Ngắm hoa nở trong sương 11.2

Đến con đường nhà cô Giản ở, cô bảo bác tài lái chậm hơn để cô tìm “Thiên hạ đệ nhất kéo”. Cũng may là không mất nhiều thời gian đã tìm ra, cô xuống xe trước cửa “Thiên hạ đệ nhất kéo”, trả tiền rồi đi vào con ngõ nằm bên vệ đường, nhìn thấy mấy khu nhà nằm gần nhau. Cô ngó nhanh thì thấy mỗi khu nhà có ba hộ gia đình ở, cô quyết định bắt đầu tìm từ khu nhà gần nhất.

Cô vào hộ thứ nhất rồi nhìn ban công của từng tầng, chỉ mong phát hiện ra quần áo hoặc vật dụng quen thuộc gì đó của Allan nhưng không thấy. Cô lại sang hộ thứ hai, đang định tiếp tục làm như thế, quan sát ban công từng tầng thì nhìn thấy ban công tầng hai có người đang đứng, cô quyết định sẽ đi hỏi người đó.

Cô gái đang tựa nghiêng người trên ban công, có lẽ do nghe thấy tiếng bước chân, cô gái liền quay lại nhìn Ngải Mễ.

Linh tính mách bảo cô đây chính là Giản Huệ, nhưng cô vẫn hỏi: “Chị cho em hỏi thăm một chút. Chị có biết nhà cô chú Giản ở đâu không ạ?”

“Nhà mình họ Giản đây, bạn tìm ai?”

Ngải Mễ tiến đến gần hơn: “Chị có phải là Giản Huệ không?”

Cô gái đó liền gật đầu. “Bạn tìm mình à?”

“Em tìm anh Thành Cương.”

“Bạn tìm anh ấy có việc gì?”

“À, anh ấy quên đồ ở nhà em nên em mang đến cho anh ấy…” Ngải Mễ lấp liếp.

Giản Huệ nhìn cô một lượt từ đầu tới chân rồi chỉ về phía cổng, nói: “Bạn đi từ kia vào rồi mình mở cửa cho.” Nói xong, Giản Huệ liền biến mất khỏi ban công, một lát sau, cô mở cửa, thò đầu ra gọi Ngải Mễ: “Ở đây cơ mà, bạn vào đi!”

Ngải Mễ vào đến cửa thì nhìn thấy đôi giày của Allan đặt sát tường, cô cũng vội tháo giày ra, đặt bên cạnh đôi giày của Allan, cô phát hiện thấy nền nhà được lát bằng loại gạch giống như gạch nhựa.

Giản Huệ liền nói nhỏ với Ngải Mễ: “Nói nhỏ nhé, sáng nay anh ấy vừa về, còn đang ngủ. Đừng làm ồn không anh ấy lại dậy.”

Ngải Mễ định nói là em biết, vì sáng nay anh ấy từ nhà em về đây, nhưng cô lại nhớ đến nguyên tắc hoạt động bí mật nên đành giữ mồm giữ miệng. Cô không biết cửa nào là cửa phòng ngủ của anh, cũng ngại hỏi Giản Huệ, đành miễn cưỡng theo Giản Huệ vào phòng khách ngồi.

“Nhà chị không có ai à?” Ngải Mễ hỏi, nhưng rồi sửa lại: “Bố mẹ chị không có nhà à?”

“Bố mẹ mình đi coi thi rồi. Bạn là…”

“Em là Ngải Mễ.”

“Bạn là con gái thầy hướng dẫn của anh ấy hả? Mình đoán đúng rồi.” Giản Huệ cười, nói. “Không thể nghĩ là bạn đang học đại học, nhìn cứ như trẻ con vậy.”

“Trẻ con ạ? Trẻ già thì có.” Ngải Mễ vốn định thể hiện sự khiêm tốn nhưng rồi cô chợt nhớ ra Giản Huệ hơn tuổi cô, nói thế sợ Giản Huệ lại hiểu lầm, cô vội dừng lại và hỏi sang chuyện khác: “Anh Thành Cương ở phòng nào ạ?”

