MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 8.3]

“Cháu gái nói thử xem.” Ông Ngôn Soái nhìn A Hoành hồi lâu, thấy cô chỉ ngồi lặng lẽ, bèn thử trêu cô bé.

A Hoành liền ngẩng lên, lí nhí nói: “Vỏ quýt ạ.”

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía chú Lý. Chú Lý cười càng hiền từ hơn, các nếp nhăn ở đuôi mắt cũng hiện rõ. “A Hoành nói đúng rồi. Thịt lợn mua hôm nay hơi mỡ, tôi sợ cậu Ngôn Hi kén ăn nên băm ít vỏ quýt vào, vừa giảm độ ngấy vừa đỡ tanh, nhất cử lưỡng tiện.”

“Á! Mẹ Lý, mẹ biết rõ là con không ăn được thịt mỡ mà còn hành con thế ư! Con phải trừ lương của mẹ mới được!

Trừ ngay! Trừ ngay lập tức!” Ngôn Hi trề môi, trêu chú Lý, anh vẫn thường trêu chọc, gọi chú là mẹ Lý như vậy.

“Ồ, thiếu gia không phải lo, lương của tôi không phải do thiếu gia quản.” Chú Lý vui vẻ nói.

Vì thời chiến tranh chú lập được công lao to lớn nên được nhận trợ cấp đặc biệt của Quốc vụ viện, đến nhà họ Ngôn làm giúp việc hoàn toàn là nể mặt lãnh đạo cũ của mình mà thôi.

Ngôn Hi cảm thấy hiếu thuận với “bảo mẫu” trong nhà là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa nên đành im miệng.

A Hoành đã no, nhưng ông Ngôn nhiệt tình mời nên đành bắt chước Tư Hoán, ăn từng miếng nhỏ, vừa lịch sự vừa giết thời gian.

Qua làn khói nghi ngút, cô nhìn thấy Ngôn Hi đang ngoẹo đầu trên xô pha xem ti vi, mái tóc đen che trước trán, chiếc áo đỏ mềm mại, trông bắt mắt vô cùng.

A Hoành chưa từng gặp cha mẹ Ngôn Hi. Lúc đầu cô còn tưởng họ bận công chuyện, về sau nghe ông nội và mẹ nói chuyện với nhau, dần dần cô đã hiểu ra vấn đề.

Hóa ra cha mẹ Ngôn Hi đều là tham tán đang đi sứ ở Mỹ, khi Ngôn Hi chưa đầy một tuổi, họ đã ra nước ngoài.

Trước đó, ông nội nói với mẹ thế này: “Tiểu Hi khá tự do, vô tổ chức, lại không có cha mẹ ở bên, Ngôn Soái cũng không phải là người biết cách nuôi dạy trẻ, được như thế cũng là tốt rồi. Tư Hoán nhà mình chơi với nó, tốt thì tốt đấy nhưng không nên học cái tính cách đó của nó.”

Không hiểu tại sao A Hoành nghe mà cũng thấy hơi khó chịu. Cô lặng lẽ lên phòng, miệt mài làm đề tiếng Anh. Nói ra cũng buồn cười, A Hoành nói tiếng phổ thông không sõi nhưng tiếng Anh lại đọc khá lưu loát, như lời Tư Hoán nói thì là “rất có tiềm năng bán nước”.

Tư Hoán có một người bạn chơi thân từ nhỏ, họ Lục, đang du học ở Vienna, khi gọi điện thoại, hai người thường dùng tiếng Anh để nói chuyện, tranh thủ luyện speaking luôn.

Một lần, khi điện thoại đổ chuông, đúng lúc Tư Hoán đang bận việc nên không thể nhấc máy, bèn nhờ A Hoành nghe hộ. A Hoành ấp úng hồi lâu mà không nói được từ “xin chào”, đối phương lại hỏi: “Siwan ?”

“Siwan has something at hand, this is his sisterplease wait a  minute”1

A Hoành khá xúc động, thầm nghĩ đây là lần đầu tiên cô nói năng gãy gọn như vậy kể từ khi đặt chân đến thành phố B.

Tư Hoán nhìn thấy vẻ mặt đó của A Hoành thì liền cười rũ rượi.

“Nhĩ Nhĩ à?” Đầu bên kia vang lên tiếng phổ thông bằng một giọng rất ấm.

A Hoành im lặng, hồi lâu mới trả lời đối phương: “Another, another…”

Tư Hoán nghe rồi ngẩn tò te nhìn cô. Một lát sau, anh lại nhìn A Hoành, mỉm cười.

