Nếu không là tình yêu 5.3

Bầu trời trong vắt trở nên u ám từ lúc nào, tôi vẫn không nghĩ ra đáp án. Hay nói một cách khác, tôi vẫn không thể thuyết phục bản thân từ bỏ Cảnh Mạc Vũ. Vậy thì, tôi sẽ trao quyền quyết định cho Cảnh Mạc Vũ.

 

Không một người nào có thể hiểu rõ, anh cần điều gì bằng chính bản thân anh?

 

Tôi gấp tài liệu trong tay, bỏ vào túi xách. Đang chuẩn bị đi tìm ông chồng mới cưới của tôi để bàn về vấn đề ly hôn, trước xe ô tô của tôi đột nhiên xuất hiện một chiếc xe sang trọng bóng loáng nằm chắn ngang đường. Thời buổi này, khoe khoang sự giàu có không phải là tội lỗi, nhưng chặn đường đi của người khác là một hành vi không đúng đắn. Tôi bấm còi hai lần mà không có hiệu quả. Cuối cùng tôi mất hết kiên nhẫn, xuống xe gõ mạnh vào cửa kính không hề có tác dụng che nắng của chiếc xe ở trước mặt. Cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt tươi cười đáng ghét của Tề Lâm: “Hi!”

 

“Sao anh lại ở đây?”

 

“Anh đang đợi em. Chẳng phải em bảo anh cho em thời gian yên tĩnh một mình? Em đã bình tĩnh lại chưa?”

 

“Bình tĩnh rồi.” Tôi xua tay: “Mau lái xe đi chỗ khác, tôi có việc gấp cần giải quyết.”

 

“Em không đợi chồng em đến đón em sao?”

 

“Đón tôi?” Từ trước đến nay, chồng tôi còn bận hơn cả tổng thư ký Liên hiệp quốc, làm gì có thời gian rảnh quan tâm đến tôi. Không biết chừng bây giờ anh đang ở bên cạnh cô gái của lòng anh, người không bao lâu nữa sẽ rời khỏi thế gian này.

 

Nhưng lời nói của Tề Lâm có vẻ chắc như đinh đóng cột. “Ý anh là sao?” Tôi hỏi.

 

“Chồng em vừa gọi điện thoại cho em không được. Anh ta đành gọi cho anh, hỏi anh có gặp em…”

 

“Điện thoại?” Tôi vội rút máy di động khỏi túi xách. Phát hiện điện thoại đã tắt nguồn, tôi chợt nhớ ra tối qua tôi quên không sạc pin, cũng không biết máy hết pin từ lúc nào. “Anh ấy tìm tôi? Anh không nói cho anh ấy biết, chúng ta đang ở cùng nhau đấy chứ?”

 

“Anh nói với anh ta, em một mình ở bãi đỗ xe của Hội Hiên bình tĩnh suy nghĩ một vấn đề quan trọng, tám mươi phần trăm là nghĩ đến chuyện ly hôn với anh ta.”

 

“Anh…anh cứ thích phá hoại cuộc hôn nhân hạnh phúc của tôi, anh mới cam lòng?”

 

Tề Lâm thản nhiên gật đầu: “Không sai. Nếu không, em cho rằng anh từ bỏ giấc mơ nghệ thuật, từ Italy trở về đây, chỉ để tham dự đám cưới của em thôi sao?”

 

“Thà dỡ mười ngôi chùa, cũng không thể phá hủy một cuộc hôn nhân! Anh có đạo đức không đấy? Uổng công tôi từ nhỏ đến lớn luôn coi anh là bạn bè.”

 

“Ngôn Ngôn, anh chỉ muốn tốt cho em.”

 

“Cám ơn, ý tốt của anh, tôi ghi nhận ở trong lòng…”

 

Khi tôi vẫn chưa thành công trong việc thuyết phục chiếc xe sang trọng trước mặt đi chỗ khác, đột nhiên có một chiếc xe sang trọng và hào nhoáng hơn lao đến, mang theo bụi đất mù mịt, đỗ ngang lối ra bãi đỗ xe. Bảo vệ của bãi đỗ xe Hội Hiên không những không can thiệp, còn chạy đến cung kính mở cửa chiếc xe đó.

 

Cửa xe vừa mở, Cảnh Mạc Vũ từ trên ô tô bước xuống. Anh lặng lẽ đi về phía tôi, thần sắc của anh còn u ám hơn cả buổi đêm anh bắt gặp Tề Lâm ở trong phòng tôi. Có lẽ Cảnh Mạc Vũ tưởng rằng, tôi và Tề Lâm định bỏ trốn cùng nhau. Tôi chớp chớp đôi mắt vô tội: “Lần này anh ta đúng là tình cờ đi ngang qua.”

