Kế hoạch hủ nữ – Chương 6

Chương 6

Trong cảnh hỗn loạn, Mặc Duy Chính muốn bóp chết Chu Tiểu Bạch, Chu Tiểu Bạch van nài Mặc Duy Chính tha mạng, tiếp viên hàng không ngăn cản Mặc Duy Chính gây án mạng trên máy bay, hai chàng gay không ngừng bắn tia nhìn khát tình về phía Mặc Duy Chính, máy bay vẫn thẳng đường đến đích.

Chu Tiểu Bạch mang theo cái mạng nhỏ tạm bợ, khó khăn lắm mới giữ được, không dám chậm trễ chút nào, sống chết lấy lòng Mặc Duy Chính. Tới khách sạn, Tiểu Bạch ân cần bưng trà, rót nước, rửa chân, đấm lưng cho Mặc Duy Chính. Mặc Duy Chính đang bị nước sôi làm bỏng lưỡi còn chưa kêu thành tiếng, thanh âm từ cổ họng đột ngột lao ra, cao vút tận quãng tám: “A…!!!”

Chu Tiểu Bạch đang “cần cù” bóp vai cho hắn, chớp chớp đôi mắt xem qua vô số GV vẫn thuần khiết không gì sánh được của bạn nhìn Mặc Duy Chính: “Tổng giám đốc làm sao vậy?”

Mặc Duy Chính thở hổn hển gạt ngay đôi “vuốt” cứng như sắt thép đang kẹp chặt vai mình của Tiểu Bạch: “Tay cô là tay gì vậy? Sao lại mạnh như thế chứ!”

Chu Tiểu Bạch vẫy vẫy hai tay: “Sao chứ? Tôi bóp rất nhẹ mà…”

Mặc Duy Chính định bảo bạn nói nhảm, đột nhiên nhớ ra lần trước gặp bạn trong thang máy quả thực đã được chứng kiến “thần lực” của cô nàng, đành xoa xoa hai vai sắp bị bóp đến hoại tử: “Cô… khỏe quá!”

“Haizz…” Chu Tiểu Bạch đỏ nhừ cả mặt mũi, xong rồi… lại bị lộ rồi!

“Cô… chơi thể thao à?” Mặc Duy Chính cau mày hỏi, sức lực thế này thật quá kinh khủng mà.

“Tôi…” Chu Tiểu Bạch xấu hổ cắn cắn môi. “Tôi từng tập đô vật, sau bỏ rồi…”

Mặc Duy Chính lập tức tưởng tượng ra mấy tay đô vật cường tráng như đá tảng, nhìn lại Chu Tiểu Bạch trông thì bình thường mà sức khỏe kinh người, nuốt nuốt nước bọt: “Không luyện tiếp… là đúng.”

“Vậy giờ làm gì đây, thưa tổng giám đốc?” Chu Tiểu Bạch không được bóp vai cho tổng giám đốc nữa, nghĩ chẳng có việc gì làm, đã vậy bạn quay về phòng hưởng thụ “thứ này thứ kia” của bạn còn hơn.

Mặc Duy Chính nhìn thấu động cơ của Tiểu Bạch, nheo mắt suy tính liếc bạn một cái: “Không có gì, ngày mai hội nghị mới bắt đầu, hôm nay nghỉ ngơi thôi.”

Vừa nghe thấy câu nói này, Chu Tiểu Bạch lập tức định học tiểu thái giám cổ đại hướng về phía Mặc đại chủ tử cao cao tại thượng mà hô to: “Nô tài xin lui trước!”

Đáng tiếc, đúng lúc này Mặc Duy Chính bỗng hé nụ cười: “Đã được nghỉ, chúng ta cùng xem bản tin kinh tế vậy.” Nói xong, hắn liền bấm tới kênh kinh tế, trước mắt Chu Tiểu Bạch lập tức xuất hiện nữ MC tươi cười đọc một chuỗi số.

“Tổng giám đốc…” Chu Tiểu Bạch nhìn MC, vội nói với Mặc Duy Chính bên cạnh. “Có tiết mục kinh tế nào là hai MC nam dẫn giống như bóng đá không?” Không được xem GV chí ít cũng phải là hai chàng mới có hứng chứ…

Xem tin kinh tế chán đến muốn chết, Chu Tiểu Bạch ngồi nguyên tại chỗ gật gù, Mặc Duy Chính bên cạnh không nói lời nào cũng ngáp một cái. Chu Tiểu Bạch vừa nhìn thấy lập tức vờ nịnh nọt nói: “Tổng giám đốc, anh mệt rồi, mau đi nghỉ thôi…”

Mặc Duy Chính xem đồng hồ, liếc mắt đã biết mục đích quá đỗi trần trụi của Chu Tiểu Bạch, không biết có phải đã chết sạch hy vọng với bạn, hiểu ra trong đầu bạn không chứa nổi thứ gì khác, bèn giả bộ đáp: “Ừm… Vậy tôi ngủ một chút, cô tự đi ăn tối nhé!…”

“Haizz…” Chu Tiểu Bạch kéo giật bạn Mặc Duy Chính đang đi theo tiếng gọi của cái giường lại, thảo nào xem ti vi thấy đầu óc trống trơn, thì ra là vì trong bụng trống trơn… Bạn đói rồi! “Tổng giám đốc… đừng ngủ vội mà, chúng ta đi ăn đã. Giờ mà ngủ dễ hại tới thần kinh lắm!”

“Có cả lý thuyết này nữa à?” Mặc Duy Chính kỳ quái hỏi.

“Đương nhiên!” Chu Tiểu Bạch vỗ “sân bay” bảo đảm, không ăn nhất định sẽ làm tổn thương thần kinh dạ dày của bạn! Tự đi ăn thì… rỗng túi. Chu Tiểu Bạch bần cùng mới đi làm chưa đầy một tháng, tiền đều bỏ ra thuê nhà, chuyên tập kích nhà Cố Nhã kiếm miếng cơm, quá tay chút nữa là đường đến cuối tháng coi như xa vời vợi.

“Oa…” Chu Tiểu Bạch uống bát canh trước mặt rồi kêu lên đầy diễn cảm với Mặc Duy Chính. “Nhà hàng này quả là cao cấp, cả canh miến cũng ngon như vậy! Hảo hạng, hảo hạng, hệt như tổng giám đốc anh vậy.” Bạn biết thời biết thế, không quên bợ đỡ một câu.

“…” Mặc Duy Chính suýt nữa thì chết sặc: “Đây là vi cá…”

Chu Tiểu Bạch ánh mắt quẫn ngốc, không thốt nên lời, đành mím môi lấy thìa khua khoắng: “Đúng rồi… sợi rất ngắn.”

Mặc Duy Chính buông đũa, đột nhiên chăm chú nhìn Chu Tiểu Bạch: “Cô… có thể nói cho tôi biết làm sao cô lại thành ra như bây giờ không?” Lẽ nào là tình duyên trắc trở? Mặc Duy Chính tin chắc rằng một cô gái trở nên biến chất đến như vậy, hẳn phải có nguyên nhân vô cùng sâu xa.

Chu Tiểu Bạch mỉm cười đón ánh nhìn sâu thẳm của Mặc Duy Chính, khẽ thở dài, buông thìa, cúi đầu: “Kỳ thực… chuyện cũng xưa lắm rồi, tôi cũng không muốn kể với ai, chỉ trong đêm vắng một mình mới hồi tưởng lại quá khứ đau lòng… Tổng giám đốc, anh thực sự muốn nghe tôi kể?”

