Huyền của Ôn Noãn 3.5

Chương 3

Quản Dịch đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Ôn muội muội, Chiếm mỹ nam nói anh ấy thích cô. Còn cô thì sao? Cô có thích anh ấy không?”

Ôn Noãn suýt chút nữa ngã khỏi cái ghế xoay đã nghiêng quá độ, tay chân luống cuống vịn vào mép bàn, phủi phủi mấy hạt bụi nhỏ trên vạt áo, cố trấn tĩnh: “Giám đốc Quản, yêu cầu của bên Ích Chúng mới bổ sung cậu đã đưa vào phương án chưa? Trước buổi trưa Chiếm Tổng phải xem qua.”

Quản Dịch thất vọng nhìn cô, thử dỗ ngon dỗ ngọt: “Tiểu Ôn muội muội, cô không cần thẹn thùng, chỉ cần nói cho tôi biết có hay không thôi…” Anh ta chưa dứt lời, điện thoại trên bàn cô đã đổ chuông.

Ôn Noãn như được đại xá, nói với anh ta: “Ngại quá!” Cô quay đầu cầm ống nghe, cho dù là ai, đầu tiên phải cười dịu dàng: “Xin chào, văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Thiển Vũ… Vâng, được… Tôi hiểu rồi…”

Bị cô cố ý gạt sang một bên, Quản Dịch không vui chu miệng, đứng thẳng dậy rồi rời đi.

Đi được mấy bước, anh ta mới chợt nhớ ra một chi tiết, khi Ôn Noãn nghe anh ta nói Chiếm Nam Huyền thích cô, cảm xúc chợt có chút mơ hồ, ngạc nhiên xen lẫn bi thương, hàng mi dài nhanh chóng rủ xuống, che giấu những cảm xúc phức tạp kia, chỉ còn lại vẻ ngạc nhiên.

Sự ngạc nhiên đó không giống cảm giác đột nhiên biết người nào đó thích mình, mà giống như có chút kinh ngạc… Tại sao lại là Quản Dịch nói? Việc này do chính miệng Quản Dịch nói ra, cô cảm thấy có ý gì đó, nhưng bởi vì không thân với anh nên không truy hỏi nửa câu.

Quản Dịch sờ sờ cằm, tình huống này quả thật hơi kỳ quái, quay đầu nhìn Ôn Noãn, dường như cô có chút hoảng hốt. Quản Dịch tát bốp vào mặt mình một cái, sau đó mới giật mình vì mình ra tay quá mạnh, kêu đau.

Ngu quá! Năm mười sáu tuổi đã học đại học, đến nay anh đã phát minh ra ba mục sáng chế độc quyền kỹ thuật quốc tế. Thiên tài nhi đồng hồi trước bây giờ đã trở thành thiên tài trẻ tuổi hai mươi ba cái xuân xanh, chỉ số thông minh không gì sánh bằng, thế mà lại bị người ta lợi dụng!

Thảo nào Chiếm mỹ nam nói chuyện dễ nghe như vậy! Mười năm nay, có khi nào anh ta tán gẫu với bạn bè về Bạc Nhất Tâm đâu? Vừa rồi chỉ nói dăm ba câu đã dễ dàng thừa nhận có ý với Tiểu Ôn muội muội, đơn giản chỉ muốn mượn miệng Quản Dịch anh để gieo rắc mầm mống bán tín bán nghi, lo được lo mất trong lòng Tiểu Ôn muội muội thôi.

Cái tên vô sỉ thâm hiểm kia vốn dĩ không để ý đến câu trả lời của cô ấy, anh ta rõ ràng muốn trêu chọc tình cảm của cô ấy, nhưng lại không muốn mình thân chinh, mà phái người nửa đùa nửa thật thử cô ấy, vì vậy, sự ám muội giữa anh ta và cô ấy càng khó giải thích, mà điều này càng khiến trái tim của phụ nữ thêm phần hoảng loạn.

Loại người chuyện gì cũng biết như Cao Phóng chắc chắn sẽ không nhúng tay vào, cho nên ma trảo của Chiếm Nam Huyền mới có thể hướng về phía kẻ tự động dâng đến tận cửa là anh, thật là gặp người không tốt, vào đời chưa lâu đã phải chịu một phen cay đắng rồi.

Nhưng mà, tại sao Chiếm mỹ nam lại dùng thủ đoạn tình trường trước nay chưa từng xuất hiện để đối phó với một tiểu muội chứ? Điều này thật không bình thường chút nào.

Quản Dịch trăm bề ngổn ngang, không giải thích được đành đi vào thang máy. Đinh Tiểu Đại kêu một tiếng, lẻn đến trước bàn Ôn Noãn, vẻ mặt sùng bái: “Chị, chị thực sự quá được! Từ lần trước chị chém mẹ kế Đỗ, Tiểu Mộc rất hả dạ, em đã coi chị là thần tượng mà không phải là ngất bình thường nữa…”

“Tiểu Mộc là ai? Sao chị lại giúp được cô ta?”

“Là tiểu muội thuộc bộ phận Kỹ thuật, người vô cùng lương thiện, rất thích giúp đỡ người khác, nhưng lại rất yếu đuối, bởi vậy thường bị mẹ kế Đỗ bắt nạt, chị không biết mẹ kế Đỗ là người bất nhân, cứ không vui là lại bới móc lỗi của cô ấy. Tiểu Mộc bị mắng phải khóc mấy lần rồi.”

Ôn Noãn kinh ngạc: “Không quá đáng như vậy chứ?” Việc phân chia cấp bậc và trách nhiệm trong Thiển Vũ luôn được thực thi rất tốt, cho dù nhân viên có chức vị cao đến đâu cũng không thể một tay che trời, huống chi Đỗ Tâm Đồng chỉ là một nhân viên bậc trung mà thôi.

“Là thật đấy, mẹ kế Đỗ không phải động tay động chân đánh nó, bình thường chỉ khi không có ai mới quát nó, hoặc nói vài câu mỉa mai, chì chiết, nói tóm lại chính là ngược đãi tinh thần! Liên minh tiểu muội chúng em đều rất muốn bênh vực kẻ yếu, nhưng địa vị thấp, lực lượng mỏng, hơn nữa, phó giám đốc bộ phận Kỹ thuật lại có ý với mẹ kế Đỗ, lão ta che chở mụ, cho nên không ai dám làm gì mụ. May mà chúng ta không thuộc bộ phận Kỹ thuật, nếu không, đắc tội với mụ như lần trước, sau này chắc chắn sẽ phải nếm mùi đau khổ.”

