Thời gian hoa nở 3.4

Tiểu Viên vừa bất lực vừa khó chịu thông báo với mẹ là sắp có bạn đến nhà chơi. Mẹ Tiểu Viên rất hiếu khách, nói là còn đến chơi gì nữa, cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi, bảo đến đây ăn luôn đi, thế là lại vào bếp làm thêm mấy món.

Tiểu Viên cũng vội vàng chỉnh đốn lại trang phục và dọn dẹp phòng ốc, nhìn đồng hồ cũng sắp đến giờ rồi, đang lúc chuẩn bị xuống đón Thang Hi Hàn, chợt nghĩ ra một chuyện vô cùng quan trọng, bèn vác bộ mặt thảm hại đi xuống cầu thang.

Thoáng một cái, Tiểu Viên đã có mặt trước quán tạp hóa của dì Lan Tiếu, trước khi dì Lan Tiếu kịp nói câu gì, Tiểu Viên đã nói luôn: “Dì Lan Tiếu à, lúc trước dì bảo gì ấy nhỉ, cái gì mà thuốc giảm cân ấy, bao nhiêu tiền ạ?”

Mắt dì Lan Tiếu lập tức sáng lên: “Tiểu Viên à, không phải dì nói con đâu, nhưng lẽ ra con nên dùng từ lâu rồi, không thì đâu đến nỗi béo thế này! Đây không phải là thuốc giảm cân, mà là thuốc bổ “nhất định gầy”. Con xem đây, nhãn hiệu A hẳn hoi nhé, là hàng tốt nhất đấy. Nhãn hiệu có tiếng, chất lượng đảm bảo, chắc chắn có hiệu quả. Dì đảm bảo con chỉ cần dùng một đợt, nhất định con sẽ gầy đi.”

Tiểu Viên nghi ngờ nhìn hộp thuốc giảm cân trong tay dì Lan Tiếu: “Thuốc giảm cân A là nhãn hiệu gì chứ? A chẳng phải là chuyên bán xì dầu sao? Chuyển sang sản xuất thuốc giảm cân từ khi nào thế?”

“Ừ thì lúc đầu là bán xì dầu, bây giờ thành công ty lớn rồi, có tiếng lắm! À mà Tiểu Viên, chẳng phải con bảo bị đau bụng sao? Ở đây cũng có một loại thuốc trị đau bụng rất tốt đấy, con xem xem.”

 

Dì Lan Tiếu sống ở tầng một khu nhà của Tiểu Viên, sau khi nghỉ hưu đã mở một tiệm bách hóa tại gia, bình thường tuy có nói nhiều một chút, nhưng cũng là người tốt bụng. Ngoài việc nhiều lúc bảo thân hình Tiểu Viên không đẹp bằng dì ấy ra thì cũng không có khuyết điểm gì.

Chỉ có điều khoảng nửa năm nay, sau khi dì Lan Tiếu bắt đầu công việc bán hàng đa cấp, thì việc bình phẩm về thân hình của Tiểu Viên không còn như cũ nữa, mà đặc biệt hy vọng Tiểu Viên sẽ chú ý đến vấn đề nghiêm trọng này một cách sâu sắc, và muốn Tiểu Viên sẽ mua hàng cho dì. Tiểu Viên không thực sự muốn mua thuốc giảm cân của dì Lan Tiếu, tuy rằng Tiểu Viên không chịu được cái kiểu cứ gặp là dì ấy lại lớn tiếng bảo Tiểu Viên béo, nhưng một người làm y tá như cô cũng có kiến thức về sức khỏe, bình thường cũng không dễ dàng gì mà đi mua thử thuốc giảm béo. Đây cũng chính là lý do quan trọng vì sao dì Lan Tiếu quảng cáo ghê gớm đến vậy mà Tiểu Viên vẫn không bị thuyết phục.

Nhưng mà, bây giờ tình hình đã đổi khác.

Chút nữa Thang Hi Hàn sẽ đến nhà cô, mà cửa hàng của dì Lan Tiếu nằm trên con đường chắc chắn phải đi qua, dù cho tâm lý của Tiểu Viên có tốt đến mấy thì cũng không chịu nổi cảnh trước mặt Thang Hi Hàn, dì Lan Tiếu la lên ầm ĩ: “Tiểu Viên, sao cháu lại béo thế hả?” Chẳng phải là sẽ xấu hổ chết mất sao?

Tiểu Viên cũng không quan tâm xem đó rốt cuộc là nhãn hiệu gì, có nổi tiếng hay không, cô chắc chắn sẽ không dùng, chỉ hy vọng nếu mua thuốc của dì Lan Tiếu rồi thì khi cô và Thang Hi Hàn đi tới, dì Lan Tiếu sẽ nhìn hai người đi qua mà không nói gì. Vì thế cô chẳng muốn nghe dì giới thiệu thêm nữa, nói thẳng vào chủ đề chính: “Dì Lan Tiếu, dì gói vào giúp con, tổng cộng bao nhiêu tiền ạ?”

Dì Lan Tiếu cười ngọt lịm, nói: “Một đợt, hai hộp, tổng cộng là một trăm tám mươi tệ.”

“Vâng, gửi dì tiền, không cần túi đâu ạ, con cho vào túi quần được rồi. Dì Lan Tiếu à, con mua rồi nhé, gì nhỉ, trước mắt dì đừng nói gì về thân hình con nữa nhé, đợi dùng xong đợt này rồi dì lại đánh giá tiếp được không ạ?”

Dì Lan Tiếu vừa nhận tiền, vừa đồng ý. Tiểu Viên thở phào nhẹ nhõm bước ra phía cổng. Được mấy phút, quả nhiên Thang Hi Hàn xuất hiện. Tay anh xách hai túi lớn, vừa nhìn thấy Tiểu Viên liền nói: “Ê, cầm giúp tôi chút đi.”

Tiểu Viên biết đó là để biếu bố mẹ mình, nhưng vừa mới vì anh ta mà tiêu mất một trăm tám mươi tệ, lại còn không được để cho anh ta biết, trong lòng đang bức bối, khó chịu, liền đá đá vào hòn đá bên đường giả bộ không nghe thấy. Chợt nghe Thang Hi Hàn dịu dàng lên tiếng: “Tiểu Viên, cầm giúp tôi chút đi, dây giày tôi bị tuột, tôi buộc lại đã.”

Tiểu Viên liếc về phía đó, hình như đúng là thật, liền đưa tay ra đỡ lấy đống đồ. Buộc dây giày xong, anh liền đứng dậy. Tiểu Viên đưa đống đồ trả lại cho anh, anh không đỡ lấy, chắp tay sau lưng, cười như được mùa, đắc ý nói: “Chúng ta đi thôi.”

Lúc này Tiểu Viên mới vỡ nhẽ, mình đúng là ngốc nghếch, bị anh ta lừa cầm giúp đồ, bây giờ thì đồ đã ở trong tay cô, sao anh ta có thể cầm lại được chứ? Tiểu Viên vừa xách đồ vừa nghiến răng nói: “Theo tôi!”

