Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 15

Hạ Sơ nhấc chân lên, húc mạnh đầu gối vào bụng dưới của Cảnh Thần, đồng thời hất mạnh tay hắn vào khung cửa.

“Á!” Cảnh Thần la lớn, cúi người, ngồi phịch xuống đất: “Ê! Sao đá mạnh thế, dã man quá.”

“Hừ! Anh biết là được, bây giờ khôn hồn thì anh nói đi, tại sao lại lừa tôi?” Hạ Sơ trợn mắt nhìn Cảnh Thần đang ngồi dưới sàn rên rỉ.

Kẻ đó né tránh một hồi, cuối cùng mới chịu mở miệng khi Hạ Sơ chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ lần thứ hai: “Vì chuyện xảy ra tình cờ lần trước, em rất hào phóng trả cho anh năm trăm tệ, khiến anh rất cảm động! Đúng dịp công ty em lại mời anh chụp poster quảng cáo sản phẩm. Anh nghĩ em là người chơi đẹp và thế là anh mới tranh thủ cơ hội lừa em uống cốc trà anh đã cho thuốc, sau đó đưa em vào bệnh viện đó. Em, em đừng quá khích, anh sẽ khai hết.” Cảnh Thần ôm đầu tiếp tục khai trước sự phẫn nộ và ánh mắt khinh bỉ của Hạ Sơ: “Em biết đó, anh là gã bán rượu vang cao cấp, trở thành một nhà truyền bá văn hóa rượu vang vĩ đại là ước mơ của anh. Anh muốn thông qua em để làm quen được với những người giàu có, nói tóm lại là em ngần này tuổi rồi mà chưa lấy được chồng. Vì thế anh cũng rủ lòng thương.”

“Ý của anh là, tôi còn phải cảm ơn anh đã giải cứu được một cô nàng ế chồng như tôi ư”?

“Hê hê, không phải thế, mỗi người có một mục đích riêng mà, nếu không làm sao em được hãnh diện trước mặt bà mợ em như vậy?”

“Thế về Tô Dĩ Huyên thì anh giải thích thế nào? Vì muốn bán rượu vang mà ngay cả người yêu anh cũng không cần nữa ư?”

“Hê hê, Tô Dĩ Huyên chỉ là em gái của bạn thân anh thôi, anh chỉ nhờ cô ấy giúp anh một tay mà thôi.”

Bàn tay Hạ Sơ lại nắm thành nắm đấm một lần nữa: “Tại sao cô ấy lại giúp anh đi lừa người khác?”

Cảnh Thần nhanh tay túm ngay cánh tay Hạ Sơ: “Anh nói với cô ấy rằng thực ra bọn mình đã sống với nhau rồi. Anh rất yêu em, hơn nữa em đã có bầu rồi, nhưng em chê anh là gã bán rượu vang, không muốn để người khác biết chuyện của anh và em. Anh rất buồn, thế nên đã nhờ cô ấy giúp, khích tướng em, để em coi trọng chuyện hôn nhân của chúng mình.”

“Chỉ vì muốn dựa vào các mối quan hệ của tôi để bán rượu vang thôi ư? Anh mất nhiều công sức vậy? Lại còn lừa tôi lấy anh nữa?” Ngoài sự phẫn nộ, Hạ Sơ còn thực sự cảm thấy khó tin.

“Ờ! Còn một điều nữa, tháng trước đúng lúc anh bị một cô nàng rất rắc rối ép kết hôn, chỉ vì cô ấy hào phóng mua cho anh mấy chai rượu vang. Anh nghĩ đi nghĩ lại và phát hiện ra rằng em mới thực sự là người phụ nữ thích hợp với anh, chắc chắn em sẽ không bao giờ khóc lóc tra khảo, đòi tự tử khi thỉnh thoảng anh có quan hệ thân thiết với các khách hàng nữ. Hơn nữa lấy em sẽ nhất cử đa tiện, sẽ quen được nhiều người giàu có hơn, sự nghiệp rượu vang của anh sẽ lên đến đỉnh cao.”

Hạ Sơ lạnh lùng nhìn gã vô lại trước mặt, gân xanh trên cổ giật giật: “Tôi hỏi câu cuối cùng! Anh còn lừa tôi những gì nữa?”

“Để anh nghĩ đã, đó là số hóa đơn mua đồ đạc khi anh về nhà em đều là giả!”

“Cút!” Vân Hạ Sơ nổi trận lôi đình, ra sức hất tay Cảnh Thần ra.

Cảnh Thần vội đứng dậy ôm bụng chạy về phòng mình lánh nạn.

Bình tĩnh lại đôi phút, Hạ Sơ lại đứng trước cửa đối diện gào: “Ê! Nghe cho rõ đây, ngày mai đi làm thủ tục ly hôn.”

Một hồi lâu sau, Cảnh Thần mới hé cửa thò nửa mặt ra, cười tủm tỉm nói: “Nếu em chủ động phá hợp đồng thì em phải bồi thường anh năm trăm nghìn tệ. Em có không?”

Lúc Hạ Sơ phẫn nộ xông tới, Cảnh Thần đã nhanh tay đóng rầm cửa lại, đứng trong cửa la lớn: “Em đừng quá khích, không có cách nào cả, trong hợp đồng cũng không nói nếu bên A (Hạ Sơ) bị sảy thai thì sẽ giải quyết thế nào? Chính vì thế chúng ta chỉ có thể dựa vào những điều ghi trong hợp đồng để thực hiện mà thôi. Em cố gắng chịu đựng một năm là có thể ly hôn rồi, hoặc là em để anh kiếm năm trăm nghìn tệ thì anh sẽ đồng ý ly hôn.”

