Hồ đồ 8.1

Trình Đoan Ngọ im lặng, không nói lời nào, mặt cúi gằm, mái tóc rủ trước trán che đi vẻ mặt của cô. Đến khi cô ngẩng lên thì chỉ còn nhìn thấy bóng lưng dứt khoát của Lục Ứng Khâm, trong chớp mắt, cô bỗng trở nên như người mất hồn.

Từ nét mặt đến giọng nói của Lục Ứng Khâm đều toát lên vẻ lạnh lùng, giống y như trong ký ức của cô. Giờ nghĩ lại mới thấy anh ta chưa bao giờ có vẻ mặt vui vẻ, hòa nhã, cũng chưa bao giờ đối xử nhẹ nhàng với cô. Có lẽ khi đối diện với tình yêu đích thực, con người đều trở nên thấp hèn như vậy? Người càng khiến cô cảm thấy đau đớn thì cô lại càng nhớ sâu sắc.

Thứ mà mình chưa có được luôn là thứ tốt đẹp nhất.

Nếu như không phải vì cô gặp biến cố lớn trong cuộc sống như thế này thì chắc cô sẽ không bao giờ tỉnh ngộ được?

Cho dù là bây giờ, cô cũng không có đủ khả năng để nói rằng cô không còn yêu anh ta chút nào nữa nhưng cô đã dám đối diện với sự thật rằng, Lục Ứng Khâm sẽ mãi mãi không bao giờ yêu cô.

Cô cố gắng kìm nén sự yếu đuối, ngẩng lên nhìn Du Đông vẫn đang đứng bên lo lắng cho mình, mỉm cười, vờ như không có chuyện gì xảy ra. “Chúng ta đi thôi!”

Du Đông nhìn cô với ánh mắt đầy âu lo và nghi ngờ, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Đoan Ngọ… em không
sao chứ?”

Trình Đoan Ngọ hít một hơi thật sâu. Hiện tại, cô đối mặt với tất cả những điều ấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với trước đây. “Anh Du Đông, câu này đáng lẽ phải là em hỏi anh mới đúng. Anh không sao chứ? Vì em mà liên lụy tới anh, em xin lỗi!”

Du Đông bỗng thấy lòng đau nhói, anh chau mày, giọng nói cũng khàn khàn: “Đoan Ngọ, em đừng có ngốc như vậy!”

Trình Đoan Ngọ lắc đầu. Cô cố mỉm cười, xua đi nỗi chua xót trong lòng rồi chậm rãi nói với Du Đông: “Em đã quen với tình cảnh như thế này rồi. Thái độ đó của ông chủ Lục đối với em cũng chẳng phải là ngày một, ngày hai, việc gì em phải để bụng chứ? Giờ em đã làm theo ý anh ta, tránh anh ta thật xa, nhưng đúng là trái đất tròn, em không thể chắc chắn sẽ mãi mãi không gặp lại anh ta.”

“Đoan Ngọ…”

Trình Đoan Ngọ thở phào một cái rồi nói giống như vừa được giải thoát: “Trước sau gì cũng phải đối mặt, nếu như anh dám ở bên em thì anh cũng nên nghĩ đến điều này. Em đã không để ý đến nữa thì anh có gì mà phải để ý chứ?” Cô đưa tay ra, nắm chặt tay Du Đông. “Anh Du Đông, em không thấy tủi thân chút nào đâu, thật đấy! Bao năm trôi qua, em đã nghĩ thông rồi. Ông chủ Lục…” Cô ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: “… là người em không thể với tới, trước kia em không nhận ra điều ấy. Giờ thì em nghĩ thông rồi, thật đấy!”

Cô chân thành nhìn Du Đông, mỉm cười, nụ cười đó bắt đầu từ khóe miệng rồi lan dần lên khóe mắt. Cô chưa bao giờ có cảm giác được giải thoát như vậy. Cô đã làm theo đúng ý của Lục Ứng Khâm, không còn ôm bất cứ ảo tưởng nào nữa, cũng chẳng còn vương vấn anh ta. Anh ta có căm ghét cô hơn nữa thì cô cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi, còn những chuyện khác thì anh ta tự mình giải quyết, không phải như thế sao?

Du Đông nắm lấy tay Trình Đoan Ngọ, kiên định nhìn cô, trịnh trọng nói: “Đoan Ngọ, anh không có năng lực như Lục Ứng Khâm nhưng anh sẽ cố gắng chăm lo cho em hết mình, sau này chỉ cần anh có thể làm được điều gì, anh nguyện dành tất cả cho em. Có những người chúng ta không nên động vào thì tốt nhất là nên tránh, chỉ cần em không cảm thấy ấm ức, chúng ta hãy rời khỏi đây, được không?” Anh như một kiến trúc sư vĩ đại đang vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp. “Rời khỏi nơi đây, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.”

Trình Đoan Ngọ đứng ngây ra một lúc rồi mỉm cười. Cô nghiêng đầu tựa vào anh, nhẹ nhàng đáp: “Vâng!”

 

Du Đông đưa Trình Đoan Ngọ đi dạo vài vòng rồi mới về nhà. Chỗ ở mà cô thuê là một khu nhà thấp chật chội và lộn xộn, con ngõ vào nhà nhỏ hẹp, tối om. Xe của Du Đông không vào được bên trong nên Trình Đoan Ngọ đành xuống xe, đi bộ về nhà.

Du Đông nhìn cô định bước đi liền vội vã gọi lại: “Đoan Ngọ!”

Anh gọi cô lại nhưng chẳng biết nói gì thêm, chỉ là cảm thấy lưu luyến, chưa muốn Trình Đoan Ngọ rời đi.

Trình Đoan Ngọ quay đầu nhìn lại, mái tóc đen rủ xuống khuôn mặt trắng trẻo của cô làm toát lên vẻ dịu dàng đến rung động lòng người, cô mỉm cười. “Sao vậy?”

Du Đông lặng im rất lâu rồi mới nói: “Đi cẩn thận, vào nhà, nhớ gọi điện cho anh!”

Nghe thấy câu nói quan tâm chân thành đó của anh, Trình Đoan Ngọ thấy trong lòng thật ấm áp. Cô vẫn đứng đó. “Anh Du Đông, em muốn được nhìn anh rời đi.”

