Ngàn năm chờ đợi 2.6

Trong lúc nàng đang xoay tròn trong điệu múa thì Thanh Ngưng đã nhìn kỹ được dung nhan tuyệt trần của nàng. Nàng không những đẹp, mà còn dịu dàng tựa nước, ánh mắt đó, khí chất đó giống hệt hình nhân bị ném xuống trần gian.

Chàng phất nhẹ tay, một cây đàn ngũ huyền xuất hiện trên bàn của chàng. Mười ngón tay thon dài lướt trên dây đàn, tiếng đàn như cung âm thanh của thiên nhiên vọng ra khắp thiên đình, điệu múa của Y Vân Tiên Tử và tiếng đàn của chàng đã kết hợp với nhau thật tuyệt vời.

Một khúc nhạc kết thúc, Y Vân nhẹ nhàng cúi đầu chào, rồi nàng lại yểu điệu lùi đi như lúc mới đến…

Là thật hay là ảo, chàng cũng không phân biệt được nữa.

“Khúc nhạc này chỉ có thiên đình mới có! Tuế Tinh Chân Quân, lâu lắm rồi không được nghe tiếng đàn của ngài rồi”. Vương Mẫu nương nương phải thốt lên.

“Nương nương, tửu lực của thần không mạnh, cộng với việc vừa nãy chơi đàn tiêu hao quá nhiều thần lực, liệu người có cho phép thần lui về nghỉ ngơi không?” Thanh Ngưng cung kính đứng dậy thỉnh cầu.

“Thôi được, khanh hãy lui đi”. Vương Mẫu nhìn Ngọc Hoàng, gật đầu đồng ý.

Thanh Ngưng lùi ra khỏi điện Kim Loan và đuổi theo hướng Y Vân biến mất. Khi chiếc bóng làm say mê lòng người đó lại một lần nữa xuất hiện trong tầm nhìn của chàng, chàng bèn gọi với giọng hơi căng thẳng: “Đợi đã!”

Dường như Y Vân đã nghe thấy, nhưng sau khi bước chân vội vã dừng lại trong giây lát, nàng lại tiếp tục bước đi.

“Nàng không nghe thấy lời ta nói hay sao? Nàng mãi mãi không nghe thấy được ư?” Tiếng gọi vang xa của Thanh Ngưng đã buộc Y Vân phải dừng chân lại.

“Tinh Quân có việc gì không?” Nàng lạnh lùng vặn lại.

“Nàng nghĩ thế nào?”

“Tiểu nữ chỉ phụng mệnh để múa cho các vị thần tiên thưởng thức, xin Tinh Quân đừng như Thiên Bồng Nguyên Soái năm xưa, kết quả là phải làm yêu quái dưới hạ giới.”

Nghe thấy câu trả lời này, chàng hơi sững lại: “Nàng không quen ta ư? Ta là Thanh Ngưng.”

“Tiểu nữ biết chứ, ngài là Tuế Chân Tinh Quân, các vị thần tiên đều tôn trọng ngài. Nhưng điều này không có nghĩa rằng ngài thích làm gì cũng được.”

“Sao nàng lại như vậy? Ta là người đã tạo ra nàng, phú cho nàng linh hồn và sinh mệnh, nàng lại ăn nói với ta như vậy sao?” Thanh Ngưng liền nắm chặt vai nàng, ánh mắt lộ rõ vẻ đau khổ, dung nhan của nàng vẫn không có gì thay đổi, vẫn lạnh lùng như ngày xưa.

Y Vân liền giằng ra khỏi tay chàng, lùi một bước nói: “Tinh Quân, tiểu nữ là người sống dưới trần gian, được tích tụ linh khí của trời đất, tinh hoa của nhật nguyệt, nghìn năm tu hành mới được đứng vào hàng ngũ thần tiên. Thần thiếp không hiểu ngài đang nói gì.” Nói rồi nàng quay đầu bỏ đi.

Thanh Ngưng lại một lần nữa đuổi theo đến trước mặt nàng, chặn đường nàng, nói từng chữ một: “Bao tâm huyết của ta, sự chờ đợi của ta, bao niềm mong đợi của ta chỉ đổi lấy sự lạnh lùng như thế này của nàng ư?”

