Những tháng năm hổ phách (phần II) – chương 1.1

PHẦN HAI: VỤNG DẠI BIẾT YÊU (1994-1997)

 

Mười hai tuổi, từ giã tháng ngày thơ ấu chập chững sang tuổi thiếu niên, Tần Chiêu Chiêu vẫn không hiểu vì sao mỗi lần gặp Kiều Mục là trái tim luôn rộn ràng trong lồng ngực. Cô chỉ mơ hồ nhận ra mình rất thích được gặp Kiều Mục trên đường. Ngày nào được thấy cậu là hôm đó tâm tình rất tốt, vô cùng vui vẻ.

 

Chương 1

 

Sau khi tốt nghiệp trường tiểu học Trường Cơ, Tần Chiêu Chiêu được vào thành phố học.

Vốn không nhất thiết phải vào tận thành phố mới đi học được vì khu ngoại thành phía đông cũng có trường trung học. Trường này xếp thứ tám toàn thành nên gọi tắt là Bát Trung, rất tiện cho con em các gia đình sống ở ngoại thành đi học. Trường Bát Trung ngay sát nhà máy Trường Cơ, trẻ con trong khu tốt nghiệp tiểu học Trường Cơ thường chuyển sang học luôn ở đây cho tiện đi lại.

Nhưng điểm thi tốt nghiệp của Tần Chiêu Chiêu rất khá, đủ điểm vào trường Nhị trung trong thành phố. Cứ dựa vào thứ tự trong tên gọi là đủ biết đây là trường tốt của thành phố. Giáo viên ở tiểu học Trường Cơ không phải người được đào tạo sư phạm nên trình độ không quá nổi trội, thành tích dạy và học cũng không cao, học sinh tốt nghiệp ra chẳng mấy ai đủ điểm vào Nhất Trung hay Nhị Trung. Thành tích của Tần Chiêu Chiêu lại đủ vào trường Nhị Trung, chẳng lí gì ba mẹ không để cô học.

Hàng xóm nghe thế cũng kháo nhau Tần Chiêu Chiêu học hành rất khá mới có thể thi vào trường Nhị Trung tốt như vậy, chỉ cần chăm chỉ học hành nhất định sau này có thể lên Bắc Kinh học đại học.

Trẻ con ở Trường Cơ không mấy đứa học giỏi, phần vì cơ sở vật chất trường lớp nghèo nàn, phần vì đám trẻ con ở đây chẳng khác bầy dê được thả hoang tự lớn, ham chơi hơn ham học. Mà quan trọng hơn, phụ huynh trong những gia đình công nhân bình thường cũng chẳng kì vọng gì nhiều vào chuyện học hành của con cái.

Đa số phụ huynh khá thờ ơ, được chăng hay chớ với chuyện con cái đi học, chúng còn học được thì nộp học phí cho đi học, không học được nữa thì sớm theo cha mẹ vào nhà máy làm công nhân. “Kháo sơn cật sơn, kháo thủy cật thủy”, sống đâu dựa đấy; đối với các gia đình công nhân còn chỗ dựa nào lớn hơn là nhà máy này. Hàng năm nội bộ nhà máy cơ khí Trường Thành vẫn tổ chức tuyển công nhân, giải quyết vấn đề việc làm cho một loạt con em công nhân viên chức. Đối với những công nhân sống bám vào nhà máy, cả đời không có nhìn xa trông rộng gì, con cái không thể học tiếp, hay thi trượt đại học vào làm trong nhà máy cũng coi như được ôm bát sắt, không phải lo toan một đời. Dân đen chỉ cần ngày ngày yên bình có cơm ăn áo mặc là đủ thỏa mãn lắm rồi.

Năm Tần Chiêu Chiêu tốt nghiệp tiểu học chị Tiểu Đan hàng xóm cũng tốt nghiệp trường kỹ thuật của nhà máy, được nhận vào học việc ở phân xưởng năm. Đến giờ, nhà chị có năm khẩu, bố mẹ và ba con đều trở thành công nhân nhà máy. Ở Trường Cơ có rất nhiều gia đình cả nhà đều là công nhân nhà máy như vậy, có nhà còn ba thế hệ cùng từng làm việc trong nhà máy, thật đúng là “ra trận cha con không rời”. Tuy hai năm gần đây đãi ngộ từ nhà máy không còn tốt như trước nhưng có thế nào đây vẫn là doanh nghiệp lớn của nhà nước, công nhân viên chức vẫn tìm mọi cách đưa con cái nhà mình vào làm. Không màng gì cao sang, chỉ mong một chỗ làm ổn định, đáng tin trong nhà máy quốc doanh.

Hai năm trước, chị Tiểu Đan vất vả lắm mới nằm trong số ba mươi học viên được nhận vào trường kỹ thuật của nhà máy, bác Chu liền vui vẻ bày mấy mâm cỗ mời bà con bạn hữu. Bác trai hân hoan: “Vậy là tốt rồi, cuối cùng chuyện công ăn việc làm của con cái cũng giải quyết xong. Nỗi lo canh cánh trong lòng nay cũng trút được rồi.”

Bọn trẻ trong khu tập thể từ nhỏ đã quen những cảnh này nên đều tự ý thức được tương lai: nếu không học hành tử tế vẫn có cơ hội vào làm công nhân nhà nước, không cần lo lắng thái quá chuyện tiền đồ sau này vì thế dĩ nhiên chẳng buồn để tâm chuyện học hành. Rất ít trẻ con có ham thích học tập hay quyết tâm gắng sức theo nghiệp đèn sách. Mấy năm trước con trai bác Lý hàng xóm thi đậu vào một trường đại học ở Bắc Kinh, tuy không vào Thanh Hoa Bắc Đại danh tiếng lẫy lừng nhưng cũng đủ làm xôn xao cả khu tập thể nghèo. Trước kia trong khu từng có người thi đỗ đại học nhưng không phải trường ở Bắc Kinh, con trai bác Lý là người đầu tiên được đi học đại học ở Bắc Kinh, khiến gia đình rạng danh, nở mày nở mặt.

