Ngàn năm chờ đợi 2.1

Chương 2  Chờ đợi

  Cứ như vậy, chàng bắt đầu nặn hình nhân từ ngày này sang ngày khác.

Một tháng trôi qua, Thanh Ngưng buộc phải phải bỏ đi khuôn mặt của hình nhân. Mặc dù tất cả các tiên nữ đều thấy tiếc cho khuôn mặt xinh đẹp đó, nhưng chàng vẫn chưa hài lòng, cái mà chàng muốn không chỉ là đẹp, mà còn dịu dàng như nước, thanh tú thoát tục, làm rung động lòng người…

Một năm trôi qua, chàng lại một lần nữa bỏ đi khuôn mặt của hình nhân.

Cứ bỏ đi hết lần này đến lần khác, sáng tạo hết lần này đến lần khác như vậy, chàng đã quên đi thời gian, quên đi nỗi cô đơn, ngoài việc nghe thấy lời thỉnh cầu của những con người trần tục và cứu vớt họ ra, chàng vẫn miệt mài sáng tạo sự hoàn mĩ trong lòng chàng. Chàng cũng đã từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, một cái bóng đẹp lại xuất hiện trong đầu chàng, nhìn chàng rất say đắm, tựa hồ nói với chàng rằng: “Thiếp chính là sự hoàn mĩ trong trái tim chàng!”

Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua, một khuôn mặt dịu hiền, xinh đẹp hiện ra trước mắt chàng.

Đôi mắt sáng ngời, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng; khuôn mặt tựa áng mây hồng, dường như có rất nhiều điều da diết không thể nói hết với chàng; đôi môi đỏ chúm chím mang theo một nụ cười hư vô, không biết đang mỉm cười vì ai.

Thanh Ngưng thẫn thờ vuốt nhẹ khuôn mặt hoàn mĩ của nàng, đây chính là khuôn mặt mà chàng cần!

 

Từ đó trở đi, không còn thấy bóng Thanh Ngưng đi đi lại lại trên đường thiên đình, mái đình của Thái Bạch Kim Tinh không còn được đón chàng đến chơi cờ. Các tiên nữ cũng đều đã lo xong công việc của mình và ra về.

Chỉ có Thanh Ngưng, chìm đắm trong công trình của chàng hết năm này qua năm khác.

Chàng nặn tóc cho hình nhân rất cẩn thận, để mỗi sợi tóc của nàng đều có độ dày như nhau và rất bóng.

Chàng dày công thiết kế cơ thể cho hình nhân, mỗi dường cong đều được thể hiện một cách hoàn mĩ qua mười ngón tay thon dài của chàng.

Chàng biến mây trắng thành tấm váy dài của nàng, phú cho nàng khí chất trong trắng nhất.

Và thế là, sự theo đuổi miệt mài kéo dài trăm năm đã tạo ra một hình nhân hoàn mĩ, sự chờ đợi mỏi mòn trăm năm đã sưởi ấm cho trái tim băng giá của Thanh Ngưng, ánh mắt chàng không còn toát lên vẻ lẻ loi, cô độc, hình nhân đã khiến chàng thể hiện ra vẻ dịu dàng làm ngây ngất lòng người.

Nhưng hình nhân rốt cuộc là hình nhân, dù hoàn mĩ đến đâu cũng vẫn không có tâm hồn.

Chàng đưa hình nhân vào cung điện trống trải như trái tim chàng, và chỉ có Thái Bạch Kim Tinh biết chuyện này.

“Tại sao ngài không xin tiên nữ một linh hồn để phú cho hình nhân?” Thấy chàng nâng niu một hình nhân không có linh hồn như vậy, người bạn thân nhất của chàng đã tò mò hỏi.

“Không có linh hồn tầm thường nào sánh được với nữ thần hoàn mĩ trong trái tim ta… Ngài có cách nào để cho nàng một linh hồn trong sáng hay không?” Mặc dù đang nói chuyện với Thái Bạch Kim Tinh nhưng ánh mắt si mê của Thanh Ngưng vẫn chỉ để ý đến hình nhân.

Ngàn năm chờ đợi 1.2

Sau khi chơi mười ván cờ, Thái Bạch Kim Tinh đứng dậy vỗ lên vai mình rồi than thở: “Thật sự nhiều lúc rất muốn biết mệt là cảm giác như thế nào.”

Thanh Ngưng liền lắc đầu nói: “Ngài hãy xuống xem người dân dưới trần gian, những người ánh mắt lộ rõ vẻ khát khao thì sẽ biết mệt là việc đau khổ đến nhường nào.”

“Trời tối rồi, ta cũng phải nghỉ thôi!” Thái Bạch Kim Tinh vung cây phất trần trong tay, màn trời trắng sáng lập tức biến thành màn đêm.

“Hà tất gì phải lừa mình lừa người, trong thiên cung làm gì có ban đêm và ban ngày?”

“Là do ngài thích nhìn thấu mọi vật mà thôi.”

