Nở rộ 11.2

Phương Diệc Thành vui vẻ nói: “Ừ, cô bé ấy rất đáng yêu.”

Cố Yên gượng cười, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Phương Diệc Thành véo nhẹ vào mũi cô, lần này cô không lẩn tránh. Thật buồn cười, mình tự đa tình cự tuyệt anh ta bấy lâu nay, trong khi anh ta lại muốn gặp mình để hỏi thăm Tiểu Ma.

“Anh vốn định mời hai em đi ăn tối, nhưng thấy như thế hơi đường đột.” Anh cười, nụ cười thật rạng rỡ.

“Diệc Thành, thật xin lỗi anh!”

Phương Diệc Thành dập tắt điếu thuốc: “Cô bé ngốc, có gì mà phải xin lỗi? Quen nhau lâu vậy rồi, chẳng lẽ anh lại không hiểu tính cách của em sao? Là anh sai, anh làm em lo lắng.”

Cố Yên có chút xấu hổ.

“Lần trước anh nói, chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau, nhưng thực ra anh thấy chúng ta thích hợp làm anh em hơn, được không em?”

Cố Yên nhìn anh với ánh mắt biết ơn: “Vâng, chúng ta kết nghĩa anh em nhé!”

“Được, em lên nhà đi, càng ngồi đây, mặt em càng đỏ lên rồi kìa. Nói thẳng ra thế này cũng tốt, ít ra lần sau gặp anh, em cũng không ngại nữa.”

Cố Yên gật đầu, rồi vội vàng xuống xe, đi lên lầu.

Đêm đó, xe của Phương Diệc Thành đậu dưới lầu tới tận khi trời sáng. Trong xe, anh không ngừng châm thuốc, lại một đêm thức trắng.

Bảy năm trước, cũng vào một đêm như thế này, anh trèo tường đột nhập vào Cố gia, từ cửa sổ anh leo lên tầng ba, với mục đích đưa cô đi Mỹ với anh.

Lúc đó nhiệm vụ của anh đã hoàn thành. Cố Bác Vân bị cách ly để thẩm tra, mặc dù không có chứng cứ trực tiếp chống lại ông, nhưng Cố gia cũng vì thế mà suy tàn.

Lúc đó Cố Yên mới biết được thân phận của anh. Cô hận anh đến tận xương tủy, nói thế nào cô cũng không chịu đi cùng anh. Đúng lúc hai người đang do dự thì Nguyễn Vô Song, người mà họ gọi bằng cái tên thân mật là dì Nguyễn xuất hiện với bộ mặt xanh nhợt. Bà ta chưa kịp đưa ra lý do đã cho Cố Yên một cái bạt tai, hai hàm răng nghiến vào nhau, bà ta rút súng nhằm thẳng đầu Phương Diệc Thành.

Nhưng cuối cùng, người chết lại là chính bà ta.

Cố Yên đau đớn ôm lấy bà ta và kiên quyết đuổi Phương Diệc Thành đi. Người trong nhà Cố gia nghe thấy tiếng động liền chạy tới. Phương Diệc Thành đã rời đi, còn người đàn bà nhân hậu luôn coi Cố Yên như con, giờ đang lịm đi trong vòng tay cô, thân nhiệt bắt đầu lạnh dần, lạnh dần…

Bà ta có tiền sử bệnh tim và đã chết trong vòng tay Cố Yên.

Sau đó, nhờ sự ra tay giúp đỡ của Lương thị, Cố Bác Vân mới bình yên trở về.

Về đến nhà, nhìn thấy di ảnh của vợ đang treo trên tường, ông đã không khống chế được cơn cuồng nộ, rút súng ra kề vào đầu Cố Yên, đuổi cô ra khỏi nhà.

Từ đó về sau, Phương Diệc Thành không thể nào gặp lại Cố Yên cho tới khi anh bị ép về phương Nam đóng quân. Ở phương Nam xa xôi ấy, anh luôn nhớ nhung cô gái xinh đẹp, dịu dàng có tên là Cố Yên. Có lúc anh nghĩ, giá như lúc đó mình chết dưới nòng súng của dì Nguyễn còn hơn là sống trong đau khổ, để rồi giờ đây phải nói với người mình yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời là: “Cô bé đó tên gì? Cô ấy rất đáng yêu…”

Nào có đáng yêu? Trên đời này, ai có thể so sánh được với em? Trong trái tim anh, em là cô gái đáng yêu nhất rồi!

Nếu có một điều làm Cố Yên không hài lòng về công việc của mình thì đó chính là việc đi tiếp khách. Việc đàm phán, ký hợp đồng trên bàn rượu giờ đã không còn xa lạ nữa, nhưng đối với Cố Yên thì đó là việc không thể nào thích ứng được.

Người phụ trách tiếp khách trong công ty là một anh chàng họ Mã, hơn ba mươi tuổi, anh ta rất chuyên nghiệp trong việc giao tiếp xã giao.