“Anh làm như vậy là lừa đảo, anh cứ đợi đấy, ta sẽ gặp nhau ở tòa án.” Hạ Sơ đứng ngoài cửa gào lớn như muốn phát điên.

“Vậy hả! Thế em đã nghĩ ra cách sẽ giải thích với đồng nghiệp, hàng xóm và bà mợ em chưa? Lẽ nào em muốn anh đứng trước tòa khai hai năm rõ mười về chuyện đó, sau đó…”

Ba mươi giây sau, Cảnh Thần nghe thấy tiếng đồ thủy tinh ném vào cửa, vỡ choang, sau đó là tiếng cửa chống trộm bị đóng rầm.

Hắn rón rén hé cửa phòng ngủ ra, phát hiện thấy chiếc lọ hoa thủy tinh vô tội nằm vỡ tan dưới đất, liền thè lưỡi ra cười cười.

 

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 14

Sau khi hôn lễ kết thúc, hai người lại bước vào thời kỳ hòa bình giả tạo. Vân Hạ Sơ ngồi trong phòng khách, nhìn Cảnh Thần bận rộn nấu nướng, hầm canh, rửa hoa quả, làm sinh tố…Thỉnh thoảng, một cảm giác hạnh phúc ngắn ngủi thoáng qua, sau đó cô lại tự mỉa mai mình: Vân Hạ Sơ, anh chàng này không liên quan gì đến ngươi!

“Từ sau không phải phiền anh nấu nướng nữa. Ngày mai tôi sẽ gọi điện thoại cho công ty giúp việc gia đình, bảo họ tìm cho tôi một người giúp việc theo giờ để nấu cơm.” Vân Hạ Sơ nói với Cảnh Thần đang bận rộn trong bếp.

Cảnh Thần liền cầm muôi canh chạy ra: “Không cần đâu, nếu em thấy ngại thì cứ trả tiền giúp việc theo giờ cho anh, mỗi tiếng năm mươi tệ, một ngày trả một trăm tệ là được rồi.”

Haizz! Cũng hạnh phúc đó chứ.

Nhưng nói đi rồi lại nói lại, nghĩ đến chuyện từ nay trở đi có thể làm một bà bầu danh chính ngôn thuận ở công ty, cô cũng thấy yên lòng rồi!

Bữa tối rất thịnh soạn, cá vược hấp, sườn chua ngọt, cần tây xào bách hợp, cải xào nấm, canh trứng cà chua.

Cảnh Thần ân cần múc canh cho Vân Hạ Sơ rồi đưa bát canh cho cô: “Ăn đi em, bác sĩ nói bà bầu phải chú ý ăn uống cho đủ chất, sau này anh sẽ phụ trách việc nấu cơm.”

Vân Hạ Sơ cầm đũa lên gắp một miếng sườn chua ngọt với vẻ bán tín bán nghi, rất vừa vặn, thơm ngon, và thế là gật gù khen: “Ờ, ngon lắm, anh nấu khéo lắm.”

Được khen, Cảnh Thần cười như trẻ con: “Dĩ nhiên rồi, nấu ăn cũng phải luyện mới khéo được chứ. Hồi trước anh học ở Pháp, làm gì có đồ ăn Trung Quốc mà ăn hằng ngày đâu, thèm thì phải tự nấu mà ăn.”

“Vậy hả! Anh du học nước ngoài về à! Học gì ở Pháp, rượu vang ư?”

“MBA!”[1]

“Vậy hả! Học MBA về làm nghề tiếp thị rượu vang cao cấp, cũng được coi là đúng nghề nhỉ. Gần đây doanh thu thế nào?” Vân Hạ Sơ tỏ ra khá vui vẻ, hiếm khi thấy cô tỏ ra quan tâm đến công việc của Cảnh Thần như vậy.

“Tốt lắm, bán được nhiều lắm.” Dường như tâm trạng Cảnh Thần cũng khá vui.

Vân Hạ Sơ gật đầu, thầm nói thêm một câu, cũng may là anh chàng này được cái đẹp trai!

Ăn cơm xong, Vân Hạ Sơ định đi rửa bát thì Cảnh Thần vội bắt cô ngồi lên sofa, bê đĩa hoa quả đã bổ cẩn thận: “Em không phải làm, để anh rửa.”

“Thế thì để tôi lau nhà vậy.”

“Không cần, em cứ ngồi ngoan là được.” Nhắc nhở Vân Hạ Sơ xong, Cảnh Thần vừa huýt sáo vừa vào bếp rửa bát.

Vân Hạ Sơ ngồi trong phòng khách, cảm thấy rất khó tả, hạnh phúc đến một cách bất thường này khiến cô đứng ngồi không yên.

Buổi sáng tỉnh dậy, vừa đi vệ sinh xong, Vân Hạ Sơ sợ quá, chân tay cô lạnh ngắt vì nhìn thấy máu trong bồn cầu, lẽ nào cô đã sảy thai rồi ư?

Cảnh Thần mắt nhắm mắt mở chạy ra, nhìn thấy Vân Hạ Sơ mặt tái nhợt, tựa người vào khung cửa dụi mắt, hồi lâu mới thủng thẳng nói: “Đừng sợ! Em bị rồi!”

Đầu óc Vân Hạ Sơ dừng hoạt động trong mấy chục giây. Bị rồi? Có nghĩa là: “Tôi không có bầu ư?!” Cô thẫn thờ hỏi Cảnh Thần với vẻ không tin.