Quả nhiên có nguyên nhân… Mặc Duy Chính gật đầu, thầm nghĩ nhất định là biến cố có sức đả kích ghê gớm vô cùng.

“Tôi… lúc còn nhỏ thích nhất truyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn…” Chu Tiểu Bạch khẽ thì thầm. “Vì trong truyện có công chúa Bạch Tuyết và hoàng tử…”

Là giấc mơ con gái, Mặc Duy Chính rất chăm chú lắng nghe.

“Mẹ tôi mua cho tôi một cuốn truyện tranh Nàng Bạch Tuyết, rất đẹp, nhất là trang thứ ba từ dưới lên có cảnh hoàng tử cúi người nhìn Bạch Tuyết trong cỗ quan tài bằng thủy tinh, đẹp vô cùng…” Rõ ràng kể chuyện cổ tích, vậy mà mắt Chu Tiểu Bạch dường như đỏ lên. “Nhưng một hôm, tôi mang sách tới nhà trẻ, bị một bạn nam xé rách, lại đúng tờ tôi thích nhất, về nhà cha tôi cũng cố dán lại, có điều…” Chu Tiểu Bạch ngừng lại, thoáng nhìn Mặc Duy Chính, mắt rạng ngời, khóe miệng Mặc Duy Chính khẽ giật giật, sao lại thấy ánh mắt hưng phấn của cô nàng rồi?

“Kết quả mảnh giấy có hình Bạch Tuyết đâu mất, để dán được thành tờ nguyên vẹn, cha tôi bỏ qua Bạch Tuyết mất tích, dán luôn mảnh hoàng tử khom người ngắm công chúa cùng mảnh có chú lùn mũ đỏ nhìn lên lại với nhau, vừa khéo môi chạm môi, giây phút đó tôi đột nhiên phát hiện… thứ đẹp hơn nữa xuất hiện rồi!” Càng nhớ lại chuyện xưa, ánh mắt Chu Tiểu Bạch càng sáng rỡ. “Tổng giám đốc, tập tranh đó tôi vẫn còn giữ, có muốn lần sau tôi mang cho anh xem không?”

Mặc Duy Chính cúi đầu uống canh, lắc lắc đầu, mỗi người đều có chuyện cũ trong lòng, nhưng Chu Tiểu Bạch là Chu Tiểu Bạch, không có câu chuyện thê lương thảm thiết nào thích hợp với bạn…

Kế hoạch hủ nữ – Chương 5

Chu Tiểu Bạch thở hổn hển sau khi leo lên tầng bốn mươi, sấp ngửa mở cửa xông vào, tính nghỉ ngơi một chút thì thấy ngay cảnh khiến bạn hưng phấn không sao kìm được: Mặc Duy Chính đang “nói chuyện” với trưởng phòng quảng cáo, tay trưởng phòng thuê Chu Tiểu Bạch vì thể lực hồi đầu. Trong mắt Chu Tiểu Bạch, ông ta luôn nhìn nhân viên nam X thèm khát giờ lại phải cúi đầu nghe Mặc Duy Chính răn dạy khiến bạn sốc toàn tập. Xưa nay bạn vẫn xem trọng vị niên thượng công[1] này, không ngờ hôm nay cung cúc một dạng nhược thụ[2], không thốt được một lời. Mặc Duy Chính lúc này khí thế dọa người, toàn thân tỏa ra hào quang ngời sáng của cường công[3]. Dù trưởng phòng đã là ông chú ngoài bốn mươi bụng bia phưỡn ra, còn Mặc Duy Chính trẻ tuổi đẹp trai cao lớn, nhưng vẫn là hai người, bạn Bạch nhìn đã thấy hoa mắt chóng mặt rồi…

“Lời vàng ý ngọc” đang tuôn, Mặc Duy Chính bỗng cảm nhận được một loại ánh mắt rất đặc biệt, liếc một cái thấy ngay ánh mắt rạng ngời của Chu Tiểu Bạch. Không ổn rồi… Mặc Duy Chính lòng thầm kêu khổ, hắn thừa hiểu “thâm ý” trong ánh nhìn đó!

“Vậy… Cứ thế đi… Ông cứ vậy mà làm!” Mặc Duy Chính cấp tốc hạ màn.

“Cái… Cái này?…” Trưởng phòng chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, hoang mang hỏi lại.

Khóe miệng Chu Tiểu Bạch tự nhiên cong lên, ánh mắt quái dị, còn ôm miệng cười khúc khích: “Ha ha ha ha…” Thật hài hòa quá đi mất!

“Chuyện này làm không xong, ông cũng không cần ở đây nữa!” Mặc Duy Chính, sắc mặt tối sầm, quát.

“Vâng… vâng…” Trưởng phòng đáng thương đột nhiên bị mắng như tát nước vào mặt, vội vàng bỏ chạy.

Mặc Duy Chính quay sang nhìn Chu Tiểu Bạch vẫn đang cười: “Còn chưa chịu đi làm việc?”

“Vâng…” Chu Tiểu Bạch thỏa mãn cắn môi, ý tứ sâu xa liếc nhìn Mặc Duy Chính. “Tổng giám đốc ơi… Anh thật có uy quá đi!” Vừa nói bạn vừa nhăn nhở trở về chỗ ngồi, không ngờ tổng giám đốc lại rất có tiềm lực về phương diện này. Bạch ta thoáng nhìn bộ dạng đờ ra của tổng giám đốc, lòng nghĩ, tổng công đại nhân, anh đúng là cổ phiếu tiềm năng, Tiểu Bạch tôi nhất định phải nhanh tay mua cho bằng được!

Trên mạng MSN…

Bạn Bạch: Mình sửa lại, anh ta không phải đế vương công, mà là tổng công!

Bạn Nhã: Thì tính sao?

Bạn Bạch: Sao trăng gì nữa, đã tiến được một bước rồi, đúng là mặt hàng tiềm năng…

Bạn Hề: Vậy đợi anh ta thành cong đi, đúng rồi… cho mình xem tổng công bộ dáng thế nào, coi như rửa mắt…

Bạn Bạch: … Mình không có…

Bạn Nhã: Cậu là đồ ngốc à? Không có không có gì chứ! Cậu xem máy ảnh trên điện thoại là mắt mèo chắc!

Bạn Bạch: Mình biết rồi…

Tổng công ơi tổng công!… Bạn Bạch liếc nhìn Mặc Duy Chính đang xem văn kiện. Anh để chúng tôi thưởng thức cho đã nhé!

Chu Tiểu Bạch bèn lén moi di động ra quay chụp Mặc Duy Chính một hồi, có điều dù cô nàng nghĩ mình đã rất bí mật, nhưng Mặc Duy Chính quả thực rất nhạy cảm: “Cô đang làm gì đấy?”