 

Cảnh Mạc Vũ nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt sắc bén của anh khiến tôi không thể tiếp tục đóng kịch. Tôi chột dạ rời mắt đi chỗ khác, anh quay người về phía Tề Lâm đang hớn hở xem trò vui: “Tề thiếu, tôi đã cho cậu cơ hội. Nếu cậu thật sự yêu cô ấy, cậu có thể đưa cô ấy đi trước khi đám cưới diễn ra. Hôm tổ chức hôn lễ, cậu cũng có thể đưa cô ấy đi, tôi sẽ không ngăn cản cậu. Còn bây giờ, cô ấy đã là “Cảnh phu nhân” rồi.”

 

Cảnh Mạc Vũ nắm tay tôi, ngón tay lạnh lẽo của anh đan vào ngón tay tôi: “Tôi từng tuyên thệ trước kinh thánh, tôi và cô ấy sẽ chung sống đến đầu bạc răng long, không xa rời nhau. Tôi nói được, nhất định sẽ làm được.”

 

Bầu trời không biết biến thành màu xanh thẫm từ lúc nào. Nhưng đôi mắt của Cảnh Mạc Vũ còn thẫm hơn cả bầu trời. Tôi nhìn anh, lại nhìn mười đầu ngón tay đan vào nhau của chúng tôi, đầu óc tôi chỉ có một ý nghĩ, nếu anh không thể buông tay, cả đời này tôi cũng tự nguyện để anh nắm tay như lúc này. Cho dù các đốt ngón tay tôi bị bẻ cong, bị đứt đoạn, bị nát vụn, tôi cũng sẽ không buông lỏng.

 

Tề Lâm xuống xe, anh ta đóng sập cửa xe, tạo thành tiếng động chói tai: “Một cuộc hôn nhân hoàn hảo thật sự, không phải chỉ duy trì bằng lời cam kết và trách nhiệm.”

 

“Cám ơn cậu đã nhắc nhở, tôi biết nên làm thế nào. Vấn đề tình cảm của vợ chồng tôi, không cần cậu hao tâm tổn trí, cũng không đến lượt cậu quan tâm.”

 

Cảnh Mạc Vũ kéo tôi đi qua Tề Lâm. Anh mở cửa ở ghế lái phụ, đẩy tôi vào trong xe, rồi lập tức lái xe rời khỏi bãi đỗ

 

Đầu mùa hạ, bầu trời trong vắt, hàng cây ở hai bên đường tươi tốt, phủ một màu xanh mát mắt.

Advertisements

Nếu không là tình yêu 5.2

Một lúc sau tôi mới nghĩ ra, câu “Cảnh phu nhân” là gọi tôi. Tôi vội vàng ngẩng mặt, nhưng không thể tìm thấy thông tin về bọn họ trong đầu óc trống rỗng của tôi. Tôi đành cố gắng nặn ra nụ cười khách sáo: “Tình cờ thật đấy, hai chị cũng đến đây uống cà phê? Cà phê ở nơi này khá ngon.”

 

“Đúng là không tồi.” Bọn họ liếc Tề Lâm một cái, lịch sự gật đầu rồi đi tới bàn ở vách bên cạnh.

 

Trầm mặc một lúc, tôi đột nhiên như vớ được một tia hy vọng, lập tức ngồi thẳng người: “Tề Lâm, anh kiếm ở đâu ra tài liệu này? Anh có chắc chắn là sự thật không?”

 

Tề Lâm do dự vài giây: “Anh vừa đi gặp cô gái đó. Cô ta nói, những chuyện này đều là sự thật. Cô ta còn bổ sung một câu, mong anh chuyển lời đến em…”

 

“Gì cơ?” Thấy Tề Lâm ngập ngừng, tôi cười cười: “Anh cứ nói đi, tôi vẫn có thể chịu đựng.”

 

“Cô ta nói cô ta không có tư cách tranh giành với em. Cô ta chỉ cầu xin em thương hại người sắp chết, để cô ta ở lại thành phố này, để cô ta có thể nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ…”

 

Cả miệng tôi đều là vị chua chát, tôi muốn uống một ngụm cà phê để xua tan vị chua chát trong miệng, nhưng cảnh vật trước mắt tôi không  ngừng lay động. Tôi phải mò một lúc, mới mò thấy ly cà phê.

 

Cà phê nguội lạnh, vị đắng càng đậm đặc hơn. Tôi liên tục thêm đường, hết viên này đến viên khác. Không biết tôi đã thêm bao nhiêu đường, nhưng cà phê vẫn rất đắng ngắt.

 

“Ngôn Ngôn.” Tề Lâm nắm tay tôi. Bàn tay anh ra rất nóng, như có thể làm bỏng da tôi. Anh ta dùng sức tương đối mạnh, làm tôi không thể giãy giụa.

 

“Buông tay đi, trái tim của anh ta không ở chỗ em.” Tề Lâm hét lên.