Ôn Noãn nghiêng đầu nhìn cô: “Không phải em chỉ nghe mỗi lời của Tiểu Mộc thôi đấy chứ?” Nếu cái cô Tiểu Mộc kia từng bị bắt nạt một, hai lần, có thể chắc chắn là người khác ỷ vào chức quyền, nhưng nếu bị bắt nạt hết lần này tới lần khác thì chính cô ta cũng có vấn đề.

“Dù sao mẹ kế Đỗ đối xử không tốt với nó là điều chắc chắn, he he, lại nói tiếp, các tiểu muội khác rất hâm mộ em, chẳng những mỗi ngày đều có cơ hội ngất, công việc nhàn nhã mà còn không bị áp bức tí nào, may mắn nhất của em chính là có một vị sếp tốt như chị Ôn.” Trước kia, tiểu muội của bộ phận Nghiệp vụ kể cho cô nghe đồng nghiệp nam sau lưng đều nói Ôn Noãn thanh cao, nói cô ngay cả trong lòng cũng toát ra lên vẻ lạnh lùng, cho nên cô có chút lo sợ, làm việc chung mới biết lời đồn đại quả nhiên không thể tin! “Chị, kỳ thật chị và Giám đốc Trì của bộ phận Nhân sự giống nhau, đều rất tốt, tuy em nhỏ tuổi hơn nhưng chưa bao giờ bắt nạt em.”

Ôn Noãn thét lên: “Trời ạ, chị mà dám bắt nạt em?! Chị không có cái mông dự phòng nào ở nhà để cho em luyện tập Thiết sa chưởng đâu.”

Đinh Tiểu Đại cười khanh khách, lùi lại vài bước, vẻ mặt tinh nghịch nhìn Ôn Noãn: “Chị, hê hê, hê hê, em vừa nghe được một chuyện, Giám đốc Quản bảo Chiếm Tổng thích chị!”

“Anh ta nói gì em cũng tin?”

“Ừ, em cũng cảm thấy Chiếm Tổng đối với chị có chút khác thường.” Đinh Tiểu Đại dường như đang tập trung suy nghĩ, vẻ mặt chợt bừng tỉnh. “Em đã nói rồi! Cứ cảm thấy từ sau khi chị lên đây thì có gì đó không bình thường, thì ra là cái này! Chị, chị không nhận ra sao? Chiếm Tổng chưa bao giờ bảo chị làm việc gì giúp Bạc tiểu thư!”

Ôn Noãn ngẩn ra: “Trước kia bọn em hay làm việc giúp Nhất Tâm?”

“Trước kia, lúc chị Dương Ảnh còn ở đây, Chiếm Tổng thường bảo bọn em đặt nhà hàng, đặt hoa, ngày lễ chị Dương còn giúp Chiếm Tổng đi mua quà, còn nữa, còn nữa, thật sự rất kỳ quái! Hồi trước, Bạc tiểu thư thỉnh thoảng có đến công ty tìm anh ấy, em còn giúp các chị em xin chữ ký của cô ấy, nhưng dường như sau khi chị đến, cô ấy cũng không xuất hiện nữa… Chẳng lẽ…” Đinh Tiểu Đại kinh hãi chỉ vào cô. “Chiếm Tổng sẽ không vì chị mà chia tay với cô ấy chứ??!”

Ôn Noãn liếc mắt nhìn cô nhóc: “Chị có thể nói rõ cho em biết, tình cảm của bọn họ thật sự rất tốt. Cái não bé tí kia đừng nghĩ lệch, đoán mò nữa. Đã hơn hai rưỡi rồi, còn không đi làm, chị sẽ cho em biết tay, không đúng, là bắt nạt.”

Đinh Tiểu Đại vẫn muốn nói tiếp nhưng thấy Ôn Noãn không muốn tán gẫu nữa, cũng không dám lỗ mãng, ngoan ngoãn quay về chỗ của mình.

Sau khi đuổi cô nhóc đi, Ôn Noãn không có lòng dạ nào mà làm việc, cả buổi chiều ngồi ngẩn ngơ trước màn hình máy tính, dường như có tâm sự ngàn năm không thể hóa giải.

 

Huyền của Ôn Noãn 3.4

Nghe thấy tiếng cửa mở, anh cũng không quay đầu, chỉ nói: “Lại đây.”

Cô đến bên cạnh anh. Anh nghiêng đầu nhìn cô, không hề lên tiếng.

Anh bỏ tay ra khỏi túi quần, nâng tay cô lên nhéo nhéo, làm cô phải bật kêu đau. Vẻ mặt anh thoáng chút không vui. Đúng là Đỗ Tâm Đồng ra tay rất nặng, chỉ sợ trên làn da mịn màng kia đã lưu lại dấu vết.

“Chiếm Tổng tìm tôi có việc?” Cô lùi lại một chút.

“Cô và Đinh Tiểu Đại rất hợp nhau?”

Cô cười: “Tầng sáu mươi sáu chỉ có cô bé ấy và tôi, qua lại nhiều tự nhiên sẽ thân thôi.”

“Cô bé đó là tôi yêu cầu Bích Tạp đưa lên.”

Cô kinh ngạc nhìn về phía anh, phải biết rằng rất nhiều lần bổ nhiệm nhân viên cấp cao mà anh cũng không hỏi đến. Bình thường, bổ nhiệm một nhân viên mới phải tổng hợp từ ba điều kiện: phiếu bầu của mọi người, cấp trên đề cử và bộ phận Nhân sự sát hạch rồi mới quyết định, thế nhưng anh lại để ý đến một cô nhóc, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng nổi.

“Cô rất kinh ngạc?”

Cô gật đầu.

“Có lần tôi đi tìm Bích Tạp, tình cờ thấy cô nhóc đó hờn dỗi lay lay tay Bích Tạp, không biết đang cầu xin chuyện gì, cái vẻ mặt nghịch ngợm, xấu xa ấy…” Khóe môi hé cười, anh quay đầu nhìn cô. “Thật giống cô năm đó.”

Thái độ tự nhiên trên mặt anh không chút biến đổi, mí mắt chớp chớp rồi cụp xuống khoảng mười giây, sau đó cô cười cười: “Tôi cũng như vậy à?”

“Gì cơ?”

“Tôi cũng được anh cho đi lên như vậy?”

“Không phải. Thẳng thắn mà nói khi thấy Bích Tạp đề cử cô, tôi cũng rất ngạc nhiên.”

Vì anh chưa từng can thiệp vào quyền hạn của cấp dưới nên cô biết điều anh nói là thật, bởi cô đã làm việc ở Thiển Vũ hai năm, nếu anh thực sự vì Ôn Nhu hay nguyên nhân nào khác mà muốn điều cô lên tầng sáu mươi sáu thì không cần phải đợi đến tận hai năm.

“Vậy nếu không phải Giám đốc Trì đề bạt thì anh không biết đến sự tồn tại của tôi?” Cô nửa đùa nửa thật hỏi.

