Nhắm mắt 9.3

 

Một lúc sau, Bạc Cận Ngôn mặc áo choàng tắm đi xuống tầng một, mái tóc ngắn ướt rượt dính vào trán, gương mặt trông càng trắng trẻo. Anh đi thẳng đến bên chiếc sofa trong phòng khách rồi ngồi xuống, tiện tay cầm một cuốn sách lên đọc.

“Tối nay còn có việc gì không?” Giản Dao hỏi.

Bạc Cận Ngôn chẳng thèm ngẩng đầu. “Không.”

“Chúng ta không cần trợ giúp cảnh sát tìm kiếm thi thể nạn nhân và tên tội phạm sao?”

Anh nhướng mắt liếc nhìn cô. “Đó là công việc của cảnh sát. Tôi chỉ phụ trách phân tích vụ án.”

Giản Dao lập tức hiểu lời anh nói. Cảnh sát huy động một lực lượng lớn, có khả năng tìm kiếm xác nạn nhân cả đêm, cô và anh cũng chẳng giúp được gì. Thế là cô đứng dậy, nói: “Vậy tôi về nhà trước, ngày mai tôi lại đến.”

Bạc Cận Ngôn bình thản giở sách, nhẹ nhàng thốt ra hai từ: “Không được!”

Giản Dao ngạc nhiên nhìn anh, nghe anh từ tốn nói tiếp: “Bây giờ toàn bộ thời gian của em đều thuộc về tôi.”

Giản Dao ngẩn người, mở to mắt nhìn gương mặt nhìn nghiêng của anh. Nếu là người đàn ông khác, ít nhiều câu nói này cũng mang hàm ý chòng ghẹo và mờ ám. Nhưng lời nói thốt ra từ miệng Bạc Cận Ngôn, đương nhiên đúng nghĩa đen của từ ngữ.

Nhưng chẳng phải hết việc rồi sao?

Giản Dao lên tiếng: “… Tôi về nhà trước, khi nào anh gọi, tôi sẽ đến ngay.”

“Không được. Nếu nửa đêm cần đi xem thi thể nạn nhân, lẽ nào tôi còn phải mất thời gian lái xe đến đón em?”

Giản Dao im lặng trong giây lát. Bây giờ bắt được tên tội phạm sớm ngày nào thì sẽ ngăn cản được hắn giết người sớm ngày đó.

Cô hỏi: “Vậy tôi ngủ ở đâu?”

“Phòng của Phó Tử Ngộ.”

 

Đêm đã khuya, Giản Dao nằm trên chiếc giường rộng lớn, ngắm nhìn rừng núi tối đen bên ngoài cửa sổ. Cô không tài nào ngủ nổi.

Đã mười một giờ đêm, Bạc Cận Ngôn vẫn chưa ngủ. Trong đêm tối yên tĩnh, cô có thể nghe thấy tiếng bước chân của anh ngoài hành lang. Thậm chí cô còn nghe thấy tiếng anh lật giở trang sách, viết chữ trên tấm bảng trắng và tiếng động nhẹ ở căn phòng làm việc bên cạnh. Sau đó, Giản Dao bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.

“Giản Dao, bọn anh đã phát hiện ra thi thể nạn nhân.” Đầu kia điện thoại truyền đến tiếng gió thổi ù ù, tiếng người ồn ào, huyên náo. Lý Huân Nhiên ngừng vài giây, giọng nói của anh vô cùng nặng nề: “Rất nhiều.”

Giản Dao lập tức ngồi bật dậy, rời khỏi phòng.

Hành lang tối om, cô đi đến phòng Bạc Cận Ngôn, gõ cửa, gọi anh nhưng không có ai trả lời. Giản Dao lại rút điện thoại, gọi vào di động của anh nhưng vẫn không có người bắt máy, bên trong phòng cũng không vang lên chuông điện thoại. Hay là nửa đêm anh đã đi ra ngoài?

Giản Dao chạy xuống tầng một, mở tủ tìm chìa khóa. Khi cô đẩy cánh cửa phòng ngủ của Bạc Cận Ngôn, một luồng khí nóng thổi vào mặt cô. Anh mở điều hòa nóng.

Phòng tối om. Giản Dao lờ mờ nhìn thấy một chiếc giường cỡ lớn đặt giữa phòng, trên giường có người đang nằm. Giản Dao bật đèn, gọi hai tiếng, Bạc Cận Ngôn vẫn không tỉnh giấc. Cô đành tiến lại gần.

Ga trải giường màu xanh da trời nhạt, trông rất ấm áp, dễ chịu. Bạc Cận Ngôn mặc áo choàng tắm dày mềm mại, nằm im ở giữa giường. Dáng vẻ của anh lúc ngủ rất ngay ngắn, anh nằm thẳng người, hai tay duỗi thẳng đặt hai bên sườn. Anh đang nhắm mắt ngủ nên hàng lông mi và lông mày trông càng đen nhánh, vẻ mặt rất ôn hòa.

Giản Dao lay lay cánh tay anh, gọi: “Bạc Cận Ngôn!”

Anh vẫn bất động.