“Cứ để anh ấy ngủ thêm một lúc nữa, tối qua chắc anh ấy chẳng được ngủ mấy, hôm nay về trông mệt mỏi lắm.”

Thấy Giản Huệ quan tâm đến Allan, cứ như cô ấy là người yêu của anh vậy, Ngải Mễ cũng thấy khó chịu, suýt nữa là để lộ ra chuyện của cô tối hôm qua.

“Bạn có uống trà không? Mình đi lấy nước nhé!” Nói rồi Giản Huệ đứng dậy đi vào bếp pha trà.

Ngải Mễ tranh thủ thời gian ngó cửa mấy phòng, chỉ có căn phòng sát ban công đóng chặt cửa, các phòng còn lại đều mở hé, cô đoán chắc chắn đó là phòng của Allan, bèn chạy đến gõ cửa. Cô nghe thấy tiếng Allan còn đang ngái ngủ: “Ai đấy?”

“Em, Ngải Mễ đây.”

Allan liền bật dậy, mở hé cửa ra. “Em thật hả? Anh loáng thoáng nghe thấy tiếng em nhưng cứ ngỡ là đang nằm mơ. Sao em lại ở đây?”

“Em không được đến đây ư?” Cô lẻn ngay vào phòng và chốt cửa lại, sà vào lòng anh. “Nhớ anh nên em đến thôi.”

Anh kéo cô vào giường rồi chui vào chăn, vỗ xuống đệm, bảo cô cũng chui vào. Cô cởi ngay áo khoác ra, chui vào chăn và rúc vào lòng anh. Anh ôm chặt cô, nói: “Ý anh hỏi là em đến đây bằng cách nào, đừng có nói là em đạp xe đến nhé, hiện tại em… thế này, đi xe đạp không tiện lắm nhỉ?”

“Em bắt taxi.”

“Thông minh.”

Ngải Mễ liền hỏi: “Tối qua anh không ngủ được à? Giường chật quá đúng không? Nhưng em ngủ ngon lắm.”

Allan nhắm nghiền mắt lại, chỉ mỉm cười chứ không đáp lời.

“Em chen anh nên anh phải ra ghế ngủ hả?” Ngải Mễ hỏi. Cô biết mình ngủ rất hay dồn người khác, thế nên hồi nhỏ khi ngủ cùng giường với cô, bất luận giường to thế nào, cô cũng vẫn có thể dồn mẹ xuống dưới đất, có lúc mẹ đành phải đổi sang bên kia, nhưng chẳng mấy chốc Ngải Mễ lại mò đến, có đêm dồn mấy lần liền.

Cô liền trách: “Sao anh không gọi em dậy? Hoặc đẩy em sang một góc ấy?”

Allan vẫn nhắm nghiền mắt, mỉm cười, nói: “Em ngủ say như con cún, anh nỡ lòng nào gọi em dậy?” Rồi anh ngáp một cái, hỏi: “Em ăn sáng chưa? Có đói không?”

“Em ăn rồi nên không đói.”

“Thế ngủ một lát nhé, anh buồn ngủ quá.”

Ngải Mễ chẳng buồn ngủ chút nào nhưng vẫn phải giả vờ nhắm mắt. Nhắm mắt chưa đầy hai phút, cô bắt đầu mò mẫm trên người anh. Không hiểu tại sao, cô nghĩ hai người đã đến với nhau rồi thì nghiễm nhiên phải làm việc gì đó, nếu không cô sẽ nghi ngờ là anh không yêu cô nữa, ít nhất là anh không cảm nhận được sự quyến rũ của cô.

Allan nhắm nghiền mắt, mỉm cười túm lấy tay cô, không cho cô chạm vào chỗ đó của anh. “Làm gì vậy? Tay chân quờ quạng ghê thế. Em không nghe nói không được chạm vào cái đó của ông ba mươi à? Đừng có đùa với lửa, không lại tự chuốc vạ vào thân đấy.”

“Anh không thích tự chuốc vạ vào thân à?”

“Anh sợ em đau.”

“Em không đau.”

“You sure (Em chắc chắn chứ)?”