“Dĩ nhiên rồi! Một lần tình cờ mà thôi, sao lại có bầu dễ như vậy được!”

Nghe thấy câu trả lời này, Vân Hạ Sơ nắm chặt tay thành nắm đấm, cố gắng kìm chế sự quá khích và phẫn nộ trong lòng mình, ngẩng đầu lên nhìn Cảnh Thần cao hơn cô hẳn một cái đầu, nghiến răng hỏi: “Anh cố tình lừa tôi hả? Thế tại sao kỳ kinh của tôi lại bị chậm một tháng liền?”

“Ờ, đó là do hôm đó em ngất xỉu, anh đưa em đến bệnh viện, rất may là anh bác sĩ đó lại là bạn học của anh, hê hê! Anh đã nhờ anh ấy giúp một tay, tiện thể lấy một ít thuốc. Nhưng tuần trước anh đã nghĩ hay là không cho em uống thuốc nữa, nghe nói phụ nữ kinh nguyệt không ổn định sẽ mãn kinh sớm đấy, sợ lắm.” Nhìn nét mặt Cảnh Thần mà cô chỉ muốn tẩn cho hắn một trận.

“Sở dĩ hàng ngày anh cho mật ong vào cốc sữa của tôi là vì muốn giấu mùi thuốc ư?” Hạ Sơ đặt nắm đấm bên hông và cố gắng tiếp tục chủ đề: “Xin hỏi tại sao anh lại làm như vậy? Kết hôn với tôi thì có lợi gì cho anh?”

Cảnh Thần không trả lời mà thân mật đưa tay lên xoa xoa đầu mày cau có của Hạ Sơ, nhìn sắc mặt Hạ Sơ mỗi lúc một khó coi với vẻ rất hả hê, sau đó mới bình thản nói: “Anh nói anh yêu em, em có tin không?”

Nghe thấy vậy, đang bực nhưng Hạ Sơ vẫn phải bật cười, rồi cô nắm nhẹ lấy bàn tay Cảnh Thần đang đặt trên trán mình, nghiêng người ghé sát vào anh, chu miệng, mạch máu hiện rõ trên đôi mắt một mí, cặp mi dài khép lại, e thẹn.

Nụ cười của Cảnh Thần cứng đờ, người hơi khựng lại.


[1] MBA: Thạc sĩ quản trị kinh doanh.

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 13

Một tuần sau, Vân Hạ Sơ chuẩn bị tham gia một buổi gặp gỡ trong ngành, cùng An Hinh đi thử mấy chiếc đầm mà mình thích. An Hinh vừa chọn đầm vừa nói: “Cậu đã chọn được váy cưới chưa? Tốt nhất là chọn loại váy xòe ấy, như thế sẽ che được bụng, nhưng cậu mới mang bầu hơn một tháng bụng vẫn còn nhỏ lắm, mình nhìn cậu gầy lắm, cố gắng mà tẩm bổ.”

Vân Hạ Sơ thắc mắc: “Chọn váy cưới làm gì?”

“Còn làm gì nữa? Chẳng lẽ cậu định mặc quần bò áo phông để tổ chức đám cưới ở nhà thờ à!” An Hinh lườm cô một cái.

Vân Hạ Sơ càng thắc mắc hơn: “Ý cậu nói là tớ sẽ đến nhà thờ tổ chức đám cưới hả? Ai bảo vậy?”

“Hả, cậu không biết cậu sắp tổ chức đám cưới ư?” An Hinh cũng sửng sốt, “Hình như là hôm cậu đi kiểm tra tình hình tiêu thụ sản phẩm ở các đại lý, Cảnh Thần đã đến công ty để mời cưới, mỗi người được gửi một thiệp cưới, nói là các cậu đã đăng ký kết hôn nhưng chưa kịp tổ chức đám cưới. Theo yêu cầu của cậu, hai người sẽ đến nhà thờ tổ chức một đám cưới kín đáo, mời bọn tớ đến dự. Tớ còn tưởng đây là cách giải quyết ổn thỏa mà bọn cậu bàn bạc với nhau rồi đưa ra cơ.”

Anh ta còn định làm gì nữa? Vào nhà thờ, đến trước mặt chúa để nói dối?

Vân Hạ Sơ bước vào nhà thì nhìn thấy một chiếc túi đựng váy cưới treo ở phòng khách, vải sa tanh màu trắng ngà, kiểu cách đơn giản nhưng rất đẹp, tựa như một đóa loa kèn rực rỡ.

Cảnh Thần đang mặc lễ phục đứng trước gương quay trước quay sau ngắm rất say sưa, mặc dù rất khinh thường, nhưng Vân Hạ Sơ không thể phủ nhận Cảnh Thần mặc chiếc áo đuôi én màu đen rất sang trọng và quý tộc. Trước nụ cười nhiệt tình của Cảnh Thần, cô buộc phải lên tiếng: “Anh lại định giở trò gì nữa vậy? Tại sao tôi phải đến nhà thờ tổ chức lễ cưới với anh? Tôi không muốn lừa Chúa đâu!”

“Chúng ta có thể rất thành kính mà, em cứ coi như là thật đi. Chúa chỉ quan tâm đến chuyện kết hôn, không quan tâm đến chuyện ly hôn đâu.”

“Anh thấy có cần thiết phải làm như vậy không?”

