Huyền của Ôn Noãn 2.5

“Chị Ôn.”

Ôn Noãn giật mình, nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Tiểu Đại híp mắt cười: “Điện thoại của chị đang kêu kìa.”

Ôn Noãn vội vàng nhận cuộc điện thoại nội bộ. Tầng sáu mươi sáu rất ít người, khi anh ở đây, nhân viên các phòng ban còn thỉnh thoảng đi lại, nếu anh không ở đây thì không gian rộng lớn này yên tĩnh đến đáng sợ, cho nên cô chỉnh tiếng chuông điện thoại xuống mức thấp nhất, không ngờ trong lúc mải suy nghĩ lại không nghe thấy.

“Ôn Noãn, tôi là Trì Bích Tạp ở bộ phận Nhân sự.”

“Chào Giám đốc Trì.”

“Có phải gần đây cô thường đến công ty vào buổi chiều thứ Bảy không?”

Cô ngẩn ra: “Có rất nhiều việc phải làm, tôi cảm thấy thời gian không đủ cho nên…”

Trì Bích Tạp cười: “Đừng lo lắng, không phải tôi truy vấn cô gì đâu. Cả Thiển Vũ, ngoài Chiếm Tổng chắc cũng chỉ có mình cô cuối tuần chủ động đến làm việc, tiến cử một người chăm chỉ như cô, tôi cũng được thơm lây. Đúng rồi, Chiếm Tổng bảo tôi tính tiền làm thêm giờ cho cô, tăng gấp ba lần ngày lương bình thường, là tôi muốn nói chuyện này với cô.”

Ôn Noãn đang định giải thích thì ngừng lại, đột nhiên hiểu ra, đành đáp: “Tôi biết rồi, cảm ơn Giám đốc Trì.”

Chiêu này của Chiếm Nam Huyền nào phải khen, rõ ràng là muốn cô bán đứt buổi chiều thứ Bảy của mình. Cầm số lương gấp ba lần ngày thường, sau này cuối tuần cô không muốn đến cũng không được.

“Chị Ôn, lúc nãy chị nghĩ cái gì mà thơ thẩn như thế?” Đinh Tiểu Đại cầm quả táo đi tới.

Mười tám tuổi tốt nghiệp trung học, Đinh Tiểu Đại là trợ lý thư ký của Ôn Noãn, phụ trách pha trà, rót nước, phô tô, đánh máy,… tuy làm việc chưa lâu nhưng rất thông minh. Vì tầng sáu mươi sáu ngoài Chiếm Nam Huyền chỉ còn hai cô, cho nên giờ nghỉ trưa cô rất thích quấn lấy Ôn Noãn nói chuyện phiếm.

Nhoài nửa người lên bàn làm việc của Ôn Noãn, Đinh Tiểu Đại cắn quả táo, nháy mắt ra hiệu với cô: “Không phải là nhớ tới Chiếm Tổng của chúng ta đấy chứ? Chẳng lẽ ngay cả chị cũng không cưỡng nổi sức hấp dẫn của anh ấy mà gia nhập “bộ tộc ngất xỉu”?”

“Nghe em nói như vậy, trong công ty có rất nhiều người thuộc “bộ tộc ngất xỉu” à?”

Đinh Tiểu Đại tròn mắt, nhìn cô như nhìn người từ trên trời rơi xuống: “Chị… chị thật không hiểu dân sinh gì cả.”

Ôn Noãn che miệng cười.

“Em nói cho chị biết nhé, “bộ tộc ngất xỉu” này có ba loại ngất, ngất bình thường, ngất tương đối, và ngất nặng.”

Ôn Noãn không nhịn được cười, cũng nhoài người lên bàn.

Đinh Tiểu Đại thuận tay đưa quả táo đến trước mặt cô: “Chị có muốn cắn một miếng không?”

Cô kinh hoảng lắc đầu, nhảy vọt ra khỏi chỗ ngồi. Trước cửa phòng tổng giám đốc có một bóng hình im lặng đang đứng, sự vui vẻ nở rộ như hoa trên mặt cô không kịp thu hồi, nụ cười vô cùng rạng rỡ ấy cứ như vậy hắt vào đáy mắt không thể nói rõ cảm xúc của Chiếm Nam Huyền.

Đinh Tiểu Đại bị bắt quả tang đang buôn chuyện, cực kỳ thông minh nhìn không chớp mắt, làm bộ như không thấy Chiếm Nam Huyền, chỉ cười hì hì, nói với Ôn Noãn: “Chị Ôn, em đi pha cho chị một tách cà phê nhé!”, rồi lẩn đi nhanh như chớp.

Chiếm Nam Huyền đi tới, đưa cho cô một số tài liệu: “Cô chuẩn bị đi, tối nay cùng tôi tham dự tiệc rượu.”

“Không phải Cao Phóng đi cùng anh sao?”

“Phía Nhật Bản có chuyện, chiều nay cậu ta bay qua đấy. Cô nhân cơ hội này làm quen với ông chủ của các công ty khác để sau này tiện liên lạc. Bớt thời gian học thuộc tư liệu về khách hàng, đến lúc đó tôi sẽ cần cô giúp đỡ.”

“Vâng!”

Anh không nói gì nữa, nhấc chân đi về phía trước, đi được một đoạn bỗng quay đầu lại, quả nhiên bắt gặp ánh mắt đăm chiêu của cô. Không ngờ mình lại bị tóm, Ôn Noãn vội nhìn đi chỗ khác. Anh cười nhạt, đi vào thang máy.

Đến giờ tan làm, Chiếm Nam Huyền vẫn chưa về, Ôn Noãn đành phải lái xe đến khách sạn Quân Khải trước.

Đi vào đại sảnh, tìm được một chỗ ngồi phía cây dương cầm, cô lấy di động gọi cho anh. Đúng lúc trong tai vang lên tiếng nhạc Still Loving You, tai trái lại mơ hồ nghe thấy giai điệu quen thuộc của Tears Over Shetland. Bóng người đi qua phía cửa kính tự động của khách sạn, Ôn Noãn nhìn thấy anh.

“Hello?” Chiếm Nam Huyền nhíu mày nhìn di động, sao lại tắt máy rồi?