Bọn họ nhiều khi nói những câu bông đùa tục tĩu khiến mặt Cố Yên đỏ ửng, khách hàng hôm nay là người Nhật Bản, cao, gầy, răng chỉ còn vài cái, tên Trung Quốc là A Vương. Ông ta vừa gắp thức ăn vừa quay qua chỗ Cố Yên thắc mắc: “Cô phiên dịch xinh đẹp này sao lại không uống chút rượu nhỉ?” Nói đoạn, lão ta nhấc ly rượu lên cụng ly với Cố Yên.

Cô ghê tởm cầm ly rượu nhấp một chút.

“Haizz! Anh Mã, cô phiên dịch này không nể mặt chúng tôi rồi!” Vừa nói lão ta vừa quay mặt sang chỗ anh chàng họ Mã trách móc, anh chàng họ Mã lại lườm Cố Yên một cái, rồi nói với ông chủ người Nhật kia: “Vương Tổng, nhân viên nhà chúng tôi còn non nớt lắm, mong ông chỉ bảo nhiều!”

“Còn non thì càng tốt chứ sao? Tôi thích những cô gái non nớt thế này!”

Nghe lão ta nói xong, cả đám người cười thật to.

Cố Yên tức đỏ mặt, cô rất muốn xông tới giúi đầu lão ta vào bát canh.

Lão Vương gằn giọng: “Em à, như thế là không được đâu đấy, phải chiều khách một chút chứ!”

Anh chàng họ Mã nói thêm vào: “Cố Yên, cạn một ly với Vương Tổng đi!”

Cố Yên vùng vằng đặt ly rượu xuống, mặt lạnh như tiền, nói: “Tôi không biết uống!”

Mặt anh chàng họ Mã có vẻ hơi khó xử, anh ta đặt ly rượu xuống, với lấy chai rượu mà bên trong còn hơn một nửa: “Ông Vương, cô Cố Yên nhà chúng tôi không biết uống, tôi sẽ uống thay cô ấy, ông xem như thế có được không?”

Ông Vương giọng lạnh băng: “Anh có thể thay được cô ấy sao?”

Trong phòng, tiếng cười đang rôm rả, bỗng một giọng nói đanh thép vang lên: “Thế tôi uống thay cô ấy, được không, Vương Tổng?”

Nhìn thấy người vừa đến, nụ cười liền tắt trên khóe miệng lão Vương: “Tần Tổng!” Công ty của lão Vương thuộc về tập đoàn Lương thị, nên đương nhiên lão ta biết mặt Tần Tống.

Tần Tống tháo chiếc cà vạt phiền toái trên cổ ra, bước tới cầm lấy chai rượu đang để trên bàn. Sự im lặng của gian phòng càng làm tiếng uống rượu ừng ực của Tần Tống rõ hơn. Uống xong, anh ta đập chai rượu vỡ tan, giọng đanh lại: “Thế này được chưa hả?”

Lão Vương được phen sợ chết khiếp, gật đầu lia lịa, lại bị ánh mắt sắc lẹm của Tần Tống làm cho hoảng sợ, cả người run lên bần bật.

Liếc mắt nhìn gương mặt đỏ bừng bừng của Cố Yên, Tần Tống cười nhạt, rồi bước ra ngoài.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cố Yên. Thật đúng là mỹ nhân, vì chuyện này mà Tần Tống phải ra mặt khiến lão Vương được phen khiếp vía, tay chân rụng rời, phải có người dìu ra ngoài.

Anh chàng họ Mã mặt mày xám ngoét, miệng lẩm bẩm: “Hôm nay ngày gì mà xui đến mức này cơ chứ?”

Cố Yên chạy theo Tần Tống, đến cầu thang liền gọi anh ta lại.

“Cố tiểu thư có gì chỉ giáo sao?” Tần Tống lạnh giọng hỏi.

“Nói thế là có ý gì?” Từ trước đến nay, cô, Tần Tống và Lý Vi Nhiên thường trêu đùa nhau nên giữa bọn họ không có khoảng cách, giờ anh ta lại giở giọng lạnh băng khiến cô không biết phải nói sao.

Tần Tống vẫn giữ giọng lạnh lùng: “Cô nghĩ rằng tôi muốn giúp cô sao? Nếu không phải vì Kỷ Tứ và anh năm đang bận trông nom đại ca ở bệnh viện thì tôi đã không thèm tới đây rồi.”

Tim Cố Yên như đập mạnh hơn: “Lương Phi Phàm bị làm sao?”

“Không có gì.” Tần Tống nhếch mép cười nham hiểm. “Chỉ là sắp chết mà thôi!”

Nở rộ 11.1

Chương 11

 

Kỷ Nam cảm thấy mọi việc rất kỳ lạ. Tự nhiên cô bị đại ca sai đi Nam Mỹ công tác, hơn thế lại là một công việc không liên quan tới mình. Về được mấy hôm thì không sao liên lạc được với Cố Yên.

Buổi trưa, tự dưng nhận được điện thoại của đại ca nói đến nhà đón Cố Yên, cô vội đi ngay. Đến nơi cô hốt hoảng vì thấy mặt mày Cố Yên tiều tụy hẳn đi, ánh mắt đầy vẻ đau thương. Dù mặc quần áo dài nhưng vẫn không sao che được những vết xanh tím trên người.

Sao đại ca lại ra tay thô bạo thế nhỉ?