Tay Chu Tiểu Bạch còn cầm nguyên điện thoại đang quay dở: “Tôi…đang tự chụp, làm kỷ niệm ấy mà…”

Mặc Duy Chính lạnh lùng liếc bạn một cái: “Ống kính để ngược kìa…”

“A…” Chu Tiểu Bạch gật đầu, xoay ống kính vốn đang chĩa vào Mặc Duy Chính hướng lại phía mình, tươi cười làm dáng như đang chụp hình tự sướng. Mặc Duy Chính thấy vậy rất thỏa mãn, khẽ gật đầu: “Cười lên nhìn không đến nỗi tệ…” Suy nghĩ bất ngờ này khiến hắn có cảm giác vô cùng khó hiểu, chẳng qua năm thì mười họa cô nàng mới làm được một chuyện “giống như” con gái mà hắn đã hài lòng đến thế? Quả là vô duyên vô cớ đến lạ lùng…

Chu Tiểu Bạch đắc ý chuyển ảnh của Mặc Duy Chính vào máy tính, định gửi cho bè lũ tòng phạm, tiếc là MSN không gửi được ảnh…

Bạn Bạch: Không gửi được rồi…

Bạn Nhã: Heo ngốc… Post lên diễn đàn là được rồi…

Dưới sự chỉ đạo của Cố Nhã, Chu Tiểu Bạch lập tức đem ảnh post lên diễn đàn, sau đó là cả một đám người lên đó ngắm nghía, bình phẩm…

Bạn Nhã: Đúng là cao cấp, cao cấp, đúng là tổng công, không sai vào đâu được…

Bạn Hề: (Sờ cằm) Công rất tuyệt…

Bạn XX: Mau bẻ hắn cong đi… Mình chờ mỏi mắt!

Xem hết lượt đến trang 10, đột nhiên thấy xuất hiện rất nhiều nick lạ, Bạch ta kinh ngạc: “Có vẻ không ít người xem thì phải…”

Bạn XX: Quá bình thường, trên diễn đàn lúc nào cũng rất đông người…

Bạn Nhã: Không thể nào, nhiều như vậy…

Bạn Bạch: Hình như mình gây họa rồi…

Bạch ta vừa phát hiện dường như thiên hạ rất có hứng thú với Mặc Duy Chính, ai vào xem cũng đều hỏi công hay thụ… Cuối cùng, Chu Tiểu Bạch chợt nhớ đây là trang web tụ tập toàn gay cùng hủ nữ, bèn len lén quay lại nhìn Mặc Duy Chính đang chăm chú phê duyệt văn kiện, rồi nhìn một lô một lốc tin nhắn của gay hỏi số điện thoại của hắn đầy màn hình, yên lặng đóng trình duyệt…

Có đôi khi, vờ như cái gì cũng không biết chính là một loại nghệ thuật.

 

Ba ngày sau.

Chu Tiểu Bạch lại bị ép phải rời chỗ ngồi ấm áp của bạn, cái đệm khêu gợi của bạn, máy tính của bạn, GV của bạn, giây phút chia ly chỉ biết sụt sịt qua màn nước mắt: “Lưu luyến đầy cõi lòng mà khó nói làm sao…”

Mặc Duy Chính đứng ngoài cửa tức giận nói: “Chẳng qua là đi công tác thôi! Sao phiền phức thế?… Mau mau cái chân lên!”

Chu Tiểu Bạch lườm cho Mặc Duy Chính một cái: “Người đâu mà vô tình…”

Mặc Duy Chính đi đằng trước, mặt nặng như chì, chân mày nhăn tít, chùng xuống vẻ buồn nản, bản thân xuống cấp đến độ phải cùng con người như thế này đi công tác, thật quá thê thảm! Có điều nhớ tới Tiểu Bạch hôm đó còn biết chụp hình “tự sướng”, chí ít vẫn còn có chút giống với những nhân viên nữ bình thường trong công ty, không đến nỗi bất trị…

Mang theo tâm trạng như vậy, Mặc Duy Chính cùng Chu Tiểu Bạch, một trước một sau lên máy bay, không khí cũng tạm gọi là hòa hợp cho đến khi máy bay cất cánh, hai người ngồi trước Mặc Duy Chính và Chu Tiểu Bạch một hàng ghế bắt đầu trò chuyện.

“Dạo này cậu kiếm được anh nào khá khẩm không?”

“Làm gì có chứ, hôm nọ xuất hiện một chàng tuyệt hảo, tiếc là trừ post ảnh lên, chẳng để lại thông tin gì hết…”

Người đang nói là hai gã đàn ông, Mặc Duy Chính ngỡ mình nghe không ra tai, hơi nghiêng đầu liền thấy Chu Tiểu Bạch cười ám muội, dán mắt vào sau lưng băng ghế trước, khóe miệng hắn lập tức giật giật, là đồng loại của cô ta sao?

Trong lúc này, hai người phía trước vẫn say sưa bàn luận…

“Có chuyện đấy à? Sao mình không biết nhỉ?”

“Hả? Sao cậu lại không biết? Hàng tuyển đấy, ảnh đã post cả lên diễn đàn Chinh Hữu, thế mà chẳng nói lời nào!”

“Hay là người khác bày trò đùa…”

“Sao lại thế được, là tự chụp, chụp rất đẹp nữa…”

“Vậy thì chắc là xấu hổ rồi.”

“Mình nhắm anh ta rồi, sau này trở lại diễn đàn nhất định phải tìm mới được, mình còn in cả ảnh ra đây này.”

“Cho mình xem nào…”

Chu Tiểu Bạch cũng không bỏ lỡ dịp này, thò đầu lên xem, chỉ lạ là không hiểu sao xem xong, Bạch ta liền có vẻ khốn quẫn thấy rõ…

Mặc Duy Chính nhìn Bạch ta chớp mắt thu người về chỗ cũ, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”

“Không có gì…” Chu Tiểu Bạch nghĩ điệu cười của mình thật quá giả dối. “Không có gì, thấy xấu quá nên thất vọng ấy mà.”

Bạn vừa nói xong, hai người phía trước lập tức quay đầu kháng nghị: “Nói gì vậy!” Nói xong, họ liền giơ ảnh lên chứng minh. “Xấu chỗ nào chứ!”

Sau đó… Mặc Duy Chính cũng khốn quẫn…

Chu Tiểu Bạch nghĩ, may mà đây là máy bay, bằng không, tổng giám đốc nhất định nắm cổ bạn vứt ra ngoài. Sếp tổng hóa ra rất lý trí, chỉ trừ lúc hai vị gay quay về phía “người thật” Mặc Duy Chính nói “ngôn ngữ nội bộ” của bọn họ, hắn tái mặt mà ra sức bóp chết bạn, may mà bị tiếp viên hàng không ngăn lại nên bất thành, không biết đây có tính là một loại “có lý trí” không…

[1] Vị công lớn tuổi.

[2] Bạn thụ yếu ớt.

[3] Bạn công mạnh mẽ.

Kế hoạch hủ nữ – Chương 4

Chu Tiểu Bạch đã chiếm cứ phòng làm việc của Mặc Duy Chính được ba ngày…

Cả phòng yên tĩnh chỉ có tiếng gõ bàn phím và lật giở tài liệu, nhưng bầu không khí lại quái dị khác thường, Chu Tiểu Bạch vừa gõ bàn phím vừa lườm Mặc Duy Chính, Mặc Duy Chính vừa phê duyệt văn kiện vừa liếc Chu Tiểu Bạch.

Ánh mắt Chu Tiểu Bạch và Mặc Duy Chính cuối cùng chạm nhau trong khoảnh khắc, lập tức tia lửa bừng bừng tóe ra bốn phía như muốn nói: “Tôi chịu hết nổi rồi …”. Dù ánh mắt phẫn uất ghê gớm nhưng ai cũng im như thóc, không chịu mở miệng, “cần cù” việc ai nấy lo.

