Hàng đã nhận 8.1

Trong nhà Lục Vi liên tục truyền ra những tiếng khóc lóc thảm thương giống như bị quỷ ám.

“A… a… a… Tuyết rơi tháng Sáu, oan hơn Đậu Nga[1], tôi thật là người bất hạnh mà!”

“Tôi mặc kệ, mặc kệ, mặc kệ. Các người phải nói cho tôi biết rõ ràng mọi chuyện.”

“A… a… a…”

Lục Vi ngồi trên sofa, nghe hết tiếng kêu khóc này đến lời than vãn khác, đinh tai nhức óc, chỉ cảm thấy hai bên thái dương nhói lên từng cơn nhức nhối, cuối cùng không chịu được thêm nữa, cô nhảy dựng lên, hét: “Im miệng ngay! Anh đã gào khóc suốt nửa giờ đồng hồ, anh không thấy phiền nhưng tôi thì phiền lắm rồi!”

Dạ Ly nghe thấy vậy liền nín bặt, không dám khóc tiếp nữa, chỉ biết ôm bụng, ngậm ngùi nói: “Dù thế nào thì tôi cũng là người bị hại, mấy người nhất định phải tha lỗi cho tôi!”

Lúc này, Nam Huyền vẫn giữ vẻ trầm tư vốn có, không đồng tình cũng chẳng phản bác, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm về phía Dạ Ly, vẻ mặt đề cao cảnh giác. Nếu không phải nghe lời chủ nhân không được làm hại đến anh ta thì chưa biết chừng giờ phút này, Nam Huyền đã nhào đến cắn đứt cổ anh ta rồi.

Lục Vi vỗ nhẹ lên đầu “thú cưng” của mình, nhẹ nhàng nói: “Tôi tin anh.” Nhìn biểu hiện mấy ngày nay của Nam Huyền, mặc dù anh ta có hơi phá hoại nhưng bù lại tính cách trung thực, so với tên yêu nghiệt Dạ Ly kia, anh ta còn mạnh mẽ gấp mấy lần. Hơn nữa, từ khi Dạ Ly đưa Nam Huyền đến đây, Lục Vi mới bị những con quái vật đó quấy rầy, cô có đầy đủ mọi chứng cứ xác thực để nghi ngờ tên đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này chính là Dạ Ly.

Dạ Ly giễu cợt, nói: “Tôi đây ngọc thụ lâm phong[2], hào hoa phong nhã, anh tuấn tiêu sái, khí khái bất phàm, dám làm dám chịu, nói một là một, nói hai là hai, một con người tài đức vẹn toàn, ôn hòa, văn nhã như tôi đã nói không làm thì chính là không làm. Nếu tôi thực sự muốn hại cô, hà tất phải mượn Địa Phược Linh để hù dọa cô làm gì cho phiền phức, nếu muốn, tôi chỉ cần tùy tiện phẩy đầu ngón tay là cô lập tức biến mất khỏi thế giới này rồi. Cô thấy tôi nói thế có đúng không, Nhạc Lăng?”

“… Hừ, Nhạc Lăng?” Đợi mãi không thấy ai trả lời, Dạ Ly quay đầu nhìn cấp dưới của mình, liền trông thấy Nhạc Lăng đang trốn vào một góc đưa tay đếm, lẩm bẩm: “Nhưng trong tam giới, Nam Huyền nổi tiếng là có mũi linh mà…”

“Hả?” Dạ Ly chép miệng. “Nói như thế nghĩa là cô cũng tin mấy con Địa Phược Linh ấy là do tôi bày ra phải không?”

Lục Vi vỗ tay. “Thấy không, thấy không, ngay cả người của anh cũng nghi ngờ anh, quả nhiên anh chẳng có gì tốt đẹp cả!”

Bên này, Nhạc Lăng thấy Boss đang muốn phát điên thì kinh hãi run rẩy, vội vàng kéo tay Dạ Ly, lắc đầu giải thích: “Không phải, không phải, Boss còn nhớ không, ngài quả thực đã để một đám Địa Phược Linh thoát ra ngoài.”