Ờ, một người khác ư?

Hình như không hẳn là hoàn toàn không thể chấp nhận.

Advertisements

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 8.2]

“Cảm ơn anh.” Lòng bàn tay cô rịn đầy mồ hôi, cô cảm thấy như trút được một gánh nặng ngàn cân.

“Ờ.” Ngôn Hi không có thời gian để tâm đến cô.

Tư Hoán nhìn Ngôn Hi với ánh mắt sửng sốt, nhưng anh vẫn cười. Ngôn Hi đã quyết định như vậy, anh cũng chẳng phản đối làm gì.

“Ăn sủi cảo thôi các con!” Một người đàn ông trung niên khá mập và thấp, đeo tạp dề và bưng sủi cảo đi ra, cười híp mắt nhìn đám thanh niên trong nhà.

“Tiểu Hi, mang ra phòng ăn mà ăn, lom khom ở đây còn ra thể thống gì nữa!” Người đó nhìn Ngôn Hi và đá anh một cái.

“Á, chú Lý, lại bắt chú phải bê ra tận đây, thật ngại quá.” Tư Hoán bước đến và lịch sự đón lấy đĩa sủi cảo.

“Đây là A Hoành có phải không nhỉ?” Người đó chăm chú nhìn A Hoành.

“A Hoành, đây là chú Lý, trợ lí của ông Ngôn.” Tư Hoán nói nhỏ với A Hoành.

“Cháu chào chú Lý!” A Hoành nhỏ giọng chào.

“Chào cháu!” Người đó gật đầu, nét mặt lộ rõ vẻ phấn khởi, nước mắt như muốn trào ra. Sau đó, ông bước đến trước mặt A Hoành rồi vuốt nhẹ tóc cô, nhẹ nhàng nói: “Con ngoan, về được nhà là tốt rồi, chắc con phải chịu nhiều khổ cực lắm nhỉ.”

A Hoành hơi sững lại, Tư Hoán cũng sững sờ, chỉ có Ngôn Hi tiếp tục cúi đầu chiến đấu với bát sủi cảo.

“Anh Lý đâu nhỉ!” Tiếng ông Ngôn Soái sang sảng từ bàn ăn vọng ra.

“Có mặt!” Chú Lý giơ tay chào theo kiểu nhà binh, giọng cũng rất dứt khoát.

“A Hoành, ăn nhiều lên.” Bà Trương nhìn cô nhắc nhở. “Bà và chú Lý làm đấy, thơm lắm!”

A Hoành gật đầu lia lịa.

“Mọi người có đoán ra loại nhân nào không?” Chú Lý cười tủm tỉm, từ trước đến giờ chú luôn là hoạt náo viên của cả nhà.

“Có tôm nõn, thịt lợn, hải sâm.” Tư Hoán lấy răng miết nhẹ phần nhân ở đầu lưỡi, đôi má lúm đồng tiền trông rất duyên.

“Bí xanh, măng.” Cụ Ôn lên tiếng.

“Bột gừng, hành băm, rượu, mì chính, nước xương hầm.” Bà Uẩn Nghi nếm phần nước rồi lên tiếng.

“Vẫn còn thiếu.” Chú Lý cười.

Mọi người cố gắng nhai thật kĩ rồi đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ vẻ thắc mắc. Còn cái gì nữa nhỉ? Những người có mặt ở đây, người nào chẳng ăn đủ sơn hào hải vị rồi, một người không đoán được đã đành, chẳng lẽ tất cả đều không đoán được.

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 8.1]

Chương 8

Người khác cũng là một người

anh bia tren face 10 nam

 

Tháng Mười hai đã phải dùng lò sưởi, phòng ốc rất ấm áp, hoàn toàn trái ngược với bên ngoài. A Hoành vừa bước vào nhà, lập tức cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên.

Nét đặc sắc trong cách bài trí của nhà họ Ngôn là các bức ảnh trên tường, từng bức như tranh, rất sắc nét, nổi bật. Lạ là, những con người và cảnh vật trên hình tựa như được phú cho một linh hồn mới, vừa ấm áp vừa lạnh lùng.

“Của gã Ngôn Hi đấy.” Tư Hoán nhìn theo ánh mắt cô. “Ngôn Hi có năng khiếu nghệ thuật bẩm sinh, rảnh rỗi là lại đi lang thang vẽ tranh, chụp ảnh, trò nào cũng giỏi.”