Chu Tiểu Bạch hai mắt đẫm lệ âm thầm lên án, vẻ mặt bất mãn nhìn Mặc Duy Chính…

Từ khi ngồi trong phòng này, cuộc đời rảnh rang xem GV của Tiểu Bạch xem như chấm dứt. Ngày nào Mặc Duy Chính cũng giao cho bạn cả núi việc, chưa nói đến không có thời gian xem, dù là có đi nữa thì ở trong phòng thế này làm sao bạn xem được GV, lại không có tai nghe, lẽ nào là muốn khắp nhà toàn tiếng rên rỉ?

Vì vậy Chu Tiểu Bạch đáng thương đành hy sinh thời gian nghỉ trưa quý báu, mua một suất ăn McDonald, thừa dịp Mặc Duy Chính vắng mặt đi tận hưởng bữa trưa cao cấp mà thưởng thức GV của bạn… Trưa hôm qua, Chu Tiểu Bạch vừa xem GV vừa chọc cái “chén tiểu thụ tuyệt thế” xuất xứ McDonald, Mặc Duy Chính lẽ ra đang an nhàn, phong nhã hưởng thụ cơm Tây lại đột ngột trở về. Hắn vừa mở cửa đã nghe bên trong truyền ra điệu cười kinh dị của Chu Tiểu Bạch: “Oa… ha ha ha…” cùng một tràng âm thanh phát ra từ máy vi tính, giọng nam gợi cảm kêu: “A… a… Đừng mà…” cộng với những tiếng “cách… cách…” do Tiểu Bạch cầm ống hút chọc cái chén…

Mặc Duy Chính ngây người…

Lập tức một trời sấm sét cùng lửa bỏng giáng xuống, hai người căm tức lườm đối phương.

Hiệp thứ nhất.

Nguyên cáo Mặc Duy Chính: “Cô dám ngang nhiên xem cái… loại này ở công ty!”

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Đang là thời gian nghỉ trưa! Anh không có quyền can thiệp!”

Phán quyết: Bị cáo thắng lợi.

Hiệp thứ hai.

Nguyên cáo Mặc Duy Chính: “Cô dám ngang nhiên vừa ăn uống vừa chọc cái chén trong phòng làm việc…”

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Đây là tôi tiết kiệm thời gian, hơn nữa cái chén này cũng không tầm thường, là chén tiểu thụ có khắc chữ “M”… Chữ M đường cong tròn trịa, như cái mông trơn bóng của tiểu thụ, lúc ống hút cắm vào…”

Phán quyết: Nguyên cáo thắng lợi, lý do: Ăn uống còn nghĩ ngợi nhảm nhí, dung tục!

Bị cáo Chu Tiểu Bạch: “Kháng nghị!”

Phán quyết: Kháng nghị vô hiệu!

Cuối cùng, Chu Tiểu Bạch vẫn có quyền xem GV lúc nghỉ trưa, nhưng bị tước quyền ăn uống linh tinh trong phòng làm việc, vì vậy hôm nay Tiểu Bạch phải chạy tới căng tin ăn rồi chạy về, mà Mặc Duy Chính không hiểu sao cũng đột nhiên ăn rất nhanh, khi Tiểu Bạch trở về hắn đã yên vị trong phòng, cười đắc ý nhìn Chu Tiểu Bạch hệt như đang công khai khiêu chiến: “Xem cô làm sao mà xem tiếp đây…”

Chu Tiểu Bạch trừng mắt hung hãn nhìn hắn, bước tới bật máy tính, không coi ai ra gì, mở GV đã tải xong ra xem, lập tức trong phòng đầy những tiếng rên mờ ám khiến Mặc Duy Chính tái cả mặt hét: “Cô…” Hắn nghiến răng thốt, căm giận đứng dậy bỏ ra ngoài, Chu Tiểu Bạch đắc ý cười, đã nói định lực của hủ nữ rất mạnh mà!

Buổi chiều, Chu Tiểu Bạch mở MSN tán gẫu với đám bạn bè lông bông, tất nhiên khó tránh khỏi một màn ba hoa về chiến công trưa nay.

Bạn Bạch: Biết không, mặt tên giai thẳng đó xanh như tàu lá…

Bạn Nhã: Biết cậu lợi hại rồi, chuyện bẻ cong làm tới đâu rồi?

Bạn Bạch: Oái!… Mình quên mất…

Bạn Hề: Em bé Tiểu Bạch ơi, em quả nhiên rất “bạch[1]”, mục tiêu của em là bẻ giai thẳng thành cong chứ không phải khiêu chiến sức chịu đựng của giai thẳng!

Bạn Bạch: Uầy… Mình biết sai rồi…

Bạn Hề: Mình thấy giai thẳng kia xem ra cong không nổi, đứt luôn cũng nên…

Bạn Bạch: Các đồng chí, xin hãy tin ở tôi! Trước khi hắn đứt, nhất định tôi sẽ bẻ cho cong, dù có đứt cũng phải cong, không thể cong cũng phải cong!

Cả nhà lặng ngắt như tờ…

Bạn Hề: Mình chờ cậu! Cố lên…

Chu Tiểu Bạch từ sau máy tính thò đầu ra ngó thấy Mặc Duy Chính hình như đang nghỉ ngơi, thời cơ đã đến, bạn bèn vỗ vỗ má, luyện luyện cơ mặt, cẩn thận đứng dậy đi qua, bước đầu tiên: Lôi kéo làm thân.

“Tổng giám đốc…” Chu Tiểu Bạch xun xoe cười nói.

Mặc Duy Chính ngẩng đầu nhìn Chu Tiểu Bạch: “Cô muốn gì đây…”

Tuy nói bạn chẳng có ý đồ gì, nhưng ánh mắt thật đáng sợ, hệt như muốn đem hắn đi ăn sống nuốt tươi vậy.

“Tôi thấy anh có vẻ mệt, định hỏi xem anh có muốn giải trí chút không…” Chu Tiểu Bạch tươi cười thật ngây thơ, thuần khiết.

Mặc Duy Chính quả thực có chút mệt mỏi: “Có gì giải trí được…”

“Đọc truyện tranh nhé?…” Chu Tiểu Bạch giơ ra một quyển truyện tranh từ sau lưng. “Lúc mệt đọc truyện tranh là hay nhất…”

“Hả?” Mặc Duy Chính đáp. “Thật vậy sao?”

“Đương nhiên!” Chu Tiểu Bạch vỗ vòng một “đồng bằng” ra chiều đảm bảo, thuận miệng châm chích: “Không phải làm tổng giám đốc như anh, truyện tranh cũng chưa từng đọc đấy chứ?”

Mặc Duy Chính mặt biến sắc, ngó sang chỗ khác: “Sao lại thế được… Đưa đây!” Nói xong, hắn liền giật lấy quyển truyện trên tay Chu Tiểu Bạch.

