Tổn thương – Trích đoạn 15

Leo núi thế này mới thấy rõ thời tiết đã chuyển nóng, leo chưa được nửa giờ mà Tô Cẩn đã không chịu được, cứ đòi nghỉ.

“Lại đứng nghỉ à. Mọi người quay lại rồi mà chúng ta vẫn chưa lên đến nơi.” Nhan Bác chau mày nói.

Rõ ràng, bọn họ đã bị rớt lại sau cùng rồi, đằng trước đằng sau đều không thấy ai quen cả.

Tô Cẩn kéo anh cười cười. “Hay là bọn mình không về nữa, ở lại đây, đồng hành cùng núi, bầu bạn cùng sông, thật nên thơ!”

Nhan Bác cầm áo hộ cô, tiếp tục hướng về phía trước. “Đợi em ở lại, em sẽ thấy cách nghĩ này không thực tế chút nào. Không có thực phẩm, không có phương tiện giao thông công cộng, bị bệnh cũng chẳng mua được thuốc…”

Tô Cẩn trề môi, giận dỗi nói với anh: “Anh thật chẳng có chút lãng mạn gì cả.”

Nói xong, cô liền bước nhanh về phía trước, giật lấy chiếc áo trên tay anh, rồi rảo bước.

Nhan Bác đứng ngây ra hồi lâu, thế giới của anh và cô rốt cuộc khác nhau một trời một vực. Cô tin tưởng, anh lại cứ không tin, nhưng tại sao anh ngày càng không đành lòng nhìn thấy cô thất vọng? Tại sao càng ngày càng dao động, càng ngày càng tin vào những gì cô tin tưởng?

Anh vội đuổi theo cô, cố gắng giải thích: “Anh chỉ nói đùa thôi, ở đây quả thực rất đẹp, hiếm khi mới đến được đây, em đừng giận nữa…”

Tô Cẩn bỗng dừng lại, quay người, sau đó trịnh trọng nói: “Em không giận, em chỉ hy vọng anh đừng lúc nào cũng tiến lên phía trước, em sợ em sẽ không đuổi kịp anh, càng sợ anh sẽ bỏ lỡ những phong cảnh đẹp trên đường. Trên thế gian này, những gì đẹp nhất, tốt nhất, em đều hy vọng có thể cùng anh tận hưởng. Nhưng không phải chỉ có thế, dù đau khổ em cũng muốn chia sẻ cùng anh, có thể cùng anh đi hết con đường núi càng lúc càng khó khăn này. Nếu bên cạnh anh không có một người bầu bạn thì cho dù anh có leo được lên đỉnh núi cũng có nghĩa lý gì? Anh chắc chắn sẽ cô đơn, sẽ buồn chán, em không nhẫn tâm để anh lại một mình. Em muốn ở bên anh, chúng ta cùng nhau leo tới đỉnh núi và ngắm nhìn thế giới. Nhưng em hy vọng thỉnh thoảng anh có thể dừng lại, nhìn ngắm cảnh đẹp bên đường. Có thể đó là điều anh không muốn, nhưng biết đâu, sẽ thấy nó đẹp hơn?”

Giọng của cô rất nghiêm túc và chân thành.

Trên thế gian này, có một người sẵn sàng không so đo thiệt hơn đi cùng anh trên con đường dài không biết đâu là điểm dừng, có một người sẽ rất đau lòng nếu thấy anh cô đơn, buồn chán, có một người cứ thế yêu anh, khiến anh không cách nào giải thích được…

Nhan Bác đã bị lay động và cũng cảm động vô cùng.

Thì ra đây chính là tình yêu, tình yêu giữa Tô Cẩn và Nhan Bác.

Nhan Bác đột nhiên thấy tâm hồn thoải mái, cởi mở. Anh từ từ giơ tay, cười rạng rỡ nói: “Vậy chúng ta cùng từ từ đi, tiếp tục đi, được không?”

Tô Cẩn cũng mỉm cười, đặt bàn tay phải vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng trả lời: “Vâng.”

Con đường phía trước thật dài, nhưng không đi đến cuối cùng, sao có thể biết được sẽ kiên trì đến đâu?

 

Advertisements

Tổn thương – Trích đoạn 14

Vì lịch trình dày đặc, nên buổi tối trở về nhà khách, ai nấy đều mệt lả, nhưng vẫn không muốn giải tán.