“Gì cơ?”

“Không sao, từ trước đến giờ toàn là anh chăm sóc em, hôm nay hãy để em được nhìn anh rời đi rồi sau đó em mới vào nhà.”

Du Đông không từ chối, gãi gãi đầu, bối rối đứng ngây ra như một cậu bé, lúc lâu sau mới tạm biệt cô, lái xe rời đi.

Nhìn chiếc xe của Du Đông dần lẫn vào màn đêm, Trình Đoan Ngọ khẽ mỉm cười. Gió lạnh buổi đêm thổi vào mặt cô xua đi những căng thẳng của một ngày mệt mỏi. Những dây thần kinh trong đầu cô như được kéo dãn ra, cô chợt cảm thấy toàn thân thật nhẹ nhõm và thư giãn. Cô ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao, cảm thấy mọi thứ thật đẹp, cô thầm nghĩ, cuối cùng thì những cực khổ cũng đã chấm dứt.

Cô mới bước được hai bước thì chợt nghe thấy hình như có ai đó gọi, cô bỗng giật mình.

Con ngõ không có đèn điện nên lại càng u tối và lạnh lẽo.

“Trình Đoan Ngọ!” Một giọng nam trầm thấp vang lên phía sau lưng khiến cô có cảm giác ớn lạnh. Cô rút điện thoại ra, qua chút ánh sáng yếu ớt phát ra từ điện thoại để nhìn xem là ai. Một bóng dáng trông rất quen thuộc ở phía xa. Cô nheo mắt nhìn, thử lên tiếng hỏi: “Anh? Là anh phải không?”

Trình Lạc Minh vẫn đứng ở đó, không hề nhúc nhích. Anh vẫn cầm chặt chiếc đèn pin nhưng không bật. Ánh trăng yếu ớt chiếu xuống người anh và Trình Đoan Ngọ, chiếu xuống những vũng nước trên đường rồi hắt lên khiến bầu không khí ngập tràn vẻ mông lung, huyền ảo. Trong khoảnh khắc ấy, sự tĩnh mịch đến rợn người bủa vây hai anh em họ.

Trình Đoan Ngọ nhìn anh trai vẻ khó hiểu. “Sao vậy? Anh ra ngoài mà không mang theo đèn pin à? Cũng chẳng nói gì cả. Sao anh lại đứng trơ ra như vậy chứ?”

Trình Lạc Minh nhìn Trình Đoan Ngọ rất lâu rồi lạnh lùng hỏi: “Ai vừa đưa em về vậy?”

Trình Đoan Ngọ cười. “Anh Du Đông, chẳng phải anh cũng biết anh ấy sao?”

Trình Lạc Minh đùng đùng nổi giận: “Trình Đoan Ngọ, em có bị điên không hả? Mấy hôm nay em vui vẻ đi ra ngoài, hóa ra là đi cùng cái thằng Du Đông ấy? Trình Đoan Ngọ! Tại sao em không nhớ gì hết vậy? Sao cứ muốn qua lại với những kẻ liên quan đến Lục Ứng Khâm thế?”

“Em đâu có!…” Trình Đoan Ngọ dần hiểu ra anh trai đang hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Bây giờ anh Du Đông không có quan hệ gì với Lục Ứng Khâm nữa, anh ấy tách ra ngoài làm ăn riêng rồi.”

“Thế thì sao nào?” Trình Lạc Minh nghiêm giọng quát. “Quan hệ giữa Du Đông và Lục Ứng Khâm như thế nào, em còn không biết à? Nó sẽ thoát khỏi Lục Ứng Khâm sao? Là em ngu ngốc hay em nghĩ anh là thằng ngốc? Em đừng nghĩ anh không biết tình cảm của em thế nào, em muốn dựa vào Du Đông để gặp được Lục Ứng Khâm chứ gì? Trình Đoan Ngọ, em còn chút thể diện hay không đấy? Em có biết thế nào liêm sỉ không? Lục Ứng Khâm sỉ nhục em đến như vậy mà em vẫn thấy chưa đủ sao? Còn chưa nhớ à?”

Những lời trách móc của anh trai vang lên như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào cổ khiến cô không còn nói được lời nào. Cô có cảm giác từng dòng nước đang dâng lên trong lòng mình. Cô không biết nên giải thích như thế nào, mặt tái nhợt, bất lực đáp: “Đâu có, em chỉ muốn bắt đầu một cuộc sống mới thôi…” Nước mắt cô lặng lẽ rơi. Giọng nói của Trình Đoan Ngọ ngày càng nhỏ, cuối cùng nấc nghẹn không thành tiếng: “Anh Du Đông… Anh ấy nói là anh ấy muốn lấy em… Anh… anh cũng biết mà… Chẳng ai muốn lấy em cả… Anh, em cũng chỉ là một người phụ nữ, cố gắng gượng trong thời gian dài như vậy, em cũng mệt mỏi rồi, em cũng muốn tìm một người đàn ông. Em đã phải mất nhiều năm như vậy để sửa chữa lỗi lầm của mình, chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Bây giờ có người muốn lấy em, cũng không được sao?”

Advertisements

Hồ đồ 7.2

Du Đông không nhịn được cười, nụ cười của anh vô cùng ấm áp, không hề có vẻ châm chọc hay coi thường. Anh vô tư nói: “Em thích dùng thế nào thì dùng, ăn cơm với anh chẳng cần phải phép tắc hay quy củ gì đâu. Hay là… để anh gọi cho em một đôi đũa nhé?”

Trình Đoan Ngọ bị anh trêu liền bịt miệng cười, đôi mắt to tròn của cô nheo lại thành một đường cong.

Du Đông vừa cười vừa để đĩa thịt bò của mình trước mặt Trình Đoan Ngọ, anh đã cắt sẵn thành từng miếng nhỏ, cô không cần phải động đến dao nữa.

Du Đông tiếp tục cắt thịt bò ở đĩa của Trình Đoan Ngọ rồi lầm rầm nói: “Biết thế này thì anh đã không đưa em đến đây, làm cho cả hai đều không tự nhiên. Xem ra chúng ta không hợp với phong cách ở đây.”