Nếu Tần Chiêu Chiêu có thể học được, mẹ cô cũng hi vọng con gái mình sẽ là người thứ hai được lên Bắc Kinh học, vì thế bà quyết định bỏ gần tìm xa, đưa con tới đăng kí học ở trường Nhị Trung.

Học ở trường Nhị Trung trong thành phố, hôm nào Tần Chiêu Chiêu cũng lóc cóc chiếc xe đạp khung ngang cũ tới trường. Kiều Mục chuyển từ trường tiểu học thực nghiệm của thành phố lên trường trung học thực nghiệm, hàng ngày tự mình đạp xe đi học. Từ khu Trường Cơ vào thành phố chỉ có một đường lớn nên hai người vẫn thường chung đường; đi chung mười phút vào tới thành phố sẽ tách ra mỗi người một hướng. Tan học Tần Chiêu Chiêu thường xuyên gặp Kiều Mục đạp một chiếc xe đạp bóng loáng mới tinh lướt như bay trên đường nhựa. Sơ mi trắng vô ngần dưới ánh mặt trời, cậu vẫn luôn luôn thanh nhã, sạch sẽ như thế.

Không hiểu sao, dần dần Tần Chiêu Chiêu bắt đầu chờ mong được vô tình gặp Kiều Mục hàng ngày. Mỗi lần thấy cậu, cô lại vô thức giữ nguyên tốc độ, giữ nguyên khoảng cách bám theo phía sau. Bánh xe lăn tròn trên con đường ngập nắng vàng tươi, trái tim Tần Chiêu Chiêu cũng rộn ràng trong lồng ngực.

Mười hai tuổi, từ giã tháng ngày thơ ấu chập chững sang tuổi thiếu niên, Tần Chiêu Chiêu vẫn không hiểu vì sao mỗi lần gặp Kiều Mục là tim luôn rộn ràng trong lồng ngực. Cô chỉ mơ hồ nhận ra mình rất thích được gặp Kiều Mục trên đường. Ngày nào được thấy cậu thì hôm đó tâm tình rất tốt, vô cùng vui vẻ, tuy rằng cậu chưa từng nói chuyện với cô, thậm chí, cũng chưa từng liếc mắt nhìn cô lấy một lần.

Advertisements

Những tháng năm hổ phách 6.2

Trong lớp có bạn mua băng cassette của nhóm Tiểu Hổ, Tần Chiêu Chiêu từng mượn về nghe. Ở nhà không có đài cassette, cô bé phải sang nhà bác Lý hàng xóm nghe nhờ. Cái đài này là báu vật của bác Lý, trẻ con tuyệt đối không được động vào. Bác Lý đích thân mở nhạc rồi ngồi canh ở bên, băng chạy hết mặt A thì đổi sang mặt B. Tần Chiêu Chiêu ngồi trên chiếc ghế đẩu cứ thế mê mẩn nghe tới hết cả băng. Băng chạy hết rồi vẫn muốn nghe lại lần nữa nhưng ngại làm phiền thêm, bỗng nhiên bác Lý chủ động bật lại một lần nữa: “Băng này nghe cũng được phết nhỉ!”

Tần Chiêu Chiêu mở cờ trong dạ, hôm đó cứ ngồi miết ở nhà bác Lý nghe băng đến tận khi mẹ gọi về ăn cơ.

Xem xét hết một lượt, Tần Chiêu Chiêu cẩn thận chọn lấy hai bộ bưu thiếp, một bộ hình nhóm Tiểu Hổ, bộ kia hình Saint Seiya, vừa tròn năm đồng. Thanh toán xong xuôi chợt thấy trong góc quầy bày một bộ bưu thiếp Ông Mỹ Linh. Hoàng Dung mà cô từng yêu thích mấy năm trước đã ngọc nát hương tan[1], nhưng cô vẫn nhớ rõ người diễn viên ấy, cũng nhớ rõ ngày bé đã từng chơi trò hóa trang thành Hoàng Dung. Cầm bộ bưu thiếp lên ngắm nhìn, đều là những bức hình kinh điển của Ông Mỹ Linh trong “Anh hùng xạ điêu” – những hình ảnh lưu lại khoảnh khắc đẹp đẽ huy hoàng nhất của cô. Tần Chiêu Chiêu rất muốn mua nhưng không còn tiền.

Muốn mà không có tiền, biết phải làm sao? Như có ma xui quỷ khiến, Tần Chiêu Chiêu liếc mắt trông sang chủ quầy thấy ông đang cúi đầu trả tiền thừa cho người khác hoàn toàn không chú ý tới mình. Cô liền nắm chắc bộ bưu thiếp trong tay, vô thức bước ra ngoài… Một bước, hai bước, ba bước, bốn bước… Ra tới cửa, cô bé co chân chạy, tim đập thình thịch theo từng bước chân chỉ chực nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hôm đó Tần Chiêu Chiêu chạy một mạch về tận khu Trường Cơ. Ngày ấy người ở khu Trường Cơ vào thành phố thường không đi xe công cộng, một vì không thuận tiện – mỗi lần muốn đi lại phải ra tận đường lớn phía ngoài nhà máy ngồi chờ xe, lại còn phải trả tiền xe nữa, vừa đi vừa về cũng không rẻ. Muốn vào thành phố tốt nhất là đạp xe, nếu không cứ men theo đường nhỏ sẽ tới. Tần Chiêu Chiêu và các bạn cùng đi bộ vào thành phố, cuối cùng một mình cô chạy về trước, mồ hôi chảy ròng ròng trên tay ôm chắc ba bộ bưu thiếp – hai bộ mua, một bộ trộm. Về tới nhà rồi đế, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.

Hôm sau tới lớp, các bạn xúm lại hỏi vì sao hôm qua một mình im ỉm trốn về trước? Cô bé liền đỏ mặt dối rằng hôm qua đột nhiên buồn đi vệ sinh, lúc sau quay lại không thấy các bạn đâu nữa liền chạy một mạch về.