 

Lần đầu tiên tôi bày tỏ tình cảm với Cảnh Mạc Vũ, chỉ nhận sự từ chối dứt khoát của anh, tôi đã biết trái tim anh không ở chỗ tôi. Nhưng tôi nghĩ anh sẽ không yêu người phụ nữ khác, bởi vì anh từng hứa với tôi, anh sẽ không để người đàn ông tôi yêu, có cơ hội yêu cô gái khác.

 

“Tề Lâm, giả dụ là anh, liệu anh có yêu cô ấy không?”

 

Tề Lâm suy nghĩ một cách nghiêm túc, sau đó anh ta gật đầu: “Nếu trong lòng anh chưa có người nào…anh sẽ yêu cô ta. Nhất là khi anh biết cô ta không còn sống bao lâu, lại định bán thân để giúp người nhà có cuộc sống tốt hơn…Cô ta là một cô gái tốt, số phận thật không công bằng với cô ta.”

 

“Nhưng cô ấy chỉ sống ba đến năm năm là cùng, tình yêu này chỉ kết thúc trong bi kịch mà thôi.”

 

“Điều đó càng tốt chứ sao? Anh có thể toàn tâm toàn ý đi yêu mà không cần phải băn khoăn lo lắng bất cứ điều gì.” Đôi mắt của Tề Lâm sáng như sao, khiến tôi không thể né tránh.

 

“Anh không cần bận tâm đến chuyện cho cô ta danh phận, bởi vì danh phận đối với cô ta cũng chỉ là danh xưng khắc trên bia mộ. Anh không cần lo lắng khiến cô ta bị tổn thương, bởi cô ta vốn đã thương tích đầy mình. Anh không cần lo lắng cô ta đòi hỏi quá nhiều, bởi vì cô ta chẳng cần gì cả. Anh càng không cần lo sau này nếu tình nhạt phai, không biết làm thế nào để dứt bỏ cô ta, bởi vì cô ta sắp chết rồi!”

 

Lời của Tề Lâm tuy rất tàn nhẫn, nhưng lại giống một cây kiếm sắc nhọn, trực tiếp giải câu đố mà tôi không thể giải nổi trong trái tim tôi.

 

Có lẽ tình yêu không có tương lai, mới càng khiến con người ta chìm đắm, không thể thoát khỏi. Đây có lẽ là bản tính của con người, những thứ không giành được, mới là đẹp đẽ nhất!

 

“Cám  ơn anh nói cho tôi biết những chuyện này!” Tôi nắm chặt thành ghế mới có thể đứng dậy. Cảnh vật trước mắt tôi lắc lư chao đảo. Tôi loạng choạng đi ra ngoài.

 

“Ngôn Ngôn, em đi đâu vậy?” Tề Lâm đuổi theo tôi, túm lấy cánh tay tôi.

 

Tôi vội vàng đẩy người anh ta, xua tay: “Anh đừng đi theo tôi, tôi muốn được yên tĩnh một mình.”

 

Tôi một mình đi ra khỏi Hội Hiên, dòng xe cộ ở xung quanh di chuyển với tốc độ rất nhanh. Bọn họ đều gấp gáp đến một nơi thuộc về bọn họ. Chỉ có tôi mù mờ đứng giữa ngã ba đường, nghĩ mãi cũng không ra, nơi nào mới là đích đến của tôi.

 

Ngồi trong xe ô tô chật hẹp, không biết thời gian trôi qua bao lâu, mấy trang giấy có hình ảnh minh họa và chân tướng sự thật bị tôi vò nhàu nát, nhưng tôi vẫn chưa thể đưa ra quyết định. Không phải tôi không muốn buông tay, cũng không phải tôi không muốn trả tự do cho Cảnh Mạc Vũ. Năm từ đơn giản: “chúng ta ly hôn đi” lặp đi lặp lại trong đầu tôi vô số lần. Cuối cùng, tôi vẫn không thể thuyết phục bản thân đối mặt với kết cục này.

 

Tình yêu là gì? Từ nhỏ, quan điểm về tình yêu của tôi đã bị bẻ cong bởi gia phong của Cảnh gia. Đây là lần đầu tiên, tôi nhìn thẳng vào mệnh đề triết học này. Yêu một người, là ngày nào cũng gặp người đó, ở bên cạnh người đó. Đó là người đầu tiên bạn nhìn thấy khi mở mắt, cũng là người cuối cùng đập vào mắt bạn trước khi bạn nhắm mắt. Hay tình yêu có nghĩa là, tác thành hạnh phúc của người đó. Dù thỉnh thoảng lắm mới được gặp người đó một lần, nhưng bạn vẫn biết rõ, người đó sống rất tốt, rất vui vẻ.