Trình Đoan Ngọ bật cười. Một người bình thường như Du Đông nhưng lại có biểu hiện nhẹ nhàng như vậy, cô thấy vô cùng cảm động. Cô đưa miếng thịt bò đã được anh xắt nhỏ vào miệng, cảm giác ngọt ngào biết bao.

Nếu là Trình Đoan Ngọ của những năm về trước, có thể cô sẽ mang lại cho Du Đông rất nhiều thứ, nhưng Trình Đoan Ngọ nghèo khổ của ngày hôm nay thì chỉ mang lại gánh nặng cho anh mà thôi. Vậy mà Du Đông chẳng hề để ý đến điều đó, vẫn đối xử với cô rất tốt. Anh yêu thương, chiều chuộng cô từ những điều nhỏ nhất. Điều đó khiến cô có cảm giác hình như mình không hề thay đổi, vẫn là Trình Đoan Ngọ cao ngạo ngày trước khiến nhiều người phải tranh giành để có được.

Nghĩ vậy mà cô thấy xót xa, cảm giác như có một dòng nước ấm từ trong lòng trào dâng khiến mắt cay cay. Cô bối rối cúi xuống, không muốn để Du Đông nhìn thấy biểu hiện của mình lúc này.

Cô thực sự không nghĩ rằng cô và Lục Ứng Khâm sẽ gặp lại nhau.

Khi hai người thanh toán, chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy Lục Ứng Khâm và Du Giai Giai đang được người phục vụ dẫn vào bên trong. Họ định đi thẳng vào phòng đã đặt trước, nhưng vì nhìn thấy Du Đông nên Lục Ứng Khâm cố tình vòng sang đây.

Trình Đoan Ngọ đang cười nói vui vẻ bỗng khựng lại, nhìn hai người họ từng bước tiến đến, không chớp mắt.

Lúc đó, trái tim cô như ngừng đập. Cô cũng quên mất cả nhịp thở, cánh tay đang khoác tay Du Đông cũng quên không rút về.

Lục Ứng Khâm trầm tư nhìn hai người họ một lượt, sau đó nhìn Du Đông với vẻ mặt đầy ẩn ý. “Du Đông, bây giờ muốn gặp anh cũng phải hẹn trước đấy nhỉ?”

Du Đông im lặng, bước đến trước mặt anh ta, che chắn cho Trình Đoan Ngọ ở phía sau. Hành động theo bản năng này của anh khiến trái tim Trình Đoan Ngọ dần ấm áp trở lại.

“Thỉnh thoảng cũng bận một chút thôi, làm ăn nhỏ nên không có gì phải lo nghĩ lắm.”

Lục Ứng Khâm hắng giọng. “Làm ăn nhỏ? Tôi thấy hình như không phải như vậy. Anh có thể bỏ công ty của tôi ra làm riêng thì cũng không phải dạng làm ăn nhỏ.” Bộ dạng công kích đó của Lục Ứng Khâm khiến Du Đông không thể nói gì thêm, chỉ cười nhạt.

Cuối cùng vẫn là Du Giai Giai giải vây. Cô nhanh miệng nói sang chuyện khác để xua tan bầu không khí căng thẳng đến khó thở kia. Cô hờn dỗi vỗ nhẹ lên vai Du Đông, cong miệng trách: “Anh, anh bận đến thế cơ à? Không phải là đến đám cưới của em và Lục Ứng Khâm, anh cũng bận đến nỗi sẽ không đến được đấy chứ?”

Vốn biết rõ chuyện của Trình Đoan Ngọ và Lục Ứng Khâm, Du Giai Giai cố tình nhắc đến chuyện kết hôn của hai người họ, chẳng phải là cũng muốn để cô nghe được sao?

Trình Đoan Ngọ mỉm cười. Du Giai Giai đã đánh giá cô quá cao rồi. Thực ra, cô đã tỉnh giấc mộng đó từ lâu. Cô hiểu rằng có những người đàn ông mà cả đời này cô cũng không thể chạm đến. Nhưng không hiểu sao tim cô vẫn nhói đau. Cô cũng không hiểu nỗi đau ấy đến từ đâu nữa, chỉ biết rằng trong thời khắc đó, cổ họng như tắc nghẹn, không thể nói nên lời.

Du Đông nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của cô, nhẹ nhàng xoa xoa để cô dần cảm nhận được hơi ấm. Anh cười, đáp: “Khi nào định ngày rồi thì báo cho anh biết để anh chuẩn bị quà mừng.” Rồi anh vỗ vỗ vai Lục Ứng Khâm, nghiêm túc nói: “Đối xử tốt với em gái tôi đấy! Không thì đừng trách huynh đệ vô tình!”

Lục Ứng Khâm lạnh lùng “hừ” một tiếng. Anh ta không phản đối mà cũng chẳng thừa nhận, chỉ đứng trơ ra đó trong khi Du Giai Giai vẫn đang ôm chặt lấy tay anh ta. Bộ vest xám sang trọng càng khiến anh ta trở nên lịch lãm, nho nhã hơn người. Khuôn mặt tuấn tú, ngũ quan sắc nét nhưng vẻ mặt không giấu được sự châm chọc, anh ta cứ nhìn Trình Đoan Ngọ chằm chằm. Ánh mắt ấy rất phức tạp khiến cô cảm thấy không thoải mái, người nóng bừng. Hồi lâu sau, cô cúi xuống, từ từ lùi lại phía sau Du Đông. Hành động đó của cô càng khiến Lục Ứng Khâm muốn chế nhạo. Anh ta lạnh lùng liếc nhìn Trình Đoan Ngọ, rõ ràng anh ta đang cười nhưng lời lẽ chẳng khác nào băng giá: “Trình Đoan Ngọ, cô nói xem có phải cô đang cố tình muốn gây sự không? Cô định giở trò gì vậy?” Nơi đáy mắt anh ta chất chứa nỗi căm ghét, khuôn mặt vô cùng lạnh lùng. “Du Đông, anh có ý gì vậy?”

