Nhắm mắt 11.2

Giản Dao hơi ngây người khi bắt gặp ánh mắt lo lắng và cảnh giác của em gái. Trong đầu cô vụt hiện lên hình ảnh gương mặt tuấn tú và cao ngạo của Bạc Cận Ngôn với đôi mắt quyết đoán đầy ý cười. Giản Huyên nói đúng, anh quả là cô độc và khác người. Hồi sáng, hai chị em cô đứng ở cổng cục cảnh sát, những người cảnh sát đi qua nhìn thấy Bạc Cận Ngôn, ánh mắt kính nể và hiếu kỳ, nhưng không một ai tiến lại gần anh. Bạc Cận Ngôn cũng chẳng để ý đến ai, vẻ mặt vô cùng lãnh đạm. Đại Thần đến thành phố nhỏ này, có lẽ mọi người đều cảm thấy anh và bọn họ không cùng một thế giới.

Tuy nhiên, rõ ràng mọi người xung quanh, bao gồm cả Giản Huyên, đều không hiểu rõ con người anh. Nếu họ cũng giống cô, được chứng kiến vẻ mặt tiều tụy của anh, cảnh anh mặc đồ ngủ, đi chân đất, bên cạnh còn có một con rùa lớn… chắc họ sẽ không cảm thấy anh quá thần bí, cao xa như vậy.

Giản Dao không phủ nhận suy đoán của Giản Huyên. Cô nhìn ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, lên tiếng: “Chị cảm thấy trong mối quan hệ với người khác, chúng ta đừng phức tạp hóa vấn đề mà hãy tin vào trực giác của mình. Trong suốt cuộc đời, chúng ta gặp không biết bao nhiêu người, người như anh ấy, cả vạn người may ra mới có một. Tuy anh ấy hơi kỳ quặc nhưng chị có thể cảm nhận được anh ấy là một người ở đâu cũng tỏa sáng, không phải vì ngoại hình mà là tư tưởng của anh ấy. Bây giờ chị có cơ hội cùng anh ấy cứu sống người khác. Sự việc này chắc không xảy ra lần thứ hai trong cuộc đời chị. Chị cảm thấy rất tốt. Dù chỉ mấy ngày nhưng nó rất có ý nghĩa với chị. Như vậy là đủ rồi.”

Giản Huyên nhìn gương mặt trầm tĩnh và ôn hòa của chị gái. Cô ngẫm nghĩ, sau đó gật đầu.

 

Giản Dao ở nhà nghỉ ngơi một tối, sáng sớm hôm sau, cô lại tới ngôi biệt thự. Phía cảnh sát vẫn không có tin tức nên cô chẳng có việc gì để làm. Ngôi biệt thự vẫn tĩnh lặng như thường ngày, không biết Bạc Cận Ngôn đã thức giấc hay chưa. Giản Dao mở máy tính, làm nốt công việc dịch thuật. Cô đang chuyên tâm làm việc thì đột nhiên một bàn tay lớn che màn hình laptop của cô.

Giản Dao chau mày, thấy Bạc Cận Ngôn đang đứng trước mặt mình. Anh mặc áo sơ mi và quần âu, đôi mắt dài hơi nhướng lên. “Bây giờ em phải làm một việc khác.”

Giản Dao giật mình. “Anh nói đi!”

Bạc Cận Ngôn nói: “Hết cá rồi.”

Giản Dao hỏi lại: “Vậy sao?”

Cô mở tủ lạnh kiểm tra, quả nhiên bên trong chẳng còn chút cá nào. Lúc Giản Dao mở hết các ngăn tủ lạnh, Bạc Cận Ngôn nhàn rỗi đứng bên bàn bếp uống sữa. Giản Dao ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: “Hay là hôm nay tôi dạy anh câu cá? Tôi sẽ dạy anh từ kỹ xảo làm mồi câu đến móc mồi và kéo cần. Như vậy sau này anh có thể tự mình…”

“Không thể.” Bạc Cận Ngôn cắt ngang lời cô. “Tôi không thích câu cá nên chẳng hơi đâu lãng phí thời gian vào việc này.”

Giản Dao lại nói: “… Hay là như vậy đi, trước khi quay về thành phố B, tôi sẽ ra bờ sông tìm ngư dân, nhờ người đó đưa cá tươi đến đây cho anh?”

Giản Dao nghĩ Bạc Cận Ngôn sẽ đồng ý. Nào ngờ anh cất giọng thản nhiên: “Không cần, em mau đi câu đi!”

 

Ánh nắng của mùa đông chan hòa, Giản Dao một mình ngồi bên bờ suối, giúp Bạc Cận Ngôn bổ sung cho kho dự trữ ngắn ngày. Cô đoán Bạc Cận Ngôn từ chối đề nghị để ngư dân mang cá đến nhà có lẽ là do anh không thích người lạ đặt chân vào ngôi biệt thự. Tuy nhiên, cô cũng không quá lo lắng cho anh, vì mọi chuyện còn có Phó Tử Ngộ.

