Thoáng qua 2.6

Điện thoại bỗng reo “ting tang ting tang”, biết là của mình, cô định bò dậy lấy nhưng tay anh dài hơn, đã với túi xách đưa cho cô. Cô lục tìm, trên màn hình hiện lên dòng chữ: “Hình Lợi Phong.”

Cô nhấn nút nghe, vừa “a lô” thì đầu dây bên kia lập tức có tiếng cười của Hình Lợi Phong: “Đang bận phải không?”

Cô ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp đôi mắt đen láy đang nhìn mình, như thẩm định.

Tử Mặc đứng lên, đi đến bên cửa sổ, trả lời: “Không bận, còn anh?”

Hình Lợi Phong cười ha ha: “Anh cũng rỗi, cho nên mới nghĩ đến em!”

Tử Mặc cũng cười.

“Tối nay đi ăn nhé, anh đến đón.” Hình Lợi Phong lại mời, tháng này anh đã mời mấy lần. Cô ngoái đầu thấy anh đang gục trên thành sofa, chăm chú nhìn cô, lòng cảm thấy bất an, giống như làm việc gì có lỗi, liền từ chối: “Thôi, hôm khác đi, hôm nay em có hẹn rồi.”

“Đàn ông à?” Giang thiếu cười cười nhìn cô tắt máy. Anh và cô đều tôn trọng cuộc sống riêng tư của nhau, xưa nay hầu như không hỏi nhiều, điều này gần như đã trở thành quy ước ngầm, bởi với quan hệ hiện nay của họ thì còn xa mới đến lúc nói với nhau mọi chuyện. Anh hỏi như vậy, coi như đã vượt quá giới hạn, cô chỉ cười, hỏi sang chuyện khác: “Có vấn đề gì sao?” Anh không đáp, chỉ đi đến ôm cô, cắn nhẹ vào chiếc cổ mảnh mai của cô, vừa đau vừa nhột. Tử Mặc đẩy mạnh anh ra: “Thôi, em còn phải đi gặp bạn.” Anh lại bướng bỉnh lấn tới, môi lại ập xuống.

Động tác của anh mỗi lúc một nóng bỏng, cô giãy giụa khỏi tay anh: “Đừng! Ban ngày ban mặt!” Nhưng anh đã ôm ngang cô, trận địa lập tức di chuyển tới phòng ngủ. Lúc trước đi tham quan khắp căn nhà, rõ ràng chỉ liếc thấy phòng ngủ là bỏ chạy, chớp mắt lại tới đây. Những ngày sau, khi cô có mặt ở căn nhà này, hình như phần lớn thời gian đều ở trong phòng ngủ.

Có lẽ do không quen, mới sáng sớm Tử Mặc đã tỉnh dậy. Ánh sáng xa lạ, chiếc giường lạ, trần nhà lạ, cái gì cũng lạ khiến đầu óc cô mấy giây sau chưa phản ứng được, đến khi nhìn thấy anh nửa mình trần, nằm ngang chiếm quá nửa giường, mới sực nhớ đây là nhà anh. Cô ngây ra một lát, kéo chăn quấn chặt người, nằm sát mép giường, cách anh rất xa. Bình thường cô thích nhất sáng Chủ nhật, có thể ngủ thoải mái, như những kỳ nghỉ đông hồi nhỏ, bố mẹ không bao giờ đánh thức, cho cô muốn ngủ bao lâu cũng được, nhưng hôm nay muốn ngủ nữa mà không ngủ được.

Ngoái đầu nhìn thấy khuôn mặt anh, mãn nguyện, thảnh thơi như đứa trẻ, trước giờ cô rất ít nhìn thấy vẻ mặt anh như vậy. Anh đã đưa cô đến đây, hai người lại tiến thêm một bước nữa, đột nhiên cô cảm thấy một sự bồn chồn vô cớ. Đằng nào cũng không ngủ được, cô dứt khoát ngồi đậy.

Ánh nắng đã bắt đầu chiếu vào, nắng mùa thu rất nhạt, uể oải trải đến giữa phòng. Đi vào bếp tìm nồi, lấy canh gà nhân sâm, cẩu khởi[1] tối qua ăn chưa hết, xé nhỏ thịt gà, trút cơm nguội vào nồi hầm nhỏ lửa, lại đi ốp thêm mấy quả trứng.

Xưa nay Tử Mặc không chủ tâm học nấu ăn, hồi học đại học lại quá bận, làm thêm còn chưa đủ, đâu có thời gian dành cho việc đó, đến khi có công việc ổn định mới thật sự muốn học nấu ăn để phục vụ bản thân, cứ có thời gian rỗi là ra siêu thị mua đồ về nấu, vậy là biết làm. Ngoài người nhà, Giang thiếu là người đầu tiên được ăn cơm cô nấu, vốn tưởng anh là người cực kỳ kén ăn, nhưng lại không kén món cô nấu, món nào anh cũng ăn hết sạch.

Giang thiếu cũng đã tỉnh, mắt vẫn nhắm, sờ soạng một hồi không thấy cô đâu, liền choàng áo ngủ đi ra ngoài. Cả căn nhà đã tràn ngập mùi thơm, lòng anh chợt cảm thấy ấm áp, giống như trong những ngày đông giá nhìn thấy ánh đèn ấm áp nhà mình. Biết Tử Mặc đang ở trong bếp, anh đi vào, quả nhiên cô đang đứng chân trần trước bàn bếp, hý hoáy làm gì đó. Anh vòng tay ôm cô từ phía sau, hít hà mùi hương thoang thoảng trên cơ thể cô, đó hình như không phải mùi nươc hoa, anh chưa bao giờ thấy cô dùng nước hoa, mà chính là mùi cơ thể cô. Ngửi mùi hương đó, lòng anh lại yên bình, giống như mặt biển khi cơn bão lớn đi qua, cuối cùng lại hiền hòa, yên ả.

Cô múc một thìa cháo nếm thử rồi giục anh: “Mau rửa mặt đi, cháo sắp được rồi!”

Anh gục đầu lên vai cô, vẻ mặt viên mãn, lát sau mới buông tay, đi vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân.