“Anh nghĩ là cần thiết.” Cảnh Thần nghiêm giọng nói: “Em thử nghĩ mà xem khi làm đám cưới như vậy thì ở công ty, em sẽ được làm một bà bầu đã kết hôn danh chính ngôn thuận, không ai còn có ý định làm mối cho em nữa. Hơn nữa sau khi sinh con, bọn mình ly hôn, em cũng có thể nói với họ rằng, do anh ngoại tình mà bỏ rơi con. Tóm lại là anh cam tâm tình nguyện chịu tiếng xấu. Như thế mọi người lại có thể tiếp tục tìm chồng và ba dượng giúp em và con, tuyệt vời biết bao! Anh chỉ nghĩ tốt cho em thôi.”

Những điều Cảnh Thần nói đã chạm vào nỗi đau của Vân Hạ Sơ. Đúng vậy nếu làm như thế, cô có thể sinh con một cách danh chính ngôn thuận. Nhưng sao nhất thiết phải đến nhà thờ? Đến một khách sạn nào đó tổ chức đám cưới không phải tốt hơn sao? Tại sao cứ phải đến trước mặt cha cố để nói dối?”

“Ờ! Em nói cũng có lý, nhưng từ trước đến nay anh rất ngưỡng mộ việc tổ chức đám cưới trong nhà thờ, chính vì thế anh không nghĩ được nhiều như vậy. Hiện tại anh đã hẹn thời gian với nhà thờ rồi, thiệp hồng gửi cho mọi người cũng đã ghi địa chỉ.” Cảnh Thần nói với giọng nuối tiếc.

Vân Hạ Sơ không còn muốn phản bác anh ta nữa, cô nghĩ điều có lợi nhất khi sống chung một mái nhà với con người này là bạn sẽ mãi mãi không bao giờ biết ngày mai anh ta sẽ gây ra chuyện hoang đường gì, để mình không bị ảnh hưởng đến sức khỏe, thì phải rèn được bản lĩnh chịu đựng thử thách. Cuối cùng, Vân Hạ Sơ hỏi: “Thế xin hỏi anh vất vả lo toan như vậy có lợi gì cho anh hay không? Lẽ nào chỉ để mua vui hay sao?”

Hê hê, Cảnh Thần liền cười: “Dĩ nhiên là nhiều điểm lợi rồi, anh đã đặt trước tiệc cưới cho mọi người sau khi tổ chức xong đám cưới ở nhà thờ. Số khách mời cũng không nhiều lắm, tổng cộng có năm bàn, mỗi bàn mở hai chai rượu Chateau Lafite Rothschild năm 1994, người phụ trách tiệc cưới của khách sạn là chỗ người quen của anh, sẽ trả phần trăm cho anh.”

Không quan tâm gì đến cơn thịnh nộ của Vân Hạ Sơ, Cảnh Thần liền đưa tay ra: “Dĩ nhiên rồi, tiền là do em trả, ngoài ra em còn phải trả tiền váy cưới, com lê cho anh, hai chiếc nhẫn cưới và chi phí tổ chức ở nhà thờ, tất cả là bảy mươi sáu nghìn tệ, trả cho anh séc là được.”

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?” Vân Hạ Sơ lạnh lùng trả lời.

“Hả! Em không đồng ý, thế thì gay đấy!” Cảnh Thần la lớn, bước lên kéo tay Vân Hạ Sơ: “Thế thì làm thế nào nhỉ? Khách sạn và nhà thờ đều được đặt tên của em, lưu số điện thoại của em, hơn nữa hôm anh đến văn phòng của em gửi thiệp mời, anh có nói hình như không mang đủ tiền đặt cỗ, An Hinh liền bảo ngay phòng tài vụ của bọn em cho anh vay ba mươi nghìn tệ, nói cứ ghi vào sổ cho em.”

Vân Hạ Sơ vô cùng phẫn nộ, thảo nào lá số tử vi năm nay nói một là cô sẽ gặp tiểu nhân, hai là sẽ khuynh gia bại sản. Đúng là chuẩn thật! Đầy đủ cả hai!

Lần này, chỉ có thể coi là của đi thay người vậy!

Hôn lễ được tổ chức theo đúng kế hoạch đã định tại nhà thờ.

Từ sáng sớm, Đào Đào đã đến giúp Hạ Sơ trang điểm, theo yêu cầu của Hạ Sơ cần trang điểm nhẹ nhàng nhưng thanh tú, tóc được tết thành bím và cài hoa lan trắng, lặng lẽ vắt sau lưng, khăn voan trùm đầu nhẹ nhàng được thêu hình tua cuốn rất xinh xắn. Đào Đào đẩy Vân Hạ Sơ đã trang điểm xong xuôi đến trước gương, cười nói: “Đẹp quá, Hạ Sơ, chiếc váy này cậu mặc nhìn rất nổi, rất sang trọng, tựa như một đóa hoa loa kèn vậy.”

Hai má Hạ Sơ đỏ ửng lên, ngắm nghía mình trước gương một hồi, cũng may là chiếc váy mặc rất vừa, ống tay hơi loe, vải sa tanh màu ngà lung linh. Hạ Sơ nghĩ có thể kiếp này sẽ không còn cơ hội mặc váy cưới nữa, trong lòng cũng thấy buồn tủi, ngần ngừ một lát, cuối cùng cô quyết định không đeo bộ trang sức Kim ngọc lương duyên đó nữa.

