Nửa kiếp hồng trần, một khúc du ca – Chương 2.12

Đã quá nửa đêm mà Mạc Tình vẫn ngồi một mình bên cửa sổ, để cho gió rét hong khô gương mặt đẫm nước mắt của mình. Đêm ấy, Lạc Vũ Minh không trở về, cuối cùng thì nàng cũng được yên tĩnh.

Nhưng điều làm nàng không thể ngờ được là lúc này có một cặp mắt u ám ẩn trong bóng tối đang nhìn nàng.

Ngay lúc nàng chuẩn bị đóng cửa sổ lại thì một bóng đen bỗng bay vọt vào phòng. Nàng nhanh nhẹn đứng dậy, lùi vài bước để đứng vững, ngạc nhiên nhìn người trước mặt. Vóc người hắn chẳng những tráng kiện mà khuôn mặt và ngũ quan cũng to lớn khác người, cặp mắt trố lúc này đang nheo lại thành một đường, ngắm nhìn nàng.

Khinh công của người này rất lợi hại, nếu không, với cơ thể cao to ấy, sao hắn có thể dễ dàng bay vào được.

“Đừng sợ, ta biết phu quân của nàng không về, một mình nàng rất cô đơn nên cố ý đến làm bạn với nàng đây!” Người này tươi cười, hớn hở ngắm nhìn giai nhân đang sợ hãi, gương mặt gian tà nhích đến gần.

Mạc Tình hít sâu một hơi. “Nơi này là Long Gia Bảo, chỉ cần ta hô lớn một tiếng là có rất nhiều người nghe thấy, ngươi cho rằng ở đây không ai có thể đánh thắng được ngươi sao?”

Tuy nàng nói rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại biết rất rõ tòa lầu này nằm ở vị trí khá vắng vẻ, nàng kêu lên chưa chắc đã có người nghe thấy.

“Ha ha, ta biết về võ công thì ta không giỏi lắm nhưng nếu luận khinh công, không ai có thể đuổi kịp ta.”

“Khinh công? Khinh công lợi hại thì có thể lẩn trốn cả đời sao? Nếu hôm nay ngươi làm chuyện gì quá giới hạn, Lạc Vũ Minh sẽ truy sát ngươi cả đời!”

Hắc y nhân do dự giây lát. Nhân cơ hội đó, Lạc phu nhân lập tức nhào tới bên cửa sổ, định nhảy xuống nhưng đáng tiếc vẫn chậm một bước.

Người đó bắt được cánh tay nàng, kéo nàng trở lại, vụt tung cho nàng một chưởng, nhanh đến nỗi Lạc phu nhân chỉ kịp kêu một tiếng “cứu” liền ngất đi.

Nhưng tiếng kêu “cứu” ngắn ngủi và yếu ớt ấy lại làm kinh động tới Tần Phong đang ngồi uống rượu trong hoa viên. Y đứng bật dậy, lao vào bóng đêm mờ mịt…

*
*  *

Đã quá nửa đêm, dường như cả đất trời đều đang ngủ say trong bóng tối, lặng im không một tiếng động.

Hoa Vạn Tung nhẹ nhàng đi vào trong một sơn động, ôm Mạc Tình ra khỏi cái túi vải lớn. Hắn si dại nhìn dung nhan tuyệt thế trước mắt. Nàng thật là đẹp, đẹp đến nỗi khiến hắn không màng đến hậu quả của việc làm này.

Khi bàn tay hơi kích động của hắn sắp chạm vào làn da mịn màng như sứ của Mạc Tình thì liền bị một người nắm chặt. Hắn lập tức quay người lại, đâm một kiếm. Tốc độ ra chiêu của hắn rất nhanh, người bình thường dù tránh được thì cũng phải loạng choạng, thế nhưng đối phương lại dễ dàng lách người tránh được.

Khi Hoa Vạn Tung nhìn rõ diện mạo của đối phương thì không khỏi cả kinh. “Tần Phong?”

“Hoa Vạn Tung? Lá gan của ngươi càng ngày càng lớn nhỉ, nơi này mà cũng dám ra tay. Đây là Long Gia Bảo!” Tần Phong lạnh lùng đáp.

Hoa Vạn Tung cười hà hà. “Ngươi dám ta tay với Long Thanh Nhi thì ta có gì mà không dám?”