“Yes (Chắc chắn).”

Sau khi chiến sự xảy ra, Ngải Mễ bắt đầu quên hết mọi thứ xung quanh và rên rỉ mỗi lúc một rõ hơn, Allan sợ quá vội áp miệng mình vào miệng cô, kiểm soát mọi hoạt động tự do ngôn luận của cô.

Ngắm hoa nở trong sương 11.1

Chương 11

 

Sáng hôm sau, Ngải Mễ dậy sớm đi vệ sinh, cô mơ màng tỉnh dậy, vừa dụi mắt vừa mò vào nhà vệ sinh, quên cả khóa cửa. Đi được hai bước thì nhìn thấy mẹ xách làn từ bếp đi ra, chắc là chuẩn bị đi mua thức ăn, mua đồ ăn sáng. Ngải Mễ giật bắn mình, sực nhớ ra Allan vẫn đang ở phòng cô, liền vội quay lại đóng cửa phòng ngủ. Cô liếc nhanh vào phòng và vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra anh ngủ trên chiếc ghế đặt cạnh giường, vừa nãy cô hoàn toàn không để ý đến điều đó.

Thấy vậy, mẹ liền hỏi: “Ngải Mễ, con dậy rồi à? Mẹ đang định hỏi sáng nay con thích ăn gì?”

“Ăn gì cũng được ạ, giống tuần trước thôi.” Cô không dám ra nhà vệ sinh, sợ chẳng may mẹ lại vào phòng cô và nhìn thấy Allan trong đó.

Mẹ thấy cô đứng yên không nhúc nhích bèn tò mò hỏi: “Không ngủ nữa à? Hôm qua con giặt ga trải giường hả? Con biết sử dụng máy giặt rồi cơ à?”

Mặt Ngải Mễ đỏ rần, miệng ấp úng: “Thì con biết lâu rồi mà. Mẹ đi mua đồ ăn sáng nhanh lên, con đói rồi.”

Sau khi mẹ đi, Ngải Mễ mới dám chạy vào nhà vệ sinh giải quyết thật nhanh rồi quay về phòng ngủ. Allan đã dậy, thấy cô bước vào, anh liền bước đến kéo tay cô hỏi: “Em còn đau không?”

“No.”

“Đừng giấu anh.”

“Bảo đau mới là nói dối.” Cô thành thật khai: “Chỉ vì em muốn giữ anh ở lại với em nên mới nói thế thôi.”

Anh nhìn cô một lát, dường như muốn phân định rốt cuộc câu nào là nói thật, câu nào là nói dối, cuối cùng anh chỉ ra ngoài, hỏi: ““Giặc” đi rồi hả?”

Nghe thấy vậy, cô không nhịn được, đành cố nén giọng, cười khúc khích nói: ““Giặc” đi rồi nhưng “tay sai” vẫn còn ở lại. Anh chuẩn bị về à?”

Allan liền gật đầu.

“Đợi em đánh lạc hướng “tay sai” cho anh đã.” Ngải Mễ quay trở lại nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc đã đánh răng, rửa mặt xong xuôi, rồi cô gọi với sang phòng khách: “Bố ơi, hôm nay trời đẹp, bố con mình đi dạo đi!”

Bố hơi bất ngờ vì được trọng vọng đột xuất, lập tức từ phòng ngủ sang phòng khách. “Được thôi, sao hôm nay tự nhiên lại cao hứng thế?”

Ngải Mễ liền kéo bố ra ngoài. “Đi thôi bố, muộn là thời tiết lại hết đẹp đấy.” Rồi cô nói lớn: “Ta đi dạo thôi!”

Đến khi Ngải Mễ và bố đi dạo về, Allan đã không còn ở trong phòng. Cô tần ngần ngồi một lát, hồi tưởng lại cảnh tượng đêm qua, vừa thấy tự hào vừa thấy lo lắng. Tự hào là vì cuối cùng cô và Allan đã trở thành tình nhân theo đúng nghĩa, lo lắng là vì hiện tại anh đã hoàn toàn sở hữu cô rồi, không biết liệu anh có mất hứng thú với cô hay không?