Thực ra Tiểu Viên cũng chỉ gặp anh ta được mấy lần, trong những lần gặp ấy thời gian cũng chẳng được bao lâu, cũng chẳng nói chuyện được nhiều, nên không thể coi là thân thiết. Cô không thể hiểu được sao anh ta suốt ngày bắt nạt cô, sai bảo cô, chỉ huy cô một cách thích thú như vậy?

 

Tay xách đống đồ, khi sắp tới chỗ cầu thang thì dì Lan Tiếu đã nhìn thấy Tiểu Viên, Tiểu Viên cũng nhìn thấy dì. Dì cười với cô như chẳng thấy trời đất đâu nữa. Tiểu Viên nghĩ bụng, may mà mình đã phòng bị trước, chắc dì ấy sẽ không bảo mình béo nữa đâu.

Đúng lúc Tiểu Viên cười với dì Lan Tiếu, nghĩ bụng sắp thoát đến nơi rồi thì lại nghe dì thân mật hạ giọng nói: “Tiểu Viên à, sớm muộn gì cũng thử đi nhé, đừng có quên, cố gắng dùng hết một đợt. “Nhất định gầy” chắc chắn sẽ giúp con gầy đi. Fighting!”

Giọng dì Lan Tiếu tuy không lớn nhưng cũng đủ để cô và Thang Hi Hàn nghe rõ. Vào lúc nghe thấy dì Lan Tiếu nói từ “fighting” học được trong mấy bộ phim Hàn Quốc một cách rất là “fashion”, trong lòng Tiểu Viên rất chi là muốn “crying”!

Ôi! Một trăm tám mươi tệ vẫn không thể khiến dì Lan Tiếu để cho tôi đi qua một cách an toàn.

Tiểu Viên không đủ dũng khí để nhìn biểu hiện trên khuôn mặt của Thang Hi Hàn. Cũng may anh không nói gì. Hai người im lặng bước qua cửa hàng tạp hóa của dì Lan Tiếu. Vừa rẽ qua đường đi vào tòa nhà Tiểu Viên, Thang Hi Hàn liền nói: “Cô mua thuốc giảm cân đấy à?”

Tiểu Viên định lên tiếng trả lời bỗng nhiên bị sặc, ho vài tiếng rồi nói: “Không phải, dì ấy giới thiệu vài loại thuốc bổ, gì nhỉ, dì Lan Tiếu vừa nghỉ hưu, với lại loại ấy là nhãn hiệu chuyên bán xì dầu, cũng nổi tiếng. Tôi bảo nhãn hiệu xì dầu ấy nổi tiếng. À không, nhãn hiệu thuốc bổ ấy nổi tiếng. Không phải, là công ty nổi tiếng.”

Tiểu Viên đổ mồ hôi, nghĩ bụng mình nói mấy cái này làm gì chứ? Chẳng đâu vào đâu cả. Sớm biết thế này, chi bằng cứ để dì Lan Tiếu bảo cô béo, còn hơn là để Thang Hi Hàn biết cô mua thuốc giảm cân, đã thế lại còn phí mất một trăm tám mươi tệ!

Thang Hi Hàn nhìn điệu bộ của Tiểu Viên, cố nhịn một tràng cười hả hê trong bụng, giả bộ nghiêm túc, nói: “Được rồi, biết rồi, thuốc bổ, mà thuốc bổ cô mua để đâu rồi?”

Tiểu Viên khựng lại, xoa xoa vào túi quần, nói: “Ở đây này!”

Thang Hi Hàn nhanh chóng đón lấy đống đồ, nói: “Thôi, chút nữa về đến nhà, tổ chức sẽ bàn về vấn đề này với cô sau. Bây giờ lên nhà đã.”

 

Advertisements

Oan gia 3.7

 

 

Giả Thược cũng không biết mình quen cô bạn này rốt cuộc là may mắn hay là bất hạnh. Sau khi bước vào cổng trường đại học, với tính cẩu thả, qua loa của mình, cô ngoài chụp ảnh thì chỉ biết có Taekwondo, những phương diện khác hoàn toàn mù tịt, so với một đứa bé cũng chẳng hơn là mấy. Cô vĩnh viễn không biết trong người mình có bao nhiêu tiền, cũng lười chẳng muốn đi kiểm tra xem trong sổ tiết kiệm còn lại bao nhiêu, mà cô bạn tốt này thì lại có một sở thích sưu tập rất đặc biệt. Người ta sưu tập đồ cổ, hay tem, chỉ có Phương Thanh Quỳ là thực tế nhất, chuyên sưu tập… tiền.

Phương Thanh Quỳ keo kiệt, nhưng tuyệt đối không keo kiệt với chính mình, bất kể là ăn mặc hay trang điểm, cô đều cực kỳ chú trọng. Có keo kiệt thì là khi mua đồ, nhất định phải mặc cả đến kỳ cùng, còn khi bán đồ, nhất quyết sẽ nâng cao giá, dây dưa, gây rối, van xin, không thủ đoạn nào là không dùng, cho dù phải lãng phí một giờ đồng hồ chỉ vì một món đồ có giá vài đồng cô cũng chịu, bởi vì đây chính là sở thích của cô.

Sự nhạy bén của cô trong việc trang điểm lại càng không đơn giản, quỷ dạ xoa vào tay cô cũng có thể biến thành tiên nữ, lại thêm tài chụp ảnh của Giả Thược, việc Hướng Dương Vàng có thể trở thành tiệm chụp hình hàng đầu thành phố chỉ trong vòng hai năm cũng không phải là điều gì khó hiểu.

Phương Thanh Quỳ làm quản lý, Giả Thược lo mảng kỹ thuật, hai người phối hợp vô cùng ăn ý. Cô nàng qua loa, cẩu thả nào đó thậm chí còn vứt sổ tiết kiệm của mình cho Phương Thanh Quỳ, thu nhập hằng tháng chỉ cần nghe một con số là được, chẳng buồn đưa mắt nhìn, dù sao thì thiếu thứ gì, Phương cô nương cũng sẽ mang đến cho cô thứ đó ngay.

Bình thường công việc chụp hình ở cửa tiệm cũng không mệt lắm, thỉnh thoảng tranh thủ lúc người ta thay đồ và trang điểm mà nghỉ ngơi, ăn chút gì đó, một ngày từ sáng đến chiều cùng lắm cũng chỉ phải làm việc với hai, ba người.

Cô nàng nào đó sau khi làm xong công việc liền ngồi vắt vẻo trên ghế, dáng vẻ uể oải: “Đói bụng quá đi, có bánh chẻo hấp ở cửa tiệm phía đối diện không?”

“Tự đi mua đi!” Phương Thanh Quỳ đang bận rộn với chiếc máy tính, chẳng buồn ngẩng lên.