Nhạc Lăng vừa dứt lời, ánh mắt Dạ Ly bất chợt lóe sáng, dường như anh ta đã nhớ ra điều gì đó, liền ngẩng đầu nhìn sang phía Nhạc Lăng đang đứng đối diện. Nhạc Lăng nhận ra vẻ nghi hoặc trên khuôn mặt Dạ Ly, thành thực gật đầu một cái. Vi Vi đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát mọi cử chỉ, biểu hiện của hai người họ rồi khinh thường nói: “Quả nhiên là anh!”

Đảo mắt quan sát xung quanh một lượt, Dạ Ly hắng giọng ho khan mấy tiếng, trong nháy mắt đã trở lại bộ dạng đoan trang, đứng đắn không gì sánh được, nói: “Chuyện này có thể có chút hiểu lầm, đợi tôi điều tra rõ ràng chân tướng sự việc rồi báo lại cho mọi người sau.” Nói xong, anh ta quay người định rời đi, Vi Vi làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy được, liền “hừ hừ” mấy tiếng, “thú cưng” Nam Huyền đã nhanh chóng lao ra trấn thủ tại cửa ra vào.

Xem ra, nuôi dưỡng tên “thú cưng” này kể cũng không quá thiệt thòi.

Nhạc Lăng quay đầu nhìn Dạ Ly rồi lại nhìn Lục Vi, lúc này theo phe nào cũng đều khó xử cả, cô cất tiếng than thở: “Haizz! Vi Vi, không phải tôi muốn nói giúp cho Boss của tôi, nhưng có thể trong chuyện này thực sự đã có chút hiểu lầm. Chúng tôi để bọn Địa Phược Linh thoát ra ngoài, nhưng thông thường chúng không thể tấn công người khác.”

“Nói như vậy thì chuyện xảy ra tối hôm nay là ngoài ý muốn sao?”

“Đúng vậy, nhưng cũng có thể có chút sai sót nào đó.”

“Nói như cô thì tôi bị chúng dọa chết cũng là việc ngoài ý muốn à?”

“…” Nghe Lục Vi nói vậy, Nhạc Lăng lại lặng lẽ thu mình trong góc khuất, im lặng, không dám nói tiếp.

Dạ Ly thở dài, giọng nói trở nên mềm mại, dịu dàng như nước: “Được rồi, giờ tôi sẽ nói cho cô biết chân tướng sự việc, nhưng những điều này đều là cơ mật trên thương trường, cô tuyệt đối không được nói cho người khác biết đâu đấy.”

“Anh nói đi!”

Dạ Ly dõi ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn Lục Vi, chậm rãi nói: “Khụ! Đôi khi sự thật không thể nói hết chỉ bằng một câu. Tôi vẫn thường để Địa Phược Linh, bảo bối nhỏ bé của mình làm những chuyện đơn giản như lặng lẽ bò lên chân người khác hay buổi tối bò vào nhà người ta đi tới đi lui… Như vậy mới có người tìm tôi xem phong thủy chứ!

Hơn nữa, không thể để những bảo bối nhỏ bé của tôi chết già trong chiếc lồng chật chội, bức bối suốt đời được, cho nên thi thoảng tôi cũng thả chúng ra, cho chúng tự do rong chơi, tôi làm sao biết được lúc đó cô cũng ở đấy cơ chứ! Ha ha, đừng để ý nhé, chúng ngoài việc hơi nghịch ngợm thì thực sự rất đáng yêu, hôm nào để tôi giới thiệu chúng cho cô làm quen nhé? Hừm, nếu cô muốn nuôi thử vài con, tôi cũng có thể tặng cho cô.”

Nghe thấy những “thú cưng” mới có thể sẽ đến, Nam Huyền đang chìm đắm trong thế giới nhỏ bé của riêng mình bỗng nhiên linh hoạt trở lại, vội vàng kéo tay Lục Vi, nói: “Chủ nhân không cần, không cần!” Còn Lục Vi đã sớm bị những lời nói của Dạ Ly làm cho kinh ngạc.

Chân tướng sự việc cái gì cơ chứ! Thiên địa quỷ thần ơi, đây gọi là thủ đoạn kinh doanh hèn hạ thì có! Vì chút lợi ích mà để lũ quái vật kia tác oai tác quái như thế sao? Cái gì mà chỉ là một hành động nhỏ thôi chứ? Thật là… Chính cô thiếu chút nữa đã bị chúng dọa chết rồi! Còn nữa, ai thèm thích những thứ khủng khiếp như thế chứ?

“Dạ… Ly!”

