Mãi mãi là bao xa – Chương 3.7

Trịnh Minh Hạo bắt chước giọng của Bồ Đề Lão Tổ trong Tây Du Ký, nói: “Chờ đến một ngày, ngươi sẽ phát hiện ra rằng mình đã yêu người mà ngươi ghét, tình cảm ấy mới thực sự mãnh liệt”.

Cô cũng nói bằng giọng cảm khái như vậy: “Yêu một người mà mình ghét không đáng sợ, yêu một người như Dương Lam Hàng mới là điều đáng sợ!”.

“Vì sao?”

“Vì rằng ông ta là một kẻ tự cao tự đại, tưởng mình là giỏi.”

Trịnh Minh Hạo cười, lắc đầu, rồi cúi xuống đọc cuốn giới thiệu tuyển sinh của Lăng Lăng. “Theo thông lệ, trước khi chọn đề tài, em nên đến gặp ông ấy để bàn bạc đã.”

“Nhất định phải gặp ông ấy sao?” Không hiểu sao, vừa nghe nói đến phải gặp Dương Lam Hàng, Lăng Lăng đã cảm thấy rất căng thẳng, tim cứ thắt lại.

“Đi nào, để anh đưa em tới khoa Vật liệu.” Nói xong, Minh Hạo kéo cánh tay Lăng Lăng, lôi cô đứng dậy khỏi ghế rồi đi thẳng tới khoa Vật liệu, giúp cô tra số phòng làm việc của Dương Lam Hàng.

Anh giục cô: “Mau lên, tiện thể hỏi xem môn chuyên ngành của ông ấy có trọng điểm không”.

“Thế còn anh?”

“Anh sẽ chờ em ở cổng!”

Dọc đường đi, Lăng Lăng căng thẳng tới mức tim đập dồn dập, khi tới trước cửa phòng làm việc của Dương Lam Hàng, cô chỉ gõ cửa một tiếng, mong rằng anh không có trong phòng, nhưng đáng tiếc từ bên trong ngay lập tức vọng ra một giọng nói nhẹ nhàng: “Mời vào”.

Lăng Lăng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, ngó khắp phòng.

Một bóng người cao đứng bên cửa sổ. Dương Lam Hàng cầm một chiếc cốc sứ màu trắng ngà, nghiêng người nhìn qua cửa sổ. Không biết có gì đang thu hút mà Dương Lam Hàng rất chăm chú, mi mắt cụp xuống, môi hé mở, mắt nhìn xuống phía dưới tòa nhà.

Ánh nắng giữa trưa chiếu qua chiếc cửa sổ lật màu trắng tinh khiết, hắt ánh sáng lên người đang đứng bên cửa sổ tạo thành những tia hào quang xung quanh, làm nổi bật dáng vẻ thâm trầm, suy tư của người ấy.

Lăng Lăng bất giác dời ánh mắt đi nơi khác, thầm nghĩ: một người đàn ông có khí chất tới mức ánh nắng rực rỡ cũng trở thành thứ làm nền, thật là tội lỗi!

“Thưa thầy…” Lăng Lăng bước vào phòng, chào với vẻ cung kính. “Chào thầy ạ!”

Dương Lam Hàng lặng lẽ nhìn cô. Còn cô, mãi không dám ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy đôi giày của người ấy thuộc loại chất liệu tốt, bóng loáng.

Một làn gió mùa thu luồn qua khe cửa sổ làm đám giấy tờ trên bàn xào xạc… Ngoài tiếng động đó ra, trong phòng rất yên tĩnh, tới mức nghe rõ cả tiếng thở của hai người.

Đến khi đôi chân đã mỏi, Lăng Lăng lén nhìn Dương Lam Hàng vẫn chưa có dấu hiệu gì là sắp lên tiếng, cô quyết định tự giới thiệu: “Em tên là Bạch Lăng Lăng”.

“Tôi biết rồi!” Người ấy cử động một cách cứng nhắc, đặt chiếc cốc trong tay xuống, tiện tay lấy một tờ giấy ăn lau vệt nước bắn lên tay, dù đã lau sạch rồi nhưng vẫn cứ cúi đầu lau mãi…

Lăng Lăng thầm nghĩ: đúng là mắc bệnh sạch quá mức!

“Em xin lỗi vì đã quấy quả, em…” Trong tình huống bình thường, lẽ ra cô phải nói: “… bảo em tới…”, nhưng cô nghĩ một hồi lâu mà không biết phải xưng hô như thế nào, vì ngoài nickname, cô không biết gì về người ấy.

Thấy cô ngắc ngứ, Dương Lam Hàng liền tiếp lời cô: “Có phải là về chuyện đăng ký thi cao học không?”.

Cô ngây người một lúc, tò mò nhìn khuôn mặt không có vẻ gì là soi mói. Không biết đề tài luận văn thạc sĩ của cô có nên nghiên cứu về chất liệu đã tạo ra bộ óc chưa cần hỏi cũng đã biết của người thầy này không nhỉ?

“Mời ngồi.” Người ấy chỉ vào chiếc ghế xa lông, chờ cô ngồi xuống, mới kéo ghế ngồi đối diện với cô, đến cả tư thế ngồi cũng rất tao nhã. “Vì sao em lại chọn tôi làm giáo viên hướng dẫn cho em?”

“Vì mọi người đều nói thầy là một người tốt, giỏi về học thuật.”

Người ấy bật cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, nụ cười thuần khiết, trong sáng hơn cả trẻ thơ.

“Cảm ơn sự đánh giá cao của em.”

Lăng Lăng cũng mỉm cười, nụ cười trong sáng, đáng yêu hơn cả người ấy. “Em nói thật mà!”

Xin hãy tha thứ cho cô, vì từ nhỏ cô đã là học sinh Ba tốt, kính trọng thầy cô và người lớn.

Tất nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là cô sẽ không ngu ngốc tới mức nói với người sẽ làm thầy giáo hướng dẫn cho cô rằng: Vì thầy biến thái, tôi ghét thầy! Nhưng ngoài thầy ra chẳng có ai muốn hướng dẫn cho tôi!

Dương Lam Hàng gập ngón tay chạm lên môi để che giấu nụ cười, nhưng đôi mắt anh lại toát lên vẻ rạng rỡ. “Thế mà tôi cứ nghĩ rằng em sẽ có thành kiến với tôi, nên tôi định giới thiệu em sang tổ của thầy Chu.”

“Sao cơ?” Nụ cười của cô bỗng trở nên cứng nhắc, nghe nói thầy Chu là người nổi tiếng hiền lành và tốt bụng trong khoa Vật liệu.

Bây giờ đổi lại liệu có kịp không? Nhưng hình như không kịp nữa rồi! Cố nén nỗi ân hận trong lòng, Lăng Lăng nói với vẻ quyết tâm: “Không cần đâu ạ, được thầy giúp đỡ chắc em sẽ học thêm được nhiều điều hơn”.