“Đói, không muốn đi!” Ánh mắt Giả Thược lờ đờ, cơ thể thì mềm nhũn như sợi bún thiu. “Cho cái gì ăn được đến đây đi, không tớ đói chết mất!”

Ngước mắt nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ treo tường, Phương Thanh Quỳ khẽ “hừ” một tiếng: “Ở đây không còn việc của cậu nữa, cậu có thể về nhà rồi đấy.”

“Tớ không muốn về nhà.” Nói tới đây, giọng của Giả Thược nghe càng phờ phạc. “Rõ ràng là mẹ của tớ, tại sao lại giống như là mẹ của hắn ta thế chứ?”

Lúc này, cô có thể ở lại đây thêm chút nào thì hay chút đó, bởi nhà là nhà của Chân Lãng, cô không muốn phải quay về nhìn cái bản mặt đáng ghét kia sớm như vậy.

“Vậy thì cứ đói tiếp đi.” Phương Thanh Quỳ không hề tỏ ra thông cảm chút nào, tiếp tục công việc, chẳng buồn nhìn cô nàng đã trở nên hết sức yếu ớt kia thêm nữa.

Tiếng chuông cửa trong trẻo đột nhiên vang lên, Phương Thanh Quỳ thậm chí còn chưa ngẩng đầu, đã lập tức cất giọng ngọt ngào: “Chào mừng đến…”

Những lời sau đó vẫn chưa kịp nói ra, cô đã nhìn rõ khuôn mặt của người vừa tới, lập tức nuốt ngược những lời định nói vào bụng, thiếu chút nữa thì bị sặc.

Tỉ mỉ nhìn kỹ một hồi, xác nhận trí nhớ tuyệt vời của mình không có vấn đề gì, không hề nhận nhầm người ngoài cửa, Phương Thanh Quỳ liền chớp chớp mắt, nói giọng thăm dò: “Chân… Chân Lãng?”

Người ngoài cửa còn chưa lên tiếng, người đang ngồi vắt vẻo trên ghế đã giành nói trước, thấp giọng lầm bầm: “Đã nói với cậu rồi, không có chuyện gì thì đừng nhắc đến gã đó trước mặt tớ. Tớ từng thề rằng nếu giữa tớ và hắn có gì mờ ám, ngực tớ sẽ lép cả đời. Hơn nữa, hạnh phúc về mặt sinh lý khi lấy chồng cực kỳ quan trọng, không biết tớ đã mặc niệm cho cô vợ tương lai của hắn bao nhiêu lần rồi.”

Cậu đã hai lăm tuổi rồi, cậu cho rằng ngực cậu có thể to lên được nữa sao? Còn về kích thước của Chân Lãng, Giả Thược đã nhìn thấy lúc nào nhỉ? Thật đáng để suy ngẫm quá!

Phương Thanh Quỳ cười thầm trong bụng, nhìn qua phía Chân Lãng cười giả lả nói: “Hì hì, tôi rót cho anh cốc nước nhé!”

Vẻ mặt Chân Lãng không hề thay đổi, anh bình tĩnh lắc đầu: “Cảm ơn, không cần.”

Cô nàng nào đó đang nằm gục trên bàn như sắp chết kia ngẩng phắt đầu dậy theo phản xạ, cặp mắt thì vẫn mơ màng: “Sao tôi lại nghe thấy giọng nói của gã đó ở đây thế nhỉ? Nhất định là tôi đã đói quá rồi.”

Phương Thanh Quỳ gượng cười áy náy với Chân Lãng: “Cô ấy đói rồi, phản ứng hơi trì trệ.”

Vẫn giữ nguyên khuôn mặt hờ hững, ánh mắt Chân Lãng thoáng liếc qua chỗ cô nàng kia: “Tôi biết rồi.”

“Vụt!” Cô nàng vừa rồi còn phờ phạc, uể oải đột nhiên nhảy bật dậy, hệt như một chiếc ắc quy đã được sạc đầy, hằn học nhìn Chân Lãng bằng ánh mắt cảnh giác: “Anh đến đây làm gì?”

“Đưa cô về nhà.” Chân Lãng cười tươi, phong cách chín chắn thường thấy sau nháy mắt đã hoàn toàn biến mất. Nhưng trong mắt Giả Thược, nụ cười tươi ấy lại rất quái dị.

“Không!” Giả Thược hất hàm trả lời bằng giọng hết sức kiên quyết và dứt khoát, lông mày hơi cau lại. “Cô Giả bảo vậy đấy.” Chỉ năm chữ ngắn ngủi nhưng lại khiến cho cô nàng nào đó vừa rồi còn bừng bừng khí thế lập tức giống như quả bóng xì hơi.

“Tôi còn có chuyện…” Giả Thược nghĩ mãi mới rặn ra được một câu, không hề có vẻ tự tin chút nào.

Chân Lãng cười thản nhiên nói: “Vậy tôi đợi cô.”

“Anh…” Bất kể cô có nghiến răng nghiến lợi thế nào, làm bộ mặt mày dữ dằn ra sao, đáp lại cô vẫn là nụ cười tươi của Chân Lãng.

Chân Lãng ung dung đi tới, ngồi xuống chỗ mà cô vừa ngồi, những ngón tay dài mảnh khảnh vớ lấy một cuốn sách, khẽ gật đầu với cô vẻ rộng lượng: “Còn có chuyện gì cần làm thì mau đi làm đi!”

“Tôi… phải…” Giả Thược vắt óc suy nghĩ mong tìm được một lý do hợp lý, rồi đột nhiên thân hình cô nàng cứng đơ. “A, tôi đã hẹn người ta đi xem mặt.”

Nếu vừa rồi cô chỉ là đang kiếm cớ, vậy thì lần này cô đã nhớ ra một chuyện cần làm nhưng lại quên béng mất.

Đưa tay chỉnh lại mái tóc một chút, rồi vuốt chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ cho phẳng lại, Giả Thược co chân chạy thẳng ra ngoài.

“Đợi một chút!” Vừa mới chạy ra đến cửa, cô đã bị một giọng nói ỏn ẻn gọi lại. Giả Thược ngoảnh đầu nhìn về phía Phương Thanh Quỳ vẻ khó hiểu, đưa tay lên lau khóe miệng. Không thấy có dầu mỡ, không thấy có mẩu thức ăn vụn nào, cũng không có nước miếng, vậy cô nàng này gọi mình lại làm gì nhỉ?

Một ngón tay thon dài chỉ về phía bộ quần áo nhàu nhĩ của cô: “Cậu định mặc bộ đồ này đi xem mặt à?”

Không đợi cô trả lời, mũi giày cao gót của Phương Thanh Quỳ đã đá nhẹ vào đôi giày thể thao rất vừa chân của cô: “Cậu định mang đôi giày này đi xem mặt à?”

Ánh mắt bất mãn dừng lại trên chiếc quần jean của cô: “Cậu nhìn xem, đen thui thế này, tốt xấu gì cũng phải kiếm cái sạch sẽ một chút chứ!”