Loáng cái đã thấy anh bước ra, khuôn mặt sáng sủa, tinh thần sảng khoái. Anh đón bát cháo trong tay cô, bê đến bàn ăn, lại tranh đi lấy thìa. Thực ra tay nghề của cô cũng chỉ bình thường, anh đã nếm đủ sơn hào hải vị, rất kén ăn, khó chiều, nhưng nhìn cô bận rộn trong bếp, chăm chú nấu nướng, trong lòng giống như có ngọn lửa nhỏ bập bùng nhảy múa, ấm áp, dễ chịu vô cùng.

Hai người lặng lẽ ăn, từ từ thưởng thức. Anh ăn miếng to, phồng má nuốt, nhưng vẫn có vẻ duyên dáng, thanh lịch rất ưa nhìn. Căn phòng ngập tràn bầu không khí yên lành, ấm cúng.

Chuông cửa cũng đến góp vui, reo không ngớt. Cô ngẩng đầu nhìn anh một cái, anh nhìn cô cười an ủi: “Có lẽ là quản lý ở đây.” Mới sáng sớm đã đến, có lẽ ngoài người quản lý khu nhà thì không phải ai khác, hai người tiếp tục tấn công món cháo của mình.

Xem chừng đó không phải là quản lý, cô thoáng liếc, một người đàn ông vận com lê chỉnh tề, có lẽ là cấp dưới của anh hoặc người nào đó có việc muốn nhờ vả, thái độ rất cung kính. Anh mời khách vào thư phòng. Một là cách hơi xa, hai là cô cũng không muốn biết, cho nên khi hai người trao đổi với nhau cô không nghe được gì, chỉ cảm thấy ánh mắt người đàn ông đó liếc lại chỗ mình mấy lần. Cô vẫn thong thả ăn cháo, vừa ăn vừa nghĩ: “Tay nghề của mình hình như dạo này có tiến bộ!”

Khi anh trở lại bàn ăn, cô đã ăn xong, đặt bát xuống, lơ đãng chống cằm. Anh cười, ngó vào bát của cô: “Đã no rồi à? Em ăn như mèo vậy!”

Cô lườm anh: “Như thế gọi là cống hiến cho đất nước, cho thế giới, anh không thấy ở châu Phi bao nhiêu người không có cơm ăn à?”

Tâm trạng anh đang tốt, cười ha ha: “Một nồi to thế này biết giải quyết thế nào?”

Cô đứng lên: “Không ăn em đổ đi!”, rồi làm động tác nhấc nồi.

Anh ngăn lại: “Thôi, thôi, đùa đấy. Anh ăn hết là được chứ gì!”

Cô được thể lấn tới: “Không được bỏ lại một thìa nào hết, nếu không bị phạt rửa bát.”

Anh nhăn nhó nhìn nồi cháo, làu bàu: “Làm sao nhồi hết chỗ này?”

Lòng cô chợt run, như đang cảm động, vội quay ra phòng khách, ngồi trên sofa, cầm điều khiển ti vi bấm loạn xạ.

Anh lần chần trong bếp mãi mới ra. Cô cũng không ngẩng đầu, nói đùa: “Tưởng anh ấp trứng trong đó rồi.” Nói xong, cô đứng dậy vào bếp để rửa bát, vừa nhìn liền nhướn mày ngạc nhiên, Giang thiếu đã dọn dẹp sạch sẽ. Không ngờ anh lại biết làm những việc đó, những việc có lẽ từ nhỏ đến lớn chưa từng làm, vừa ngoảnh ra, bắt gặp anh đang nhìn mình, rồi khẽ nói: “Anh đã ăn hết, bát cũng rửa rồi.”


[1] Tên một loài thực vât, họ Cà, được dùng làm một vị thuốc trong Đông y, cũng được dùng để nấu canh rất bổ.

Advertisements

Thoáng qua 2.5

Lần đầu tiên đến nhà anh, một khu chung cư cao cấp, sang trọng ở trung tâm thành phố. Tòa nhà hai mươi tám tầng, cô đứng ở phòng khách, nhìn qua ô cửa sổ sát đất, nửa thành phố dưới chân, đúng là thế giới hồng trần phồn hoa sâu vạn trượng. Mặc dù từ trước đến nay, hầu như cô chưa bao giờ bận tâm đến hoàn cảnh gia đình và công việc của anh, cũng chưa bao giờ hỏi, nhưng một phòng khách lớn như vậy mà chỉ có mình anh ở nên cũng không khỏi lè lưỡi, lắc đầu: “Lãng phí quá!”

Anh từ phòng bếp đi ra, trên tay cầm hai chai nước khoáng đã mở nắp, đưa cho Tử Mặc một chai, nghe cô nói vậy, liền hỏi: “Cái gì lãng phí?”

Cô liếc nhìn mấy chữ San Benedetto trên vỏ chai màu xanh, buông hai chữ: “Xa xỉ!”

Do quan hệ công việc với đối tác nước ngoài trong thời gian dài, cô biết nhãn hiệu đó. Đây là loại nước khoáng đã có từ giữa thế kỷ trước, là loại nước khoáng tự nhiên được hút lên từ độ sâu ba trăm mét dưới lớp vỏ trái đất ở vùng Scorze – Italy, suốt mấy trăm năm được giới vương tôn quý tộc châu Âu ưa thích, cộng thêm bình đựng bằng nguyên liệu không gây ô nhiễm môi trường, được sản xuất bằng kỹ thuật tiên tiến nhất nên giá thành của nó chắc chắn không rẻ. Ở nước ngoài, loại nước uống này đã có giá rất cao, huống hồ được nhập khẩu qua đường hàng không.

Giang thiếu nhướn mày, hơi mỉm cười, ngửa cổ uống mấy ngụm, uống nước mà cũng duyên dáng như vây! Tử Mặc ngây ra nhìn, lòng bỗng xôn xao, vội giả bộ bất bình để che giấu: “Lúc này không được giáo huấn em rằng thế giới này rất công bằng! Em sẽ đập chai nước cho anh xem!”

Anh ngắm nghía xung quanh, ngoái đầu nói: “Lần đầu tiên nhìn kỹ, cũng tạm được.” Rồi giải thích: “Anh chỉ thỉnh thoảng đến đây. Chỗ này ngoài mẹ anh thì không ai biết!” Cô chỉ cười, không biết nói sao. Anh lại tiếp: “Anh là Tôn Ngộ Không, mẹ anh Phật tổ Như Lai.”