Tô Cẩn hào hứng lấy trong ba lô ra một bộ bài, nói: “Tối ngủ không được thì qua tìm mình chơi bài nhé!” Ăn cơm, tắm rửa xong, quả nhiên có mấy nam sinh qua tìm cô mượn bộ bài. Tô Cẩn giữ lại một bộ đưa cho Nhan Bác. “Đầu To chẳng có tiến triển gì cả, tối nay phải giúp cậu ấy và Hà Dao, anh chơi với hai người họ trước đi, em nghỉ một lát rồi qua.”

Nhan Bác thấy Tô Cẩn rõ chán, tự nhiên lại đi làm bà mối. Hơn nữa, một mình cô làm đã đành, lại còn kéo cả anh vào nữa, đây chẳng phải là chuyện nực cười sao?

Nhưng lại một lần nữa anh bị cô làm cho rối tung cả lên.

Ba người chơi đã lâu mà vẫn chưa thấy Tô Cẩn sang, Hà Dao không kiên nhẫn được nữa, nói: “Có chuyện gì thế nhỉ? Người hăng hái nhất là cô ấy, thế mà đến giờ vẫn không thấy đâu!”

Nhan Bác giơ quân bài trên tay lên, nói: “Có thể cô ấy đã ngủ rồi, hai người có muốn đi nghỉ không? Ngày mai còn phải leo núi nữa đấy.”

Hà Dao không nói gì, Đầu To đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội này, vội vàng nói: “Vẫn sớm mà, bài của em đang đẹp, chơi tiếp đi!”

Lúc này, không biết đã bao lâu rồi, lâu đến mức Nhan Bác muốn chạy đi mà túm lấy cổ Tô Cẩn, tra hỏi cô tại sao lại giao cho anh cái việc không đâu này?

Cuối cùng, đến khi Hà Dao ngáp ngắn ngáp dài, cuộc chơi mới dừng lại.

Nhan Bác do dự nói một câu: “Để mình đi xem Tô Cẩn thế nào.”

Trên ti vi đang chiếu bộ phim truyền hình ăn khách, còn Tô Cẩn cầm chiếc điều khiển, gục đầu ngủ gật.

Nhan Bác nhẹ nhàng đi tới, cẩn thận đỡ cô nằm xuống.

Ngón tay anh chạm vào mái tóc cô, phía bên trong tóc chưa khô hẳn, khiến đầu ngón tay anh thấy mát mát.

Đầu cô hơi cựa quậy trong vòng tay anh, rồi cô tiếp tục ngủ.

Anh ngả người, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

Nụ hôn này hoàn toàn là vô thức, anh chưa kịp nghĩ gì thì đã làm vậy rồi. Anh không kìm nén được tình cảm của mình.

Cuối cùng anh cũng không kiên nhẫn được…

Khi Nhan Bác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hà Dao đang đứng dựa vào cửa, anh cười cười, cũng chẳng tỏ ra ngại ngùng, chỉ thấp giọng hỏi một câu: “Anh đi lấy cho cô ấy cái chăn, em có cần không?”

Hà Dao cũng chẳng biết mình đã gật đầu hay lắc đầu nữa, chỉ thấy anh đi ra cửa, không lâu sau đã mang chăn về, đưa cho cô một cái, đắp cho Tô Cẩn một cái.

Mọi người đều nói Nhan Bác là do Tô Cẩn càn quấy nên mới ở bên cô, đó có lẽ là do cảm động, cũng có thể do lầm lạc, chứ nhất định không phải là tình yêu.

Nhưng tối nay, Hà Dao nhận thấy rất rõ tình cảm của anh. Tình yêu của anh đối với Tô Cẩn có lẽ đã vượt xa tưởng tượng của mọi người.

 

 

Tổn thương – Trích đoạn 13

Nhan Bác cười cười nhìn Tô Cẩn. Tô Cẩn thấy anh đang hướng nhìn về phía mình, vô thức cúi đầu, sợ anh sẽ nhìn thấu tâm tư của cô.

Nhưng dường như cô vẫn cảm thấy nụ cười của anh chứa đầy ẩn ý sâu xa.

Tô Cẩn không dám đối mặt với ánh mắt đó, liền cầm chìa khóa cùng Hà Dao đi tìm phòng.

Tô Cẩn vừa đặt đồ xuống đã thấy Nhan Bác và Đầu To từ ngoài cửa đi qua.