Tần Chiêu Chiêu có ba bộ bưu thiếp, mỗi bộ mười cái, đủ để đáp lễ bạn cùng lớp. Mỗi bộ cô bé cố tình giữ lại một tấm mình thích nhất – ảnh chụp chung nhóm Tiểu Hổ, bộ hình Ông Mỹ Linh giữ lại tấm hình Hoàng Dung xinh đẹp nhất, và một tấm hình mười hai thánh đấu sĩ trong Saint Seiya – rồi cất kín trong một hộp bánh bằng sắt. Đây là hộp nữ trang chứa tấp cả những thứ trân quý nhất của cô.

 

Hạ Cầm được tặng nhiều bưu thiếp nhất, đem bày kín cả mặt bàn, cô giáo chủ nhiệm nhìn thấy cũng phải nhạc nhiên: “Nhiều người tặng bưu thiếp cho em thật đấy!”

Cô bé kiêu hãnh tươi cười: “Mọi người đều thích chơi với em nên nhận được nhiều thiếp lắm ạ!”

Nhưng nhận được nhiều bưu thiếp quá cũng không phải chuyện hay ho, nhận rồi phải đáp lễ, nhận càng nhiều trả càng nhiều. Cha mẹ Hạ Cầm chỉ là nhân viên bình thường trong nhà máy, mẹ nghỉ bệnh dài hạn vì sức khỏe yếu; vì thế gia cảnh tầm tầm, cô bé không có nhiều tiền tiêu vặt để mua bưu thiếp. Nghĩ tới chuyện làm thế nào có được chừng đó bưu thiếp để tặng lại bạn bè cũng đủ khiến Tần Chiêu Chiêu phát rầu giùm cô.

Kết quả Hạ Cầm cũng xảy ra chuyện vì mấy tấm bưu thiếp.

Cũng giống Tần Chiêu Chiêu, Hạn Cầm không đủ tiền mua bưu thiếp nên nảy lòng tham trộm ở quầy hàng. Cô nhóc lớn gan, trót lọt ở quầy này, thấy mọi việc thuận lợi càng u mê, không những chẳng bỏ chạy còn sang hàng khác trộm thêm. Kết quả bị chủ quầy bên kia bắt được, ông ta nổi trận lôi đình hung hăng kéo hai cánh tay cô còn nói mấy hôm trước ông ta đã mất trộm một bộ bưu thiếp khác, giờ bắt được đứa trẻ hư không cẩn thận dạy dỗ sao được chứ?

Lúc này vị chủ quán bên cạnh đã nhận ra bộ bưu thiếp trong tay Hạ Cầm chính là thứ vừa không cánh mà bay khỏi tiệm nhà ông ta, hai người lớn xúm lại giáo huấn cô bé. Bọn họ không hề trách mắng gì, chỉ lấy dây lưng cột cô bé vào thân cây bên đường thị chúng, coi như giết gà doạn khỉ, nhóc con dám to gan ăn trộm hậu quả sẽ thế này.

Người đi đường vây lại thành vòng vừa xem vừa chỉ trỏ bàn tán, cô bé cúi thấp đầu khóc sướt mướt, gan lớn thường ngày biến mất không tăm tích. Có người ở khu Trường Cơ đi qua nhận ra cô bé, đây chẳng phải con gái bác Hạ phân xưởng năm đấy sao. Chủ quán nghe vậy cao hứng: “Các bác nhận ra con ranh này à? Khéo thật, nhờ các bác chuyển lời tới người nhà, bảo họ đến đưa con bé về. Còn nhỏ thế này đã đua đòi trộm cắp, không dạy dỗ nghiêm khắc sao được?”

Chuyện tốt không ra khỏi cửa, tiếng xấu lan ngàn dặm; người kia mang lời nhắn về, chưa đầy một ngày cả khu Trường Cơ ai cũng biết con gái bác Hạ phân xưởng năm đi trộm đồ trong thành phố bị bắt được, nhà họ Hạ mất mặt vô cùng. Hạ sư phó sầm mặt đưa con gái về khóa trái cửa lại đánh một trận thừa sống thiếu chết, tiếng khóc thê lương vang vọng mãi.

Không ít người vây quanh cửa nhà họ Hạ xem náo nhiệt, Tần Chiêu Chiêu cũng cùng một đám con nít chạy tới thò đầu ra xem. Nghe thấy tiếng Hạ Cầm khóc, cô cũng hết hồn, nhớ hôm trước mình cũng trộm đồ, may không bị bắt nếu không… Chỉ nghĩ đến đây cũng thấy lạnh sống lưng.

Hạ Cầm chịu đòn của ba xong tới trường không còn cái thần khí “Tiểu nữ vương” nữa, giờ cô bé chỉ ngồi im cúi đầu, bạn bè cũng không còn ai mon men tới chơi cùng vì ở nhà người lớn vẫn dặn thật kỹ không được chơi với bạn đi trộm đồ. Chẳng ai mong con mình chơi với đứa trẻ mang tiếng, sợ con mình sẽ học theo thói xấu.

Lúc trước Hạ Cầm thường xuyên kéo bè cô lập bạn cùng lớp như Tần Chiêu Chiêu, đến giờ tới lượt mình bị cô lập lại. Kì thực, Tần Chiêu Chiêu rất cảm thông với cô, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài, làm sao có thể đồng cảm với kẻ vì mấy tấm bưu thiếp mà đi ăn trộm đây?

 

Mùa hè năm 1994, Tần Chiêu Chiêu tốt nghiệp tiểu học.

Cô là một trong những học sinh cuối cùng học trong trường dành cho con em nhân viên khu Trường Cơ, sau năm ấy trường đóng cửa. Nguyên nhân do gần đây chính sách kế hoạch hóa gia đình dần có hiệu quả, tỉ lệ sinh đẻ chậm lại, số trẻ con đến tuổi đi học mỗi năm giảm dần, mấy năm liền trường thường xuyên thiếu học sinh. Hơn nữa, đa số giáo viên dạy ở đây không phải người được đào tạo sư phạm bài bản, mới học hết cấp hai cấp ba, kĩ năng sư phạm rất kém. Cả hai nguyên nhân trên khiến Phòng giáo dục thành phố quyết định đóng cửa trường, học sinh sẽ chuyển sang các trường tiểu học công lập gần đó.