 

Có lẽ trường hợp thứ hai càng phù hợp với nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mark, càng phù hợp với chủ nghĩa nhân văn của một xã hội hài hòa hơn. Tuy nhiên, ai có thể chứng minh Cảnh Mạc Vũ nhất định không hạnh phúc khi sống với tôi. Ít nhất, tôi có thân thể khỏe mạnh, có thể ở bên anh đến lúc đầu bạc răng long. Đây là điều Hứa Tiểu Nặc không thể cho anh. Nhưng một chút mong mỏi, một lời khẩn cầu nho nhỏ của người sắp chết, tôi cũng không thể đáp ứng hay sao?

Nếu không là tình yêu 5.1

Trên đời này có hai loại người, một loại sống đơn giản vui vẻ, không thích truy cứu chân tướng sự thật; một loại khác luôn muốn nhìn thấu đáo sự việc, mặc dù hiện thực tàn khốc, cũng sẽ chịu nỗi đau một cách tỉnh táo. Từ trước đến nay, tôi luôn theo đuổi cuộc sống của dạng người đầu tiên. Đáng tiếc là đến cuối cùng, tôi không thể nào lừa mình dối người, bước lên con đường đau khổ không thể quay đầu của loại thứ hai.

 

Ngồi trong góc quán cà phê ở Hội Hiên, thưởng thức vị đắng nồng của cà phê Mocca, tôi lật từng trang tài liệu Tề Lâm chuẩn bị sẵn cho tôi. Hình như anh ta cố ý nhấn mạnh sự thật phũ phàng, còn vẽ thêm mấy tấm tranh minh họa. Hình ảnh đôi nam nữ quấn lấy nhau, khiến từng câu từng chữ của câu chuyện tình bất lực và bi thương như lưỡi dao cứa vào trái tim tôi.

 

Nhân vật nữ chính của câu chuyện tên là Hứa Tiểu Nặc. Vừa nhìn thấy cái tên này, bàn tay tôi bắt đầu run lẩy bẩy. Chiếc thìa bạc tinh tế trong lòng bàn tay từ từ cong lại và biến hình. “Tiểu Nặc…” Đêm hôm đó, Cảnh Mạc Vũ trong lúc mê man đã gọi tên này. Lúc bấy giờ, bởi vì lo lắng cho anh nên tôi không hề lưu ý. Bây giờ nhớ lại, tôi bất giác cười khổ. Thảo nào đêm hôm đó anh đối xử nồng nhiệt với tôi. Chả trách lúc ôm tôi, ánh mắt anh nóng bỏng như vậy.

 

Đến khi Tề Lâm giật chiếc thìa bạc ra khỏi tay tôi, tôi mới phát hiện lòng bàn tay tôi có vết bầm đỏ. Tôi nhưng tôi không cảm thấy đau, bởi vì toàn thân đã tê liệt. Day day huyệt thái dương đau buốt, tôi cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu.

 

Hai mươi mốt năm trước, Hứa Tiểu Nặc sinh ra trong một gia đình nghèo khó. Mẹ cô vì không chịu nổi gia cảnh bần hàn, đã bỏ đi cùng người đàn ông khác lúc cô chưa đầy ba tháng. Năm cô lên ba tuổi, bố cô tái hôn. Mẹ kế không thích cô nên giao cô cho bà nội nuôi dưỡng. Từ nhỏ đã trải qua cuộc sống khó khăn nghèo khổ nên Hứa Tiểu Nặc cố gắng hơn bất cứ người con gái nào cùng độ tuổi. Bởi vì cô muốn thay đổi vận mệnh của mình, muốn bà nội cô có cuộc sống tốt hơn.

 

Vì mục tiêu này, Hứa Tiểu Nặc bỏ ra công sức và nỗ lực không ai có thể tưởng tượng nổi. Cuối cùng, dựa vào vận may và tài năng bẩm sinh, cô đã thi đỗ vào Học viện điện ảnh. Những tưởng từ đây, cuộc đời của cô sẽ bước sang trang mới. Ai ngờ tạo hóa trêu ngươi, cô bị phát hiện mắc bệnh phổi kẽ khi đang học năm thứ hai. Tôi không hiểu nhiều về y học, nhưng đại khái có nghe nói đây là một bệnh nan y chỉ đứng sau ung thư. Dù bây giờ nền y học phát triển, bệnh phổi kẽ vẫn chưa có cách chữa trị. Bệnh nhân cuối cùng cũng không thoát khỏi kết cục mất mạng vì hô hấp suy kiệt hay tâm lực suy kiệt.