“Đầu To, hai người ở phòng nào?” Tô Cẩn ngượng không dám nói chuyện với Nhan Bác, đành phải hỏi Đầu To.

“Phòng 209, cạnh phòng này.” Đầu To dừng lại trước cửa phòng bọn họ, pha trò nói: “Tiểu sinh có thể vào phòng quý cô nương xem được không?”

Hà Dao để đồ xuống, nói: “Cậu còn lảm nhảm cái gì nữa! Còn không mau vào đi, Tô Cẩn đang mong chờ được cùng Nhan Bác có thế giới riêng dành cho hai người kia kìa.”

Tô Cẩn bị người ta nhìn thấu tâm can thì cười ngượng ngùng, nói: “Đâu có, không phải đâu.”

Không biết bọn họ có nói gì thêm nữa không, cô liền tiến nhanh ra cửa, không quên nói thêm một câu: “Đồ của mình vẫn để chỗ Nhan Bác, mình đi một lát rồi về.”

Nhan Bác rửa tay đi ra, nhìn thấy Tô Cẩn đang ngồi trên giường, anh mỉm cười nói: “Ngồi ngây ra đấy làm gì thế? Ra rửa tay đi!”

Tô Cẩn giơ tay lên, xòe lòng bàn tay ra nhìn nhìn thì thầm: “Em không nỡ rửa, bởi vì trên tay còn mang hương vị của anh.”

Nhan Bác đến bên cô, mỉm cười. “Hương vị gì?”

“Em không biết, dù sao cũng là hương vị của anh.”

Tô Cẩn quay sang nhìn Nhan Bác, anh cũng đang nhìn cô, ánh mắt chưa bao giờ dịu dàng đến thế.

Khuôn mặt anh gần trong gang tấc, hơi thở cũng càng lúc càng gần.

Cô ngây người, cũng biết anh muốn làm gì, lòng thấp thỏm hồi hộp, có chút bất an, nhưng lại thấy ngọt ngào vô cùng, trái tim đập rộn ràng.

Tô Cẩn bất giác từ từ nhắm mắt lại, nhưng đợi mãi không thấy nụ hôn kia đặt lên môi mình.

Chỉ nghe thấy Nhan Bác bỗng cười hỏi: “Là hương vị này phải không?”

Tô Cẩn đột nhiên mở mắt ra, khuôn mặt nóng bừng, cô vừa tức giận vừa xấu hổ. “Nhan Bác, anh bắt nạt em!”

“Là tại em nghĩ sai đấy chứ.”

Nhan Bác vội vàng đứng dậy, quay lưng về phía cô, giọng có vẻ không ổn lắm. Qua vài giây, anh vẫn sợ không biết mình sẽ làm gì nữa.

Tô Cẩn định thần lại, chạy qua, đứng trước mặt Nhan Bác, nhìn chằm chằm vào mắt anh, nhất định không chịu buông tha. “Nhan Bác, anh không phải là hảo hán Lương Sơn!”

Nhan Bác trốn tránh ánh mắt của cô. “Đừng làm ồn nữa, người ta nghe thấy bây giờ. Mau rửa tay đi, rồi sang gọi bọn họ đi ăn cơm.”

Tô Cẩn không muốn, nhưng cũng không còn cách nào, đành ỉu xìu dẩu môi đi ra.

Nhan Bác quay người đi vào phòng tắm, rửa mặt xong, mới cảm thấy tỉnh táo lại đôi chút.

Không phải anh không biết cô mong đợi điều gì, cũng không phải không muốn gần gũi cô. Anh chỉ sợ mình chìm đắm trong hương vị của cô, sợ mình không thể cho cô một cuộc sống hạnh phúc.

 

Tô Cẩn bước đến cửa bỗng nhiên mỉm cười, hai người suýt chút nữa thì hôn nhau rồi.

Lần này tuy không thành công, nhưng cũng được coi là có chuyển biến rõ rệt. Thành công luôn là một quá trình tiếp cận không ngừng.

 

 

Tổn thương – Trích đoạn 12

Tô Cẩn phải vào viện lần nữa, nhưng không nghiêm trọng lắm, chỉ tiêm hai mũi giảm sốt là đỡ.

Buổi tối, khi đưa Tô Cẩn về ký túc xá, Nhan Bác liên tục dặn dò: “Nhớ trước khi đi ngủ phải uống nước ấm, đắp chăn cẩn thận, đừng để ốm lại nữa nhé!”