Hai dãy phòng học từ đó chẳng còn ai dùng tới; ít lâu sau cổng chính, cầu thang cũng bị cắt xẻ, trở thành móng cho dãy nhà nhân viên hùn vốn xây. Lúc xây dựng lại, tiếng động cơ gầm rú, thay thế và xóa nhòa hết tiếng ê a đọc sách năm nào.

 

Ấu thơ theo năm tháng yên ả trôi qua kẽ tay.

[1] Ông Mỹ Linh (1959-1985) là một nữ diễn viên người Hồng Kông, cô trở nên nổi tiếng thập niên 1980 với vai diễn tiêu biểu Hoàng Dung trong bộ phim Anh hùng xạ điêu 1983; đời tư của cô gắn liền với nam diễn viên Thang Chấn Nghiệp và kết thúc bằng hơi gas.

Những tháng năm hổ phách 6.1

 

Chương sáu

 

Mùa đông năm năm lớp sáu, trời trở lạnh bất thường. Những ngày lạnh lẽo như thế Tần Chiêu Chiêu không muốn đến lớp, chỉ muốn được rúc trong chăn ngủ nướng, vì thế thường giả bộ đau bụng để nghỉ học.

Một hôm cô bé lại giả bệnh, vừa khoan khoái tỉnh giấc trong chăn ấm thì nghe thấy tiếng mẹ và bác Chu – mẹ chị Tiểu Đan – từ gian ngoài vọng vào.

Là bác Chu hỏi trước: “Chiêu Chiêu nhà cô hôm nay lại nghỉ học à?”

“Vâng, chẳng hiểu sao gần đây con bé đau bụng suốt, chẳng biết có phải giun sán gì không nữa.”

“Lớn thế rồi còn giun sán gì nữa, hay là sắp thành người lớn rồi cũng nên.”

Mẹ cô nghe thế lắp bắp kinh hãi: “Sao nhanh thế được chứ, con bé chưa đầy mười hai gì mà đã thành người lớn được. Tôi đây phải đến năm mười sáu cơ đấy!”

“Trẻ con giờ có giống ngày xưa đâu. Lúc nhỏ cô ăn gì, giờ xem bọn nhóc này ăn những gì nào, lớn nhanh một tí cũng chẳng có gì lạ.”

Tần Chiêu Chiêu vừa mới tỉnh giấc, mơ mơ màng màng nghe tiếng nói vọng vào, lơ ngơ chẳng hiểu được bao nhiêu, cũng không để tâm lắm. Hôm sau đi học vừa đến cổng trường lại gặp cô giáo Lữ chủ nhiệm đang bước trên cầu thang, được cô hỏi thăm: “Tần Chiêu Chiêu, em khỏe rồi chứ?”

Tần Chiêu Chiêu nhớ lại mấy câu nghe trộm được hôm qua, không nghĩ ngợi gì buột miệng: “Thưa cô mẹ em nói không phải em bị bệnh mà là sắp thành người lớn rồi!”

Trường học ở Trường Cơ được xây dựa lưng vào một sườn núi nhỏ giống như khu tập thể. Qua cổng chính là một dãy bậc thang dài, đi hết bậc thang là tới sân thể dục lớn, đi thêm chục bậc nữa sẽ đến hai dãy phòng học. Bên trái là dãy phòng cho học sinh tiểu học, bên phải là phòng học của sinh viên kỹ thuật thuộc nhà máy.

Lúc cô Lữ hỏi chuyện, cô đã đi được kha khá còn Tần Chiêu Chiêu chỉ vừa bước lên bậc thang, cách xa nên thầy cao giọng trò cũng gân cổ, âm thanh không hề nhỏ.

Lời vừa thoát khỏi miệng, cô Lữ không nhịn được cười, mà mấy sinh viên kĩ thuật mười bảy mười tám vừa nam vừa nữ cũng che miệng cười ran.

Tần Chiêu Chiêu ngơ ngác không hiểu mình đã nói gì mà chọc mọi người cười đến vậy. Đến tận lúc sau mang vở bài tập lên phòng giáo viên, cô Lữ vừa nhìn thấy cô bé vẫn còn cười. Không những thế, bảy tám giáo viên trong phòng cũng nhìn cô bé mà tủm tỉm, rõ ràng đã biết ban nãy cô đã gây ra chuyện tức cười lắm. Có điều cô bé nghĩ nát óc vẫn không hiểu nổi rút cục sao câu nói của mình lại khiến mọi người cười dữ như vậy.

Cô Lữ nhận bài của Tần Chiêu Chiêu, mím miệng nhịn cười dặn dò: “Chiêu Chiêu à, có thành người lớn cũng không cần phải lớn tiếng khoe thế đâu.”

Tần Chiêu Chiêu ù ù cạc cạc gật đầu, mang một bụng nghi hoặc về kể cho mẹ, mẹ nghe xong dở khóc dở cười: “Con bé ngốc này!”

Sao cô lại ngốc đây? Mẹ cũng chẳng giải thích nốt cho cô, vì thế đây vẫn là niềm nghi hoặc lớn nhất trong lòng Tần Chiêu Chiêu suốt những năm tiểu học, đến tận sau này lên cấp hai cô mới dần nhận ra ngày trước mình đã ngốc thế nào.

 

Kỳ hai năm lớp sáu, sắp đến ngày tốt nghiệp nên học sinh trong lớp thường tặng nhau bưu thiếp lưu niệm. Một bộ bưu thiếp giá vài đồng, với học sinh tiểu học quả là không rẻ. Mà cùng năm ấy, ông nội Tần Chiêu Chiêu ở quê cũng vừa mất, cả nhà hai lần về quê chịu tang tốn không ít tiền. Mấy tháng nay thức ăn trong nhà đều là cải xanh rẻ tiền, cô cũng chẳng có nhiều tiền tiêu vặt vì thế càng thêm căng thẳng, cô không có nhiều tiền để mua bưu thiếp tặng mọi người.