Thế là xong, trời sắp sập tới đầu rồi, quả này anh em mình khó lòng thoát khỏi.

“Đến nhà tôi ở tạm nhé?” Kỷ Nam cẩn thận mời cô.

“Không, cô tìm giúp tôi một căn nhà ba phòng, tiền thuê tháng khoảng ba nghìn.” Cố Yên mệt mỏi tựa vào ghế, thần sắc mệt mỏi, cứ như muốn nằm lăn ra. Dù mệt mỏi lắm nhưng cô vẫn không chợp mắt nghỉ ngơi, giờ cô chỉ muốn ngay lập tức có được một nơi thuộc về riêng mình.

Kỷ Nam dừng xe bên lề đường, sau vài cuộc điện thoại, cô muốn nói với Cố Yên điều gì đó: “Ừm…”

“Đừng nói gì với tôi, Tiểu Tứ, đừng nói gì vào lúc này.”

Kỷ Nam im lặng.

 

Không lâu sau, Kỷ Nam tìm được một căn hộ sạch sẽ và thoáng mát, rồi cô giúp Cố Yên mua một số vật dụng hằng ngày. Thấy Cố Yên nằm trên giường, Kỷ Nam cũng không dám hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bởi cô biết, Cố Yên sẽ không muốn đối diện với sự việc.

Kỷ Nam nhẹ nhàng đóng cửa lại, còn Cố Yên thì úp mặt vào gối khóc rất thương tâm.

Công việc cũng không khó tìm. Cố Yên tốt nghiệp khoa Ngoại ngữ, cô cũng không khó tính trong việc lựa chọn công việc, nên phỏng vấn đến công ty thứ ba, cô đã được nhận vào làm.

Đây là một công ty chuyên thiết kế phần mềm trò chơi trực tuyến, Cố Yên phụ trách phần phiên dịch.

Phòng phiên dịch gồm bốn người, trưởng phòng là chị Trần, năm nay cũng ngoài bốn mươi, mắt to, mày rậm, là dân miền Bắc chính gốc, tính tình phóng khoáng, rất quan tâm Cố Yên. Người thứ hai tên là Tần Tang, cô này rất xinh đẹp, tính tình hiền lành, ít nói, nghe đâu cô có người bạn trai rất đẹp trai, tương lai xán lạn. Người thứ ba tên là Tiểu Ma, cô này rất nhanh mồm nhanh miệng, lại có tính hay buôn chuyện nên chỉ cần một buổi chiều, cô ta đã bắt thân với Cố Yên, rồi kể cho cô nghe hết chuyện này đến chuyện khác, còn hỏi chiếc váy Cố Yên đang mặc mua ở đâu?

Cố Yên chỉ biết cười, ngày còn ở với Lương Phi Phàm, công ty anh có riêng một bộ phận chuyên thiết kế trang phục cho cô, nên quần áo cô mặc, bộ nào cũng rất đặc biệt, trên đời này không thể có bộ thứ hai.

Nhà trọ cách công ty không xa nên mỗi sáng thức dậy, cô có thể đi bộ đến chỗ làm. Công việc hằng ngày là phiên dịch, kiểm tra sổ sách, rảnh rỗi thì nghe Tiểu Ma buôn chuyện, cuối tuần được nghỉ, cô lại ngủ đến chiều, mỗi ngày trôi qua rất bình dị, như một thước phim quay chậm.

Sự xuất hiện của Phương Diệc Thành không làm cô ngạc nhiên, cô sớm biết anh ta sẽ đến tìm mình.

“Anh tìm em à?”

“Ừ! Chúc mừng em! Con chim nhỏ cuối cùng cũng được sổ lồng.” Phương Diệc Thành hai tay đút túi quần, cười nói. Mấy ngày rồi không gặp, anh có vẻ gầy đi, nhưng nhìn lại phong độ hơn.

“Có gì mà phải chức mừng, với lại, em chuyển ra ngoài cũng không phải vì anh đâu.”

“Ha ha!” Phương Diệc Thành cười. “Tiểu Yên nhà ta giờ lại như con nhím nhỏ năm nào rồi nhỉ?”

“Phương Diệc Thành, anh đừng có đến đây để nhắc lại chuyện năm xưa nữa, tôi cảm thấy thật ghê tởm!”

Nói xong, cô quay người bước đi.

Phương Diệc Thành ngẩn người, anh không đuổi theo, mà trầm tư châm một điếu thuốc, lưng tựa vào thành xe nhả khói, ánh mắt ánh lên một tia lạnh lẽo.

Có phải vì giận nhau với Lương Phi Phàm mà cô tức giận cả với mình không nhỉ?

Cố Yên giận dữ bước lên lầu thì đụng phải Tần Tang lúc này đang cầm ly nước bước ra.

“A… Xin lỗi!” Cô giúp Tần Tang lau nước trên quần áo.

Tần Tang cười: “Không sao đâu!”

Nghĩ một lát, Tần Tang ngẩng lên nhìn Cố Yên, hỏi: “Tôi có quen cô không nhỉ?”

Cố Yên thầm nghĩ, làm việc với nhau lâu thế, đương nhiên là quen rồi.

“Tôi là bạn của An Tiểu Ly.” Tần Tang cười rồi tự giới thiệu.