“Vậy…” Hai mắt Chu Tiểu Bạch lóe sáng. “Anh… cứ từ từ xem đi nhé!…”

Mặc Duy Chính cũng không thấy chỗ nào có vấn đề, bèn mở cuốn truyện. Ừm, một người đang nhớ về mối tình đầu, một thiếu nữ chơi bóng… Tuy tình tiết có hơi tầm thường, nhưng chí ít bạn còn chưa đến mức tha hóa, còn biết đọc truyện tranh ngây thơ, thuần khiết… Mặc Duy Chính bỗng cảm thấy vui mừng vô cớ, mở trang tiếp theo, sau đó… ngây người, trang truyện trước mắt xuất hiện cảnh hai anh chàng đang ôm nhau ngủ.

“Này… này…” Chút ý thức còn sót lại của Mặc Duy Chính chỉ đủ thốt ra mấy từ. “Đây là… cái gì?”

Tuyệt ái chứ gì…” Đang mải gõ chữ, Chu Tiểu Bạch không ngẩng đầu, đáp. Đây là truyện bạn cực kỳ yêu thích, huống hồ cũng không có cảnh nóng gì ghê gớm, rất thích hợp độc giả mới “vào nghề”.

Mặc Duy Chính quăng cuốn truyện trúng đầu Chu Tiểu Bạch.

“A…” Chu Tiểu Bạch kêu lên thảm thiết, ngã ra ôm đầu, lệ lưng tròng nhìn lên ai oán: “Tổng giám đốc… anh…”

Mặc Duy Chính nhìn dáng vẻ yếu đuối của bạn, thầm nghĩ thì ra cũng còn chút giống con gái…

Chu Tiểu Bạch nhào tới ôm lấy quyển truyện trên mặt đất: “Anh thật quá đáng, ngang nhiên ném Koji-sama[2] của tôi!”

Trên mạng MSN…

Bạn Bạch: Mình bị mắng rồi… Còn quăng mình…

Bạn Nhã: Không nói cũng biết.

Bạn Bạch: Làm sao bây giờ… Lẽ nào đây thực sự là nhiệm vụ bất khả thi?

Bạn Hề: Cậu nên xem hắn là công hay thụ trước đã…

Bạn Bạch: A… Mình quên mất, có điều…

Bạn Nhã: Có điều cái gì…

Bạn Bạch: Mình nghĩ, tính cách của tổng giám đốc nếu là công ắt là đế vương công[3], thụ là nữ vương thụ[4]…

“Tổng giám đốc…” Chu Tiểu Bạch vô cùng cẩn thận tiến vào lãnh địa của Mặc Duy Chính lần thứ hai. “Anh thích phụ nữ đúng không?…” Đối phó giai thẳng phải bắt đầu từ phụ nữ.

Mặc Duy Chính trừng mắt nhìn bạn: “Cô lại muốn gì đây?”

“Tôi chỉ định hỏi một chút…” Chu Tiểu Bạch cười vẻ nịnh nọt. “Lúc anh cùng phụ nữ XXOO, chắc là tương đối chủ động nhỉ?…”

Mặc Duy Chính mặt đen như than: “… Mang văn kiện xuống tầng ba cho tôi.” Nói xong, hắn không đoái hoài gì đến bạn nữa.

“A…” Chu Tiểu Bạch nhận lấy, trong đầu toàn dấu hỏi. Thế này là sao chứ, hỏi về phụ nữ cũng không được?

Bạn Bạch mới ra cửa, Mặc Duy Chính bỗng gọi giật lại: “Không được đi thang máy!”

Chu Tiểu Bạch máy móc quay đầu lại hỏi: “… Tổng giám đốc… đây là tầng bốn mươi…” Phải đi bộ á?

Mặc Duy Chính mỉm cười: “Nghe nói tay chân rảnh rỗi dễ sinh nghĩ bậy nghĩ bạ, nhàn cư vi bất thiện, cứ mệt là hết ý kiến ý cò…”

[1] Bạch: ở đây ý chỉ ngây thơ, ngu ngốc.

[2] Nhân vật Nanjo Koji trong Zetsuai.

[3] Siêu cấp công khí thế áp đảo.

[4] Siêu cấp thụ khí thế áp đảo.

Kế hoạch hủ nữ – Chương 3

Mặc Duy Chính nghĩ hình như mình bị trúng oán khí không biết từ đâu, gần đây toàn xảy ra chuyện không vừa ý. Ngày hôm đó vô duyên vô cớ bị nữ nhân viên có bộ dạng ngu ngốc kia nói nhăng nói cuội làm mất mặt trước đông đảo thành viên hội đồng quản trị cùng các quản lý, hắn đã không chút lưu tình tống cô ta ra khỏi cửa ngay! Có điều người đi rồi mà oán khí còn vương, sáng hôm sau được tin một trợ lý gặp tai nạn, chỉ bị thương nhẹ song những vẫn phải nằm viện. Kỳ thực, công việc không nhiều, thiếu một trợ lý cũng không sao, nhưng tới ngày thứ ba, đến cả trợ lý còn lại cũng chơi bài “say goodbye” nói muốn kết hôn ở nhà làm nội trợ. Người này không nghỉ ngay nhưng cũng chỉ gắng gượng được vài ngày, chờ người mới tới bàn giao rồi nghỉ luôn.

Với Mặc Duy Chính việc nhỏ như vậy vốn không đáng kể gì, nhưng quả thực việc lần này đã gây cho hắn chút phiền não. Trợ lý lúc nào cũng theo sát hắn, dù đi công tác cũng không rời, người như vậy không thể tùy tiện vơ bừa. Như hai trợ lý kia của hắn, một người đã kết hôn, một người đang yêu cuồng nhiệt, đều là tương đối hiếm có khó tìm. Hắn nhớ mang máng một năm trước có tuyển hai nhân viên khác, dù năng lực làm việc không kém nhưng ngày nào cả hai cũng vấp ngã, mà đều là ngã vào người hắn, đi công tác lại kinh khủng, kể từ đó hắn chỉ dám dùng người đang yêu hoặc kết hôn rồi.

Mặc Duy Chính không dưng lại bị mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này làm phiền, mải ưu tư, đến lúc liếc mắt trông ra ngoài cửa sổ mới hay trời đã tối đen tự lúc nào, bên ngoài lấp loáng ánh đèn, bèn đứng dậy ra về.

 

Về phần Chu Tiểu Bạch, tuy mới đến Bloody Mary ngày thứ hai nhưng đã cảm thấy rất thỏa mãn, cuộc sống tương đối thoải mái, dù tiền không phải của bạn nhưng cảm giác nhận tiền cũng rất tuyệt, tối đầu tiên gặp ngay một đôi cường công nhược thụ, Chu Tiểu Bạch nhìn đến mắt lóe ánh hào quang.

“Đã thấy quen chưa?” Ông xã Tiểu Hòa của Cố Nhã tính tình tốt bụng, cũng biết “sở thích đó” của Chu Tiểu Bạch nên đã giúp bạn chuẩn bị cả máy tính lẫn tai nghe. Đáng ca ngợi nhất là dù Chu Tiểu Bạch luôn dán mắt vào màn hình nhưng tiền thu không hề thiếu, không biết nên khen bạn có khả năng tính toán hay tại sinh ra bạn đã ham “một thứ đặc biệt nào đó” rồi.

“Không tệ… Tốt lắm.” Chu Tiểu Bạch gật đầu.

“Thế là ổn rồi…” Tiểu Hòa cười nói. “Như vậy Tiểu Nhã cũng tương đối yên tâm.” Anh ta vừa nói vừa liếc nhìn màn hình trước mặt Chu Tiểu Bạch, hình như đang tải GV, thông báo đã tải được tám mươi phần trăm.