Nhưng dù cô có không tặng người ta, người ta cũng vẫn tặng cho cô, nhận của người mà không đáp lại sao phải phép? Vì vậy, cô bé đành ương ngạnh kiên trì xin mẹ tiền mua bưu thiếp, còn ngập ngừng: “Các bạn cứ mang tặng con, chẳng lẽ con không tặng lại hay sao?”

Mẹ nghe xong lặng thinh hồi lâu, cô bé đã tưởng không còn chút hi vọng gì nữa rồi lại thấy mẹ rút ra năm đồng. Cô bé vui sướng ngất ngây, cầm số tiền lớn nhất từ xưa tới giờ cùng bạn bè vào thành phố chọn mua bưu thiếp.

Cửa hàng bách hóa tấp nập tọa lạc ngay bên ngã tư đường, có một quầy nhỏ chuyên bày bán bưu thiếp, poster, ảnh dán, nơ buộc tóc, đồng hồ điện tử, và các loại đồ chơi mà học sinh yêu thích. Cuối tuần, trẻ con tụ tập vây quanh quầy hàng, Tần Chiêu Chiêu và các bạn mạnh ai nấy chen vào trong chọn bưu thiếp.

Trong các loại bưu thiếp, loại in hình nhóm Tiểu Hổ[1] là đắt hàng nhất. Ba chàng trai trẻ này là nhóm nhạc thịnh hành nhất ngày đó, chiếm lĩnh thị trường châu Á với tốc độ chóng mặt, khai mở một thời đại thần tượng hoàn toàn mới, được vô số thanh thiếu niên ưa thích. Tiếng hát của họ đã bầu bạn với Tần Chiêu Chiêu suốt thời tiểu học. Ở trường, bạn bè cô cực kỳ yêu thích  bài hát “Vườn táo xanh hạnh phúc” nổi tiếng của họ, Tần Chiêu Chiêu lại thích “Bầu trời rực rỡ, ước mơ rực rỡ” hơn; mỗi khi nghe bài hát lại thấy thế giới trước mắt trở nên rực rỡ vô ngần.

[1] Nhóm Tiểu Hổ có tên tiếng Anh là The Little Tigers, gồm ba thành viên “Phích lịch hổ” Ngô Kỳ Long, “Tiểu soái hổ” Trần Chí Bằng và “Quái quái hổ” Tô Hữu Bằng, là ban nhạc thần tượng nổi tiếng của Đài Loan cuối thập kỉ 80, đầu thập niên 90.

Những tháng năm hổ phách 5.3

Khi Tần Chiêu Chiêu vào lớp năm, bất kể nam sinh hay nữ sinh cơ hồ đều mê mẩn một bộ phim hoạt hình – Thánh đấu sĩ “Saint Seiya“.

Tần Chiêu Chiêu cũng không ngoại lệ, cứ chiều tối là cô bé lại canh chừng để xem “Saint Seiya” trên truyền hình, đúng sáu giờ tối tivi sẽ phát một tập phim, gói gọn trong mười lăm phút. Mà phim thường kết đúng vào lúc gay cấn khiến người ta vô cùng háo hức. Hôm sau tới trường, đám con trai sẽ tụ tập lại một chỗ với nhau bắt chước Pegasus Seiya chòm Thiên Mã, Dragon Shiryū chòm Thiên Long… Còn các cô bé sẽ chụm đầu lại ríu rít bàn tán xem giữa Athena hay Hilda ai xinh đẹp hơn, hay mình thích ai nhất trong mười hai Thánh đấu sĩ mang áo giáp vàng.

Trong “Saint Seiya”, mười hai vị Thánh đấu sĩ vàng chỉ là các nhân vật phụ mà thôi. Trước khi chiếu phần có mười hai Thánh đấu sĩ mang áo giáp vàng, đám trẻ con vẫn vô cùng say mê hào hứng với năm nhân vật chính là Pegasus Seiya chòm Thiên Mã, Cygnus Hyoga chòm Thiên Nga, Dragon Shiryū chòm Thiên Long, Andromeda Shun chòm Tiên Nữ; Phoenix Ikki chòm Phượng Hoàng. Nhưng mười hai Thánh đấu sĩ giáp vàng vừa xuất hiện thì không biết bao nhiêu khán giả đổi dạ thay lòng, nhất là các cô bé. Thật ra đây cũng chẳng phải chuyện gì kì lạ, Thánh đấu sĩ hoàng kim quả thật là rất quyến rũ. Mu chòm Bạch Dương lịch lãm tao nhã, Shaka chòm Xử Nữ hoàn mỹ phiêu dật, Camus chòm Bảo Bình lạnh lùng cao ngạo nhưng không kém phần ôn nhu dịu dàng, Saga chòm Song Tử tổng hòa của cả thiện lương và tà ác, ngoài ra còn có Milo tàn bạo chòm Thiên Yết, Shura cuồng ngạo như chính chòm sao Ma Kết, Aldebaran chòm Kim Ngưu khẳng khái cương nghị, Aiolos trung thành của chòm Nhân Mã, cùng Aiolia hiện thân của chòm Sư Tử dũng cảm… Nhân vật không chỉ đẹp đẽ mà còn mỗi người một vẻ, không ai lẫn với ai, sao có thể trách các thiếu nữ không phát cuồng chứ?

Đến giờ series “Saint Seiya” đã trở thành anime kinh điển thuộc hàng tuyệt tác của Nhật, mặc dù xét cho kĩ thì cốt truyện cũng đơn giản, không có gì mới mẻ nhưng cảnh phim với những màn chiến đấu hoành tráng, tạo hình nhân vật đẹp đẽ tinh xảo, nhân vật cá tính sắc nét cùng những tình cảm huyết nhục thân thiết cảm động khiến câu chuyện luôn có sức hút mãnh liệt. Dẫu hơn hai mươi năm trôi qua nhưng đến giờ nó vẫn hấp dẫn vô số fan hâm mộ.

Ngày ấy, có một vấn đề mà mấy cô bé vẫn thường tụm lại bàn tán: ai xứng đáng là đại diện cho mười hai Thánh đấu sĩ giáp vàng? Đương nhiên được ủng hộ nhất vẫn là Mu chòm Bạch Dương và Shaka chòm Xử Nữ.

