cực nhanh. Lục Tử Mặc phản ứng nhanh, né sang một bên, kéo Sơ Vũ vào lòng. Mặc dù sự việc chỉ xảy ra trong giây lát nhưng Sơ Vũ cũng kịp nhìn thấy đó là một con chim màu xám rất lớn.

Mê cung yên tĩnh trở lại. Lục Tử Mặc buông Sơ Vũ ra: “Đi thôi.”

Sơ Vũ bước nhanh theo anh ta. Lục Tử Mặc cúi đầu liếc nhìn cô, rồi mở miệng: “Trong mê cung này có một loài chim ký sinh, tên là Tago. Nghe nói nó cùng họ với cú mèo, thân hình cực lớn, tiếng kêu giống tiếng khóc của phụ nữ, nhưng không tấn công con người. Từ lâu đã tồn tại tin đồn mê cung có ma, nhưng thật ra nguyên nhân đều từ loài chim này.”

Hóa ra, anh ta đã biết từ trước. Sơ Vũ vừa miệt thị bản thân không kiên định chủ nghĩa duy vật vừa miệt thị hành vi lừa đảo của Lục Tử Mặc. Đến khi cô sợ chết khiếp, anh ta mới lên tiếng giải thích, không phải lừa đảo thì là gì?

“Anh chưa đến đây bao giờ, tại sao lại biết rõ về nó như vậy?”

Sơ Vũ vừa nắn bóp bên vai bị đau trong lúc né tránh vừa ngẩng đầu hỏi Lục Tử Mặc. Anh liếc nhìn cô: “Hạt mưa nhỏ, em không biết trên thế giới này có một thứ gọi là internet, nơi chia sẻ thông tin hay sao?”

Sơ Vũ nhíu mày, Lục Tử Mặc thoải mái đi trước dẫn đường: “Trên thế giới có một nhóm người thích mê cung, họ đi hết các mê cung kỳ quái, sau đó vẽ bản đồ và đăng trên mạng. Họ còn đăng kèm bản giới thiệu về từng mê cung. Tuy chưa từng vào đây bao giờ, nhưng bản đồ mê cung này tôi đã thuộc lòng.” Lục Tử Mặc quay đầu nhìn Sơ Vũ. “Em thấy yên tâm rồi chứ?”

Sơ Vũ không nói gì, lặng lẽ bước theo Lục Tử Mặc, quả nhiên anh ta rất thông thuộc nơi này. Hai người rẽ vài lần là đến cuối con đường, lối đi trước mặt bỗng xuất hiện một cổng sắt lớn.

Cánh cổng sắt không đóng, cầu thang đá bên trong âm u như dài bất tận. Nơi này chắc là mộ địa trung tâm mê cung, dòng chữ khắc tên tuổi và thân phận của chủ nhân trên cổng sắt đã bị bào mòn. Lục Tử Mặc dừng lại trước cổng sắt, cúi đầu hút thuốc, trầm ngâm một lúc, không nói lời nào.

Bên trong mộ địa tỏa ra luồng khí lạnh, hoàn toàn khác với thời tiết nóng bức bên ngoài. Nhiệt độ ở đây rất thấp, Sơ Vũ cảm thấy cánh tay mình đông cứng. Lục Tử Mặc hút hết điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn Sơ Vũ rồi giơ tay kéo cô vào lòng.

Sơ Vũ cứng người, nhưng Lục Tử Mặc không có hành động gì khác, chỉ ôm cô để sưởi ấm. Anh cất giọng trầm ấm bên tai Sơ Vũ: “Em hãy ở lại đây, đừng đi xuống dưới. Nếu nghe thấy bên trong có tiếng súng nổ, hãy lập tức chạy ra ngoài. Gặp ngã rẽ, em nhớ rẽ trái, đừng sợ lạc đường. Dù em có bị nhốt ở đây, cũng sẽ có người đến cứu em. Tuy nhiên, hãy nhớ kỹ, phải luôn luôn rẽ trái.”

Lục Tử Mặc ôm chặt cô một lát rồi xách va li bước xuống cầu thang. Sơ Vũ đứng ở lối vào mộ địa, định mở miệng nhưng không biết nói gì. Lục Tử Mặc quay đầu nhìn cô rồi nhanh chóng mất hút trong bóng tối.

Mê cung chỉ còn lại một mình Sơ Vũ, ngoài tiếng trái tim và hơi thở của cô, không còn tiếng động nào khác. Sơ Vũ đứng ở lối vào mộ địa chờ đợi, không biết đã bao lâu. Sơ Vũ đi đi lại lại để tự trấn an và chống lại giá rét. Không biết Sơ Vũ đi được bao nhiêu vòng, bên trong đột nhiên vọng ra tiếng động lớn.