Dạ Ly không dám nhìn Vi Vi đang nghiến răng nghiến lợi vì tức giận, giả vờ thản nhiên, đánh trống lảng: “Ai da, bất luận sự thật thế nào đi chăng nữa thì chuyện lần này cũng có chút kỳ quái. Nam Huyền, cậu ở trong tứ hợp viện rốt cuộc có phát hiện ra điều gì không?”

Nam Huyền ngẩng lên lườm Dạ Ly một cái, anh ta không muốn bắt chuyện với người đang rắp tâm đưa loài “thú cưng” mới đến cho chủ nhân.

Dạ Ly bật cười thành tiếng: “Thôi bỏ đi, tôi cũng nên đích thân đến đó xem xét một chuyến. Theo phỏng đoán của tôi, trong ấy chắc hẳn còn có một số thứ khác nữa.”

“Còn có gì khác nữa?” Tim Lục Vi đập thình thịch, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh cô gái tóc dài trong khu nhà. Lẽ nào “một số thứ khác nữa” mà Dạ Ly vừa nói và người phụ nữ đó có liên quan đến nhau? Nghĩ đến đây, Lục Vi đột nhiên nhớ ra người phụ nữ đó cuối cùng đã bước vào căn phòng này, trong giây lát, sống lưng cô lạnh toát.

Nhạc Lăng khẽ xoa cằm, nói: “Lẽ nào chúng bị các sinh vật khác khống chế?”

“Rất có khả năng này.” Dạ Ly hơi nheo mắt, có thể nhận ra tâm trạng của anh ta đã khá hơn rất nhiều. “Nếu đã như vậy thì càng phải đi kiểm tra ngay. Lục Vi, cô có hứng thú cùng tôi đi thăm những bảo bối bé nhỏ, đáng yêu kia không?”

Vi Vi: “…”

_ _ _ _ _ _ Tôi là đường phân cách không có hứng thú_ _ _ _ _ _


[1] Vở kịch Đậu Nga oan của Quan Hán Khanh kể về cảnh ngộ bi thảm của cô gái Đậu Nga, trong đó có chi tiết tuyết rơi giữa tháng Sáu, đến ông trời cũng thấu hiểu nỗi oan ức, khổ hạnh của Đậu Nga.

 

[2] Chỉ sự tao nhã, phóng khoáng.

 

Advertisements

Hàng đã nhận 7.2

Nam Huyền nắm chặt bàn tay chủ nhân, lo lắng nói: “Vi Vi…”

Lục Vi lắc đầu. “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Từ sau ngày bắt gặp Nam Huyền khỏa thân trong hộp quà đặc biệt nhân ngày lễ Valentine, thế giới quan, nhân sinh quan và mọi giá trị cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi, thậm chí là biến hóa khôn lường đến nghiêng trời lệch đất. Ai có thể nói cho cô biết, vì sao trước khi gặp đám quái vật kỳ lạ này, mọi thứ trong khu nhà đều tốt đẹp là thế, vậy mà nay lại trở nên quái lạ, dị thường như thế này?

Nhạc Lăng nói: “Từ sau khi trao trả Nam Huyền lại cho cô, thực ra Boss đã lường trước việc cô khó có thể thích ứng được ngay nên cắt cử tôi luôn để mắt đến hai người. Nhưng hôm nay… giữa đường tôi có chút việc phải rời đi một lát, đến khi quay lại cô đã bị dọa đến nỗi ngất lịm. Xin lỗi, xin lỗi, xin cô đừng nói lại với Boss, nếu không lương tháng này của tôi sẽ bị trừ hết sạch mất.”

Lục Vi toát mồ hôi lạnh, yêu quái mà cũng để ý đến việc bị trừ lương sao? “Nói như vậy, ngay từ ngày đầu tiên Nam Huyền đến nhà tôi, khi tôi báo cảnh sát lại chẳng thấy anh ta đâu, sau đó tôi lại không sao mở được cửa, kêu cứu hàng xóm cũng không ai nghe thấy, tất cả những trò quỷ này đều do cô làm phải không?”

Nhạc Lăng lè lưỡi làm bộ mặt quỷ, chậm rãi nói: “Đó đều là mệnh lệnh của Boss, Vi Vi, cô có oán giận gì thì cứ tìm anh ta!”