“Nếu ngài không chịu ra về thì ta sẽ đến mách với Nương Nương!” Y Vân trả lời lạnh như băng.

Thanh Ngưng sửng sốt lùi ra sau một bước, dõi theo bóng nàng đang khuất dần, chàng đã nhầm ư? Hay tất cả chỉ là ảo giác?

 

Ngàn năm chờ đợi 2.5

Dung nhan kiều diễm không còn nữa, dáng vẻ tuyệt trần không còn nữa, ánh mắt dịu dàng như nước không còn nữa. Nhìn những mảnh vụn vương vãi dưới đất, một thứ nước ấm rơi ra khỏi mắt chàng, một giọt nước mắt rơi xuống mảnh vỡ rồi biến mất ngay lập tức.

Gió lạnh thổi tới, cuốn đi những mảnh vụn dưới đất.

Thanh Ngưng đuổi theo không ngừng, nhưng chẳng thể làm được gì hơn, Nữ Oa nương nương không thể dùng pháp lực để ngưng kết đất nặn, huống chi là chàng.

Chàng chán nản quay trở về cung điện, từ đó không thấy chàng cười bao giờ nữa, cũng không thấy chàng thầm thì trong cung điện nữa. Hàng ngày, ngoài việc xuống trần, chàng chỉ thẫn thờ nhìn về phía núi Hoa Sơn.

Cuối cùng chàng đã hiểu ra tình yêu là gì, đã hiểu tại sao trước khi từ giã cõi trần, người đàn ông đó đã để lại một câu nói rằng: “Kể cả trường thọ trăm tuổi, sống lẻ loi đến cuối đời có nghĩa lý gì?”

Sau khi mất nàng, không phải công cuộc tu hành kéo dài nghìn năm của chàng rất bi ai đó sao? Không phải số mệnh trường sinh bất lão của chàng cũng là một điều đáng tiếc đó sao?

Không biết Thái Bạch Kim Tinh đứng sau lưng chàng từ lúc nào, ngài không hề hối hận khi đã phá hủy tâm huyết của Thanh Ngưng.

Thời gian sẽ thay đổi tất cả, dần dần chàng sẽ quên thôi.

“Hôm nay là ngày diễn ra yến tiệc bàn đào của Vương Mẫu, nếu ta đến muộn, bà sẽ không vui đâu.” Thái Bạch Kim Tinh kiên nhẫn nhắc nhở.

“Ờ!” Thanh Ngưng không hề nhúc nhích.

Thái Bạch Kim Tinh liền cười: “Nghe nói năm nay có một tiên nữ xinh đẹp tuyệt trần sẽ múa trên hội bàn đào, các vị thần tiên đều đã đi để giành lấy vị trí dễ xem, nếu ta không đi thì sẽ muộn mất.”

“Đẹp hơn cả nàng ư?” Thanh Ngưng vẫn không nhúc nhích.

“Ít nhất là nàng có linh hồn.”

Đại điện Kim Loan điêu kim dát ngọc không phải là ảo ảnh, đình đài lầu các đều là do năm xưa, Vương Mẫu và Ngọc Hoàng đại đế sai một số thợ lành nghề dùng vàng, ngọc, pha lê và ngọc trai của trần gian tỉ mỉ dát thành.

Thanh Ngưng tìm đại một chỗ và ngồi xuống, ngồi trước bàn rượu khắc rồng khắc phượng bằng vàng, đặt đầy các cốc thủy tinh tím đựng rượu màu hổ phách, khay ngọc khắc hoa bày những trái đào chín mọng, Thanh Ngưng cười buồn lắc đầu, nâng cốc lên uống một hơi hết sạch.

Các vị thần tiên trên thiên đình ơi, các ngài có nhìn thấy nỗi khổ ải dưới nhân gian?

Trong lúc chúc tụng rượu với nhau, các vị thần tiên chuyện trò, cười nói rất vui vẻ, đều đã quên hết rằng dưới trần gian vẫn đang chiến loạn liên miên, người dân trôi dạt không chốn nương thân.

Thấy mọi người đều đã ngà ngà say, Vương Mẫu nương nương liền ra lệnh: “Người dâng tặng bài múa cho các vị hôm nay là Y Vân Tiên Tử – người vừa mới trở thành thần tiên, nghe nói là điệu múa của nàng rất hiếm gặp trên thế gian.”

