Ký ức độc quyền 1.1

Chương 1

Hải Ly tiên sinh
và A Đồng Mộc tiểu thư

 

1

 

H

ôm nay thi hai môn, sáng Khái luận tư tưởng Mao Trạch Đông, chiều Pháp luật đại cương.

Trước đó, tôi đã cực khổ đi thỉnh giáo đáp án của toàn bộ câu hỏi ôn tập, chép lại một lần, rồi mang đi photo thu nhỏ, thu nhỏ xong mang về phòng dùng kéo cắt thành những đoạn có hình dạng giống như miếng đậu phụ khô, sau đó lại mang đi in. Đi đi lại lại, tất bật một ngày, thực là siêng năng hơn nhiều so với những kẻ nước đến chân mới nhảy, sáng mai thi thì nửa đêm mới bò ra học thuộc lòng.

Lúc nhận đề thi, nhìn thấy những câu hỏi đó, tôi chợt mừng đến muốn khóc, đúng là không uổng công, mà hôm qua trong lúc chép đáp án, tôi cũng đã nhớ qua nội dung của một số kiến thức đó.

Tôi phấn chấn hẳn lên, vừa định cất mảnh giấy ấy đi thì chợt cảm thấy có một ánh mắt vô cùng nóng bỏng kèm theo chút nịnh nọt đang chiếu thẳng vào người mình.

“Tiết Đồng, cho tôi mượn dùng nhé!” Chung Cường, người ngồi gần tôi, cách nhau lối đi ở giữa, nhỏ nhẹ nài nỉ: “Cứu một mạng người còn hơn xây một tòa tháp bảy tầng đấy.”

Tôi nhìn hắn, rồi lại nhìn cái thứ đang cầm trong tay, khẽ cắn răng đưa qua: “Nhớ trả tôi đấy.”

Hai mươi phút sau khi phát đề, cô La – giám thị coi thi cầm tờ đề môn Khái luận tư tưởng Mao Trạch Đông lên, bắt đầu trầm tư, một lát sau ánh mắt cô trở nên mơ hồ, như có như không, và cuối cùng cô ấy bắt đầu bay vào cõi thần tiên, phiêu du cùng mộng tưởng, thế là cả phòng thi cũng bước vào thời kỳ hoàng kim quay bài. Gan của mọi người dần to lên, các kiểu bản lĩnh siêu cường đều lộ rõ.

Bạch Lâm ngồi sau lưng tôi sáng sớm nay đã chạy vào phòng thi, dùng bút chì chép bài lên mặt bàn, giờ đây cũng đang vùi đầu cặm cụi múa bút thành văn. Chung Cường ngước lên nhìn cô La trên bục giảng rồi mới thò tay vào túi lục lục tìm tìm, sột soạt nửa ngày cuối cùng cũng rút ra được hai miếng giấy nhỏ cứu mạng.

Tôi không thèm nhìn dáng vẻ ngu đần, khờ khạo của hắn nữa, cắn cắn đầu bút, nhíu mày, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến những điều tinh túy trong tư tưởng của Mao Chủ tịch vĩ đại.

Một lát sau, tôi nghe thấy Chung Cường ho liên tục không ngừng, vừa ngẩng lên đã thấy hắn đang nháy mắt lia lịa với tôi. Tôi cúi đầu nhìn xuống theo ánh mắt hắn – tờ giấy tôi cho hắn mượn để cứu mạng đã bị gió thổi bay xuống chân bàn tôi đang ngồi, trịnh trọng nằm ngay trên lối đi thoáng đãng.

Một tờ giấy in chi chít những chữ lít nha lít nhít, nhỏ hơn cả con kiến, để cho thuận tiện, tôi đã in hết đáp án hai môn thi trong ngày hôm nay lên một tờ giấy, mặt trước là “Khái luận Mao”, mặt sau là “Pháp luật”, tờ giấy ấy chỉ bằng một phần hai đĩa CD.

Giờ tôi nhìn tờ giấy đó mà có chút đau lòng. Ngước lên liếc xéo Chung Cường một cái, cái tên này chỉ mỗi việc chép lại đáp án mà cũng không xong, còn làm rơi xuống đất. Tôi tức giận khom lưng đưa chân định khều nó lên, nhưng lần đầu tiên khều không được, lần thứ hai đang cố khom lưng thấp hơn nữa thì một bàn chân đã giẫm lên nó.

Tôi xót xa kéo một góc của tờ giấy, hạ thấp giọng nói: “Bạn à, giẫm lên đồ của tôi rồi kìa.” Người này thật không biết điều, nộp bài thì nộp đi, muốn đi thì đi nhanh lên, suýt chút nữa làm hỏng việc của tôi rồi.

Thế nhưng, cái chân đó vẫn không nhấc ra.

Tôi lại nói: “Bạn à!” Nói xong, tôi định ngẩng đầu nhìn đối phương, nhưng tiếc là góc nhìn quá lớn, cái cổ chỉ ngẩng lên được một nửa, không thể nhìn được phần phía trên đầu gối.

Nếu không phải vì cô giáo còn ngồi trên bục giảng thì như thường ngày, tôi thật không dám đảm bảo mình sẽ không cắn cho người này một miếng.

Chung Cường ở bên kia lại ho, còn ho dữ dội hơn.

“Này.” Tôi bực mình.

Người này không phải chỉ vì có đôi chân dài mà cứ giẫm mãi lên đồ của tôi không chịu đi đấy chứ?