Phạm vi hoạt động và tầng lớp tiếp xúc là sự khác biệt lớn nhất giữa nhân viên cấp cao và cấp thấp, cho dù cùng làm việc trong một tòa nhà, rất nhiều người có thể chết già mà không gặp nhau. Hai năm nay, cô chỉ ngồi phía xa ở bữa tiệc liên hoan cuối năm nhìn anh oai phong ngồi ở vị trí bàn chủ tịch.

Anh khẽ cười: “Tôi biết cô làm ở Thiển Vũ.”

“Hả?” Con người cao cao tại thượng bận bịu sao lại biết việc nhỏ nhặt này?

“Nhất Tâm nói cho tôi biết, ngày đầu tiên cô đến Thiển Vũ, cô ấy đã biết rồi.”

Đáp án giống như không ai ngờ đến, lại giống như có thể đoán được. Có phải từ lúc cô trở về, Bạc Nhất Tâm đã chú ý đến hành tung của cô rồi không? Cô không hỏi, vấn đề này cô thực sự không muốn nói nữa, chỉ cười: “A, quên mất, tôi còn tư liệu phải chuyển cho Cao Phóng.”

Đối với cái cớ trốn chạy của cô, anh làm lơ, ánh mắt đang nhìn về phía không trung ẩn chứa một tia sâu thẳm khó lường: “Còn cô? Tại sao lại muốn vào Thiển Vũ?”

“Hồ sơ là Lâm Lộ giúp tôi gửi, khi Giám đốc Trì hẹn tôi tới phỏng vấn, tôi cũng rất ngạc nhiên.”

“Không phải là ý của cô?” Anh thờ ơ hỏi, giống như đang muốn xác định điều gì đó.

Ôn Noãn ngừng một chút rồi mới đáp: “Khi tốt nghiệp, anh ấy giúp tôi chuẩn bị tất cả mọi thứ.” Đối với cô, chỉ là một công việc mà thôi, làm ở công ty nào cũng được, cho nên hết thảy đều tùy Chu Lâm Lộ sắp xếp, không ngờ cuối cùng lại tới nơi này.

Anh gật đầu, không đáp, vẻ mặt lạnh lùng, xa cách.

“Tôi ra ngoài trước.”

Đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Chiếm Nam Huyền mới quay người lại, cặp môi mỏng không biết từ lúc nào đã mím chặt, trong mắt như có một làn khói lạnh buốt.

 

Hôm sau, Quản Dịch của bộ phận Kỹ thuật đến tìm Chiếm Nam Huyền.

“Thực sự phải đích thân đuổi một kẻ bình thường như Đỗ Tâm Đồng về lớp huấn luyện sao?”

Anh không đáp mà hỏi lại: “Nhanh như vậy đã có người nhờ cậu đến cầu xin à?”

Quản Dịch nhún vai: “Đàn em Quách dưới chúng ta hai khóa trước nay cuồng dại vì cô ta, điều cô ta đi, tôi chẳng sao cả, nhưng cậu đàn em kia là một nhân tài, có thể cho cậu ta một cái ơn.”

“Cô ta ba lần bảy lượt lấy cớ xuất hiện trước mặt tôi cho nên tôi mới muốn dạy cho cô ta một bài học.” Nếu dư thừa sức lực đến mức hoang phí vào mấy chuyện nhàm chán, chi bằng đến lớp huấn luyện bồi dưỡng còn tốt hơn. “Chuyện này cậu xử lý đi.”

“Cảm ơn.” Nói xong, Quản Dịch có dụng ý khác, nói: “Đỗ Tâm Đồng nói vì cô ta biết bí mật nào đó nên mới bị hãm hại sau lưng. Chiếm Tổng, có phải đúng lúc anh đang ôm Ôn Noãn trong lòng[1] thì bị cô ta không biết điều ngăn cản cho nên mới khiến anh cực kỳ khó chịu không?”

Chiếm Nam Huyền lạnh lùng liếc anh ta một cái: “Hình như cậu không đợi được lớp huấn luyện, bây giờ muốn đi luôn hả?”

“Gì? Phản ứng gay gắt thế, chẳng lẽ anh thật sự đứng núi này trông núi nọ? Vậy Bạc ngọc nữ phải làm sao bây giờ?”

Bỗng nhiên Chiếm Nam Huyền nở nụ cười: “Có gì khó, tôi một thê một thiếp cùng hưởng hạnh phúc không được à?”

Quản Dịch há hốc miệng, tên họ Chiếm đó… hoàn toàn không phủ nhận chuyện “ngoại tình”.

“Không thể nào, anh quen cô ta mới được mấy tháng? Không được, dù gì chúng ta và Nhất Tâm cũng có mười năm ân tình, vì hạnh phúc của cô ấy, tôi không đếm xỉa tới gì hết, ngày mai tôi phải theo đuổi Ôn Noãn.”

Chiếm Nam Huyền cong môi: “Nếu cậu muốn nửa đời còn lại đều phải ở căn cứ huấn luyện, cứ việc theo đuổi.”

“Ọc, mẹ kiếp! Anh thật lòng đấy hả?!” Quản Dịch kêu gào không thôi.

Chiếm Nam Huyền mỉm cười: “Xem ra cậu lại thua rồi, lần này ai thắng?”

“Cao Phóng.” Quản Dịch hoàn toàn suy sụp. “Anh ta nói giữa anh và cô thư ký mới có gì đó, bọn tôi không tin, kết quả là cả nhà cái chết.”

“Ha ha ha, đúng là thảm kịch chốn nhân gian.”

“Huynh đệ tốt, cho tôi một tin tức độc đi… Ôn tiểu muội kia có ý với anh không?”

“Sao cậu không hỏi cô ấy?”

“A ha, có phải anh cũng muốn biết không?” Quản Dịch lập tức đứng dậy. “Bây giờ tôi đi móc tim cô ấy, xem xem trên đó viết “Yes” hay “No”.”

Thấy anh ta chạy nhanh như bay, trên mặt Chiếm Nam Huyền từ từ nở một nụ cười nham hiểm.

Một gương mặt đẹp trai có phần trẻ con đột nhiên xuất hiện trước mắt, cho dù là ai cũng sẽ bị dọa cho đến chết. Ôn Noãn đang vùi đầu làm việc, bị cái đầu to của Quản Dịch đột nhiên đáp xuống trước mắt khiến cô kinh hãi.

Chưa kịp hoàn hồn, cô vỗ vỗ ngực, ngả người làm chiếc ghế nghiêng đến suýt đổ, đưa mắt mình ra xa cặp mắt của Quản Dịch, đề phòng hỏi: “Giám đốc Quản… có việc gì vậy?”