Cô bật cười: “Bái phục!”

Anh liếc cô, ánh mắt là lạ: “Có cơ hội em có thể nói chuyện với bà, xin chỉ giáo làm thế nào để luyện được công năng như thế!”

Lòng cô chợt run, ngạc nhiên nhưng vẫn lắc đầu: “Không cần, không cần! Em ngốc lắm, có lẽ cả đời này không có hy vọng!”

Mặt anh lại sa sầm, tiếp tục uống nước, không nói nữa.

Cô lơ đãng quan sát xung quanh, đẹp như nhà mẫu trên tạp chí nội thất, thiết kế hiện đại, gam màu chủ đạo là trắng, phối với màu nâu sẫm, tạo hình phóng khoáng. Có lẽ anh thường xuyên thuê người đến dọn dẹp nên chỗ nào cũng sạch bóng, không một hạt bụi.

Tựa lên chiếc sofa hàng Italy nhập khẩu, cô khoan khoái thở dài: “Nhà này một người ở e là quá rộng! Thật lãng phí!”, lòng thầm thở than, người bình thường phấn đấu cả đời có khi cũng không mua nổi căn nhà thế này. Xưa nay cô rất khó cưỡng lại sức cám dỗ của những thiết bị nội thất dễ chịu, nếu có thể ngồi sẽ nhất quyết không đứng. Anh vẫn đứng trước khung cửa sổ mở rộng, không ngoái đầu, buông một câu: “Hay là em đến đây ở với anh đi! Chỗ này đủ cho hai chúng ta.”

Cô giật mình, cười cười nhún vai: “Thôi, em không dám xen vào chuyện riêng của Giang công tử, ngộ nhỡ anh đưa mỹ nữ về thì thật bất tiện. Em sao dám cản trở anh hẹn hò với những bông hoa đó!” Tử Mặc không ngốc, đương nhiên cô biết anh không chỉ có mình cô. Vả lại, cho dù không có người khác, anh và cô cũng không thể có kết quả.

Anh hơi xoay đầu, nhưng không nhìn cô, ánh mắt đào hoa lúng liếng: “Em yên tâm, ở đây rất rộng, không sợ thiếu phòng.”

Cô chỉ mỉm cười, uống chai nước khoáng anh đưa: “À, vậy thì em phải suy nghĩ thêm đã! Thế em có thể đưa bạn đến không?”

Anh ngoái đầu, có thể là do ánh nắng chiếu vào, mắt anh chợt sáng, hào hứng hỏi: “Ồ, bạn trai à?”

Cô ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, cười cười: “Thế nào? Có được không?”

Anh cười, đôi mắt đào hoa nheo nheo, thủng thẳng nói: “Theo em thì sao?” Giọng vẫn rất ung dung, nhưng ý tứ xem ra rất ám lạnh, khủng bố.

Cô ngoái đầu, nhìn bức tranh trên tường, vẫn gam màu ấm áp, có vẻ không giống phong cách của anh lắm, nhún vai, hồ hởi nói: “Cho nên, em vẫn nên trở về cái tổ của mình thì hơn.”

Anh sầm mặt ngồi xuống bên cạnh, từ từ ghé lại gần, khẽ nói: “Nói cho em chuyện này… Anh nhận cái giường!”

Thực ra rất nhiều thứ cô nhận, những cái cũ, cái đã qua, và luôn cảm thấy tốt hơn hiện tại.

Anh lạnh giọng “hừ” một tiếng, đặt chiếc bình trong tay lên cái bàn thấp bằng gỗ, quay người bỏ đi.

Tử Mặc cũng mặc kệ, mở ti vi, màn hình tinh thể lỏng sáu mươi, bảy mươi inch mà bỏ không xem, đúng là lãng phí. Cô ôm một cái gối mềm, nằm trên sofa bấm điều khiển lung tung, chẳng có kênh nào hay, cuối cùng đành dừng lại ở kênh thời sự của đài truyền hình trung ương. Nghe giọng lảnh lót của cô phát thanh viên từng chữ đập vào tai, ngày nào cũng là thông tin về thương vong ở Iraq, tin này có lẽ chiếm tới một phần năm thời lượng của chương trình. Nước Mỹ kia thật kỳ quặc, bao nhiêu việc tốt không làm, lại đi làm việc đó… Có hôm Thẩm Tiểu Giai nói với Tiểu Vương: “Người Mỹ kỳ thật! Ngày nào cũng ép nhân dân tệ tăng giá, chúng ta có nên làm xuất khẩu nữa không? Chẳng hiểu dạo trước học tiếng Anh làm gì? Bây giờ ngày nào cũng may áo cho họ! Tức muốn chết!”

Tiểu Vương cũng hùa theo, than vãn: “Giai tiểu thư, trước đây người ta cần học giỏi ngoại ngữ để đi kiếm tiền của chủ nghĩa tư bản!”

Thẩm Tiểu Giai không nhịn được, bật cười: “Đồ quỷ, ý nghĩ hay đấy. Thôi được, tôi khuyên cậu, cố gắng cưới một người Mỹ, nói thẳng ra cũng giống như kiếm tiền của chủ nghĩa tư bản, lại còn có công cống hiến cho đất nước!”, khiến cả phòng cười nghiêng ngả.

Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười, cô ôm cái gối bông cười thầm, anh đi ra phòng khách, thấy vậy cúi xuống hỏi: “Cười gì thế? Có chuyện vui vậy sao?”, ngữ khí đã trở lại bình thường.

Cô hít một hơi, ngửi thấy mùi sữa tắm thơm mát từ cơ thể anh, thì ra anh vừa đi tắm, vậy là chỉ MC đang nói trên ti vi: “Thấy anh ta quá đẹp trai.”

“Chỉ nói dối!” Anh lẩm bẩm ngồi xuống cạnh cô, xem ti vi một lát, lại quay sang ngắm nghía cô hồi lâu: “Mắt em có vấn đề phải không? Một người siêu đẹp trai đứng ngay trước mặt, lại nói người trong ti vi đẹp trai. Nên đi tậu cái kính áp tròng đi! Hay là để mấy ngày nữa anh đưa em đến đài truyền hình ngắm các chàng thoải mái, đảm bảo sau này không muốn nhìn nữa!”