Vương Mẫu nương nương vừa dứt lời, một chiếc bóng trắng yêu kiều thướt tha lướt tới, xiêm áo mềm mại, đậu trên hồ nước trước điện.

Tiếng nhạc cất lên, nàng cũng bắt đầu múa theo tiếng nhạc. Điệu múa mềm mại đó thật tuyệt vời, hoa thủy tiên nở giữa hồ cũng không trong sáng, thanh cao bằng nàng.

Vị trí ngồi của Thanh Ngưng chỉ nhìn thấy được chiếc bóng sau lưng của nàng.

Từ bóng dáng thướt tha đó, chàng đã nhìn thấy vẻ u buồn, lẻ loi như tiếng đàn của chàng.

Ngàn năm chờ đợi 2.4

Chỉ tiếc là nàng không nói chuyện được, nếu nói được thì nàng hãy nói cho ta biết ta làm thế có sai không? Điều gì đã khiến anh ta vẫn mang theo điều nuối tiếc cho đến hết đời sau khi đã có được tất cả mọi thứ, điều gì đã khiến vợ anh ta vẫn muốn anh ta có được hạnh phúc dù phải từ bỏ cuộc sống… Tại sao lại như vậy?” Nói đến đoạn cuối, giọng Thanh Ngưng đã lạc đi.

Dần dần, số lần chàng rời thiên đình càng ngày càng nhiều, thời gian dừng lại dưới trần cũng càng ngày càng dài, nhưng chàng lại ngày càng ít nói hơn.

Tình yêu chốn nhân gian khiến chàng cảm thấy mù mịt và buồn lòng.

Chàng thường xuyên hỏi rằng: “Tại sao nàng không có linh hồn, tại sao nàng chỉ có thể nghe ta nói mà không bao giờ trả lời được ta?”

Chàng thường xuyên vuốt má nàng, ghé sát người vào thân hình lạnh giá của nàng, sưởi ấm cho nàng.

“Ta nhìn thấy đàn ông và đàn bà dưới trần gian đều làm như vậy, mỗi lần thân mật như thế, nét mặt họ đều rạng ngời hạnh phúc… Nàng có cảm thấy hạnh phúc hay không?”

Chàng mỉm cười, dần dần nụ cười của chàng trở nên cứng đờ, dần dần chàng cau mày lại: “Nếu nàng nói được thì…”

 

Chẳng mấy chốc, lại trăm năm nữa trôi qua.

Hôm đó, sau khi nghe thấy lời thỉnh cầu của người trần, Thanh Ngưng đã nói với hình nhân rằng: “Ta phải xuống dưới đó đây, lần trước đóa hoa vàng ta tặng cho nàng có đẹp không? Nàng có thích gì nữa không?

Nàng ở nhà một mình chắc chắn sẽ rất buồn, ta mang về một chú chim nhỏ để hát cho nàng nghe có được không? Nàng đừng sốt ruột, ta sẽ về sớm thôi, nàng đợi ta nhé.”

Chàng vừa đi khỏi, Thái Bạch Kim Tinh liền bước vào cung điện của chàng.

Ngài ngắm nhìn dung nhan kiều diễm của nàng bằng ánh mắt khó hiểu rồi than thở: “Trong thế giới của Thanh Ngưng, nàng là người đầu tiên tồn tại một cách chân thực chứ không phải là thứ được biến hóa từ pháp lực, nàng đã hút được hồn Thanh Ngưng, nếu cứ để ngài tiếp tục si mê thì sẽ có một ngày ngài sẽ hóa điên.”

Nói xong, ngài giơ cao hình nhân lên và ném mạnh xuống, trong lúc buông tay ra, ngài nghe thấy tiếng hét của Thanh Ngưng: “Đừng làm thế!”

Nhưng ngài đã hạ quyết tâm nên chỉ nói một câu: “Hãy tha thứ cho ta!” rồi ném hình nhân xuống trần gian.

Thanh Ngưng buông chú chim Bách Linh trên tay ra, một luồng sáng xanh men theo tay chàng và hướng về phía hình nhân rơi xuống. Chỉ tiếc là khi chuẩn bị tiếp xúc với hình nhân, chàng đã bị một luồng sáng trắng khác gạt đi. Thanh Ngưng sững lại rồi lao theo xuống trần.