“Còn chuyện hôm nay thì sao? Chuyện hôm nay là do ai làm?” Trước khi Nam Huyền xuất hiện, mọi việc trong khu nhà đều rất tốt đẹp, từ xưa tới nay chưa từng xuất hiện những chuyện kỳ lạ đến vậy.

Nam Huyền nắm chặt tay Lục Vi, làm ra vẻ oan ức, nói: “Vi Vi, chiếc giếng đó có rất nhiều Địa Phược Linh.”

“Địa Phược Linh?”

Nhạc Lăng chống tay lên cằm, giải thích: “Địa Phược Linh là những loài vật nhỏ bé giống như ruồi, chuột… sau khi chết liền hội tụ linh khí tạo thành quái vật ở tầng thấp nhất, chúng không làm tổn hại đến con người. Hơn nữa, vì linh lực của chúng rất yếu nên trong hoàn cảnh bình thường, chúng không thể tự tập hợp linh lực để chủ động tấn công người khác. Nhưng hôm nay, vì sao chúng lại ức hiếp Vi Vi…”

Nói đến đây, Nhạc Lăng dừng lại, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì đó rồi bất giác nhìn thẳng vào Lục Vi, khẽ nghiêng đầu. “Lẽ nào chúng ngửi thấy một mùi vị đặc biệt thơm ngon ư?”

“A?” Vi Vi suýt cắn vào lưỡi, vì sao chúng chỉ ngửi thấy mùi vị thơm ngon ở một mình cô thôi chứ? Đang định mở miệng hỏi cho rõ ràng, bỗng ba người họ nghe thấy một tiếng động lớn từ bên ngoài vọng đến, cùng với đó là tiếng bước chân đi vào, cửa chống trộm tự động mở ra. “Nói chung, có thể khiến Địa Phược Linh tập hợp lại để vây hãm người ta thì chỉ có một khả năng…”

Lục Vi định thần nhìn lên liền trông thấy tên yêu nghiệt Dạ Ly đang khoanh tay trước ngực, đứng tựa cửa, chỉ có điều trên khuôn mặt anh ta không còn vẻ cười cợt như hôm trước, đôi mắt phượng sáng long lanh thản nhiên quét qua mặt Nhạc Lăng. Nhạc Lăng dường như bị dọa cho sợ hãi, lẳng lặng lùi vào góc tường, không dám lên tiếng.

Lục Vi ngạc nhiên nói: “Dạ Ly, anh nói Địa Phược Linh tập hợp lại để tấn công tôi, vậy nguyên nhân là gì?”

Dạ Ly nhướng mày, lạnh lùng nói ra bốn từ: “Nhân phẩm quá kém.”

“…” Vi Vi nắm chặt năm đầu ngón tay, lửa giận bốc lên tận đỉnh đầu, thực sự muốn đánh người.

“Dạ – Ly!”

Tên yêu nghiệt Dạ Ly làm ra vẻ không để ý tới vẻ tức tối trong lời nói của Lục Vi, quay người lại. “Có vẻ như cô đã thực sự tỉnh rồi, chúng ta cũng nên đi thì hơn, Nhạc Lăng.”

“Đợi đã!” Lời nói của Lục Vi vừa thốt ra khỏi miệng liền trông thấy Nam Huyền từ đầu đến cuối vốn trầm mặc, giờ đột nhiên chạy xộc ra cửa. Toàn thân Dạ Ly phát sáng, cổ anh ta đã bị Nam Huyền tóm chặt từ phía sau. Thấy thế, Dạ Ly đứng bất động tại chỗ, không ngừng la hét: “Nam Huyền, bao nhiêu năm rồi mà ngươi vẫn thích gây chuyện sao, ta nói cho ngươi biết…”

Lục Vi như nghẹt thở, đang do dự không biết nên làm thế nào thì bỗng nghe thấy giọng nói lắp bắp của Dạ Ly truyền đến: “Bây giờ xã hội có pháp luật, ngươi nên nhớ nếu ngươi hại chết ta, cảnh sát sẽ không để yên cho ngươi đâu!”

Lục Vi như sụp đổ. Dạ Ly khốn khiếp, rốt cuộc có lúc nào anh ta đứng đắn không!! Nam Huyền không có ý gì là đang đùa cợt, sau khi nghe Dạ Ly nói một đống những lời vô nghĩa, vẫn tóm chặt cổ của anh ta, một lúc lâu sau mới gằn từng từ, nói: “Trên người lũ Địa Phược Linh ấy có mùi của anh ta. Vi Vi, anh ta muốn hại cô.”