Giản Dao chỉ còn cách vỗ nhẹ vào mặt anh hai cái. “Mau tỉnh dậy đi!”

Cuối cùng, anh cũng có phản ứng, lông mày hơi nhướn lên. Giản Dao tưởng anh thức giấc, ai ngờ anh vẫn nhắm mắt, giơ tay lên, túm lấy tay cô. Giản Dao ngẩn người. Bạc Cận Ngôn cầm tay cô, đưa lên miệng, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng. Lòng bàn tay truyền đến xúc cảm ấm nóng, mềm mại, hơi thở đàn ông phả vào làn da giá lạnh của cô. Cảm giác buồn buồn từ lòng bàn tay truyền đến sống lưng, khiến Giản Dao cứng đờ người. Khi cô định rút tay về, liền nghe thấy giọng nói trầm ấm của anh, tựa hồ vô thức lẩm bẩm: “Thần Mặc… tự đi ngủ đi…”

Giản Dao nhíu mày. Thần Mặc?

Theo phản xạ, trong đầu cô lập tức xuất hiện ý nghĩ, đây là tên bạn gái của anh?

Giản Dao không nghĩ ngợi nhiều, cố rút tay về. Hàng lông mi của Bạc Cận Ngôn rung rung, đôi mắt đen cuối cùng cũng từ từ mở ra. Bốn mắt nhìn nhau. Bạc Cận Ngôn vẫn nằm bất động, nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo. “Tại sao em xuất hiện trong phòng tôi?”

Trên bàn tay của Giản Dao vẫn còn lưu lại cảm giác ấm nóng, cô vội lên tiếng: “Bọn họ tìm thấy xác nạn nhân rồi.”

Giản Dao quay về phòng thay quần áo. Khi cô ra đến ngoài hành lang, Bạc Cận Ngôn đã mặc com lê, đi giày da chỉnh tề. Anh đột nhiên dừng bước, cúi đầu nhìn xuống đất. “Trầm Mặc[1], đừng đứng chắn đường!”

Giản Dao thuận theo ánh mắt của Bạc Cận Ngôn, mới phát hiện một con rùa rất lớn đang đứng giữa cửa phòng anh. Con rùa đó dường như hiểu tiếng người, chậm chạp đi về một bên mép cửa.

 


[1] Chữ Thần và chữ Trầm đồng âm nên lúc đầu Giản Dao hiểu nhầm là Thần Mặc.

 

-footnX�i:�4A8�<f=”#_ftnref1″ name=”_ftn1″ title=””>[1] Ý chỉ điều tra viên tài giỏi.

 

 

Advertisements

Nhắm mắt 9.2

Trời sập tối.

Trong phòng hội nghị, đèn điện sáng như ban ngày, những người cảnh sát hình sự ngồi vây quanh một chiếc bàn tròn, lãnh đạo cục cũng ngồi lẫn với bọn họ, bầu không khí nặng nề và căng thẳng. Không một lời thừa thãi, sau câu giới thiệu đơn giản của Lý Huân Nhiên, Bạc Cận Ngôn được mời lên bục phát biểu. Giản Dao tìm một cái ghế ở góc phòng, ngồi xuống đó.

Dưới ánh đèn tuýp, bộ com lê với đường may chỉn chu màu đen càng tôn lên thân hình cao gầy và gương mặt trắng trẻo, tuấn tú của Bạc Cận Ngôn. Sắc mặt anh không chút biểu cảm, ánh mắt lãnh đạm lướt qua mọi người. Tất cả những điều này khiến từ người anh toát lên khí chất không dễ tiếp cận, hoàn toàn khác người đàn ông mỉm cười ôn hòa từng ôm Giản Dao vào lòng và người đàn ông ngạo mạn độc mồm độc miệng trước đó. Bạc Cận Ngôn bây giờ trông càng nghiêm túc và lạnh lùng.

Trong không khí trầm mặc, Bạc Cận Ngôn từ tốn lên tiếng: “Chúng ta cần tìm một người đàn ông sống ở đây, từ hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, diện mạo bình thường, chiều cao trung bình, dáng người hơi gầy, thường xuyên ra vào khu vực xảy ra các vụ án. Rất có khả năng hắn là nhân viên ở đó. Đây là nguyên nhân khiến hắn không thu hút sự chú ý của người khác. Hắn tương đối thông minh, cũng rất cẩn thận. Trước khi gây án, hắn sẽ thận trọng quan sát. Hắn có sở thích riêng về nạn nhân. Đối tượng hắn lựa chọn đều là các cậu bé nông thôn lên thành phố làm thuê, bỏ học hoặc thích chơi bời. Những đứa trẻ này không có nhiều kinh nghiệm sống, cũng không đề phòng người lạ như các bé gái, thể lực không bằng đàn ông trưởng thành nên dễ bị dụ dỗ, khống chế. Đa phần địa điểm gây án đều nằm ở khu vực đông người qua lại, vì vậy tên tội phạm không thể dùng bạo lực để bắt nạn nhân mà thông qua dụ dỗ bằng lời nói. Hắn rất có khả năng giao tiếp. Đầu tiên, hắn sẽ tiếp xúc, trò chuyện với nạn nhân, giành được sự tín nhiệm ban đầu. Tiếp theo, hắn sẽ lấy một số lý do như mời ăn uống, giới thiệu công việc… để dụ đối phương đến địa điểm hắn đã nhắm trước, sau đó sát hại nạn nhân. Trong cả quá trình gây án, tên tội phạm không sử dụng xe hơi, bởi xe hơi dễ thu hút sự chú ý. Hơn nữa, hắn cũng không có xe. Hắn sống một mình. Điều kiện kinh tế không đủ để mua nhà, hắn thuê nhà ở gần chợ nông sản hoặc là căn hộ do bố mẹ để lại, vị trí tương đối hẻo lánh. Nhà hắn rất có khả năng là địa điểm gây án. Trên đây là chân dung sơ bộ của tên tội phạm. Sau khi tìm ra thi thể, tôi sẽ phác họa hoàn chỉnh chân dung của hắn.”