Xuống tầng một, cô cảm nhận được ánh nắng buổi sáng rất dịu mắt, trời vẫn còn đang se se lạnh, bầu trời xanh thẳm. Không biết lan can bên ngoài tòa nhà được buộc rất nhiều bóng bay trắng và bóng bay hồng từ bao giờ. Trên chiếc Toyota của Cảnh Thần được trang trí rất nhiều hoa hồng màu hồng phấn, trước xe là một đôi gấu rất đáng yêu đứng giữa hình trái tim được kết bằng hoa loa kèn màu hồng phấn, cả hai tựa vào nhau rất hạnh phúc.

Cảnh Thần đứng dựa vào cửa xe, áo đuôi én và quần đen, chiếc áo sơ mi cũng được may bằng vải sa tanh màu ngà giống chất liệu váy cưới của Hạ Sơ, nhìn thấy Hạ Sơ và Đào Đào đi ra liền cười tươi bước đến.

Đào Đào nói nhỏ: “Cảnh Thần cũng chu đáo đó chứ, cậu có cảm động không?”

Hạ Sơ khẽ lắc đầu, nhấc váy lên bước xuống bậc tam cấp, trong lòng vẫn cảm thấy cô đơn khó tả.

Chỉ là diễn kịch mà thôi, có gì đáng để cảm động đâu.

Lên xe, Cảnh Thần đưa cho cô một bó hoa loa kèn cầm tay, hỏi với vẻ vô tình: “Không phải bộ trang sức Kim ngọc lương duyên là do mẹ tặng em làm của hồi môn đó sao? Sao lại không đeo?”

Vân Hạ Sơ cười khẩy lườm anh ta một cái: “Anh thấy tôi và anh là Kim ngọc lương duyên ư? Nếu tôi nói không nhầm thì đám cưới này là do tôi bỏ tiền ra để mời anh phối hợp với tôi đóng kịch cho mọi người xem!”

Cảnh Thần vội giơ ngón tay trỏ lên: “Suỵt! Nói nhỏ thôi, phải thành kính chứ, Chúa đang nhìn em đấy.”

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 12

Buổi sáng, trước khi Hạ Sơ ra khỏi nhà, Cảnh Thần đã bước đến dặn dò: “Anh đã mua một cuốn thực đơn cho bà bầu, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ phụ trách việc nấu bữa tối đầy đủ chất dinh dưỡng cho em, em phải ăn nhạt hơn một chút, tối nhớ về sớm nhé.”

Hạ Sơ quay đầu nhìn nụ cười ân cần của anh ta, cố gắng chịu đựng, gật đầu.

Trước khi hết giờ làm việc lại thấy An Hinh chạy ào vào phòng, túm lấy Vân Hạ Sơ vừa tắt máy xong và đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về: “Hạ Sơ, đi thôi, tớ mời cậu đi ăn đồ Nhật Bản.”

Vân Hạ Sơ chưa kịp từ chối thì đã bị An Hinh kéo ra bãi đỗ xe, lên xe của cô và bị chở đến một nhà hàng Nhật Bản ở quảng trường Trung Lương. Cô liền tranh thủ thời gian gọi điện cho Cảnh Thần, báo cho anh biết có người mời cô ăn cơm nên cô không về nhà ăn nữa. Sau khi biết cô đi ăn đồ Nhật Bản ở quảng trường Trung Lương, Cảnh Thần liền nói ngay: “Em cứ ăn đi, lát nữa anh sẽ đón em.”

Chưa kịp nói lời từ chối thì Cảnh Thần đã cúp máy, tắt bếp, nhanh nhẹn thu gọn đồ ăn đang chuẩn bị cất vào tủ lạnh, xuống tầng lái xe đến thẳng quảng trường Trung Lương.

Trước cửa nhà hàng, An Hinh liếc nhìn cách ăn mặc rất chỉnh tề Vân Hạ Sơ một lượt từ đầu đến chân rồi đưa tay rút ngay chiếc trâm cài tóc đang cài sau đầu Vân Hạ Sơ ra, mái tóc thẳng mềm mại liền xõa xuống. Vân Hạ Sơ luống cuống kêu lên: “Sao tự nhiên lại tháo tóc người ta ra?”

“Thôi đi, hết giờ làm việc rồi đừng có chỉnh tề quá như thế.” An Hinh lấy từ trong túi xách của mình ra một chiếc kẹp tóc đính hạt, kẹp hết tóc mái của Vân Hạ Sơ sang một bên, để lộ ra vầng trán tròn trịa, nhẵn nhụi, sau đó gật đầu với vẻ hài lòng: “Được đấy, như thế này nhìn trẻ hơn nhiều, rất duyên dáng.”

Vân Hạ Sơ còn chưa rõ đầu đuôi thì đã bị An Hinh kéo vào phòng riêng, một người đàn ông cao to, da ngăm ngăm đang ngồi trên tấm đệm nhỏ liền đứng dậy đón. An Hinh cười cười giới thiệu: “Hạ Sơ, đây là Trịnh Nguyên, em họ xa của tớ, đang làm quản lý nhân sự ở một công ty có vốn đầu tư của Nhật Bản.”

Đến lúc này An Hinh mới hiểu ra vấn đề, chắc chắn là An Hinh mời cô đi ăn là để mai mối cho cô, hơn nữa chắc chắn là phải mất rất nhiều công sức, không biết moi từ xó xỉnh nào ra một anh chàng đẹp trai như thế này.

“Trịnh Nguyên, đây là Vân Hạ Sơ, nhà thiết kế hàng đầu của công ty bọn chị, rất giỏi giang.”

“Chào em, lần đầu gặp mặt, rất mong được em quan tâm.” Trịnh Nguyên mỉm cười đưa tay ra.