“A, thì ra là bạn của An Tiểu Ly.”

Tần Tang cười: “Vâng, đúng rồi.”

Cố Yên giờ mới vỡ lẽ, thảo nào, cô thấy phong cách của cô gái này rất quen.

Hóa ra là Tần Tang, người mà An Tiểu Ly hay nhắc tới, và cũng chính là bạn gái của Lý Vi Nhiên.

Cố Yên rất muốn hỏi xem vì sao cô gái ấy lại nhận ra mình, nhưng lại thôi, vì nếu muốn cô ấy cũng sẽ nói thôi.

Trước giờ tan sở, Phương Diệc Thành gọi điện tới hẹn cô đi ăn tối, giọng điệu vui vẻ, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cố Yên thấy lời nói của mình sáng nay có vẻ nặng nề, nghĩ một lát, cuối cùng cô cũng nhận lời.

Xuống tới nơi, cô đã thấy anh đứng tựa lưng vào thành xe đợi mình. Tiểu Ma thấy vậy, hai mắt ngưỡng mộ suýt nữa nhảy ra ngoài.

Một bữa tối đơn giản nhưng vui vẻ trôi qua rất nhanh. Ăn xong, anh lại đưa cô về nhà.

“Muộn rồi, lần sau sẽ mời anh lên nhà chơi.” Cố Yên cởi dây an toàn, cười cáo biệt.

Phương Diệc Thành giơ tay lên xem đồng hồ, cười buồn: “Hóa ra, tám giờ hai mươi đối với em cũng là muộn.”

Cố Yên nhìn anh cười cười, cười xong, cô ngồi thẳng lưng, nghiêm túc nói: “Phương Diệc Thành, em chuyển ra ngoài ở là vì em muốn có cuộc sống riêng thuộc về mình, em muốn được sống như những cô gái bình thường khác, được đi làm nuôi sống bản thân, trải nghiệm cuộc sống, hiểu được bản thân muốn gì… Em không phủ nhận quyết định ra đi là có sự gợi ý của anh, nhưng nếu không có sự xuất hiện của anh, em cũng sẽ làm như vậy. Anh nghe rõ đây, Phương Diệc Thành, em làm như vậy hoàn toàn không phải vì anh, em không bao giờ nghĩ sẽ quay lại với anh. Chuyện đó tuyệt đối sẽ không xảy ra.”

Phương Diệc Thành lúc này không kìm nén được cảm xúc, anh mím chặt môi, lâu sau mới thở dài: “Tiểu Yên…”

Cố Yên nhìn bộ dạng anh lúc này, không khỏi đau lòng, nhưng cô biết lúc này mình không thể mềm lòng được: “Anh nói mình có thể làm bạn, nên xin anh đừng lấy chuyện năm xưa ra làm em khó xử, được không?”

Phương Diệc Thành nhìn cô hồi lâu rồi mới quay đi chỗ khác châm điếu thuốc, khóe miệng nở một nụ cười tinh nghịch: “Lúc nãy anh muốn hỏi em… cô gái mà hôm nay đứng nói chuyện với em tên là gì thôi?”

“Tiểu Ma…” Cố Yên nghi hoặc nhìn Phương Diệc Thành, lẽ nào…

Nở rộ 10

Chương 10

 

Bị giam lỏng.

Ngoài phòng cô, bốn phía đều có người canh giữ. Ngày thường, mấy người giúp việc ngoan ngoãn phục tùng cô là vậy, giờ lại lạnh lùng từ chối giúp cô vượt ra khỏi hàng rào chắn của Lương Phi Phàm. Gọi điện cho bọn Kỷ Tứ thì điện thoại luôn nằm ngoài vùng phủ sóng, cô nghĩ, nếu có liên lạc được với bọn họ thì cũng chỉ làm bọn họ khó xử mà thôi.

Suy nghĩ hồi lâu, Cố Yên liền cầm điện thoại gọi cho Cố Minh Châu. Nào ngờ bà chị gái lại tuôn một tràng giòn tan: “Đầu em có vấn đề hả? Em nghĩ Lương Phi Phàm là ai? Cho dù chị có là thiên vương thì cũng không thể cướp em ra khỏi rừng thuộc hạ của hắn.”

“Chị…”

“Ồ, có một người có thể giúp em, người đó nói gì Lương Phi Phàm cũng nghe theo, kể cả việc hái trăng trên trời, anh ta cũng phải hái bằng được về cho người ấy.”

“Ai thế chị?”

“Cô ấy tên là Cố Yên, em là người biết rõ nhất phải tìm cô ta ở đâu? Thế nhé, chị đang bận, đừng gọi điện làm phiền chị nữa.”

Nói xong, Cố Minh Châu cúp máy cái “cộp”.

Cố Yên ngẩn ra, muốn hái trăng trên trời cũng được, vậy tại sao cô muốn tự đi tìm một công việc cũng không được?

Càng nghĩ cô càng rối trong một mớ bòng bong, mình sắp ba mươi đến nơi rồi, thế mà một chút tự do cũng không có!