 

Hứa Tiểu Nặc biết cô nhiều nhất có thể sống từ ba đến năm năm. Cô xin thôi học mà không cho người yêu thương cô nhất là bà nội biết. Sau đó, Hứa Tiểu Nặc đến một câu lạc bộ tư nhân cao cấp làm việc, nơi này chính là Hội Hiên. Đầu tiên, cô chỉ làm nhân viên rót nước bưng trà. Giám đốc câu lạc bộ sao có thể bỏ qua người đẹp cực phẩm như cô, ông ta tìm mọi cách tạo ra cơ hội “kiếm tiền” tốt cho cô, khiến cô nhận thức một cách sâu sắc cuộc sống đồi bại của người có tiền và lĩnh hội thói đời đen bạc. Sau đó, Hứa Tiểu Nặc chấp nhận hiện thực tàn khốc, “biết phục thiện” để kiếm tiền, trừ việc cùng khách ra ngoài.

 

Cô không phải kiếm tiền với mục đích cứu sống bản thân, mà cô muốn dùng những năm tháng ngắn ngủi còn lại, kiếm nhiều tiền nhất cho người thân của cô. Không biết có phải ông trời chiếu cố đến Hứa Tiểu Nặc hay một lần nữa trêu đùa cô, cho cô gặp Cảnh Mạc Vũ trong lúc cô không còn một chút lưu luyến với thế giới lạnh lùng tàn nhẫn này.

 

Hôm đó, Cảnh Mạc Vũ cùng khách hàng đi Hội Hiên bàn công chuyện. Để thay đổi không khí, anh cho gọi vài người đẹp đến ngồi cùng. Hứa Tiểu Nặc là một trong số đó. Dưới yêu cầu gần như ép buộc của khách hàng, Hứa Tiểu Nặc uống mấy ly rượu mạnh. Cô đột nhiên hô hấp khó khăn, sắc mặt trắng bệch. Từ trước đến nay, Cảnh Mạc Vũ luôn là người đàn ông có phong độ, tất nhiên anh sẽ không khoanh tay đứng nhìn mỹ nhân trước mặt tính mạng gặp nguy hiểm. Anh lập tức cho người đưa Hứa Tiểu Nặc đi bệnh viện, giúp cô thanh toán một khoản viện phí rất lớn. Anh còn dặn dò người giám đốc của cô quan tâm đến cô, cho phép cô nằm viện trị bệnh, đồng thời vẫn được nhận lương và một khoản tiền trợ cấp không nhỏ.

 

Trước một người đàn ông vừa phong độ, vừa có gia thế, lại giàu lòng thương người, không một cô gái nào có thể kháng cự, huống hồ là một người từ nhỏ đến lớn sống khổ sở như Hứa Tiểu Nặc. Cô đem lòng yêu Cảnh Mạc Vũ. Mặc dù biết rõ tình yêu của cô không có kết cục, cô vẫn hy vọng có thể ở bên cạnh người đàn ông cô yêu thương trong những năm tháng cuối cùng của cuộc đời. Cô không cần danh phận, không cần lời hứa hẹn, chỉ cần được ở bên anh là cô cũng đủ mãn nguyện.

 

Đây là tình yêu bi thương nhất, tuyệt vọng nhất mà tôi từng gặp qua.

 

Tài liệu của Tề Lâm không phản ánh rõ, Cảnh Mạc Vũ rốt cuộc có tình cảm với Hứa Tiểu Nặc hay không? Nhưng ba năm nay, Cảnh Mạc Vũ mua căn biệt thự xa hoa nhất ở Dương Sơn cho cô, mời bác sỹ tốt nhất chữa bệnh cho cô, mua cho cô quần áo và đồ trang sức đẹp nhất. Cho dù cô không bao giờ đeo đồ trang sức, cũng không cất trong két bảo hiểm ở ngôi biệt thự, nhưng anh vẫn tặng cô như thường lệ.

 

Cảnh Mạc Vũ không thường xuyên đến biệt thự, do đó rất ít người biết anh có một người tình cực phẩm như vậy. Phần lớn thời gian, anh đều để cô nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ở ngôi biệt thự.

 

Tôi nghĩ, nhất định Hứa Tiểu Nặc cho rằng, cô có thể trải qua những ngày tháng thanh thản và ấm áp cuối cùng của cuộc đời. Nhưng số mệnh lại một lần nữa trêu đùa cô, đó là Cảnh Mạc Vũ cưới người phụ nữ khác. Anh không thể cùng cô đi nốt chặng đường cuối cùng. Cô chỉ có thể một mình rời khỏi thế giới phồn hoa rực rỡ này với một niềm tiếc nuối.

 

Đóng tập tài liệu, tôi ngửa đầu tựa vào thành ghế phía sau. Toàn thân tôi như bị khoét sạch sẽ, không còn một chút cảm giác.

 

Hai người phụ nữ ăn mặc sang trọng đi ngang qua chỗ tôi. Bọn họ quay đầu, nhiệt tình chào hỏi: “Cảnh phu nhân, tình cờ quá.”