“Ai thế?” Bạc Nhất Tâm đang khoác tay anh, hỏi.

“Ôn Noãn. Tối nay có một bữa tiệc.” Khi nói chuyện, ánh mắt anh lơ đãng đảo quanh, sau đó dừng ở chỗ cây dương cầm, tiếp đó rơi trên khuôn mặt Bạc Nhất Tâm: “Cuộc họp báo của em ở tầng mấy?”

“Tầng ba, còn anh?”

“Tầng một. Đi thôi, anh đưa em đến cầu thang.” Anh nắm tay cô, đi về hướng cầu thang cuốn, dịu dàng hôn lên bàn tay cô. “Khi nào kết thúc, gọi cho anh.”

Bạc Nhất Tâm ngần ngừ một lúc, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ cười xoay người rồi đi lên. Trợ lý và vệ sĩ của cô vẫn duy trì khoảng cách với họ, chạy nhanh theo cô.

Đến tầng hai, Bạc Nhất Tâm quay đầu lại, vẫy tay với Chiếm Nam Huyền vẫn đứng yên nhìn theo cô. Anh mỉm cười vẫy tay lại. Khi cô bước đến chỗ ngoặt, nhìn thấy Chiếm Nam Huyền xoay người, mới liếc qua bóng dáng xinh đẹp mà cô không hề xa lạ gần cây dương cầm ở tầng một. Sau đó, giữa sự vây quanh của mọi người, cô bước lên cầu thang cuốn lên tầng ba.

Xác định bóng hình càng lúc càng tới gần phía mình, Ôn Noãn đứng dậy.

Hai người đều không nói gì, Chiếm Nam Huyền đưa cô đến hội trường.

 

Advertisements

Huyền của Ôn Noãn 2.4

Rõ ràng người đàn ông đã có vị hôn thê, cô không cần phải phòng bị, nhưng mỗi lần ở một mình với anh, lòng cô lại không khống chế được mà treo lơ lửng giữa không trung, chỉ sợ nói không đúng một câu, anh lại châm chọc cô, ví dụ như câu nói nhẹ nhàng, bâng quơ kia: “Chúng tôi cũng không ép” lại sợ ngộ nhỡ có gì sơ suất thì sẽ phải gánh chịu hậu quả không mong muốn.

Uể oải quay về chỗ ngồi, cô trả lời tất cả email chưa đọc, xử lý hết những công việc chưa hoàn thành, gửi email lịch trình làm việc ngày mai mà Chiếm Nam Huyền nhắc nhở. Khi làm xong hết thảy công việc thì đã quá giờ tan làm, trong lúc cô thu dọn đồ đạc thì gặp Cao Phóng đến, họ chào hỏi nhau rồi anh đi vào phòng tổng giám đốc, còn cô tắt máy tính rồi đi vào thang máy.

Đến chỗ đỗ xe, lục tung túi cũng không tìm thấy chìa khóa xe, không còn cách nào khác, cô đành phải lên lầu.

Tấm thảm rất dày nên cô bước đi mà không phát ra tiếng động. Khi đến gần bàn làm việc, cô nghe thấy tiếng Cao Phóng từ sau cánh cửa gỗ tinh xảo đang khép hờ.

“Hôm nay Chu Lâm Lộ bao một phòng họp nhỏ ở khách sạn ngay sát Lãnh Thị, bên trong là một tổ nhân viên, đã điều tra được hắn ta đúng giờ nghỉ trưa có gọi một cú điện thoại, sau đó bố trí nhân viên túc trực ở khách sạn sửa chữa hồ sơ dự thầu.”

Chiếm Nam Huyền không lên tiếng, Cao Phóng tiếp tục báo cáo.

“Báo giá Chu Lâm Lộ nộp lại thấp hơn giá ban đầu của chúng ta một triệu năm trăm nghìn đô la Mỹ, dường như đã nhất trí với giá của Lãnh Thị rồi, vốn dĩ dự án này chắc chắn sẽ nằm gọn trong tay hắn, nhưng không ai ngờ, sau khi nội bộ Lãnh Thị tổng hợp lại các kế hoạch và đề nghị của các công ty khác, giữa trưa cũng sửa lại dự toán của vài hạng mục, kết quả là hồ sơ dự thầu và bảng báo giá của chúng ta lại phù hợp với yêu cầu sau khi đã chỉnh sửa của họ hơn.”

Người nghe vẫn im lặng không nói gì.

“Tất cả chuyện này chỉ có hai khả năng, một là buổi trưa Chu Lâm Lộ biết giá niêm yết của Lãnh Thị, vậy nên hắn điều chỉnh lại giá của mình, hai là hắn biết giá niêm yết của chúng ta cho nên hắn hạ thấp giá một mức thích hợp so với giá của chúng ta. Chuyện bây giờ chưa thể xác định là từ đâu mà hắn có tin tức.” Nói đến đấy, Cao Phóng lưỡng lự một lúc. “Hình như giữa trưa Ôn Noãn có nói chuyện điện thoại với hắn…”

Ôn Noãn trầm ngâm, xung quanh im lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng “ù… ù” trong tai.

Chiếm Nam Huyền từ đầu đến cuối không hề nói gì, sau đó bên trong truyền ra một tiếng vang, cô vội vã quay đi. Vào trong thang máy dành cho nhân viên, cô chỉ cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, Chu Lâm Lộ muốn đập bát cơm của cô quả thực đã dùng hết sức để đập, cuối cùng lại đặt cô trong hoàn cảnh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể nói rõ.

Một lát sau, Chiếm Nam Huyền mới mở miệng: “Không phải cô ấy.”

“Vậy làm sao hắn có được tin tức đó?”

“Chuyện hôm nay cậu không cảm thấy có một số chỗ rất kỳ lạ sao?”

“Chỗ nào?”

“Thứ nhất, Lãnh Như Phong đến giữa trưa mới bảo nội bộ thay đổi giá dự thầu, trong trí nhớ của tôi, chuyện này trước nay chưa từng có.”

“Đúng vậy, thông thường chuyện này không thể xảy ra.”