“Ừm…” Chu Tiểu Bạch ậm ừ đáp, mắt vẫn hướng về phía màn hình máy tính.

Tiểu Hòa xoay người rời chỗ thu tiền quay về quầy pha rượu trước sân khấu. Ban đầu chỗ thu tiền đặt ở đây, chỉ vì sợ thú tiêu khiển của Chu Tiểu Bạch ảnh hưởng đến khách nên mới để bạn chiếm cứ một góc, khách không thể nhìn thấy màn hình. Đột nhiên thấy một bóng người quen thuộc đi đến ngồi trước quầy bar, Tiểu Hòa nở nụ cười: “Sao lại rảnh mà tới thế này? Uống gì đây?”

Mặc Duy Chính gật đầu: “Đương nhiên là Bloody Mary.” Quán bar này nổi danh nhờ món cocktail Bloody Mary nên mới đặt tên như vậy.

Tiểu Hòa quay lại nói với bartender: “Một Bloody Mary”, rồi ngồi xuống cạnh Mặc Duy Chính. “Có chuyện phiền não hay sao thế…”

Một ly Bloody Mary đỏ thắm trong suốt, dưới đáy có một viên đá được mang tới. Mặc Duy Chính và Tiểu Hòa bắt đầu trò chuyện. Hai người họ vốn là bạn thời đại học. Tốt nghiệp, Mặc Duy Chính có lợi thế gia đình trở thành tổng giám đốc công ty KM, Tiểu Hòa gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, mở quán bar này cũng dần nổi danh. Quan hệ giữa hai người rất thân thiết, Mặc Duy Chính thường xuyên tới đây. Lúc này, nghe Mặc Duy Chính kể đầu đuôi câu chuyện, Tiểu Hòa liền mỉm cười: “Thế thì chẳng phải từ giờ cậu lại phải chịu kiếp ngày đêm đón nhận “yêu thương nhung nhớ” từ các em rồi đó sao?”

Sắc mặt Mặc Duy Chính u ám thấy rõ: “Mình định không tuyển trợ lý nữa.”

“Vậy cũng không tiện, đường đường là tổng giám đốc công ty KM lại không có trợ lý.” Tiểu Hòa cười nói. “Dù đúng là rất ít phụ nữ lãnh đạm với cậu, nhưng cũng không phải không có ngoại lệ.”

“Hả?” Mặc Duy Chính nhướn mày nhìn Tiểu Hòa, Tiểu Hòa lại tiếp: “Trừ phụ nữ có chồng hoặc yêu đương đang nồng, vẫn còn một loại phụ nữ không có hứng thú với cậu, có khi còn phản cảm cũng nên…”

Mặc Duy Chính đang chờ nghe tiếp thì đột nhiên có người gọi Tiểu Hòa, anh ta chỉ kịp nói: “Chờ một chút” rồi đi vào bếp.

Mặc Duy Chính cầm ly rượu, ngắm viên đá dưới đáy dần tan hết mà Tiểu Hòa vẫn chưa ra, liếc nhìn đồng hồ bèn quyết định về trước, rút thẻ tín dụng tới chỗ thu tiền nói: “Một ly.”

Đang xem đến hồi “gay cấn”, Chu Tiểu Bạch không buồn ngẩng đầu, chỉ vươn tay hỏi: “Uống gì?”

“Bloody Mary”, Mặc Duy Chính thờ ơ đáp.

Chu Tiểu Bạch bỗng thấy cảm giác quen thuộc rất đáng ghét, còn kiểu nói lạnh như băng thực sự rất giống… Bạn bỏ tai nghe, hơi quay đầu… quả nhiên là gã giai thẳng chết tiệt!

Mặc Duy Chính thoáng nhìn Chu Tiểu Bạch vừa quay đầu, mặt lập tức biến sắc, không phải nữ nhân viên động kinh kia thì còn ai vào đây!

“Tổng…” Chu Tiểu Bạch vừa mở miệng, từ tai nghe truyền ra tiếng rên khe khẽ của tiểu thụ, Mặc Duy Chính sửng sốt, nghiêng người ngó vào, đầy màn hình là những cái “chống đẩy” nhiệt tình, vận động piston… Cô ta dám ngang nhiên xem phim sex? Mặc Duy Chính còn tưởng Tiểu Bạch chỉ là đồ ngu đầu óc không tốt, giờ xem ra là đồ ngu tư tưởng không tốt, có điều… Hắn lại nheo mắt nhìn một giây, người muốn hóa đá, hai cơ thể quấn quýt trên màn hình kia… là hai tên đàn ông?!

Từ nhà bếp đi ra, Tiểu Hòa nhìn Mặc Duy Chính đang ngây người như phỗng, cười nói: “Đây là loại thứ ba… hủ nữ!”

Thì ra… Khóe miệng Mặc Duy Chính giật giật, còn có loại phụ nữ như vậy tồn tại… Cứ nghĩ đến hình ảnh Chu Tiểu Bạch mắt sáng rực dán vào màn hình, trở lại phòng làm việc rồi hắn còn không khỏi rùng mình. Chỉ là… chọn người như vậy quả thực không sai.

Cứ nhớ tới hành vi ngu xuẩn của bạn, Mặc Duy Chính lại có chút dao động, nhưng dù sao bạn cũng vốn là nhân viên công ty, chắc không đến nỗi bung bét như vậy, chuyện lần trước có lẽ là ngoài ý muốn. Cơ bản người như bạn thực sự rất khó tìm, hơn nữa chỉ cần kiên trì một tháng chờ trợ lý kia ra viện, một người cũng đủ rồi, khi đó “xử tử” bạn cũng chưa muộn, Mặc Duy Chính tính toán thông suốt bèn gọi điện cho Tiểu Hòa.

“Giai hàng cao cấp đấy…” Cố Nhã đẩy bạn Bạch đang mải xem GV. “Người ta lại muốn cậu đi làm trợ lý, đúng là cơ hội hiếm có…”

Chu Tiểu Bạch không buồn ngẩng đầu, đáp: “Mình ghét giai thẳng mà, làm trợ lý phải bám theo hắn, khổ sở lắm.” Nhất là khí chất giai thẳng của Mặc Duy Chính đặc biệt mạnh mẽ, lại thêm hồi ức đáng thẹn bị đá đít khỏi cửa vẫn còn nguyên đó, ai lại tắm hai lần trên một dòng sông, ngã hai lần ở cùng một chỗ bao giờ!

Cố Nhã tiếp tục dụ dỗ: “Anh tổng giám đốc đó đẹp trai như vậy, cậu không thích sao?”

“Mình đã nói muốn tìm Bi rồi…” Chu Tiểu Bạch kiên quyết nói.

“Làm sao biết hắn không phải Bi?”

Chu Tiểu Bạch nheo mắt nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: “Theo trực giác của mình, hắn tuyệt đối là giai thẳng siêu cấp.”

“Thật sao?” Cố Nhã lại tiếp. “Dù là giai thẳng cũng sẽ có lúc cong, mà nếu bỏ công bồi dưỡng có khi còn thành Bi nữa, nói gì thì nói Bi cũng không dễ tìm…”

Chu Tiểu Bạch rời mắt khỏi màn hình máy tính: “Ý cậu muốn nói… bẻ tổng giám đốc thành cong?”