Nếu không là tình yêu 4.4

 

Sau bữa sáng, Cảnh Mạc Vũ đi làm như thường lệ. Trước khi rời khỏi nhà, anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay sang dặn vú Ngọc: “Vú Ngọc, ga trải giường và vỏ chăn trong phòng cháu bẩn rồi, lát nữa vú nhớ đem vất hết ra thùng rác. Cả vỏ gối cũng bỏ đi.”

 

Vú Ngọc ngây người, nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi.

 

Bộ đồ giường tân hôn là do tôi đích thân thiết kế. Từ chất liệu vải đến màu sắc, hoa văn, tôi bỏ ra rất nhiều công sức và tâm huyết. Để cho đồng bộ, tôi còn đặc biệt thay cả rèm cửa.

 

Vậy mà anh nói bỏ là bỏ.

 

Tôi đứng dậy, định tranh cãi với Cảnh Mạc Vũ. Nhưng tôi đột nhiên nhớ ra, Tề Lâm từng ngồi trên giường của tôi vào sáng sớm ngày hôm nay.

 

Tôi liền tỉnh ngộ, mỉm cười gật đầu với vú Ngọc: “Anh ấy bảo bỏ thì vú cứ bỏ hết ra thùng rác đi. Để cháu gọi người làm cho cháu một bộ y hệt như vậy.”

 

“Được ạ.”

 

Vú Ngọc vâng dạ. Sau khi tiễn đại thiếu gia nhà họ Cảnh đi làm, vú Ngọc về phòng chuẩn bị thu dọn bộ đồ giường của tôi. Tôi vội ngăn bà: “Vú Ngọc, chỉ bị bẩn một chút thôi. Vú cầm ra hàng để người ta giặt khô, ủi phẳng là được rồi.”

 

“Nhưng vừa rồi thiếu gia, à không, cậu nhà nói…”

 

“Không sao đâu. Nếu anh ấy hỏi, vú cứ nói là mới mua.”

 

Vú Ngoc hồ nghi đi thu dọn đồ. Ba tôi vẫn ngồi yên một chỗ, ông nở nụ cười rất mờ ám, miệng lẩm bẩm: “Hừm, có thể bẩn đến mức nào…”

 

Nụ cười của ba tôi khiến tôi không nuốt trôi đồ ăn. Tôi ngáp dài hai cái, viện cớ chuồn về phòng ngủ bù.

 

***

 

Cảnh Mạc Vũ trong giấc mơ của tôi luôn dừng lại ở những năm tháng đẹp đẽ nhất.

 

Một buổi chiều trời mưa lất phất, Cảnh Mạc Vũ cầm chiếc ô trong suốt, đứng đợi ở cổng trường cấp ba của tôi. Gió thổi hạt mưa tạt ngang làm ướt áo khoác của anh, nhưng anh không hề bận tâm, anh ôm chặt chiếc áo khoác lông vũ màu hồng của tôi vào lòng.

 

Tôi chạy hết tốc lực về phía anh như tham gia cuộc thi chạy một trăm mét. Nước bẩn trên đường bắn lên đôi tất trắng quá đầu gối của tôi, nhưng tôi vẫn không hề phát giác.

 

Bởi vì xung lực quá mạnh, tôi không kịp thời giảm tốc độ, suýt nữa đâm vào thân cây du già ở bên cạnh Cảnh Mạc Vũ. May mà anh kịp thời giơ tay kéo tôi lại, để tôi ngã vào lòng anh như nguyện ước.

 

“Anh, anh đến từ lúc nào vậy? Đợi em lâu chưa?” Tôi cố ý cất giọng than vãn, nhưng khóe mắt không thể che giấu ý cười: “Thầy chủ nhiệm lớp em đáng ghét quá đi. Tan học rồi thầy ấy vẫn không ngừng lải nhải, làm người ta nóng ruột chết đi được”.

 

“Anh cũng vừa đến, mới đợi năm phút thôi.” Cảnh Mạc Vũ tháo ba lô trên vai tôi, khoác áo lông vũ lên người tôi. Sau đó, anh ôm tôi dưới chiếc ô: “Đã dặn em bao nhiêu lần rồi, những ngày trời mưa thì đừng quên mang ô. Em toàn không nghe, lại bắt anh đến trường đón em.”

 

Tôi thầm đắc ý trong lòng. Tôi sẽ không bao giờ nói cho anh biết, là tôi cố ý không mang ô. Làm vậy, tôi mới có thể đường đường chính chính gọi điện thoại kêu anh đến cổng trường đợi tôi tan học. Tôi cũng không muốn nói cho anh biết, mỗi lần nhìn thấy anh ở cổng trường đợi tôi, cánh cổng sắt u ám như cổng nhà tù của trường cấp ba lập tức biến thành bậc thang lên thiên đường, được bao phủ một tầng ánh sáng hư ảo.