“Bức ảnh ở góc tường kia chụp khi bọn anh đi chơi vào năm ngoái.” Tư Hoán chỉ vào bức ảnh ở góc tường rồi hỏi. “Em đoán xem chụp ở đâu?”

A Hoành nhìn chăm chú, càng nhìn càng thắc mắc. Rõ ràng là có nước và khói bốc lên nghi ngút, giống như đang ở trên mây, nhưng tự nhiên lại có mấy viên đá kết nâu, hình thù rất kì dị.

 

Cô liền lắc đầu.

Ngôn Hi chỉ vỗ vai Tư Hoán một cái rồi đi vào bếp. “Dưới suối nước nóng, cậu ấy quỳ ở đó rồi chụp.” Tư

Hoán nhìn tấm ảnh rồi cười. “Gã này luôn nghĩ ra được

những trò quỷ quái.”

A Hoành cũng cười, cô nhìn bức ảnh rồi tần ngần lại gần, sờ lên vân khói, đá kết nâu, lòng đầy ngưỡng mộ.

“Lần sau cho em đi với nhé?” Cô nhìn Tư Hoán, rụt rè đề nghị. Cha cô từng dạy rằng, đọc ngàn cuốn sách không bằng đi

ngàn dặm đường, khi còn trẻ hãy cố gắng làm người có chí.

Cô khát khao sự ấm áp nhưng cũng khát vọng sự phiêu bạt. Sự phiêu bạt này là ý tưởng táo bạo chứ không phải là sự nổi loạn tuổi dậy thì.

Cho dù là Vân Hoành hay Ôn Hoành thì cô vẫn luôn chín chắn, điềm đạm. Tuy nhiên, tự do là bẩm tính của thiếu niên, cô muốn thỉnh thoảng được đi đâu đó để thay đổi không khí.

Dĩ nhiên, nhìn ánh mắt của Tư Hoán đủ hiểu yêu cầu của cô đã làm khó cho anh.

“Ok.” Sau lưng có tiếng đáp ậm ờ.

A Hoành liền quay lại, thấy Ngôn Hi đang ở gần đó, khéo léo bê một chiếc bát sứ, đựng đầy sủi cảo, đôi mắt bị mái tóc lòa xòa che mất, còn môi rất đỏ và mềm mại.

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 7.5]

Ông Tân liền bế cháu nội Tân Đạt Di sang gặp ông Ngôn để lí luận: “Ông già lẩm cẩm kia! Dựa vào đâu mà ông nói thằng Tân Đạt Di nhà tôi không xinh xắn bằng thằng Ngôn Hi nhà ông! Ông thử nhìn thằng cháu ông xem, miệng thì nhỏ, ăn mì còn khó, chẳng khác gì con gái, chẳng có tướng đàn ông tí nào cả! Thế mà ông còn mặt mũi nói cháu mình đẹp nhất, tôi đến ngượng thay cho ông!”

Ông Ngôn liền vỗ tay đánh đét một cái, cáu: “Có bà nội ông mới lẩm cẩm ấy! Thằng Tân Đạt Di nhà ông mà xinh xắn hả? Tóc tai thì chổng ngược lên, người nào không biết lại tưởng ông đang bế con khỉ! Khỉ thì thôi đành chấp nhận, lại còn câm nữa, là bạn bè chơi với nhau đã lâu nên tôi ngại chưa nói với ông đấy thôi!”

Hồi ấy, Tân Đạt Di đã gần lên ba rồi mà vẫn chưa biết nói. Còn Ngôn Hi hai tuổi đã chạy lăng xăng khắp nơi, nịnh “chú đẹp trai, cô xinh gái” để moi kẹo ăn rồi.

Đây là nỗi đau thầm kín của ông Tân, thế nên ngày ngày ông đều bế Tân Đạt Di chửi rủa ông cháu nhà họ Ngôn, Tân Đạt Di cũng chăm chú lắng nghe.

Cuối cùng, ba tuổi ba tháng ba ngày, cậu chàng mới cất lời vàng, câu nói đầu tiên mà cậu thốt ra chính là: “Ngôn Hi, cái thằng lẩm cẩm kia!”

Câu nói này đã khiến già trẻ gái trai trong khu nhà cười

đau bụng mấy tháng liền.

Lòng tự trọng của Ngôn Hi bị tổn thương, chạy khắp sân đuổi Tân Đạt Di, bắt được liền chửi: “Cha thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm, mẹ thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm, ông nội thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm, bà nội thằng Tân Đạt Di, cả nhà thằng Tân Đạt Di lẩm cẩm!”

Và thế là trở thành bài vè kinh điển, réo đi réo lại quanh năm suốt tháng.