“Có cần thiết không?” Giả Thược có chút buồn bực nói. “Không phải chỉ là đi xem mặt thôi sao? Không thành công thì thôi chứ gì.”

Cơ thể Phương Thanh Quỳ mang theo mùi hương quyến rũ ghé đến sát bên tai cô: “Nếu không thành công, cậu sẽ bị Chân Lãng cười cho, đúng không nào? Do đó phải ăn mặc cho đẹp, câu lấy một gã lắm tiền, đẹp trai về, cho hắn tức chết luôn!”

Có câu được gã lắm tiền đẹp trai hay không không quan trọng, quan trọng là Chân Lãng đã biết chuyện này rồi…

Cô liếc nhìn cái gã đang ngồi thản nhiên ở góc phòng, gật đầu một cách anh dũng: “Được, cậu trang điểm cho tớ đi!”

 

Oan gia 3.6

“Trông bộ dạng anh thế này, muốn cám dỗ đàn ông cũng chẳng phải chuyện khó khăn. Nếu anh thích, tôi có thể giới thiệu giúp anh. Có điều, sau này anh đừng gặp Chân Lãng nữa!”

Thấy Giả Thược tỏ ra do dự, Vương Thiếu Hoàn liền hất hàm nói tiếp: “Chỉ cần anh chịu từ bỏ, có lẽ anh ấy vẫn sẽ thích con gái đấy.”

Giả Thược cảm thấy mọi thứ trước mắt như ảo giác, cô trở thành nhân vật nữ chính đáng thương bị hà hiếp, bức hại, giày vò, làm nhục trong phim truyền hình. Theo kịch bản, trong tình huống này, cô nên ngân ngấn nước mắt cầm tấm chi phiếu, sau đó lẳng lặng xé vụn, rồi cắn chặt môi run rẩy nói: “Tôi thật lòng yêu anh ấy, tôi không cần tiền của cô, nhưng tôi sẽ rời khỏi anh ấy.”

Nghĩ đến đây, cô chợt cảm thấy lưng mình đầm đìa mồ hôi, nổi hết cả da gà.

Đưa mắt nhìn về phía Phương Thanh Quỳ, thấy cô nàng đang dùng ánh mắt hỏi xem có cần giúp đỡ không, cô liền khẽ lắc đầu. Phương Thanh Quỳ hiểu ý, tiếp tục nói chuyện điện thoại, nhưng trong mắt đã thoáng nét giận dữ.

Giả Thược đưa tay ra vớ lấy chiếc máy tính trên bàn, nói rất nhanh: “Đây coi như là tiền đền bù để tôi rời khỏi Chân Lãng đúng không?”

“Đúng!” Vương Thiếu Hoàn không muốn che giấu sự cứng rắn thêm nữa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Giả Thược: “Bọn anh ở bên nhau chẳng qua chỉ là tạm thời, không thể cả đời như thế được. Tình cảm đồng tính nhiều nhất chỉ có thể kéo dài ba năm, cho anh một trăm nghìn coi như là để cắt đứt tình cảm ấy trước thời hạn.”

“Cắt đứt trước thời hạn à?” Ngón tay Giả Thược bấm nhoay nhoáy, chỉ nghe những tiếng lạch cạch không ngớt. “Cô có biết một tháng Chân Lãng kiếm được bao nhiêu không?”

Vương Thiếu Hoàn ngẩn ra một chút, ánh mắt Giả Thược sáng ngời, dường như còn ẩn chứa nét giễu cợt: “Chân Lãng là bác sĩ mổ chính khoa Phẫu thuật lồng ngực số một, số hai toàn quốc, chuyên thực hiện những cuộc phẫu thuật tim hay ghép gan, ghép phổi. Người cần làm những cuộc phẫu thuật như thế thường là bệnh nhân ung thư, cho dù có phải bỏ ra hơn trăm nghìn, thậm chí là hai trăm nghìn để thực hiện một cuộc phẫu thuật cũng không tiếc, có đúng không nào? Mà bây giờ đối với rất nhiều gia đình, hơn trăm nghìn hay hai trăm nghìn không phải con số gì to lớn cả, chỉ cần tìm được bác sĩ mổ chính hàng đầu là tốt rồi. Một tháng, Chân Lãng chỉ cần làm vài cuộc phẫu thuật như vậy, ít ra cũng có thu nhập hơn hai trăm nghìn rồi. Nếu tính thêm cả tiền lương và tiền thưởng, một năm làm chơi chơi thôi cũng kiếm được hơn ba triệu. Ba năm là kiếm được gần mười triệu rồi.” Cô đột nhiên dừng lại một chút, đưa chiếc máy tính tới trước mặt Vương Thiếu Hoàn. “Anh ta đúng là có tiền đồ thật, tôi đi theo anh ta ba năm, kiếm một nửa gia sản của anh ta, vậy là ít ra cũng có được năm triệu rồi. Cô trả tiền để tôi rời khỏi anh ta, ít ra cũng phải cho tôi một con số nhiều hơn thế mới được chứ. Tôi chỉ lấy thêm ba triệu thôi, tổng cộng là tám triệu. Có từng đó, tôi sẽ lập tức đi ngay, hơn nữa, đảm bảo sẽ lột trần Chân Lãng, thắt nơ con bướm, đưa tới tận giường cho cô.”

Cô càng nói càng trở nên ung dung, còn Vương Thiếu Hoàn ở phía đối diện thì mặt mày xám ngoét, nhìn chằm chằm vào con số trên chiếc máy tính, hồi lâu chẳng có phản ứng gì.

“Anh ấy…” Một lúc sau, Vương Thiếu Hoàn mới miễn cưỡng rặn ra được hai tiếng, nhưng không làm sao nói tiếp được.

Cô vốn cho rằng một trăm nghìn là khoản tiền không nhỏ với một gã thợ chụp hình. Mà theo cô được biết, những người đồng tính thay đổi bạn tình thường rất tùy tiện. Cô nghĩ cô chịu bỏ ra chừng ấy tiền, Giả Thược nhất định sẽ từ bỏ, cho nên mới bình tĩnh đến đây tìm đối phương để nói chuyện. Không ngờ lời của Giả Thược lại khiến cô không cách nào phản bác, nhưng nếu đưa tám triệu cho một người như vậy, người nhà cô mà biết chuyện này, cô quả thực khó có thể giải thích ổn thỏa.

Giả Thược gắp một chiếc bánh bao, hờ hững nói: “Thôi, nói thì cũng nói xong rồi, không trả được thì xin đi cho!”

Vương Thiếu Hoàn hít sâu một hơi, vẫn không chịu bỏ cuộc: “Tôi đã điều tra về Chân Lãng, ở bệnh viện, anh ấy chưa từng kết bạn với người con trai nào khác. Nói cách khác, chỉ cần anh biến mất thì anh ấy sẽ trở lại bình thường. Với thân phận và địa vị của tôi, muốn khiến anh biến mất khỏi thành phố to lớn này không phải là chuyện gì khó khăn.”