Nghe nói hứng thú của người đàn ông dành cho một phụ nữ lấy việc chiếm hữu cô ấy làm điểm cao nhất, trước đó, anh ta luôn cố gắng vươn tới đỉnh, niềm hứng thú của anh ta tăng lên dần dần. Sau khi lên tới đỉnh cao nhất, sự hứng thú của anh ta cũng đạt tới cực thịnh, có thể anh ta sẽ ở trên đỉnh một thời gian, nhưng bất luận dừng trong bao lâu, sự hứng thú của anh ta sẽ không lên cao nữa, và cuối cùng là tụt dốc thôi.

Cô không hề cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa mối lo lắng ngày hôm nay và mối lo lắng ngày hôm qua của mình. Hôm qua còn lo là Allan giữ kẽ, không muốn dấn sâu vào chuyện tình với cô, hôm nay lại bắt đầu lo lắng sau khi đã có được cô trọn vẹn rồi sẽ trở nên chóng chán. Cô rất thích anh của ngày hôm qua, dịu dàng, quan tâm biết bao, anh đã khiến cô tận hưởng được niềm vui mà trước đây cô chưa bao giờ cảm nhận được, rồi anh còn ở lại với cô một đêm, điều này khiến cô vui vô cùng. Nhưng sáng nay anh vội vã ra về như thế, khiến cô cảm thấy rất đau khổ.

Khi không có anh ở bên, cô lại bắt đầu đứng ngồi không yên, cô không biết rốt cuộc anh đang làm gì, đang ở bên ai, anh có còn yêu cô nữa không. Đáng lẽ hôm nay anh phải ở bên cô chứ? Anh vội về nhà cô Giản đó làm gì?

Càng nghĩ Ngải Mễ càng sốt ruột, cô quyết định đến nhà cô Giản để tìm anh, xem rốt cuộc anh đang làm gì. Cô biết nhà cô Giản nằm ở đường nào, vì Allan đã từng nói tên con đường đó, nhưng cô không biết là khu nhà nào, càng không biết tầng mấy, phòng bao nhiêu. Cô chỉ nhớ anh từng nói rằng gần khu nhà đó có cửa hàng cắt tóc “Thiên hạ đệ nhất kéo” của một nhà tạo mẫu tóc về hưu. Tay nghề mát-xa của nhà tạo mẫu tóc đó rất điêu luyện, ai đến cắt tóc cũng được tặng mấy phút mát-xa, thế nên Allan rất thích cắt tóc ở đó.

Cô không đắn đo nữa, lát nữa hỏi thăm từng nhà vậy, kiểu gì chẳng hỏi ra nhà cô Giản. Đúng lúc mẹ mua thức ăn và đồ ăn sáng về, cô ăn qua loa cho xong bữa rồi chạy đi gọi taxi.

Ngắm hoa nở trong sương 10.3

“Ăn anh!” Cô cười khúc khích để giấu đi vẻ căng thẳng của mình.

“Ăn anh thì cũng phải đợi nấu chín rồi mới ăn chứ, bọn mình có phải là dã nhân đâu, làm sao ăn sống nuốt tươi được?” Đùa xong, Allan đi về phía phòng bếp.

Cô liền ôm chặt lấy anh, trách móc: “Ăn sống nuốt tươi thì có sao? Giữ được hương vị nguyên chất. Nhưng con người thời đại văn minh như anh lại cứ đòi nấu chín lên rồi mới ăn.” Cô kéo anh về phía phòng ngủ. “Vào mà xem cave woman của anh, hôm nay là văn minh thời hiện đại gặp văn minh nguyên thủy, không ăn người thì người sẽ ăn, chẳng còn con đường nào khác.”

Anh liền kéo cô lại, nói: “Ngải Mễ, đừng có làm ra bộ sành sỏi, anh biết em không phải là cave woman…”

Bị anh vạch trần, cô liền chơi bài ngửa. “Con trai ở bên con gái, đáng lẽ phải rất… nóng lòng chứ? Tại sao anh… lại không thế? Có phải em hoàn toàn không có sức quyến rũ không?”