Giản Dao vốn thích câu cá nên cô rất hăng say. Câu đến buổi chiều, nhìn hai chiếc xô đầy cá, cô thu dọn dụng cụ câu cá, gọi điện thoại cho Bạc Cận Ngôn: “Anh tự mình đến xách cá về đi!”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng ra bờ suối. Nhìn thấy đống cá, khóe miệng anh cong lên, ánh mắt có phần thân thiện hơn.

Ánh chiều tà bao phủ khắp không gian, hai người đi theo con đường nhỏ trong rừng cây về ngôi biệt thự. Hai tay Bạc Cận Ngôn xách hai xô cá, bước đi từ từ mà trầm ổn, mạnh mẽ. Nhìn từ đằng sau, thân hình anh càng lộ rõ bờ vai rộng, thắt lưng gọn gàng và đôi chân dài.

Tất nhiên, anh thuộc dạng hơi gầy.

Giản Dao hỏi: “Trước đây tại sao anh gầy như vậy? Tôi hiếu kỳ nên mới hỏi vậy thôi, anh không muốn trả lời cũng không sao.”

“Tôi bị bệnh.” Giọng nói anh vẫn trầm thấp, bình thản, tựa hồ không có chút xao động.

“Ờ, bây giờ anh đã khỏi bệnh chưa?”

Bạc Cận Ngôn đáp rất nhanh: “Em hỏi thừa. Nếu không khỏi, bây giờ em chỉ nhìn thấy một thi thể mà thôi.”

Giản Dao giật mình, hóa ra anh bị bệnh rất nặng. Cô vô thức thở phào nhẹ nhõm, may mà anh đã bình phục.

Đi một đoạn, Giản Dao lại hỏi: “Tại sao con rùa của anh có tên là Trầm Mặc?”

Lần này, Bạc Cận Ngôn không trả lời ngay. Đi vài bước, anh mới lên tiếng: “Tôi không biết, không phải tôi đặt tên cho nó.”

Giản Dao ngẩn người. “Hả?” Cô không hỏi tiếp, nghe anh cất giọng lãnh đạm: “Là mẹ tôi đặt.”

Giản Dao hiểu ra vấn đề. Tuy nhiên, đây không phải đề tài dễ thổ lộ. Cô từng nghe nói mẹ Bạc Cận Ngôn qua đời từ khi anh còn nhỏ. Thảo nào một người lập dị như anh lại nuôi một con rùa. Giản Dao cũng mất cha từ nhỏ. Trầm mặc giây lát, cô hỏi sang chuyện khác: “Anh thử đoán xem, mất bao lâu bọn họ mới có thể bắt được hung thủ?”

Giọng nói của Bạc Cận Ngôn mang ý cười, nhưng là cười ngạo mạn. “Tôi không biết. Nhưng nếu đến ngày mai mà họ vẫn không bắt được hung thủ, tôi chỉ có thể kết luận tốc độ của bọn họ thật đáng buồn.”

 

><sp0�ag =xe:ên=”” mặt=”” anh=”” vẫn=”” không=”” chút=”” biểu=”” cảm.=”” “là=”” tôi.”<=”” span=””>

 

Hai chị em ngẩn người.

 

Ăn sáng xong, Bạc Cận Ngôn về ngôi biệt thự. Hai chị em Giản Dao về nhà, Giản Dao lê tấm thân mệt mỏi đi tắm. Bước ra khỏi phòng tắm, cô bắt gặp Giản Huyên đang nằm dài trên giường cô, thất thần nhìn trần nhà. Giản Dao nằm xuống cạnh em gái, nhắm mắt, buông tiếng thở đầy dễ chịu.

Giản Huyên xoay người. “Chị…”

“Ừ.”

“Chị nói xem…” Giản Huyên cất giọng dè dặt. “Có phải Bạc Cận Ngôn hút thuốc phiện không?”

Giản Dao lập tức mở mắt nhìn em gái. “Sao em lại nghĩ như vậy? Có lẽ trước đây anh ấy bị ốm.”

Giản Huyên nói: “Bệnh nặng đến mức nào chứ? Tại chị chưa thấy bộ dạng trước đây của anh ta nên không biết. Tuy chỉ liếc qua nhưng em vẫn có ấn tượng anh ta gầy như bộ xương khô, chắc chắn là sử dụng ma túy. Tất nhiên, em vẫn rất sùng bái Đại Thần nhưng bây giờ ngẫm nghĩ mới thấy, loại thiên tài như anh ta quá cao xa, quá khác người, cả ngày tiếp xúc với tội phạm giết người, luôn cô đơn, lạnh lẽo. Anh ta có diện mạo như công tử bột nhưng bên trong mục nát, thối rữa cũng không biết chừng…”

Giản Dao chau mày, Giản Huyên lại nói: “Chị, tốt nhất chị hãy giữ khoảng cách với anh ta, chị nên cẩn thận thì hơn.”

Nhắm mắt 11.1

Bây giờ là khoảng chín giờ sáng, ánh mặt trời chiếu sáng cả phòng hội nghị. Giản Dao vẫn ngồi ở góc phòng như thường lệ. Bạc Cận Ngôn mặc bộ com lê đen chỉnh tề, bình thản đi lên bục phát biểu.