Anh ta hung hăng tiến đến, kéo mạnh Trình Đoan Ngọ. Cánh tay đầy vũ lực của anh ta khiến cô lảo đảo, nhanh chóng bị lôi ra khỏi sự che chắn của Du Đông. Cô bị Lục Ứng Khâm phơi bày trước mặt rất nhiều người. Cô tê dại ôm lấy cánh tay, cúi đầu, không nói bất cứ lời nào, trông cô khi ấy thật đáng thương. Cô có cảm giác như có một ngọn đèn chói sáng đang chiếu rọi trên đỉnh đầu mình, muốn né tránh cũng không được.

Lục Ứng Khâm dường như vẫn chưa hả dạ với sự sỉ nhục đó. Cô lại nghe thấy giọng nói vừa quen vừa lạ của anh ta vang lên: “Du Đông, tôi cảnh cáo anh, hãy biết đối nhân xử thế một chút, đừng có loại nào cũng kéo theo bên mình, tôi không muốn nhìn thấy người phụ nữ này thêm một giây, một khắc nào nữa, đừng để cô ta xuất hiện bên cạnh anh! Nếu không, cho dù anh là anh trai của ai đi nữa thì cũng đừng trách tôi trở mặt!”

Anh ta phủi nhanh bàn tay vừa chạm vào Trình Đoan Ngọ, nét mặt thể hiện rõ sự căm ghét cô, giống như cô là một thứ rác rưởi bẩn thỉu nhất trên thế giới này vậy.

Anh ta giận dữ bỏ đi, không quên lạnh lùng quát một câu: “Cút hết đi!”

“…”

 

Hồ đồ 7.1

Trình Đoan Ngọ biết rằng mình không nên quá tham lam, nhưng cô chỉ là một cô gái bình thường, mệt mỏi đến độ không thể bước thêm được nữa, cô thực sự muốn được nghỉ ngơi. Vì vậy cô đã chọn cách dừng chân bên cạnh Du Đông.

Cô luôn nghĩ rằng bầu trời của cô chỉ còn lại những tầng mây u ám. Không ngờ ông trời vẫn thương xót mà cho cô một con đường sống. Bầu trời tối tăm, mù mịt của cô cuối cùng cũng hé lộ những tia sáng rực rỡ.

Du Đông gửi Lạc Lạc đến nhà trẻ rồi bươn chải làm ăn cũng kiếm được một khoản tiền đủ để trang trải cuộc sống, tuy không dư dả nhưng cũng không đến mức thiếu thốn, chật vật. Hai bố con cũng có một cuộc sống khá đầy đủ, nhà, xe đủ cả, Trình Đoan Ngọ có đến sống cùng cũng không phải chịu khổ cực gì.

Cứ rảnh rỗi là Trình Đoan Ngọ lại đến nhà Du Đông. Anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì, đánh cho cô một bộ chìa khóa để dùng cho thuận tiện.

Đi chợ mua thức ăn xong, Trình Đoan Ngọ liền chạy qua đó. Du Đông gà trống nuôi con nên cũng chẳng để ý nhiều đến chuyện thu dọn nhà cửa, bếp núc. Nhà cửa không có ai dọn dẹp nên rất bừa bộn. Trình Đoan Ngọ uống xong cốc trà liền bắt tay vào quét dọn nhà. Trước kia, cô cũng có đến dọn dẹp vài lần nhưng chưa bao giờ vào phòng ngủ của anh. Lần này, không biết vì Du Đông đã bày tỏ tình cảm với mình hay ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại đi vào căn phòng ấy. Du Đông là một người đàn ông trầm tĩnh, trước đây cũng vậy. Vợ anh đã mất hai năm, cuộc sống của anh cũng thật đơn điệu, trong nhà chẳng có hơi phụ nữ. Thậm chí, đến bức ảnh của người vợ đã mất cũng không có. Trình Đoan Ngọ day day mũi, cũng chẳng nghĩ ngợi thêm nữa. Cô sờ lên tấm ga trải giường, thấy hơi ẩm. Chẳng có ai chăm sóc, tất cả mọi thứ đều tự mình làm, Du Đông bận rộn cả ngày như vậy, chẳng có thời gian mà để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Trình Đoan Ngọ nghĩ vậy mà thấy cổ họng nghèn nghẹn. Cô buộc một sợi dây thật dài rồi mang ga trải giường và chăn của Lạc Lạc và Du Đông ra phơi. Cô đứng lên một chiếc ghế rồi dùng chổi lông gà đập nhẹ để những sợi bông bên trong được tơi xốp, dễ dàng hấp thụ ánh nắng mặt trời, mau khô.

Trước đó, Trình Đoan Ngọ đã gọi điện cho Du Đông, vì muốn gặp cô lâu thêm một chút nên anh vội vã trở về nhà, khi về đến cửa, trán anh đẫm mồ hôi.

Trình Đoan Ngọ đang bận phủi chăn nên không để ý, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của Du Đông ở phía sau lưng.

“Đoan Ngọ, sao em lại đến đây dọn dẹp vậy? Mấy việc vặt này thuê người làm vài tiếng là được rồi. Em xuống đi!”

Trình Đoan Ngọ quay đầu lại, chạm phải ánh mắt long lanh của Du Đông, khóe miệng khẽ nhếch lên, hai chiếc răng khểnh khiến anh trông trẻ hơn so với tuổi rất nhiều.

Cô dừng tay, ánh mắt có chút bối rối, bỗng nhận thấy đã nhiều năm trôi qua nhưng Du Đông không hề thay đổi. Trước kia, anh cũng trầm tính như vậy, nhưng trước kia, trong mắt cô làm gì có chỗ dành cho Du Đông chứ? Khi ấy, trong tầm mắt của cô chỉ có Lục Ứng Khâm. Sự cao ngạo khiến cô tự cho rằng chỉ có người đàn ông ưu tú nhất mới xứng với cô mà thôi.

Giờ nghĩ lại, cô thấy suy nghĩ của mình khi ấy thật nực cười. Nếu như… nếu như cô nhận ra mọi thứ sớm hơn thì phải chăng mọi chuyện sẽ không như thế này?

Cô hít một hơi thật sâu, quay lại mỉm cười, trêu anh: “Nếu anh cảm thấy áy náy thì cứ đưa tiền thuê giúp việc theo giờ đó cho em.”