Bạc Cận Ngôn phát biểu xong, cả căn phòng im lặng như tờ.

Giản Dao nhìn Bạc Cận Ngôn từ xa. Cô trầm tư suy nghĩ, mô tả của anh đúng là khiến trong đầu cô dần hiện lên hình ảnh một người đàn ông. Hắn tựa hồ là người dân bình thường nhất trong thành phố này. Nhưng cuộc sống và phương thức phạm tội của hắn được Bạc Cận Ngôn phác họa hết sức sống động.

Bạc Cận Ngôn lại nói: “Các anh có thể đưa ra câu hỏi.”

Bên ngoài cửa sổ, trời tối đen. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Lý Huân Nhiên là người lên tiếng trước: “Phó giáo sư Bạc, tại sao tên tội phạm có độ tuổi từ hai mươi lăm đến ba mươi?”

“Tuổi tác của hắn không thể quá nhỏ. Quá nhỏ sẽ không có điều kiện kinh tế và căn hộ độc lập, khó thực hiện hành động dụ dỗ và giết người. Hắn cũng không quá lớn tuổi. Hai người đàn ông cách biệt tuổi tác quá lớn đi cùng nhau, ít nhiều cũng thu hút sự chú ý. Ngoài ra, hắn là một tên có tâm lý biến thái. Tâm lý biến thái thường manh nha từ thời thanh xuân. Biến thái đến mức độ giết người, thông thường cần thời gian ủ bệnh từ mười năm trở lên.” Bạc Cận Ngôn trả lời rất nhanh.

Lý Huân Nhiên ngẫm nghĩ, lại hỏi: “Tại sao hắn sống gần chợ nông sản, cũng là địa điểm nạn nhân đầu tiên mất tích?”

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn anh. “Tên tội phạm đúng là thông minh và to gan hơn người bình thường, nhưng hắn cũng chỉ có thế mà thôi. Từ việc hắn lựa chọn nạn nhân là thanh thiếu niên yếu ớt đến thủ đoạn gây án đơn điệu, có thể thấy, với tư chất có hạn của mình, ở lần đầu tiên gây án, hắn tuyệt đối không dám đi xa nhà vài cây số đến nơi mà hắn không quen thuộc. Hắn cũng không chắc chắn có thể thuyết phục nạn nhân cùng mình đi tới địa điểm xa xôi.”

Mọi người đều gật gù. Ban đầu nghe kết luận của Bạc Cận Ngôn, ai nấy đều cảm thấy không thể tin nổi. Nhưng nghe sự phân tích của anh, bọn họ ngộ ra tất cả đều hết sức đơn giản. Sau Lý Huân Nhiên, những người khác lần lượt lên tiếng, nói ra nghi vấn của mình. Sắc mặt Bạc Cận Ngôn lãnh đạm, không thể hiện sự nhiệt tình. Nhưng đúng như anh nói, anh không chế nhạo, mỉa mai. Câu trả lời của anh ngắn gọn và rất rõ ràng.

Cuối cùng, sau khi mọi người đã hỏi tương đối, Lý Huân Nhiên đột nhiên lên tiếng: “Phó giáo sư Bạc, tại sao anh nói sau khi tìm thấy thi thể nạn nhân, anh có thể phác họa hoàn chỉnh chân dung của tên tội phạm?”

Phòng hội nghị lại rơi vào trạng thái tĩnh lặng.

Bạc Cận Ngôn đứng dưới ánh đèn sáng. Anh nhìn lướt qua mọi người, đôi mắt dài trong suốt cuối cùng cũng vụt qua ý cười kiêu ngạo. “Bởi vì mọi tiếng nói từ nội tâm của hắn đều phản ánh trên thi thể nạn nhân.”

 

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn về đến ngôi biệt thự đã là hơn chín giờ tối. Vừa vào nhà, Bạc Cận Ngôn thong thả đi lên cầu thang. Giản Dao đứng dưới, hỏi: “Bây giờ chúng ta làm gì?”

“Đi tắm.”