Phần lớn cảnh sát đều ở bên ngoài, trong phòng chỉ có mấy nhân vật cốt cán. Sau khi nghe xong báo cáo của Bạc Cận Ngôn, bọn họ sẽ triển khai cuộc lùng bắt chuẩn xác hơn. Bạc Cận Ngôn nhìn xung quanh một lượt, từ tốn lên tiếng: “Hung thủ là tên “tội phạm có năng lực tổ chức” điển hình. Ngược lại với loại tội phạm này là loại “tội phạm không có năng lực tổ chức”. Loại thứ hai thường mắc chứng bệnh về tâm thần, hành vi hỗn loạn, không có kế hoạch. Còn hung thủ của chúng ta đầu óc tỉnh táo, lên kế hoạch một cách tỉ mỉ, chu đáo, mục tiêu rõ ràng. Tuy nhiên, “tội phạm có năng lực tổ chức” và “tội phạm IQ cao” không cùng một khái niệm. Hung thủ của chúng ta chỉ là người bình thường. Hắn biến thanh thiếu niên thành vật hy sinh của “cỗ máy giết người”, ảo tưởng có thể kiểm soát sự sống chết của người khác. Hiện tại, tôi vẫn chưa biết sự hoang tưởng của hắn được hình thành như thế nào, nhưng hắn sinh sống tại thành phố này. Khi tìm đến nhà hắn, có lẽ các anh sẽ thu được một lượng lớn sách vở, đĩa phim bạo lực. Tâm lý biến thái không phải hình thành trong ngày một, ngày hai. Hung thủ luôn có ảo tưởng nhưng không thể thực hiện, khiến hắn bị giày vò một thời gian dài. Vì vậy, trong quá trình dụ dỗ nạn nhân, hắn có thể thể hiện tài ăn nói xuất sắc nhưng trong thực tế cuộc sống, hắn lại trầm mặc, kiệm lời, gần như không có bạn bè, càng không có người yêu. Bởi vì hắn xa rời mọi người, công việc không thuận lợi nên tâm lý của hắn càng trở nên u ám. Tôi tin trước khi giết người, hắn đã từng “thí nghiệm” trên động vật. Đối tượng là chó, mèo hoang hoặc vật nuôi nhà hàng xóm. Có lẽ các anh sẽ tìm thấy manh mối và dấu vết ở gần nhà hắn. Hung thủ bắt đầu gây án từ tháng Một năm trước, nguyên nhân có lẽ là do gặp kích thích nào đó. Ví dụ, công việc hoặc cuộc sống vô cùng trắc trở. Căn cứ vào trình độ gây án ổn định và liên tục trong một năm qua, tôi càng nghiêng về khả năng hung thủ gặp hạn trong cuộc sống hơn, ví dụ quan hệ với người nhà xấu đi hoặc có người qua đời… nên mới thúc đẩy hắn giết người. Trong quá trình lùng bắt, các anh hãy lưu ý, hung thủ tương đối thông minh, nhanh nhạy. Xét về mặt ảo tưởng bạo lực, nhiều khả năng hắn có năng lực và ý thức phản trinh sát nhất định…”

Cuộc họp nhanh chóng kết thúc.

Cảnh sát đã ra ngoài hết, phòng hội nghị vắng lặng. Giản Dao thu dọn đồ, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Bây giờ chúng ta làm gì?”

Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác, vẻ mặt sảng khoái. “Nghỉ ngơi.”

Hai người vừa đi ra cổng cục cảnh sát liền nhìn thấy Giản Huyên đứng cách đó mấy mét. Cô nở nụ cười ngọt ngào. “Chị… Đại Thần!”

Giản Dao cười, hỏi: “Em đến đây làm gì?”

Giản Huyên đáp: “Mấy ngày chị không về nhà, mẹ cử em đến xem tình hình thế nào.”

Trong lúc hai chị em nói chuyện, Bạc Cận Ngôn yên lặng đứng một bên. Qua khóe mắt, Giản Dao thấy sắc mặt anh không chút biểu cảm. Hôm nay, anh diện com lê chỉnh tề, gương mặt lại trắng trẻo, tuấn tú, tuy không đeo khẩu trang nhưng đứng ngoài đường vẫn thu hút sự chú ý của người qua lại.

Giản Huyên cũng lén nhìn anh mấy lần, nói với Giản Dao: “Chị ăn sáng chưa?”

Giản Dao đáp: “Chưa.”

Lúc này, Bạc Cận Ngôn mới lên tiếng: “Đi thôi!”

Giản Dao và Giản Huyên cùng ngoảnh đầu, thấy anh sải những bước dài, thân hình cao lớn giống một cái cây thẳng tắp.

“Anh hãy đi ăn sáng với chúng tôi, có sủi cảo nhân cá đấy!”

 

Dãy hàng quán ăn sáng ở bến cảng đông đúc, nhộn nhịp, khói bốc nghi ngút.

Ba người ngồi ở chiếc bàn trong góc. Nhìn thấy Bạc Cận Ngôn, cô nhân viên phục vụ bình thường hay cất giọng lanh lảnh trở nên rất khách sáo: “Các anh chị… muốn gọi món gì?”