Trên đỉnh núi Hoa Sơn, chàng đã tìm thấy nhiều mảnh vỡ.

Ngàn năm chờ đợi 2.3

 

Lần nào Thanh Ngưng cũng kể cho nàng nghe nhiều chuyện khác nhau, có chuyện cũ, có tâm sự, cũng có cả chuyện xảy ra dưới trần gian. Hàng ngày chàng đã giúp đỡ rất nhiều người, cứu vớt được bao nhiêu linh hồn sa đọa, chàng đều kể hết cho nàng nghe.

“Hôm nay có một cô gái tự tử vì người yêu của mình, ta cũng không thể làm được gì.

Cô gái đó và người yêu cô là cặp thanh mai trúc mã, chỉ tiếc là lấy nhau chưa được hai năm, mẹ chồng cô đã lấy cớ cô không sinh được con và bắt con trai bỏ vợ. Cô không nỡ nhìn chồng phải khổ sở trước hai sự lựa chọn là bên tình và bên hiếu. Nhưng vì muốn chồng được yên tâm tham gia kỳ thi khoa cử, cô đã nói với mẹ chồng mình rằng để cô ở với chồng một vài ngày nữa, đến khi chàng lên kinh thi, cô sẽ lặng lẽ ra đi.

Chồng cô gái đã lên kinh thi, sau khi để lại một lá thư tuyệt mệnh, cô gái đã âm thầm đến một nơi vắng vẻ và kết liễu cuộc đời mình.

Ta muốn cứu cô ấy, nhưng cô ấy lại khẩn cầu ta giúp đỡ chồng cô, để anh chồng được có tên trên bảng vàng trong kỳ thi khoa cử và thực hiện ước mơ lớn lao của mình, lưu danh thiên cổ, tốt nhất là sống được đến muôn đời sau, con cháu đầy đàn.

Cô gái nói: Dù mình có sống cũng chỉ làm liên lụy đến chồng, khiến chồng phiền muộn mà thôi. Thà là biến thành hồn phách để dõi theo chàng từng bước đi tới thành công còn hơn là trân trân đứng nhìn người mình yêu đau khổ vì mình.

Để đáp ứng nguyện vọng của cô gái, ta đã để cho chồng cô được có tên trên bảng vàng, để cô được nhìn thấy chồng mình thành công trên quan trường. Ta còn đổi tuổi thọ của chồng cô gái thành tám mươi lăm tuổi, để được lưu danh ngàn đời…

Nàng bảo ta làm thế là đúng hay sai? Liệu nàng có nghĩ ta nên cho cô gái một đứa con, để mẹ chồng cô có thể chấp nhận cô hay không?

Thực ra số phận đã an bài cho cô là người có con cháu đầy đàn, bà mẹ chồng ghét cô không phải vì cô không sinh được con, đây chỉ là một cái cớ mà thôi.”

Kể xong câu chuyện này, ánh mắt Thanh Ngưng không còn trong sáng nữa.

Chàng vẫn tiếp tục giúp người đời, nhưng lần nào chàng cũng tự hỏi: Hạnh phúc là gì? Rốt cuộc người trần muốn gì?

Trong ba giới, không ai có thể trả lời câu hỏi cao xa khó hiểu này, huống chi là một hình nhân ngay cả linh hồn cũng không có?

 

Vài chục năm sau, vào một ngày nọ, Thanh Ngưng từ trần gian về, chàng nhìn nàng chăm chú hồi lâu mà không nói gì.

Một thời gian dài sau đó, Thanh Ngưng chỉ nhìn nàng mà không nói gì nữa, ánh mắt lộ rõ vẻ đau khổ mà hàng ngàn năm qua chưa bao giờ thấy.

Đột nhiên đến một ngày kia, sau khi đánh một khúc đàn ai oán và trầm ngâm một hồi lâu, Thanh Ngưng mới chậm rãi nói: “Tình yêu là gì? Rốt cục cái gì khiến người ta khó dứt ra như vậy?”

Thanh Ngưng lại gần chỗ hình nhân, vừa nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng vừa nói: “Người đàn ông đó lìa trần rồi, hưởng thọ tám mươi lăm tuổi. Đường quan lộc của anh ta hanh thông, vinh hoa phú quý, được người đời kính nể”.