Tần Phong không nói nữa, chỉ có Thanh Phong kiếm phát ra tiếng leng keng nho nhỏ. Sát khí kinh người cắt qua không trung, vút thẳng về phía Hoa Vạn Tung đang không phòng bị.

Hoa Vạn Tung chỉ cảm thấy ánh kiếm lóe lên trước mắt, hoàn toàn không phân biệt được đâu là hư đâu là thực, chỉ biết luống cuống bảo vệ những yếu điểm, mà mỗi chiêu của Tần Phong đều nhằm vào yếu điểm của hắn.

Nửa kiếp hồng trần, một khúc du ca – Chương 2.11

*  *

Cô độc trong đêm, chịu sự giày vò đâu chỉ có một người?

Bên ngoài căn lầu thanh vắng, gió cuốn tung đám lá rơi. Bên trong căn lầu, làn gió nhẹ nhàng mơn man mái tóc hơi rối cùng hai hàng nước mắt nóng ấm trên mặt giai nhân.

Từ khi gặp lại Tần Phong, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Mạc Tình càng thêm nhợt nhạt, ánh mắt vốn mờ mịt tràn đầy sự ai oán và đau khổ.

Lại một làn gió lạnh thổi qua, tiếng ho khù khụ đã làm kinh động đến Lạc Vũ Minh – người nãy giờ vẫn ngồi ngẩn ngơ trong phòng. Hắn dùng ánh mắt đầy ẩn ý để nhìn nàng, nở một nụ cười châm chọc lạnh lẽo.

“Chẳng phải đã đạt được mục đích rồi ư? Sao còn bày ra vẻ mặt đau khổ vì tình ấy? Ta đâu có bị thu hút bởi bộ mặt này.” Thấy nàng vẫn không có phản ứng gì, hắn lớn tiếng hơn: “E rằng không chỉ ta mà có người cũng chịu không nổi bộ dạng rầu rĩ sắp chết này của cô nên chán chẳng muốn nhìn. Ha ha ha!”

Thấy Mạc Tình vẫn không đếm xỉa gì đến mình, Lạc Vũ Minh càng tức tối. Hắn đi đến bên cửa sổ, túm lấy cơ thể mảnh mai, yếu đuối của nàng không chút thương hoa tiếc ngọc, hét lên: “Chẳng phải cô yêu hắn sao? Chẳng phải cô hy vọng hắn được hạnh phúc sao? Thấy hắn thành thân, cô không vui thay cho hắn sao? Người hắn sắp cưới là con gái duy nhất của minh chủ võ lâm, hắn sắp có thể mượn thế lực của Long Gia Bảo để củng cố địa vị rồi. Không bao lâu nữa hắn sẽ là võ lâm minh chủ tương lai, có thể hô mưa gọi gió trong giang hồ, cô không vui mừng sao? Đây chẳng phải những gì cô muốn sao?”

“…”

Lạc Vũ Minh cười lạnh. “Cô không cam tâm, đúng không? Không cam tâm bởi cô vì hắn mà chịu nhiều đau khổ như thế, còn hắn lại không hay biết gì! Vậy thì đi tìm hắn đi, đi nói với hắn cô yêu hắn, nói cho hắn biết sáu năm qua không giờ khắc nào là cô không nhớ đến hắn, khiến hắn vứt bỏ mọi thứ, danh dự và địa vị để ở bên cô đi! Đi đi! Chẳng phải lúc nãy cô định nói thế với hắn sao?”

Nàng cười lạnh. “Đương nhiên ngươi muốn chàng vứt bỏ tất cả, muốn chàng thân bại danh liệt, muốn chàng cô độc cả đời này! Ngươi hãy từ bỏ ý định ấy đi, ta sẽ không bị ngươi lợi dụng đâu!”

“Cô!” Lạc Vũ Minh đẩy nàng ra, tức tối bỏ đi.

Thấy Lạc Vũ Minh bỏ đi, Mạc Tình mới đau đớn quỳ phịch xuống đất, ho dữ dội. Sao nàng lại không muốn nói cho Tần Phong biết nàng yêu y, bao nhiêu năm qua, không lúc nào là nàng không trông mong được gặp lại y một lần, cho dù chỉ là đứng nhìn từ xa. Nhưng bây giờ đã quá muộn rồi, y sắp thành thân. Hôm nay, y bỏ đi mà không thèm quay đầu lại chứng tỏ mọi chuyện đã là quá khứ, không thể cứu vãn được nữa. Vậy thì cần gì phải khoét vào vết thương cũ, làm đau lòng người mình yêu nhất.