Sơ Vũ lặng người trong giây lát mới nhận ra đó là tiếng súng. Nhớ lời dặn của Lục Tử Mặc, Sơ Vũ lập tức quay đầu chạy như bay. Không giống như trong hoàn cảnh bình thường, mê cung giống hàm răng của quái vật khổng lồ, những hình bóng quái dị từ mọi ngõ ngách lao vào Sơ Vũ. Mỗi khi chạy đến ngã rẽ, Sơ Vũ đều quẹo sang trái như Lục Tử Mặc dặn dò. Cuối cùng, tới một ngõ cụt, cô dừng bước, thở hổn hển, cảm giác hơi thở cào cấu lá phổi đến đau đớn, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sơ Vũ chưa kịp điều hòa nhịp thở thì ánh đèn tù mù trong mê cung phụt tắt, bóng tối bao phủ hoàn toàn. Sơ Vũ toát mồ hôi lạnh, không có ánh đèn, cô không thể ra khỏi mê cung này. Còn Lục Tử Mặc nữa?

Anh ta nói, cô hãy chạy ngay khi nghe thấy tiếng súng, có nghĩa anh ta đã biết trước tình thế nguy hiểm? Anh ta nói sẽ có người đến cứu cô, như vậy anh ta cố ý để cô ở lại bên ngoài mộ địa? Đầu óc Sơ Vũ rối như tơ vò. Cô chỉ biết mò mẫm sờ vào tường đá rồi từ từ ngồi xuống, hai tay ôm gối thu mình lại.

Một lúc sau, Sơ Vũ dần tỉnh táo. Khi rơi vào hoàn cảnh này, kỵ nhất là thiếp đi. Nếu thực sự có người đến cứu cô, có thể cô sẽ không nghe thấy tiếng gọi của đối phương trong khi ngủ. Thời gian dường như trôi đi rất chậm, Sơ Vũ không biết mình có thể thoát được hay không, và cô cũng lo lắng cho Lục Tử Mặc. Rất lâu sau đó, trong bóng tối có tiếng động, tiếng bước chân, hình như ở bên ngoài bức tường. Vài phút sau, một luồng sáng chiếu đến, ánh đèn sáng rực làm Sơ Vũ chói mắt. Trước mắt cô là một đội quân trang bị súng ống, mấy người lính bước tới, nhìn Sơ Vũ dưới ánh đèn, rồi quay lại nhìn nhau và gật đầu. Một người nói vào bộ đàm: “Báo cáo chỉ huy, đã tìm thấy con tin!”

Sơ Vũ được mấy người lính kéo ra khỏi mê cung. Bên ngoài, ánh nắng chói chang, trực thăng của Lục Tử Mặc và của đối phương cùng mấy chiếc xe đỗ ở bãi đất trống trước mê cung đã biến mất. Trên khoảng đất trống lúc này có một chiếc trực thăng quân sự, một người nhảy xuống đỡ Sơ Vũ lên máy bay: “Bác sĩ Đặng, không sao rồi. Chúng tôi sẽ đưa cô về Chiang Rai ngay bây giờ.”

Sau khi máy bay hạ cánh xuống Chiang Rai, Sơ Vũ được đưa về bệnh viện nơi cô làm việc để kiểm tra tổng thể. Lúc này Sơ Vũ mới ý thức cô đã được cứu thoát, niềm vui vì được tự do ào tới.

Quan hệ nguy hiểm 4.2

 

Máy bay bay khoảng bốn mươi phút thì hạ cánh. Sơ Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt cô đột nhiên mở lớn. Từ trên cao nhìn xuống, ở đầu núi phía dưới có một mê cung nhân tạo cực lớn. Bên ngoài mê cung là một khoảng đất trống bằng một phần tư sân bóng. Trên đó là một chiếc trực thăng khác và mấy chiếc ô tô.

Tử Mặc bế Sơ Vũ xuống trực thăng. Một người đàn ông đeo kính râm tiến lại gần anh ta: “Lục, lâu rồi không gặp.”

“Hợp tác vui vẻ, Tang Thông.”

Lục Tử Mặc mỉm cười đặt Sơ Vũ xuống đất, dang rộng hai tay ôm người đàn ông đó. Tang Thông đưa mắt liếc Sơ Vũ: “Lục, cậu không bao giờ gần nữ sắc cơ mà.”

“Là tôi vô tình lượm được bảo bối.” Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ lại gần, hôn nhẹ lên tóc cô, tay trượt xuống eo cô: “Renault đâu rồi?”

Tang Thông ngẩng đầu, chỉ về phía lối vào mê cung: “Anh ta đợi cậu ở trung tâm.”

Lục Tử Mặc mỉm cười, không nói thêm lời nào. Bên cạnh có người đưa tới một chiếc va li khóa mật mã, Lục Tử Mặc nhận lấy, ngoắc tay vào va li, rồi dẫn Sơ Vũ đi vào mê cung.

“Lát nữa tuyệt đối không được rời khỏi tôi nửa bước.” Lục Tử Mặc nhẹ nhàng lên tiếng, nụ cười trên môi anh ta không thay đổi.