Ngôn Hi vốn là cậu bé coi trời bằng vung, từ nhỏ đã có tính thù dai. Người ta bắt nạt anh một phần, anh nhất định phải đòi lại mười phần, hôm nay thiếu một phần thì ngày mai phải bù lại cho bằng được.

Chính vì thế ông Ôn không quý Ngôn Hi, nhưng vì nể mặt bạn cũ nên vẫn coi như con cháu trong nhà. Điều ông lo lắng nhất là Tư Hoán thân Ngôn Hi quá sẽ sinh hư.

“Chỉ có cô là thương cháu.” Anh chàng này nói như đang diễn kịch trên sân khấu, còn quỳ một chân xuống, nắm lấy tay bà Uẩn Nghi, cười rất ranh ma rồi nói liến thoắng: “Cô ơi, cô tốt với cháu như thế chắc là yêu cháu lắm nhỉ? Ui da, cháu thấy xấu hổ quá. Hay là cô bỏ chú Ôn đi rồi lấy cháu nhé!”

“Lớn bằng ngần này rồi mà còn lấc cấc vậy, để chú Ôn nghe thấy thì mày lại ăn đòn!” Bà Uẩn Nghi cười vẻ thân thiết.

“Chú ấy có nhà đâu!” Ngôn Hi không thèm để tâm, mắt liếc xéo Tư Hoán. Tư Hoán khóc dở mếu dở. Ngôn Hi chỉ hơn anh nửa tuổi, hồi nhỏ đã bắt anh gọi là anh nhưng anh không chịu, không biết bị tên tiểu bá vương họ Ngôn kia đánh bao nhiêu lần.

Cuối cùng tiểu bá vương họ Ngôn tuyên bố thẳng thừng: “Cậu không gọi tôi là anh, tôi cũng chẳng cần! Đợi khi nào tôi lấy cô Uẩn Nghi, cậu sẽ phải gọi tôi là cha!”

Và thế là hắn đã vắt óc hơn chục năm trời để được làm cha dượng của Tư Hoán.

Tư Hoán mấp máy môi, mắt chữ A mồm chữ O nhìn Ngôn Hi. Tại sao tên lưu manh này lại ăn nói như thế chứ! Chẳng biết phép tắc gì cả!

“Thằng nhóc này, đừng có nói linh tinh!” Ông Ngôn Soái tức đến tái mặt, kéo cổ áo Ngôn Hi đến trước mặt A Hoành, nghiến răng ken két, nói: “Cháu nói với em Hoành đi, cháu tên là gì?”

Ông Ngôn Soái không biết rằng A Hoành và Ngôn Hi đã gặp nhau trước đó.

Hai chữ “Ngôn” và “Hi” đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng cô và không thể xóa mờ.

“Ngôn Hi.” Anh liếc A Hoành một cái.

“Ôn Hoành.” Cô cười, ánh mắt trong veo, nói năng rụt rè.

Cuối cùng cô cũng đã có thể gọi tên anh một cách danh chính ngôn thuận.

Sau nhiều lần gặp gỡ tình cờ, cuối cùng họ đã chính thức quen nhau.

Cả hai người đều không lưu tâm đến sự tương ngộ này.

Một người mười lăm, một người mười bảy, đều là độ tuổi trăng rằm.

Thế rồi, oan gia ngõ hẹp, một vở kịch hay ra đời.

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 7.4]

“Cháu chào ông Ngôn ạ.” Tiếng phổ thông của A Hoành vẫn lơ lớ như vậy, nhưng tư thế cúi người trông rất lễ phép.

“A Hoành, Ôn Hoành, hay! Tên rất hay!” Ông cụ cười, nhìn A Hoành mà càng thấy tội nghiệp. Chuyện năm xưa là do ông một tay sắp đặt, ông thực sự cảm thấy áy náy và thương cô bé này.

“Ngôn Soái, ông thử nói xem cái tên này hay ở đâu?” Ông Ôn cười tủm tỉm.

“Hay tức là hay thôi, tôi bảo hay là hay!” Ông Ngôn Soái liếc ông Ôn một cái, hàng lông mày rậm cau lại, có nét gì đó khá trẻ con.

“Chẳng có thiên địa vương pháp gì cả!” Ông Ôn cười giễu. “Cháu à, cháu đừng có khom lưng mãi như thế. Lão là kẻ

quê mùa, cả đời cầm súng chứ có cầm bút bao giờ đâu.” Ông

Ngôn trợn mắt, giọng cũng oanh oang.