Giản Dao ngồi dưới nhà chờ đợi. Hôm nay là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến năng lực nghề nghiệp của Bạc Cận Ngôn. Ấn tượng của cô về anh đã có sự thay đổi lớn. Người đàn ông này trong công việc đáng kính hơn trong cuộc sống rất nhiều lần. Trông anh giống một thần thám[1] thực thụ, tuy vẫn hơi cao ngạo và khó gần nhưng anh khiến người khác thấy đáng tin cậy. Vì vậy, dù thời gian không còn sớm, Giản Dao vẫn theo anh về ngôi biệt thự, toàn tâm toàn ý phối hợp điều tra. Cô không ngủ nghỉ cũng chẳng sao.


[1] Ý chỉ điều tra viên tài giỏi.

 

Nhắm mắt 9.1

Vùng núi yên tĩnh, xe cảnh sát lao nhanh trên đường quốc lộ, phát ra tiếng máy nổ rì rì đơn điệu. Bạc Cận Ngôn vừa dứt lời, trong xe trở nên vô cùng yên tĩnh. Giản Dao cảm thấy tức ngực, ánh mắt dừng lại ở lớp vải bọc màu xanh lam của ghế ngồi phía trước, nhất thời im lặng. Người cảnh sát lái xe trung tuổi trầm mặc từ đầu đến cuối đột nhiên lên tiếng: “Phó giáo sư Bạc, ý của cậu là… những đứa trẻ đó đã bị giết?”

Ý cười trên mặt Bạc Cận Ngôn lập tức tan biến. “Đúng.”

Cảnh vật ngoài cửa sổ vẫn vun vút trôi qua không ngừng. Giản Dao hỏi: “Cho dù chỉ là một người gây án, cũng có khả năng là kẻ bắt cóc, buôn bán trẻ em. Tại sao anh lại cho rằng đó là tên giết người hàng loạt?”

Gương mặt tuấn tú của Bạc Cận Ngôn không chút biểu cảm. Nơi đáy mắt anh từ từ hiện lên vẻ nghiêm nghị. “Bởi tôi hiểu bọn chúng.”

Giản Dao im lặng vài giây rồi bắt đầu gọi điện thoại. Mặc dù trong lòng vô cùng nghi hoặc nhưng sự việc cấp bách, cô chỉ còn cách chuyển suy đoán của Bạc Cận Ngôn cho cảnh sát.

Ở đầu kia điện thoại, Lý Huân Nhiên và các cảnh sát hình sự trong phòng vô cùng chấn động. Giọng nói của Lý Huân Nhiên trở nên nghiêm túc: “Tại sao? Anh ta rút ra kết luận này từ đâu?”

Giản Dao nói: “Anh đợi một lát.” Cô buông điện thoại, quay sang Bạc Cận Ngôn: “Họ muốn biết nguyên nhân.”

Bạc Cận Ngôn tựa đầu vào ghế, nhắm mắt. “Khi nào về, tôi sẽ báo cáo giản lược. Bây giờ em hãy bảo bọn họ đi tìm thi thể nạn nhân trước.”

Nghe đến từ “thi thể”, Giản Dao giật mình. Sau khi cô chuyển lời của Bạc Cận Ngôn, đám người ở đầu kia điện thoại vẫn chưa hết kinh ngạc. Đội cảnh sát hình sự trong nước không có chuyên gia tâm lý tội phạm nên bọn họ không hiểu khái niệm “báo cáo giản lược” của Bạc Cận Ngôn là như thế nào. Lý Huân Nhiên lên tiếng: “Giản Dao, sự việc này quá nghiêm trọng. Mọi người đều chờ đợi, Cục trưởng cũng vừa đến đây. Em hãy bảo Phó giáo sư Bạc nói rõ với bọn anh.”

Giản Dao lại quay sang Bạc Cận Ngôn: “Anh có thể tiến hành “báo cáo giản lược” qua điện thoại với họ được không?”

Bạc Cận Ngôn mở mắt, lặng lẽ nhìn cô. “Lần báo cáo giản lược gần đây nhất của tôi là ở hội trường trung tâm Berkeley thuộc Đại học Maryland. Bây giờ em bảo tôi…” Anh đưa mắt ra ngoài cửa sổ. “… tiến hành báo cáo giản lược tại trạm thu phí thôn Mã Đầu, huyện Vụ Lâm trên đường quốc lộ 108?”

Giản Dao thấy buồn cười nhưng cô vẫn nghiêm túc trả lời: “Thế thì sao? Một khi lý luận của anh đúng đắn, anh đứng ở đâu cũng sẽ khiến người khác giác ngộ.”