Allan liền bật cười. “Xem ra câu nói “đàn bà sợ không đủ quyến rũ, đàn ông sợ không đủ khả năng” khá chuẩn nhỉ!” Rồi anh nói với vẻ ngại ngùng: “Sao em biết anh không… nóng lòng? Anh có hội báo với em đâu? Con người có thể kiềm chế bản thân mà…”

“Thế tại sao anh lại phải kiềm chế bản thân? Vì anh… muốn giữ cho mình đường lùi ư?”

Allan nhìn cô với vẻ sửng sốt rồi vòng tay ra ôm cô. “Sao em lại nghĩ như thế? Từ lâu em vẫn dò đoán về anh như vậy ư? Thế thì làm sao mà vui được?” Thấy cô gật đầu, Allan cười đau khổ, nói: “Câu thành ngữ “thấu hiểu người khác” rơi vào em lại biến thành “xuyên tạc người khác” rồi. Không phải như những gì em nghĩ đâu, anh đang đợi em lớn thêm chút nữa, em đã bước sang tuổi hai mươi đâu, bọn mình còn rất nhiều thời gian…”

“Nhưng chỉ còn mấy tháng nữa là anh tốt nghiệp rồi.” Nghĩ đến việc chỉ còn mấy tháng nữa Allan sẽ về miền Nam, hai người phải rất lâu mới được gặp nhau, mắt cô bắt đầu đỏ hoe. “Anh từng nói là chỉ cần em thích là anh thích, đúng không? Nếu em thích anh… ăn em thì sao nào?”

Allan cúi đầu nhìn cô rất lâu rồi bế thốc cô lên và đi về phía phòng ngủ.

Đã hơn mười giờ, bố mẹ Ngải Mễ cũng sắp về. Cô lưu luyến tiễn Allan xuống cầu thang, anh ngăn cô lại và nói: “Em đừng xuống nữa, muộn lắm rồi, lát nữa em phải lên một mình không an toàn, hơn nữa bố mẹ em về không thấy em đâu lại lo lắng.”

Cô vẫn khăng khăng: “Em đưa anh đến cột đèn trước mặt kia thôi.”

Không biết làm thế nào, Allan đành để cô tiễn. “Em tiễn anh đến cột đèn đó rồi anh lại đưa em về.” Xuống đến dưới lầu, một tay Allan dắt xe, tay còn lại dắt tay cô.

Lúc đi qua vũng nước nhỏ, cô buông tay anh ra rồi bước qua, miệng khẽ xuýt xoa. Cô biết dù chỉ một động tác nhỏ như thế cũng không qua nổi mắt anh. Quả nhiên, Allan bám theo, sốt sắng hỏi: “Em đau hả?”

Cô không trả lời. Lúc nãy làm chuyện ấy, mặc dù Allan luôn thì thào bên tai cô rằng: “Tell me if it hurts” (Nếu đau nhớ bảo anh), sau khi xong xuôi cũng đã nhìn thấy vết máu đào nhưng cô không cảm thấy đau. Bây giờ cô làm như thế chỉ vì muốn giữ chân anh, thế nên cô vẫn ậm ờ trước câu hỏi của anh.

“Em đứng đây đợi anh một lát.” Nói xong, Allan mang xe đạp cất vào bãi giữ xe ở cửa sau của trường, sau đó chạy thật nhanh trở lại, bế cô lên và đi về phía nhà cô. Anh cứ thế bế cô lên cầu thang, vào nhà, đặt cô lên giường, đóng cửa lại rồi cởi áo khoác ngoài cho cô, còn mình thì cũng cởi áo khoác ngoài, hai người ghì siết lấy nhau trên chiếc giường nhỏ của cô.

Anh ôm chặt cô và thì thầm: “Có còn đau nữa không em?”

“Anh ôm rồi thì không đau nữa.”

“Làm con gái phải chịu khổ rất nhiều, em có hối hận không?”

“Hối hận cái gì? Hối hận vì đã làm thân con gái hay hối hận vì đã trao thân cho anh?”

“Both (Anh hỏi cả hai).”