Vân Hạ Sơ ngượng ngùng bắt tay anh, có thể ngày nào cũng có các đôi gặp gỡ nhau qua mối lái, nhưng chắc chắn rất ít khi có bà bầu đi gặp gỡ đối tượng như thế này. Cô đã bắt đầu tính toán sau khi cuộc gặp gỡ này kết thúc sẽ phải giải thích với An Hinh chuyện của mình hiện nay. Gọi món xong, An Hinh gọi một ấm rượu và bắt đầu giới thiệu liên hồi về ưu điểm, sở trường của hai bên nam nữ. Vân Hạ Sơ đứng ngồi không yên, mấy lần định lảng sang chủ đề khác nhưng đều bị An Hinh coi là xấu hổ, còn vỗ vào tay cô với vẻ quan tâm, nói: “Hạ Sơ, không phải là tớ trách cậu đâu, kể cả là ngọc trai thì cũng phải chui ra khỏi vỏ con trai mới được người ta phát hiện chứ, cậu như thế này, làm sao đàn ông phát hiện ra điểm tốt của cậu được?”

Mặt Vân Hạ Sơ đỏ bừng như cà chua chín.

“Nào, Hạ Sơ, loại rượu này ngon lắm.” Trịnh Nguyên ân cần rót rượu cho Vân Hạ Sơ.

“Không, em không uống rượu.” Vân Hạ Sơ vội cầm chén của mình lên từ chối.

An Hinh liền cầm lấy chén rượu của cô rồi đưa cho Trịnh Nguyên, cười nói: “Kệ cậu ấy, tửu lượng của cậu ấy tốt lắm.”

Trịnh Nguyên rót đầy rượu vào chén, nâng lên bằng hai tay và đưa cho Vân Hạ Sơ: “Hạ Sơ, uống ít cũng không sao cả, rượu này rất nhẹ.”

“Uống đi, uống đi, nhâm nhi một chút cũng tốt cho sức khỏe mà.”

Vân Hạ Sơ đã cưỡi lên lưng hổ nên cũng khó xuống, chạm chén với Trịnh Nguyên, cô cảm giác như uống phải rượu tẩm thuốc độc, ngọt, cay, đắng, chát, lọt qua cổ họng, chui vào tận dạ dày. Uống xong cô vội đưa tay sờ lên bụng, cảm thấy vô cùng hổ thẹn và có lỗi với em bé trong bụng!

“Nào, nếm thử món cá hồi này đi, rất ngon cô bạn ạ.” An Hinh vui vẻ gắp một miếng cá hồi, chấm một ít mù tạt rồi đặt vào đĩa của Vân Hạ Sơ.

Khó có thể từ chối trước sự nhiệt tình của hai chị em nhà này, trước ánh mắt săn đón của hai người, Vân Hạ Sơ miễn cưỡng gắp miếng cá hồi đưa lên miệng, một cảm giác lành lạnh xen lẫn vị cay nồng của mù tạp kích thích dạ dày cồn cào.

Lúc này đây, trước sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, một người kéo cửa phòng ra, nhìn thấy Hạ Sơ liền cau mày lại: “Em sao vậy, sắc mặt sao tệ thế? Có bầu sao còn uống rượu?”

Nhìn thấy kẻ đó, Vân Hạ Sơ đã thấy đau đầu, trước ánh mắt nghi ngờ của An Hinh vẫn phải miễn cưỡng giới thiệu: “Đây là Cảnh Thần, bạn của em.”

“Tôi là chồng cô ấy.” Cảnh Thần bình thản bổ sung.

Vân Hạ Sơ hậm hực cấu mạnh anh ta một cái, nét mặt cố tỏ ra trấn tĩnh: “Đây là anh Trịnh Nguyên.”

Trịnh Nguyên sầm mặt, hừ một tiếng rồi đứng dậy đi giày, bỏ ra ngoài ngay.

“Trịnh Nguyên, Trịnh Nguyên!” An Hinh gọi với theo, ngoái đầu lại bực bội nói với Vân Hạ Sơ: “Cậu làm tớ tức chết đi được, giấu tớ kết hôn từ bao giờ, đến giờ mang bầu rồi mà cũng không nói với tớ, báo hại tớ phải tính toán giới thiệu, mai mối cho cậu nữa. Ngày mai sẽ đến tính sổ với cậu, cậu thanh toán đi.” Nói rồi vội chạy đuổi theo Trịnh Nguyên.

Còn lại Vân Hạ Sơ ngượng ngùng ngồi yên, đang định vặn hỏi Cảnh Thần thì thấy anh chàng cũng đang móc ví trả tiền, nét mặt hầm hầm.

“Tại sao anh lại nói là chồng tôi?” Vân Hạ Sơ hậm hực hỏi, cứ nghĩ đến việc ngày mai phải giải thích chuyện này với An Hinh, đầu óc chỉ muốn nổ tung, không kìm được bèn lên tiếng chất vấn.

“Bị anh phá bĩnh cuộc gặp gỡ với người đàn ông khác, chắc là em rất bực đúng không!”

“Không liên quan gì đến anh.” Câu nói của Cảnh Thần đã chọc giận Vân Hạ Sơ.

Cảnh Thần cười gằn rồi tắt ti vi, bước đến ngồi xuống bên cạnh cô: “Thế em tức làm gì? Có bầu rồi mà còn gặp gỡ với người khác qua mối lái, lẽ nào vẫn còn có anh chàng thích bị cắm sừng ư?”