“Nếu đã vậy, em hãy đăng ký vào chuyên ngành vật liệu đi, còn môn chuyên ngành chọn loại một.”

“Vâng, em hiểu rồi, cảm ơn thầy.”

“Ôn đến đâu rồi? Có khó khăn gì không?”

Cô vừa định đứng lên rời đi, nghe thấy câu hỏi đó, mới nhớ đến mục đích chính của mình. “Có một chút… Trước đây em không theo học chuyên ngành này, môn chuyên ngành đối với em rất khó…” Vừa nói, Lăng Lăng vừa đưa mắt quan sát vẻ mặt của Dương Lam Hàng, nhưng bắt gặp vẻ nghiêm túc của anh, những câu định nói lập tức giữ lại trong lòng.

“Đề thi năm nay quả là có phần khó.” Dương Lam Hàng nói, rồi lấy ba tờ giấy trên bàn đưa cho cô. Lăng Lăng tò mò liếc nhìn một cái, trên đó là những dòng chữ ngay ngắn về đề bài, đáp án và lời phân tích.

Không lẽ cô được đưa vượt không gian?! Những thứ đó hơi giống với đề thi.

“Đây là đề ôn tập, em hãy mang về xem, có điểm gì khó hiểu thì cứ hỏi tôi, bất cứ lúc nào.” Rồi anh trịnh trọng bổ sung một câu: “Không được hỏi người khác”.

Để khẳng định lại suy đoán của mình, Lăng Lăng hỏi khéo: “Em chỉ cần ôn những phần này là có thể đối phó được với kỳ thi ạ?”.

Dương Lam Hàng nhìn cô, mắt ánh lên màu của đóa uất kim hương, trong đôi tròng mắt màu đen ẩn chứa màu tím thẫm. “Với năm nay, như thế có lẽ là đủ rồi…”

Lăng Lăng cảm thấy một dòng máu nóng dâng trào lên đỉnh đầu, bàn tay cầm mấy tờ có nội dung ôn thi cứ run bần bật. Cô vừa phấn khởi vừa bàng hoàng vì những “tài liệu cơ mật” ấy. Cô nhìn Dương Lam Hàng, chân tay luống cuống, còn Dương Lam Hàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy màu tím thẫm trong ánh nhìn chợt lóe lên từ đôi mắt đen láy của anh, và cũng là lần đầu tiên cô hiểu được… Dương Lam Hàng là người rất khó hiểu!

Lăng Lăng hồi hộp cất mấy tờ ôn tập, đứng dậy. “Vậy em xin phép về đây ạ, em không làm mất thời gian của thầy nữa.”

“Chờ một chút.” Khi cô vừa bước tới cửa, Dương Lam Hàng gọi cô đứng lại. “Áp lực của lần thi cao học này rất lớn phải không?”

“Cũng tương đối ạ.”

Anh nhìn cô, do dự một lát rồi nói: “Em… gầy đi nhiều so với hôm bảo vệ luận văn tốt nghiệp”.

Lăng Lăng không kịp nghĩ ra từ ngữ nào để ứng phó. Cô ngượng ngùng đưa tay sờ lên hai má đang nóng bừng, đúng là cô đã gầy đi nhiều.

“Đừng tạo áp lực quá lớn cho mình, kết quả thi chỉ cần qua giới hạn quy định của nhà trường là được rồi…. Dù không qua được cũng đừng quá lo, trong khoa còn có mấy chỉ tiêu thạc sĩ công trình, tôi sẽ đề nghị giúp em.”

“Vâng!” Cô càng không có lời nào để đáp lại, nghĩ một hồi lâu, mới nặn ra được một câu: “Em chào thầy!”.

“Về nhé.” Anh mở cửa giúp cô với vẻ lịch lãm, rồi tiễn cô ra cửa.

Cô bước tới cửa cầu thang, chuẩn bị bước xuống, đưa mắt liếc nhìn lại thì thấy Dương Lam Hàng vẫn đứng ở cửa nhìn theo cô.

Lăng Lăng không sao hiểu được những lời nói và việc làm lạ lùng của Dương Lam Hàng. Mải suy nghĩ, cô quên mất dưới chân là bậc thang, nên bước hụt… may mà kịp nắm lấy tay vịn cầu thang, mới không bị ngã.

Vì vậy, trong lý do cô ghét có thêm một điều: lời nói và hành động không thể nào hiểu được!

 

Advertisements

Mãi mãi là bao xa – Chương 3.6

Thực ra, một người có chỉ số IQ hơn hai trăm thì lại đang thầm kêu: đúng thế! Cách tư duy của cô gái ấy tôi cũng không sao nắm bắt được…

Trịnh Minh Hạo cười khan mấy tiếng, rồi lại úp hai bàn tay lại, nói với vẻ hết sức trịnh trọng: “Câu hỏi thứ ba, đêm tân hôn bạn muốn người bạn đời nói với bạn câu gì?”.

Lăng Lăng nhìn anh nghi ngờ, cảm thấy trong câu hỏi đó có cạm bẫy, nhưng trong một lúc không nghĩ ra.

Cô nghi ngại đưa tay ra, lần này hai bàn tay của Trịnh Minh Hạo giữ rất chặt, không có kẽ hở nào để cô thò tay vào, vì thế cô thử hai lần nhưng vẫn không chạm được vào đồng tiền.

Cô liền nhắc anh: “Chặt quá! Em không thò tay
vào được…”.

“Ậc!!!” Ngụm nước lạnh từ miệng người đàn ông ngồi trong góc phun ra, khiến người ấy bị sặc, ho liên hồi.

Lăng Lăng ngây người, phải tới mười giây sau, cô mới ý thức được rằng câu nói vừa rồi của mình khiến cho người khác có thể có những liên tưởng khác.

“Trịnh Minh Hạo! Anh muốn chết à?”

“Anh có nói gì đâu…” Trịnh Minh Hạo giữ vẻ mặt vô tội, lắc đầu, thở dài. “Các nữ sinh bây giờ, đầu óc không hề thuần khiết chút nào!”

Lăng Lăng đang định tới bên để cấu kẻ tội lỗi ấy, thì bỗng nhiên phát hiện ra khuôn mặt nhìn nghiêng của một người dường như cô đã từng gặp ở đâu đó. Nhìn kỹ, mặt dù người ấy ho tới mức đỏ cả mặt, đôi vai cứ rung lên, nhưng cái vẻ thanh nhã khác mọi người ấy dù thế nào cũng vẫn không bị mất đi.

Đúng là oan gia ở đâu ngõ hẹp!

Lăng Lăng nghiến răng nhìn Dương Lam Hàng. Hừ! Cười đến mức ấy cơ à! Mặc dù… lần thứ hai cô lại để lộ cái xấu ra trước mặt người ấy, càng chứng minh cho chỉ số IQ của cô thấp không sao có thể cứu vãn được!