Các cô bé cùng công nhận người đẹp trai nhất trong mười hai hoàng kim đấu sĩ là Mu và Shaka, mặc dù Aphrodite chòm Song Ngư mới là người mang danh xưng “Đấu sĩ vàng đẹp trai nhất” nhưng nhân vật này lại đại diện cho phe ác nên không được hâm mộ nồng nhiệt như Mu và Shaka. Phần lớn con gái trong lớp đều thích Shaka hơn, còn Tần Chiêu Chiêu thì theo phe Mu. Cô bé cực kì thích Thánh đấu sĩ Mu tao nhã của chòm Bạch Dương, thích đến độ có tiền cũng không đi mua đồ ăn vặt mà dùng hết để mua ảnh dán Saint Seiya. Đa số các bạn khác trong lớp cũng giống cô bé.

Hạ Cầm cũng thích Mu, luôn hào hứng sưu tầm ảnh dán có hình Mu, nếu ai mua một tấm poster mới có một hình Mu mà cô nàng chưa có, chắc chắn cô nàng sẽ lấy luôn hình đó, có dán vào sách vở rồi cũng bóc ra. Bởi vì Hạ Cầm là “Nữ vương” trong lớp nên các bạn nữ khác dẫu tiếc vẫn phải chiều theo ý cô nàng.

Sau vụ giấy gói kẹo Thỏ Trắng, Tần Chiêu Chiêu đã rút ra được bài học, tuyệt đối không mang ảnh dán Saint Seiya của mình tới lớp, bị thiệt một lần nên khôn ra rất nhiều. Tiền tiêu vặt của cô không nhiều, chẳng mua được bao nhiêu tranh, đã ít mà còn bị người ta lấy mất chẳng phải càng không có gì hay sao.

Ngày đó poster dán tường thường có hai loại, loại nhỏ hai hào một tấm, còn có loại lớn năm hào một tấm. Poster năm hào sẽ to hơn một chút, nhân vật cũng rõ hơn, Tần Chiêu Chiêu thà “trữ khuyết vật lạm” thà có ít chứ không tiêu bừa, thường tích cho đủ năm hào rồi đi mua một tấm poster lớn, sau đó cẩn thận bóc từng hình một, dán vào trong sổ tay chép bài hát, từ từ thưởng thức.

 

Một trưa đi học về, Tần Chiêu Chiêu bắt gặp ba cũng vừa tan làm về, ông gọi Chiêu Chiêu lại, đưa tờ tạp chí cũ đang cầm trên tay cho cô bé xem và nói: “Ba có mua cái này cho con.”

Ba mua gì vậy? Tần Chiêu Chiêu không hiểu chuyện gì cứ thế nhìn ba lật từng tờ tạp chí, một trang lại một trang: “Ơ, rõ ràng ba kẹp vào đây mà, sao giờ lại không thấy nhỉ?”

Lật đến tờ thứ ba cuối cùng cũng thấy một tờ poster Saint Seiya nằm giữa cuốn tạp chí. Tần ba lấy ra đưa cho con gái: “À, đi làm về thấy người ta bán cái này bên đường nên tiện tay mua cho con một tấm, sau này con phải ngoan nghe lời nhé!”

Đột nhiên được ba mua ảnh dán cho là điều Tần Chiên Chiêu chưa bao giờ ngờ tới. Cô bé không biết ba vẫn thường để ý và nhớ như in những gì cô thích nên mới chủ động mua thứ này cho cô. Cứ tưởng tượng một người lớn bốn chục tuổi chen giữa một đám con nít đang vây lấy quán bán ảnh dán bên vệ đường bới bới lục lục… là một cảm giác ấm áp mềm mại lại dâng lên ngập lòng Tần Chiêu Chiêu. Cô bé ra sức gật gật: “Vâng, từ nay con sẽ nghe lời ba mẹ!”

Trước đây Taàn Chiêu Chiêu không thích ba mà chỉ gần gũi với mẹ, bởi vì ba thường không đối xử nhẹ nhàng với cô bé, hở ra một chút là mắng hoặc đánh. Lúc còn nhỏ cô không dám phản kháng lại, tới giờ lớn hơn chút tuy cô không dám cãi lại ba ra mặt nhưng vẫn thường cáu khỉnh trong lòng, một khi đã không vui vẻ cô bé sẽ làm ngơ coi như không biết ba vừa nói gì. Tấm ảnh dán này đã giúp cô bé nhận ra rằng ba thật sự rất yêu thương mình; một cảm giác mềm mại, dịu dàng xâm chiếm trái tim cô bé, mãi đến sau này cô bé mới biết đây là thứ cảm giác mà người ta vẫn gọi là “cảm động”.

Tần Chiêu Chiêu luyến tiếc không nỡ bóc tấm poster ra dán nên vẫn giữ nguyên như vậy cất đi, mỗi lần nhìn lại thấy ấm áp trong lòng.

 

Sau khi thu sưu tầm được vô số ảnh dán hình Mu, Hạ Cầm bỗng phát hiện ra một chuyện vô cùng trọng đại: “Các cậu có thấy cậu nhóc Thượng Hải ở khu “Trung Nam Hải” rất giống Aries Mu trong phim không? Hai người họ còn cùng tên nữa đấy![1]

Giống lắm sao? Một đám nữ sinh hiếu kì liền năm lần bảy lượt rủ nhau tìm sang khu “Trung Nam Hải” để ngắm thử Tần Mục. Giờ Kiều Mục đã lớn hơn nên không còn bị mẹ quản thúc nghiêm ngặt như ngày bé nữa, thường được xuống lầu tập đi xe đạp trong sân khu tập thể. Mấy cô nhóc vừa thấy cậu là tán thành “Đúng là giống thật!”