Cúi người, chống hai khuỷu tay lên mặt bàn, nâng cằm mình, Quản Dịch chăm chú nhìn cô: “Làn da nõn nà, miễn cưỡng qua cửa, ngũ quan tinh tế, miễn cưỡng qua cửa, khí chất lịch sự tao nhã, miễn cưỡng qua cửa, quả thật là một mỹ nhân xấu xa, nhưng mà loại cao cấp giống cô tìm trong công ty cũng được cả đống, đừng nói là so sánh với Bạc Nhất Tâm, thật không hiểu Chiếm mỹ nam nhìn trúng cô điểm nào?”

Ôn Noãn trợn mắt, giống như quá kinh hãi. Thấy thế, anh ta nói không thành lời.

Bên cạnh, cái tai thính của Đinh Tiểu Đại dựng đứng. Trời ạ! Chiếm… Tổng… thực sự nhìn trúng chị… chị… chị Ôn?! Tin tức này thật kinh người, lực nổ mạnh đến nỗi chắc chắn có thể oanh tạc hai tòa nhà của Thiển Vũ!


[1] Nguyên văn là “ôn hương nhuyễn ngọc”, có nghĩa là dịu dàng ôn hòa, yểu điệu thục nữ; nhưng vì bắt đầu bằng chữ “ôn” trùng với họ của Ôn Noãn nên cụm từ này ám chỉ Ôn Noãn.

 

Huyền của Ôn Noãn 3.3

“Ồ!”

Đinh Tiểu Đại vô cùng đắc ý nói nửa chừng, chỉ chờ Ôn Noãn mở miệng hỏi, ai ngờ Ôn Noãn chỉ “ồ” một tiếng rồi không nói gì nữa. Dường như bị mất hứng, cô nói với vẻ thất vọng: “Chị không muốn biết mụ ta đã nói gì sao?”

Ôn Noãn làm bộ trầm tư: “Nói chị không biết xấu hổ?”

Đinh Tiểu Đại cười khúc khích: “Đoán đúng rồi! Mụ ta nói chị chẳng qua là dựa vào mối quan hệ giữa Chiếm Tổng và chị gái nên mới ngồi vào được vị trí này.”

Ôn Noãn cực kỳ kinh ngạc: “Cô ta lợi hại như vậy sao? Biết cả mối quan hệ của chị gái chị và Chiếm Tổng?”

Đinh Tiểu Đại ngạc nhiên: “Thì ra chị gái chị thực sự quen Chiếm Tổng?”

Ôn Noãn nghiêng đầu, nói với vẻ oan ức: “Quen là quen, nhưng ngay cả chị cũng không biết chị ấy và Chiếm Tổng rốt cuộc có quan hệ gì.”

Đinh Tiểu Đại tức giận vươn tay đánh cô: “Uổng công em đối với chị thật lòng, chị lại trêu em.”

Cô cười khanh khách né tránh, Đinh Tiểu đại càng tức, liên tục đánh tới. Cô vội vã chạy ra khỏi bàn, kết quả bị truy đuổi, chạy khắp tầng sáu mươi sáu, vừa trốn vừa cầu xin: “Bà cô à, chị sai rồi. Đại nhân em có phao cứu sinh cỡ lớn mà.”

Đinh Tiểu Đại hét chói tai: “Cái “eo ong vô cùng chuẩn” của em mà chị dám nói là phao cứu sinh. Hãy xem đòn mông giáng thập bát chưởng của ta đây!”

“Trời ơi! Chị xin em, em trẻ con đừng giận chị người lớn… Á! Chị sai rồi, em không phải là trẻ con, em là phụ nữ. Em là nữ đại hiệp có đòn Như lai thần chưởng vô địch thiên hạ, em tha cho chị đi!”

“Không được! Chờ bản hiệp nữ phát xong liên hoàn chưởng cùng cái mông tôn quý rồi nói sau.” Đinh Tiểu Đại hưng phấn, máu bốc phừng phừng, bàn tay nóng lòng muốn tỷ thí giơ cao, từng bước tiến đến. Ôn Noãn liên tục hét lên vẻ sợ hãi: “Cứu tôi với! Mọi người ơi! Tôi không sống được mất!” Trước tình thế nguy cấp, cô hoảng sợ không biết trốn vào đâu, chui tọt vào thang máy vừa mở ra.

Chiếm Nam Huyền chỉ thấy bóng dáng xinh đẹp thoáng qua, không kịp suy nghĩ, theo bản năng kéo cô vào lòng, đồng thời nắm chặt lấy cổ tay Đinh Tiểu Đại.

Đinh Tiểu Đại lập tức kêu thảm thiết: “Đau quá!”

Lúc này Ôn Noãn mới có phản ứng, hoảng loạn kéo ống tay áo anh: “Nam Huyền, bọn em chỉ đùa thôi.”

Anh ngẩn người, không biết là vì lời của cô hay vì cách xưng hô của cô rồi bình tĩnh nhìn gương mặt như cánh hoa đào của cô.

Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt anh không hề che giấu như thế, giống như lốc xoáy nước sâu hút lấy cô không hề buông ra vì lo lắng, sợ hãi.

Đứng bên cạnh Chiếm Nam Huyền, Đỗ Tâm Đồng đang trong cơn hỗn loạn và khiếp sợ phản ứng đầu tiên, cất giọng quát chói tai: “Các cô đang làm gì thế? Đây là công ty, không phải khu vui chơi! Muốn đánh, muốn ồn ào thì về nhà. Thật không ra gì!” Vừa nói cô ta vừa kéo tay Ôn Noãn, lôi ra khỏi lòng Chiếm Nam Huyền với tâm địa độc ác.

Ôn Noãn không hề phòng bị nên bị cô ta làm cho lảo đảo, Chiếm Nam Huyền nhanh chóng buông tay Đinh Tiểu Đại, đưa tay đỡ cô, nhưng cô còn chưa đứng vững đã bị Đinh Tiểu Đại nhanh tay kéo ra khỏi thang máy.

Đinh Tiểu Đại cúi cúi người trước thang máy: “Thật xin lỗi! Chiếm Tổng, thật xin lỗi, đều tại tôi đuổi chị Ôn chạy tới chạy lui nên mới va vào anh.” Nói xong, cô vội nắm tay Ôn Noãn vẫn còn đang choáng váng chạy đi.

Thấy Ôn Noãn bị kéo suýt ngã, anh nhíu mày.

Đỗ Tâm Đồng “hừ” một tiếng: “Một kẻ quá bình thường mà không biết xấu hổ, một kẻ ôm ấp yêu thương… Thảo nào có tặng hoa thôi mà cũng rêu rao như vậy.” Nói đến đây, cô ta cố ý dừng lại, người thông minh nên biết dừng lại đúng lúc, phải biết để ý cấp trên mà giữ chút phong độ và sự rụt rè.