“Anh là đồ khốn!” Vân Hạ Sơ giận dữ vung tay lên.

Cảnh Thần kịp thời túm lấy tay cô, nhìn nét mặt giận dữ của cô, đột nhiên nhếch mép lên mỉm cười, cúi người ghì siết hôn lên môi cô trong lúc cô còn đang sửng sốt, hơi thở nóng bỏng kèm thêm một vẻ quyết rũ phảng phất khiến lồng ngực cô nóng hổi, rạo rực.

Sau một tích tắc đê mê ngắn ngủi, Vân Hạ Sơ cố gắng giãy giụa đẩy Cảnh Thần ra, mặc dù nghiêm mặt nhưng cũng không giấu nổi hơi thở gấp gáp: “Đề nghị anh hãy tự trọng, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

“Anh có giấy đăng ký kết hôn mà, hê hê, em nghĩ cảnh sát sẽ xử phạt người hôn vợ mình ư?”

Vân Hạ Sơ tức điên người, nhưng lại không biết phải làm thế nào, cô đứng dậy, đạp mạnh vào bắp chân Cảnh Thần một cái.

Cảnh Thần ôm chân nằm lăn trên sofa gào la: “Ê! Em dã man quá, đợi đó, bắt đầu từ ngày mai, ngày nào anh cũng sẽ đến công ty em đợi em tan sở.”

Điều khiến Vân Hạ Sơ trở tay không kịp là, Cảnh Thần đã nói là làm.

 

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 11

Trong lúc Vân Hạ Sơ đang buồn vì phòng 806 gần trong gang tấc mà xa như chân trời góc bể thì Đào Đào đã đem đến một tia hy vọng: “Hạ Sơ, hôm nay cậu nhớ đi làm về sớm. Tối nay mẹ tớ đến nhà bọn mình, đêm nay tốt nhất là cậu về nhà ở, nếu không cậu sẽ phải giải thích rất mệt đấy.”

Đào Đào vừa cúp máy ở đầu bên kia, Hạ Sơ liền gọi ngay cho Cảnh Thần: “Tối nay tôi phải về phòng 806 ngủ, mẹ Đào Đào sắp đến.”

“Được, anh biết rồi, em cẩn thận nhé.”

Cách xử sự thấu tình đạt lý của Cảnh Thần khiến Vân Hạ Sơ vô cùng cảm kích, cô đáp rất chân thành: “Cảm ơn anh!”

 

Tan sở về phòng 806, cô thấy mẹ Đào Đào đang bận tối mắt tối mũi trong bếp. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ, bà liền cười và lên tiếng: “Hạ Sơ về rồi à, cháu đi rửa tay đi rồi chuẩn bị ăn cơm, hôm nay cô nấu cho hai đứa món đậu xào thập cẩm, cá rán giòn rất ngon…”

Hạ Sơ liền hào hứng đáp: “Cháu cảm ơn cô, cháu đi rửa tay ngay đây.”

Nhìn thấy Hạ Sơ, Đào Đào liền nháy mắt ra hiệu rồi nói nhỏ: “Cậu cẩn thận đấy, nếu để mẹ tớ biết thì chẳng mấy mà cả khu phố nhà bọn mình sẽ biết.”

Vân Hạ Sơ liền gật đầu rất thận trọng.

Thức ăn đã được bày lên bàn, mẹ Đào Đào vừa gắp thức ăn vào bát Hạ Sơ, vừa nói: “Hạ Sơ, cháu ăn nhiều lên một chút, cô thấy cháu lại gầy đi rồi đấy, bác gái cháu nói là cháu đã chia tay với cậu họ Triệu đó rồi. Cả cô và bác cháu đều thấy anh chàng đó không được, cháu đừng buồn, cô sẽ tìm cho cháu một người hợp hơn.”

“Mẹ, thôi mẹ đừng nói nữa.” Đào Đào không kìm được bèn càu nhàu.

Hạ Sơ liền ngượng ngùng thanh minh: “Không, cháu không buồn đâu cô ạ, cô đừng lo cho cháu.”

Mẹ Đào Đào gật đầu: “Ừ, Hạ Sơ mới là người biết suy nghĩ. Đào Đào, mày cứ để mẹ tức mà chết đi.”

“Mẹ! Mẹ có còn định để mọi người ăn ngon nữa không đấy?” Đào Đào buông bát đũa xuống, miệng chu lại.

Vừa nói đến chuyện tìm người yêu, lấy chồng, hai mẹ con lại quặc nhau. Hạ Sơ đành phải đứng ra giảng hòa.

Đúng lúc này lại có tiếng chuông cửa, ba người liền đưa mắt nhìn nhau, ai vậy nhỉ?!

Đào Đào đứng dậy ra mở cửa, thì nhìn thấy Cảnh Thần tay xách hoa quả, tay ôm bó hoa, đứng ngay trước cửa, mỉm cười chào: “Hạ Sơ, anh đến rồi.”

Hạ Sơ vẫn đang cầm bát cơm, hoa mắt trước cảnh tượng xảy ra bất ngờ, anh ta đến làm gì vậy?

“Hạ Sơ, cậu này là ai vậy?” Mẹ Đào Đào tò mò hỏi.

“Đây là, đây là…” Hạ Sơ ấp a ấp úng, chỉ muốn đá bay anh chàng đang yên đang lành tự dưng lại gây chuyện này.

“Cháu chào cô, cháu là bạn trai của Hạ Sơ ạ.” Anh chàng hay gây chuyện ngồi xuống bên cạnh Hạ Sơ, mỉm cười tự giới thiệu mình.