“Biết đâu được.” Cố Nhã thấy bạn rốt cuộc cũng chịu rời khỏi máy tính bèn nói liền một hơi: “Đem một giai thẳng tuyệt hảo như vậy bẻ thành cong, cậu không cảm thấy rất có tính thách thức sao? Cậu tính xem, không chừng còn thành một Bi siêu siêu tuyệt cũng nên!”

Bẻ giai thẳng… thành cong? Chu Tiểu Bạch ngẩn cả người, quả nhiên là mục tiêu rất đáng khiêu chiến một phen: “Khí thế giai thẳng của hắn rất mãnh liệt, chỉ cần bẻ cong là thành Bi rồi.”

“Cậu còn chần chừ gì nữa?” Cố Nhã cố tình đổ thêm dầu vào lửa. “Cơ hội hiếm có khó tìm, còn không phải mục tiêu của cuộc đời hủ nữ sao?!”

“Đúng vậy!” Chu Tiểu Bạch sôi sục gật đầu, tắt phụp máy tính. “Mình phải đi thuê nhà trọ ngay!” Lúc trước, vốn tưởng mình thất nghiệp, Bạch ta đã thẳng tay trả ngay nhà trọ gần công ty, tiết kiệm chút tiền bằng cách tới nhà Cố Nhã sống nhờ.

Nhìn Chu Tiểu Bạch phấn chấn ra khỏi cửa, Cố Nhã đắc ý ào lên giường lăn một vòng: “Mục tiêu của cuộc đời trạch nữ là ở nhà một mình…”

 

Kế hoạch hủ nữ – Chương 2

Chương 2

Phòng họp đã đầy chật kín người. Mặc Duy Chính mới chậm rãi bước vào, ngồi xuống ghế chủ tọa, những người khác cũng yên vị chờ cuộc họp bắt đầu. Đến lúc này, trợ lý đứng bên chuẩn bị tài liệu mới cuống lên: “Sổ tay quảng bá lần này sao còn chưa mang đưa tới?”

Quản lý bộ phận quảng cáo nhướn mày, chẳng phải đã sai người mang lên rồi sao? Tay trưởng phòng này làm ăn kiểu gì thế! Bắt gặp cái liếc mắt của Mặc Duy Chính, anh ta có chút xấu hổ.

Sổ tay quảng bá? Mặc Duy Chính, mặt không đổi sắc, trong đầu lại đang chạy nước rút, hình như có chút ấn tượng… Chẳng phải nữ nhân viên trong thang máy lúc nãy ôm chồng sổ tay quảng bá đó sao? Đi cùng một thang máy, anh ta đã tới nơi lâu như vậy rồi, sao cô ta còn chưa thò mặt ra nhỉ? Hai trợ lý bên cạnh cũng nhớ ra: “Là… cô gái vừa rồi?”

Mặc Duy Chính không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, hai trợ lý liền vội vàng bước ra ngoài.

“Chúng ta cứ bắt đầu đi vậy.” Phòng họp yên tĩnh bỗng vang lên tiếng xì xào bàn tán, Mặc Duy Chính vừa mở miệng trấn áp, trong chớp mắt lại lặng yên như cũ.

“Thật xui xẻo quá đi…” Bạch ta bị đuổi xuống tận tầng hai rồi rốt cuộc cũng lên tới tầng ba mươi tám lần thứ hai, dù sức vóc khỏe mạnh nhưng phải ôm chồng giấy tờ cao ngất lâu như vậy cũng có hơi mệt, hai cánh tay cũng muốn tê rần lên rồi.

Bạn vừa ra khỏi thang máy liền thấy hai trợ lý đã đứng chờ sẵn.

“Hả?” Chu Tiểu Bạch ngơ ngác hỏi. “Các vị muốn xuống dưới sao?…”

“Chúng tôi đang chờ cô đấy!” Một trợ lý tức giận nói. “Bắt đầu họp rồi mà sổ tay quảng bá còn chưa thấy đâu!”

“A…” Bạn Bạch vội thanh minh. “Là tại thang máy…”

“Đừng nói nữa, mau vào đi!” Cô trợ lý còn lại lên tiếng giục nhưng hoàn toàn không có ý ra tay giúp cô nàng. Cũng khó trách người ta, mặc đồ công sở bó sát, lại đi giày cao thế kia, gót nhọn như đinh, nhìn thế nào cũng không phải hình mẫu lý tưởng cho việc ôm cả chồng sổ tay mà đi.

“Ừm…” Chu Tiểu Bạch đáp rồi liêu xiêu theo chân hai người kia nhằm hướng phòng họp, lòng thầm thân hai chân khó chịu quá đi…

Ghét nhất là khi làm OL[1] phải đi giày cao gót. Nếu cứ trốn trong cái góc kia, bạn có thể lén tháo giày ra, nhưng giờ thì đúng là hết cách.

Chu Tiểu Bạch nấp sau chồng sổ vĩ đại chậm chạp đi vào, theo hướng dẫn của trợ lý đến trước mặt Mặc Duy Chính. Cô trợ lý lấy một quyển trên cùng đưa đến, ánh mắt Mặc Duy Chính ngừng lại trên “núi sổ” chừng một giây rồi quay đầu.

“Lui ra sau…” Nữ trợ lý nhắc nhở Chu Tiểu Bạch.

“Oái…” Tiểu Bạch nghe lời lùi một bước, không ngờ bị trẹo gót giày, cuối cùng Tiểu Bạch cũng thực hiện được mong ước “thoát giày”, vung chân một đường hoàn mỹ, trượt luôn khỏi giày! Đã vậy, nghe nói người luyện thể thao tay chân đặc biệt phối hợp, bây giờ chân đã lệch, tay nhất định cũng không ổn đi đằng nào…

“Ha ha…” Chu Tiểu Bạch nhìn Mặc Duy Chính bị cả đống sổ nặng như cùm giáng thẳng xuống đầu, ngoài cách trưng ra điệu cười ngu ngơ “thương hiệu”, bạn quả thực không biết phải nói gì, xung quanh cũng lặng ngắt như tờ. Đến khi quyển sổ trên đầu Mặc Duy Chính rơi xuống mặt bàn, nhìn trang sổ mở ra Chu Tiểu Bạch mới tìm được lý do an ủi, bèn chỉ vào nàng người mẫu gợi cảm đóng quảng cáo cho sản phẩm của công ty trên đó, kích động nói: “Tổng công đại nhân… Anh thật không hổ danh là giai thẳng nhé, sổ rơi vào đầu cũng phải là thiếu nữ gợi cảm thế kia, gợi cảm lắm lắm ấy…”

Cả phòng… lặng đi như chết…

Chu Tiểu Bạch nghĩ nhất định phải tìm kế xoa dịu sắc mặt âm u, hắc ám của Mặc Duy Chính, liền mở miệng: “Cái này… Tổng giám đốc, anh đừng giận… Để tôi mua Playboy kỳ tới cho anh có được không?…” Có người nói giai thẳng đều thích món ấy, ấn tượng của Chu Tiểu Bạch với giai thẳng xưa nay là vậy, đều thích nhìn phụ nữ khỏa thân… Thực sự là biến thái, vậy mới nói chỉ có Gay là hay nhất, muốn xem cũng xem đồng loại … Chu Tiểu Bạch rất tin là như thế.