Cô bắt chước điệu bộ của anh, nhướn nhướn mày, vẻ nghi ngờ: “Có thật không?”

Anh bật cười, có lẽ vì cô bắt chước quá giống: “Cứ đi rồi biết.”

Thoáng qua 2.4

Rất lâu sau anh mới nới lỏng tay, vẫn ôm cô thở hổn hển. Tử Mặc mềm nhũn gục vào anh, thở nhè nhẹ. Anh hậm hực nhìn cô, lại cúi xuống cắn nhẹ vào tai cô: “Đồ ương ngạnh!” Giọng nói đó ngọt lịm như ô mai tẩm đường.

Dường như không kìm được, anh lại hôn tiếp, môi anh trùm lên ngấu nghiến môi cô, chà ép, dai dẳng, mỗi lúc một nóng bỏng như không thể dừng lại. Hai tay anh xiết chặt cơ thể cô, ép vào người mình. Cô chỉ cảm thấy mình như bị hai gọng kìm xiết mạnh, thở hổn hển cố đẩy anh, trông anh cũng vô cùng thảm hại, nhưng lại nhoẻn cười, nụ cười như từ sâu trong lòng ùa ra, nỗi sung sướng dạt dào như sóng.

Trong phòng mờ tối, chỉ có ánh sáng le lói phía xa hắt vào qua cửa kính. Tử Mặc co ro trong lòng anh, nghe tiếng trái tim anh đập, hòa với tiếng trái tim mình, có vẻ như hai người sẽ tiếp tục ngồi mãi như vậy. Trên chiếc tủ đầu giường vẫn để bó hoa, hình như đã héo, cô cảm thấy rất lạ, không thể có bó hoa héo lạc vào đây! Nheo mắt nhìn kỹ, thì ra là hoa héo thật. Anh nhìn theo ánh mắt cô, nhìn thấy bó hoa bách hợp đã héo, mặc dù vẫn phảng phất mùi hương nhưng dù sao nó cũng đã tàn, trong lòng hình như bớt giận đi nhiều, nhưng vẫn còn hậm hực. Không chịu nổi, anh ghé miệng cắn tai cô một cái: “Đồ keo kiệt!” Cô chỉ hơi đau, nhưng cổ và tai tê tê, nhồn nhột.

Nghe anh nói vậy, cô chợt giật mình, thì ra đó chính là bó bách hợp hôm đó cô nhờ người của hiệu hoa mang đến tặng anh. Giang thiếu vuốt ve mái tóc buông lửng của cô, vẫn suôn mềm, mát rượi như trong ấn tượng của anh. Vẫn giọng hờn dỗi, anh trách: “Không nhìn người ta xem, mỗi ngày gửi một bó hoa tới, sáng chiều đều đến thăm!”

Cô đẩy anh: “Vậy anh đi mà tìm người ta!” Vẫn biết anh có thừa sức hấp dẫn, hằng ngày có không ít kiều nữ vây quanh, đứng mấy vòng không hết.

Anh lại cười, mắt lúng liếng: “Ghen hả?”

Cô ngẩn ra, hơi hất cằm, nói: “Anh nói tiếp đi!”

Anh “hừ” một tiếng, lại nói tiếp: “Chưa thấy ai keo kiệt như em! Chỉ tặng mỗi bó bách hợp đã muốn người ta động lòng! Nhìn xem, hoa hồng chất đầy phòng kia kìa!”

Cô đẩy anh ra, ngồi dậy: “Bản cô nương chưa bao giờ biết ghen!”

Anh cười, lại kéo cô vào lòng, đầu tiên là cười thầm, sau hinh hích, cuối cùng là từng tràng cười khanh khách, cô véo má anh: “Cười nữa đi, cười nữa là em đi ngay cho xem!”

Anh vẫn cười một lúc nữa mới thôi, dường như không thể kìm nén được. Lát sau, anh nhìn cô, trở lại nghiêm túc: “Anh muốn nói với em một chuyện.” Từ khi họ ở bên nhau, lúc đầu chỉ im lặng, bây giờ càng ngày càng hài hước, lâu lắm không thấy anh tỏ ra nghiêm túc như vậy. Tử Mặc liếc trộm anh một cái, cúi đầu, mân mê bàn tay anh, những ngón tay dài, mảnh và trắng, đẹp như tay con gái. Anh hắng giọng rồi nghiêm nghị nói: “Anh đói rồi!” Vốn tưởng anh sẽ nói chuyện gì nghiêm chỉnh, đang dỏng tai nghe, thì ra bị lừa, tức giận, cô đưa tay anh lên, nghiến răng cắn một cái, thấy anh xuýt xoa kêu đau mới buông ra: “Đáng đời!”

Anh ngước nhìn cô, ánh mắt làm bộ tội nghiệp, miệng lẩm bẩm: “Định ám sát người ta chắc!”

Cô bật cười: “Xấu hổ thật! Vừa rồi ai uy hiếp cô y tá? Lại còn dọa sa thải người ta?”

Anh lúng túng, mặt thoáng đỏ, chưa bao giờ cô thấy anh trong bộ dạng như thế, lát sau bộ mặt cố tỏ ra thiểu não giải thích: “Em không biết đâu, cơm của bệnh viện mà cũng gọi là cơm? Ai nuốt được!”

Cô lạnh lùng hừ một tiếng: “Còn những người bệnh khác thì sao? Ai cũng như anh, bệnh viện làm sao phục vụ nổi! Đúng là nhõng nhẽo!”

Anh càng tỏ ra tủi thân, phàn nàn: “Em cũng phải tự kiểm điểm một chút! Bỏ anh ở đây một mình sống chết mặc bay!”

Anh đâu có một mình, bao nhiêu người cung phụng như vậy. Tuy nhiên trong lòng lại thấy mơn man êm ái, cô ngước nhìn anh, khẽ nói: “Vậy em đi nấu canh cá cho anh!”

Không biêt có phải do ốm đau mà trở nên yếu đuối, Giang thiếu như người nghiện hôn, anh lại cúi xuống, môi chụp lấy môi cô, hôn tới tấp: “Ngày mai anh mới ăn canh cá, ngày kia cũng ăn, ngày kìa cũng ăn, ngày sau, ngày sau nữa vẫn ăn!”