 

Lương Phi Phàm làm việc ở văn phòng cũng không yên vì cứ chốc lại có điện thoại gọi đến nói Yên tiểu thư đập vỡ đồ, Yên tiểu thư lấy dây thừng leo từ tầng hai xuống, Yên tiểu thư gây lộn với vệ sĩ, Yên tiểu thư phóng hỏa đốt bếp…

Lương Phi Phàm nghe xong lại phái thêm một đám người đến canh chừng, chỉ cần cô không làm tổn thương đến bản thân thì muốn làm gì thì làm, anh cũng mặc kệ.

Hai ngày nay, Phương Diệc Thành giữ thái độ án binh bất động. Lương Phi Phàm cười nhạo, dù sao Phương gia cũng theo nghiệp chính trị, làm sao có thể đấu lại với Lương gia vốn theo nghiệp doanh thương bao năm nay, hơn nữa, Lương Phi Phàm lại là tên trùm trong giới giang hồ, anh sẽ không để cho Phương Diệc Thành dễ dàng qua mặt.

Chỉ có cô gái bé nhỏ kia là anh chưa đánh bại được, nghĩ mà thấy ghét!

 

Đã ba ngày nay Lương Phi Phàm không về nhà.

Cố Yên tuyệt vọng như con thú hoang bị nhốt trong lồng. Hóa ra, ngoài bộ mặt dịu dàng, chiều chuộng cô, anh còn có bộ mặt khác là tàn nhẫn. Giờ đã vậy, sau này thì sao đây? Một khi nhan sắc tàn phai, liệu anh có còn yêu thương cô nữa không? Hay anh lại tống cô vào lãnh cung, không thèm để ý? Khi đó chẳng phải mình sẽ trắng tay sao? Phải làm thế nào đây? Một mình trong căn phòng lạnh lẽo, cô trầm tư suy diễn.

Cố Yên bắt đầu tuyệt thực, bởi trong lòng cô biết, anh sẽ không đành lòng để cô chết đói, chỉ có cách làm tổn thương đến bản thân, cô mới kéo anh trở về bên cô, lại yêu thương, chiều chuộng cô như ngày nào.

Quả đúng như vậy, không tới hai ngày, anh lại xuất hiện bên cô vào buổi tối, mặt đẫm mồ hôi, miệng mím lại như thể anh đang rất giận dữ.

“Dậy ăn chút gì đi!”

Cô vẫn nằm im.

“Em muốn rời xa anh đến thế cơ à?” Tay anh túm vào vai cô, lắc một cách thô bạo.

Cô vẫn im lặng.

“Em có tin là ngay bây giờ anh sẽ mang xác Lương Diệc Thành đến đây cho em thấy không hả?” Anh nghiến răng, nói từng chữ rành rọt bên tai cô.

Nhắc tới Phương Diệc Thành, cuối cùng cô cũng mở mắt ra.

“Anh lấy anh ta ra để uy hiếp em đấy hả?” Cô cũng gằn ra từng tiếng.

Anh nhắm mắt lại, nuốt từng cơn giận dữ.

“Tình cảm em dành cho Phương Diệc Thành là một thứ tình cảm đặc biệt, thử hỏi, nếu anh là em, anh có thể hoàn toàn quên được mối tình đầu của mình hay không? Nếu em còn yêu anh ta thì em đã không ở bên cạnh anh như thế này. Anh suốt ngày nghi ngờ rồi giày vò em, chẳng thà anh giết em rồi đốt thành tro mang theo người đi, như vậy sẽ thỏa mãn tính độc chiếm của anh.” Cố Yên vừa nằm vừa nói, mặt quay sang hướng khác.

“Anh chỉ muốn độc chiếm em sao? Trong mắt em, anh là người như vậy hả?” Ánh mắt anh ánh lên sự tuyệt vọng.

“Nếu không như thế thì là thế nào? À, hay là một thứ đồ chơi tình dục?”

“Đồ chơi tình dục?” Lương Phi Phàm cười lạnh. “Cố Yên, em đúng là đồ vô lương tâm!” Anh gằn từng chữ khiến cô run sợ.

“A! Buông em ra…” Cố Yên bị anh bế phốc lên, miệng la hét nhưng vô ích, anh bế cô đi thẳng lên phòng ngủ.

Lương Phi Phàm đẩy cô xuống giường, rồi lột phăng chiếc váy của cô. Cố Yên kêu gào, tiếng kêu chói tai khiến đám người làm sợ quá tản đi mất.

 

Một đêm kinh hoàng.

Xong việc, Lương Phi Phàm nhặt chiếc quần con của cô lên lau cho riêng mình rồi lạnh lùng vứt lên người cô. Tắm xong, thay quần áo, anh ngồi xuống bên cạnh cô, khẽ nâng cằm cô lên để nhìn vào đôi mắt đang vô hồn: “Người phụ nữ mà bị đối xử như thế mới gọi là một món đồ chơi tình dục, hiểu không? Em thấy mình có giống như thế không?”