Tô Cẩn, hai má ửng hồng, gật gật đầu. Đợi khi về đến ký túc, cô lập tức nhảy lên giường, gọi cho Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu vừa bắt máy đã cảm thấy không bình thường, chỉ nghe tiếng cô cười khúc khích mãi. “Nha đầu đáng ghét kia, cậu mà cười nữa, mình sẽ cúp máy đấy!”

“Ấy đừng đừng, mình nói…” Tô Cẩn trở mình, ngước nhìn trần nhà, cười tươi như hoa. “Mình mới từ bệnh viện về…”

“Nói vào chủ đề chính đi.” Lâm Tiêu nói ngắn gọn,
dứt khoát.

“Anh ấy nói rồi, anh ấy nói: “Sau này nếu có ai hỏi em đã có bạn trai chưa thì không được nói là chưa”.” Tô Cẩn cố bắt chước giọng điệu của anh, nhưng cứ nói thì lại buồn cười, bịt miệng rồi mà cũng không ngăn được.

Lâm Tiêu im lặng một hồi, sau đó bỗng hét lên: “Khao đi, hai người phải khao mình đấy nhé! Cậu nói với Nhan Bác, dám cướp mất cô bạn gái bé nhỏ của mình, phải cho anh ấy phá sản mới được!”

Đến giờ Tô Cẩn vẫn không thể tin cuộc đối thoại giữa mình và Nhan Bác trong bệnh viện là thật. Lúc đó cô đang bị sốt, nên cảm giác mơ mơ hồ hồ, sau khi anh nói câu đó xong, cô còn ngây ngô hỏi lại: “Tại sao?”

Nhưng vẻ mặt anh lúc đó rất nghiêm túc, thái độ cũng chân thành, khẩu khí tự nhiên và tự tin, anh nhìn vào mắt cô nói: “Em còn muốn có mấy bạn trai nữa? Một mình anh vẫn chưa đủ sao?”

Cho đến giờ phút này, cô vẫn thấy mình như còn đang chìm đắm trong cái cảm giác hạnh phúc tột cùng đó.

Giờ định thần lại, cuối cùng cô cũng là bạn gái của Nhan Bác, anh đã thừa nhận điều đó.

Tô Cẩn chưa từng trải chuyện yêu đương, hai từ “tình yêu” với cô là một khái niệm rất mơ hồ. Cô nghĩ, chẳng qua chỉ là cô thích anh và anh thừa nhận là được.

Chỉ cần anh thừa nhận, chứng tỏ tình cảm của anh và của cô là như nhau?

Chưa từng nói: “Anh yêu em” cũng không sao, không có quà tặng cũng chẳng hề gì, chỉ cần từng giây, từng phút được ở bên anh là cô thấy vui và mãn nguyện lắm rồi.

 

Vào học chưa đầy hai tuần, thông tin Tô Cẩn chinh phục được Nhan Bác đã nhanh chóng lan khắp trường. Có người chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng cô, thậm chí có thái độ khinh thị; nhưng cũng có người thật lòng bày tỏ sự ngưỡng mộ trước lòng dũng cảm của cô, chân thành chúc mừng cô.

Điều này đối với Tô Cẩn chẳng có gì quan trọng. Cô chỉ cần biết mình đang làm một việc hạnh phúc nhất đời.

Phần lớn thời gian, Nhan Bác không chủ động đến tìm cô, ngày nào cũng là cô đợi anh tan học, đợi anh ăn cơm, đợi anh học bài. Nhưng thực tế, anh cũng chẳng có cơ hội đi tìm cô, bởi chỉ cần anh ở đâu là cô ở đó.

Nhan Bác có lần hỏi: “Em chẳng lẽ không có việc gì khác để làm sao?”

Cô chẳng ngại ngần cười nói: “Việc gì cũng không quan trọng bằng anh.”

Lúc đầu anh cũng thấy ngượng ngượng, về sau quen dần thì chẳng để ý tới cái kiểu lập luận không có logic của cô nữa.

Tổn thương – Trích đoạn 11

Tô Cẩn đứng dưới tầng một khu ký túc của Nhan Bác, chỉ cần có cậu nam sinh nào đi qua là cô nói: “Bạn ơi, làm ơn gọi giúp mình Nhan Bác với, cảm ơn bạn!”

Nhưng cô đợi rất lâu mà vẫn không thấy Nhan Bác xuống, đến khi có một nam sinh tốt bụng mở cửa sổ, nói: “Nhan Bác không có ở ký túc đâu, không biết bao giờ mới về!”