Cô không nhịn được cười: “Thôi đi, sao mà tham ăn thế!”

Anh lại ghé sát tai cô, thầm thì: “Cứ tham thế đấy!”, giọng nũng nịu như cậu bé đòi đồ chơi.

Cô đẩy vai anh: “Em cũng đói, chúng mình nghĩ cách gì ăn đi!”

Không bật đèn, không nhìn đồng hồ, nhưng cũng cảm thấy đã rất muộn, anh cụt hứng, lẩm bẩm: “Sao chẳng có chút không khí nào vậy?”

Cô đấm anh thùm thụp: “Không khí? Không khí có thể thay cơm được không? Ngày mai anh ăn không khí đi!”

Anh nhượng bộ: “Được, được, vậy chúng ta đi ăn. Em muốn ăn gì?”

Bụng cô đã sôi réo, cảm thấy ăn gì cũng ngon, nhưng lại nhớ ra anh đang bị thương, nói: “Em muốn ăn cái gì nhẹ một chút.” Anh vẫn không bật đèn, sờ soạng tìm điện thoại, bấm gọi.

Cô vùng vẫy định trườn ra, anh không chịu, lại lần chần một lát mới bật đèn. Cúi nhìn, chiếc sơ mi trên người đã nhàu thảm hại, hai chiếc cúc ngực bị cởi từ lúc nào, nhìn thấy cả áo lót bên trong, mặt cô bỗng đỏ lựng, trợn mắt quát: “Lưu manh!”

Anh chỉ cười nhăn nhở, không dám cãi.

Tưởng sẽ phải đợi lâu, không ngờ một lúc sau, nhà hàng đã cho người mang đồ ăn đến, lại là món ăn Thượng Hải. Nhà hàng đó cách đây nửa thành phố, quả thật quá khâm phục tốc độ di chuyển của họ.

Anh ăn rất ngon lành, lát sau hình như nhớ ra chuyện gì, bỗng nói: “Món ăn ở nhà hàng này ngon thật!”

Nghe khẩu khí của anh có gì là lạ, cô liền ngẩng đầu nhìn: “Sao thế?”

Hình như anh muốn nói gì lại thôi: “Không có gì!”, rồi cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Cô cũng không hỏi thêm, chỉ cắm cúi ăn. Thực ra món ăn của nhà hàng này vẫn thế, nhưng thấy anh ăn ngon lành như vậy, cô bỗng thấy lòng bình yên như cảnh trời xanh mây trắng, bướm bay dập dờn trên khóm hoa.

Thoáng qua 2.3

Khi tỉnh lại đã rất muộn, tâm trạng Giang thiếu hình như đã khá lên nhiều, mặt không còn sầm sì nữa, còn loáng thoáng nụ cười, nói: “Ăn cơm thôi! Đói rồi!” Lúc đó cô mới để ý, trên bàn trà đã bày đầy thức ăn mua sẵn, nhìn những chiếc hộp đã mở nắp, đó là tên một khách sạn năm sao. Sau khi qua lại với nhau, biết Giang thiếu ăn uống rất cầu kỳ nên cô cũng không lấy làm lạ.

Dìu anh ngồi xuống sofa mới phát hiện anh bị tai nạn không nhẹ. Mặt, cánh tay đầy vết thương, chân cũng bị thương, đi tập tễnh. Thấy cô đứng lặng nhìn mình, anh cười: “Bị nhẹ thôi, không sao, chỉ tại mẹ anh thích làm to chuyện.”

Cô lườm anh, lấy đũa trong túi giấy đưa cho anh, mới ăn được vài miếng anh đã ném đôi đũa đi như đứa trẻ hờn dỗi: “Không ngon, không ăn nữa!” Rồi ghé đầu lại nói nhỏ vào tai cô: “Anh muốn ăn canh cá em nấu!”

Lòng nhẹ bẫng, hân hoan, cô kéo tay anh, nhìn đồng hồ, hơn mười giờ, siêu thị vẫn còn mở cửa, vẫn có cá. Cô cầm túi đứng lên, anh vội kéo lại: “Làm gì vậy?”

Cô ngoái đầu: “Anh nói muốn ăn canh cá mà?”

Anh ngẩn ra, bật cười, hình như rất dễ chịu, giơ tay kéo cô vào lòng: “Ngày mai ăn cũng được!”

Cô đẩy anh, nhưng không dám mạnh tay: “Vậy anh có muốn ăn không?”

Anh gật lia lịa: “Muốn chứ, đương nhiên muốn!”

Hôm đó đi làm về sớm, cô mua các nguyên liệu cần thiết, mang về nấu một nồi canh cá diếc, nấm hương với thịt chân giò hun khói. Mọi việc xong xuôi thì đã gần tối, ngẩng nhìn đồng hồ, vội trút vào bình giữ nhiệt rồi vội vàng đi. Khi đẩy cửa vào, anh ngẩng lên nhìn, nói với giọng hờn dỗi: “Cuối cùng cũng đến! Tưởng em mất tích rồi.” Giang thiếu ngày càng giống một đứa trẻ, đâu còn bóng dáng ngang tàng, lạnh lùng của lần gặp đầu. Cô nhìn lên trần nhà, lừ mắt rồi trao bình giữ nhiệt vào tay anh, nói: “Đói gần chết chứ gì? Đằng nào dân số nước mình cũng quá đông, thiếu một mình anh cũng chẳng sao!” Lúc này Giang thiếu đang mở nắp bình giữ nhiệt, mùi thơm sực nức làm người ta thèm chảy nước miếng, anh nhìn cô, nói: “Không muốn gặp anh vậy sao, lại mong anh chết!” Nói đoạn, anh bê bình lên húp liền mấy ngụm canh, rồi mới nói tiếp: “Yên tâm đi, càng gặp nhiều tai họa càng sống lâu.”