Du Đông sững lại, cảm thấy hơi khó xử. Ánh mắt do dự của anh khiến Trình Đoan Ngọ không nhịn được cười. Chắc anh đang nghĩ nếu đưa tiền cho cô thật thì sẽ xúc phạm đến lòng tự tôn của cô chăng? Cô đã đánh mất lòng tự tôn từ lâu rồi. Cô cười độ lượng, tiếp tục công việc đang làm dở.

Du Đông im lặng một lúc rồi thận trọng hỏi: “Đoan Ngọ, hôm nay nhà trẻ của Lạc Lạc có tổ chức một số hoạt động, cô giáo bảo anh đến đón muộn một chút, hay là chúng ta… hay là chúng ta ra ngoài ăn nhé?”

Trình Đoan Ngọ định từ chối. Cuộc sống khốn khó đã dạy cho cô thói quen tiết kiệm, nhưng cô nghĩ, mình đã quyết định bắt đầu một giai đoạn tình cảm mới thì cũng nên vui vẻ chấp nhận lòng tốt của Du Đông. Cô mỉm cười, vui vẻ trả lời: “Được thôi, hôm nay trời nắng to, phơi chăn hai tiếng là được rồi, vừa hay đến giờ ăn tối, chúng ta ra ngoài ăn đi!”

“…”

Du Đông lái xe đưa Trình Đoan Ngọ đến một nhà hàng cao cấp trong thành phố. Trình Đoan Ngọ mặc chiếc váy hoa liền thân, đi đôi giày đế bệt, nhìn rất bình thường, mặc dù trông cô cũng khá xinh xắn nhưng cô có cảm giác mình không thích hợp với nơi này lắm. Cô nắm lấy váy, cảm thấy hơi căng thẳng.

Vốn là người xuề xòa nên Du Đông cũng chẳng để ý đến những chi tiết nhỏ đó. Thực ra Du Đông cũng là một người rất quê, nếu không phải vì gặp gỡ, trao đổi làm ăn thì anh cũng rất ít khi đến những nơi như thế này. Anh nghĩ những đôi nam nữ đang yêu thường đến những nơi lãng mạn như thế này, thế nên anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Nhà hàng được trang trí rất tao nhã. Những chiếc bàn ăn được sắp xếp ngay ngắn, bên trên phủ chiếc khăn trải bàn màu champagne, những chiếc ghế cao với phong cách rất độc đáo. Trên mỗi chiếc bàn đặt một lọ hoa với ba bông hồng trắng và chiếc giá cắm nến với những hình dáng cổ điển khiến bầu không khí trở nên lãng mạn. Du Đông và Trình Đoan Ngọ ngồi bên chiếc bàn cách chỗ cô gái chơi dương cầm không xa. Tiếng nhạc trầm bổng vang lên qua những ngón tay nhỏ nhắn, linh hoạt của cô gái khiến mọi thứ nơi đây càng trở nên hoàn hảo.

Đã lâu lắm rồi Trình Đoan Ngọ không đến những nơi như thế này. Nhiều năm bươn chải kiếm sống, đầu tắt mặt tối khiến cô quên mất thế nào là lãng mạn, thế nào là hưởng thụ. Cô cầm quyển thực đơn mà tay run run, thực đơn mang phong cách của phương Tây, trên đó không ghi giá tiền của từng món ăn. Trình Đoan Ngọ cẩn thận nhìn từng món ăn trên thực đơn, lòng thấp thỏm không yên.

Du Đông nhận ra sự bối rối của cô nên ngẩng đầu, hỏi: “Đồ ăn nhiều quá nên không biết gọi món gì phải không? Hay để anh gọi giúp em nhé?”

Trình Đoan Ngọ như trút được gánh nặng, liền gật đầu. Du Đông mỉm cười, nhìn thực đơn rồi gọi liền mấy món.

Anh trò chuyện với Trình Đoan Ngọ câu được câu chăng. Thực ra thì cũng chẳng có nhiều đề tài để nói, chủ yếu là xoay quanh chuyện con cái.

Nếu nói là không thất vọng thì cũng không đúng. Trình Đoan Ngọ hiểu rằng, nhân vô thập toàn, trên thế giới này chẳng có ai hoàn mỹ cả. Đối với cô, Du Đông cũng là quá tốt rồi, cô chẳng có tư cách để kén chọn.

Nhân viên phục vụ chu đáo giúp cô trải khăn ăn. Đĩa thịt bò bít tết đặt trên bàn đã rất lâu nhưng Trình Đoan Ngọ vẫn chưa đụng đến. Du Đông nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, hỏi: “Sao vậy? Không thích món này à?”

Trình Đoan Ngọ nhìn bộ dao dĩa được sắp xếp ngay ngắn trên bàn, gãi đầu vẻ lúng túng. “Lâu lắm không ăn những thứ như thế này, em quên mất là phải làm thế
nào rồi.”

Hồ đồ 6.2

Du Đông là một người đàn ông bình thường, ngoại hình không có gì đặc biệt nhưng rất có năng lực. Sau khi vợ qua đời, anh một mình nuôi nấng con gái khôn lớn. Trình Đoan Ngọ thấy rất cảm kích vì ông trời vẫn thương cô. Không phải cô chưa từng nghĩ đến việc sẽ tìm và lấy một người đàn ông bình thường rồi yên ổn sống nốt nửa đời còn lại, nhưng chẳng có ai đồng ý lấy cô. Gánh nặng trên vai cô quá lớn. Cũng có người để ý đến cô nhưng khi biết được sự thật tàn khốc đó, họ liền rút lui.

Cô nhớ lại thật kĩ biểu hiện cuối cùng của Du Đông. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu trên người anh, đôi mắt trong trẻo và dịu dàng như làn nước, tuy nét mặt mang ý cười nhưng vẫn không giấu được sự căng thẳng. Người đàn ông ba mươi tuổi đã một lần kết hôn nhưng chẳng khác nào cậu bé mới lớn, đối diện với phụ nữ mà căng thẳng như vậy. Trình Đoan Ngọ nghĩ lại mà thấy buồn cười.

Lúc đó, cô hơi bất ngờ nên cũng không biết nói gì, ngây ngô hỏi: “Anh có biết mình đang nói gì không?”