Bạc Cận Ngôn lấy khẩu trang, đeo lên miệng, xem ra không để tâm đến ý kiến của cô. Giản Dao nhìn đồng hồ, còn hơn một tiếng nữa mới về đến thành phố Đồng. Cô không thể nói thẳng với cảnh sát rằng Bạc Cận Ngôn không muốn giải thích. Thế là cô cân nhắc từ ngữ, nói với Lý Huân Nhiên: “Chuyện là như vậy, Phó giáo sư Bạc đang chuẩn bị nội dung báo cáo, có một số chứng cứ cần bổ sung nên bây giờ không rảnh rỗi. Lát nữa tới thành phố Đồng, Phó giáo sư sẽ lập tức giải thích với mọi người, nội dung báo cáo giản lược sẽ hoàn chỉnh hơn…”

Cô đang nói chuyện điện thoại, Bạc Cận Ngôn ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm thấp của anh vui vẻ như tiếng ngâm nga: “Trợ lý đều là những kẻ lừa đảo…”

Giản Dao còn chưa cúp điện thoại, cô nói mà không hề nghĩ ngợi: “Anh câm mồm ngay!”

 

Xe ô tô về đến cục cảnh sát lúc chạng vạng. Từ xa, Giản Dao đã nhìn thấy Lý Huân Nhiên và mấy cảnh sát đứng dưới tòa nhà chờ đợi. Ánh mắt cô bất giác di chuyển lên tầng ba, tới một căn phòng bật đèn sáng trưng. Đó là phòng hội nghị lớn của đội cảnh sát hình sự. Vừa rồi Lý Huân Nhiên thông báo qua điện thoại, Bạc Cận Ngôn sẽ tiến hành báo cáo ở nơi đó.

Lần cô bị đưa đến phòng hội nghị trước đây là năm sáu tuổi.

Giản Dao đang chìm trong suy tư, bên tai cô bất ngờ vang lên giọng nói trầm ấm như có nhạc điệu: “Khóe miệng xệ xuống, mặt hơi cúi xuống, mí mắt trên cụp xuống… Tại sao tôi vừa nhìn thấy biểu hiện đau khổ điển hình được che giấu dưới vẻ bình tĩnh của em?”

Giản Dao không ngờ Bạc Cận Ngôn nhạy bén đến mức đó bởi sắc mặt cô rõ ràng bình thản như lời anh nói. Bạc Cận Ngôn nhìn cô chăm chú. Anh tỏ ra đã hiểu rõ vấn đề: “Ừm… Xem ra phán đoán lần trước của tôi có sai lệch. Nỗi bi thương trong lòng em có liên quan đến bố em.”

Giản Dao nói: “Anh lầm to! Vừa rồi tôi cảm thấy đau khổ là bởi anh sắp tiến hành báo cáo giản lược với đội cảnh sát hình sự.”

Đôi mắt dài của Bạc Cận Ngôn nheo nheo. Anh cúi thấp người để đứng ngang bằng với Giản Dao rồi nhìn thẳng vào mắt cô. “Cô trợ lý, em uống nhầm thuốc đấy à?”

Giản Dao lập tức lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách với anh. “Chính vì là trợ lý của anh nên tôi rất thành khẩn khuyên anh một câu, bên trong đều là những cảnh sát hình sự trung thành và kính nghiệp. Có lẽ họ không lợi hại bằng anh trong lĩnh vực điều tra vụ án nhưng lát nữa, khi tiến hành báo cáo, tôi mong anh đừng chế giễu họ. Nếu họ đưa ra thắc mắc, anh hãy kiên nhẫn trả lời.”

Giản Dao nói câu này là bởi hễ lên tiếng thì câu nào của Bạc Cận Ngôn cũng có thể khiến người đối diện tức chết. Hơn nữa, thái độ trước đó của anh với cảnh sát không mấy hòa nhã, thân thiện. Nào ngờ Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người, nhìn cô bằng ánh mắt ngạo mạn. “Sợi dây thần kinh nào trên bộ não của em nảy ra ý nghĩ kỳ lạ này?”

Giản Dao ngẩn người, nghe anh nói tiếp: “Từ trước đến nay tôi chế giễu người khác không phải vì chênh lệch IQ hay ỷ vào ưu thế chuyên ngành của mình. Tính chất công việc của cảnh sát hình sự và tôi hoàn toàn khác nhau. Tại sao tôi phải chế giễu bọn họ vì họ không hiểu tâm lý tội phạm?”

Nói xong, Bạc Cận Ngôn điềm nhiên quay người, sải bước dài về phía trước.

Nhắm mắt 8.3

Giản Dao hỏi: “Anh có phát hiện gì mới không?”

Bạc Cận Ngôn vẫn trầm tư, tựa hồ không nghe thấy. Vài giây sau, anh mới từ từ ngoảnh đầu, nhìn Giản Dao bằng ánh mắt thờ ơ. “Ra ngoài.”

Giản Dao lập tức quay người rời đi. Nhưng ra đến cửa phòng, cô lại nghe anh nói tiếp: “Cô cũng đi tìm. Đầu óc cô không phải để trưng bày. Tôi cần bất cứ tin tức nào liên quan đến Phó Minh Nghĩa. Trong ngôi nhà này chắc chắn có manh mối liên quan đến việc thằng bé đi đâu hôm bị mất tích.”