Thật ra Kiều Mục sao có thể giống với Hoàng kim đấu thánh sĩ Mu của chòm Bạch Dương được đây? Khi Mu lần đầu xuất hiện trong anime đã khiến bao người kinh diễm; một bóng độc ảnh gợi lên bốn chữ “thần giữa loài người”. Mu chẳng phải thần tiên mà còn cao hơn thế, mái tóc tím biếc tung bay trong gió, cặp mắt lục nhạt sắc lạnh, nốt chu sa điểm giữa trán càng làm tăng thêm khí chất như ngọc của anh. Có là thần tiên giữa nhân giới cũng chẳng được như vậy! Con người hoàn mỹ, tinh tế như vậy chỉ tồn tại trong thế giới hoạt hình ảo diệu, giữa nhân gian có được mấy người?

Sở dĩ mấy cô bé này có cảm giác Kiều Mục giống với Mu vì cậu nhã nhặn sạch bong, tao nhã hệt như Mu vậy. Tần Chiêu Chiêu chen giữa đám người, tranh thủ nhìn trái nhìn phải ngắm nghía Kiều Mục đứng cách không xa cũng nhận thấy quả là càng nhìn càng giống nhau.

Kiều Mục đang đạp xe trong sân, gần như chẳng có chút cảm giác nào với mấy cô bé đang núi ngoài cổng nhìn mình chỉ trỏ. Cuối cùng Hạ Cầm lớn gan cất tiếng gọi đùa: “Mục, Mục Mục ơi, Mục Mục….”

Kiều Mục dừng xe lại ngơ ngác nhìn mấy cô bé, hiển nhiên cậu không chắc có phải mấy cô bé kia đang gọi mình hay không nên chần chừ không biết có nên đáp lại không. Biểu hiện ngơ ngác của cậu thật rất dễ thương, mấy cô bé thấy vậy không nhịn được cười, Hạ cầm lại to gan hơn, vừa cười cười vừa gọi lớn hơn: “Mục Mục ơi, Mục Mục…”

Trên ban công tầng ba, mẹ Kiều Mục là Mục Lan nghe thấy tiếng láo nháo liền đi tới, ánh mắt đảo qua dưới lầu liền lập tức gọi con trai vào nhà. Cậu nhóc nghe lời quay gót vào nhà, Hạ Cầm mất hứng thở dài: “Đi mất rồi, thật chán chết!”

Sau này, các cô cũng có đi qua khu “Trung Nam Hải” vài lần nhưng rất khó có thể thấy Kiều Mục đạp xe dưới lầu, mà nếu có sẽ có cả mẹ cậu ở bên. Có Mục Lan ở đây, Hạ Cầm gan lớn nhất cũng không dám lỗ mãng, chỉ còn biết ngoan ngoãn kéo mấy cô bé còn lại quay đầu chạy lấy người.

Với mấy cô bé này chàng đấu sĩ Mu mang áo giáp vàng trong tivi quá xa vời, nhưng ngay cả chàng Mu bằng xương bằng thịt trong hiện thực này, thoạt trông gần trong tấc gang nhưng kỳ thực cũng xa tận chân trời.

 

 

[1] Trong tiếng Trung tên minhfAries Mu trong Saint Seiya được phiên âm thành chữ “Mục” giống với tên của Kiều Mục.

Những tháng năm hổ phách 5.2

Ngày Quốc tế thiếu nhi năm ấy, Tần Chiêu Chiêu học lớp bốn, Phòng giáo dục thành phố muốn tổ chức một buổi hội diễn văn nghệ của học sinh tiểu học. Trường dành cho con em nhân viên khu Trường Cơ cũng tham gia một tiết mục tốp ca, Tần Chiêu Chiêu vinh dự được chọn vào nhóm đi dự thi. Cô bé cực kì vui vẻ, trước kia ngày Quốc tế thiếu nhi chỉ được biểu diễn trên bãi tập nhỏ xíu của trường còn lần này là được đứng trên sân khấu ở hội trường thành phố hẳn hoi.

Nhà trường đặc biệt coi trọng lần biểu diễn trong thành phố này nên quyết định sẽ thống nhất phục trang cho các học sinh tham gia tốp ca. Trước kia, mỗi khi nhà trường tổ chức hoạt động gì đều thống nhất học sinh mặc quần áo cùng màu; nam sinh mặc sơ mi trắng quần xanh, nữ sinh là sơ mi trắng kèm váy đỏ, những ai không có quần áo đúng màu phải đi mượn. Nhưng quần áo đi mượn nên kiểu dáng lộ cộ không giống nhau, màu sắc cũng đậm nhạt khác biệt, do đó không thể hoàn toàn đồng nhất được. Vì thế, lần này nhà trường quyết định thu của mỗi học sinh hai mươi đồng để may đồng phục sơ mi trắng cùng váy và quần yếm xanh. Còn giày, tất cả thống nhất cùng đi giày da đen.

Nhà trường đề ra yêu cầu về trang phục, bọn trẻ nghe rồi về nhà máy móc truyền đạt lại cho phụ huynh. Ngày ấy hai mươi đồng là số tiền không hề nhỏ, một công nhân làm việc ở Trường Cơ lương tháng chỉ chừng một trăm đồng. Ba Tần Chiêu Chiêu vừa nghe con gái nói xong liền nhíu mày: “Quần áo thế này đắt quá! Còn bắt phải có giày da đen nữa, thế này vừa quần áo vừa đạo cụ cũng bốn chục đồng rồi. Ba không mua đâu, con đừng đi nữa!”

Tần Chiêu Chiêu nghe vậy òa khóc, nước mắt lã chã giọt nối giọt: “Không chịu đâu, con muốn đi, con muốn đi mà.”

Cái thuở nhỏ dại ấy bốc đồng ấy, câu cửa miệng của Tần Chiêu Chiêu chính là: “Không chịu đâu, con muốn, con muốn cơ”, đã vậy lần nào cũng khóc váng lên nghe rất khí thế.

Tần ba gay gắt: “Khóc cái gì mà khóc? Ông nội còn đang nằm viện kia, đâu dư tiền mua quần áo giày dép cho con tung tẩy biểu diễn.”