Du Đông lúng túng hơn, cứ lắp ba lắp bắp: “Câu này anh đã giữ trong lòng nhiều năm rồi… Chỉ cần em không chê anh, anh nguyện sẽ chăm sóc em nửa cuộc đời còn lại. Đoan Ngọ, anh thật lòng… anh…” Anh ấp úng mãi, chẳng biết nói gì nữa. Những lời nói đó của anh khiến Trình Đoan Ngọ cảm thấy thật ấm áp. Cô hít một hơi thật sâu, xao xuyến nhìn lên bầu trời, cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày mình nhìn thấy bầu trời trong xanh như thế.

Mắt cô nhòa đi, cô líu ríu nói: “Để em suy nghĩ đã.”

 

Mấy ngày qua, Lục Ứng Khâm bận tối mắt tối mũi nên cũng chưa về nhà được. Mấy ngày liên tục đi tiếp khách, anh ta say mềm người, tài xế phải đưa về chỗ Du Giai Giai.

Anh ta say đến mức chẳng biết sao mình lại về chỗ Du Giai Giai, chỉ biết lúc tỉnh dậy thì đầu đau như búa bổ, toàn thân đau nhức và tê dại. Anh ta lảo đảo đứng lên kéo tấm rèm cửa. Ánh nắng buổi sớm chiếu thẳng vào mặt khiến anh ta chói mắt. Anh ta xoa nhẹ thái dương để bớt đau đầu.

Nghe thấy tiếng động trong phòng, Du Giai Giai nhẹ nhàng bước vào. Thấy anh ta đã thức dậy, cô liền bảo người mang canh giải rượu.

Cô cầm bát canh giải rượu, đưa cho Lục Ứng Khâm, dặn dò: “Anh đừng có liều mạng như thế nữa, lần sau uống ít rượu thôi, sức khỏe là quan trọng.”

Lục Ứng Khâm nhíu mày, giọng khàn khàn đáp: “Biết rồi.”

“Anh tắm trước chứ? Anh muốn ngủ thêm chút nữa hay xuống dưới nhà ăn sáng?”

Du Giai Giai mặc bộ đồ ngủ nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp vốn có. Lục Ứng Khâm mỉm cười, nhìn cô, nói: “Em chu đáo như vậy, anh chỉ muốn nhanh chóng lấy về làm vợ thôi.”

Du Giai Giai nheo mắt, nói: “Chẳng đứng đắn chút nào, anh mau đi tắm đi!” Cô tiện tay giúp Lục Ứng Khâm cởi áo khoác rồi mang xuống dưới nhà. Trước khi rời đi, cô còn quay đầu lại, nói: “Cậu bé đó làm loạn mấy hôm nay rồi…” Cô ta suy nghĩ rồi lại dặn: “Lát nữa anh đi xem nó thế nào.”

Đây là lần đầu tiên Lục Ứng Khâm chính thức gặp thằng bé, từ khi đón nó về nhà, anh ta chưa đến thăm lần nào. Ngày nào anh ta cũng bận tối mắt, tất cả đều nhờ Du Giai Giai chăm lo. Thằng bé giống y như trong ảnh, tuy gầy nhưng cao hơn rất nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi. Hình như vì làm loạn mệt quá nên nó nằm cuộn tròn ở một góc giường, nằm ngủ mà vẫn chau mày nhăn nhó. Nét mặt âm thầm chịu đựng đó nhìn rất giống Trình Đoan Ngọ. Lục Ứng Khâm nhìn thằng bé mà thấy trong lòng vô cùng phiền muộn. Anh ta cầm điếu thuốc lên định hút, nhưng nghĩ ngợi một lúc lại dụi đi rồi ném vào chiếc gạt tàn.

Thật là một đứa bé hiểu chuyện, hình như nó biết anh ta căm ghét mẹ nó như thế nào, vì vậy từ đầu tới chân không có một chút nào giống mẹ cả, ngoại trừ nước da trắng. Trình Đoan Ngọ là người con gái có nước da trắng nhất trong số những cô gái mà anh ta gặp, đến mức dường như ở bất cứ chỗ nào, cô cũng trở nên nổi bật, có phơi nắng thế nào cũng không bị đen. Mỗi khi cười cô lại để lộ hàm răng trắng cùng đôi mắt sáng long lanh, hai má bầu bĩnh như em bé, gò má luôn ửng hồng khiến ai nhìn cũng cảm thấy giống một quả táo thơm ngon. Ngày ấy, điều cô thích làm nhất là kéo tay anh ta, thân mật gọi: “Ứng Khâm!” Còn anh ta thì có thói quen, mỗi lần như vậy đều cứng nhắc gạt phắt tay cô ra.

Anh ta nheo mắt, nhớ lại nụ cười, cái nhăn mặt của cô, bất giác phát hiện ra rằng, mình vẫn nhớ như in những hình ảnh đó.

Anh ta nghĩ, có lẽ sự căm hận mới là cảm xúc bền vững nhất trên thế giới này. Vì thế, đã nhiều năm trôi qua như vậy mà anh ta vẫn không thể nào hoàn toàn quên được cô.

Không biết có phải như người ta nói, đàn ông đều không thể quên được đêm đầu tiên hay không mà sau đó, anh ta cũng đã qua lại với một vài cô gái, họ đều là những cô gái trong trắng, nhưng anh ta không sao quên được Trình Đoan Ngọ. Mỗi khi mất ngủ, anh ta đều nghĩ đến cô, cô gái mười bảy tuổi cố tình cho thuốc vào rượu để cứu vãn chút uy nghiêm còn sót lại của Trình gia. Cô nghĩ rằng anh ta hoàn toàn bị thuốc khống chế, bối rối cởi bỏ quần áo của anh ta, cho đến khi anh ta lỗ mãng bổ nhào lên người cô. Đêm đó, cô khóc rất nhiều nhưng không hề phát ra một tiếng động, giống như sợ anh ta tỉnh táo trở lại. Thái độ âm thầm chịu đựng đó của cô khiến anh ta càng cảm thấy khó chịu, cố sức chà đạp, giày vò cô.