 

Hàng đã nhận 7.1

Tiếng nhạc lượn lờ, văng vẳng ngân nga.

Lục Vi nhìn ngó xung quanh, phát hiện thấy mình không biết từ lúc nào đã lạc vào một cánh rừng rộng lớn. Là đang mơ sao? Mặt hồ phẳng lặng, trong veo, không một gợn sóng, như tấm gương xanh không một gợn sóng, một thiếu nữ tóc dài khẽ kẹp chiếc lá lên vành môi nhẹ thổi, chiếc váy lụa mềm mại màu xanh biếc của cô hòa vào rừng cây xanh non, tươi tốt, tạo thành một bức tranh thanh thoát, nhẹ nhàng, lay động lòng người.

Lục Vi đứng đối diện bên kia hồ, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt cô gái đó, không nén nổi sự kinh ngạc, khẽ thốt lên một tiếng, đây chẳng phải người con gái tuyệt sắc giai nhân say sưa nhảy múa trong tiếng trống rộn ràng mà cô đã gặp trong giấc mơ lần trước đó sao? Lẽ nào giấc mơ mà cũng nối tiếp nhau được ư?

Cô gái đó dường như không nhận ra sự tồn tại của Lục Vi, vẫn chăm chú nhập tâm vào tiếng kèn lá du dương, trầm bổng. Trong khoảnh khắc tiếng nhạc vang xa, Lục Vi liền nhìn thấy dưới mặt nước thoáng xuất hiện một con cá sấu khổng lồ, cô kinh ngạc khẽ kêu một tiếng. Cô gái kia nhìn thấy con cá sấu, thần sắc vẫn điềm nhiên không mảy may kinh sợ, thậm chí còn cất tiếng cười khanh khách.

“A Y hôm nay sao đến muộn vậy, ta thổi kèn lá bao lâu ngươi mới xuất hiện, chẳng lẽ vẫn đang bắt mồi sao?”

Con cá sấu khổng lồ dường như nghe hiểu được những lời cô gái đó nói, từ trong cái mõm dài xù xì của nó bỗng phát ra những tiếng thì thầm khe khẽ. Cô gái tựa hồ nghe thấy điều gì đó, vẻ mặt rạng ngời, nói: “A! Thì ra A Y ngươi sắp được làm mẹ sao? Xin chúc mừng nhé! Vậy thì ngày mai ta sẽ mang đến một ít cá sông tươi ngon để ngươi tẩm bổ, được không nào?”

Người và vật thân mật, gần gũi như bằng hữu thì thầm to nhỏ, nói nói cười cười hồi lâu, cô gái lại đưa chiếc kèn lá lên môi khẽ thổi. Con cá sấu ở bên cạnh quẫy đuôi, yên lặng lắng nghe, lát sau, nó nằm ngửa trên mặt đất, uốn cong cái đuôi, uyển chuyển vỗ lên lớp da bụng trắng phau, phát ra những âm thanh trầm đục “bành bạch” nghe rất êm tai.

Lục Vi khẽ nhắm mắt, chăm chú lắng nghe. Âm thanh này, tiếng động này sao quen thuộc đến vậy, dường như cô đã từng nghe những tiết tấu này ở đâu rồi thì phải.

“A, là tiếng trống! Trong giấc mơ lần trước, chính cô gái này đã say sưa nhảy múa trong tiếng trống rộn ràng như thế!” Ánh mắt Lục Vi chợt sáng lên, không nén nổi sự ngạc nhiên mà thốt nên lời. Nhưng đúng lúc này, tiếng nhạc vọng đến từ bên kia hồ cũng đột nhiên im bặt, thay vào đó là giọng nói hoảng hốt của cô gái: “Ai? Ai ở trong đó?”

Lục Vi nghe thấy tiếng hét thì ngẩn người, hóa đá tại chỗ, ngay cả hít thở cũng không dám. Mặc dù chỉ là giấc mơ, nhưng nếu con cá sấu to lớn kia đột nhiên bò tới cắn cô, dù là không thực nhưng cảm giác lúc đó chắc hẳn cũng sẽ rất đau đớn… Cô cắn chặt răng, đang lúc bối rối không biết nên làm thế nào thì cảm thấy có một bàn tay kéo cô lại, ngẩng đầu nhìn, là chàng trai trong giấc mộng lần trước đang nắm chặt tay cô. Chưa kịp lên tiếng, bàn chân không tự chủ đã bị anh ta kéo đi, chạy thật nhanh ra khỏi cánh rừng.