“Chúng ta chuyển sang một nơi khác đi.” Vừa nhìn thấy Dương Lam Hàng, Lăng Lăng không muốn ăn thêm chút gì nữa, cô để lại tiền trên bàn, rồi cùng Trịnh Minh Hạo rời đi.

Trước ngày đăng ký thi cao học, đúng lúc mọi người đang tìm cách để liên hệ với giáo viên hướng dẫn và chuyên ngành, Lăng Lăng lo lắng hỏi Mãi Mãi Là Bao Xa: “Sắp phải lựa chọn chuyên ngành rồi, em có nên liên hệ với giáo viên hướng dẫn để xác định đề tài không?”.

“Bạn bè ở trường Đại học T của anh nói rằng, tổ đề tài của thầy Lý phó hiệu trưởng rất tốt.”

“Em cũng biết như vậy, nhưng các thầy trong tổ đó toàn là những người rất giỏi, sẽ không ai đồng ý hướng dẫn em đâu.”

Chính anh là người đã nhận lời sẽ giúp cô tìm thầy hướng dẫn tốt nhất, vì thế anh đột nhiên nói: “Mời thầy Dương Lam Hàng hướng dẫn cho em, được không?”.

Nghe vậy, suýt nữa thì cô ngất xỉu, cô vội tỏ rõ lập trường của mình: “Thà chết em cũng không muốn
như vậy!”.

“Không cần phải quyết liệt như thế đâu, anh đâu có bảo em lấy người ấy!”

Cảnh tượng hôm bảo vệ luận văn tốt nghiệp vẫn còn hiện lên rất rõ, vừa nghĩ đến đó, Lăng Lăng đã cảm thấy ấm ức trong lòng. “Thầy ấy coi thường em như vậy, chắc chắn không đồng ý hướng dẫn em đâu!”

“Em sai rồi, thầy ấy sẽ đồng ý!”

“Không thể thế được. Cách tư duy của thầy ấy như thế nào thì mới bằng lòng hướng dẫn cho một sinh viên mà thầy ấy đánh giá không đáng một xu?”

Ồ, trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ: “Liệu có phải là vì tất cả các sinh viên đều không chịu đựng được sự biến thái, nên không ai muốn theo thầy ấy?”.

“…”

“Ngoài thầy ấy ra, không còn giáo viên nào đồng ý giúp em à?” Cô hỏi với vẻ thất vọng.

“Hãy đến nói chuyện với thầy ấy, sẽ có ngày em nhận ra sự khó nhọc của anh.”

“Em hiểu rồi! Anh muốn cho thầy ấy biết thế nào là nhân tài! Được, em sẽ đi, em sẽ làm cho thầy ấy tức chết!”

“…”

Nói chuyện thêm một lúc nữa, Mãi Mãi Là Bao Xa nói rằng anh có việc nên out trước. Lăng Lăng tới thư viện nghiên cứu về phần giới thiệu tuyển sinh của trường Đại học T. Sau một buổi chiều nghiên cứu, đầu óc cô mụ mẫm đi vì sự phân chia các chuyên ngành của nhà trường. Không biết làm thế nào, cô liền gọi điện thoại cho Trịnh Minh Hạo, nhờ anh đến giúp đỡ. Cô gọi tới ba lần mới gặp được anh.

“A lô!” Ở đầu dây bên kia rất ồn, giọng của Trịnh Minh Hạo cũng không rõ, hình như còn xen cả tiếng thở gấp nữa.

“Anh có thời gian không? Em đọc mãi mà chẳng hiểu phần giới thiệu tuyển sinh, chẳng biết điền vào mẫu đăng ký như thế nào…”

Đầu dây bên kia, Minh Hạo do dự một chút, rồi hỏi: “Em đang ở thư viện à?”.

“Vâng! Lúc nào anh rỗi tới đây giúp em một chút…”

Cô chưa nói hết câu, thì Minh Hạo đã trả lời dứt khoát: “Bây giờ anh sẽ tới đó”.

“Cảm ơn!” Lăng Lăng tắt máy một lúc thì đã thấy Minh Hạo xuất hiện, nhìn dáng điệu thì có lẽ anh vừa từ sân bóng tới, mồ hôi còn ướt đầm chiếc áo cầu thủ, từng giọt nước trên tóc không biết là mồ hôi hay nước chảy xuống mặt. Lăng Lăng vội lấy khăn giấy đưa cho anh.

Trịnh Minh Hạo cười, đón lấy chiếc khăn, lau mồ hôi, cầm lấy cốc nước của Lăng Lăng không chút khách sáo, uống cạn một hơi.

“Nhớ anh thì cứ nói thẳng ra, không cần phải tìm cớ đâu.” Minh Hạo vừa mở miệng đã nói những lời khiến người khác phải giật mình.

Lăng Lăng nhìn các sinh viên đang khẽ trao đổi, hạ giọng, nói: “Khẽ thôi! Khẽ thôi!”.

“Ồ!” Minh Hạo kéo ghế ngồi lại gần, ghé sát vào tai cô nói: “Như thế này đã được chưa?”.

Đủ rồi, chẳng khác gì tình yêu bí mật!

Lăng Lăng lấy tay che mặt, đang định giả bộ như không quen anh, thì nghe thấy tiếng mấy nữ sinh ngồi phía sau bàn tán: “Trịnh Minh Hạo đã có người yêu rồi à?”.

“Hình như vậy, người yêu của anh ấy xinh thật đấy!”

Lăng Lăng không biết nói gì, không lẽ những lời đồn lại vô căn cứ như vậy?!

Trịnh Minh Hạo kéo bàn tay bịt mặt của cô, an ủi: “Không việc gì phải xấu hổ! Nhớ anh cũng đâu có phải lỗi của em, chỉ tại anh đối xử quá tốt với em, nên khiến em lúc nào cũng bịn rịn”.

Cô trừng mắt lườm Minh Hạo, quẳng bản giới thiệu tuyển sinh ra trước mặt anh: “Mau chọn chuyên ngành giúp em đi, khẩn trương lên rồi đi đi! Em thực sự không chịu nổi anh nữa!”.

“Em đã liên hệ được giáo viên hướng dẫn rồi à?” Trịnh Minh Hạo lật lật cuốn giới thiệu tuyển sinh vẻ không thật chú tâm, hỏi. “Trước khi chọn chuyên ngành, tốt nhất em nên tới gặp giáo viên hướng dẫn đã.”

“Bạn của em đã liên hệ giúp em một thầy rồi…” Để tránh người khác nghe được, Lăng Lăng ghé sát vào tai Minh Hạo, khẽ nói: “Là thầy Dương Lam Hàng!”.

“Gì cơ?” Vẻ kinh ngạc của Minh Hạo gần giống như dự đoán của cô, vẻ mặt anh thay đổi hẳn, sự ngạc nhiên trong giọng nói khiến cho ông già trông thư viện cũng phải nhìn vào. “Vì sao lại chọn thầy ấy?”