“Thứ hai, Lãnh Thị đối với các công ty tham dự yêu cầu vô cùng hà khắc, nhưng đến lúc cuối chỉ còn chúng ta và Đại Trung, đúng ra bọn họ càng phải thận trọng, phải vặn hỏi chúng ta cẩn thận, nhưng kỳ lạ là Lãnh Như Phong không bàn bạc với đoàn cố vấn, trực tiếp quyết định giao dự án cho chúng ta.”

“Đây cũng là chỗ tôi không rõ, tại sao ông ta lại làm vậy?”

“Tôi nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một khả năng.”

“Là gì?”

“Chính là phía Lãnh Thị xảy ra vấn đề, có người tiết lộ giá niêm yết, mà điều này có thể không phải là lần đầu tiên cho nên Lãnh Như Phong mới lợi dụng cơ hội này giăng một cái bẫy. Ông ta vốn dĩ không đến sát giờ mới đổi giá, mà vẫn im lặng dùng bảng giá giả đối nội chu toàn, đến phút cuối cùng mới tung bảng giá thật, vì giá cạnh tranh của Đại Trung gần với bảng giá giả của bọn họ, vì thế mới bị Lãnh Như Phong lập tức phủ quyết. Tôi tin chắc bây giờ ông ta đã tìm ra người tiết lộ bí mật rồi.”

Cao Phóng cực kỳ kinh ngạc: “Vậy hôm nay tất cả mọi người chẳng phải là cùng Lãnh Như Phong diễn một vở kịch sao?”

Chiếm Nam Huyền cười nhạt: “Nghe nói bà vợ yêu là trùm trong giới bất động sản của ông ta có câu khuê phòng mật ngữ[1], gọi ông ta là con lợn miệng nam mô bụng một bồ dao găm.”

“Không thể nào!  Ông ta còn dùng thủ đoạn để chơi chính vợ mình?”

“Người ta đồn thủ đoạn ông ta dùng để chơi đàn bà so với thủ đoạn trên thương trường còn lợi hại hơn. Nhưng hôm nay, người thực sự làm tôi nghi ngờ lại không phải là ông ta.”

“Đó là ai?”

Chiếm Nam Huyền trầm tư một lúc, chậm rãi nói: “Chu Lâm Lộ. Tôi vẫn không thể hiểu tại sao hắn phải đổi bìa hồ sơ dự thầu? Hắn hoàn toàn có thể làm hồ sơ đã chỉnh sửa giống y cái cũ.”

Cao Phóng nhướn cao mày: “Ý cậu là… hắn ta cố tình để mọi người chú ý.”

“Chính xác là để tôi chú ý.”

“Tại sao hắn phải làm như vậy?”

“Đây là chỗ khó hiểu.”

Tại sao Chu Lâm Lộ lại vẽ đường cho hươu chạy, cố ý mà vô tình đem vụ làm ăn này tặng cho Thiển Vũ?

 

Mấy ngày liên tiếp, Ôn Noãn đều không tìm thấy Chu Lâm Lộ.

Anh tắt di động, gọi đến văn phòng thì thư ký nói anh đi xa nhưng không nói là đi đâu, gọi đến nhà cũng không có người nhấc máy, cô hết đường xoay xở.

Nhàm chán cầm di động giở xem danh bạ, lúc lật đến tên Ôn Nhu, cô ngừng một lát. Sau thứ Bảy đó, Ôn Nhu không tới nữa, vài lần tình cờ cô gọi điện, trong ống nghe truyền đến tiếng ồn ào nên cô biết không phải Ôn Nhu đang trốn tránh, mà quả thật là bận đến nỗi không có thời gian đến chỗ cô tán gẫu.

Sau đó mới thấy trên kênh kinh tế tài chính, thì ra thị trường chứng khoán đang rất tốt, chỉ số mỗi ngày không ngừng nhảy vọt. Cho dù một người không biết gì mà đầu tư vào thị trường chứng khoán, ít nhất cũng phải thu được từ hai mươi đến ba mươi phần trăm tiền lời. Chả trách giám đốc đầu tư Ôn Nhu bận đến rối tinh rồi mù.

Ôn Noãn không hiểu mấy thứ đó, cũng rất ít quan tâm.

Ánh mắt dừng lại ở dãy số hồi lâu, cuối cùng vẫn không gọi.

Giữa người với người, cho dù là chị em ruột thì cũng có khoảng cách nhất định. Cho dù đã cố gắng cẩn thận thì cũng không thể không động chạm đến tâm sự của Ôn Nhu. Cô tự hỏi, là vô tình hay cố ý, là thật lòng hy vọng chị buông mình ra, hay kỳ thực vẫn có một chút buồn bực ẩn giấu cho nên mới có ý định xua đuổi chị ấy?

Đã nhiều năm trôi qua như vậy, cô đã trở nên tê liệt, không muốn so bì ai đau hơn ai nữa.

Cái gọi là người thân, rốt cuộc chỉ còn lại bà chị này thôi, cuộc đời ngắn ngủi, chớp mắt đã mười chín, hai mươi năm sinh lão bệnh tử, còn gì đáng để tranh chấp đây? Không nói thì không nói nữa, nếu chị ấy cảm thấy được luẩn quẩn bên cô là vui vẻ thì cứ để chị ấy làm thế đi.


[1] Bí mật chốn khuê phòng.

 

Huyền của Ôn Noãn 2.3

Bạn trai cô là đối thủ chính của công ty, có thể thấy thân phận của cô thật không bình thường chút nào. Theo lẽ thường, Chiếm Nam Huyền không nên cho cô tiếp xúc với dự án này. Cô không biết tại sao anh lại tin tưởng cô như vậy, tất cả hồ sơ đều do một tay cô chuẩn bị.

Cô sửa lại rất nhanh những chỗ cần sửa trên máy tính, in bằng máy in di động, mở tất cả các bản sao tài liệu, gỡ những trang liên quan xuống rồi thay cái mới, vừa làm xong thì Chu Lâm Lộ gọi đến.

“Có nhớ anh không?”

“Lúc nãy anh cố ý?”

Anh ngoác miệng cười to: “Quả nhiên baby thông minh, thảo nào Chiếm Nam Huyền trọng dụng em.”

“Chu công tử, muốn hủy bát cơm của người khác thì hãy cẩn thận, kẻo bị trời phạt đấy!”