Hạ Sơ liền đá chân anh ta một cái dưới gầm bàn, Cảnh Thần không phản ứng gì mà tiếp tục mỉm cười.

“Ồ, con bé Hạ Sơ này, có cậu người yêu đẹp trai như thế này từ bao giờ vậy, cũng không nói với bác cháu ở nhà một tiếng, để mọi người phải lo lắng.” Mẹ Đào Đào vừa trách, vừa nheo mắt nhìn Cảnh Thần: “Ngày mai về cô sẽ nói với bác cháu, hôm nào có thời gian nhớ đưa bạn về nhà cho bác gặp nhé, càng sớm càng tốt.”

Hạ Sơ toát mồ hôi hột.

Cảnh Thần liền nói ngay: “Mai bọn cháu có thời gian cô ạ.”

Hạ Sơ chỉ muốn đổ ngay bát canh nóng trên bàn xuống đầu anh ta.

Chiều hôm sau, Hạ Sơ buộc phải đưa Cảnh Thần về nhà.

Trước lời tuyên truyền của mẹ Đào Đào, hàng xóm ở trong ngõ đều chui ra ngó người yêu mới của Hạ Sơ. Cảnh Thần hạ cửa kính xuống, nhiệt tình chào hỏi các ông các bà đứng trước cửa nhà mình. Hạ Sơ mỉm cười rất gượng gạo, trong lòng chỉ muốn kiếm chỗ nào vắng người tẩn cho anh chàng Cảnh Thần một trận. Tại sao cô lại dính dáng đến loại người này cơ chứ?

Bác gái Vân Hạ Sơ phấn khởi đứng trước cửa đón cháu gái và Cảnh Thần, bà mợ liếc Hạ Sơ và Cảnh Thần từ trên chiếc xe việt dã Toyota bước xuống, mở cốp xe xách xuống rất nhiều hộp quà lớn nhỏ, và thế là cũng mỉm cười đi ra đón.

Hạ Sơ liếc hộp đựng điện thoại di động, hộp MP4, hộp kem dưỡng da… Cô liền sững lại một lát, không kìm được bèn hỏi nhỏ Cảnh Thần: “Ai bảo anh mua nhiều như vậy?”

“Như thế em sẽ thấy đẹp mặt hơn mà, em đừng ngại, về anh sẽ mang hóa đơn đến thanh toán với em, nhưng các cô các bác trong khu ngõ nhiệt tình thật đấy, lần sau anh cũng sẽ mua biếu họ ít quà.” Cảnh Thần vừa cười vừa trả lời rồi quay vào lịch sự chào hỏi bác gái và bà mợ.

Hạ Sơ hậm hực nắm chặt tay thành nắm đấm.

Tối hôm nay cả nhà ăn uống rất vui vẻ, bác cả và cậu mỗi người được tặng một chiếc điện thoại di động mẫu mới nhất. Quà của bác gái và mợ là mỗi người một bộ sản phẩm kem dưỡng da của Lancome và một chiếc khăn lụa một trăm phần trăm. Hai cô em họ mỗi người được tặng một máy MP4 của Apple. Cuối cùng, Cảnh Thần còn rất quan tâm khi giấu mọi người và tặng cho bác gái một thẻ chăm sóc sức khỏe hạng bạch kim của hãng Từ Tế, dặn bà phải chăm sóc sức khỏe cho thật tốt.

Hạ Sơ thầm nghĩ, gã này chẳng khác gì một tên yêu tinh.

Bà mợ nói với giọng rất ghen tị: “Hạ Sơ à, cháu tìm được cậu cháu rể vàng rồi, nhớ phải canh chừng đấy, đừng để như lần trước, chuẩn bị cưới rồi lại chia tay.”

Hạ Sơ cố kìm chế cơn thịnh nộ trong lòng và không nói gì.

Cảnh Thần liền cười nói: “Mợ cứ yên tâm, cháu và Hạ Sơ đã lấy được giấy đăng ký kết hôn rồi, có thời gian bọn cháu sẽ tổ chức đám cưới.”

Cả nhà đều vô cùng sửng sốt, bác gái mừng quá, vừa chấm nước mắt vừa nói: “Thế thì tốt quá, tốt quá! Hạ Sơ à, nếu làm đám cưới cháu nhớ phải đeo chiếc kiềng Kim ngọc lương duyên mà mẹ cháu để lại nhé, như thế ông ngoại cháu và mẹ cháu mới yên tâm!”

Đã trót cưỡi lên lưng hổ nên Vân Hạ Sơ cũng không còn cách nào để xuống, đành phải nuốt hết mọi nỗi ấm ức vào trong lòng.

Ra khỏi nhà, Vân Hạ Sơ liền thở phào một tiếng, nghĩ bụng dù thế nào thì cũng đã qua được cửa ải này. Cảnh Thần liếc Hạ Sơ đang ngồi trên ghế phụ, hỏi một câu như chưa có chuyện gì xảy ra: “Em đã nói chuyện em  kết hôn và có thai với anh cho đồng nghiệp trong công ty của em biết chưa?”

Vừa nghe thấy vậy, Hạ Sơ vội ngồi thẳng người lên, nói với giọng rất nghiêm túc: “Tôi cảnh cáo anh, không, coi như là tôi năn nỉ anh, đừng gây phiền hà cho tôi nữa, tôi sẽ liệu rồi tính.”

“Ờ! Thôi được, không vấn đề, chúc em may mắn!” Cảnh Thần đáp lại rất vui vẻ.