“Em quyết định sẽ nhẫn nhục chịu đựng bên cạnh ông ấy, rồi sau đó sẽ tìm cách trả mối thù huyết hận!”

“Nhẫn nhịn? Chịu đựng?” Vốn dĩ là những từ ngữ bình thường, thế mà qua cách nói của anh càng nghe càng thấy nó không còn bình thường nữa. “Đừng có dùng mỹ nhân kế, Dương Lam Hàng không phải là hạng người háo sắc đâu.”

“Suỵt, đầu óc anh lúc nào mới trong sáng hơn một chút hả?”

Trịnh Minh Hạo luôn là người biết dừng đúng lúc, nên lập tức chuyển sang giọng nghiêm chỉnh: “Nói thật lòng đi, vì sao em lại chọn ông ấy?”.

“Em cũng không muốn, nhưng người bạn của em đã liên hệ giúp, còn em thì cũng không quá kén chọn.”

“Bạn của em cũng là người có máu mặt đấy. Theo những gì anh được biết, những sinh viên muốn được ông ấy giúp đỡ có thể xếp thành một hàng dài từ khoa Vật liệu ra đến cổng trường Đại học T, nhất là các nữ sinh… nhưng tất cả đều đã bị ông ấy từ chối.”

“Thật sao?” Không hiểu những sinh viên ấy nghĩ gì nữa, đến một người biến thái như thế mà cũng chọn.

“Để anh liên hệ một giáo viên hướng dẫn khác cho, em đừng nhờ ông ấy nữa.”

“Vì sao?”

Trịnh Minh Hạo lại nở nụ cười cợt nhả. “Anh lo rằng trong một lúc không làm chủ được mình, em sẽ yêu ông ấy.”

“Em yêu ông ấy?! Em thà yêu một con lợn chứ không bao giờ yêu ông ấy!” Lăng Lăng nói tiếp, giọng tức giận. “Ông ấy đã hại em không bảo vệ thành công luận văn, mối thù của em đối với ông ấy sâu như biển cả…”

Mãi mãi là bao xa – Chương 3.5

“Anh tìm Lăng Lăng có việc gì? Để tôi nói lại với cô ấy giúp anh… Vâng, được rồi!” Lâm Lâm gác máy, nhìn Lăng Lăng với ánh mắt ngưỡng mộ, nói một câu mà khiến cô ớn lạnh. “Năm phút nữa anh ấy sẽ đợi cậu ở dưới sân. Anh ấy nhắn lại rằng: nếu cậu không xuống thì hãy
chờ đấy!”

Ôi! Cô không dám đâu!!!

Vì cô nhớ rất rõ, lần trước cô và Uông Đào giận nhau vì một chuyện gì đó, cô tránh không gặp mặt Uông Đào. Trịnh Minh Hạo đã đứng đợi ở dưới sân ký túc xá giữa trời nắng gay gắt, rồi hét to khiến cho cả khu ký túc xá đều nghe thấy tiếng: “Bạch Lăng Lăng! Tôi cho cô năm phút, nếu cô không xuống, thì tôi sẽ lên đó!”.

Mười mấy cánh cửa sổ đồng loạt mở tung…

Kể từ sau lần đó, cô cảm thấy không biết phải giấu mặt vào đâu, mỗi lần đi qua hành lang đều không dám ngẩng đầu!

Để không gặp phải cảnh như lần trước, cô đành nói với Mãi Mãi Là Bao Xa: “Em có chút việc, em out đây”.

“Chuyện rất quan trọng à?”

Suy tính rất nhanh, cô đáp: “Vâng!”.

Rồi không kịp tắt máy tính, cô chạy thật nhanh xuống dưới sân.

“Tìm em có việc gì vậy?” Lăng Lăng giữ một khoảng cách an toàn với Trịnh Minh Hạo, rồi đưa mắt nhìn xung quanh vẻ cảnh giác và chắc chắn rằng tất cả mọi cánh cửa sổ trong khu ký túc đều đã đóng.

“Đi ăn trưa!”

“Em không…” Chữ “rỗi rãi” vẫn còn chưa kịp nói ra, thì cô đã nhìn thấy Trịnh Minh Hạo xắn tay áo bước lại, có vẻ như anh ấy định dùng biện pháp cứng rắn.

“Được!” Cô đổi giọng rất nhanh, trong bụng thầm nghĩ: Nếu cô gái nào đó được Trịnh Minh Hạo yêu, thì ngoài việc chấp nhận anh ấy ra, không có sự lựa chọn
thứ hai.

“Nhà hàng đồ ăn Tây của trường” đúng là nghe tên đã thấy chất lượng của trường, nhưng giá cả thì lại là
của Tây.

Sở dĩ Lăng Lăng chọn ăn ở một chỗ mà khó có thể gặp một sinh viên nào, vì nếu xuất hiện cùng với Trịnh Minh Hạo ở nhà ăn toàn sinh viên, thì hậu quả thật khó mà tưởng tượng được!

Bản nhạc Pháp trữ tình giống như lời than thở của thiên nga vang lên. Trịnh Minh Hạo không nói câu nào, tay mân mê chiếc cốc không.

Lăng Lăng phá tan sự im lặng: “Anh không cần phải khuyên em đâu, giữa em và Uông Đào không còn gì nữa”.

Trịnh Minh Hạo nhếch mép, chỉ nói một câu bằng giọng rất bình thản: “Anh chỉ lo cho em, muốn tới
thăm em”.

Lời bộc bạch dịu dàng như vậy được thốt ra từ miệng của một người con trai tưởng chừng rất ngông cuồng, ngạo mạn, khiến cho Lăng Lăng cảm thấy trái tim mềm yếu của cô như bị đâm một nhát kiếm, máu me đầm đìa. Cô không nói gì, bất giác cầm cốc nước cam lên, nhưng khi tay vừa chạm vào thành cốc có những giọt nước ngưng đọng, liền bị tay của Trịnh Minh Hạo túm lấy.

“Lạnh quá, đổi cho một cốc khác nóng hơn đi!” Sau đó, Trịnh Minh Hạo nói với người phục vụ vừa đưa một người khách đi ngang qua. “Phục vụ, cho thêm một cốc sữa nóng!”

Lăng Lăng cảm động nhìn Trịnh Minh Hạo, trái tim đau nhói của cô đã được sự dịu dàng của anh vuốt ve, cô không cảm thấy đau nữa, bàn tay giá lạnh của cô được bàn tay của của anh sưởi ấm. Vì cô quá cảm động, nên không để ý đến người khách mới vào đang nhìn cô với vẻ sửng sốt, rồi lại quan sát Trịnh Minh Hạo rất kỹ, sau đó lặng lẽ ngồi vào một góc, đôi mày thanh tú nhíu chặt, đôi bàn tay để trên bàn nắm chặt lại.