Chiếm Nam Huyền thản nhiên cười, không đáp. Anh vừa ở lầu phụ dùng cơm trưa xong, đang quay về văn phòng. Khi chờ thang máy, anh tình cờ gặp Đỗ Tâm Đồng. Cô ta cầm tập tài liệu, do dự một chút rồi kiên quyết đi thẳng về phía anh, nói Quản Dịch không ở đây, cô ta không hiểu vài chỗ trong dự án với Ích Chúng, hỏi có thể thỉnh giáo anh không, đúng lúc thang máy đến, không chờ anh trả lời, cô ta không nói gì đã tiến vào, một người hỏi một người trả lời, đi thẳng đến tầng sáu mươi sáu.

Đẩy cửa lớn của văn phòng, anh quay đầu hỏi người vẫn nhắm mắt theo sau: “Thư ký Đỗ còn chỗ nào không rõ?”

“A, vâng…” Có chút hoảng loạn, cô vội thu lại ánh mắt đang nhìn anh chăm chú, vội vàng mở ra tập tài liệu. “Còn chỗ này…”

Anh giải thích xong, Đỗ Tâm Đồng lại tìm thêm mấy chỗ nữa, anh đều giải thích rõ ràng, cho đến khi cô ta không tìm được cớ tiếp tục ở lại văn phòng, đành phải nói: “Cảm ơn Chiếm Tổng, hôm nay làm phiền anh rồi, tôi xuống làm việc đây.”

Chiếm Nam Huyền nhếch miệng: “Không sao, thái độ chăm chỉ học hỏi rất đáng khen. Nếu các nhân viên khác đều như cô, tôi tin chắc Thiển Vũ nhất định sẽ rất phát triển.”

Đỗ Tâm Đồng được khen, vui ra mặt: “Chiếm Tổng, anh quá khen rồi, tôi cũng chỉ vì muốn làm việc thật tốt, tận lực vì công ty, thể hiện giá trị của nhân viên trong Thiển Vũ chúng ta.”

Chiếm Nam Huyền chăm chú nghe: “Ừm, tinh thần rất đáng khen ngợi.” Vừa gật đầu vừa giống như đang suy nghĩ gì đó. “Nhưng lúc nãy tôi thấy ngay cả một tí nguyên lý cơ bản cô cũng không nắm được, xem ra Quản Dịch đã không hướng dẫn tốt cho cô. Phải biết rằng kỹ thuật không như những ngành khác, kiến thức lý thuyết phải nắm chắc, cậu ta làm như vậy chẳng những tắc trách mà còn hạn chế sự phát triển của cô.”

Nói xong, anh cầm bút viết nhanh: “Như vậy đi, công ty có kế hoạch bồi dưỡng nhân tài, cô bàn giao công việc, tham gia ba tháng huấn luyện trước, khi nào về để Bích Tạp sắp xếp công việc phù hợp với sở trường và các ưu thế khác cho cô.”

Tình thế biến đổi quá nhanh, Đỗ Tâm Đồng khó khăn lắm mới hiểu ra, sắc mặt trắng bệch: “Chiếm Tổng, tôi…”

“Đây.” Chiếm Nam Huyền dịu dàng cắt ngang lời cô ta, đưa tờ giấy ra. “Cầm cái này đưa cho Trì Bích Tạp, nói là do tôi sắp xếp. Cố gắng nhé, tôi tin với tinh thần ham học hỏi, sau này nhất định cô sẽ lập thành tích tốt cho Thiển Vũ.” Anh nhìn đồng hồ. “Khi ra ngoài, cô hãy bảo Ôn Noãn vào đây.”

Đỗ Tâm Đồng không thể không nhận tờ giấy, khuôn mặt căng thẳng lúc xanh lúc trắng, thấy Chiếm Nam Huyền đã cúi đầu làm việc. Hiểu được sự việc đã không còn khả năng cứu vãn, cô ta cũng không dám hé răng, hai chân mềm nhũn bước ra ngoài, tờ giấy trên tay bị móng tay cào xé rách một góc.

Cô khổ sở làm việc ba năm rưỡi mới có được vị trí như ngày hôm nay, không ngờ thông minh lại thành chuốc họa, khéo thành vụng, bị bắt trở lại thành một người mới cần huấn luyện, cô còn thấy khó chịu hơn so với việc bị rán.

Ngoài cửa, Ôn Noãn và Đinh Tiểu Đại đã ai về chỗ người nấy. Đỗ Tâm Đồng oán giận không biết làm thế nào để giải tỏa nỗi oán hận chất chứa trong lòng, nhìn thấy hai người, ánh mắt như muốn phun lửa, nhưng bởi giờ phút này người cô ta e ngại nhất đang ngồi sau cánh cửa nên cũng không dám làm điều gì quá đáng, chỉ trừng mắt nhìn Ôn Noãn: “Chiếm Tổng cho gọi cô.”

Loạt xoạt, loạt xoạt đi đến trước mặt Đinh Tiểu Đại, Đỗ Tâm Đồng gằn giọng quát: “Nhóc con mà không biết an phận! Ở trong văn phòng, chạy cái gì mà chạy! Muốn chơi thì cũng phải nhìn địa điểm! Nhìn bộ dạng ngu ngốc của cô…”

“Đỗ tiểu thư!” Ôn Noãn đứng dậy, dựa vào bàn, khoanh tay trước ngực, ánh mắt trầm tĩnh lúc trước không thấy đâu nữa, thần thái lúc đó có điểm giống Chiếm Nam Huyền, cất giọng lạnh lùng: “Ở đây cho dù Tiểu Đại có làm sai cái gì, cũng không tới lượt cô giáo huấn!” Cô không nhúng tay vào, chỉ nói như vậy mà khiến Đỗ Tâm Đồng vốn đang chửi gà mắng chó tức giận đến suýt nổ phổi, ngón tay nhọn chỉ thẳng về phía cô: “Đừng tưởng cô bây giờ ngồi ở vị trí này là giỏi, ai chẳng biết…”

“Tôi đương nhiên rất giỏi.” Ôn Noãn mỉm cười, cô đã từng trốn tránh, không có hứng thú kết bạn hay kết thù với người khác, nhưng điều này không có nghĩa là người khác có thể tùy ý giương oai trong phạm vi quản lý của cô. “Có bản lĩnh thì cô thử hạ tôi rồi ngồi vào chỗ đó thử xem, tôi lúc nào cũng đợi.”

Đỗ Tâm Đồng á khẩu, cắn môi dưới đến thâm tím, nhanh chóng rời đi.