Những giọt lệ lăn trên gò má cô khiến trái tim anh đau nhói: “Thời gian vừa qua tôi quả thật cố chấp tới mức ngu xuẩn nên mới làm chậm trễ thời gian vàng ngọc của em. Đừng nghĩ tới việc báo đáp những gì tôi đã làm cho em bởi đêm qua em đã làm tôi rất, rất thỏa mãn, nên coi như là quà báo đáp bảy năm ân nghĩa vừa qua…” Anh cười một tiếng chế nhạo. “Tuy có hơi đắt, nhưng giờ hai ta không ai còn nợ ai, em nghỉ đi, mai có thể đi được rồi. Em thích đi đâu, đi với ai… thì tùy.” Hai tay đút túi quần, nói xong, anh lạnh lùng rời khỏi phòng.

 

Nở rộ 9.2

Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu cô đau như búa bổ, gạt cánh tay anh đang đặt trên ngực mình ra, mới nhúc nhích thôi, phần dưới đã đau ê ẩm.

“Bé con, dậy rồi à?” Lương Phi Phàm cũng tỉnh giấc, và theo thói quen, anh lại ôm lấy cô, phần dưới của anh lại chạm vào người cô khiến mặt cô đỏ ửng. Cô gạt anh ra để đi rửa mặt. Nhớ lại tối qua đã yêu cô đến mấy lần nên anh tạm kìm nén ham muốn lại.

Như thường lệ, anh lại đích thân xuống bếp ninh cháo cho cô.

Cô ngoan ngoãn ăn thìa cháo từ tay anh đút, cháo rất vừa ăn, không nguội cũng không nóng, giống như tất cả mọi thứ khác, đều do anh sắp xếp hoàn hảo, điều này làm cô nhớ tới lời nói của Phương Diệc Thành: “Em thấy cuộc sống như thế mà gọi là hạnh phúc sao? Em giống như một con chim trong lồng son, ngày ngày được chủ nhân chăm mớm, hắn cho em cái gì em cũng đón nhận… Tiểu Yên, ngày đó em mơ về một tương lai lý tưởng là như vậy sao? Là sống như tầm gửi trên thân của người đàn ông khác sao?”

Không phải thế! Cuộc sống em từng mong muốn là kết hôn với người thanh niên có nụ cười rạng rỡ, sáng đi làm, chiều về như bao người phụ nữ khác, rồi cùng chồng tích cóp tiền mua nhà, mua xe, sinh những đứa con đáng yêu, khi cuộc sống và sự nghiệp ổn định, sẽ cùng người ấy an hưởng tuổi già… Cố Yên thầm trả lời câu hỏi của Phương Diệc Thành.

Thấy cô hơi trầm tư, Lương Phi Phàm hỏi: “Em nghĩ gì thế?”

“Em muốn đi tìm việc.”

“Sao vậy, làm chỗ Kỷ Tứ chán lắm à?” Anh uống ngụm cà phê, rồi lơ đãng hỏi.

Buổi sáng, khi thay quần áo, nhớ lại tối qua cô khen anh mặc chiếc áo trắng rất đẹp, khiến anh nở nụ cười ấm áp. Hôm nay, anh lại chọn chiếc màu trắng.

“Không phải… Ý em là… em muốn tự đi tìm việc làm.” Thấy anh im lặng, cô cũng hơi chột dạ, rất lâu, rất lâu sau cô mới dám nói tiếp: “Phi Phàm, em… em muốn sống tự lập, em không muốn suốt ngày phải dựa vào anh, em muốn tìm một công việc có thể tự nuôi sống mình, giống như một người bình thường vậy, chứ không giống như bây giờ.”

“Bây giờ thì sao?” Lương Phi Phàm buông dao nĩa, lạnh lùng hỏi. “Giờ em đang sống cùng anh, thế nào, ý em là tìm một công việc rồi sau đó chuyển ra ngoài ở, có phải thế không hả?”

Cố Yên cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi mới ngẩng lên nhìn anh, gật đầu.

Lương Phi Phàm nhìn cô một cách lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao báo hiệu một trận cuồng phong sắp ập tới.

“Tiên sinh, ngài có điện thoại…”

“Cút ra ngoài!” Giọng nói đanh như thép, lạnh như băng khiến những người giúp việc trong nhà hoảng hồn chạy ra ngoài.

“Muốn tự lập? Muốn tìm việc? Muốn chuyển ra ngoài sống? Em còn muốn gì nữa?” Lương Phi Phàm đứng phắt dậy, quắc mắt lên, giọng đã lạnh dưới âm độ.

Cố Yên nhìn anh vẻ khó hiểu, chỉ vậy thôi, cô còn muốn gì nữa đâu.

“Có phải em muốn dọn ra ngoài để tiện gặp cái thằng Phương Diệc Thành kia không hả? Muốn trở lại cái thời hai người mười bảy, mười tám tuổi chứ gì? Muốn nối lại tình xưa chứ gì?” Bàn tay anh đã nắm chặt hai góc bàn, hai mắt anh nhìn cô như muốn nuốt sống, gân xanh nổi đầy trán, cơn giận dữ dường như đã lên tới đỉnh điểm.

“Không phải!” Cố Yên đứng dậy, trừng mắt nhìn anh. “Em không muốn trở thành một người vô dụng, cả ngày ăn không ngồi rồi. Phi Phàm, em cũng muốn có cuộc sống riêng của mình, không muốn cả đời này chỉ sống như một cây tầm gửi trong thế giới của anh!”