Bài hát tiếng Pháp vừa kết thúc, vài phút sau tiếng violin lại vang lên tha thiết, một bầu không khí u buồn bao phủ khắp phòng ăn.

Trịnh Minh Hạo luôn là người biết lấy lại không khí. Anh ngồi thẳng dậy, nét mặt cười cợt không biết sợ, nói: “Nào, để anh ra cho em một đề trắc nghiệm chỉ số thông minh nhé!”.

Lăng Lăng gật đầu, chăm chú lắng nghe.

“Một con khỉ trèo lên cây dưa bở để hái quả, một phút hái được một quả, hỏi một ngày nó có thể hái được bao nhiêu quả?”

Lăng Lăng khẽ chớp chớp đôi mắt với hàng mi cong, nhìn Trịnh Minh Hạo hỏi: “Khỉ ăn dưa bở à?”.

“Thế hái xuống chơi cũng không được sao?”

Cô im lặng. Đúng lúc ấy thì người phục vụ mang cốc sữa nóng đến, cô cúi đầu uống sữa.

“1440. Em đã tốt nghiệp tiểu học chưa vậy?” Trịnh Minh Hạo nói cho cô biết đáp án.

Cô lườm Trịnh Minh Hạo một cái, môi bất giác nở nụ cười. “Dưa bở mọc thành cây à? Anh đã học qua lớp mẫu giáo chưa vậy? Tốt nghiệp đại học rồi nên xin anh đừng để trí tuệ chỉ dừng lại ở lứa tuổi mẫu giáo như vậy!”

“Trí tuệ bậc cao thì anh có đủ, chỉ e rằng em thiếu
mà thôi!”

Cô đáp với vẻ không phục: “Nói xem nào!”.

Trịnh Minh Hạo lấy từ trong túi ra một đồng tiền xu, hai bàn tay bắt chéo giữ lấy đồng tiền, chỉ chìa cho cô thấy một khe hở.

“Anh có ba câu hỏi trí tuệ bậc cao, cho em mười giây. Em hãy đưa tay sờ vào đồng tiền, nếu không sờ thấy hình quốc huy hay chữ trên đó, thì sẽ phải trả lời một câu hỏi của anh, nếu không thì anh sẽ trả lời. Một, người mà bạn yêu nhất là người như thế nào?”

Lăng Lăng thận trọng đưa ngón tay vào sờ: “Là chữ”.

Trịnh Minh Hạo mở hai bàn tay, khi Lăng Lăng nhìn thấy chữ trên đó, cô thở phào một cái như trút được
gánh nặng.

Trịnh Minh Hạo nặng nề dựa vào lưng ghế, tránh ánh mắt của cô, nhìn vào ngọn đèn tường ở trong góc: “Cho đến nay, anh chỉ mới rung động trước một cô gái, lúc cô ấy khóc thực sự là đáng thương, khiến người khác cũng thấy thật đau lòng… Còn khi cô ấy cười thì rất đáng yêu, làm người khác cũng vui lây… Vì vậy, anh muốn mỗi khi cô ấy không vui, anh đều có thể ở bên cạnh cô ấy, làm cho cô ấy vui”.

Người ngồi trong góc nhà chăm chú nhìn họ, ngón tay dài miết miết lên chiếc cốc đựng đầy nước đá, làn hơi lạnh ngưng đọng lại trên đầu ngón tay, rồi rơi xuống từng giọt, từng giọt một, trông tựa như những giọt nước mắt chảy ra từ đáy lòng người ấy.

Cho dù người ấy không ngồi trong góc khuất thiếu ánh đèn thì cũng không ai nhìn thấy những giọt máu đang nhỏ ra từ tim của anh!

Lăng Lăng nhìn Trịnh Minh Hạo, ánh mắt ngạc nhiên, trong chốc lát không biết phải khuyên anh như thế nào, đành nói với giọng như có lỗi: “Xin lỗi! Em cứ nghĩ anh là một người chơi bời, không nghĩ anh cũng có người để quan tâm và yêu thương”.

“Chơi bời chỉ là vẻ bề ngoài của anh.” Trịnh Minh Hạo cười nhìn cô, lại để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. “Không bằng cầm thú mới là bản tính của anh…”

Lăng Lăng bật cười vui vẻ. “Em nghe Lý Vi nói rằng anh có rất nhiều chiêu để dỗ con gái, hôm nay coi như em đã được thấy rồi!”

“Em quá khen rồi.” Trịnh Minh Hạo lại chắp hai bàn tay lại đặt trước mặt cô. “Câu hỏi tiếp theo, bạn muốn cùng với người mình yêu có một cuộc sống như thế nào?”

Lăng Lăng lại sờ đồng tiền xu, nói với vẻ không chắc chắn lắm: “Là chữ!”.

Lần này thì Lăng Lăng đã trả lời sai. Cô cân nhắc một hồi lâu, mới nói bằng giọng buồn buồn: “Em hy vọng rằng người ấy sẽ mãi mãi bên em, thực sự hiểu và thông cảm cho em, em không cần phải quá chú ý đến chuyện trang điểm trong mắt người ấy em vẫn luôn rất đẹp, cho dù em không đảm đang việc nhà thì người ấy vẫn bình thản chấp nhận; nhà có chật đến mấy cũng không quan trọng, chỉ cần hai người ở bên nhau… thì sẽ có những vấn đề nói không bao giờ hết, hai người sẽ cùng cố gắng vì một mục tiêu.”

“Hơi khó một chút…”

“Thật à?”

“Cách tư duy của em, những người bình thường khó có thể hiểu được…”

Cô nguýt anh một cái tỏ ý coi thường: “Tất nhiên là anh không hiểu được rồi, vì trí tuệ của anh rất thấp!”.

Cô tin chắc rằng, người bạn trên mạng của cô trí tuệ cao, nhất định người ấy sẽ hiểu! Tuy nhiên, anh lại không ở bên cô…

Mãi mãi là bao xa – Chương 3.4

Câu nói của Trịnh Minh Hạo khiến Lăng Lăng cảm thấy rất bất ngờ, câu nói có ẩn ý. Lăng Lăng đang định nói, thì nghe thấy tiếng Uông Đào gọi cô ở cổng, tiếng gọi không rõ.

“Để em vào xem Uông Đào uống thế nào!” Lăng Lăng đứng dậy, trả áo khoác cho Minh Hạo, rồi đi về phía Uông Đào. Cô vừa đi tới, Uông Đào đã giơ tay ôm chặt lấy cô, mùi rượu nồng nặc phát buồn nôn xộc thẳng vào mũi cô. Cố nén cơn buồn nôn, Lăng Lăng đỡ Uông Đào, nói: “Đi nào, để em dìu anh vào nghỉ”.

Khi vào đến phòng, cô đỡ Uông Đào nằm xuống giường, sau đó quay người bước đi, nhưng Uông Đào bất ngờ ôm chặt lấy cô từ phía sau, làm cô ngạt thở.