Bạch Lâm cũng bắt đầu ho.

Lúc này tôi thấy có chút khó hiểu, ở trường đâu có dịch cúm mà sao hết người này đến người kia cứ ho thành chuỗi như vậy, cố tình để cô La phát hiện ra tôi hay sao?

Đúng lúc này, đối phương cũng nhấc chân lên, nhờ vậy tôi mới có thể lấy được đồ của mình, đang định thở phào một cái, không ngờ chủ nhân của đôi chân ấy lại khom lưng, ngồi xổm xuống.

Ngay lập tức, gương mặt của một chàng trai trẻ từ từ lọt vào tầm mắt tôi.

Tôi nhìn khuôn mặt đột nhiên phóng to trước mắt mình, não bộ nhất thời không phản ứng kịp.

Người đó cười toét miệng, chỉ chỉ vào thứ mà tôi đang cầm trong lòng tay, thân mật hỏi: “Bạn à, bạn đang cầm gì thế?”

Lời vừa dứt, thẻ công tác đeo trên cổ người đó cũng rủ xuống, đung đưa, ba chữ to tướng in trang trọng trên mặt thẻ lập tức khiến tôi xa xẩm mặt mày – Ban Giám thị.

Chung Cường vừa thấy tình thế này, lập tức đứng dậy nộp bài, sau đó biến khỏi phòng thi với tốc độ chóng mặt.

Tôi nhìn theo hình dáng đã biến mất của Chung Cường, cuối cùng nhìn xuống thứ đang nắm trong tay mình, miệng há ra nhưng biết là vô ích, bị bắt ngay tại trận thế này thì hết đường chối cãi rồi còn gì.

Đầu tiên tôi thấy sợ hãi, sau đó là xấu hổ, tiếp đến là bắt đầu nhìn thẳng vào cuộc đời thê lương, và cuối cùng là tạo dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt, xả thân vì nghĩa lớn.

Vốn dĩ thứ đó rơi trên mặt đất, người xung quanh không ai chịu nhận là được, sự việc cũng sẽ được giải quyết qua loa, thế là xong. Nhưng người này lại không sớm không muộn, cố ý chọn đúng thời điểm đẹp nhất để bắt quả tang, tôi thật là oan hơn cả Đậu Nga[1].

 

“Còn không cam tâm ư?” Trong văn phòng, thầy giám thị cười cười hỏi tôi.

“Hơi hơi.” Tôi lạnh lùng.

“Cái này không phải của em à?”

“… Phải ạ!” Tôi viết đấy, tôi in đấy, tôi cắt đấy!

“Không phải do em mang vào phòng thi đấy chứ?”

“… Phải ạ!”

“Vậy thì em đừng nói với tôi, em vốn định quay bài nhưng trước khi làm bài, lương tâm em đột nhiên thức tỉnh, quyết định ăn năn hối lỗi, rồi em đã tốt bụng cho bạn mượn tờ giấy đó, kết quả là bạn em bất cẩn để nó rơi xuống chân em, và đúng lúc ấy tôi xuất hiện…” Người đó nhướn mày, nói tiếp: “Cô học trò, lời giải thích thế này từ vài năm trước đã không còn thịnh hành ở trường chúng ta nữa rồi.”

Mặt tôi từ đỏ tím biến thành xanh đen, người này đã nói một lèo những gì tôi muốn nói. Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, trên đời này sao lại có người thầy như thế chứ?

Khi nhìn thấy bộ dạng nhàn nhã thong dong, vẻ mặt dương dương tự đắc của đối phương, tôi càng thấy phẫn nộ, tức giận đến mức chỉ muốn lập tức bổ nhào đến bóp chết lão ta.

Trước khi rời đi, tôi còn hằm hằm quay đầu lại: “Thầy!” Xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

“Ừm. Còn gì muốn nói à?”

“Làm phiền thầy trả nó cho em.”

“Để làm gì?” Đối phương thờ ơ hỏi.

“Chiều nay thi Pháp luật đại cương, em còn phải dùng.” Tôi đáp.

Tôi nghe thấy tiếng lạch cạch ngoài cửa, chắc là Bạch Lâm nghe lén bên ngoài hành lang bị vấp té rồi.

Thật không ngờ người thầy trẻ măng kia không hề tức giận chút nào, trái lại còn khẽ mỉm cười, hất cằm về phía chứng cứ phạm tội của tôi đang để ở trên bàn, nói: “Lấy rồi đi đi. Nhưng mà, học trò này, chiều nay em muốn quay bài thì phải chọn cách nào tốt hơn một chút, chứ lén mang phao vào phòng thi là cách ngốc nhất đấy.”

Tôi: “…”

Bạch Lâm: “…”

 

Hết ngày này qua ngày khác, đến khi thi xong tất cả các môn, tôi vẫn không bị thầy phụ đạo triệu tập, cũng không nhận được bất kỳ thông tin xử phạt nào từ khoa.

Trời sinh ra tôi vốn ít hơn người khác một dây thần kinh nên dần dần tôi cũng chẳng để tâm đến chuyện này nữa. Về đến nhà, tôi vẫn ăn ngon ngủ yên, còn cố phấn đấu béo lên một chút để nhiệt liệt chào đón cuộc sống mới của một sinh viên năm ba.

 


[1] Đậu Nga: người phụ nữ điển hình chịu áp bức bóc lột vào thời phong kiến trong một vở kịch của Quan Hán Khanh.

 

Advertisements