Ông nội ở quê bị bệnh mấy ngày nay, người già bệnh tật theo bên mình, lần trước các chú các bác đặc biệt đưa ông vào thành phố khám bệnh vì điều kiện thăm khám, điều trị ở thành phố tốt hơn hẳn ở quê. Ba cô là người duy nhất trong cả họ sống ở thành phố, đưa ông nội lên thành phố rồi đương nhiên mọi chuyện ở đây ba cô phải lo hết. Ông nội nằm viện nửa tháng, chi phí điều trị đều do ba cô chi trả. Bình thường cha già sống ở quê, ông không có cơ hội tận hiếu phụng dưỡng, tất cả đều dồn lên vai các anh em. Tới giờ cha già lên thành phố chữa bệnh, phí điều trị đương nhiên ông không thể thoái thác.

Viện phí không hề rẻ, riêng chuyện này đã khiến ba mẹ Tần Chiêu Chiêu xanh xám mặt mày. Kiếm tiền không dễ, tiêu pha cũng không dám hoang phí. Hai vợ chồng lương tháng gộp vào chỉ khoảng hai trăm đồng, tạm đủ qua ngày chứ không dư dả gì. Dẫu vậy, đối với họ hàng nghèo khó ở quê mà nói, họ là người thành phố, ăn lương nhà nước, là lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, méo mó còn hơn không, vì thế có khó có khổ cũng không cách nào than thở. Hai người chỉ còn cách cẩn thận tỉ mỉ chi tiêu, bớt được đồng nào thì bớt, tuyệt không hoang phí một xu.

Tự nhiên bỏ ra hơn bốn chục đồng sắm quần áo, giày dép đắt tiền cho con gái lên hội trường thành phố đứng vài phút hát một bài, khiến Tần ba cảm thấy thật hào nhoáng hời hợt, ông không hề muốn phải bỏ ra số tiền lớn như vậy. Tần mẹ ngồi bên muốn nói gì lại thôi, rút cục cũng không một lời nào.

Mắt thấy cơ hội được biểu diễn giữa hội trường thành phố sắp trôi qua kẽ tay, Tần Chiêu Chiêu đau lòng, một mình ngồi khóc bỏ cả cơm chiều. Một cô bé con không thể thỏa được nguyện ước nho nhỏ trong lòng ngoài việc khóc còn có thể làm được gì nữa đây? Nước mắt ứa ra mang theo bao nhiêu uất ức, tủi thân của cô bé, nước mắt cũng là vũ khí khiến cha mẹ mềm lòng. Rút cục Tần mẹ cũng bị nước mắt của cô lung lạc, hôm sau đưa cho cô hai mươi đồng đi nộp tiền quần áo. Có điều giày da thì không đủ tiền mua nên bà sẽ nghĩ cách mượn cho cô một đôi.

 

Buổi biểu diễn hôm ấy, Tần Chiêu Chiêu vinh dự được lĩnh xướng, bé mặc sơ mi trắng cùng váy yếm xanh lam đứng giữa sân khấu, hai má điểm hai mảng son hồng phớt càng nhìn càng thấy giống mặt búp bê mịn màng. Một chùm đèn sáng rọi lên cô bé, tất cả người dưới sân khấu đều chăm chú nhìn lên cô. Tần Chiêu Chiêu có chút khẩn trương, cất tiếng hát:

Hãy để chúng em khua động mái chèo, con thuyền nhỏ lăn tăn sóng gợn.

Mặt biển bao la in bóng tòa tháp trắng, bốn bề cây xanh tường đỏ.

Bóng thuyền nhỏ dập dềnh giữa sóng mênh mông, ngẩng cao đầu đón ngọn gió mát lành….”

Ban đầu có chút hồi hộp nên tiếng hát còn phô, nhưng càng hát càng nhẹ nhàng, tiếng hát trẻ thơ trong trẻo rõ ràng mang theo biết bao thuần khiết ngây thơ vang vọng khắp hội trường, tiếng vỗ tay rào rào vang dội bốn bề.

Ấy là ngày vinh diệu nhất trong cuộc đời tiểu học của Tần Chiêu Chiêu.

Tiết mục văn nghệ của trường con em nhân viên Trường Cơ được giải nhì toàn đoàn. Giải nhất thuộc về màn múa tập thể của trường tiểu học thực nghiệm, giải nhất cá nhân thuộc về tiết mục độc tấu organ của một học sinh của trường tiểu học thực nghiệm – không ai khác chính là Kiều Mục. Tiếng đàn vừa vang lên như nước chảy mây trôi, thánh thót sinh động, mười ngón tay lướt trên bàn phím đen trắng như bươm bướm múa lượn khiến hết thảy hội trường vỗ tay như sấm.

Giải thưởng được trao ngay sau đó, các “nghệ sĩ nhí” lần lượt được mời lên sân khấu nhận giải. Tần Chiêu Chiêu thay mặt tốp ca Trường Cơ lên nhận một bằng khen và một xấp sổ bìa da mềm mại, bên bìa còn in nổi một dòng chữ “Phần thưởng“, sổ này chia cho các thành viên đội hợp xướng mỗi người một cuốn. Giải nhất tập thể mỗi người được một cuốn sổ tay bìa da cứng, giải nhất cá nhân ngoài một cuốn sổ bìa da còn kèm một cây bút máy rất đẹp.

Các “nghệ sĩ nhí” nhận phần thưởng xong liền xếp thành một hàng, chuẩn bị chụp chung ảnh lưu niệm. Kiều Mục cũng cầm giấy khen cùng phần thưởng đứng cạnh Tần Chiêu Chiêu. Tần Chiêu Chiêu rất thích mấy món phần thưởng của Kiều Mục, ánh mắt ngưỡng mộ liên tục hướng về phía cậu. Liếc nhìn bằng khen trên tay Kiều Mục, cô bé chợt phát hiện mình chưa từng gặp chữ “Mục” trong tên của Kiều Mục, trước kia cô bé cứ nghĩ tên cậu là “Mộc” cơ.[1]

 

[1]Chữ “mục” trong tên Kiều Mục mang nghĩa là “kính cẩn, cung kính”, có âm đọc giống với chữ “mộc” tức là “gỗ”. Tần Chiêu Chiêu chưa từng nhìn thấy mặt chữ chỉ nghe âm đọc nên đơn thuần suy diễn  nhầm.