Vừa chạy, chàng trai đó vừa quay đầu nhìn lại, dường như anh ta đang sợ con cá sấu to khỏe kia sẽ đuổi kịp. Lục Vi ngước mắt nhìn, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ, mọi thứ dần trở nên mơ hồ. Lần này cũng giống như lần trước, Lục Vi tuyệt nhiên không nhìn rõ khuôn mặt của chàng trai. Cô giằng tay ra rồi dừng bước, nói: “Rốt cuộc anh là ai?”

Không có tiếng trả lời, người con trai đó chỉ lẳng lặng đứng trước mặt Lục Vi. Lục Vi mở miệng muốn nói điều gì nữa nhưng bỗng nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, mí mắt dần trĩu nặng, giơ tay muốn túm lấy anh ta nhưng cơ thể đã ngã xuống vực sâu vạn trượng.

_ _ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách trong giấc mộng đẹp _ _ _ _ _ _

Khi Lục Vi tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên sofa trong phòng khách. Nam Huyền đứng bên cạnh nhìn cô với ánh mắt lo lắng. Thấy chủ nhân đã tỉnh, anh ta lập tức bước tới, ôm cô một cái thật chặt. “Vi Vi…”

“Khụ! Khụ! Được rồi, được rồi, ngươi đừng nghĩ chủ nhân của ngươi mới tỏ vẻ thích ngươi một chút thì ngươi đã không cần khách sáo mà tùy tiện muốn làm gì thì làm nhé!” Vừa dứt lời, Nam Huyền liền khựng lại, vẫn giữ nguyên tư thế nửa quỳ nửa ngồi dưới sàn, quay đầu nhìn về phía người vừa nói. Cô gái đó vẫn đang ho khan, quay mặt sang một bên hắng giọng rồi mới quay lại tủm tỉm cười, nhìn Lục Vi chào hỏi: “Hi, Vi Vi, còn nhớ tôi không? Nhạc Lăng ở cửa hàng thú cưng nè!”

Lục Vi ngập ngừng giây lát rồi từ từ ngồi dậy, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo:“Tôi… A, đau đầu quá!”

Nam Huyền thấy vậy thì một tay kéo gấu áo Lục Vi, một tay dụi khóe mắt long lanh, miệng khẽ lẩm bẩm: “Chỉ tại Nam Huyền không tốt, Nam Huyền đã quên mất chủ nhân lúc này còn rất yếu, không thể tự bảo vệ mình được. Tôi không nên bỏ mặc cô… Sau này, tôi nhất định sẽ không rời xa chủ nhân nửa bước.” Nói xong, tên “thú cưng” ngốc nghếch đó vẫn vô sỉ nhào tới, ôm chủ nhân vào lòng.

Lục Vi không nói được lời nào, đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết, Nam Huyền nói được một câu dài nhất và đầy đủ ý nghĩa nhất. Nhưng tên “thú cưng” ngốc nghếch này, anh đang bày tỏ sự trung thành của mình hay là thể hiện thái độ coi thường đối với chủ nhân đây?

Vi Vi đẩy Nam Huyền ra, trong chốc lát, những cảnh tượng kinh hoàng trước đó như thủy triều ào ạt tràn vào trí óc cô. Những con quái vật vô hình bò tới bò lui trên mặt đất, cây ngô đồng không biết được trồng từ bao giờ bỗng nhiên xuất hiện sừng sững dưới khu nhà, còn có hình ảnh một người đàn ông từ trên tầng cao rơi xuống…

Thấy ánh mắt mở to đầy vẻ hoảng sợ của Lục Vi, Nhạc Lăng vội vã cầm tay cô, nhẹ nhàng an ủi:“Không sao, không sao, đã về đến nhà rồi, không còn bất cứ thứ gì có thể làm hại cô được nữa, Vi Vi.” Nghe thấy những lời vỗ về của Nhạc Lăng, trong lòng Lục Vi chợt bình yên trở lại, cảm giác ấm áp trào dâng trong lồng ngực, rất yên ả, rất thanh thản.