“Anh bồi thường cho em một cái bát vàng là được chứ gì?”

“Thần thiếp không dám.”

Công việc của cô hiện tại vẫn tương đối thuận lợi, anh không đá bát cơm của cô là cô mừng rồi. Thấy đồng hồ đã chỉ một rưỡi, còn nửa giờ nữa là hội nghị bắt đầu, Ôn Noãn mới nhớ mình còn chưa ăn trưa: “Không nói chuyện với anh nữa.”

“Vậy cho anh một cái goodbye kiss nhé!” Chu Lâm Lộ nói, lèo nhèo khiến cô bật cười.

Cô vừa quay đầu lại đã thấy Chiếm Nam Huyền và Cao Phóng bước vào cửa: “Như vậy trước đã.” Cô vội vã cúp máy.

Cao Phóng đưa cho cô một suất sandwich, cô kinh ngạc, cười cảm kích, khi nhận bánh đã thấy Chiếm Nam Huyền ngồi xuống.

Vì lo lắng cả buổi sáng nên cô không ăn được gì, ăn một nửa cái bánh mà có cảm giác nuốt không trôi, thảo nào trong sách nói những ngày như thế này con người không thể sống được, ăn thêm chút nữa thì có khi không phải loét dạ dày thì cũng là viêm dạ dày cấp tính.

Chiếm Nam Huyền đang lật xem số tài liệu cô đã sửa, không nói gì, ánh mắt dừng lại trên chiếc bánh sandwich cô để trên bàn, sau đó nhìn đi chỗ khác.

Đến khi Chu Lâm Lộ cùng cấp dưới tiến vào, chỉ có người từng làm việc bên cạnh Chiếm Nam Huyền như Cao Phóng và Ôn Noãn mới cảm nhận được sự thay đổi trên khuôn mặt anh. Anh nhìn với vẻ mặt thờ ơ nhưng thực ra đã có rất nhiều thay đổi nhỏ, mày ngài khẽ chau, khóe môi cũng hơi nhếch lên.

“Làm sao vậy?” Cao Phóng hạ giọng hỏi.

“Bìa hồ sơ dự thầu của bọn họ đổi rồi, không phải là cái hồi sáng.”

Cao Phóng và Ôn Noãn nhìn nhau, đều không hiểu vì sao.

Chiếm Nam Huyền cụp mắt, tập trung suy nghĩ, một lát sau anh nhìn đồng hồ, nói với Ôn Noãn: “Đưa hồ sơ dự thầu cho tôi.”

Cô đưa hồ sơ đến, anh lật đến chỗ số lượng thiết bị và phụ tùng, không chút do dự sửa nhanh thông số, cuối cùng gạch bỏ tổng giá, viết một con số khác.

Không cần sai bảo, cùng lúc anh sửa chữa hồ sơ, cô cũng nhập vào máy tính, anh sửa một hàng, cô lại sửa một hàng, đợi đến khi anh sửa xong tổng giá, cô cũng hoàn thành việc in tài liệu đã thay đổi, hai người không nói một tiếng nhưng lại làm việc ăn ý như đã là cộng sự nhiều năm khiến Cao Phóng ngồi một bên cực kỳ kinh ngạc.

Ngay sau đó, Ôn Noãn mở hồ sơ dự thầu đã sửa xong, nhóm Lãnh Như Phong đúng giờ tiến vào.

Đó là một huyền thoại sống trong giới thương nghiệp, gương mặt anh tuấn đã kết hôn nhiều năm mà vẫn không thay đổi, đôi đồng tử đen lấp lánh như kim cương, cho dù ánh sáng trong nó đã hơi mờ nhưng vẫn khiến người ta phải khiếp sợ, ngồi xuống chiếc ghế da lớn, nhưng cử chỉ vẫn mang theo khí chất ung dung đẹp đẽ, trận này nghiễm nhiên không đánh mà thắng, duy nhất vẫn là sự tao nhã tuyệt đối trong lòng bàn tay ông ta, một lời khuynh đảo cả thiên hạ.

Những công ty còn lại đem hồ sơ dự thầu đệ trình lần thứ hai.

Các công ty khác biện luận chưa đến một giờ cũng bị Lãnh Như Phong phủ quyết, sau đó Ân Thừa Liệt kinh ngạc đưa hồ sơ dự thầu của Thiển Vũ cho Lãnh Như Phong, ông ta buông tài liệu của Đại Trung, cầm lấy, nhìn lướt qua, ánh mắt hiện lên sự quỷ dị, biếng nhác dựa lưng vào ghế: “Tổng giám đốc Chiếm, cậu báo giá thế này không sợ bị lỗ vốn sao?”

Chiếm Nam Huyền cười nhạt, trả lời: “Giá này là từ sự cố gắng của mấy phòng ban trong Thiển Vũ mới có được, tôi rất tin tưởng nhân viên của mình, làm ăn lỗ vốn chúng tôi sẽ không làm. Đương nhiên, nếu thứ ngài ám chỉ chính là báo cáo lợi nhuận của tôi thấp hơn mức ngài mong muốn, vậy tôi có thể nói thẳng, vì đạt được hạng mục này, tôi quả thật đã giảm lợi nhuận xuống một mức nhất định. Cũng giống Tổng giám đốc Lãnh muốn dùng hệ thống thông minh để hấp dẫn du khách, chỉ cần công trình này thành công, hệ thống thông minh sẽ trở thành minh chứng cho việc kỹ thuật của Thiển Vũ đứng đầu thế giới, mọi người đều biết, loại tài sản vô hình này trong tương lai sẽ mang đến lợi nhuận thật sự không thể tính trước được, vậy tôi đâu có lỗ gì?”

Có cố vấn nghi ngờ: “Nhưng thời gian đầu tư dài như vậy, cậu có chắc chắn mình có đủ vốn quay vòng và không xuất hiện lỗ hổng tài chính không?”

“Báo cáo kiểm toán quý này đang nằm ở trên bàn của các vị, không cần phải nghi ngờ về thực lực của chúng tôi.”

Lãnh Như Phong mỉm cười: “Không tồi, đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn.” Nói xong, ông ta đứng dậy, Ân Thừa Liệt cũng đứng dậy theo.