Chẳng lẽ từ phim tình yêu gian nan, đau khổ chuyển thành phim ân oán tình thù xã hội đen hay sao?

Giả Thược chẳng buồn để ý tới cô ta, cắn mạnh một miếng bánh.

“Roạt…” Nước xốt nóng bỏng trong chiếc bánh bao phụt ra ngoài, bắn trúng vùng ngực của Vương Thiếu Hoàn.

Hôm nay Vương Thiếu Hoàn mặc bộ váy áo bó sát người, làm tôn lên vòng eo thon thả, cặp đùi thon dài và chiếc cổ trắng muốt, không chỗ nào là không đẹp.

Đặc biệt là vùng ngực của cô nàng, rõ ràng là đã được bao bọc rất kín, không một khe hở, vậy mà khi nhìn người ta vẫn không kìm được phải suy nghĩ vu vơ.

Mà nước xốt bắn trúng ngay ngực cô nàng, cực kỳ chuẩn xác, để lại trên chiếc áo màu đen đắt tiền một dấu vết hết sức quái dị.

“A!” Vương Thiếu Hoàn lúc này đã hoàn toàn không còn lòng dạ nào mà rụt rè hay e lệ nữa, lập tức nhảy dựng lên, kéo căng chiếc áo, giũ liên tục, muốn những giọt nước xốt nóng bỏng, nhớp nháp không dính vào da.

Giả Thược cũng không ngờ hành động vô tâm của mình lại gây ra hậu quả như vậy. Với vẻ mặt đầy sự cảm thông, cô đưa tay ra, nhưng ngẫm nghĩ một chút rồi lại rụt tay về, khoanh tay trước ngực nhìn Vương Thiếu Hoàn.

“Bộp…”

“Bộp…”

Trong khi Vương Thiếu Hoàn thực hiện những động tác mạnh, hai thứ gì đó đột nhiên rơi xuống bên chân cô nàng, lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược.

Nó tròn tròn, lại rất mềm mại, như hai quả bóng nước, nảy lên trên mặt đất hai lần, sau đó rung rung hồi lâu.

Giả Thược đưa ngón tay ra chọc thử, cảm giác không tệ, bên trên vẫn còn lưu lại hơi ấm trên cơ thể người nào đó. Cô ngẩng lên, người nào đó kia đã đưa hai tay lên ôm ngực, khuôn mặt cứng đờ, quên cả việc bị bỏng, quên cả việc kêu gào, quên cả việc nhảy nhót, ngẩn ngơ nhìn hai vật tròn tròn trên mặt đất.

Khóe miệng Giả Thược đột nhiên ngoác ra, nở nụ cười thật lớn, ánh mắt chẳng hề kiêng dè nhìn thẳng vào ngực đối phương, như muốn nhìn xuyên qua lớp áo màu đen đó: “Thì ra chúng ta cùng cảnh ngộ.”

Sắc mặt Vương Thiếu Hoàn từ xanh chuyển thành đỏ, từ  đỏ biến thành tím, từ tím biến thành trắng bệch, nhìn chằm chằm Giả Thược bằng ánh mắt căm phẫn, cuối cùng đành xoay người một cách cứng ngắc, cất bước đi thẳng về phía cửa.

“Đợi một chút!” Giả Thược thè lưỡi liếm môi, hờ hững móc điện thoại ra. “Vừa nãy cô nói gì? Tôi và Chân Lãng ở cùng nhau tối đa chỉ được ba năm hả?”

Không đợi Vương Thiếu Hoàn trả lời, cô đã gọi cho anh chàng nào đó, đồng thời mở loa ngoài: “Bác sĩ thú y, chúng ta quen nhau được bao nhiêu năm rồi?”

Người ở đầu bên kia trầm ngâm một lát, cuối cùng một giọng nói trong trẻo vang lên: “Hai mươi hai năm.”

“Rất tốt!” Giả Thược cười tươi, gập máy, nháy nháy mắt với Vương Thiếu Hoàn. “Này, có cần mượn phòng thay đồ để đặt lại hai quả bóng kia vào chỗ cũ không?”

Vương Thiếu Hoàn mặt mày nhăn nhó, ánh mắt bừng bừng lửa giận, không nói năng gì, cất những bước chân nặng nề rời đi, chỉ mong có thể nhanh chóng ra ngoài, bước lên chiếc xe hơi cao cấp của nhà mình. Cô đã dặn tài xế chỉ được rời đi nửa tiếng đồng hồ, lúc này chắc anh ta đã quay lại rồi.

Đúng lúc tay cô chạm vào tay nắm cửa, phía sau chợt có một giọng nữ ngọt ngào vang lên: “Vừa rồi tôi nhìn thấy có người dừng xe trước cửa tiệm của chúng tôi rồi rời đi, chỗ này thuộc khu vực cấm đỗ xe, mà tôi lại không biết đó là xe nhà ai, cho nên đã gọi xe kéo đến kéo nó đi rồi.”

Ngoài cửa, tài xế của nhà họ Vương đang vò đầu gãi tai nhìn quanh, tìm kiếm chiếc xe màu bạc có logo hình đôi cánh chim.

Oan gia 3.5

“Trông bộ dạng anh thế này, muốn cám dỗ đàn ông cũng chẳng phải chuyện khó khăn. Nếu anh thích, tôi có thể giới thiệu giúp anh. Có điều, sau này anh đừng gặp Chân Lãng nữa!”

Thấy Giả Thược tỏ ra do dự, Vương Thiếu Hoàn liền hất hàm nói tiếp: “Chỉ cần anh chịu từ bỏ, có lẽ anh ấy vẫn sẽ thích con gái đấy.”

Giả Thược cảm thấy mọi thứ trước mắt như ảo giác, cô trở thành nhân vật nữ chính đáng thương bị hà hiếp, bức hại, giày vò, làm nhục trong phim truyền hình. Theo kịch bản, trong tình huống này, cô nên ngân ngấn nước mắt cầm tấm chi phiếu, sau đó lẳng lặng xé vụn, rồi cắn chặt môi run rẩy nói: “Tôi thật lòng yêu anh ấy, tôi không cần tiền của cô, nhưng tôi sẽ rời khỏi anh ấy.”

Nghĩ đến đây, cô chợt cảm thấy lưng mình đầm đìa mồ hôi, nổi hết cả da gà.

Đưa mắt nhìn về phía Phương Thanh Quỳ, thấy cô nàng đang dùng ánh mắt hỏi xem có cần giúp đỡ không, cô liền khẽ lắc đầu. Phương Thanh Quỳ hiểu ý, tiếp tục nói chuyện điện thoại, nhưng trong mắt đã thoáng nét giận dữ.

Giả Thược đưa tay ra vớ lấy chiếc máy tính trên bàn, nói rất nhanh: “Đây coi như là tiền đền bù để tôi rời khỏi Chân Lãng đúng không?”