Thấy Thái Bạch Kim Tinh rảo bước trong màn đêm và đi về phía cung điện của mình, Thanh Ngưng chỉ đứng tần ngần giữa đêm tối.

Đúng vậy, không có đêm tối thì ánh sáng còn có nghĩa lý gì? Không có nỗi đau thì con theo đuổi hạnh phúc làm gì? Không có xấu xa thì cần thì phải đề cao chân, thiện, mỹ? Chàng sống trong tiên cảnh không có bóng tối, không có nỗi đau, không có sự xấu xa như thế này thì còn gì có thể làm nữa?

Thanh Ngưng chán chường quay về tinh cung của mình, bầu trời lại rực sáng, cung điện của chàng không có phong cảnh tươi đẹp như tranh, không có dãy hành lang quanh co khúc khuỷu, không có lầu các xinh đẹp, chỉ có một vùng trống trải. Chàng thích vẻ chân thực này: nếu không cần gì hết thì cần gì phải sở hữu.

 

Mấy nàng tiên nữ vội vã bay ngang qua, thu hút sự chú ý của chàng. Không phải vì vẻ đẹp tuyệt trần của các tiên nữ, mà là vì đã lâu lắm rồi chàng không nhìn thấy các vị thần tiên vội vã như vậy.

Tò mò chàng liền bám theo, nhìn thấy rất nhiều tiên nữ đang bận rộn, người thì đón lấy đất bùn vừa được đưa đến, chia ra và đặt gọn gàng. Người thì đang tỉ mỉ nặn đất bùn thành hình người khác nhau, có người gắn linh hồn đựng trong chiếc bình vào những người được nặn bằng đất đó, rồi vung tay đưa người được nặn bằng đất vào vòng luân hồi.

Thanh Ngưng tò mò bước đến, lịch lãm hỏi: “Tiểu tiên đang làm gì vậy?”

Tiên nữ liền đáp: “Tinh Quân, gần đây trần gian xuất hiện nhiều chuyện đại sự, số lượng người trần tăng lên nhanh chóng, không đủ để phân bổ thân thể, thế nên Vương Mẫu nương nương ra lệnh cho thần thiếp tạo thêm một số hình nhân.”

Thanh Ngưng chăm chú nhìn những hình nhân được nặn bằng đất, cho dù là trai hay gái đều có một số khiếm khuyết, khuôn mặt hoặc là quá to, hoặc lại quá nhỏ, các nét hết sức kỳ quái, kể cả có một số các nét khá gọn gàng, nhưng người thì quá gầy, người lại quá mập.

“Tại sao những hình nhân được nặn bằng đất này lại có tướng mạo kỳ quặc như vậy?”

“Tay nghề của tiểu nữ không khéo, hơn nữa phải nặn hàng nghìn, hàng chục nghìn hình nhân, chắc chắn là khó tránh khỏi sự khiếm khuyết.” Tiên nữ cười ngại ngùng.

“Thế tại sao không dùng pháp lực?”

“Loại đất nặn này được Nữ Oa nương nương dùng năm xưa, bà không dùng được pháp lực để biến số đất nặn này thành hình nhân thì làm sao thần thiếp làm được.”

Thanh Ngưng gật đầu, lặng lẽ nhìn họ bận rộn, nhìn từng hình nhân được phú cho sự sống rồi đưa vào vòng luân hồi. Đột nhiên chàng cảm thấy đây là một niềm vui, đã lâu lắm rồi chàng không có được cảm nhận này.

“Ta có thể nặn hình nhân cùng các nàng được không?” Thanh Ngưng hỏi.

“Nếu Tinh Quân muốn thì dĩ nhiên là được ạ.” Nói rồi tiên nữ đưa cho chàng một ít đất nặn.

Thanh Ngưng đón lấy rồi lại bỏ xuống: “Chỗ đất này màu sắc không ổn lắm, có chỗ nào trắng hơn không?”

“Số đất vừa được đưa đến chỉ có vậy, có thể lô sau sẽ khá hơn.”

Quả nhiên, sau đó không lâu, lại có một nhóm tiên nữ mang rất nhiều đất nặn đến, chàng cẩn thận chọn ra mấy nắm sạch nhất, trắng nhất, tìm một chỗ trống và khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu nặn rất tỉ mỉ.

�ng l�� c�@% �: cần mấy canh giờ.

 

Bất kỳ thú gì, kể cả là các môn cầm, kỳ, thi, họa mà chàng đã từng yêu nhất, sau khi sống hàng nghìn năm như thế này, cũng đều không còn khiến chàng cảm thấy hứng thú nữa.

Thế nên đối với một người trẻ mãi không già như chàng, giết thời gian là việc duy nhất chàng có thể làm.

Ngàn năm chờ đợi 1.1

Chương 1  Tiên cảnh

Trong số rất nhiều vị thần tiên trên trời, chỉ có Ngũ Tinh là linh căn của nhật nguyệt, là ngũ tạng của thiên thai, là tông khí thiên địa, nhật nguyệt nhờ đó mà rực sáng.