Hàng đã nhận 6.2

 

Lúc chạng vạng, ánh trời chiều cũng trở nên nhạt dần rồi tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối bao la ùa về.

Lục Vi vẫn kiên nhẫn đứng đợi trước cánh cửa lớn dẫn vào tứ hợp viện, vừa lo lắng nghĩ đến việc có người từng trông thấy ma quỷ lởn vởn trong ngôi nhà này, lại lo sợ Nam Huyền gặp chuyện xui xẻo gì ở trong đó. Giữa lúc trong lòng nóng như có lửa đốt, bỗng một trận gió lạnh thổi tới, theo phản xạ, Lục Vi đưa tay giữ chặt lấy gấu váy nhưng trong nháy mắt, cô bỗng cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.

Giây phút ấy, dường như Lục Vi cảm nhận rất rõ… có một thứ gì đó khẽ chạm vào cổ cô, nhẹ nhàng, mềm mại giống như có một chiếc lông vũ vừa phất qua. Lục Vi bất giác rùng mình, cố trấn tĩnh rồi từ từ đứng thẳng, lẽ nào đây thực sự là cánh cửa tà ma, đúng như câu nói đầy ẩn ý phát ra từ cái miệng quạ đen của Dạ Ly: Bản thân cô đang bị những thứ ma quỷ kia quấy rầy?

Lục Vi nắm chặt tay, một lần nữa tự nhắc nhở bản thân phải hết sức bình tĩnh, nhất định là do nghĩ ngợi quá nhiều nên sinh ra ảo giác mà thôi. Lỗ hổng ở trên tường và cánh cửa chống trộm trong nhà đều do Nam Huyền gây ra, làm gì có ma quỷ tồn tại trong thế giới này. Bình tĩnh! Bình tĩnh! Mình và bọn chúng không thù không oán, bọn chúng nhất định sẽ không đến quấy rầy mình.

Lục Vi vừa suy nghĩ vừa nhìn ngó xung quanh, đang định quay đầu nhìn thì bỗng cảm thấy có cái gì đó đang bò qua chân.

“A!!” Lục Vi thét lên một tiếng rồi sợ hãi nhảy dựng lên, nhưng khi cúi đầu nhìn thì lại chẳng phát hiện ra thứ gì.

“Ha ha!” Lục Vi cười gượng, vừa cố gắng định thần vừa cầu mong Nam Huyền nhanh chóng ra khỏi tứ hợp viện. “Nhất định là mình đã nghĩ ngợi quá nhiều, nhất định là như thế!”

Để tiện cho việc đi làm, mỗi ngày Lục Vi đều đi qua nơi này, mấy tháng nay đều bình yên vô sự, không thể có chuyện gì kỳ lạ ở đây được.

Cô đưa mắt nhìn vào tứ hợp viện, trong không gian mờ ảo có thể nhìn thấy rõ một chiếc giếng cổ ở giữa sân. Khi Lục Vi chuyển đến sống trong khu nhà hình ống, những người ở tứ hợp viện này đều đã dọn đi hết, vì thế cô cũng không được biết quang cảnh bên trong khu nhà như thế nào. Giây phút cô trông thấy chiếc giếng kia, trong lòng chợt cảm thấy kỳ quái nhưng nhất thời không biết diễn tả thế nào. Đang băn khoăn suy nghĩ thì đèn đường bỗng nhiên bật sáng, Lục Vi đưa tay dụi mắt, mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn.

Đúng! Trời tối rồi!

Khi Lục Vi cảm thấy có thứ gì đó vừa bò qua chân mình, bầu trời còn mờ tối, vậy mà giờ đây màn đêm đen kịt, dày đặc đã bao phủ khắp không gian, xung quanh cũng yên tĩnh đến rợn người. Vì sao mình đã đứng trước cổng tứ hợp viện này lâu như vậy rồi mà không hề thấy ai đi qua? Lúc này đang là giờ tan tầm, quả thật là kỳ lạ…

Nghĩ đến đây, trái tim Lục Vi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hoảng sợ, bất giác muốn nhấc cánh tay đang xách đồ ôm trước ngực, nhưng vừa nhấc tay lên một chút, cô đột nhiên cảm thấy như có một ma lực nào đó đang cố ý kéo mạnh túi đồ của cô xuống. Từ “sợ hãi” đơn giản không thể miêu tả tâm trạng của Lục Vi lúc này. Trải qua hết chuyện kỳ quái này đến chuyện kỳ quái khác, cô nghẹn cứng cả họng, chỉ còn cách nhắm chặt mắt đến n lần và cầu nguyện cho Nam Huyền mau chóng rời khỏi tứ hợp viện.