“Đúng!” Vương Thiếu Hoàn không muốn che giấu sự cứng rắn thêm nữa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Giả Thược: “Bọn anh ở bên nhau chẳng qua chỉ là tạm thời, không thể cả đời như thế được. Tình cảm đồng tính nhiều nhất chỉ có thể kéo dài ba năm, cho anh một trăm nghìn coi như là để cắt đứt tình cảm ấy trước thời hạn.”

“Cắt đứt trước thời hạn à?” Ngón tay Giả Thược bấm nhoay nhoáy, chỉ nghe những tiếng lạch cạch không ngớt. “Cô có biết một tháng Chân Lãng kiếm được bao nhiêu không?”

Vương Thiếu Hoàn ngẩn ra một chút, ánh mắt Giả Thược sáng ngời, dường như còn ẩn chứa nét giễu cợt: “Chân Lãng là bác sĩ mổ chính khoa Phẫu thuật lồng ngực số một, số hai toàn quốc, chuyên thực hiện những cuộc phẫu thuật tim hay ghép gan, ghép phổi. Người cần làm những cuộc phẫu thuật như thế thường là bệnh nhân ung thư, cho dù có phải bỏ ra hơn trăm nghìn, thậm chí là hai trăm nghìn để thực hiện một cuộc phẫu thuật cũng không tiếc, có đúng không nào? Mà bây giờ đối với rất nhiều gia đình, hơn trăm nghìn hay hai trăm nghìn không phải con số gì to lớn cả, chỉ cần tìm được bác sĩ mổ chính hàng đầu là tốt rồi. Một tháng, Chân Lãng chỉ cần làm vài cuộc phẫu thuật như vậy, ít ra cũng có thu nhập hơn hai trăm nghìn rồi. Nếu tính thêm cả tiền lương và tiền thưởng, một năm làm chơi chơi thôi cũng kiếm được hơn ba triệu. Ba năm là kiếm được gần mười triệu rồi.” Cô đột nhiên dừng lại một chút, đưa chiếc máy tính tới trước mặt Vương Thiếu Hoàn. “Anh ta đúng là có tiền đồ thật, tôi đi theo anh ta ba năm, kiếm một nửa gia sản của anh ta, vậy là ít ra cũng có được năm triệu rồi. Cô trả tiền để tôi rời khỏi anh ta, ít ra cũng phải cho tôi một con số nhiều hơn thế mới được chứ. Tôi chỉ lấy thêm ba triệu thôi, tổng cộng là tám triệu. Có từng đó, tôi sẽ lập tức đi ngay, hơn nữa, đảm bảo sẽ lột trần Chân Lãng, thắt nơ con bướm, đưa tới tận giường cho cô.”

Cô càng nói càng trở nên ung dung, còn Vương Thiếu Hoàn ở phía đối diện thì mặt mày xám ngoét, nhìn chằm chằm vào con số trên chiếc máy tính, hồi lâu chẳng có phản ứng gì.

“Anh ấy…” Một lúc sau, Vương Thiếu Hoàn mới miễn cưỡng rặn ra được hai tiếng, nhưng không làm sao nói tiếp được.

Cô vốn cho rằng một trăm nghìn là khoản tiền không nhỏ với một gã thợ chụp hình. Mà theo cô được biết, những người đồng tính thay đổi bạn tình thường rất tùy tiện. Cô nghĩ cô chịu bỏ ra chừng ấy tiền, Giả Thược nhất định sẽ từ bỏ, cho nên mới bình tĩnh đến đây tìm đối phương để nói chuyện. Không ngờ lời của Giả Thược lại khiến cô không cách nào phản bác, nhưng nếu đưa tám triệu cho một người như vậy, người nhà cô mà biết chuyện này, cô quả thực khó có thể giải thích ổn thỏa.

Giả Thược gắp một chiếc bánh bao, hờ hững nói: “Thôi, nói thì cũng nói xong rồi, không trả được thì xin đi cho!”

Vương Thiếu Hoàn hít sâu một hơi, vẫn không chịu bỏ cuộc: “Tôi đã điều tra về Chân Lãng, ở bệnh viện, anh ấy chưa từng kết bạn với người con trai nào khác. Nói cách khác, chỉ cần anh biến mất thì anh ấy sẽ trở lại bình thường. Với thân phận và địa vị của tôi, muốn khiến anh biến mất khỏi thành phố to lớn này không phải là chuyện gì khó khăn.”

Chẳng lẽ từ phim tình yêu gian nan, đau khổ chuyển thành phim ân oán tình thù xã hội đen hay sao?

Giả Thược chẳng buồn để ý tới cô ta, cắn mạnh một miếng bánh.

“Roạt…” Nước xốt nóng bỏng trong chiếc bánh bao phụt ra ngoài, bắn trúng vùng ngực của Vương Thiếu Hoàn.

Hôm nay Vương Thiếu Hoàn mặc bộ váy áo bó sát người, làm tôn lên vòng eo thon thả, cặp đùi thon dài và chiếc cổ trắng muốt, không chỗ nào là không đẹp.

Đặc biệt là vùng ngực của cô nàng, rõ ràng là đã được bao bọc rất kín, không một khe hở, vậy mà khi nhìn người ta vẫn không kìm được phải suy nghĩ vu vơ.

Mà nước xốt bắn trúng ngay ngực cô nàng, cực kỳ chuẩn xác, để lại trên chiếc áo màu đen đắt tiền một dấu vết hết sức quái dị.

“A!” Vương Thiếu Hoàn lúc này đã hoàn toàn không còn lòng dạ nào mà rụt rè hay e lệ nữa, lập tức nhảy dựng lên, kéo căng chiếc áo, giũ liên tục, muốn những giọt nước xốt nóng bỏng, nhớp nháp không dính vào da.

Giả Thược cũng không ngờ hành động vô tâm của mình lại gây ra hậu quả như vậy. Với vẻ mặt đầy sự cảm thông, cô đưa tay ra, nhưng ngẫm nghĩ một chút rồi lại rụt tay về, khoanh tay trước ngực nhìn Vương Thiếu Hoàn.

“Bộp…”

“Bộp…”

Trong khi Vương Thiếu Hoàn thực hiện những động tác mạnh, hai thứ gì đó đột nhiên rơi xuống bên chân cô nàng, lập tức thu hút sự chú ý của Giả Thược.

Nó tròn tròn, lại rất mềm mại, như hai quả bóng nước, nảy lên trên mặt đất hai lần, sau đó rung rung hồi lâu.

Giả Thược đưa ngón tay ra chọc thử, cảm giác không tệ, bên trên vẫn còn lưu lại hơi ấm trên cơ thể người nào đó. Cô ngẩng lên, người nào đó kia đã đưa hai tay lên ôm ngực, khuôn mặt cứng đờ, quên cả việc bị bỏng, quên cả việc kêu gào, quên cả việc nhảy nhót, ngẩn ngơ nhìn hai vật tròn tròn trên mặt đất.