Đồ ăn sáng được mang đến, Bạc Cận Ngôn cầm đũa ăn ngay. Động tác của anh vừa tao nhã vừa tập trung. Giản Dao và Giản Huyên trò chuyện rôm rả, trong khi anh không có hứng thú tán gẫu. Đến khi Giản Dao định thần, bát sủi cảo trước mặt anh đã hết nhẵn. Nơi đáy mắt anh ẩn hiện ý cười.

Giản Dao ngập ngừng: “Anh… có muốn ăn thêm không?”

“Cảm ơn em.”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng ăn xong bát thứ hai, thong thả cầm tờ giấy ăn lau miệng, uống chai nước khoáng Giản Dao đưa rồi lại ngồi thẳng người chờ đợi.

Giản Huyên lén lút bấm tin nhắn, đưa cho Giản Dao đọc: “Chị, bộ váy này có đẹp không?”

Giản Dao liếc qua, trên màn hình xuất hiện dòng chữ: “Hóa ra Đại Thần là kẻ tham ăn.” Sắc mặt Giản Dao vẫn thản nhiên như không, cô trả điện thoại cho em gái. “Từ trước đến nay em luôn có mắt nhìn.”

Giản Huyên cười híp mắt cầm điện thoại, ngẩng đầu hỏi Bạc Cận Ngôn: “Đại Thần, em có thể hỏi anh một vấn đề được không?”

“Được.”

“Gần một năm trước, em tình cờ đi qua nhà anh. Hình như em nhìn thấy một người đàn ông gầy guộc, bộ dạng tương đối đáng sợ ở trong nhà anh. Người đó là ai vậy?”

Giản Dao cũng ngoảnh đầu quan sát Bạc Cận Ngôn.

Trên mặt anh vẫn không chút biểu cảm. “Là tôi.”

Hai chị em ngẩn người.

 

Ăn sáng xong, Bạc Cận Ngôn về ngôi biệt thự. Hai chị em Giản Dao về nhà, Giản Dao lê tấm thân mệt mỏi đi tắm. Bước ra khỏi phòng tắm, cô bắt gặp Giản Huyên đang nằm dài trên giường cô, thất thần nhìn trần nhà. Giản Dao nằm xuống cạnh em gái, nhắm mắt, buông tiếng thở đầy dễ chịu.

Giản Huyên xoay người. “Chị…”

“Ừ.”

“Chị nói xem…” Giản Huyên cất giọng dè dặt. “Có phải Bạc Cận Ngôn hút thuốc phiện không?”

Giản Dao lập tức mở mắt nhìn em gái. “Sao em lại nghĩ như vậy? Có lẽ trước đây anh ấy bị ốm.”

Giản Huyên nói: “Bệnh nặng đến mức nào chứ? Tại chị chưa thấy bộ dạng trước đây của anh ta nên không biết. Tuy chỉ liếc qua nhưng em vẫn có ấn tượng anh ta gầy như bộ xương khô, chắc chắn là sử dụng ma túy. Tất nhiên, em vẫn rất sùng bái Đại Thần nhưng bây giờ ngẫm nghĩ mới thấy, loại thiên tài như anh ta quá cao xa, quá khác người, cả ngày tiếp xúc với tội phạm giết người, luôn cô đơn, lạnh lẽo. Anh ta có diện mạo như công tử bột nhưng bên trong mục nát, thối rữa cũng không biết chừng…”

Giản Dao chau mày, Giản Huyên lại nói: “Chị, tốt nhất chị hãy giữ khoảng cách với anh ta, chị nên cẩn thận thì hơn.”

Nhắm mắt 10.3

 

Giản Dao ngồi bất động một lúc, sau đó cô đứng dậy, mở cửa, thò đầu ra ngoài ngó nghiêng. Cô thở phào nhẹ nhõm khi thấy phòng làm việc mở cửa, đèn điện sáng trưng. Cô đi vào, liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn đang cầm cốc cà phê, chăm chú đọc sách, trước mặt đặt một đĩa cá hồi thái lát. Nghe thấy tiếng động, Bạc Cận Ngôn chỉ liếc nhìn cô rồi tiếp tục đọc sách. Giản Dao ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh, tìm một cuốn sách.

Không biết bao lâu sau, Bạc Cận Ngôn đột nhiên đứng dậy. Giản Dao ngẩng đầu, thấy anh thong thả đi đến trước mặt cô.

“Chúc ngủ ngon.” Anh nói.

Giản Dao đáp lại: “Chúc ngủ ngon.”

Đợi anh về phòng ngủ, Giản Dao mới đứng dậy, đi về phòng cô. Tuy nhiên, cô cảm thấy tâm trạng đã dễ chịu hơn. Trở mình trên giường một lúc, cô mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.

Giản Dao chạy ra mở cửa nhưng bên ngoài không một bóng người, cửa phòng Bạc Cận Ngôn vẫn đóng chặt. Cô bỗng hoảng hốt. Vừa định đóng cửa, cô bất chợt nhìn thấy một thứ đen sì ở dưới đất, không rõ xuất hiện từ bao giờ. Trầm Mặc chậm chạp bò vào phòng cô.