Giản Dao đã quen với cách nói chuyện của anh. Cô không tức giận, cũng chẳng thèm bận tâm. Cô đi một vòng quanh sân, dừng bước trước chuồng nuôi gia cầm ở sau nhà. Giản Dao tiến lại gần, trong chuồng có mấy chục con gà. Cô đoán đây là một trong những nguồn thu nhập của gia đình. Trên cái tủ bên cạnh chuồng gà còn có một khay trứng gà. Giản Dao ngẩn ra vài giây rồi đi tìm mẹ Phó Minh Nghĩa.

Một lúc sau, Giản Dao quay lại phòng ngủ của Phó Minh Nghĩa.

“Tôi có một số phát hiện, nhưng chưa chắc đã có tác dụng.” Giản Dao lên tiếng.

Bạc Cận Ngôn không nhìn cô, sắc mặt vẫn vô cảm. “Cô nói đi.”

Giản Dao liếc qua gương mặt nhìn nghiêng tuấn tú của anh. Nghĩ đến việc trước mặt mình là chuyên gia nổi tiếng thế giới, cô cảm thấy một khi nói ra, thế nào cũng bị anh chê cười.

Giản Dao dè dặt lên tiếng: “Thành tích học tập của Phó Minh Nghĩa thuộc loại trung bình, thỉnh thoảng còn không đạt yêu cầu. Cậu ta có quan hệ tốt với bạn học, rất thích chơi game. Nhưng do nhà nghèo nên cậu ta thường chỉ lượn lờ ở quán net hoặc quán game…”

Lúc Giản Dao nói chuyện, Bạc Cận Ngôn vẫn trầm tư, không biết anh có nghe thấy lời cô nói hay không. Giản Dao tiếp tục: “Hôm mất tích, Phó Minh Nghĩa có mang một giỏ trứng gà cho người cô ruột…”

“Dừng lại!” Phó Cận Ngôn đột nhiên cắt ngang lời Giản Dao, nhìn cô bằng ánh mắt sáng ngời và sắc bén. “Sao cô biết chuyện đó?”

Giản Dao đáp: “Tại vì sau nhà có chuồng gà. Tôi nghĩ nếu bố mẹ cậu bé để cậu bé đến nhà cô sống một thời gian, thế nào cũng gửi chút quà, ví dụ trứng gà nhà chẳng hạn. Tôi đã đi hỏi mẹ Phó Minh Nghĩa, đúng là hôm đó cậu ta mang theo một giỏ trứng. Trước đây, cậu bé cũng thường mang trứng gà cho cô ruột. Tuy nhiên, những điều này chắc không liên quan, tôi không tìm ra manh mối khác…”

Giản Dao dừng lại bởi Bạc Cận Ngôn đột nhiên tiến lên một bước, cúi người, ôm cô vào lòng.

Buổi trưa, ánh nắng ấm áp, căn phòng tĩnh mịch. Người Giản Dao cứng đờ, Bạc Cận Ngôn nhanh chóng buông người cô, nhưng vẫn nhìn cô chăm chú, nơi đáy mắt ẩn hiện ý cười vô cùng ôn hòa.

“Sao em nghĩ ra điều này? Mang trứng gà cho cô ruột? Em đúng là thiên tài.”

Giản Dao trả lời: “Đây là cách đối nhân xử thế cơ bản…”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười. “Phó Tử Ngộ nói em là người có tri thức, hiểu lý lẽ, sẽ bổ sung cho tôi. Hừm, cũng có lúc cậu ta đoán bừa mà lại đúng.”

Giản Dao: “…”

Bạc Cận Ngôn mở điện thoại di động, chỉ vào một điểm trên bản đồ thành phố. “Phó Minh Nghĩa mất tích ở nơi này.”

Giản Dao xem kĩ, đó là chợ nông sản. Cô hỏi: “Tại sao?”

Thái độ của Bạc Cận Ngôn lúc này đặc biệt hòa nhã, anh mỉm cười. “Come on! Thằng bé xách một giỏ trứng gà, đi đâu cũng không tiện. Tại sao nó không đến nhà cô ruột ngay? Lẽ nào nó cầm cả giỏ trứng gà đi chơi hay tới quán game? Em đã từng thấy một người nào như vậy chưa? Thằng bé rất thích chơi game, lại không có tiền. Do đó, khả năng lớn nhất là hôm đó nó lén lút mang trứng gà đi bán. Nó cũng thường đem trứng gà tới nhà cô ruột nên bán một, hai lần sẽ không bị phát hiện. Ở gần chợ nông sản có quán game, hơn nữa cũng cách nhà cô ruột không xa.”

Giản Dao nghe xong, gật đầu. “Nhưng việc chúng ta tìm ra địa điểm Phó Minh Nghĩa mất tích có tác dụng gì?”

Ý cười trên khóe miệng Bạc Cận Ngôn càng rõ.

 

Hai người ra xe, lên đường quay về thành phố Đồng.

Bạc Cận Ngôn cầm laptop, cúi đầu viết lách. Giản Dao chống cằm nhìn anh, gửi tin nhắn thứ ba cho Lý Huân Nhiên.

Một lúc sau, Bạc Cận Ngôn quẳng laptop vào lòng cô. “Gọi điện thoại cho cậu ta.”