Khóe miệng Giả Thược đột nhiên ngoác ra, nở nụ cười thật lớn, ánh mắt chẳng hề kiêng dè nhìn thẳng vào ngực đối phương, như muốn nhìn xuyên qua lớp áo màu đen đó: “Thì ra chúng ta cùng cảnh ngộ.”

Sắc mặt Vương Thiếu Hoàn từ xanh chuyển thành đỏ, từ đỏ biến thành tím, từ tím biến thành trắng bệch, nhìn chằm chằm Giả Thược bằng ánh mắt căm phẫn, cuối cùng đành xoay người một cách cứng ngắc, cất bước đi thẳng về phía cửa.

“Đợi một chút!” Giả Thược thè lưỡi liếm môi, hờ hững móc điện thoại ra. “Vừa nãy cô nói gì? Tôi và Chân Lãng ở cùng nhau tối đa chỉ được ba năm hả?”

Không đợi Vương Thiếu Hoàn trả lời, cô đã gọi cho anh chàng nào đó, đồng thời mở loa ngoài: “Bác sĩ thú y, chúng ta quen nhau được bao nhiêu năm rồi?”

Người ở đầu bên kia trầm ngâm một lát, cuối cùng một giọng nói trong trẻo vang lên: “Hai mươi hai năm.”

“Rất tốt!” Giả Thược cười tươi, gập máy, nháy nháy mắt với Vương Thiếu Hoàn. “Này, có cần mượn phòng thay đồ để đặt lại hai quả bóng kia vào chỗ cũ không?”

Vương Thiếu Hoàn mặt mày nhăn nhó, ánh mắt bừng bừng lửa giận, không nói năng gì, cất những bước chân nặng nề rời đi, chỉ mong có thể nhanh chóng ra ngoài, bước lên chiếc xe hơi cao cấp của nhà mình. Cô đã dặn tài xế chỉ được rời đi nửa tiếng đồng hồ, lúc này chắc anh ta đã quay lại rồi.

Đúng lúc tay cô chạm vào tay nắm cửa, phía sau chợt có một giọng nữ ngọt ngào vang lên: “Vừa rồi tôi nhìn thấy có người dừng xe trước cửa tiệm của chúng tôi rồi rời đi, chỗ này thuộc khu vực cấm đỗ xe, mà tôi lại không biết đó là xe nhà ai, cho nên đã gọi xe kéo đến kéo nó đi rồi.”

Ngoài cửa, tài xế của nhà họ Vương đang vò đầu gãi tai nhìn quanh, tìm kiếm chiếc xe màu bạc có logo hình đôi cánh chim.

Oan gia 3.4

Một cuộc sống tuyệt vời là phải có người hầu hạ. Ví như thế này, có một mỹ nữ bưng đĩa điểm tâm đứng ngay bên cạnh bạn, thổi cho đồ ăn bớt nóng đi, sau đó thì đưa tới tận miệng bạn, dịu dàng nói: “Cẩn thận kẻo nóng!”

Giả Thược vẫn giống trước kia, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế hệt như một con rắn, cặp mắt khép hờ hưởng thụ sự phục vụ tận tình của mỹ nữ.

“Cậu muốn đi xem mặt sao?” Phương Thanh Quỳ đưa mắt nhìn cô nàng trước mặt này từ trên xuống dưới, tay cầm đũa run run, thiếu chút nữa thì khiến chiếc bánh bao trong tay văng vào mặt Giả Thược: “Này, hai chúng ta quen nhau ở chỗ nào, cậu vẫn còn nhớ chứ?”

Trong mắt thoáng qua hai tia sáng rực, Giả Thược khẽ “hừ” một tiếng: “Cậu có ý gì vậy? Tưởng tớ bị ma ám đấy à?”

Phương Thanh Quỳ đã lấy lại được sự tỉnh táo và điềm tĩnh thường ngày, nhẹ nhàng khều phần chóp của chiếc bánh bao ra cho bớt nóng, sau đó đưa tới tận miệng Giả Thược, thấy cô nàng đã cắn lấy chiếc bánh bao, đột nhiên hờ hững nói: “Anh ta làm việc ở khoa Phẫu thuật lồng ngực, không phải là khoa Tâm thần, cậu không cần tìm cách vào đó đâu!”

“Phì!” Miếng bánh bao vừa vào đến miệng Giả Thược liền phun cả ra ngoài, mỹ nữ kia thản nhiên dùng cuốn tạp chí che trước mặt, ung dung giũ nhẹ mấy cái. Nhìn dáng vẻ ho sù sụ thảm thương của Giả Thược lúc này, cô không hề có chút lòng cảm thông nào cả.

“Cậu có ý gì đấy hả?” Giả Thược đưa tay chụp lấy cốc nước trên bàn, uống một ngụm thật lớn, hậm hực nói: “Chuyện này chẳng buồn cười một tí tẹo nào.”

“Cậu cũng biết vậy à?” Phương Thanh Quỳ gắp một chiếc bánh bao, tiếp tục công việc vừa nãy. “Sự sợ hãi mà cậu vừa khiến tớ phải chịu cũng hệt như thế đấy.”

Giả Thược trừng mắt, bực tức nói: “Ai bảo thế nào, hành động của tớ là hết sức bình thường, còn cậu lại kéo tớ và hắn vào một chỗ, đây là hành động rất không bình thường.”

Phương Thanh Quỳ đưa qua đưa lại chiếc bánh bao tròn xoe trước mặt Giả Thược, khiến cặp mắt long lanh của cô nàng cũng đung đưa theo, rồi một giọng nói như có ma thuật vang lên: “Nói đi, nói đi, tại sao lại muốn đi xem mặt, tại sao lại muốn đi xem mặt?…”

Một cái đầu thò ra phía trước, nhanh chóng cắn chiếc bánh bao, nói bằng giọng không được rõ ràng cho lắm: “Ừm, ăn xong rồi nói, ăn xong rồi nói.”

Lại một chiếc bánh bao nữa đưa qua đưa lại trước mắt cô nàng: “Bây giờ hãy nói đi, bây giờ hãy nói đi…”

Giả Thược nuốt nước miếng: “Được rồi, bây giờ nói, bây giờ nói.”

Đúng lúc này, một chiếc xe hơi cao cấp chậm rãi dừng lại trước cửa tiệm chụp hình, hai người cùng ngoảnh mặt nhìn, ánh mắt tràn ngập vẻ say mê, đắm đuối đối với tiền bạc, việc đùa cợt lập tức dừng lại.

Tài xế nhanh chóng ra ngoài mở cửa xe, một cô gái trang điểm rất đẹp bước xuống xe trong tư thế hết sức tao nhã, chậm rãi đi về phía tiệm chụp hình, trên môi nở nụ cười.