“Đừng có như vậy!” Mãi không gỡ được bàn tay của Uông Đào, Lăng Lăng cuống tới mức đỏ cả mặt.

“Lăng Lăng, anh thực sự rất yêu em… Hãy hứa với anh… đừng bao giờ rời xa anh, được không?” Uông Đào nói, giọng nửa tỉnh nửa say.

“Anh say rồi!”

“Anh không say, Lăng Lăng, anh không thể nào sống thiếu em được… Anh muốn được sống với em cả đời… chờ sau khi em thi cao học xong… chúng ta sẽ kết hôn, được không?”

Lăng Lăng nhắm mắt, chiếc kim giây chỉ mới quay được nửa vòng, cô đã quyết định. Dù yêu hay không, nếu đã lựa chọn Uông Đào, cô phải có trách nhiệm với tình cảm ấy. “Chờ sau khi em thi xong, em sẽ nói chuyện với mẹ em. Chỉ cần mẹ đồng ý… em sẽ không có ý kiến gì.”

Uông Đào rất vui, cười ngây ngô. Cười xong, anh áp môi lên má cô… Cô cố hết sức đẩy anh ra. “Đừng, đừng như vậy.”

“Vì sao lại không được? Anh là bạn trai của em, dù chỉ là một nụ hôn, anh cũng không được quyền sao?”

Lăng Lăng đưa tay xoa xoa chỗ da gà nổi lên trên cánh tay. “Em thực sự không thích như vậy.”

Uông Đào dường như biến thành một người khác, đôi mắt đỏ ngầu, anh gầm lên: “Anh biết là em không thích anh, trong lòng em chỉ luôn nghĩ đến người con trai khác. Chỉ có anh ta mới được ôm em, hôn em, đúng thế không?”.

“Anh nói gì thế?” Lăng Lăng bỗng cảm thấy ớn lạnh, toàn thân run lên bần bật.

“Em đừng tưởng là anh không biết, anh đã biết chuyện em ghi lại các cuộc nói chuyện trong máy tính…” Trước câu hỏi ấy, mọi lời giải thích cũng đều vô nghĩa. Lăng Lăng đi về phía cửa, Uông Đào vội vàng chặn ở cửa, rồi nhanh chóng khóa cửa lại.

“Em không được đi, hôm nay em phải nói cho thật rõ ràng, em đã bao giờ yêu anh chưa?”

“Em không biết! Nhưng em thực lòng muốn lấy anh.” Cô chỉ là một cô gái bình thường, không đủ dũng cảm để theo đuổi một tình yêu mãnh liệt, sợ rằng cuối cùng sẽ bị nó thiêu trụi, vì thế muốn tìm một người thực lòng yêu cô, biết trân trọng cô, cho dù suốt đời phải chạy ngược chạy xuôi cũng không sao, tình cảm bình thường mới là chân thực nhất.

“Vậy thì em hãy chứng minh cho anh thấy đi!”

Lăng Lăng sợ hãi lùi về sau mấy bước, mồ hôi túa ra lạnh cả xương sống. “Anh nói vậy là có ý gì? Anh định làm gì thế?”

“Anh sẽ lấy em, thật đấy!”

“Uông Đào.” Cô nói bằng giọng lạnh lùng. “Em biết anh uống say rồi, coi như em không nghe thấy những lời nói vừa rồi của anh. Nhưng nếu anh dám động vào em, thì cả đời này em sẽ không tha thứ cho anh!”

Không ngờ, Uông Đào bất chấp những lời cảnh cáo của cô, xông đến, một tay giữ chặt lấy người cô, một tay lần lên cổ áo cô.

“Anh!” Lăng Lăng ra sức vùng vẫy, tay đấm, chân đạp. “Anh! Anh… buông em ra…”

Nhưng cô không thể nào chống cự lại được, cả người cô bị hai cánh tay của Uông Đào ghì chặt, cô sợ hãi kêu to: “Cứu tôi với!”. Nhưng tiếng kêu của cô bị tiếng ồn ào trong bàn rượu của Lý Vi, Cao Nguyên át đi.

Biết rằng có kêu la cũng không có tác dụng, Lăng Lăng đành nói bằng giọng van xin: “Uông Đào! Đừng, em xin anh đừng làm như vậy!”.

Nhưng đôi môi dày của Uông Đào cứ áp xuống, ghé sát vào mặt cô, khiến cô cảm thấy nhơ nhớp và buồn nôn, cảm giác ấy khiến cô chỉ muốn chết. Những hành động tiếp theo của Uông Đào càng khiến cô thấy lạnh lòng và chán ghét. Uông Đào kéo mạnh quần áo của cô, hai chiếc khuy áo cổ bị Uông Đào giật tung, rơi xuống đất…

“Lăng Lăng, em là của anh… Kể từ hôm nay, em hoàn toàn thuộc về anh!” Bộ trang phục mùa hè vốn đã mỏng như cánh ve, dưới bàn tay giằng xé thô bạo của Uông Đào, chiếc áo sơ mi đã bị xé rách, không thể nào che kín được thân hình trắng nõn của người con gái. Sự kích thích về cảm giác và thị giác khiến cho Uông Đào đang trong cơn say càng không thể làm chủ được mình, anh ta đè Lăng Lăng xuống giường một cách điên cuồng, đôi môi không chạm được vào mặt cô vì bị cô cố sức tránh, nên tới tập đặt lên cổ cô và để lại những dấu răng trên đó.

Lăng Lăng cảm thấy xung quanh dường như đang chìm xuống, và cô cũng chìm dần vào bóng đen vô tận. Trong giây phút không còn biết bấu víu vào đâu, trong đầu Lăng Lăng chợt hiện lên khuôn mặt của Trịnh Minh Hạo, ý nghĩ ấy giống như ánh chớp xé tan màn đêm
đen tối.

“Minh Hạo, Minh Hạo! Cứu em với!” Tiếng kêu thét xuyên thấu màn đêm! Bên ngoài cửa bỗng yên ắng như đã chết. Đôi mắt của Uông Đào càng đỏ ngầu, anh ta tức giận bịt chặt miệng cô lại, vì thế tiếng kêu của cô biến thành tiếng ú ớ. Lăng Lăng nhìn người đàn ông trước mặt giờ đây dường như đã biến thành một con thú dữ, không thể nào nghĩ được rằng, người đàn ông này là người yêu của cô, là người đàn ông mà cô đã định gửi gắm cả cuộc đời mình, đúng là nực cười, rất nực cười!

Cánh cửa bỗng nhiên bị đạp toang, Trịnh Minh Hạo xông vào, theo sau là Lý Vi và Cao Nguyên, họ sững sờ nhìn cảnh tượng trong phòng. Khi Trịnh Minh Hạo nhìn lên giường, thấy Lăng Lăng nước mắt đầm đìa, người run bần bật, anh không sao kìm được sự phẫn nộ, anh lập tức đấm cho Uông Đào mấy cái. “Uông Đào, cậu còn là một thằng đàn ông nữa không?!”