Anh ta không thể nào quên được buổi sáng hôm sau, sau một đêm bị anh ta hành hạ một cách tàn nhẫn, Trình Đoan Ngọ chẳng khác nào một du hồn, cơ thể lõa lồ ôm chặt lấy tấm chăn, mặt trắng bệch, cô cắn răng, thất thần nhìn anh ta. Thái độ đó khiến Lục Ứng Khâm càng thấy bực mình. Hy vọng cuối cùng của cô cũng bị anh ta phá hủy một cách tàn nhẫn như thế này đây. Lục Ứng Khâm lạnh lùng ngồi dậy, mặc quần áo rồi đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn cô, nói: “Cô tưởng rằng cô ngủ với tôi một đêm thì tôi sẽ bỏ qua cho nhà họ Trình sao? Cô nghĩ mình đẹp lắm à? Trình Đoan Ngọ, những người muốn ngủ với tôi nhiều lắm, còn phải xem tôi có hứng hay không đã.” Anh ta thu lại nụ cười mỉa mai, lạnh lùng “hừm” một tiếng rồi thốt ra một tiếng lạnh lùng hơn: “Cút!”

Trình Đoan Ngọ lặng lẽ mặc quần áo, từ đầu đến cuối không phát ra tiếng động, im lặng đến nỗi ngay cả Lục Ứng Khâm cũng không hay biết cô rời đi từ lúc nào.

Nhìn tấm ga trải giường trắng muốt vẫn còn lưu vết máu, Lục Ứng Khâm cũng chẳng biết đó là cái gì. Anh ta chỉ cảm thấy khó chịu và bực bội. Anh ta như bị phát điên, xé nát tấm ga trải giường mà chẳng biết mình đang tức giận vì điều gì nữa.

Anh ta ghét bị khống chế. Thuốc mà cô bỏ vào rượu cho anh ta uống đêm qua hoàn toàn không có khả năng làm anh ta mất tự chủ, nhưng anh ta lại phát hiện ra một điều thật đáng xấu hổ, chính bản thân anh ta cũng có ham muốn bỉ ổi đó với cô. Anh ta cảm thấy ghê tởm, tất cả thật đáng ghê tởm!

Nhưng điều ghê tởm nhất đó là ham muốn với Trình Đoan Ngọ khiến anh ta quên đi lòng hận thù.

 

Hồ đồ 6.1

Trình Đoan Ngọ của tuổi hai mươi tư không giống như Trình Đoan Ngọ của thuở mười bảy nữa. Cô đã không còn ôm ảo tưởng về Lục Ứng Khâm. Trái tim từng sôi sục cũng theo năm tháng mà lạnh lẽo dần. Những thứ mà cô cho là xa hoa kia cuối cùng chỉ đổi lấy sự tiêu điều của nửa cuộc đời còn lại. Những đêm khuya mơ thấy ác mộng, nước mắt lại ướt đẫm khuôn mặt, cô tự hỏi: Vẫn yêu anh ta ư? Còn dám yêu anh ta ư? Nhưng câu trả lời dành cho cô chỉ là sự lạnh lẽo và im ắng của căn phòng.

Sau một tuần chiến tranh lạnh, cuối cùng anh cô cũng đành tha thứ cho cô.

Cuộc sống đôi khi tàn nhẫn đến mức khiến con người ta chỉ có thể thỏa hiệp một cách bất lực.

Cả Trình Đoan Ngọ và Trình Lạc Minh đều bị gánh nặng cuộc sống đè trên lưng, cuộc sống biến họ trở thành những con người tầm thường, thô tục. Cái gọi là tôn nghiêm, khí chất ở họ hoàn toàn biến mất, giờ chỉ còn lại thân xác tiều tụy cố sống cho qua ngày.

Nhiều năm trôi qua, dù có đau đớn thế nào thì cô cũng chưa bao giờ thấy anh trai rơi nước mắt trước mặt cô. Vậy mà, lúc thu dọn đồ đạc của Đông Thiên, nhìn thấy tấm ảnh của thằng bé, anh cô lại khóc.

Cô thấy chua xót. Cô cố gắng hít thở thật sâu để không để lộ chút tiếc nuối hay thương xót, nuốt nước mắt vào trong. Không phải cô vô tình. Nó là con trai cô, cô gần như mất đi mạng sống của mình mới sinh ra nó, làm sao không đau xót? Nhưng cô có thể làm được gì chứ? Cô thấy quá mệt mỏi để có thể tiếp tục đấu tranh với số phận của mình rồi.

Rời khỏi thành phố này để bắt đầu một cuộc sống mới. Đó là điều mà cô và anh cô đã thỏa thuận.

Khoảng thời gian bảy năm đủ để cô nhận thức rõ hiện thực. Lục Ứng Khâm sẽ không yêu cô, sẽ không vì đứa trẻ mà thỏa hiệp, nhượng bộ, cũng sẽ không dành cho cô chút cảm tình nào. Chỉ có duy nhất một điều cô có thể làm được, đó là chấp nhận số phận.

Sau một thời gian không gặp Du Đông, giờ gặp lại, Trình Đoan Ngọ thấy ánh mắt của anh có rất nhiều cảm xúc. Đôi mắt sâu thẳm, gò má gầy gò, anh nhìn cô, do dự rất lâu mới mở miệng nói: “Đoan Ngọ, người nên rời đi không phải là em.”

Trình Đoan Ngọ mỉm cười, sự bi thương còn hơn cả nỗi tuyệt vọng đong đầy trong khóe mắt cô. “Anh Du Đông, không rời khỏi đây thì em biết làm gì?” Rồi cô chống tay lên cằm. Người con gái trong độ tuổi hai mươi tư lẽ ra phải rạng rỡ như hoa, vậy mà Trình Đoan Ngọ lại tiều tụy đến mức đáng thương.

“Ông chủ Lục mà biết em vẫn ở thành phố này thì chắc sẽ khó chịu lắm, giống như có cái gì đó mắc nghẹn ở cổ họng ấy. Anh ta ghét em, anh cũng biết mà. Em không muốn gây thêm bất cứ phiền toái nào nữa, rời khỏi đây là lựa chọn tốt nhất, không có em, anh ta sẽ đối xử tốt hơn với con em, đúng không?” Đôi mắt mệt mỏi đến kiệt sức của cô chớp chớp. Đôi mắt long lanh ấy giờ đây giống như hồ nước đen tĩnh lặng. Cô cúi đầu, lòng đau như cắt, giọng nói cũng nhỏ dần: “Anh Du Đông, Giai Giai và ông chủ Lục chắc… cũng sắp kết hôn. Hy vọng anh có thể nói Giai Giai đối xử với Đông Thiên tốt một chút.”