Ôn Noãn xua tay với Đinh Tiểu Đại, ý bảo đừng có phóng vẻ mặt sùng bái của cô nhóc lại đây, sau đó xoay người gõ cửa rồi đi vào phòng của Chiếm Nam Huyền.

Chiếm Nam Huyền đứng trước bức tường kính, hai tay đút túi quần, ánh mắt xuyên qua lớp kính dày không biết dừng ở đâu, sắc trời u ám bên ngoài càng tôn thêm bóng dáng ngạo nghễ, cô độc, tựa như chỉ có một mình trên thế giới này.

Huyền của Ôn Noãn 3.2

Trong hoa viên, anh liên tục hôn lên mặt cô.

“Đi theo anh”, anh nói.

Cô không nhịn được cười: “Trước bỏ trốn đến chân trời góc bể, dù có chết tình cũng không thay đổi.”

Anh thất vọng bóp cổ cô: “Nói! Em có yêu anh không?”

Cô tròn mắt kinh ngạc, cái này còn cần hỏi sao? Cô giơ tay trái lên lần thứ một nghìn không trăm linh một, đáp: “Em thề, đến khi sông cạn đá mòn.”

Trong mắt anh bốc lên mấy ngọn lửa nhỏ, suýt nữa giật tay cô xuống, hận đến nghiến răng: “Giữa anh và Chiếm Nam Huyền, nếu nhất định phải chọn một người, em sẽ chọn ai?”

“Điều kiện tiên quyết là gì?”

“Điều kiện tiên quyết là anh thực – sự – không – thích – không – muốn em ở bên cạnh hắn.”

“Em cũng không thích ngày nào anh cũng thay bạn gái, em muốn anh ở bên cạnh em, anh muốn không?”

“Nằm mơ!” Anh lập tức cự tuyệt, vênh mặt nhìn cô bằng nửa con mắt. “Có ngu mới vì một cái cây mà bỏ cả rừng.”

Nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp đứng nép sau cánh cửa, cô mỉm cười: “Này, rừng rậm của anh đang đợi anh kìa.”

Thở dài một tiếng, môi anh dừng lại thật lâu trên trán cô, sau đó xoay người rời đi. Khi đi tới cửa, anh bỗng quay đầu lại, chỉ thẳng vào cô, trong mắt dường như hiện lên một lời cảnh báo lạnh lùng: “Về sau đừng tùy tiện hỏi vấn đề ngu xuẩn này, kẻo có một ngày anh gật đầu, đến lúc đó em hối hận cũng không kịp đâu.”

Cô không nói, mỉm cười nhìn anh đi vào, thân mật ôm cô gái kia, cho đến khi bọn họ biến mất khỏi tầm mắt cô.

Hoa viên dưới bầu trời đêm mùa hè im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng côn trùng chuyện trò, một giọng nam thầm rơi xuống chỗ cô đang đứng: “Cô chọn ai?”

Cô ngẩng đầu. Chiếm Nam Huyền đứng trên ban công tầng hai, hai tay nắm chặt, cúi người xuống thành lan can chạm khắc tinh xảo nhìn cô.

“Điều kiện tiên quyết là gì?”

Tia sáng trong đôi mắt đen thẳm vô tận của anh như chợt lóe lên: “Không có điều kiện tiên quyết.”

“Không có điều kiện tiên quyết thì chọn thế nào?”

“Nhất định phải có điều kiện tiên quyết?”

“Đương nhiên, ví dụ như nói chọn anh em, hiển nhiên sẽ là Chu Lâm Lộ, chọn bạn bè thì anh lại hơn, nếu chọn người yêu thì cả hai người đều tuyệt hảo, nếu chọn chồng…” Cô khẽ cười, ánh mắt trong veo. “Hai người đều không thích hợp.”

Cần hay không, buông hay không… bất cứ sự lựa chọn nào đều có điều kiện tiên quyết.

“Người cô muốn lấy…” Bàn tay bỗng chống lên lan can, nhảy vụt xuống dưới. Khi lời nói còn đang phấp phới giữa không trung, dáng vẻ như ma quỷ của anh đã chắn đường cô đi: “Là ai cũng có thể, hay là chỉ Chu Lâm Lộ?”

Động tác lỗ mãng của một đứa bé hơn mười tuổi cũng chẳng giống hành động của một người đàn ông chín chắn như anh, nhưng anh vẫn làm. Trong chớp mắt nhảy xuống, không hề lo lắng, hành vi không tương xứng với thân phận này của anh khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác kỳ lạ, muốn nhẹ nhàng thoái lui nhưng lại bị anh nắm chặt đằng chuôi.

Cô đành chống chế: “Lâm Lộ là bạn trai của tôi.”

Câu này nói lên một điều, anh và cô thân mật là chuyện đương nhiên.

“Tôi là ông chủ của cô… cho nên thế này trở thành… quấy rối?” Anh giễu cợt, ngón tay khi nói chuyện luôn quấn quanh lọn tóc đen của cô đột nhiên giật lại.

Đầu chợt đau dữ dội khiến cô không thể không dựa vào anh, cụp mắt xuống, chỉ nhìn cổ áo anh. Thật ra, cô không nên biết, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, sự tức giận của anh là vì chính sự lựa chọn của cô. Chu Lâm Lộ là bạn trai của cô, mà anh, đến tận lúc này cô vẫn cung kính coi như thần thánh.

Rất lâu anh không lên tiếng, lâu đến mức cô đành ngẩng lên.

Hai đồng tử lọt vào tầm mắt cô như mặt hồ đang gợn sóng, chứa đựng sự mông lung mê hoặc lòng người, tựa như nhiều năm biệt ly cách trở sông dài biển rộng chưa từng tồn tại, cuối cùng, cô vẫn đứng trước mặt anh. Thời gian vẫn kéo hai người lại gần, nhưng cũng chính thời gian đã kéo hai người đến hai bờ đại dương, ngoảnh đầu lại trong hai nghìn năm trăm đêm tối, cho tới bây giờ anh cũng chưa nhìn rõ diện mạo của cô, ngay cả hình bóng để hoài niệm cũng không có.

Cô cúi đầu xem giờ: “Năm phút nữa anh nên đi gặp Phan Tổng của Ích Chúng.”

Anh chậm rãi buông tóc cô, cảm xúc đã trở lại bình thường: “Cô quả là một thư ký tận tâm.” Ngữ khí lạnh nhạt làm người khác không đoán được anh đang khen ngợi hay châm chọc.

Cô cười, đi lướt qua anh, đẩy cửa đi vào, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi giữa những ánh đèn rực rỡ, lần đầu tiên cô có ý nghĩ muốn bỏ về giữa chừng.