Ôn Noãn còn chưa hiểu thế nào đã thấy sắc mặt Chu Lâm Lộ không bình thường, sau đó Lãnh Như Phong đi đến trước mặt anh, vươn tay ra bắt: “Chu tiên sinh, tôi thật xin lỗi, bởi vì giá cạnh tranh của Thiển Vũ sát với dự toán của chúng tôi nhất, phương án cũng phù hợp với yêu cầu của chúng tôi hơn, cho nên hợp đồng này đoàn cố vấn quyết định chọn họ, hy vọng lần sau lại có cơ hội hợp tác với Đại Trung.” Cứ như một lời hòa âm, mùi khói súng của chiến trường vô hình rốt cuộc cũng kết thúc. Chiếm Nam Huyền dựa vào sự quả quyết và năng lực dự toán chuẩn xác giành được chiến thắng. Cho đến khi Chu Lâm Lộ đưa người rời đi, Ôn Noãn vẫn không dám nhìn về phía anh.

 

Cao Phóng ở lại xử lý hợp đồng, Chiếm Nam Huyền cùng Ôn Noãn về trước.

Trong thang máy, anh hỏi: “Thắng dự án này, cô nghĩ thế nào?” Đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng vẫn bị sương mù bao phủ.

Ôn Noãn cười: “Thẳng thắn mà nói, tôi không có suy nghĩ gì.” Không vì Thiển Vũ thắng trận mà vui, cũng không vì Chu Lâm Lộ thua trận mà buồn, đối với cô, chỉ là làm tốt công việc của mình, cho dù giữa hai công ty hay giữa hai người họ có xảy ra tranh giành, đều chẳng liên quan đến cô.

Vốn dĩ thắng làm vua thua làm giặc, bao gồm cả vị lãnh đạo trực tiếp quyết định thành công hay thất bại của bất cứ ai trong công ty này, cũng chẳng liên quan gì đến một cô gái nhỏ bé như cô.

Chiếm Nam Huyền nhìn cô chằm chằm qua lớp kính: “Nghĩ cũng đúng, cho dù bạn trai có đẹp trai, có tiền tài, có thân phận tương xứng, hay là danh tiếng trong giới, cô đều đã có rồi.” Khóe môi hiện rõ vẻ giễu cợt. “Trên đời này chắc chẳng còn gì có thể làm cô cảm thấy hứng thú nữa? Hoặc là… có thể làm rung động trái tim sắt đá của cô?”

Cô nghĩ một lúc: “Vẫn có.” Cũng chỉ có điều đó thôi.

Hình như là sau khi thắng trận nên tâm trạng rất tốt, anh ít khi thấy hứng vì điều gì đó, chậm rãi xoay người lại: “Ồ?”

“Ngủ. Mỗi ngày tôi đều hận không thể ngủ nướng đến lúc mặt trời lên cao.” Từ khi bị điều lên tầng sáu mươi sáu, công việc chiếm hết thời gian của cô, bận đến mức một ngày ngủ không đến năm tiếng, cô cảm thấy mình đang bị thiếu ngủ trầm trọng.

Đột nhiên một cánh tay dài đập vào vách tường, cạnh tai cô. Cô hoàn toàn bị bao phủ trong hơi thở tức giận lạ lùng của anh, giọng nói gần trong gang tấc trầm thấp vang lên lần thứ hai: “Cô… đùa tôi?”

“Tiểu nhân không dám.” Cô cung kính đáp, lùi ra phía sau, lưng áp lên bức tường thép, muốn trốn cũng không thể trốn được.

Hơi thở của anh quanh quẩn bên tai cô.

Phút chốc, cánh cửa sau lưng anh mở ra, anh không động đậy, cô cũng không dám cử động, cô sợ chỉ cần cử động, chỗ da gần cổ sẽ chạm vào làn môi mỏng của anh. Gò má lại một lần nữa vì hơi thở nhẹ nhàng như hương lan của anh mà tê dại, ngứa ngáy. Chiếm Nam Huyền nhìn thấy mắt cô hơi đỏ, quả nhiên là do mình đến gần nên cô ấy mới vậy, trong nháy mắt, ánh mắt rất khó nắm bắt.

Cuối cùng, anh không làm gì, khóe môi lại khẽ cười, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Ôn Noãn lấy tay che miệng, khẽ thở phào một tiếng, cảm thấy tinh thần mỏi mệt.

Huyền của Ôn Noãn 2.2

Ôn Noãn có gì?

Chẳng qua chỉ là một thư ký nhỏ bé không tiếng tăm, chiếm giữ một vị trí nhỏ nhoi trước cửa văn phòng của anh, một bàn, một ghế, một dàn máy tính cộng với tư liệu và dự án, mỗi giờ mỗi phút đều phải xem sắc mặt ông chủ mà làm việc.

Bạc Nhất Tâm tiện tay lấy ra một tập văn kiện trên bàn Ôn Noãn, thấy trên mỗi tập đều được dán nhãn, trật tự rõ ràng, rất tiện lợi cho việc kiểm tra, rồi cô khép tập tài liệu lại, thả vào chỗ cũ, khẽ thở dài.

“Anh có cảm thấy điều này không? Càng thành công lại càng thấy đó không phải là thứ mình muốn, lại hoài niệm về những tháng ngày chưa bị lòng tham làm vấy bẩn. Đôi khi đêm khuya mơ mình được quay về, khi tỉnh lại thấy ngực như có một lỗ hổng, lúc đầu không biết là cái gì. Năm tháng qua đi, rốt cuộc cũng có một ngày hiểu được, thì ra nơi đáy lòng vẫn có cảm giác áy náy rất sâu sắc.” Cô quay đầu lại nhìn anh. “Nếu không phải là anh không cho phép, hai năm trước em đã muốn liên lạc với cô ấy rồi.”

“Anh làm vậy cũng là muốn tốt cho em, em tự tìm tới cửa nhà người ta chỉ tổ làm mình mất mặt thôi.”

“Không đến mức đó chứ? Ngày hôm ấy không phải Ôn Noãn cũng chào hỏi em ư? Không cự tuyệt người đến từ ngàn dặm mà. Em chỉ thấy kỳ lạ, trước kia cô ấy cởi mở như vậy, bây giờ thế nào lại sống trầm lặng như vậy, thật khiến người ta khó có thể tưởng tượng.”