Nếu y hạnh phúc thì hãy để y được hạnh phúc mãi mãi. Mọi đau đớn sẽ theo nàng biến mất khỏi cuộc đời y…

Có lẽ đây chính là báo ứng của nàng…

Nửa kiếp hồng trần, một khúc du ca – Chương 2.10

Đêm khuya lạnh lẽo, những chiếc lá vàng rơi trên mặt đất bị gió thu hiu hắt thổi tung bay theo đám bụi mù. Tần Phong tiễn Phiêu Phiêu rồi lẳng lặng ngồi một mình trên tảng đá cách xa nhà thủy tạ, nhìn đám lá bay đầy trời.

Y chỉ muốn ngồi đây ngắm nhìn dòng nước đang lặng lẽ chảy xuôi, ngắm những cánh hoa lê héo úa, ngắm ánh trăng sáng tỏ, nhớ lại hình bóng vẫn in sâu trong lòng mình.

Ai ngờ, giọng nói êm dịu mà y ngày nhớ đêm mong bỗng vang lên từ đằng sau: “Ta có thể nói với chàng vài câu không?”

Không cần quay đầu lại y cũng nhận ra đó là giọng nói mà mình không muốn nghe nhất vào lúc này, là người mà y không muốn nhìn thấy nhất vào lúc này: Mạc Tình – bây giờ đã là Lạc phu nhân.

“Giữa chúng ta còn có gì để nói chứ, Lạc phu nhân?”

Im lặng một lúc lâu, y nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng khẽ lan trong không khí. “Chúc mừng chàng sắp thành thân!”

“Ồ, đa tạ phu nhân đã có ý đến chúc mừng ta!”

Y cất bước chuẩn bị đi khỏi đó thì Lạc phu nhân bỗng nói tiếp: “Chàng có thể nghe ta nói hết không? Ta chỉ nói vài câu thôi.”

Y dừng chân. “Nói đi!”

“Long Thanh Nhi định tỷ võ chiêu thân chỉ là vì nàng ta muốn xác định xem rốt cuộc thì chàng có để tâm đến nàng ta hay không, nàng ta dùng phương thức cực đoan ấy để thăm dò tấm chân tình của chàng. Phụ nữ luôn thiếu cảm giác an toàn, nếu chàng thật lòng yêu thương nàng ta thì hãy nói rõ cho nàng ta biết, đừng để nàng ta phải sống trong ngờ vực.”

Tần Phong lạnh lùng nhếch môi. “Lạc phu nhân, cảm ơn lời khuyên của nàng, ta sẽ khắc ghi trong lòng.”

“Ừm, ta nghe Lạc Vũ Minh nói chàng đã tha thứ cho huynh ấy rồi, không còn canh cánh mãi chuyện quá khứ nữa…”

Tần Phong vẫn không quay đầu lại, chỉ lẳng lặng gật đầu. “Đúng vậy, chuyện cũng đã qua rồi, ta đã quên từ lâu nên nàng không cần phải cảm thấy áy náy. Đó không phải lỗi của nàng, là do năm ấy ta còn quá trẻ, không hiểu được phụ nữ.”

“Quả thật chàng không hiểu… Thôi vậy, bây giờ nói những điều này cũng đâu còn ý nghĩa gì nữa. Chàng hãy bảo trọng…”

Tiếng bước chân có vẻ vội vã dần khuất xa. Từ đầu đến cuối Tần Phong vẫn không hề quay đầu lại.

Không phải y không muốn quay đầu lại mà là sợ nếu mình quay đầu lại thì không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Có lẽ y sẽ ôm chặt lấy nàng, không để nàng biến mất khỏi tầm mắt của mình nữa. Đây là chuyện y vẫn muốn làm. Điều duy nhất y không muốn chính là bất lực nhìn nàng rời xa mình…

Giờ khắc này, y lại cảm thấy đau đớn đến nát lòng, giống như bị hút sạch sức lực, không gì có thể lấp đầy được cơ thể sớm đã trống rỗng. Cho dù là loại rượu mạnh nhất thì cũng không thể làm tê dại miệng vết thương vẫn còn đang rướm máu. Rốt cuộc thì cần bao nhiêu thời gian nữa y mới không cảm thấy đau đớn thế này…

Có lẽ phải dùng cả đời này mất!