Cô bật cười, ở bệnh viện người ta kiêng nhắc tới từ đó, vội chuyển chủ đề: “Để em đổ ra bát cho anh!” Anh ngoan ngoãn đưa bình, Tử Mặc trút ra bát, để vào tay anh. Hoa tươi trong phòng đã bỏ đi hết, chỉ giữ lại bó tươi nhất, ở đầu giường anh còn có một bó hoa nữa, đã hơi héo, chỉ còn mùi hương thoang thoảng, nhìn kỹ thì thấy bó hoa rất đẹp, lúc sau mới nhận ra đó là hoa bách hợp.

Điện thoại của anh đổ chuông, nhạc chuông nghe rất lạ, sống với nhau một thời gian nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy bản nhạc đó. Anh liếc nhìn cô một cái rồi mới nghe máy: “Mẹ, có việc gì?” Không biết đầu dây bên kia nói thế nào, chỉ thấy anh trả lời: “Mẹ đừng nghe ông viện trưởng nói bừa, mẹ cũng không đến nhìn xem người ta cho ăn thế nào, không thể nuốt được, mai con sẽ có ý kiến với viện trưởng. Hôm qua mẹ đến chẳng phải đã phàn nàn con quá gầy đấy thôi?” Lát sau anh lại nói tiếp: “Biết rồi, tùy mẹ, mẹ thích đến thì đến, thư ký Lưu nói mấy hôm nay mẹ bận việc cơ mà?”

Cúp máy, thấy Tử Mặc đang cúi xuống, ngây người nhìn bình hoa, tay vô thức bứt từng cánh hoa hồng. Anh bê bát canh húp liền mấy ngụm, trêu cô: “Trộm hoa của người ta từ lúc nào vậy?”

Cô ngẩng nhìn anh, muốn nói gì lại thôi, lát sau mới giục: “Anh ăn nhanh lên, em phải về đây.”

Mặt anh biến sắc, rồi lại sa sầm: “Định cứ vậy mà về sao?”

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm sâu hun hút, mênh mông vô tận, ánh sáng vàng vọt tỏa ra từ những ngọn đèn đường, cách bức tường kính nên càng nhạt nhòa hơn.

Tử Mặc không nói, chỉ nhìn anh gật đầu. Giang thiếu lại bực, giọng lạnh lùng: “Vậy về đi! Về ngay đi!”

Cô khoác ba lô, quay người bước ra, hành lang hoàn toàn yên tĩnh, thoáng nghe có tiếng đồ vật bị vỡ vẳng ra từ phòng bệnh nào đó. Chỉ thấy lòng đau thắt, bước chân không trọng lượng, thở như bị hụt hơi, cô đi thật nhanh như chạy khỏi bệnh viện.

Trở về nhà, trong không khí vẫn còn mùi canh cá, giống hệt mùi canh cá bố nấu năm xưa. Nhớ đến bố, cô lại nghẹn ngào muốn khóc, đột nhiên lại nhớ nhà, nhớ mẹ da diết, lúc này chỉ muốn được gục vào lòng mẹ, hít hơi ấm quen thuộc. Cảm thấy có cái gì âm ấm đọng trên mặt, đưa tay sờ, thì ra là nước mắt.

Chuông điện thoại reo từng hồi, trên màn hình hiện lên dòng chữ: Hình Lợi Phong. Cô chỉ thấy bàng hoàng, đầu óc rối loạn, mắt thất thần nhìn chiếc điện thoại không ngừng ngân nga “ting tang ting tang”, một lúc sau thì dừng. Lát sau, tiếng nhạc chuông điện thoại lại vang lên, cô cảm thấy đầu sắp vỡ tung, vội vàng nhấn nút nghe: “A lô, chào anh!”

Tiếng cười sang sảng của Hình Lợi Phong truyền đến: “Không quấy rầy giấc ngủ của em chứ?”

Cô khịt mũi, nói: “Không đâu!”

Anh yên lặng giây lát, hỏi: “Sao thế, bị cảm à?”

Không ngờ anh tinh ý như vậy, cô cười, nói lảng: “Hình như hơi nghẹt mũi.”

Hình Lợi Phong quan tâm: “Vậy uống thuốc đi.”

Cô mỉm cười: “Uống rồi, cảm ơn anh!”

Đầu dây bên kia ấp úng: “Định mời em ngày mai đi ăn, nhưng ông trời cũng không giúp!”

Cô “ồ” một tiếng, lát sau mới hạ quyết tâm: “Có lẽ cũng cảm xoàng thôi, nếu anh không sợ bị lây, anh nói đi, đi đâu ăn?”

Hình Lợi Phong cười phấn khởi: “Chắc chắn đấy nhé! Ngày mai anh gọi cho, bây giờ nghỉ sớm đi.”

Căn phòng trở lại yên tĩnh.

Thoáng cái đã hết một tuần, ăn hai bữa cơm với Hình Lợi Phong, nghe anh thao thao nói chuyện giết thời gian. Hôm đó, Thẩm Tiểu Giai nhìn thấy bó hoa hồng của Hình Lợi Phong gửi tặng, phán một câu: “Hoa này rất đẹp, phù hợp hơn tulip nhiều. Nhìn cậu là biết, dạo này hoa đào đua nở!” Tử Mặc cười cười, lấy điện thoại ra kiểm tra. Không có cuộc gọi nhỡ nào! Giang thiếu không gọi điện!

Nhưng lát sau có điện thoại của Sính Đình, vừa nhấc máy cô bạn đã hỏi thẳng: “Cậu và anh ta rốt cuộc làm sao?” Cô đắn đo hồi lâu chưa biết trả lời thế nào, Sính Đình lại thở dài: “Cậu đến bệnh viện mà xem!”

Quả thực không có tâm trạng đi làm, cô vội đến bệnh viện, lên xe taxi mới sực nhớ, quên chưa xin phép, mặc dù lúc này cũng sắp hết giờ làm nhưng vẫn không thể bỏ đi mà không thông báo, liền gọi điện nhờ Tiểu Vương.

Nhìn thấy cánh cửa căn phòng đó, cô bỗng cảm thấy một nỗi bất an khó hiểu, giống như đi vào khu rừng nguyên sinh, không biết đường đi, không biết cái gì đang chờ đợi mình phía trước. Hít sâu mấy hơi cô mới có can đảm đẩy cửa vào. Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi, mặc dù khắp phòng đầy hoa tươi nhưng vẫn không át được cái mùi đặc trưng đó, nó giống hệt mùi trong phòng bệnh của bố nhiều năm trước. Chợt bàng hoàng, mới đấy mà đã hơn mười năm…

Trong phòng yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào. Tử Mặc đi vào phòng khách nhỏ, thấy Giang thiếu đang nằm trên giường, trên sàn trải thảm dày, giày cao gót của cô giẫm lên, mềm mềm xôm xốp, giống như giẫm lên những đám mây.