Một lát sau, Chiếm Nam Huyền mới nói: “Cô ấy quả thật đã thay đổi rất nhiều. Giờ cô ấy sống khép mình.”

Bạc Nhất Tâm kinh ngạc: “Em chẳng thấy thế tí nào.”

“Cô ấy làm việc ở Thiển Vũ hai năm, không kết giao với bất cứ ai.”

Vẻ mặt Bạc Nhất Tâm trở nên ảm đạm, rất lâu không nói nên lời, cuối cùng mới khẽ cười khổ: “Có lẽ đều tại em.”

Chiếm Nam Huyền lắc đầu: “Không liên quan đến em, năm đó… có lẽ đã xảy ra một số chuyện ngay cả anh cũng không biết.”

“Ngay cả anh cũng không biết?”

“Ừ, nhưng nó không quan trọng.”

Chiếm Nam Huyền kéo eo cô: “Hiện tại anh chỉ có một tâm niệm chưa làm xong, chờ anh chấm dứt chuyện này rồi sẽ kết hôn với em.”

Bạc Nhất Tâm không lên tiếng, ngả đầu vào vai anh, hàng mi chìm trong bóng tối, có chút thất thần.

Ánh sáng từ bên ngoài chiếu lên cửa kính màu xanh lam rồi hắt xuống mặt đất, ánh mắt anh đầy vẻ trầm mịch, lạnh lùng, vô tình, ngang ngạnh như sắt đá, lại mềm mại như nước, giống như hồ nước sâu thẳm nhấn chìm sự do dự đến cực điểm, lại giống như vạn mã mang tâm niệm lao nhanh như mây bay, phức tạp tới mức e rằng không ai có thể hiểu.

 

Thời gian lao đi như mũi tên.

Cổ nhân lịch sự, tao nhã có thể nghĩ ra những từ tuyệt vời để hình dung một ngày bình thường, chuẩn xác lại thổn thức.

Trong khoảng thời gian như bóng câu qua khe cửa này, chuyện Ôn Noãn hy vọng không xảy ra cuối cùng cũng đến.

Chiếm Nam Huyền tự mình điều hành Tốc độ thông tin Thiển Vũ, bởi vì cùng thuộc một loại hình doanh nghiệp với Đại Trung, đều là số một, số hai trong giới, cho nên cạnh tranh vô cùng gay gắt.

Những thứ đó kỳ thật không liên quan đến Ôn Noãn, thứ liên quan đến cô chính là cô phải theo Chiếm Nam Huyền đi dự cuộc hội thẩm cạnh tranh của Lãnh Thị, tức là cô và Chu Lâm Lộ phải gặp nhau ở vị trí đối địch.

Bên cạnh chiếc bàn hình bầu dục rất lớn trong phòng hội nghị của Lãnh Thị, đại diện của các công ty đã có mặt đông đủ. Người chủ trì hội nghị là Lãnh Như Phong và trợ lý tổng giám đốc thứ nhất Ân Thừa Liệt, ngồi bên cạnh họ là năm vị cố vấn hàng đầu thế giới.

Mỗi công ty tham dự hội nghị có mười phút tự giới thiệu, sau đó trả lời các vấn đề gần như bị Lãnh Thị gây khó dễ.

Công ty đầu tiên vừa bắt đầu được vài phút đã bị Ân Thừa Liệt chặn ngang: “Ngài chỉ cần nói cho tôi biết, trong kế hoạch của công ty các ngài, nếu chúng tôi chỉ dựa vào bộ hệ thống này, khu du lịch có thể thu hút được một lượng khách cố định không?”

Vấn đề này vừa được đưa ra, phần lớn mọi người đều sửng sốt. Kiểm soát thông minh là để du khách cảm thấy thoải mái hơn, bình thường đây là công cụ phục vụ khách chứ không phải là thủ đoạn trực tiếp đánh vào doanh thu, nhưng rõ ràng yêu cầu của Lãnh Thị so với tầm nhìn “bình thường” xa rộng và ngặt nghèo hơn rất nhiều.

Vị phụ trách của công ty nọ chết lặng, có thể thấy vẫn chưa chuẩn bị gì cho vấn đề này. Sau vài giây im lặng, ông ta đóng tập tài liệu kế hoạch, dẫn đoàn rời đi.

Quy tắc của trò chơi này là, nếu không thể trả lời một vấn đề nào đó trong vòng mười giây thì tự động rời khỏi cuộc chơi.

Ôn Noãn khẽ lắc đầu. Cả công ty phải chuẩn bị tỉ mỉ trong hai, ba tháng, kết quả là, ngay cả giới thiệu cũng chưa xong đã bị bức dẹp đường hồi phủ. Sự dày công cố gắng của bao nhiêu người ngày đêm tăng ca, trong nháy mắt đã thành nước chảy, chuyện làm ăn như chiến tranh, ác độc đến mức phi nghĩa.

Chiếm Nam Huyền cúi đầu, thấp giọng nói bên tai cô: “Điều tra kỹ tên cố vấn ngồi bên phải Lãnh Như Phong.”

Hơi thở của anh nhẹ nhàng lướt quanh vành tai cô, hơn nữa, khi anh nói xong rồi quay lại, đôi môi mỏng như cánh hoa dường như khẽ cọ vào tai cô. Ôn Noãn chỉ cảm thấy nửa bên mặt và cổ trở nên nóng rát, cho dù là một vị tiên đã đầu thai làm người trần, giờ phút này cũng không thể khống chế được trái tim đập càng lúc càng nhanh.

Lặng lẽ hít sâu để ổn định lại nhịp tim, cô nhanh chóng mở chiếc Pocket PC chỉ bằng một nửa quyển sách ra, dùng mạng không dây kết nối với cơ sở dữ liệu khổng lồ của Thiển Vũ, nhập chức danh của vị cố vấn kia vào mục tìm kiếm, duyệt phân loại trong một phút, chỉnh lý lại tóm tắt đơn giản, đáp án Chiếm Nam Huyền yêu cầu hiện ra rõ ràng, sau đó gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

Anh quay đầu lại nhìn cô, rồi nhìn tư liệu trong tay cô. Cô thông minh lập tức rút phần phương án kỹ thuật xuống, đưa phần lắp đặt hệ thống lên trên rồi nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt anh. Khóe môi anh hơi cong, anh nhìn cô, con ngươi thoáng di chuyển, dừng lại trên vành tai hồng hồng của cô rồi lại nhìn vào mắt cô.