Sơ Vũ bỗng cảm thấy căng thẳng. Cô chợt hiểu ra, họ ngồi máy bay lâu như vậy đến nơi này, lại xách một chiếc va li khóa mật mã, chỉ e họ không phải đơn giản đến đây để tham quan mê cung. Trong lúc thất thần, Lục Tử Mặc đã đưa cô đi tới lối vào mê cung. Hai người đàn ông lịch sự chặn họ lại. Lục Tử Mặc vỗ nhẹ vào mông Sơ Vũ: “Đừng sợ.” Nói xong, anh ta giơ hai tay lên cao để hai người đàn ông cầm máy dò tìm kim loại kiểm tra xem trên người anh ta có vũ khí không.

Sau đó, hai người đàn ông quay sang kiểm tra Sơ Vũ rồi mới cho họ đi vào bên trong. Vào trong mới thấy mê cung rất rộng, mặt đất lát đá khối vuông thẳng hàng, lối đi rộng khoảng một mét. Khác với những mê cung được xây dựng để vui chơi, giải trí, mê cung này không lộ thiên. Hai bên là tường đá dày, trần cũng lát đá, tất cả đều là màu xám nên không khí như trong nhà tù.

Lục Tử Mặc đi rất thoải mái. Tay Sơ Vũ bị anh ta nắm chặt, cô lặng lẽ đi sau. Bên trong mê cung như là một thế giới khác. Mê cung rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thở và tiếng bước chân của họ. Hai bên tường, cách một đoạn lại có một ngọn đèn hiu hắt, ánh sáng lờ mờ. Ánh đèn tối mù khiến con người không dễ đoán định phương hướng, tạo nên cảm giác ở một cảnh giới đáng sợ.

“Mê cung này, từ bên ngoài đi vào trung tâm, nhanh nhất cũng phải mất bốn mươi phút.” Lục Tử Mặc lên tiếng, phá bỏ không khí trầm lặng giữa hai người. “Người xây dựng mê cung này là một tên điên lắm tiền. Hắn nhốt phạm nhân và tù binh chiến tranh trong mê cung, chỉ cần họ tìm được đường ra thì hắn sẽ tha cho họ. Rất nhiều phạm nhân bị nhốt ở nơi này, cuối cùng không tìm thấy đường ra và bị chết đói. Tên điên đó đã qua đời cách đây một trăm năm, mộ phần của hắn nằm ở trung tâm của mê cung.”

 

Địa hình mê cung vô cùng phức tạp, nhưng Lục Tử Mặc đi rất tự nhiên, đến mỗi ngã rẽ, anh ta đều phán đoán một cách chính xác, họ đã đi gần nửa tiếng đồng hồ nhưng vẫn chưa gặp một đường cụt. Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc: “Anh rất rành nơi này?”

“Tôi chưa đến đây bao giờ.” Lục Tử Mặc trả lời ngắn gọn khiến Sơ Vũ giật mình. Cô cứ tưởng anh ta thông thuộc lắm nên mới đi một cách dứt khoát như vậy. Cô toát mồ hôi lạnh: “Nếu… chúng ta bị lạc ở trong này thì làm thế nào?”

Lục Tử Mặc không trả lời, hơi nhếch mép, liếc mắt nhìn Sơ Vũ. Ánh mắt đó khiến cô có cảm giác thật nặng nề, làm sao cô có thể quên người đàn ông này là kẻ biến thái, tư duy của anh ta tuyệt đối không giống người bình thường. Lẽ nào hôm nay anh ta đưa cô đến đây là vì biết rõ sẽ gặp nguy hiểm, anh ta không muốn một mình xuống suối vàng nên bắt cô đi cùng?

Sơ Vũ đột nhiên nhớ đến mê cung Minos trong truyền thuyết. Mê cung đó được xây dựng dưới lòng đất, chỉ có một lối vào. Nơi sâu nhất có một quái vật đầu bò… Vì học ngành y nên tất nhiên cô không có cảm xúc quá mạnh với sự sống chết. Tuy nhiên, khi nghe Lục Tử Mặc nói ở đây có nhiều người chết là phạm nhân và tù binh chiến tranh, Sơ Vũ vẫn cảm thấy rợn người. Dù sao chết vì bệnh tật cũng không thể so sánh với chuyện này…

Lúc đầu, Sơ Vũ còn bị Lục Tử Mặc cầm tay, nhưng dần dần cô bất giác nắm chặt tay anh ta. Tử Mặc cúi đầu, định mở miệng nói gì đó. Đúng lúc này, từ trong sâu thẳm mê cung vọng ra tiếng khóc của một người phụ nữ, cả Sơ Vũ và Lục Tử Mặc đều nghe rõ mồn một. Ở trong hoàn cảnh này, đột nhiên nghe thấy âm thanh như vậy, Sơ Vũ bỗng dựng cả tóc gáy, người cô dính chặt vào lưng Lục Tử Mặc, mắt mở to nhìn về phía trước.