“Neither (Em đều không hối hận).”

Ngắm hoa nở trong sương 10.2

Với con trai, ngôn ngữ quan trọng hơn hành động, vì con trai luôn nhiệt tình thể hiện bằng hành động nhưng lại rất kiệm lời. Khi làm chuyện ấy, hầu hết bọn họ làm trong tình trạng đầu óc lú lẫn, còn khi họ nói chuyện, dù đầu óc vẫn lú lẫn nhưng dù gì cũng tỉnh táo hơn khi làm chuyện đó.
Với con gái, hành động lại quan trọng hơn lời nói, vì con gái lúc nào cũng rụt rè e thẹn, hầu hết là nói những điều không đúng với lòng mình. Cho dù miệng thì thỏ thẻ “không được đâu anh”, nhưng chỉ cần bọn họ ôm anh, chứng tỏ anh vẫn được phép.
Dường như tình trạng của Allan lại tệ hơn đám con trai khác, không những anh không nói ra ba chữ đó mà ngay cả việc mà bình thường mà con trai sẽ làm khi đầu óc lú lẫn, anh cũng không làm. Hai người ở riêng bên nhau, nếu anh chàng nóng lòng làm chuyện đó, ít nhất có thể chứng tỏ cô gái ấy còn làm cho anh chàng thấy hào hứng, ít nhất là sự quyến rũ về mặt sinh lý đã đạt yêu cầu, còn cô thì chưa bao giờ nhìn thấy vẻ nóng lòng của anh.
Cô nghĩ, nếu không phải vì mình thiếu sức quyến rũ với Allan thì chỉ còn một nguyên nhân là anh bị gay mà thôi. Nếu anh không phải là gay thì chỉ còn lý do duy nhất là anh muốn giữ kẽ, muốn giữ cho mình đường lùi, anh không muốn dấn sâu vào chuyện này, anh muốn giữ cho mình được tự do để có thể rút lui bất cứ lúc nào. Bất luận là nguyên nhân nào cũng đều khiến cô cảm thấy rất lo lắng, rất căng thẳng và rất đau khổ.
Valentine năm 1997 rơi vào thứ Sáu, Ngải Mễ đã lên kế hoạch cho ngày này từ lâu, đây là Valentine đầu tiên của cô với Allan. Chẳng mấy nữa mà anh sẽ tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp anh sẽ về miền Nam xin việc, điều đó có nghĩa rằng không biết đến bao giờ mới có thể ở bên nhau trong ngày Valentine nữa. Cô quyết định sẽ trở thành người tình đích thực của anh trong ngày lễ tình yêu này.
Cô đã phải tốn không biết bao nhiêu nước bọt để thuyết phục bố mẹ đi xem hòa nhạc vào tối thứ Sáu. Sau đó, cô vào bếp châm nến đỏ và bật bản nhạc rất lãng mạn ngoài phòng khách, tạo bầu không khí ấm cúng trong nhà rồi thấp thỏm đợi Allan đến.
Anh đến nhà cô rất đúng hẹn, tặng cô một hộp nhạc hình trái tim rất xinh xắn, mở hộp nhạc ra sẽ nghe thấy bản For Elisa, và còn thấy một vũ nữ ba lê đang múa trên sàn gương bóng loáng.
Cô liền thốt lên với vẻ hài hước đầy ẩn ý: “Wow, món quà văn minh thế hả? So với anh thì quà em tặng anh nguyên thủy hơn nhiều.”
“Nguyên thủy cũng tốt mà, giản dị sơ khai. Nguyên thủy đến mức nào?”
“Nguyên thủy đến mức quay về thời ăn lông ở lỗ, đó là một cave woman (người đàn bà trong hang đá).”
Allan có vẻ sửng sốt. “Món quà của em đặc biệt thế hả? Nếu biết trước là em thích văn minh thời nguyên thủy thì anh đã tặng em một người vượn Nguyên Mưu của Vân Nam rồi. Xem ra món quà anh chọn nhàm quá nhỉ?”
Cô liền an ủi anh: “Nhàm đến cực điểm lại không nhàm nữa.”
Allan tò mò hỏi: “Tại sao lại là người đàn bà trong hang đá? Em đừng nói là lấy trộm di cốt hóa thạch trong viện bảo tàng ra đó nhé?”
Cô liền chỉ vào phòng ngủ với vẻ bí hiểm. “Em cất trong phòng ngủ, bọn mình vào xem đi”
Dường như anh cũng linh cảm được điều gì, bèn hỏi lảng sang chuyện khác: “Em ăn cơm chưa? Có muốn ra ngoài ăn không?” Thấy cô lắc đầu, anh liền nói: “Hay là anh tự nấu nhé? Em thích ăn món gì?”
“Ăn anh!” Cô cười khúc khích để giấu đi vẻ căng thẳng của mình.
“Ăn anh thì cũng phải đợi nấu chín rồi mới ăn chứ, bọn mình có phải là dã nhân đâu, làm sao ăn sống nuốt tươi được?” Đùa xong, Allan đi về phía phòng bếp.