Cả phòng… áp lực như cuồng phong bão táp…

Cửa phòng bật mở, Chu Tiểu Bạch bị tống cổ, xong! Trong đầu Chu Tiểu Bạch lập tức hiện lên suy nghĩ, cuộc sống heo chuồng của bạn, chỗ ngồi xa xỉ, thối nát của bạn, cùng với GV mới tải xuống còn chưa kịp thưởng thức của bạn… kỳ này đều một đi không trở lại rồi…

“Tống cổ cô ta ngay…” Mặc Duy Chính trở lại phòng làm việc, không thèm nghĩ ngợi, cũng không chừa chỗ cho cô thương thuyết mà nói luôn.

“Vâng…” Trợ lý đáp. “Lý do là…”

“Không có lý do gì hết.” Mặc Duy Chính tay mở một tập tài liệu, nói mà không buồn ngẩng đầu.

“Dạ…” Trợ lý định nói mà không nén được, bật cười thành tiếng, biết rõ không nên mà không sao kìm nổi. Dù tổng giám đốc nói là không có lý do nhưng rõ ràng là có, trước mặt cả hội đồng quản trị cùng quản lý cấp cao mà nói năng bung bét, lý do quá đầy đủ nhưng lại không thể nói thành lời.

Mặc Duy Chính nhướn mày, cơn giận trong lòng hiện cả lên trên mặt: “Cười cái gì?”

“Không có gì ạ…” Trợ lý không dám cười nữa, nghiêm túc nói. “Tôi sẽ đi báo cho bên nhân sự và bên quảng cáo ngay.”

Chu Tiểu Bạch sau khi bị đá bay “hoành tráng” như vậy đành sống nhờ nhà bạn bè, dù gì cũng phải gắng mà chống đỡ đến cuối tháng mới về nhà nhận tội với mẹ già, vừa tự lực cánh sinh chưa được mười ngày đã thua cuộc chạy dài thì đúng là mất mặt.

“Cậu định ăn nằm dầm dề ở nhà mình, không làm gì hết thật đấy à?” Cố Nhã nằm trên giường xem tạp chí hỏi bạn Bạch đang dán mắt vào notebook xem GV bên cạnh.

“Vậy cậu bảo mình phải làm sao bây giờ? Ai bảo mình ra quân bất lợi, đụng trúng một gã giai thẳng cơ chứ.” Chu Tiểu Bạch lòng tin son sắt, vững chắc không chút nghi ngờ hủ nữ và giai thẳng, đúng là trời sinh thành địch.

Cố Nhã lật tiếp một trang tạp chí, hỏi thêm: “Theo cậu tội vạ là do giai thẳng cả?”

“Cũng không hẳn…” Chu Tiểu Bạch xem GV phấn khích đến hoa chân múa tay. “A… Tiểu thụ thật đáng yêu quá đi mất…”

“Vậy cậu định lấy chồng thế nào đây?” Cố Nhã lại hỏi. “Giai thẳng cậu không thích đã đành, mà Gay thì nhất định không đời nào tìm cậu…”

“Tìm một gã Bi là được…” Chu Tiểu Bạch không do dự đáp lại luôn. “Mẫu đấy là lý tưởng nhất, chưa kể…” Bạch ta nói tới đó, mắt tỏa hào quang. “Còn có thể thường xuyên xem người thật “tường thuật trực tiếp” nữa…”

Cố Nhã nuốt nước miếng: “Rất tốt… Rất vĩ đại, không bằng cậu tới Bloody Mary thử làm xem có hợp không?”

Chu Tiểu Bạch từ sau máy tính thò đầu ra: “Bồi bàn lại đi đâu rồi?”

“Ha ha…” Cố Nhã cười vẻ cực kỳ xấu hổ. “Không phải thế… Là cái ả thu tiền cả ngày cứ đắm đuối nhìn Tiểu Hòa nhà mình…”

Chu Tiểu Bạch thở dài: “Vì thế nên cậu mới cà kê nãy giờ chứ gì…”

Bloody Mary là một quán bar rất xa hoa do ông xã Tiểu Hòa nhà Cố Nhã mở, không ít thành phần trí thức có tiền có quyền, tan sở lại tạt qua làm một ly. Cố Nhã là trạch nữ[2] chỉ muốn thảnh thơi trốn trong nhà, nhưng các em gái phục vụ trong quán thấy ông chủ trẻ tuổi anh tuấn mà thèm, đặc biệt là cô em thu tiền chiếm vị trí gần ông chủ nhất kia, Cố Nhã quả có lười ra khỏi cửa thật nhưng quản chồng thì bỏ làm sao được.

“Dù sao cậu cũng chẳng có việc gì làm, hay là buổi tối tới giúp bọn tớ một chút”, Cố Nhã dụ dỗ. “Tiền công mình trả, không chừng còn gặp được Bi mà cậu mong chờ đã lâu nữa cũng nên!”

“Mình không muốn đâu…” Chu Tiểu Bạch giả chết ngã ra, thu tiền vất vả quá chừng, có khi còn phải đứng… Bạn tình nguyện ở nhà hết ăn lại nằm chờ chết còn hơn.

Cố Nhã thấy vậy bèn “thêm mật bẫy ruồi”: “Cho cậu ngồi ghế, còn có máy tính lên mạng thoải mái…”

Chu Tiểu Bạch lắc đầu, cũng chẳng hay bằng ở nhà…

“Mình nghe Tiểu Hòa nói gần đây cũng hay có Gay tạt qua làm vài ly đấy…” Cố Nhã cố tình buông mồi.

Chu Tiểu Bạch lập tức nhảy dựng lên: “Mình đi!” Nhìn nụ cười đắc ý của Cố Nhã, bạn nghĩ mình thật không có tí khí tiết nào, bèn buông câu hỏi: “Nhưng mình cũng là con gái đấy, cậu không lo sao?”

“Ha ha…” Cố Nhã bật cười, lăn một vòng trên giường: “Cậu vốn là hủ nữ ghét giai thẳng mà, huống hồ…” Cô nàng cười gian liếc Chu Tiểu Bạch một cái: “Cậu từ thời trung học tới nay đã nổi danh “bồn địa Tứ Xuyên” rồi, Tiểu Hòa không thích…”

Chu Tiểu Bạch nghe vậy, mặt biến sắc, bản thân từ trước tới giờ là “ngực sân bay”, vẫn bị các chị em gọi là “bồn địa Tứ Xuyên” nên mới muốn đi Tây Tạng, không biết gặp vùng khí áp cao có thể làm vòng một “lớn lên” không nữa?

Liếc nhìn bạn Bạch đang mải cúi đầu ai oán “thương nhớ đồng bằng”, Cố Nhã buông một câu chí mạng: “Ai… Ngực phẳng như vậy có leo Himalaya cũng vô dụng, chi bằng tìm một anh chàng nào đó cho cậu ít tình yêu đi…”

“Ăn nói buồn nôn quá đi…”

Chu Tiểu Bạch lao ra khỏi phòng, Cố Nhã đằng sau cười lớn nói với theo: “Nhớ tối nay sáu giờ đi làm đấy nhé…”

[1] OL: viết tắt của Office Lady, tức nữ nhân viên văn phòng.

[2] Trạch nữ: phụ nữ chỉ thích ở trong nhà hoặc làm việc tại nhà.