Hôm đó Trịnh Minh Hạo đã nổi giận thực sự, anh đánh cho Uông Đào máu me đầm đìa, nhưng không ai có thể ngăn cản được. Sau đó, anh cởi chiếc áo khoác trùm kín người Lăng Lăng. “Xin lỗi!”

Lăng Lăng lắc đầu, người phải nói lời xin lỗi không phải là anh. Cô gục lên vai anh, khóc tấm tức. “Em muốn… về trường. Xin anh hãy đưa em về trường.”

Trịnh Minh Hạo ôm chặt lấy cô, nhưng dù là một vòng tay ấm áp hơn thế cũng không sao làm tan biến cái lạnh trong cô.

Sau hôm đó, Uông Đào gọi điện cho cô rất nhiều lần, nhưng cô không nghe. Anh ta đã đội nắng đứng dưới khu ký túc xá của cô giữa buổi trưa, đòi được gặp cô, nhưng cô nhất quyết không gặp. Cô hoàn toàn không thấy hận anh ta, cũng không trách anh ta, chỉ có điều, đêm nào cô cũng thấy cơn ác mộng như thế, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong mơ đã khiến cô thấy sợ Uông Đào. Hễ nghĩ đến anh, toàn thân cô bất giác run bần bật.

Thời gian này, trong những lần lên mạng, Lăng Lăng cũng không thật tập trung, Mãi Mãi Là Bao Xa gửi mười câu, có khi cô chỉ đáp lại một vài câu. Người ấy hỏi cô: “Em sao thế? Xảy ra chuyện gì à?”.

Cô im lặng, không muốn nhắc đến chuyện đó, dù chỉ là một từ. Cô đang định chuyển chủ đề câu chuyện thì có chuông điện thoại, Liên Liên vừa nhấc máy, Lăng Lăng lập tức nói: “Nếu là tìm mình, hãy nói là mình không
có nhà”.

Liên Liên nói vào ống nghe: “Chào anh, anh tìm ai ạ?”.

“Chào cô, Bạch Lăng Lăng có nhà không?”

“Cô ấy…” Sau một phút ngập ngừng đầy ý tứ, Liên Liên nhìn cô rồi đáp: “Cô ấy không có nhà”.

“Tôi là Trịnh Minh Hạo, tôi tìm cô ấy có chút việc.”

Liên Liên mỉm cười nháy mắt với cô: “Lăng Lăng, là Trịnh Minh Hạo”.

“Trịnh Minh Hạo! Đúng rồi!” Dao Dao kêu lên hệt như mọi lần.

Đôi mắt to tròn của Lâm Lâm sáng bừng lên. “Ôi anh chàng đẹp trai. Nếu cậu không nghe thì mình nghe nhé!”

Vừa nghe đó là Trịnh Minh Hạo, Lăng Lăng vò tóc vẻ khổ sở. Trịnh Minh Hạo đúng là dai dẳng quá!

“Cậu hãy nói là mình đang ngủ trưa, bảo anh ta có việc gì thì để hôm khác nói.”

Lâm Lâm vứt cuốn tiểu thuyết tình yêu, chạy ngay đến bên chiếc điện thoại, nói bằng giọng ngọt ngào khiến người khác nghe mà sởn da gà. “Cô ấy nói cô ấy đang ngủ trưa… có chuyện gì để hôm khác nói!”

Đúng là đồ mê trai hại bạn!

Mãi mãi là bao xa – Chương 3.3

Sau giây phút xúc động, cô lấy lại bình tĩnh: “Nhưng em nên thi chuyên ngành nào? Em không muốn học về điện tử nữa, khoa Máy tính thì điểm số lại rất cao”.

“Em có muốn học vật liệu không? Khoa Vật liệu của trường em rất tốt.”

“Vật liệu! Vì sao lại là khoa Vật liệu?!” Một lần nữa cô lại giãy nảy lên như bị điện giật, như vậy có nghĩa là cô sẽ học khoa của con người biến thái ấy ư?

“Nghiên cứu của anh có chút liên quan đến vật liệu, vì vậy anh có quen mấy thầy của khoa Vật liệu trong trường T, nếu em thi vào chuyên ngành vật liệu, có lẽ anh có thể giúp được em.”

“Em không hiểu tí gì về vật liệu.”

“Anh có thể dạy em, môn chuyên ngành em không phải lo, để anh nghĩ cách giúp em.”

Lăng Lăng cảm thấy mình đã bị thuyết phục, nếu cô học cùng chuyên ngành với người ấy, thì những lần nói chuyện giữa cô với người ấy sẽ có thêm nhiều vấn đề chung để nói, chưa biết chừng sau này cô còn có cả cơ hội ra nước ngoài gặp người ấy, cùng người ấy thảo luận về vấn đề học thuật trong phòng thí nghiệm, cùng nhau làm thí nghiệm…

Chỉ nghĩ đến đó thôi cô đã cảm thấy rất phấn chấn, dòng nhiệt huyết trào dâng, cô hùng hồn tuyên bố với các bạn cùng phòng: “Mình sẽ thi, và nhất định sẽ thi vào khoa Vật liệu!”.

Mọi người trong phòng đều trợn mắt nhìn cô, bàn cách đưa cô tới khoa thần kinh của bệnh viện trong trường để kiểm tra. Còn cô không thèm để ý đến điều đó, tay chống cằm, tủm tỉm cười nhìn lên tấm hình bán thân đang động đậy trên màn hình, một chiếc đầu trọc nhỏ, một chiếc đầu trọc đã lâu không nhìn thấy.

Liên Liên nhìn thấy điệu bộ ấy của Lăng Lăng, bèn chạy như bay đến trước máy tính của cô. Khi Liên Liên nhìn thấy hình đầu người nhấp nháy trên QQ, cô đã hiểu tất cả. Chỉ có người ấy mới làm cho một Lăng Lăng vốn rất lý trí trở nên mụ mẫm đến vậy, và cũng chỉ có người ấy mới làm cho cô mỉm cười đối diện với mọi khó khăn trong cuộc sống.

Buổi tối hôm ấy, Liên Liên và Lăng Lăng ngồi trên chiếc ghế dài dưới gốc cây. Bầu trời yên tĩnh, những ngôi sao nhấp nhánh như những ánh vàng, ánh sao xanh chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ của Lăng Lăng, khiến gương mặt cô càng thêm huyền ảo.

Liên Liên nhìn bạn, mủm mỉm cười. “Tiếng sóng đã cũ rồi à?”

Lăng Lăng mỉm cười không đáp, nụ cười rạng rỡ, khiến cho ánh sao dường như cũng bị lu mờ.

“Mình biết là cậu không thể cai được việc thích nói chuyện với người ấy.”