Giản Dao cầm laptop, đọc lướt qua nội dung. Cô giật mình khi thấy những dòng chữ:

“Nam giới, 25 đến 30 tuổi, người bản xứ, dáng người hơi gầy, ngoại hình bình thường;

Sống trong phạm vi cách chợ nông sản 3 km, địa điểm làm việc cũng ở khu vực gần đó;

Không có xe hơi;

Đối tượng có khả năng giao tiếp tốt, biết cách ăn nói, thường xuyên ra vào quán game hoặc phòng chiếu phim…”

Giản Dao quay sang nhìn anh. “Những điều này… Tại sao? Tại sao tên tội phạm lại sống gần địa điểm nạn nhân đầu tiên mất tích? Tại sao hắn từ hai mươi lăm đến ba mươi tuổi?”

Bạc Cận Ngôn để hai tay ra sau gáy. “Sáng nay em đã xem tấm bảng trắng của tôi? Nguyên nhân đều ở trên đó.”

Giản Dao nỗ lực hồi tưởng, trong khi Bạc Cận Ngôn mở bản đồ trên điện thoại, chỉ tay vào một điểm. “Báo với bọn họ, lập tức tìm kiếm ở rừng cây phía đông chợ nông sản. Một khi có phát hiện gì, hãy gọi điện cho chúng ta ngay.”

Giản Dao giật mình. “Phát hiện gì cơ?”

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn cô. “Em đã nghĩ đến rồi, tại sao còn hỏi tôi?”

Mặt Giản Dao biến sắc. Bạc Cận Ngôn mỉm cười, nụ cười của anh sáng chói, ánh mắt lấp lánh, giọng nói trầm ấm, vô cùng dễ nghe: “Cô trợ lý thân yêu, tôi đã từng nói với em, tôi chỉ bắt tội phạm hung ác nhất. Tội phạm bắt cóc, buôn người đã lỗi thời. Kẻ giết người hàng loạt mới là khẩu vị của tôi.”

 

Nhắm mắt 8.2

Giản Dao bị “chiếu tướng” hồi lâu nên cảm thấy không tự nhiên. Anh lắc đầu. “Không bắt mắt như mấy ngày trước, tốt nhất cô nên mặc theo phong cách đó.”

Giản Dao nhìn anh, ánh mắt ngạc nhiên, nhưng anh tiếp tục ăn, không để ý đến cô. Phụ nữ đều thích nghe người khác khen ngợi hình thức bề ngoài. Đặc biệt, câu nói đó lại thốt ra từ miệng Bạc Cận Ngôn.

Giản Dao hiếm có dịp mỉm cười với anh. “Được.”

Sau khi ăn xong, Bạc Cận Ngôn đứng dậy. Tuy vẫn mặc bộ đồ ngủ và đi chân đất nhưng anh đã hoàn toàn trở lại vẻ cao ngạo thường thấy.

“Cô trợ lý nghiệp dư, xin hãy sắp xếp tài liệu ở tầng trên, sau đó cầm ra xe đợi tôi.”

Một chiếc xe cảnh sát đỗ trên đường cái gần ngôi biệt thự. Người tài xế đã đến được một lúc.

Giản Dao ngồi ở ghế sau, xem tài liệu vài phút mới thấy Bạc Cận Ngôn từ con đường nhỏ đi ra. Anh mặc bộ com lê nghiêm chỉnh, khoác thêm chiếc áo khoác đen dài, càng tôn lên nước da trắng. Anh quàng chiếc khăn màu cà phê, còn đeo khẩu trang cỡ lớn, chỉ để lộ đôi mắt đen dài.

Bạc Cận Ngôn ngồi vào ghế sau ô tô cạnh Giản Dao. Lúc này, anh mới tháo khẩu trang, ném sang một bên, bình thản cất lời: “Có thể xuất phát rồi.”

“Tại sao anh lại đeo khẩu trang?” Giản Dao hiếu kỳ.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ. “Cô không cảm thấy lạnh sao?”

Giản Dao trả lời: “Tôi không…”

Mặc dù nói vậy nhưng cô biết nhiều người miền Bắc không thích ứng được với mùa đông của phương Nam. Bạc Cận Ngôn trưởng thành ở nước ngoài, có lẽ do không hợp khí hậu và môi trường nên anh mới đeo khẩu trang. Anh chỉ thích làm theo ý mình, trong khi người miền Nam không có thói quen đeo khẩu trang, thảo nào anh bị thiên hạ gọi là “quái nhân”.

Ô tô đi một đoạn, rời khỏi nội thành, lên đường quốc lộ.

“Chúng ta đi đâu vậy?” Giản Dao hỏi.

Bạc Cận Ngôn tựa vào ghế, dáng vẻ rất thư thái. Thân hình cao lớn của anh chiếm hơn nửa không gian. Giản Dao chỉ còn lại một góc nhỏ. Vậy mà anh cũng chẳng bận tâm, bàn tay đặt trên đầu gối gõ nhẹ, cất giọng lười nhác: “Đi lấy địa chỉ của hắn.”

“Hắn? Hắn là ai?”

Khóe miệng Bạc Cận Ngôn khẽ nhếch lên. “Đương nhiên là tên tội phạm của chúng ta.”