Du Đông rất muốn nói cho Trình Đoan Ngọ biết rằng, từ khi thoát khỏi phạm vi thế lực của Lục Ứng Khâm, đã rất lâu rồi anh chưa gặp lại em gái, nhưng trước ánh mắt khẩn cầu của Trình Đoan Ngọ, anh không đành lòng nói ra điều ấy, chỉ khản giọng đáp: “Ừ.”

Tâm sự nặng trĩu được trút bỏ, Trình Đoan Ngọ khẽ mỉm cười. Cô nâng tách trà lên nhấp một ngụm, hơi nóng từ tách trà bốc lên khiến mắt cô hơi đỏ. Du Đông nhìn bàn tay gầy guộc và yếu đuối đang cầm tách trà, không thể tưởng tượng nổi trong từng ấy năm, đôi vai yếu ớt của cô đã phải chịu đựng gánh nặng gia đình như thế nào.

Một thiên kim tiểu thư kiêu ngạo, bốc đồng rốt cuộc đã phải trải qua những ngày tháng như thế nào mà thành ra bộ dạng như ngày hôm nay, Du Đông thực sự không thể tưởng tượng được.

Du Đông trầm lặng nhìn cô, nơi đáy mắt dâng lên cảm giác thương hại, hồi lâu sau mới nói: “Đoan Ngọ, nếu cần anh giúp gì, cứ nói nhé!”

Trình Đoan Ngọ gật đầu rồi thở dài, nói: “Những lúc mệt nhất, khổ nhất, em cũng đã từng nghĩ đến cái chết…” Cô chớp mắt nhìn Du Đông, mỉm cười, nói tiếp: “Anh đừng coi thường em nhé, lúc ấy em thực sự rất tuyệt vọng, tiền cũng không có một xu, bệnh viêm phổi của Đông Thiên lại tái phát, em ôm con đứng trên tầng cao nhất của bệnh viện, suýt nữa thì nhảy xuống rồi.” Cô im lặng một lúc rồi buông tiếng thở dài, hồi tưởng chuyện quá khứ khiến cô thấy xót xa. Dư vị của nỗi xót xa ấy không hề thay đổi, dù có muốn nuốt xuống cũng không dễ dàng chút nào. “Sau đó, anh trai em tìm thấy mẹ con em, anh ấy chau mày rồi quát ầm lên, nói với em rằng: “Đoan Ngọ, em có bị điên không đấy? Đến cái chết em cũng không sợ mà giờ lại sợ sống sao?””

Cô ngước lên. Trong khoảnh khắc ấy, Du Đông sửng sốt. Trình Đoan Ngọ thực sự đã hoàn toàn biến thành một người khác.

“Anh Du Đông, em sẽ sống thật tốt, không phải vì bất cứ ai mà là vì chính bản thân em.”

“…”

Trình Đoan Ngọ đã không còn là thiếu nữ cao ngạo của ngày xưa. Giờ đây, tuy cuộc sống của cô có vất vả nhưng nghị lực sống thì mãnh liệt. Du Đông cảm thấy cô hấp dẫn hơn rất nhiều so với trước kia.

Anh nhớ trước kia anh đã từng không biết lượng sức mình mà thích Trình Đoan Ngọ, cuối cùng cũng bị Trình Lạc Minh “dạy cho một bài học”. Khi ấy, nhà họ Trình quyền cao, chức trọng như vậy, đâu dễ để người khác tiếp cận. Trình Lạc Minh đã không chút nể mặt, khinh thường nói: “Cậu dựa vào cái gì mà thích em gái tôi chứ? Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!”

Lúc đó, Du Đông chỉ biết lặng im đứng sau lưng anh ta, tức giận siết chặt bàn tay, cắn răng chịu đựng, không dám nói lời nào. Anh đúng là “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga”, vì thế anh nhẫn nhịn không nói ra. Những năm sau đó, anh chứng kiến Trình Đoan Ngọ lớn lên từng ngày, ngày càng lộng lẫy, rồi cô đem lòng yêu Lục Ứng Khâm, từng bước lao xuống vực sâu và chẳng bao giờ có thể quay lại được…

Chưa bao giờ anh thấy vui sướng khi Trình gia rơi vào cảnh vô cùng túng quẫn bởi anh sợ nếu như thế, anh sẽ chẳng bao giờ dám tiếp cận Trình Đoan Ngọ. Anh luôn cảm thấy so với Trình Đoan Ngọ, tình cảm của anh rất tầm thường. Cho dù là bây giờ, anh vẫn không xứng với cô.

Biểu lộ của Trình Đoan Ngọ đã mang lại cho Du Đông sự cổ vũ vô hạn. Nhiều năm trước, vì tự ti mà anh đã bỏ qua cơ hội thể hiện tình cảm của mình. Nhiều năm sau, anh nhận ra rằng, nửa cuộc đời còn lại anh sẽ không để mình tiếp tục hối hận nữa. Bàn tay đang nắm chặt nãy giờ dần buông lỏng rồi cuối cùng đặt nhẹ lên bàn tay của Trình Đoan Ngọ. Giọng anh run run vì xúc động, anh nghe thấy giọng nói của chính mình đang vang vọng bên tai: “Đoan Ngọ, đừng đi nữa, sau này… ở bên cạnh anh nhé…”

“…”

Trên đường về nhà, Trình Đoan Ngọ rất xúc động, bước chân cứ nhẹ bẫng, giống như đang bước trên những đám mây vậy.

Cách mà Du Đông biểu lộ tình cảm đơn giản mà chân thành. Anh nói: “Sau này… ở bên cạnh anh nhé…” Trình Đoan Ngọ thực sự rất ngạc nhiên. Hai mươi tư tuổi, Trình Đoan Ngọ đã trở thành một cô gái rất thực tế, không còn chờ đợi một tình yêu tuyệt vời nữa, cô chỉ muốn được sống yên ổn qua ngày. Lời nói chân thành của Du Đông khiến trái tim dường như đã biến thành tro tàn của cô bỗng chốc bùng cháy trở lại.