“Đúng thế! Không thể nào cai được!” Một quá khứ như vậy, một sự dịu dàng như vậy, ai có thể cai được?

Làn gió làm cành cây lay động, tiếng xào xạc như tiếng thủ thỉ của người yêu. Cô chưa nghe thấy giọng nói của người ấy bao giờ, nhưng tin chắc rằng giọng của người ấy cũng dịu dàng như vậy, vì trong tâm trí cô, đó là người đàn ông dịu dàng nhất trên thế gian này.

Bàn tay ấm áp của Liên Liên đặt trên vai cô, Liên Liên nói rất trang nghiêm: “Lăng Lăng, thế chuyện của cậu và Uông Đào sẽ giải quyết như thế nào?”.

Nhắc đến Uông Đào, Lăng Lăng trả lời dường như không cần phải suy nghĩ: “Mình sẽ lấy anh ấy”.

“Vì sao?” Liên Liên rất không hiểu. “Cậu không yêu anh ấy.”

“Nhưng mình thích anh ấy, mẹ mình cũng thích anh ấy.” Lăng Lăng nhìn về phía ngọn đèn xa xa. “Phụ nữ, nhất định phải tìm cho mình một người có thể tin cậy được, như thế cả đời mới hạnh phúc.”

Liên Liên chau mày, tỏ ý không tán thành. “Thế còn người bạn trên mạng là nhà khoa học của cậu thì sẽ như thế nào?”

“Cách nhau trăm núi ngàn sông thì còn biết làm thế nào được nữa? Chỉ là bạn thôi.” Lăng Lăng cười tự chế nhạo mình. “Mơ tưởng là mơ tưởng, chân tình cũng là mơ tưởng. Chưa biết chừng đến một ngày nào đó, anh ấy lại bận bịu và quên hết những thứ về mình.”

“Có lẽ cậu đúng.”

 

Lấy Uông Đào, đó là ý nghĩ được hình thành ngay từ ngày Lăng Lăng nhận lời yêu Uông Đào, và ý nghĩ ấy đã ăn sâu, bám rễ vào đầu cô. Cô tin rằng, nếu không có chuyện đó xảy ra, thì cô sẽ lấy Uông Đào và sống một cuộc sống bình lặng như nước hồ, rất hạnh phúc. Thế nhưng, số phận lại một lần nữa đùa cợt cô, người đàn ông thẳng thắn nhất, đáng tin cậy nhất trong mắt cô đã làm một chuyện không thể nào tha thứ được.

Đó là mấy ngày trước khi rời trường sau khi tốt nghiệp, các bạn trong phòng Uông Đào quyết định đi cắm trại để tiễn những người đi nhận công tác. Lúc này Lăng Lăng đang chuẩn bị thi cao học, cô vốn không định đi, nhưng nhìn vẻ mặt ngóng trông của Uông Đào, cô lại thấy không nỡ và miễn cưỡng nhận lời.

Lần dã ngoại này đi hai ngày một đêm, buổi tối nghỉ tại một nhà nghỉ bình dân. Dù tửu lượng không tốt, nhưng Uông Đào lại uống say bí tỉ, Lăng Lăng có khuyên thế nào anh cũng không nghe, cô đành ngồi xuống bãi cỏ nhìn xa xăm, rồi nhìn lên bầu trời đầy sao. Đó là vùng ngoại ô, cách xa trung tâm thành phố, vì thế bầu trời sao có vẻ sáng hơn.

Rồi bỗng nhiên cô nhìn thấy một bóng người từ phía xa đi tới, bóng tối khiến cô không nhìn rõ hình dáng của người ấy, chỉ cảm thấy người ấy cao hơn Uông Đào. Mãi tới khi người ấy bước tới trước mặt cô, cô mới nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai khiến biết bao cô gái ngơ ngẩn. “Ồ, sao anh lại ra đây?”

“Vì sợ cô chỉ có một mình sẽ buồn.” Trịnh Minh Hạo cởi chiếc áo khoác trên người, khoác lên vai Lăng Lăng, rồi ngồi xuống chỗ trống bên cạnh cô.

Chiếc áo của Trịnh Minh Hạo rất ấm, mang theo cả mùi cơ thể của anh, mùi thuốc lá thoang thoảng, khiến người ta ngất ngây. Có lẽ màn đêm rất đẹp, nên đôi mắt của người con trai tuấn tú bên cạnh rực lên như ánh sao, cái nhướn mày vô tình đã bộc lộ hết vẻ phóng khoáng, trẻ trung và nghịch ngợm của anh. Chàng sinh viên là thủ khoa khoa Máy tính trường Đại học T năm mười bảy tuổi này đã từng gây ra biết bao lời đồn khiến người nghe phải giật mình. Trong những lời đồn về anh, điều duy nhất không thấy nhắc đến là các cô gái, nói một cách chính xác hơn thì là không thấy nhắc đến cô gái mà anh yêu.

“Đừng có nhìn anh bằng ánh mắt đó”, Trịnh Minh Hạo nói. “Nếu không anh sẽ nghĩ rằng em yêu anh đấy.”

Để Trịnh Minh Hạo không thể từ tự tin thái quá dẫn đến tự kiêu, Lăng Lăng đã khuyên anh với vẻ rất chân thành và theo đúng tinh thần của nguyên tắc “mỗi ngày làm một việc thiện”: “Anh hãy về soi lại gương đi đã, xem từ đầu đến chân có chỗ nào đáng để em yêu không!”.

Trịnh Minh Hạo hít một hơi thở thật sâu: “Đổi chủ đề khác đi”.

Cô nhìn anh cười, điệu bộ của Trịnh Minh Hạo rất đáng yêu, đôi môi mỏng hơi mím lại, mặt làm ra vẻ chẳng quan tâm, rất độ lượng và không thèm so đo với cô.

“Minh Hạo, vì sao anh chưa yêu?” Thực ra, cô định đã hỏi anh câu này từ lâu rồi. Có bao cô gái xinh đẹp của trường Đại học T say mê anh, thế mà bên cạnh anh vẫn chưa có cô gái nào.

 

Trịnh Minh Hạo hơi sững người trước câu hỏi ấy, thò tay móc bao thuốc lá trong túi quần, kẹp vào ngón tay, do dự một lát rồi lại cất đi.

“Anh cứ hút đi, em không để ý đâu mà”, Lăng Lăng nói.

Trịnh Minh Hạo lắc đầu, cất bao thuốc đi. Một hồi lâu sau, anh mới nói: “Trước đây anh không hút thuốc”.

“Em biết.” Lăng Lăng cũng đã nghe Tưởng Lâm nói Trịnh Minh Hạo không hút thuốc.

Trịnh Minh Hạo hơi nhếch môi, nhìn cô, nửa đùa nửa thật: “Ngày em chơi với Uông Đào, anh đã hút điếu thuốc đầu tiên, cảm thấy nó rất ngon”.