Tô Cẩn cúi đầu, nắm chặt chiếc vỏ gối ôm thêu mười chữ mà cô phải mất cả kỳ nghỉ đông mới thêu xong. Một cơn gió thổi qua khiến cô thấy rùng mình.

Không biết đã đợi bao lâu, có người đi lướt qua, cô nhìn rõ ràng, lần này có thể khẳng định là không thể nhầm được.

“Nhan Bác!” Tô Cẩn chớp chớp đôi mắt mệt mỏi, nở nụ cười. “Anh về rồi à?”

“Tìm anh có việc gì?”

Tô Cẩn vẫn tươi cười, không để ý đến giọng nói lạnh lùng của anh. “Em đến tặng quà anh, quà nhân ngày lễ Tình nhân!”

Nhan Bác nhìn nhìn chiếc vỏ gối trên tay Tô Cẩn. “Em không phải là bạn gái của anh, sao anh có thể nhận quà ngày lễ Tình nhân của em được?”

Giọng nói của anh không khác gì ngày thường, vẫn lạnh tanh như thế, nhưng Tô Cẩn lại cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Cô nhìn anh quay người, đi lên cầu thang và biến mất… Cô nghĩ rằng mình sẽ khóc, nhưng không, chiếc vỏ gối trong tay cô rủ xuống, dường như còn đáng thương hơn cả cô.

Cô biết mình nên quay trở về, có nhiều người đang nhìn cô rồi cười cười nói nói. Cô thấy chân mình nặng trĩu, định quay người và rời khỏi đây, hai động tác tưởng như đơn giản mà cô không sao làm được.

Tô Cẩn đứng đó, nhìn chằm chằm theo hướng anh rời đi, có lẽ anh sẽ lại xuất hiện thôi.

Nếu Lâm Tiêu ở đây lúc này, nhất định sẽ mắng cô là đồ ngốc. Nhưng trong lòng cô có một niềm tin vững chắc. Có lẽ bản thân cô cũng không biết, cô kiên trì như vậy rốt cuộc là vì cái gì.

 

Nhan Bác sau khi lên phòng liền đi thẳng đến bàn học. Trên người anh vẫn còn thoang thoảng mùi mực vì vừa đi luyện viết thư pháp về.

Khi còn nhỏ, thầy giáo đã từng nói với anh: “Khi nào thấy phiền não đến mức không thể chịu được, viết thư pháp sẽ khiến lòng nhẹ nhàng hơn. Tiểu triện là thể chữ không lộ ra sự sắc sảo nhất.”

Trong tất cả các loại chữ, anh viết tốt nhất là tiểu triện, bởi vì anh biết phải làm như thế nào để che đậy sự sắc sảo đó, làm thế nào để khống chế bản thân.

Hôm nay, lần đầu tiên anh gặp phải tình huống như thế này, đã luyện thư pháp được hơn một tiếng, nhưng tâm trí vẫn là một mớ hỗn độn, nhất là khi nhìn thấy cô ở tầng dưới.

Khi nghe thấy cô nói cô chưa có bạn trai, tại sao anh lại thấy tức giận, bất an? Nhan Bác thấy trống ngực đập thình thình, đột nhiên anh đứng dậy, lao xuống dưới.

Nhan Bác thấy Tô Cẩn vẫn ngốc nghếch kiên trì đứng đợi trước cổng ký túc xá. Anh chầm chậm đi đến trước mặt cô, dừng lại, giơ hai tay ra ôm lấy cô. “Thật may, em vẫn chưa đi…”

Anh ôm cô rất chặt, ở giữa hai người là chiếc vỏ gối. Tô Cẩn cảm thấy vòng tay của anh thật mềm mại và ấm áp, cô nguyện cả đời mình được nằm gọn trong vòng tay anh.

Cố kìm nén nhưng cuối cùng những giọt nước mắt vì xúc động vẫn tuôn trào. Cô nép mình trong vòng tay anh, khóc không thành tiếng. “Em biết là anh sẽ xuống, em biết nhất định anh sẽ xuống mà…”

Nhan Bác vuốt má cô, lau nước mắt cho cô, nhưng cảm thấy có gì đó không ổn. Anh lập tức sờ lên trán cô, lo lắng hỏi: “Em sốt à? Em ốm phải không, tại sao không nói sớm?!”