Phương Thanh Quỳ lập tức bỏ đôi đũa xuống và đứng dậy, nhẹ nhàng bước tới đón khách. Còn Giả Thược thì chỉ nhìn thoáng qua logo hình đôi cánh nhỏ nổi tiếng trên chiếc xe hơi đắt tiền, lại nhìn cô gái mặc toàn hàng hiệu từ đầu đến chân, sau đó cầm đôi đũa mà Phương Thanh Quỳ vừa bỏ xuống, tiếp tục vùi đầu ăn uống.

“Chào cô, xin hỏi cô đến để đăng ký chụp hình hay đã có hẹn với nhiếp ảnh gia?” Chỉ nhìn thoáng qua, Phương Thanh Quỳ đã có thể xác định mình chưa từng gặp cô gái này bao giờ, nhưng vì lịch sự, cũng vì những món đồ hàng hiệu đắt tiền trên người đối phương, cô vẫn quyết định khách sáo hỏi han một chút.

Cô gái hàng hiệu nhìn vào trong tiệm chụp hình một chút, cuối cùng dừng lại trên người cô nàng vẫn đang mải mê ăn uống kia, bỏ qua câu hỏi của người trước mặt.

Phương Thanh Quỳ không nhiệt tình hỏi han nữa, ánh mắt ẩn sau nụ cười nắm bắt được vẻ khiêu khích và coi khinh của đối phương một cách nhạy bén. Cô nhìn về phía Giả Thược, quyết định tiếp tục bữa ăn sáng vui vẻ của hai người.

“Đợi đã!” Đúng vào lúc cô nhấc chân lên định đi, giọng nói của cô gái kiêu kỳ kia chợt vang đến. “Có phải chỗ các cô có một nhiếp ảnh gia tên là Giả Thược không, không biết anh ta ở đâu nhỉ?”

Phương Thanh Quỳ liếc mắt nhìn qua, thấy người nào đó kia vẫn đang gắp bánh bao lên, thổi phù phù, sau đó thì bỏ nguyên cả chiếc vào miệng, khuôn mặt tỏ ra thỏa mãn vô cùng, như chẳng nghe thấy gì.

Thế rồi cô cũng quyết định bỏ qua lời của cô gái trước mặt, thong thả đi tới trước quầy lễ tân, cầm điện thoại, thấp giọng rì rầm gì đó, điệu bộ như là đang bận rộn, không thể để ý đến đối phương.

Cô gái kia đứng trong phòng, chẳng có ai trả lời, cũng chẳng có ai đón tiếp, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, dáng vẻ ngạo mạn ban đầu biến thành vẻ lúng túng, khó xử.

Người ăn bánh bao thì cứ ăn bánh bao, người nghe điện thoại thì cứ nghe điện thoại, cô gái kia đứng đó được chừng năm phút, cuối cùng đành bước về phía Giả Thược.

Giả Thược thổi phù phù chiếc bánh bao trong tay, chẳng buồn nhìn người trước mặt lấy một lần, đang định nhét bánh bao vào miệng, chợt thấy cô gái kia lấy ra một tờ giấy màu trắng, nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt mình.

Cô hơi bất ngờ, liền đưa mắt nhìn qua một chút…

Một, hai, ba, bốn, năm.

Tổng cộng là năm số không, điều này khiến Giả Thược dừng tay.

Không phải cô chưa từng nhìn thấy chi phiếu một trăm ngàn, cũng không phải cô chưa từng nhận một vụ làm ăn nào có giá cao như thế, thực ra một chuyến bao xe đi chụp hình bên ngoài cũng có khả năng đạt tới con số này rồi, đó là chưa kể đến những món quà đắt giá mà một số nàng tiểu thư nhà giàu tặng cho cô. Chỉ là cô cảm thấy hành động của người trước mặt hơi khó hiểu, cô ta không đăng ký chụp hình, cũng không nợ nần gì cô cả, mà khi đưa tiền khuôn mặt căng ra kia còn thể hiện rõ thái độ thù địch. Do đó, cô chỉ nhìn thoáng qua một chút, sau đó lại tiếp tục tập trung vào bữa sáng. Cô ta thích ngồi thì ngồi, mặc kệ, nhưng bánh bao mà nguội thì không còn ngon nữa.

Bánh bao đã được đưa tới gần miệng, Giả Thược đang định cho nó đi gặp lại một vài người anh em thì cô gái trước mặt cuối cùng đã lên tiếng: “Nếu anh chịu rời khỏi Chân Lãng, một trăm ngàn đồng này sẽ là của anh.”

Cặp mắt to tròn vốn chỉ tập trung vào mấy cái bánh bao rốt cuộc đã chịu nhìn qua phía cô gái ở ngay đối diện. Giả Thược lúc này đã lưng lửng bụng, khôi phục được một chút năng lực suy nghĩ thường ngày. Cô nhớ ra hình như mình đã nhìn thấy cô gái trông có vẻ đoan trang, cao quý này ở đâu đó.

Lần trước trong quán cà phê Tuyệt Sắc, khi cô và Chân Lãng đang cấu véo nhau, người ngồi đối diện hình như là cô gái này. Còn cả lần trước nữa, khi cô đi tìm Chân Lãng, người bị cô đẩy vào cánh cửa hình như cũng chính là cô ta.

“Chân Lãng là một bác sĩ rất có triển vọng, ông nội tôi rất xem trọng anh ấy, tập đoàn Vương Thị nhà tôi cũng làm ăn trong lĩnh vực y dược, nếu anh ấy và tôi đến với nhau, tương lai của anh ấy nhất định sẽ càng xán lạn. Nếu anh chịu rời khỏi anh ấy, một trăm ngàn này sẽ là của anh.”

Giả Thược ngây người, đôi đũa dừng giữa không trung, cặp mắt mở to hết cỡ nhìn người trước mặt, trong đầu như đang có tiếng sấm sét nổ đì đùng.

Cô ta đã đọc nhiều tiểu thuyết rẻ tiền quá, hay là đã bị phim truyền hình tẩy não rồi, tại sao những lời thiếu sức sáng tạo như thế mà cũng nói ra được chứ?

“Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ kể câu chuyện tình yêu đồng tính của các anh cho mọi người biết. Tình yêu đồng tính là chuyện cấm kỵ trong nước, một khi chuyện tình cảm giữa hai anh bị phát hiện, không những anh sẽ mất hết tiền đồ, mà Chân Lãng cũng chẳng còn tương lai gì nữa. Nếu anh thật sự yêu anh ấy, hãy rời bỏ anh ấy.”

Lần này Giả Thược đã tin, đầu óc cô gái này đúng là có vấn đề, hơn nữa là vấn đề không nhỏ. Có điều… Giả Thược nhìn chăm chăm vào tờ chi phiếu, không ngừng suy nghĩ.

Cô gái này hiểu lầm cô và Chân Lãng từ lúc nào cô cũng không quan tâm, dù sao giữa cô và gã đó căn bản chẳng có chút quan hệ, một trăm ngàn đồng này đối với cô mà nói đúng là từ trên trời rơi xuống, không lấy thì thật phí của trời.