“Chữ Hoành lấy trong cuốn Hành Phi Tử – Dương quyền, nằm trong câu “Hoành bất đồng vu khinh trọng”. Thế giới muôn màu, biết bao thăng trầm, thị thị phi phi, chọn nhẹ hay chọn nặng, tất cả đều phải dựa vào cái cân. Cháu gái nhà ta chính là người có sự cân bằng.” Ông Ôn nhìn đứa cháu gái mà ánh mắt lộ rõ vẻ rạng ngời, tinh anh.

Ông Ngôn Soái liền cười ha hả. “Ông Ôn già nên lẩn thẩn rồi, ai lại ví cháu gái mình với cái cân hả?”

Ông Ôn lắc đầu rồi thở dài.

Nhưng ánh mắt A Hoành lại sáng lên.

Hồi nhỏ, cha nuôi đặt tên cho cô là “Hằng”, có nghĩa là “vĩnh hằng”, đi với tên “Tại”, có nghĩa là “vĩnh hằng bên nhau”, mong hai chị em trường thọ, có cuộc sống đủ đầy. Có điều say này, khi vào tên hộ khẩu, công an hộ tịch lại viết sai chữ nên mới dùng chữ “Hoành” này, thực ra không phải như lời ông Ôn nói là mượn tên trong sách cổ.

Tuy nhiên, câu nói của ông gần như đã khiến mọi ấm ức chất chứa trong lòng cô tiêu tan, ánh mắt nhìn ông cũng rạng rỡ hẳn lên.

“Bao giờ ăn sủi cảo đấy ông, cháu đói rồi!” Trước đó Ngôn Hi chỉ nghe người lớn nói chuyện chứ không xen vào, đến lúc này mới tranh thủ nhắc nhở một câu. Mắt anh sáng long lanh nhìn ông nội, bộ dạng rất ngoan hiền, giọng nói cũng rất dễ thương.

“Thằng chết tiệt này! Cháu gào cái gì chứ!” Ông Ngôn Soái bực mình, mắng yêu.

Ngôn Hi liền nhanh nhẹn trốn ra sau lưng bà Uẩn Nghi và làm mặt hề, trông rất ngây thơ, vô tội.

A Hoành thấy anh hoàn toàn khác với vẻ cao ngạo, coi trời bằng vung ngày thường thì khúc khích cười.

“Cháu xem, em gái cũng cười cháu rồi kia kìa, thật chẳng hiểu chuyện gì cả!” Bà Uẩn Nghi cười, vỗ vỗ vào bàn tay thon dài của Ngôn Hi rồi quay sang nói với ông Ngôn Soái: “Bác Ngôn đừng giận, Tiểu Hi tính còn trẻ con, nghịch ngợm, bác nỡ lòng nào đánh nó?”

“Nể mặt Ôn Hoành, hôm nay ông tha cho mày đấy!” Ông Ngôn Soái trợn mắt nói.

“Lão Ngôn chỉ được cái nói cho sướng cái miệng thôi!” Ông Ôn cười trêu.

Trong mấy ông bạn già chơi với nhau, ông Ngôn nổi tiếng là người chiều cháu.

Từ nhỏ Ngôn Hi đã nghịch ngợm quấy phá, ông bực lắm, giơ tay lên định đánh, nhưng chưa kịp hạ tay xuống, cậu bé đã gào lên khóc ầm ĩ, vừa khóc vừa hát: “Bắp cải trắng, đất khô cằn, ba tuổi mồ côi cha, năm tuổi mồ côi mẹ…” Hàng xóm láng giềng nghe mà rớt nước mắt, chỉ thẳng vào ông Ngôn trách ông nhẫn tâm, nhà ông đã phải thắp không biết bao nhiêu tuần hương mới có được đứa cháu này, nếu có mệnh hệ nào thì ông còn mặt mũi đâu mà nhìn tổ tiên nữa!

Ông Ngôn nhìn thằng cháu ngân ngấn nước mắt, càng nhìn càng thấy không nỡ, rồi nói: “Chứ sao nữa, có nhà ai có cháu đẹp như cháu tôi không? Nhà ông Ôn, nhà ông Lục, nhà ông Tân cộng lại cũng không thể bằng!”

Ai ngờ, câu này lan ra ngoài, ông Tân không chịu. Các thủ trưởng thường mang hai ông ra so sánh, hai người vốn đã không ưa nhau, quân hàm càng lớn lại càng có nhiều cái để so sánh. Lấy vợ so sánh, đẻ con so sánh, có cháu lại càng phải so sánh.