Nửa kiếp hồng trần, một khúc du ca – Chương 2.9

“Đại ca!” Nam Cung Lăng thử dò hỏi: “Phong thái ấy không phải đàn ông nào cũng có thể hưởng thụ nổi. Đừng nói là huynh và nàng ta thật sự có gì với nhau đấy nhé?” Nam Cung Lăng hết sức tò mò nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt giết người của Tần Phong thì đành im bặt.

Tần Phong rót một chén rượu. Bàn tay đang cầm chén rượu nổi gân xanh chi chít, cái chén bằng bạch ngọc bị bóp nát trong nháy mắt.

Không ai dám hỏi tiếp nữa, bởi vì mọi người đều biết nếu không có gì xảy ra thì Tần Phong sẽ không phẫn nộ như thế.

Chuyện này nhất định là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời Tần Phong.

Nam Cung Lăng đứng dậy, kéo Bạch Đồng theo, hai người lặng lẽ rút lui.

Phiêu Phiêu thì không đi mà im lặng nhìn chàng trai gần trong gang tấc mà lại xa xôi như biển trời cách mặt.

“Có cần ta uống với chàng không?”

“Ngồi đó trò chuyện với ta một lát đi!”

Phiêu Phiêu ngồi bên cạnh y, nói sâu xa: “Thì ra nàng ấy chính là người mà chàng luôn không muốn đối diện!”

Tần Phong nhướng mày, tỏ vẻ điềm nhiên như không. “Có quá nhiều phụ nữ muốn lao vào lòng ta, ta không muốn đối diện với ai cả.”

“Nhưng người phụ nữ dùng loại xuân dược cực mạnh, lại khiến chàng không thể phát giác thì chắc là không nhiều, đúng không?” Phiêu Phiêu thấy sắc mặt y hơi nặng nề thì tiếp tục: “Với công lực của chàng, thuốc ấy đâu đến mức khiến chàng mất đi sự tự chủ, trừ phi… lý trí của chàng vốn đã mất đi sức kháng cự rồi.”

Tần Phong không trả lời nàng ta mà đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn bóng cây lê khẽ đung đưa trong gió thu. Lại vào thu rồi, y ghét nhất là mùa thu, bởi mỗi khi y nhìn thấy lá cây trổ vàng, lá vàng phủ đầy mặt đất thì lại nhớ tới hình bóng lẻ loi, cô độc dưới gốc cây hoa vàng ấy, nhớ tới những ký ức đã phủ bụi ấy.

“E là chỉ có người phụ nữ như thế mới có thể khiến chàng nhớ mãi không quên.” Phiêu Phiêu thấy Tần Phong nhìn ra cửa sổ thất thần thì không khỏi cảm thấy chua xót trong lòng. Sáu năm chờ đợi ròng rã mà nàng ta vẫn không thể có được trái tim của y.

Tần Phong hạ giọng quát: “Ta đã nói là đừng nhắc đến nàng ấy trước mặt ta!”

“Không nhắc tới thì chàng sẽ quên được sao? Bất luận chàng uống bao nhiêu rượu thì vẫn không nhầm ta là nàng ấy, chứng tỏ dù say đến cỡ nào thì trong đầu chàng, nàng ấy vẫn rất rõ ràng.”

“Phiêu Phiêu, Nam Cung Bùi Hiền là một người đàn ông tốt, hắn có thể cho nàng hạnh phúc. Nàng đã lãng phí quá nhiều thời gian vì ta, ta không đáng được như vậy đâu.” Tần Phong khuyên nhủ một cách chân thành. Nếu là người khác, y sẽ không nói thế nhưng Phiêu Phiêu thì đặc biệt hơn. Trong lúc y bất lực nhất, chính Phiêu Phiêu đã cứu y.

“Trừ phi chàng không cần ta nữa…”

“Ta chưa bao giờ cần.”