 

Khi Giản Dao tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn, ánh mặt trời dịu dàng chiếu sáng cả căn phòng.

Trầm Mặc yên tĩnh nằm dưới ánh nắng, đầu và bốn chân thò ra khỏi mai. Đôi mắt nó đen sì, đờ đẫn. Giản Dao xuống giường, ngổi xổm trước mặt Trầm Mặc. Quan sát một lúc, cô giơ tay vuốt ve cái mai của nó, nó lập tức rụt đầu và chân vào trong. Giản Dao đứng dậy, mở cửa phòng, liền nhìn thấy “phòng giải phẫu” đã mở cửa. Bên trong lờ mờ có bóng người.

Giản Dao đánh răng, rửa mặt rồi tới “phòng giải phẫu”. Khi cô vô thức quay đầu, thấy Trầm Mặc đã rời khỏi phòng cô, đang từ từ bò về phòng Bạc Cận Ngôn. Vừa vào cửa, Giản Dao liền nhìn thấy Bạc Cận Ngôn mặc com lê chỉnh tề, đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía cô. Những chiếc bàn kim loại có đặt xác chết tối qua giờ trống không. Tâm trạng Giản Dao nhẹ nhõm hơn.

Bạc Cận Ngôn quay người nhìn cô. Ánh nắng chiếu lên mái tóc đen ngắn và làn da trắng của anh, tựa hồ có quầng sáng nhàn nhạt chuyển động. Điểm nổi bật nhất là đôi mắt đầy ý cười của anh, như hồ nước lấp lánh dưới ánh mặt trời. Bị anh “chiếu tướng”, trái tim Giản Dao rung lên một nhịp, tâm trạng cô cũng trở nên nhẹ nhõm.

“Cảm ơn con rùa của anh.”

Ý cười trong mắt Bạc Cận Ngôn càng rõ. Nhưng anh thốt ra một câu chẳng liên quan đến câu cô vừa nói: “Hắn tưởng tượng mình trở thành cỗ máy giết người.”

Giản Dao ngẩn người. Bạc Cận Ngôn xoay người, đút hai tay vào túi quần, để lộ thứ ở trên chiếc bàn sau lưng anh. Đó là một con dao cầu đã được cải tạo. Thân dao đen bóng, thẳng tắp, ba lưỡi dao giống hệt nhau được lắp vào rãnh, lưỡi dao tỏa ra ánh sáng lành lạnh. Bạc Cận Ngôn giơ tay, ấn xuống tay nắm ở bên cạnh, ba lưỡi dao đồng thời hạ xuống.

Giản Dao giật mình, trong khi vẻ mặt Bạc Cận Ngôn càng ôn hòa.

“Căn cứ vào số liệu thí nghiệm tối qua…” Anh tháo găng tay, ném sang một bên, nhướng mắt nhìn cô. “Vết thương do lưỡi dao có độ dày và chất liệu này tạo thành gần với xác nạn nhân nhất. Hơn nữa, chỉ khi cả ba lưỡi dao đồng thời hoạt động, mới có thể ăn khớp với tình trạng máu kết đông, thi thể cứng đờ… Chắc em cũng biết, con người không thể nào cùng một lúc sử dụng bằng tay cả ba con dao lớn như vậy.”

Giản Dao hỏi: “Ý của anh là…?”

“Ý của tôi là nhà hung thủ có một “cỗ máy giết người” giống cái này. Hắn bắt nạn nhân nhằm biến bọn họ trở thành vật hy sinh của “cỗ máy giết người”. Đương nhiên, cỗ máy của nhà hắn chắc chắn không có chất liệu tốt và độ chuẩn xác bằng cỗ máy mà tôi chế tạo cả đêm qua.” Thần thái của anh lộ vẻ kiêu ngạo.

Có lẽ bị ảnh hưởng bởi giọng nói của Bạc Cận Ngôn, tim Giản Dao cũng đập nhanh hơn. Cô lờ mờ cảm thấy một sự căng thẳng và xúc động. Cô nhìn chằm chằm lưỡi dao, nói: “Việc vận chuyển dao như thế này được nhà nước quản lý chặt, hung thủ không thể mua trên mạng, cũng không thể vận chuyển bằng xe ô tô đường dài và tàu hỏa. Nơi có thể mua loại dao này ở thành phố chúng ta chắc cũng có hạn, người mua không nhiều. Không biết chừng chúng ta có thể tìm ra dấu vết của hung thủ.”

Bạc Cận Ngôn ngồi xuống ghế, cầm cốc cà phê đặt trên bàn chứa “cỗ máy giết người”, tao nhã đưa lên miệng, uống một ngụm. “Đầu óc em cũng không đến nỗi chậm chạp… Với trí thông minh của hung thủ, nhất định hắn đã lãng phí không ít lưỡi dao mới chế tạo được cỗ máy miễn cưỡng có thể so sánh với cỗ máy của tôi. Em hãy thông báo ngay với đội cảnh sát hình sự, bọn họ có thể bắt đầu làm việc được rồi. Tôi sẽ cung cấp cho bọn họ chân dung chuẩn xác của tên tội phạm. Nếu gặp may, chúng ta có thể cứu sống đứa trẻ cuối cùng.”