Bỗng nghe thấy tiếng anh hình như đang rất bực: “Đã nói là không ăn, xin đừng quấy rầy! Còn quấy rầy nữa, tôi sẽ bảo viện trưởng cho cô thôi việc.” Thì ra anh đang uy hiếp cô y tá. Tử Mặc bật cười, cảm giác có làn hơi cay xông lên mắt, cô không lên tiếng, lặng lẽ đứng bên giường. Lát sau, có lẽ cảm thấy có điều gì đó bất thường, anh quay ngoắt đầu lại.

Thời gian như ngừng lại. Cô chỉ cảm thấy bị một lực lớn kéo về phía anh, một giây hoặc một phần mấy giây, cô đã bị anh hôn tới tấp. Dường như sắp đến ngày tận thế, tất cả bị hủy diệt, trên thế giới chỉ còn cô và anh, hoa nở hoa tàn, gió cuốn mây trôi, thì ra chỉ trong khoảnh khắc, thì ra không cưỡng lại khoảnh khắc này.

Thoáng qua 2.2

Giang thiếu đang nhìn cô, đôi mắt sâu đầy băn khoăn. Thấy cô đã thức, anh liền đứng dậy đi ra phòng khách. Có những lúc anh cực kỳ tế nhị.

Tưởng anh đã đi, nhưng khi cô tắm gội xong bước ra, anh vẫn còn ở đó. Ti vi đang phát chương trình thời sự trên kênh CCTV4 với giọng lảnh lót của cô phát thanh viên. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ đã gần trưa, cô liền đi vào bếp. Trong tủ lạnh cũng chẳng có gì nhiều, cô làm vội mấy món, nửa tiếng là xong.

Thức ăn được mang ra, rất đơn giản, cá hấp, trứng rán, canh nấm hương. Mọi ngày ăn một mình, hôm nay có thêm người cảm giác cũng ngon miệng hơn. Anh không nói, cô cũng vậy, chỉ lặng lẽ ăn. Anh lấy đũa moi mắt cá bỏ vào bát cô.

Tim cô bỗng đập dồn, hơi thở loạn nhịp. Trước đây cô rất ham đọc sách, từng đọc một câu chuyện liên quan đến mắt cá. Chuyện là, có một đôi trai gái rất đáng yêu, yêu nhau từ hồi đi học. Cả hai đều thích ăn cá, mỗi khi cùng ăn cá, cô gái luôn gắp mắt cá cho chàng trai. Có lần chàng trai hỏi tại sao, cô gái trả lời rằng, hồi nhỏ, khi ăn cá bố thường gắp mắt cá cho cô để thể hiện tình yêu thương, bởi mắt cá là dành cho người mình yêu thương nhất. Sau này khi ra trường, đôi bạn về công tác tại một thành phố nhỏ. Ai cũng nghĩ hai người sẽ cưới nhau, sinh con, sống trọn đời bên nhau. Nhưng thực tế không như vậy, chàng trai luôn cảm thấy không bằng lòng với cuộc sống, ôm mộng muốn đi xa, lập nghiệp lớn, phải có tài sản, công danh. Về sau, khi bàn chuyện cưới xin, chàng trai chưa muốn bước vào cuộc sống gia đình, dứt khoát ra nước ngoài làm ăn, hai người chia tay trong hòa bình. Mấy năm sau, chàng trai thành công và trở về thành phố nhỏ trước kia. Nhưng cô gái đã lấy chồng, cô mời chàng trai đến nhà ăn cơm, làm rất nhiều món ngon đãi khách, cuối cùng là món cá họ ưa thích. Khi chàng trai nhìn thấy cô gái gắp mắt cá cho chồng mới nhận ra, thì ra cái anh ta có được không bằng cái đã mất.

Cô ngẩng nhìn, thấy anh vẫn thế, ăn rất chăm chú, có lẽ do đói nên nuốt hơi vội, ăn miếng hơi to. Mắt cá vốn chẳng có vị gì, có thể thưởng thức được hương vị của nó có lẽ chỉ do lòng người mà thôi.

Dường như đang nghĩ về món canh cá bố nấu nhiều năm trước, có lẽ thực tế nó cũng không ngon như trong ký ức, cũng không thể bằng tay nghề của các đầu bếp khách sạn năm sao, nhưng tràn trề tình yêu của bố, đến nỗi sau bao nhiêu năm tìm kiếm, cũng không thấy lại hương vị ngày xưa.

Thứ Bảy ngày Hai mươi sáu tháng Năm, Tử Mặc chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu, tự tay làm món canh cá diếc, nấm hương nấu với chân giò hun khói. Trong khi đợi cá nhừ, cô lại đem bát đĩa, ly cốc ra rửa rồi lau sạch, đến bóng loáng mới thôi, từng con bướm cũng càng lúc càng dậy màu sáng bóng. Tay cô vuốt ve chúng, khẽ thở dài.

Mọi sự thay đổi dường như đều diễn ra trong vô hình, số lần anh đến nhà cô ngày càng tăng, đồ dùng cá nhân cũng theo đó ngày càng nhiều, quần áo, dao cạo, sữa tắm, tạp chí kinh tế… Không gian của cô bị chia cắt, nhiều lúc có cảm giác họ như một cặp tình nhân.

Đang nghĩ vẩn vơ thì anh gọi điện: “Tối nay em muốn đi đâu ăn cơm?”

Anh ít khi gọi điện vào lúc này, cô ngẩng nhìn đồng hồ, mới hơn bốn giờ chiều, nơi nào đó trong lòng khẽ run: “Đang ở nhà, anh có đến không?” Lần đầu tiên cô chủ động mời anh. Đầu dây bên kia khẽ “ồ” một tiếng, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, lại có chút gì đó âu yếm…

Cuối cùng nồi canh cá to vào hết bụng anh. Đây là lần thứ hai anh ăn cơm cô nấu, cũng ăn hết sạch như lần đầu.