Một bóng người lẻ loi vẫn đứng trong hoa viên, đầu ngón tay lơ đãng sờ chóp mũi, mùi thơm như có như không, giống như thái độ ôn hòa của cô đối với anh, giống như mơ hồ có chút gì đó, nhưng anh lại không thể nắm bắt bởi vì tốc độ lẩn trốn của cô còn nhanh hơn cả dự đoán của anh.

Chẳng qua đây là lần cuối cùng.

Ngẩng đầu nhìn vòm trời xa trong màn đêm tối, thật lâu sau, đôi môi anh mới nhếch lên thành một nụ cười nhạt, lạnh đến ghê người.

Hai năm, mất hai năm anh mới chuẩn bị xong cho cô một bình đựng di cốt, lớn đến mức… đủ để kiếp này cô vĩnh viễn không thể siêu sinh.

 

Liên tục mấy ngày, Phan Duy Ninh của Ích Chúng đều gửi hoa tới tầng sáu mươi sáu của Thiển Vũ.

Buổi sáng là một bó hoa bách hợp lớn, trưa là hoa thiên điểu cao đến nửa người, chiều là hoa tulip màu xanh, nhờ cái miệng nhỏ của mấy cô lễ tân tận tình phát thanh, chẳng mấy chốc mọi người trong cả tòa nhà lớn đều biết, ngay cả bác lao công trên tầng sáu mươi sáu cũng cười mờ ám nhìn Ôn Noãn, ánh mắt dường như có thâm ý khác.

Có ngày, Chiếm Nam Huyền nhìn thấy nhân viên tới chuyển hoa nhưng chỉ nhếch mép vẻ mỉa mai, dường như tình huống này đã sớm nằm trong dự tính của anh. Anh không nói gì, đi vào phòng làm việc của mình.

Phan Duy Ninh tặng hoa vẻ vô cùng kiêu ngạo, ngoại trừ việc bỏ thiệp vào trong bóa hoa thì người chưa từng xuất hiện, ngay cả điện thoại cũng không gọi một cú, làm cho Đinh Tiểu Đại suốt ngày gặng hỏi Ôn Noãn cũng không tìm ra nguyên cớ nên cô ấy vô cùng ngạc nhiên.

Chỉ có Ôn Noãn thầm than trong lòng, vị Phan Phó tổng kia chắc không hiểu, kẻ chết vì màn tấn công lãng mạn bằng hoa chỉ có những nữ sinh ngây thơ mới bước vào đời, lòng khao khát tình yêu thôi, còn trong mắt bà cô già như cô đây chỉ là một trò đùa nực cười, không hơn.

Lúc nghỉ trưa, thừa dịp Chiếm Nam Huyền không ở văn phòng, Đinh Tiểu Đại lại ôm mỳ tôm tiếp tục cậy miệng Ôn Noãn.

“Ngất bình thường như em đây này, cho dù tận đáy lòng tràn đầy sự ngưỡng mộ nhưng tự biết lượng sức mình, chỉ nhìn từ xa, không dám lại gần. Còn ngất tương đối chính là Trương Đoan Nghiên của bộ phận Kế hoạch. Nữ sinh khắp thiên hạ có ai không hâm mộ Vương Tử[1]? Biết rõ là mộng nhưng vẫn không thể khống chế được mà cuồng dại, cũng không có chút dũng khí nào, cho nên chỉ có thể thầm thương trộm nhớ.”

“Nói không những hay mà còn sâu sắc. Thế ngất nặng là thế nào?”

Đinh Tiểu Đại bĩu môi: “Ngất nặng là loại em không thích nhất, ỷ mình có một chút nhan sắc mà đầy dã tâm, mơ tưởng có một ngày trèo cao hoặc được làm mỹ nhân sống trong nhà lầu, đúng là không biết tự lượng sức mình, chỉ biết si tâm vọng tưởng, Đỗ Tâm Đồng thuộc bộ phận Kỹ thuật chính là điển hình.”

Ôn Noãn cười: “Chỉ cần Chiếm Tổng chưa lập gia đình, cô ta muốn cạnh tranh cũng không có gì đáng để chỉ trích.”

Đinh Tiểu Đại nhanh như chớp liếc nhìn tứ phía, chắc chắn tầng sáu mươi sáu không còn ai rồi mới thấp giọng nói: “Chị Ôn, chị đừng nói giúp con mụ ấy. Em nói cho chị biết, mụ ta từng nói xấu chị ở bộ phận Kỹ thuật đấy.”


[1] Ca sĩ trẻ nổi tiếng của Đài Loan.

 

Huyền của Ôn Noãn 3.1

Chọn ai, manh mối

C

hiếc đèn chùm pha lê lớn rủ xuống từ trần tầng hai. Tầng trên, tầng dưới nối liền với nhau bởi cầu thang hình xoắn ốc. Cả phòng tiệc bố trí theo phong cách sân vườn màu trắng, phía ngoài còn có hoa viên nhỏ. Đồ trang trí trong phòng xa hoa, dụng cụ dùng bữa làm bằng bạc, dưới ánh đèn lung linh càng tôn thêm vẻ sang trọng.

Ôn Noãn mỉm cười bước sau Chiếm Nam Huyền, thấy anh ra hiệu bằng ánh mắt, cô mới bước đến, khẽ nhắc những người bắt tay với anh là ai, ở công ty nào. Thỉnh thoảng Chiếm Nam Huyền cũng giới thiệu một số thành viên hội đồng quản trị hay tổng giám đốc mà anh quen với cô.

Chào hỏi một lượt đến giữa căn phòng, hai người đàn ông có tướng mạo giống nhau đi về phía bọn họ. Đi được ba bước đã nghe thấy tiếng vị hơn bốn mươi tuổi cười ha hả: “Chiếm Tổng, cửa hàng mới của chúng tôi sắp khai trương, đến lúc đó không biết có thể mời phu nhân của cậu đến cắt băng khánh thành được không?”

Chiếm Nam Huyền khẽ cười: “Được Phan Tổng để mắt như vậy, tôi xin thay mặt Nhất Tâm cảm ơn trước. Lại đây, tôi giới thiệu với mọi người, đây là thư ký mới của tôi, Ôn Noãn.” Rồi anh quay sang nói với Ôn Noãn: “Hai vị này là Tổng giám đốc Phan Duy An và Phó tổng giám đốc Phan Duy Ninh của Ích Chúng. Ích Chúng phát triển rất mạnh, sắp tới dự tính trình làng hệ thống quản lý kinh doanh và tiêu dùng mới nhất, vụ làm ăn này có thể giúp đỡ chúng ta.”

Ôn Noãn cười quyến rũ: “Sau này mong hai vị chỉ bảo nhiều.”