Ta tưởng rằng anh ta sẽ rất mãn nguyện, nhưng trong lúc anh ta lâm chung, ta mới biết rằng, hóa ra niềm mong mỏi duy nhất của anh ta là: mộng cảnh dài hơn, để anh được tương ngộ thêm một lúc với người âm dương cách trở.

Nếu suốt đời anh ta không được sống vui vẻ thì phải chăng việc được sống đến năm cổ hi như vậy là một sự trừng phạt với anh ta ư?

Ngàn năm chờ đợi 2.2

“Tôi chỉ nghe nói rằng máu và nước mắt của thần tiên có thể tạo ra linh hồn, nhưng chưa có vị thần tiên nào làm như vậy cả.”

Thanh Ngưng rạch ngón tay mình, không có máu chảy ra, nước mắt thì chàng càng không có.

Cuối cùng, chàng đành phải lợi dụng phép thuật để vết thương đó chảy ra máu đỏ và mắt chảy xuống giọt nước mắt long lanh. Chàng lấy máu và nước mắt làm thành trái tim rồi đặt vào cơ thể hình nhân.

Chỉ tiếc là chàng đã thất bại, nàng vẫn là một hình nhân bằng đất, ánh mắt dù sáng ngời đến đâu nhưng cũng vẫn trống trải, vô hồn.

“Không còn cách nào khác ư?” Thanh Ngưng vẫn không cam tâm mà hỏi.

“Không còn! Ta đi chơi cờ thôi, chơi với một hình nhân một trăm năm mà không thấy chán à?”

“Hôm khác nhé, hôm nay tôi còn phải ở bên nàng.”

Thấy Thanh Ngưng nhẹ nhàng khoác cho hình nhân một tấm khăn choàng trắng muốt, Thái Bạch Kim Tinh còn định nói thêm gì nữa xong lại thôi.

 

Cứ như vậy, hàng ngày chỉ cần có thời gian là Thanh Ngưng lại chơi đàn cho nàng nghe và nói chuyện với nàng.

Chàng biết nàng không có linh hồn, không có sự sống, nhưng chàng vẫn không ngừng kể cho nàng nghe những câu chuyện giấu trong lòng mình.

“Nàng có biết không, ta vốn là một miếng ngọc trắng, núi tuyết đã thai nghén ta, nhật nguyệt phú cho ta linh khí. Trải qua hàng triệu năm tích tụ, ta đã có được linh hồn và sự sống, hóa thành cơ thể này…”

Ta đã chứng kiến sự thay đổi vô thường của người đời, quyết tâm làm một vị thần, thay đổi phàm trần khổ ải. Quá trình tu luyện ngàn năm đã khiến ta có sự thay đổi lớn lao, được đứng trong hàng ngũ thần tiên. Hồi đó ta tưởng rằng ta sẽ có được sức mạnh phi thường, không những có thể sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ, mà còn có thể thay đổi số phận éo le của con người dưới trần thế.

Nhưng sau khi trở thành vị thần có pháp lực vô biên, ta mới biết mình đã lầm…

Số mệnh của người trần tục là do họ tự quyết định, thần tiên cũng không có quyền thay đổi, điều duy nhất ta có thể làm là trong phạm vi được thiên đình cho phép, giải cứu họ, giúp họ trừ khử tâm ma, để họ có thể giảm được một số tội lỗi khi chuyển thế luân hồi…

Còn ta, nàng hãy nhìn cuộc sống của ta, ngoài sự trống trải ra không còn gì khác. Hàng năm, Vương Mẫu và Ngọc Hoàng đại đế chỉ triệu kiến ta và mọi người trong hội bàn đào một lần, sau khi tiệc tàn mới nghe các vị thần tiên hội báo sơ qua, sau khi tiếng đàn, tiếng hát đã kết thúc mới nhớ đến nỗi khổ ải dưới trần gian…

Ta đã từng hận, từng oán, từng nỗ lực, từng thất bại, sau khi làm thần tiên nghìn năm, cuối cùng ta đã gạt hết mọi sự bất mãn, đã quen với cuộc sống trống trải hết ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác như họ.