Rửa bát xong đi ra, anh đang nghe điện: “Hôm nay có việc, không đi”, rồi ngẩng đầu nhìn cô một cái, cúp máy. Cô hiểu ý, trở về phòng chơi vi tính.

Anh theo vào, nói: “Ra ngoài đi dạo nhé!” Lần đầu đi dạo phố với anh, tại các cửa hiệu, các cô nhân viên luôn ý tứ nhìn anh, nhoẻn cười, có vẻ quen thuộc. Hàng hóa bày từng dãy, xa hoa, hào nhoáng. Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho cô, Tử Mặc hiểu ý, lắc đầu, tỏ ý không ưng món đồ nào. Cái trò hưởng thụ vật chất này, không trở thành thói quen thì hơn, rốt cuộc mình không phải là người có khả năng sở hữu thực sự, có những thứ giống như ma túy, một khi đã dính vào là nghiện, muốn cai không dễ.

Anh quay lại quầy bán đồ trang sức, ông chủ hiệu đích thân ra đón, sau đó cho người đưa đi giới thiệu từng món đồ. Những chiếc nhẫn với kiểu dáng thiết kế đa dạng, gắn hạt kim cương cỡ lớn, đẹp mê hồn, giống như được chế tác bởi bàn tay phi phàm nào đó. Tất cả đều lung linh tỏa sáng giống như ở thế giới thần tiên. Người ta bảo kim cương là người bạn tốt nhất của phụ nữ, có điều bây giờ cô chẳng có một người bạn tốt nào. Anh chỉ ngồi bên, lơ đãng nhìn cô.

Vốn dĩ không muốn, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, cho nên cuối cùng cô vẫn chọn sợi dây chuyền bạch kim trong tủ kính, có mặt là con cá heo đang uốn mình nhảy lên, vô cùng đáng yêu. Vừa nhìn đã thích, ngắm mãi không chán.

 

Quan hệ giữa họ, những người trong nhóm hầu như đều biết. Một lần gặp nhau, nhâm nhi cà phê, trong lúc chuyện phiếm Sính Đình hỏi cô: “Dạo này cậu với Giang thiếu thế nào?”

Mặc dù biết là không thể giấu, nhưng quả thật cũng không nói được gì hơn, bị hỏi thẳng như vậy, da mặt Tử Mặc rốt cuộc vẫn thuộc loại mỏng nên lập tức đỏ lựng, khẽ nói: “Vẫn thế thôi!”

Sính Đình rời mắt khỏi cuốn tạp chí thời trang: “Thật sự rồi à?”

Cô lại cười: “Theo cậu thì sao?” Sính Đình chỉ nhướn cặp mày dài thanh như nét vẽ, không nói. Tử Mặc nhún vai cười: “Mình không phản đối cuộc tình chớp nhoáng, huống hồ lại là đồ thượng phẩm như vậy.”

Suốt quãng đường về nhà, anh luôn giữ bộ mặt lạnh, sầm sì. Thả cô trước cổng chung cư là phóng xe đi. Một hôm Thẩm Tiểu Giai hỏi đùa: “Tử Mặc, sao gần đây không thấy chiếc “Mec” màu xám bạc đâu vậy?” Lúc đó cô mới bàng hoàng, đã hơn một tháng hai người không liên lạc.

Lần tiếp theo gặp Sính Đình mới biết, thì ra anh bị một tai nạn xe hơi nhỏ. Thấy vẻ kinh ngạc của cô, Sính Đình cũng ngạc nhiên không kém: “Không phải cậu không biết đấy chứ?”

Trở về nhà, cô cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, đắn đo không biết có nên gọi hay không. Chần chừ mãi vẫn không biết thế nào, lúc đó rất muộn, nếu gọi e là sẽ làm phiền người ta, vậy là thôi.

Sáng hôm sau, đến công ty cô gọi cho cửa hiệu hoa, đặt mua một bó bách hợp nhờ người chuyển giúp. Lúc chín giờ, văn phòng đang đông người, cô lập tức bị cuốn vào công việc. Đang bận rộn, chỉ thấy tiếng Tiểu Vương bên cạnh nhắc: “Tử Mặc, điện thoại reo mấy lần rồi!” Cô vội cầm lên, quả thật có ba cuộc gọi nhỡ, xem chi tiết, đều là số máy của Giang thiếu, nhưng phải đến giờ ăn trưa, cô mới có thời gian rỗi gọi lại.

“Đã đỡ chưa?”

Đầu dây bên kia không trả lời. Cô biết Giang thiếu đang nghe, bởi có tạp âm truyền đến. Hồi lâu sau vẫn không thấy có động tĩnh gì, cô đành nói: “Anh nghỉ ngơi cho tốt!”

Đang định cúp máy thì anh lên tiếng, giọng hậm hực, như nghiến răng ken két: “Em đúng là người không biết điều!”

Rồi lại im bặt, cô nhìn đồng hồ, đã vào giờ làm việc buổi chiều, trong phòng ai nấy đều đang bận: “Em cúp máy đây!” Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng “tút… tút…” trong điện thoại, thì ra anh đã cúp máy trước. Cô ngây ra nhìn chiếc điện thoại trong tay.

Lúc sắp hết giờ làm buổi chiều, anh lại gọi: “Đến đây đi!” Khẩu khí vẫn thế, không cho phép cô từ chối.

Đi thang máy lên tầng tìm số phòng của anh, hỏi một cô y tá, được cô ấy rất nhiệt tình dẫn đến tận cửa phòng. Đẩy cửa vào, thấy một phòng bệnh cực rộng, thoáng đãng và sang trọng, để đầy những lẵng hoa và quả tươi. Giang thiếu đang xem tài liệu, thấy cô vào anh chỉ ngẩng lên nhìn, không nói gì, cũng coi như không thấy. Tử Mặc đã quen như thế, quan hệ của hai người vốn là vậy. Cô bước đến sofa ngồi xuống, tiện tay cầm cuốn tạp chí trên bàn trà, lặng lẽ giở ra xem. Chiếc sofa đó mềm như bông, vô cùng dễ chịu, cô thấy mệt mỏi, vậy là mơ màng thiếp đi lúc nào không biết.