Ôn Noãn giật mình, không biết tại sao trong ánh mắt lãnh đạm của anh có chút hàm ý gì đó mà cô không thể diễn tả thành lời, còn chưa kịp nghĩ lại xem có phải mình đã làm sai chỗ nào rồi hay không, ý thức bị quấy nhiễu không tự giác ngẩng lên, Chu Lâm Lộ ngồi đối diện chiếc bàn dài không vui nhìn cô chằm chằm.

Cô suýt cười theo bản năng, tức khắc nhớ ra tình huống này không phù hợp nên kiềm chế, dùng ánh mắt hướng về phía anh thể hiện ý khẩn cầu, hy vọng anh rộng lượng. Ngay sau đó, cảm giác tồn tại của người bên cạnh khiến cô phải đảo mắt nhìn sang, ánh mắt Chiếm Nam Huyền đã trở nên lạnh lùng, giống như đang cảnh cáo cô, giờ phút này thái độ làm việc tốt nhất nên chuyên nghiệp một chút.

Ôn Noãn muốn giơ tay, lau sạch mồ hôi trên trán.

“Cô nhớ cho kỹ, mấy chỗ này cần phải sửa”, Chiếm Nam Huyền nói, giọng lạnh tanh.

Cô vội vàng lấy giấy bút, ghi tất cả những gì anh nói vào hồ sơ.

Hội nghị buổi sáng kết thúc, cả Đại Trung và Thiển Vũ đều thuận lợi qua cửa. Cuối cùng công ty nào giành được hợp đồng thì phải đến chiều mới có kết quả.

Ôn Noãn đang thu dọn mọi thứ trên bàn thì Chu Lâm Lộ đi tới. Bất kể tình huống có phù hợp hay không, cũng chẳng thèm nhìn Chiếm Nam Huyền và Cao Phóng vẫn còn ngồi bên cạnh, anh hôn lên má cô: “Ăn trưa với anh nhé?”

Cô có chút xấu hổ, đẩy anh ra: “Không được, em vẫn còn việc phải làm.”

“Vậy anh sẽ gọi điện cho em.” Chu Lâm Lộ yêu chiều xoa xoa đầu cô.

Sau khi anh đi khỏi, Chiếm Nam Huyền mới thong thả đứng lên, ánh mắt so với trước càng có phần xa cách, dường như đối với sự công tư bất phân của cô có chút bực mình: “Những thứ lúc trước tôi nói phải sửa, tốt nhất cô đừng có làm sai.”

“Vâng!” Cô đáp gọn lỏn.

Anh và Cao Phóng rời đi.

Huyền của Ôn Noãn 2.1

Chương 2

Cạnh tranh, Lãnh Thị

T

hứ Bảy, Ôn Nhu vẫn đến ăn cơm như cũ. Sau khi ăn uống no nê, cô nằm dài trên sofa đọc sách.

Ôn Noãn ngồi xuống sàn, mở laptop làm việc.

“Sao hôm nay mày không đến công ty nữa? Mấy tuần trước, nhiệt tình lắm cơ mà, cơm nước xong, không ngủ trưa đã đi còn gì?” Ôn Nhu hỏi.

“Lúc đó mới nhậm chức, rất nhiều tài liệu cần kiểm tra, không tiện mang về nhà. Bây giờ công việc đã vào quỹ đạo nên có thể giải quyết ở nhà, cũng lười chạy đi chạy lại.”

Ôn Nhu liếc nhìn cô một cái: “Không phải là Chiếm Nam Huyền chọc mày đấy chứ?”

Ôn Noãn cười: “Chị nghĩ đi đâu thế? Em bây giờ là người làm công ăn lương, ông chủ bắt em năm giờ bốn mươi lăm phút chết, em không dám kéo dài đến năm giờ bốn mươi lăm phút một giây.” Làm gì có kiểu nói thủ trưởng chọc cấp dưới, anh ta không bới móc lỗi sai, cô đã muốn lén cười đến chết rồi.

“Nhưng tao thấy mày giống hệt trước kia, một khi không vui thì buồn bực ở trong phòng, rõ ràng tức giận mà một tiếng cũng không nói, thờ ơ, lạnh nhạt vứt người đắc tội với mày sang một bên, thế nào cũng phải để đối phương lừa mày một vạn ba nghìn lần mới chịu hồi tâm chuyển ý.”

“Chị cũng nói đó là hồi trước. Chị xem, bây giờ Lâm Lộ có lừa em không?” Trong một tháng rưỡi, không có mấy lần nhìn thấy bóng dáng anh.

“Mày với Chu Lâm Lộ thế nào rồi?”

“Giống như trước đây thôi.”

“Định khi nào thì kết hôn?”

“Khi nước chảy thành sông.”

Ôn Nhu không chịu được, trừng mắt nói: “Sao không nói nước chảy đá mòn luôn đi?”

Cô mỉm cười: “Nước chảy đá mòn cũng đúng.”

“Cái gì nên làm thì làm đi, tao ghét nhất cái gì thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông, thật là… Có cần tao đục một lỗ lên cái ống nước trong phòng bếp nhà mày để nước chảy thành sông luôn không?”

Ôn Noãn bật cười đứng dậy.

“Mày làm gì đấy?”

“Đi tìm dụng cụ đục ống cho chị.”

Quyển sách trên tay Ôn Nhu như có ám khí bay đến, Ôn Noãn vội tránh, vào phòng bếp bưng đĩa xoài ra, sau đó vùi đầu làm việc.

Ôn Nhu trợn mắt: “Tao đã đưa số tiền gấp ba lần số bố để lại cho mày rồi còn gì, tội gì phải vất vả dậy từ sáng sớm đi kiếm tí tiền lương.”