“…”

Nửa kiếp hồng trần, một khúc du ca – Chương 2.8

Vừa nhìn thấy ta, nàng ấy đã ngượng ngùng nói với ta rằng: “Hãy dạy cho ta cách khiến một người đàn ông phải si mê ta!”

Ta liền hỏi: “Sao cô nương phải học cái này? Với dung mạo tuyệt trần của cô nương, chỉ cần một ánh mắt là mọi đàn ông trong thiên hạ sẽ phải phủ phục dưới chân cô.”

Nàng ấy nói: “Chàng thì không. Chàng khác với những gã đàn ông tầm thường.”

Ta nói: “Vậy thì ta chỉ có một cách! Ta nghĩ phương pháp này sẽ hiệu nghiệm với bất cứ gã đàn ông nào. Có điều, cô nương bằng lòng hy sinh những gì cho hắn?”

Nàng ấy do dự thật lâu rồi mới trả lời: “Có thể cho hết những gì ta có!”

Ta bảo nàng ấy thay y phục của ta, trang điểm tỉ mỉ cho nàng ấy và dạy nàng ấy vài kỹ năng bí truyền của mình.”

Bạch Đồng đã đỏ mặt nhưng vẫn không nén được tò mò tiếp tục nghe Phiêu Phiêu kể chuyện.

“Các người nhìn thấy hiện nay nàng ấy mặc y phục trắng, thuần khiết như tiên nữ trên thiên giới nhưng năm đó, nàng ấy mặc y phục của ta, yêu kiều, rực rỡ không sao tả xiết. Không cần nói bất cứ câu nào, không cần có bất cứ hành động nào đã có thể khiến đàn ông phải tơ tưởng. Ta cứ ngỡ rằng phàm là đàn ông thì không thể từ chối nàng ấy nhưng không ngờ chỉ vài canh giờ sau đó, hai thiếu nữ kia lại dẫn ta tới gặp nàng ấy lần nữa. Lúc đó, mắt nàng ấy vẫn còn rưng rưng lệ, trên người còn khoác chiếc áo của đàn ông. Nàng ấy nói với ta, người đàn ông đó chẳng những không bị quyến rũ mà còn đuổi nàng ấy đi.

Khi đó ta nghĩ, nếu người này không hề tơ tưởng gì tới nàng ấy thì sẽ không khoác thêm áo cho nàng ấy. Đứng trước một nữ tử như thế, đã động lòng mà còn có thể kìm giữ được mình thì chắc chắn đây không phải là một người đàn ông tầm thường.

Ta định khuyên nàng ấy mọi chuyện không thể quá cưỡng cầu nhưng thấy nàng ấy đã quyết ý, ta cũng không thể nói gì hơn, đành đưa cho nàng ấy xuân dược mà ta đã đặc chế…”

“Xuân dược?” Tần Phong làm rơi chén rượu vừa bưng lên xuống mặt bàn làm rượu bắn tung tóe mà y vẫn không hề hay biết, trên mặt chỉ có vẻ kinh ngạc và phẫn nộ.

Ba người còn lại đều ngạc nhiên nhìn Tần Phong. Y không phải là người nghe chuyện của người khác mà lại nhập tâm như thế, càng không dễ dàng để lộ cảm xúc thật của mình, trừ phi…

Phiêu Phiêu ngẩn ngơ nhìn phản ứng khác thường của Tần Phong, bỗng hiểu ra tất cả. “Bao nhiêu năm qua, ta vẫn không sao hiểu nổi rốt cuộc người đã từ chối nàng ấy là người như thế nào, hắn ta có gì đặc biệt vì khi nãy ta cảm thấy loại người như Lạc Vũ Minh không xứng như vậy. Đừng nói gã đàn ông đó chính là… chàng!”

Tần Phong không hề phủ nhận, chỉ nhìn chén rượu trước mặt rồi cười khổ một tiếng, sau đó nhặt cái chén không, đưa lên miệng.

Bạch Đồng và Nam Cung Lăng há hốc miệng cả buổi, không sao khép lại được.

Lạc phu nhân? Chưa nói đến chuyện sao nàng ta phải quyến rũ Tần Phong vội, chỉ tính việc nàng ta quyến rũ bằng hữu của phu quân mình thôi thì cũng đã là chuyện đại kỵ trên giang hồ rồi.