Đông Phương Tuế Tinh Chân Hoàng Quân, họ Trình Lan, tên Thanh Ngưng.

 

 

Nam phương Huỳnh Hoặc Chân Hoàng Quân, họ Hạo Không, tên Tán Dung.

Tây phương Thái Bạch Chân Hoàng Quân, họ Hạo Không, tên Đức Tiêu.

Bắc phương Thìn Tinh Chân Hoàng Quân, tên Khởi Huyên, tự Tích Nguyên.

Trung ương Trấn Tinh Chân Hoàng Quân, tên Tạng Mục, tự Đam Diên.

Tuế Tinh Chân Quân, tên Thanh Ngưng, người trần còn gọi là Đông Phương Mộc Đức Chân Quân, sinh ra vạn vật trên thế gian, biến khổ nạn thành hạnh phúc, biến nỗi đau thành điều may mắn, nên được người đời vô cùng tôn kính. Họ thường đón ngài về để ngài phù hộ độ trì, đem lại mọi điều may mắn cho mình, thường tổ chức nghi lễ long trọng để tế ngài.

Mặc dù mỗi vị thần tiên có thể biến hóa khôn lường, nhưng đều có chân thân không thể mai một, hay cũng chính là diện mạo đích thực của mình. Chân thân của Thanh Ngưng, đầu đội vương miện, người mặc thanh hà thọ tước, chân đi hồng hoa đơn hà, tay cầm gậy ngọc, thắt lưng giắt cây kiếm Thất Kim Tinh và miếng ngọc bội trắng. Và mặt ngài như ngọc trắng không tì vết, mắt sáng như sao đêm, môi đỏ như tranh, tóc đen như lụa, mọi linh khí của trời đất đều tập trung vào con người ngài.

Có thể coi là ngôi sao rực rỡ nhất trên thiên giới.

Trong rất nhiều vị thần tiên trên thiên giới, kể cả Vương Mẫu đều thích nghe ngài chơi đàn, tiếng đàn réo rắt. Chỉ có điều, ngài rất hiếm khi chơi đàn, không có tri âm, dù lẻ loi nhưng hà cớ gì phải dùng tiếng đàn để trút bầu tâm sự.

 

Trên trời, tiên cảnh là cuộc sống mà người dưới trần thế khát khao, mong đợi nhưng không thể đạt được.

Thanh Ngưng chậm rãi rảo bước trên đám sương khói mịt mù, tiên cảnh nửa mơ nửa thực. Núi non, sông nước, rừng trúc, cây cầu, mái đình tươi đẹp xung quanh không còn giống với ngày hôm qua, nhưng dù thay đổi thế nào, trong mắt chàng vẫn là một bức tranh hư vô, vì bản thân đó là cảnh ảo.

Thái Bạch Kim Tinh đang ngồi chơi cờ trong mái đình, thấy chàng đi qua liền vui vẻ bước đến, tay vuốt chòm râu trắng, cười nói: “Đến đúng lúc quá, chơi với ta vài ván cờ nhé!”

“Chơi nghìn năm rồi, ngài không thấy chán hay sao?” Thanh Ngưng cười đáp, nụ cười luôn đọng trên môi chàng, cho dù là vui hay buồn.

“Dù gì cũng thú vị hơn so với việc ngài đứng không như vậy cả nghìn năm!” Thái Bạch Kim Tinh vuốt chòm râu trắng rồi than thở: “Tôi không thể hiểu tại sao cùng một đạo hành, tướng mạo khôi ngô, tuấn tú của ngài ngàn năm không thay đổi, còn khuôn mặt già nua của tôi cũng ngàn năm không đổi thay.”

“Đều là để chứng minh cho thân phận của mình mà thôi, ngài vui thì sẽ biến thành trẻ con ngay mà.”

“Tôi không muốn các vị thần tiên trên thiên cung nhìn thấy tôi lại phải dùng pháp lực để phân biệt thân phận của tôi.”

Thanh Ngưng cười đáp: “Ngài ôm bàn cờ, dù biến thành gì thì mọi người vẫn đoán được ra là ngài.”

“Thế ngài có định chơi hay không?” Thái Bạch Kim Tinh giận dỗi nói.

Thanh Ngưng không từ chối, chàng không có bất kỳ lí do gì để từ chối lời yêu cầu của người khác. Chàng không ăn, không uống, không ngủ, không luyện công, không luyện đơn được, xuống trần gian làm việc thiện, việc khó khăn nhất cùng lắm cũng chỉ cần mấy canh giờ.

Bất kỳ thú gì, kể cả là các môn cầm, kỳ, thi, họa mà chàng đã từng yêu nhất, sau khi sống hàng nghìn năm như thế này, cũng đều không còn khiến chàng cảm thấy hứng thú nữa.

Thế nên đối với một người trẻ mãi không già như chàng, giết thời gian là việc duy nhất chàng có thể làm.