“Ha ha!” Lương Phi Phàm cười nhạo báng. “Sai rồi! Cố Yên, từ trước tới nay em luôn sống trong thế giới của em! Em chẳng quan tâm đến ai, em coi mọi người là con rối xung quanh em, em còn dám nói em đang sống trong thế giới của người khác. Anh nói cho em biết, bao lâu nay, thế giới của em chỉ có riêng mình em mà thôi!”

“Lương Phi Phàm!” Cố Yên cũng phát hỏa. “Nếu thế giới của em chỉ có một mình em thì việc em muốn tìm việc, muốn tự lập đã không cần sự đồng ý của anh!”

“Hóa ra là em đang muốn hỏi xem anh có đồng ý hay không hả? Được! Anh không đồng ý!” Lương Phi Phàm cười nhạt.

“Anh!” Cố Yên bị anh làm cho tức điên lên, lời trong cổ họng nghẹn lại, tức quá cô hất tung bàn ăn rồi vùng vằng đi ra ngoài.

Lương Phi Phàm kéo cô lại: “Từ giờ trở đi, nếu không có sự cho phép của anh, em không được đi đâu hết!” Nói xong, anh giận dữ đẩy cô ngồi phịch xuống sofa, rồi đi ra ngoài.

 

�n (D� �>� lần sau còn mang cô gái của tôi đi, tôi không dám đảm bảo là bọn thuộc hạ của tôi sẽ không tìm đến tư gia của Phương Tướng quân đâu nhé!”

 

Sắc mặt Phương Diệc Thành sầm lại khi Lương Phi Phàm nhắc tới cha anh, chắc muốn lấy cha anh ra để uy hiếp anh đây? Thỏa thuận ngầm đã được ký kết, thuận theo Lương Phi Phàm để đổi lấy sự bình yên của gia đình.

Thấy sắc mặt Phương Diệc Thành thay đổi, Lương Phi Phàm đắc chí nhếch mép cười, rồi đóng cửa xe phóng đi.

Trên đường về, anh cố kìm nén lửa giận. Hơi men giờ đã ngấm sâu trong cơ thể Cố Yên: “Phi Phàm, chiếc áo trắng hôm nay anh mặc thật là đẹp!” Vừa nói cô vừa vuốt lên những chiếc khuy áo với dáng vẻ mơn trớn.

Cả buổi lùng sục tìm cô, giờ anh cũng đã mệt, anh kêu mấy người giúp việc rửa mặt, thay đồ cho cô, nhưng cô cứ bám lấy cổ anh, miệng vẫn nở nụ cười ngây ngô, vô tội.

“Đừng nghịch nữa!” Lương Phi Phàm dìu cô nằm xuống sofa, đang định quay người đi vào nhà tắm thì cô lại kéo chiếc cà vạt xuống, khiến mặt anh áp sát vào bờ môi cô. Thân hình mềm mại của cô cọ sát vào người anh khiến toàn thân anh rạo rực, phần dưới bắt đầu có phản ứng. Anh ngầm trách mình quá mềm lòng, chỉ cần ôm thân hình mềm mại, nóng bỏng của cô là bao giận hờn trong anh lại tan biến hết, hai thân thể đang quấn lấy nhau, bỗng như sực nhớ ra điều gì, anh nhìn vào mắt cô, hỏi: “Nói đi, anh là ai hả?”

Cố Yên cười ha ha: “Chẳng phải anh nói em say rồi sao, vậy mà người say lại là anh đấy, Phi Phàm, anh say tới nỗi không nhớ nổi tên mình rồi.”

Lương Phi Phàm “hừ” một tiếng, may mà cô gọi đúng tên anh, dám kêu sai, xem anh có bóp chết cô ngay không nào!

Nở rộ 9.1

Chương 9

 

Lúc về đến thành phố đang là giờ tan tầm, vậy mà xe cộ trên đường lại rất ít, cứ một đoạn lại có một nhóm người chặn xe để kiểm tra, nhưng họ không phải cảnh sát.

Nhìn thấy xe của Phương Diệc Thành, một nhóm người đi tới, dẫn đầu là Tần Tống. Phương Diệc Thành hạ kính xe xuống: “Thiếu gia, đang bận sao?”

Tần Tống như ngồi trên đống lửa vì đại ca của anh ta sau khi nghe cuộc điện thoại của A Hổ đã cho người bao vây thành phố C. Trong đám thuộc hạ chỉ có số ít là biết dung nhan của Cố Yên, nên anh ta và đại ca phải đích thân đi tìm. Nhìn thấy Phương Diệc Thành, anh ta như muốn lao vào ăn tươi nuốt sống, nhưng may mà vẫn kìm nén được cơn tức giận: “Phương Cục trưởng, ngài thật có phúc đấy!”

Nói đoạn, anh ta quay sang Cố Yên: “Chị dâu!”, anh ta nói như gằn ra từng chữ. “Đại ca tìm chị vất vả lắm đấy.”

Chưa nói xong thì một chiếc Land Rover lao vút tới, chỉ cách Phương Diệc Thành chưa tới một mét mới phanh gấp lại.

Sát khí đằng đằng.