Ngắm hoa nở trong sương 10.1

Chương 10

 

Những ngày sau đó, nói như lời Ngải Mễ là “thời gian thấm thoắt thoi đưa”.

Đối với nhiều từ ngữ, Ngải Mễ có cách hiểu riêng của mình. Từ nhỏ cô đã thích đọc tiểu thuyết tình cảm, hơn nữa lại hay đọc những sách mà vốn từ vựng của cô còn chưa đủ để hiểu. Gặp chữ nào không biết đọc, cô không tra từ điển, cũng không hỏi bố mẹ mà tự đoán mò cho xong.

Người ta vẫn nói ấn tượng ban đầu bao giờ cũng khó xóa mờ, quả đúng không sai. Thế nên có một số chữ, mặc dù sau này đã biết được cách phát âm chuẩn nhưng cô vẫn không muốn sửa lại, mà còn cảm thấy cách đọc đúng đó có vấn đề. Hồi nhỏ, cô tưởng từ “pháo ép kích” là “pháo truy kích”, bị mẹ sửa cho rồi vẫn không tin, còn chống chế: “Loại pháo biết chủ động đuổi theo mục tiêu để đánh chẳng phải là hay hơn loại pháo bị bắt ép đi tấn công còn gì?”

Thế nên mỗi lần hẹn với Allan thời gian và địa điểm gặp mặt, cô đều hỏi: “Tuần này bọn mình đi đâu để chi chi ua ua[1] nhỉ?”

Cô biết nếu bị ông bố “đạo sĩ” nghe thấy, chắc chắn sẽ lại chỉnh cô, đáng lẽ phải nói là “chinh chinh ua ua”. Nhưng cô vẫn cảm thấy nghe cụm từ “chinh chinh ua ua” không thuận tai bằng “chi chi ua ua”.

Cô hỏi Allan tại sao lại như thế, anh liền cười, nói: ““Chinh chinh ua ua” chỉ có nghĩa là “anh anh em em” thôi, có gì đặc biệt đâu? Còn “chi chi ua ua” nghe thấy rất đi vào lòng người.”

Cô phấn khởi lắm, nhảy bật lên. “Chỉ có Allan là hiểu em!”

Nhưng chẳng mấy chốc cô phát hiện ra rằng, mặc dù anh đoán rất chuẩn những suy nghĩ quỷ quái trong đầu cô nhưng đối với những suy nghĩ bình thường nhất của một cô gái như cô, thì hình như anh lại không hiểu lắm.

Lúc chở cô bằng xe đạp, nếu cô đòi ngồi đằng trước, anh sẽ bế cô lên khung xe, hai tay quàng qua tay cô rất nhẹ nhàng và tỉ tê chuyện trò với cô. Nhưng nếu cô không đòi ngồi đằng trước, anh cũng không chủ động bảo cô lên. Mỗi khi ngồi tâm sự với nhau ở nơi vắng người, nếu cô dựa vào lòng anh, anh sẽ ôm cô từ đầu đến cuối, dường như chẳng bao giờ chán. Nhưng nếu cô không dựa vào lòng anh, anh cũng sẽ không chủ động kéo cô vào lòng mà ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô, nghe cô chuyện trò.