“Không đi làm cũng chẳng có việc gì làm, chẳng lẽ lại ở nhà làm bà nội trợ cho mình?” Thực ra tiền lương của cô cũng không thấp như Ôn Nhu và Chu Lâm Lộ đả kích, bởi vì cấp bậc cao, chi tiêu hằng ngày bao gồm cả phí trang điểm, ăn mặc có thể đặt vào hóa đơn của công ty. Cuộc sống hiện tại rất thoải mái, cô không phải lo nghĩ đến chuyện tiền bạc, còn mong gì hơn nữa?

“Thật không biết phải nói với mày thế nào. Ngoại trừ Chu Lâm Lộ, bất kể nam nữ đến gần, mày đều một mực bài xích. Nếu thích cậu ta như vậy, không bằng lấy sớm đi cho xong chuyện, đừng suốt ngày thả trâu đi ăn cỏ, không cẩn thận, cậu ta lại bị người khác dắt mất.”

“Hả? Chị đã nghe thấy gì? Còn nhìn thấy gì nữa?”

“Mắt và lỗ tai tao đều không tốt, không nghe được cũng chẳng thấy gì, nhưng hy vọng mày tốt hơn một chút, đừng chỉ toàn tâm toàn ý làm công ở Thiển Vũ, hai tai không nghe thấy chuyện của bạn trai mình.”

“Cảm ơn chị già đã nhắc nhở, đừng nói em nữa, nói chuyện của chị đi.”

Ôn Nhu miễn cưỡng cầm miếng xoài lên: “Tao? Tao thì có gì mà nói? Mỗi ngày ngoài muốn kiếm tiền ra thì là muốn kiếm thật nhiều tiền.”

Nghe vậy, lông mi Ôn Noãn lại cụp xuống, cô cười cười: “Đôi khi chị cũng nên quan tâm đến mình một chút.”

Bàn tay Ôn Nhu đang cầm miếng xoài khựng lại giữa không trung: “Có ý gì?”

Cô ngẩng đầu, ánh mắt rất bình thản: “Thật ra thứ Bảy chị không cần phải bớt thời gian đến chỗ em.”

Khóe miệng Ôn Nhu giật giật: “Tao đã nói gì sai khiến mày không vui à? Có phải là những lời vừa nãy về Chu Lâm Lộ không?”

“Chị hiểu lầm rồi, em không có ý đó, em biết cuộc sống của mình đơn điệu nên khiến chị không yên tâm, nhưng bây giờ em đã hai mươi lăm tuổi, chị hãy quan tâm tới cuộc sống của mình một chút… Dù là trước kia, em cũng không phải là trách nhiệm của chị, chị chưa bao giờ nợ em điều gì.”

Ôn Nhu im lặng, không lên tiếng. Cô ăn xoài, sau đó đứng dậy: “Tao còn có việc, hôm nào lại tán chuyện nhé!”

Ôn Noãn cũng không giữ, chỉ lặng lặng nhìn chị rời đi.

Nếu chuyện đời có thể quay lại từ đầu, mọi thứ của hôm nay có thay đổi không?

May mà trong chuỗi ngày không có kết thúc này, trên thế giới vẫn còn một thứ có thể mang lại niềm vui cho cô, đó chính là âm nhạc.

Cô nằm trên sofa, cầm điều khiển từ xa mở máy nghe nhạc để tiếng nhạc tựa nước chảy lan khắp căn phòng.

Đây là thói quen từ thuở niên thiếu, việc đầu tiên phải làm sau khi mở mắt chính là mở đài, sau đó rời khỏi giường. Trong căn phòng ngập tràn tiếng nhạc, cô mặc quần áo, rửa mặt, ăn sáng, từ New Age[1] biến ảo khôn lường đến những bài pop trong bảng xếp hạng, không bài nào không nghe.

Bao nhiêu năm rồi, mỗi đêm, đều là điệu nhạc trong bóng đêm bầu bạn, đưa cô vào giấc ngủ.

Bên ngoài, cách một lớp rèm cửa sổ, sau mười hai giờ, ánh nắng tỏa khắp không gian. Thời tiết tháng Tư lững lờ, bị tiếng nhạc vui vẻ mang tới dư vị của hồi ức, có chút ngọt ngào nhưng không thể khỏa lấp sự chua xót ẩn nấp đâu đó.

Quả thật, nếu mọi thứ có thể quay lại từ đầu.

Ba giờ chiều, chiếc Bugatti màu xanh sapphire đúng giờ tiến vào chỗ để xe chuyên dụng trong ga ra ngầm của Thiển Vũ. Nhìn vị trí đối diện trống qua lớp kính, đôi môi mỏng của Chiếm Nam Huyền khẽ cong lên.

Ngồi ở ghế phụ, Bạc Nhất Tâm kinh ngạc hỏi: “Anh cười cái gì?”

“Hôm nay cô ấy không tới, em không gặp được rồi.”

Bạc Nhất Tâm nói vẻ thất vọng: “Sao lại như vậy? Hôm đó gặp cô ấy… dường như đã thay đổi rất nhiều.”

Nụ cười vẫn trên môi, đỗ xe, mắt lướt qua vị trí đỗ xe còn trống kia, Chiếm Nam Huyền không trả lời. Thay đổi rất nhiều sao? Nhìn qua thì quả thật từ trong ra ngoài như một người khác, nhưng một số thứ trong lòng không hề thay đổi, tính tình vẫn vậy, chí khí vẫn vậy.

Bạc Nhất Tâm kéo tay anh lên lầu: “Anh biết không? Trong lòng em, cô ấy từng là một lá cờ không bao giờ có thể chạm đến.”

Chiếm Nam Huyền nhìn cô, cười: “Em nói gì buồn cười thế? Liên tiếp giành được hai giải Kim Tượng và Kim Mã, năm năm trước đã giành được giải thưởng của Liên hoan phim Châu Á – Thái Bình Dương và Liên hoan phim Cannes, ngoài sự nghiệp vẻ vang còn có một người bạn trai tuyệt thế như anh, đưa mắt tìm khắp châu Á cũng không thấy người phụ nữ thứ hai có thể địch nổi em, vẫn chưa hài lòng sao?”


[1] Một loại hình âm nhạc xuất hiện vào thập niên 70. Những nghệ sĩ tiêu biểu cho trường phái âm nhạc này là Secret Garden, Enya, Yanni, Kitaro, Bandari.