 

Tôi đang có giấc mơ đẹp đến nỗi chảy nước rãi, anh chàng không sợ thiên hạ đại loạn Tề Lâm lại gọi điện thoại. Tôi mơ mơ màng màng, tay mò điện thoại trong khi mắt vẫn nhắm nghiền.

 

“Alo! Xin chào!” Tôi cất giọng ngái ngủ.

 

Thanh âm của Tề thiếu đặc biệt tỉnh táo: “Ngôn Ngôn, bây giờ là mấy giờ rồi, em vẫn còn ngủ sao?

 

“Anh còn dám gọi điện thoại đến? Anh không sợ chồng tôi xử lý anh?”

 

“Hừ, chỉ e anh ta đang vô cùng mong mỏi anh có thể quyến rũ em. Như vậy, anh ta sẽ danh chính ngôn thuận cùng em ly hôn, khôi phục tự do cá nhân.”

 

Tôi ngẫm nghĩ, cũng không loại trừ khả năng này, tâm trạng vui vẻ có được nhờ giấc mơ đẹp vơi đi một nửa: “Nếu anh muốn gọi điện đến gây phiền toái cho tôi, xin anh hãy đợi đến khi tôi tỉnh dậy, bây giờ tôi buồn ngủ chết đi được.”

 

“Ờ, vậy thì em cứ ngủ đi. Khi nào tỉnh dậy anh sẽ nói cho em biết, người phụ nữ sống ở biệt thự Dương Sơn là ai?”

 

“Gì hả?” Tôi ngồi bật dậy: “Anh ấy nuôi đàn bà ở biệt thự Dương Sơn thật sao?”

 

“Đã nuôi ba năm nay rồi, em còn ngủ nổi không?”

 

Nếu bây giờ tiếp tục đi ngủ, tôi không phải là phụ nữ: “Anh đang ở đâu? Tôi sẽ đi tìm anh ngay.”

 

“Anh đang uống cà phê ở Hội Hiên.”

 

“Tôi sẽ đến ngay.”

 

Tôi nhanh chóng thay quần áo, ngồi xe đến thẳng câu lạc bộ tư nhân Hội Hiên.

 

Nếu không là tình yêu 4.3

“Bọn em quả thật chẳng có gì cả?” Tôi giải thích một cách yếu ớt.

 

“Tất nhiên tôi biết, nếu không tôi sẽ không dễ dàng thả cậu ta đi như vậy?”

 

“Hả?” Tâm trạng vốn u ám của tôi vì một câu nói mang mùi thuốc nổ của Cảnh Mạc Vũ trở nên tươi sáng hẳn. Tôi tiến lại gần anh một bước, ngẩng đầu mỉm cười, nháy mắt với anh: “Nếu bọn em thật sự có gì đó, anh sẽ xử lý anh ấy thế nào? Hai anh chẳng phải là bạn bè hay sao?”

 

“Chắc em cũng hiểu tác phong của tôi, người bất nghĩa thì tôi bất nhân.”

 

“Vậy sao?” Tôi thích đề tài này, nên đến gần anh thêm một chút. Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Cảnh Mạc Vũ: “Vậy đổi lại là anh thì sao? Nếu đêm nay anh đi gặp người con gái khác, em nên đối xử với cô ta thế nào?”

 

Cảnh Mạc Vũ không né tránh ánh mắt của tôi, khóe miệng anh nhếch lên: “Tôi là đàn ông, thỉnh thoảng gặp dịp mua vui cũng chẳng phải chuyện to tát.”

 

“Chắc anh quên rồi, anh là người đàn ông của em. Cảnh An Ngôn này tuyệt đối không cho phép người đàn ông của em bất trung, một lần cũng không được. Không tin, anh cứ thử đi!”

 

Tôi phát hiện, càng nói tôi càng hùng hổ. Rõ ràng tôi mới là người giấu đàn ông ở trong phòng lúc nửa đêm gà gáy, vậy mà tôi dám ngang nhiên khiêu khích Cảnh Mạc Vũ. Làm phụ nữ như tôi, cũng có tiền đồ đấy chứ?

 

Trước sự khiêu khích mang tính uy hiếp của tôi, Cảnh Mạc Vũ chỉ nhếch miệng cười, như chẳng thèm bận tâm, cũng giống như dung túng một đứa trẻ không hiểu đạo lý trên đời: “Đợi đến lúc em có bản lĩnh bắt gian tôi ở trên giường rồi tính sau!”

 

Tôi thật sự không mong tôi có bản lĩnh đó…

 

Trời đã sáng từ lúc nào không hay, ánh nắng ban mai đặc biệt ấm áp, chiếu tận vào lòng người.