Nhắm mắt 10.2

Đến mười hai giờ đêm, Giản Dao bị đánh thức bởi tiếng động lạ ở bên ngoài. Cô khoác áo khoác, đi dép lê ra khỏi phòng. Tiếng động không vang lên từ phòng ngủ của Bạc Cận Ngôn mà từ căn phòng Giản Dao chưa từng vào nằm ở tận cùng hành lang.

Giản Dao gõ cửa, bên trong vang lên tiếng Bạc Cận Ngôn: “Vào đi!”

Vừa mở cửa, Giản Dao liền ngửi thấy mùi máu tanh. Cô lập tức dừng bước. Căn phòng rất rộng, đèn tuýp chiếu sáng như ban ngày. Bốn bức tường và trần nhà đều trống không, không có một vật trang trí. Nổi bật nhất giữa phòng là Bạc Cận Ngôn. Anh mặc bộ đồ bảo hộ y tế áo liền quần trắng toát, đeo khẩu trang và đội mũ cùng màu, chỉ để lộ đôi mắt đen. Trông anh giống nhân vật bước ra từ Resident Evil[1], lạnh lùng và u ám.

Bên cạnh anh là chiếc bàn kim loại hình chữ nhật, một người đàn ông khỏa thân nằm bất động trên bàn. Sau lưng Bạc Cận Ngôn có năm, sáu cái bàn tương tự, trên bàn cũng có người nằm.

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn Giản Dao. “Tôi còn tưởng em ngủ cho đến khi tôi phá án xong mới tỉnh dậy. Mau thay quần áo rồi lại đây giúp tôi!”

Giản Dao không lên tiếng, cô tựa người vào cánh cửa, đứng bất động. Bây giờ cô mới nhìn rõ, sắc mặt của người đàn ông nằm trên bàn trắng bệch, trên làn da xuất hiện vết ban. Đây là xác chết.

“Anh đang làm gì vậy?” Giản Dao hỏi.

Bạc Cận Ngôn đẩy một cái tủ có bánh xe cao bằng nửa thân người tới gần chiếc bàn kim loại. Trên tủ đặt mấy con dao cầu rất lớn. Anh từ tốn đáp: “Thi thể người thật, mô hình giống người thật, mô phỏng não bộ… Mỗi thí nghiệm chúng ta cần tiến hành trên đó một lần để tìm ra dụng cụ, quy trình và cách thức hung thủ cắt chân tay và thân thể nạn nhân.”

Lúc này, Giản Dao mới chú ý đến mấy “người” nằm trên bàn kim loại ở đằng sau. Làn da họ trông không thật, diện mạo hoàn toàn giống nhau, chứng tỏ đều là người giả. Gần tường đặt mấy chiếc laptop. Chỉ như vậy cũng đủ tạo ra bầu không khí đáng sợ. Giản Dao vẫn đứng nguyên một chỗ. “Cục cảnh sát cũng có nhân viên pháp y, tại sao chúng ta phải tiến hành thí nghiệm?”

Bạc Cận Ngôn cúi đầu tìm con dao sắc, ánh mắt rất chăm chú, thản nhiên trả lời: “Đợi pháp y của cục xin cấp một xác người mới chết, lại đi mua những mô hình cao cấp giống hệt người thật, chắc hung thủ của chúng ta đã giải quyết thêm mấy nạn nhân nữa.”

Giản Dao hỏi: “… Anh lấy đâu ra những thứ này?”

“Tôi nhờ Phó Tử Ngộ kiếm hộ.” Bạc Cận Ngôn đi sang một bên xác chết, ngoảnh đầu nhìn cô. “Lại đây giữ con dao cho tôi.”

Giản Dao nhìn anh vài giây, trả lời: “Xin lỗi, tôi không làm được. Tôi có thể giúp anh gọi cảnh sát đến đây.”

Cô quay người định bỏ đi, liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của Bạc Cận Ngôn từ đằng sau vọng tới: “Điều tra hung án mà tránh xa thi thể chẳng khác nào tiến gần đến sự thật liền nhắm mắt lại.”

Giản Dao cúi đầu, trầm mặc giây lát rồi đi ra cửa. Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Nó có khả năng vẫn còn sống.”

Giản Dao giật mình dừng bước, quay đầu nhìn anh. “Nó?”

“Ừ.”

Giản Dao lập tức hiểu ý anh. “Nó” chính là con trai lão Tiếu, người bảo vệ ở khu tập thể nhà cô, cũng là nạn nhân mất tích cuối cùng. Thời gian tử vong của thi thể mới nhất là một tuần trước, trong khi con trai lão Tiếu mới mất tích bốn ngày.

Giản Dao hỏi nhỏ: “Anh cảm thấy chúng ta có thể cứu cậu bé không?”

Bạc Cận Ngôn vẫn quan sát con dao cầu, trả lời: “Tôi đang cứu.”