 

Xe cảnh sát chạy nhanh trên đường quốc lộ. Hàng cây hai bên đường tiêu điều trong sắc trời mùa đông ảm đạm.

Giản Dao nhìn gương mặt thản nhiên của Bạc Cận Ngôn, hỏi tiếp: “Ý anh là… tội phạm chỉ có một tên? Hơn nữa, còn là người ở đây?” Trước đó, Lý Huân Nhiên nghi ngờ tội phạm là một nhóm chuyên bắt cóc trẻ em hoặc đám giang hồ từ tỉnh ngoài đến đây gây án. Nhưng theo cách nói của Bạc Cận Ngôn, anh đã phủ nhận hai khả năng này.

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn cô. “Cô cũng không đến nỗi ngốc nghếch. Nạn nhân của mười vụ án có điểm tương đồng, khoảng thời gian giữa hai vụ án có quy luật, thủ pháp gây án như nhau, tội phạm có trình độ ổn định và không bao giờ sẩy tay. Đây rõ ràng là đặc điểm của cá nhân, do đó chỉ có thể là một người.”

Giản Dao chau mày, trầm tư suy nghĩ. Một lúc sau, cô rút điện thoại, gửi tin nhắn.

Bạc Cận Ngôn không hề nhìn cô, lãnh đạm hỏi: “Cô lại báo cáo cho bạn trai cô đấy à?”

Giản Dao đờ người, ngẩng đầu nhìn anh. “Anh ấy không phải là bạn trai tôi.”

Bạc Cận Ngôn không đáp lời, tựa người vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Giản Dao hỏi: “Anh có để bụng chuyện tôi báo cáo không?”

“Tại sao tôi phải để bụng việc làm vô vị đó?”

Xe cảnh sát dừng lại ở một làng quê. Hai bên đường quốc lộ đều là nhà ở. Có tòa nhà bốn, năm tầng, nhưng cũng có ngôi nhà gỗ thấp cũ kĩ.

Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đi đến một ngôi nhà gỗ tương đối lụp xụp. Đây là nhà của Phó Minh Nghĩa, cậu bé đầu tiên bị mất tích, địa điểm mất tích không rõ.

Bạc Cận Ngôn chỉ nói với Giản Dao, mục đích đến đây là tìm ra địa điểm nạn nhân mất tích chuẩn xác, nhưng anh không cho biết lý do. Giản Dao tiến lên, gõ cửa với tâm trạng đầy nghi hoặc.

Trong nhà cũ kĩ, tăm tối chỉ có ba gian phòng, đồ đạc hết sức đơn giản. Sắc mặt bố mẹ Phó Minh Nghĩa hốc hác, tiều tụy.

Theo lời khai trước đó, sáng sớm Phó Minh Nghĩa rời khỏi nhà, khoảng tám giờ đến thành phố Đồng. Cậu bé vừa tròn mười lăm tuổi, là học sinh năm thứ ba trung học cơ sở. Cậu bé đến nhà cô ruột ở thành phố Đồng, ở nhà cô khoảng nửa tháng để học thêm. Chờ lâu mà không thấy Phó Minh Nghĩa tới, người cô gọi điện về nhà cậu bé, mới biết cậu đã mất tích.

Sau một hồi hỏi tỉ mỉ bố mẹ cậu bé, Bạc Cận Ngôn vẫn không tìm ra manh mối mới, cậu bé không nói cho bất cứ ai biết cậu sẽ đi đâu.

Đến trưa, sau khi an ủi bố mẹ Phó Minh Nghĩa, Giản Dao đi vào phòng ngủ của cậu bé. Cô thấy Bạc Cận Ngôn đứng ở giữa phòng, quan sát đống đồ lặt vặt bày đầy trên giường, vẻ rất tập trung.

Giản Dao đi vào trong phòng. Trên giường đều là đồ chơi ưa thích của những đứa bé như mặt nạ, con quay, thẻ chơi game và một máy chơi game đơn giản. Dưới gầm giường có một số lon bia rỗng, có lẽ cậu bé nhặt về để bán lấy tiền. Bây giờ cậu bé mất tích, những thứ này trở thành vật kỷ niệm của bố mẹ.

V� � =XE: Ngôn mới ngẩng đầu, đứng dậy, lấy đồ ăn, bắt đầu ăn sáng với sắc mặt vô cảm.

 

“Tối qua anh ngủ muộn à?” Giản Dao hỏi.

“Ừ.” Anh buông một tiếng, giọng trầm thấp, khàn khàn.

Một lúc sau, Bạc Cận Ngôn bỗng ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt anh lấy lại sự sắc bén. “Cô nên thay đổi phong cách ăn mặc.”

Giản Dao cúi xuống ngắm bộ váy công sở màu đen trên người, lặng lẽ gật đầu. Cũng chỉ vì phối hợp với phong cách ăn mặc của anh, cô mới cố tình khoác bộ đồ nghiêm chỉnh từng diện trong buổi phỏng vấn.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô chăm chú, ánh mắt rất tập trung.