 

Cảnh Mạc Vũ đảo mắt một vòng quan sát sự thay đổi của căn phòng. Ánh mắt anh vô tình dừng lại ở cốc trà giải rượu uống dở trên tủ đầu giường. Anh cầm lên quan sát kỹ lưỡng rồi nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi. Sau đó, Cảnh Mạc Vũ chau mày, mở cửa sổ, ném chiếc cốc ra ngoài không một chút lưỡng lự.

 

Một giây sau, bên dưới truyền lên tiếng cốc vỡ tan tành.

 

Đó là chiếc cốc dạ quang tôi mua ở tận nước Pháp xa xôi mà tôi thích nhất

 

“Anh…sao anh ném vỡ cốc của em?”

 

“Tôi không thích.” Cảnh Mạc Vũ bình thản trả lời.

 

Giời! Tôi hít một hơi sâu, thầm oán trách trong lòng.

 

Người đàn ông này mặt nào cũng tốt, chỉ là từ nhỏ có một thói quen rất xấu. Đã là đồ của anh, bất kể anh có thích hay không, anh đều không cho người khác động vào. Tưởng đến khi anh trưởng thành, ít nhiều cũng thay đổi thói quen đó, không ngờ ngày càng ghê gớm hơn. Đến chiếc cốc bị người khác uống nước, anh cũng không chịu nổi.

 

Quan trọng nhất, đó là cốc của tôi.

 

Thấy tôi nhìn anh bằng ánh mắt ai oán vô hạn, Cảnh Mạc Vũ cúi xuống rút khăn giấy lau nước dính trên tay: “Tôi sẽ bảo người đi Pháp mua cho em một bộ. Không còn sớm nữa, em mau rửa mặt mũi rồi xuống dưới nhà cùng ba ăn sáng.”

 

“…Ờ, thảo nào mới sáng sớm anh đột nhiên về nhà, em còn tưởng anh cố ý quay về đây để bắt gian.”

 

“Tôi không phải là ba, không làm những chuyện vô vị như vậy.”

 

“…” Nhắc đến đề tài này, tôi lén quan sát sắc mặt Cảnh Mạc Vũ, hỏi thăm dò: “Anh còn giận ba không?”

 

“Giận thì sao chứ? Tôi có thể cắt đứt quan hệ với ba sao?”

 

“Anh và ba đã cắt đứt rồi.” Tôi có lòng tốt sửa lại câu nói của anh, đổi lại là tiếng thở dài của anh.

 

Cảnh Mạc Vũ kéo tay tôi, nhẹ nhàng cầm vào vết bầm tím trên tay tôi, ngữ khí dịu hẳn đi: “Tôi không nên nghi ngờ em…Tôi xin lỗi. Buổi tối hôm đó, tôi đã làm chuyện quá đáng.”

 

“Anh nhớ ra rồi à?” Tôi lại hỏi thăm dò.

 

“Nhớ một số.”

 

“Chi tiết nào?”

 

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, đáy mắt anh lóe lên ý cười như có như không: “Em hy vọng tôi nhớ chi tiết nào?”

 

“Ờ…” Tôi cố nặn ra nụ cười cứng nhắc, rút tay về: “Không còn sớm nữa, đợi em thay quần áo, rồi chúng ta cùng xuống nhà.”

 

***

 

Hiếm có dịp Cảnh Mạc Vũ tỏ ra hiếu thảo. Tuy anh biến mất cả đêm nhưng cũng biết đường sáng sớm đã mò về, cùng bố con tôi ăn sáng. Tôi tất nhiên ngoan ngoãn phối hợp với anh, cố gắng che giấu bộ mặt mệt mỏi vì cả đêm không ngủ, đóng vai vợ chồng ân ân ái ái ngọt ngào.

 

Nói một câu thật lòng, khả năng diễn xuất của Cảnh Mạc Vũ tuyệt đối có thể tranh cử giải Kim Tượng của Hongkong. Anh đã phát huy trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, tạo nên hình tượng một ông chồng mẫu mực. Trong lúc ăn cơm, anh không chỉ chủ động trò chuyện với tôi, mà còn cố ý hỏi: “Đêm qua, em ngủ không ngon à? Sao sắc mặt kém thế?”

 

Tôi nở nụ cười ngọt ngào: “Em ngủ có ngon không, anh biết còn gì?”

 

Cảnh Mạc Vũ tao nhã đưa chiếc cốc sứ lên miệng, khói nước khiến nụ cười trên khóe miệng anh trở nên mơ hồ: “Lát nữa ăn cơm xong em hãy ngủ bù đi. Tối nay, sau khi tiếp khách, anh nhất định sẽ về sớm…tâm sự với em”.

 

Tôi nghiến răng, tiếp tục đóng kịch: “Được, em đợi anh!”

 

Ba tôi ngồi ở bên cạnh vừa cười ngoác miệng vừa đưa ánh mắt tán thưởng và yên tâm vui vẻ về phía tôi.