Giản Dao rời khỏi “phòng giải phẫu”, quay về phòng ngủ, nằm một lúc. Sau đó, cô ngồi dậy, thẫn thờ nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ. Cuối cùng, cô hít một hơi sâu, đứng dậy, đi rửa mặt, quả quyết đi tới “phòng giải phẫu”. Căn phòng vẫn không thay đổi, Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô, nơi đáy mắt anh ẩn hiện ý cười nhàn nhạt, tựa hồ đã sớm đoán ra cô sẽ quay lại.

Giản Dao khoác bộ đồ bảo hộ vào người, đi về phía đối diện Bạc Cận Ngôn, giữ con dao theo yêu cầu trước đó của anh. Cô liếc qua thi thể rồi lập tức nhìn đi chỗ khác.

Bạc Cận Ngôn nói: “Giữ chắc, tôi bắt đầu đây.”

Thấy lưỡi dao nhanh chóng phập xuống, Giản Dao liền nhắm chặt mắt, bên tai cô vang lên tiếng xịch xịch. Cô có thể tưởng tượng hình ảnh đang diễn ra trước mặt mình. Bạc Cận Ngôn cất giọng lãnh đạm mà như có ý cười: “Em sợ gì chứ? Anh ta có động đậy đâu.”

Giản Dao càng nhắm chặt mắt. “Bạc Cận Ngôn! Liệu anh có thể chỉ nói cho tôi biết tôi cần làm gì, đừng nói những lời vớ vẩn khác được không?”

 

Gần ba giờ sáng, toàn bộ cuộc thí nghiệm mới kết thúc.

Bạc Cận Ngôn nói cần mấy tiếng đồng hồ để quan sát trạng thái của xác chết, đồng thời đợi kết quả mô phỏng trên máy tính thì mới có thể đưa ra kết luận cuối cùng. Giản Dao lập tức cởi bộ đồ khó chịu trên người, quay về phòng đi tắm.

Sau khi Giản Dao lên giường, cả căn phòng trở nên vô cùng tĩnh lặng. Cô không tài nào chợp mắt được, nhìn chằm chằm lên trần nhà tối mờ. Trong đầu cô tự động hiện lên hình ảnh vô tình lọt vào mắt ban nãy. Sống lưng cô lạnh toát, trong phòng như âm u hơn. Giản Dao vốn là người gan dạ, nhưng cô chưa bao giờ trải qua chuyện như trong buổi tối hôm nay.


[1] Bộ phim khoa học viễn tưởng – kinh dị Mỹ.

 

Nhắm mắt 10.1

Trời tối mờ mờ, rừng cây âm u, tĩnh mịch tỏa ra không khí lành lạnh. Đây là khu đất trống ở ngoại ô thành phố. Trên khu đất thấp thoáng bụi cây và cỏ dại, có không ít rác rưởi dồn đọng đã bao năm, không thấy dấu vết của con người.

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn đỗ xe trên con đường đất. Hai người xuống xe, đi bộ tới nơi tìm thấy xác nạn nhân. Đâu đâu cũng thấy bóng dáng cảnh sát, mặt đất bị đào bới xới lộn, còn xuất hiện mấy cái hố lớn. Giản Dao vừa ngẩng đầu liền bắt gặp hai người cảnh sát đang đứng dưới một cái hố, cúi thấp người, nhấc lên một chiếc túi nylon màu đen rất lớn. Trên bãi đất trống bên cạnh có mấy chiếc túi tương tự. Cảnh sát đang mở từng túi nylon. Ánh mắt nghiêm túc của bọn họ đều lộ vẻ không đành lòng.

Giản Dao cũng cảm thấy rất đau xót, cô quay mặt đi. Lúc này, Lý Huân Nhiên từ phía trước chạy tới. Gương mặt anh lạnh buốt, khi nói phả đầy làn hơi trắng: “Có tất cả tám người, thi thể bị chặt thành nhiều khúc. Theo phán đoán sơ bộ, cái xác có thời gian tử vong gần đây nhất là một tuần trước. Vì dạo này nhiệt độ tương đối thấp nên xác nạn nhân không bị thối rữa. Thời gian tử vong của những thi thể khác đều từ vài tháng trở lên, người bị giết chết đầu tiên cũng cách đây hơn một năm.”

Trên mặt Bạc Cận Ngôn không một chút biểu cảm, anh cùng Lý Huân Nhiên đi nhanh về phía trước.

Giản Dao dừng bước. “Tôi không qua bên đó.”

Hai người đàn ông cùng quay lại nhìn cô. Bắt gặp sắc mặt tái nhợt của cô, Lý Huân Nhiên gật đầu. “Em lên xe ô tô chờ bọn anh.”

“Vâng.” Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn. Anh đứng thẳng người, bỏ hai tay vào túi áo khoác, lặng lẽ nhìn cô. Ánh mắt thể hiện anh đã sáng tỏ vấn đề. “Em thấy sợ,
đúng không?”

Giản Dao đáp khẽ: “Tôi không muốn nhìn.”

Bạc Cận Ngôn im lặng vài giây, nói lãnh đạm: “Đây là lúc em giống một người phụ nữ nhỏ bé nhất.”