Phan Duy Ninh khá trẻ, xấp xỉ ba mươi, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Ôn Noãn. Anh ta nắm tay cô, nửa đùa nửa thật nói: “Tên của Ôn tiểu thư thật đặc biệt, Chiếm Tổng quả nhiên kiếp trước luyện được phúc khí, chẳng những bạn gái dung mạo tựa thần tiên, ngay cả thư ký cũng đẹp như Điêu Thuyền.”

Ôn Noãn mỉm cười, rụt tay lại: “Phan Phó tổng thật biết nói đùa. Ai chẳng biết vẻ đẹp của phu nhân tương lai của tổng giám đốc chúng tôi là thiên hạ vô song, kẻ dong chi tục phấn[1] như tôi sao có thể sánh được.”

Ánh mắt đang cười của Chiếm Nam Huyền lướt qua mặt Ôn Noãn rồi nhìn về phía hai người kia: “Xin lỗi hai vị vì không thể tiếp chuyện, tôi phải ra chào hỏi Dương Tổng một tiếng.”

Phan Duy An nói: “Đi đi, cậu cũng vội mà, lát nữa chúng ta bớt chút thời gian nói chuyện về dự án kia, được chứ?”

“Không thành vấn đề, một giờ sau tôi tới tìm Phan Tổng.”

Sau khi gật đầu với hai người kia, anh đưa Ôn Noãn rời đi, cách một khoảng xa rồi mới hờ hững nói: “Cách tên tiểu nhân đó xa một chút.”

Ôn Noãn cười, không nói lời nào.

Vất vả mãi mới đi hết một vòng làm quen xã giao với hơn trăm vị nhân sĩ đứng đầu giới thượng lưu. Thừa dịp Chiếm Nam Huyền bị vị thiên kim tiểu thư nào đó cuốn lấy, cô lui về phía cửa sổ không người, chậm rãi uống nước trái cây, sau đó nhìn thấy Chu Lâm Lộ dẫn theo bạn gái từ cửa tiến vào.

Cùng lúc anh cũng nhìn thấy cô, nhếch miệng cười.

Cô nhấc ly nước trái cây trên tay, hướng về phía anh.

Sau khi nói nhỏ với cô bạn gái vài câu, Chu Lâm Lộ đi tới chỗ cô. Đến khi anh đứng trước mặt, cô vẫn dựa bên cửa sổ không nhúc nhích, chỉ mỉm cười: “Hi!”

Chu Lâm Lộ làm động tác quen thuộc gẩy gẩy tóc mai của cô.

“Anh thích dáng vẻ của chúng khi buông xuống.”

Cô ung dung làm bộ lơ đãng nhìn qua bạn gái của tất cả những người trong phòng, nói: “Sao anh may mắn thế? Đẹp không kém Bạc Nhất Tâm.”

Chu Lâm Lộ cười hì hì: “Có đẹp cũng không bằng em. Nếu anh biết em tới, dù có là tiên nữ cũng không dẫn theo.”

“Nói còn hay hơn hát, bảo sao em không thể nào tìm thấy anh.”

“Anh đi Florida đàm phán một hạng mục đầu tư, mới về lúc trưa.” Anh liếc mắt nhìn Chiếm Nam Huyền đằng xa. “Chuyện Lãnh Thị lần trước hắn không gây phiền toái gì cho em chứ?”

Ôn Noãn thở dài: “Quả nhiên là anh cố ý. Sao lại vội vã đẩy em vào nơi nước sôi lửa bỏng thế hả?”

Anh nhướn mày: “Đương nhiên! Trước kia, mấy vụ thế này anh nói thế nào em cũng không chịu tới, thế mà bây giờ lại đi dự cùng hắn.”

Ôn Noãn cười, cũng không để ý đến lời anh, hỏi: “Vụ làm ăn với Lãnh Thị bị mất có ảnh hưởng lớn tới Đại Trung không?”

“Đương nhiên là lớn.”

Cô nhíu mày: “Vậy tại sao rõ ràng anh biết anh ấy thận trọng như thần mà lại đổi bìa hồ sơ dự thầu?”

Trong đôi mắt đen tinh xảo của Chu Lâm Lộ hiện lên sự đắc ý: “Anh cố ý vứt con mồi này ra để dụ hắn, cái anh thả là mồi lâu dài, chỉ chờ hắn mắc câu.”

Cô ngẩn ra: “Anh bẫy anh ấy?”

“Đương nhiên! Nếu không, sao anh phải lao tâm khổ tứ theo Lãnh Như Phong diễn trò?”

Anh cầm tay cô, khẽ vuốt ve chiếc nhẫn mà một năm trước anh đeo cho cô. “Lâu rồi không khiêu vũ với em.” Vừa nói anh vừa đưa tay tháo chiếc trâm cài tóc trên đầu cô xuống.

Không ngờ anh lại có hành động này. Ôn Noãn khẽ nói “này” một tiếng, những sợi tóc đen mềm mại như nước rủ xuống, thu hút những ánh mắt chăm chú xung quanh.

Chu Lâm Lộ nhìn bộ âu phục chỉnh tề của cô, ngao ngán lắc đầu: “Sớm biết thế này anh đã bảo người mang một bộ lễ phục đến.”

Trong đại sảnh không có tiếng nhạc khiêu vũ, chỉ có vài nhóm người tụm năm tụm ba nói chuyện. Đột nhiên anh phất tay về hướng nào đó, sau đó điệu waltz vang lên trong không gian thanh tĩnh. Anh khom người, chìa tay về phía cô mời vẻ lịch sự.

Những người bên cạnh lập tức tránh sang, mỉm cười cổ vũ hai người.

Anh bị mất một vụ làm ăn nhưng trước mặt mọi người anh lại biến thư ký của Chiếm Nam Huyền thành của mình, cũng coi như có thể thu hút ánh mắt của người khác. Trong cái vòng luẩn quẩn này, ai thắng ai thua, còn quá sớm để luận bàn.

Đây là tình cảnh Ôn Noãn thích sao? Không phải.

Đây là tình cảnh cô ghét sao? Cũng chưa chắc.

Đối với cô, không có gì là quan trọng. Giàu có và hoa lệ thế này cô cũng không muốn, cho dù là Ôn Nhu hay Chu Lâm Lộ, chỉ cần bọn họ thích thì thế nào cũng được.

Cô phối hợp với Chu Lâm Lộ tạo ra vô vàn bước nhảy tuyệt đẹp, ngón chân dịch chuyển như nước chảy mây trôi cuốn hút người xem đứng xung quanh, những tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Điệu nhảy vừa kết thúc, Chu Lâm Lộ kéo cô ra phía sau trong dư âm của tiếng nhạc.


[1] Có nghĩa là khuôn mặt bôi son trát phấn, ý muốn nói vẻ đẹp tầm thường, không sánh được vẻ đẹp thanh tao, thần tiên kia.