Không nén nổi tò mò, cô liền hỏi anh tại sao lại như thế, anh đáp: “Anh không muốn làm những việc em không thích.”

Cô hậm hực nghĩ bụng, chẳng lẽ anh không nhận ra em thích ngông cuồng hơn, nguyên thủy hơn một chút à? Cô có cảm giác rằng anh rất dịu dàng nhưng lại thiếu sự cuồng nhiệt. Dường như anh luôn giữ một khoảng cách, lần nào cũng là cách thời khắc quan trọng mấy bước thì anh lại dừng lại. Cô thấy về điểm này, anh không giống với đám con trai trong tiểu thuyết, và cũng không giống với đám con trai mà cô vẫn được nghe kể qua những câu chuyện phiếm. Đám con trai đó đều nóng lòng đưa người yêu lên giường, ít nhất là đều tỏ ra rất nóng lòng trước khi đưa lên giường.

Cô không hiểu tại sao lại như vậy, do cô không có sức quyến rũ hay do anh thiếu khả năng?

Cô luôn có một khát khao là cô và anh trở thành người tình của nhau một cách đúng nghĩa, dường như chỉ khi làm như thế, quan hệ của họ mới được xây dựng một cách thực sự. Cô chưa bao giờ có được trải nghiệm đó, nhưng cô đã đọc khá nhiều tiểu thuyết tình cảm, những chuyện “phiêu lưu giang hồ” kiểu đó đều biết một số, về lý thuyết thì là người khổng lồ nhưng về thực tiễn lại là người lùn đích thực.

Cô còn nhớ có một tiểu thuyết gọi những cô gái bị ép buộc phải bán thân là “gái nửa trinh”, vì họ đã bán thân cho người nhưng tâm hồn lại không trao gửi cho người đó. Cô cảm thấy mình cũng chỉ được coi là “gái nửa trinh”, chỉ có điều là ngược với nghĩa trên, vì cô đã trao gửi trái tim cho anh, trong đầu cũng đã nghĩ rất nhiều lần về chuyện đó nhưng chưa hành động mà thôi.

Mặc dù cô không quan tâm tới việc ai là người đi đầu, nhưng trong chuyện này, cô cho rằng con trai nên đóng vai trò chủ động. Kể cả con gái tình nguyện một trăm phần trăm thì cũng vẫn chỉ tỏ ra tình nguyện năm mươi phần trăm, thậm chí là âm năm mươi phần trăm, nửa chối nửa ưng mà, chẳng phải còn có chữ “chối” còn gì? Chối tức là từ chối. Nếu con trai không nóng lòng làm chuyện đó thì con gái chối cái gì, ưng cái gì chứ?

Cô không biết Allan đang đợi cái gì, đã có rất nhiều lần cơ hội sờ sờ ngay trước mắt mà anh lại cố tình bỏ qua. Cô nghĩ, hay là do anh ấy không yêu mình? Cứ nghĩ đến điều đó là cô lại sợ. Đột nhiên cô phát hiện ra rằng, mặc dù hai người đến với nhau như người yêu rồi nhưng anh chưa bao giờ nói ba chữ “anh yêu em” cả.

Đương nhiên là cô cũng nghĩ đến việc mình cũng chưa bao giờ thốt ra ba từ đó, nhưng nếu một cô gái tự sà vào lòng một anh chàng thì chẳng phải đã chứng minh vấn đề một cách rõ ràng hơn là nói ra ba chữ đó à? Cô không yêu anh thì sao lại làm như vậy?

Nhưng nếu dựa trên cơ sở logic này để đánh giá anh, vì cô thấy con trai khác con gái, kể cả không yêu một cô gái nhưng con trai vẫn có thể ôm hôn cô nàng, vì đó chỉ là nhu cầu sinh lý của anh chàng. Có lẽ đây cũng chính là nguyên nhân khiến con gái luôn muốn nghe con trai nói ra ba chữ “anh yêu em”.

[1] Vốn là cụm từ “卿卿我我” có nghĩa là tỉ tê tâm sự.