Lý Huân Nhiên hơi ngẩn người, Giản Dao cũng ngây ra. Nhưng kinh nghiệm mách bảo cô, chắc chắn câu nói tiếp theo không hay ho gì. Quả nhiên Bạc Cận Ngôn cất giọng lạnh lẽo: “Đúng là một bi kịch.”

Giản Dao liếc nhìn anh. “Dù sao tôi cũng không muốn nhìn.” Nói xong, cô liền quay người bỏ đi.

Bạc Cận Ngôn cũng quay người, bình thản đi về nơi phát hiện ra xác chết. Lý Huân Nhiên hơi bất ngờ trước thái độ của hai người. Anh nhìn theo bóng lưng của Giản Dao rồi quay lại, đi theo Bạc Cận Ngôn.

Trời tờ mờ sáng, tầm nhìn cũng rõ hơn.

Bạc Cận Ngôn ngồi xổm xuống đất, đeo găng tay đồng thời quan sát thứ ở trong túi nylon. Lý Huân Nhiên cũng ngồi xuống cạnh anh. Trong túi là những khúc thân người cắt đâu ra đấy, mặt cắt đều đặn, phẳng lì. Tất cả có bảy khúc, bao gồm cả tứ chi và thân thể. Những nạn nhân khác cũng bị cắt tương tự. Lý Huân Nhiên vừa giải thích vừa dùng tay ra dấu trên xác chết: “Căn cứ vào kết quả khám nghiệm sơ bộ của bên pháp y, nguyên nhân gây ra cái chết là bị nghẹt thở. Trên cổ các nạn nhân đều có vết bầm tím. Hung thủ dùng sợi dây thừng nylon thường thấy trên thị trường để siết cổ nạn nhân. Sau đó, hắn dùng một loại dụng cụ sắc bén để cắt rời thi thể họ. Trước mắt, chúng tôi chưa thể phán đoán dụng cụ đó là thứ gì. Ngoài ra, trên người nạn nhân dường như không có bất cứ tổn thương nào khác.”

Một người cảnh sát ở bên cạnh hỏi: “Phó giáo sư Bạc, hôm qua anh cho biết, thi thể nạn nhân phản ánh tiếng nói từ nội tâm hung thủ. Vậy tiếng nói của hắn là gì?”

Bạc Cận Ngôn thong thả trả lời: “Không có xâm hại tình dục, không có hành vi ngược đãi, hành hạ nạn nhân trước hoặc sau khi chết, nạn nhân cũng không bị lấy máu, không bị trúng độc, không bị lấy bất cứ cơ quan nội tạng nào… Hung thủ chỉ làm một việc duy nhất là giết người và cắt xác nạn nhân.”

Lý Huân Nhiên nhìn chằm chằm vào chỗ thi thể. Đúng như Bạc Cận Ngôn nói, trước đó anh đều cho rằng, đám thanh thiếu niên có khả năng bị xâm hại tình dục hoặc ngược đãi rồi mới bị giết chết. Nào ngờ, những điều này không xảy ra, mà hung thủ trực tiếp giết chết nạn nhân.

Người cảnh sát hình sự ở bên cạnh ngập ngừng vài giây, hỏi tiếp: “Ý của Phó giáo sư là hung thủ bắt thanh thiếu niên chỉ với một mục đích giết chết bọn trẻ? Hắn giết người đơn thuần vì hắn muốn? Đây là hành vi trả thù xã hội của hắn hay sao?”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười với ông ta. “Một tên tâm lý biến thái thật sự chẳng bao giờ quan tâm đến xã hội thì làm gì có chuyện hắn trả thù xã hội? Bọn chúng giết người xuất phát từ nhu cầu trong nội tâm, chứ không phải hành vi tự buông thả bản thân.”

Người cảnh sát đờ người, Lý Huân Nhiên cũng nhướng mắt nhìn Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn đứng dậy, dõi mắt về phía chợ nông sản cách đó không xa, đầy vẻ lạnh nhạt và ngạo mạn. “Hung thủ không bày ra bất cứ trò nào khác, ngược lại bớt việc cho tôi. Dấu hiệu hành vi, tiếng nói trong nội tâm và sự hoang tưởng của hắn được ẩn giấu trong quá trình hắn giết người, cắt xác. Hắn làm thế nào để cắt nạn nhân thành từng khúc, dùng loại dụng cụ nào, theo trình tự như thế nào, thủ pháp ra sao… Một khi làm rõ điều này, tất cả sẽ trở nên đơn giản.”

Giản Dao ngồi trong xe ô tô đợi một lúc cũng không thấy Bạc Cận Ngôn quay lại. Lúc trời sáng hẳn mới có một cảnh sát trẻ tuổi chạy đến, nói: “Giản tiểu thư, Phó giáo sư Bạc đã ngồi xe ô tô rời đi rồi, Phó giáo sư bảo cô quay về biệt thự đợi anh ấy.”

Giản Dao cảm thấy hơi kỳ lạ. “Anh ta đi đâu vậy?”

Người cảnh sát trả lời: “Phó giáo sư chỉ bảo đi lấy đồ chứ không nói cho chúng tôi biết cụ thể là đi đâu.”