Hơi men của ly rượu lúc nãy giờ mới phát tác, Cố Yên ngà ngà say, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra gương mặt lạnh lùng đang đanh lại vì tức giận của Lương Phi Phàm qua lớp kính xe. Thôi thế là hết, cô thầm than.

Phương Diệc Thành thấy anh ta bước xuống xe và lôi Cố Yên đi thì định đi tới ngăn lại, nhưng bọn Tần Tống đã đứng chắn, ngầm ý: “Tránh xa người yêu của đại ca tao ra” nên anh chỉ có thể đứng nhìn.

Lương Phi Phàm mở cửa, dìu cô lên xe, thấy hơi thở cô nồng mùi cồn, anh ngầm rủa, hừ, thế mà cứ luôn miệng kêu không biết uống, vậy mà mới gặp lại tình cũ đã say thế này đây?

Cố Yên ngả vào lòng Lương Phi Phàm, đầu óc quay cuồng, lúc này cô không biết phải nói gì cho phải. Qua lớp cửa kính, cô nói với ra một câu: “Phương Diệc Thành, chào anh!”

Phương Diệc Thành cười nhạt. Bỗng Cố Yên cảm thấy vòng tay Lương Phi Phàm ôm chặt tới nỗi toàn thân khó chịu. Cô nhăn nhó: “Anh muốn bóp chết em phải không?”

Anh tìm cô suốt một buổi chiều, tất cả đám thuộc hạ đều được sai đi tìm kiếm, cứ nghĩ tới cảnh cô đang cùng tình cũ ở một nơi không ai biết, lòng anh lại quặn thắt như bị hàng nghìn nhát dao cứa vào. Giờ tìm được cô, ôm cô vào lòng, cô lại ngọt ngào chào tạm biệt tình cũ, khiến anh hận đến nỗi muốn rút súng ra tặng cho đối phương vài viên kẹo sắt.

“Phương Cục trưởng ôn lại chuyện cũ đã xong chưa?” Lương Phi Phàm hỏi bằng giọng châm chọc.

Tần Tống biết ý lùi ra chỗ khác. Phương Diệc Thành bước xuống xe, đứng trước mặt anh: “Lương Tổng, tôi không đơn thuần muốn ôn lại chuyện cũ, mà tôi muốn nối lại tình xưa với Cố Yên, chỉ tiếc là cô ấy từ chối, anh nói xem tôi có đau lòng không nào?” Giọng đau khổ kèm theo nụ cười chua chát, đôi mắt trách móc nhìn về phía người yêu cũ.

Cố Yên khẽ cắn môi, người đàn ông với những lời lẽ cay đắng kia lại là người mà năm đó hết mực yêu thương, chiều chuộng cô sao?

“Thế… Phương Cục trưởng đã hết hy vọng rồi chứ? Mà tôi cũng xin nhắc nhở Phương Cục trưởng là nếu lần sau còn mang cô gái của tôi đi, tôi không dám đảm bảo là bọn thuộc hạ của tôi sẽ không tìm đến tư gia của Phương Tướng quân đâu nhé!”

Sắc mặt Phương Diệc Thành sầm lại khi Lương Phi Phàm nhắc tới cha anh, chắc muốn lấy cha anh ra để uy hiếp anh đây? Thỏa thuận ngầm đã được ký kết, thuận theo Lương Phi Phàm để đổi lấy sự bình yên của gia đình.

Thấy sắc mặt Phương Diệc Thành thay đổi, Lương Phi Phàm đắc chí nhếch mép cười, rồi đóng cửa xe phóng đi.

Trên đường về, anh cố kìm nén lửa giận. Hơi men giờ đã ngấm sâu trong cơ thể Cố Yên: “Phi Phàm, chiếc áo trắng hôm nay anh mặc thật là đẹp!” Vừa nói cô vừa vuốt lên những chiếc khuy áo với dáng vẻ mơn trớn.

Cả buổi lùng sục tìm cô, giờ anh cũng đã mệt, anh kêu mấy người giúp việc rửa mặt, thay đồ cho cô, nhưng cô cứ bám lấy cổ anh, miệng vẫn nở nụ cười ngây ngô, vô tội.

“Đừng nghịch nữa!” Lương Phi Phàm dìu cô nằm xuống sofa, đang định quay người đi vào nhà tắm thì cô lại kéo chiếc cà vạt xuống, khiến mặt anh áp sát vào bờ môi cô. Thân hình mềm mại của cô cọ sát vào người anh khiến toàn thân anh rạo rực, phần dưới bắt đầu có phản ứng. Anh ngầm trách mình quá mềm lòng, chỉ cần ôm thân hình mềm mại, nóng bỏng của cô là bao giận hờn trong anh lại tan biến hết, hai thân thể đang quấn lấy nhau, bỗng như sực nhớ ra điều gì, anh nhìn vào mắt cô, hỏi: “Nói đi, anh là ai hả?”

Cố Yên cười ha ha: “Chẳng phải anh nói em say rồi sao, vậy mà người say lại là anh đấy, Phi Phàm, anh say tới nỗi không nhớ nổi tên mình rồi.”

Lương Phi Phàm “hừ” một tiếng, may mà cô gọi đúng tên anh, dám kêu sai, xem anh có bóp chết cô ngay không nào!