Tất cả chỉ tại tên quái vật đáng chết này, vì sao anh ta lại có hứng thú đi vào tứ hợp viện quỷ quái này kia chứ? Nếu không phải tại anh ta thì mình đâu có gặp những chuyện thế này…

Đáng tiếc là, rất lâu sau đó, Nam Huyền vẫn chưa thấy xuất hiện. Cánh cửa của tứ hợp viện vẫn rộng mở, giống hệt một con dã thú hung hãn đang há to cái miệng như chậu máu đỏ au. Lục Vi nuốt khan một cái, cảm giác sợ hãi lại ập đến, dường như có thứ gì đó đang lén bò dưới chân, lông nó xù xì, gớm ghiếc, đôi chân nhỏ không ngừng bò qua bò lại, cọ tới cọ lui, thậm chí nó còn dùng cả móng vuốt giẫm mạnh lên giày của cô.

Không chỉ có một con!

Lục Vi sợ đến dựng tóc gáy, đứng im một chỗ, cảm giác càng lúc càng có nhiều con vật kỳ quái bò tới chỗ mình, chúng còn bò lên bắp chân cô… Nhưng điều khiến cô tuyệt vọng nhất chính là, khung cảnh trước mắt vẫn không có chút thay đổi: ánh đèn đường mờ ảo, bốn bề quạnh quẽ, tứ hợp viện im lìm đến kỳ lạ…

Mà quan trọng là cô không nhìn thấy đám dị vật kia! Điều này còn đáng sợ gấp bội so với việc xem phim kinh dị!!

Cuối cùng, Lục Vi không chịu nổi nữa, bắt đầu run rẩy, vứt tất cả túi lớn túi bé đựng đồ ăn trên tay xuống đất, hét lên một tiếng rồi ba chân bốn cẳng chạy về phía khu nhà hình ống. Khi về đến nơi, cô sẽ chạy ngay lên phòng, tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc, quên đi tất cả những chuyện này. Lục Vi bất chấp tất cả chạy thục mạng về phía khu nhà, muốn mau chóng thoát khỏi lũ quái vật vô hình đáng sợ kia.

Vào đến con ngõ nhỏ trước khu nhà, Lục Vi mới dừng bước, thở hổn hển quay lại nhìn, dường như lũ quái vật ấy đã không còn đuổi theo cô nữa. Thở phào nhẹ nhõm một hơi, Lục Vi đang cố gắng trấn áp cảm giác sợ hãi thì lại nhìn thấy bên cạnh mình đột nhiên xuất hiện một cây ngô đồng. Vi Vi cắn chặt môi, da gà lại nổi lên, run bần bật, rõ ràng dưới tòa nhà này làm gì có cây ngô đồng nào? Hơn nữa, nhìn chiều cao và đường kính của thân cây này cũng đủ biết nó không thể chỉ trong một đêm mà lớn nhanh như vậy được, lẽ nào người ta mới trồng hôm nay?

Lục Vi nhíu mày, ngồi xuống dưới gốc cây kiểm tra bùn đất, vừa khô vừa bằng phẳng, không hề giống mới được trồng xuống.

“Như vậy là…”

“Oành!”

Lục Vi đang độc thoại, bỗng nghe thấy phía dưới khu nhà vang lên một tiếng động lớn, cô đưa mắt nhìn sang liền trông thấy một người đàn ông đang nằm sõng soài trên khoảng đất trống. Toàn thân ông ta nhuốm đầy máu, có vẻ như mới bị ngã từ trên tầng cao xuống, chân tay đều bị gãy, nhưng may mắn là ông ta chưa chết, vẫn còn cố gắng giành giật sự sống từ thần Chết. Lục Vi há hốc miệng, không nói được lời nào, bất giác nhìn lên phía trên, thấy một người phụ nữ tóc tai bù xù đang đứng ở tầng hai, nhìn về phía người đàn ông đang nguy cấp bên dưới giây lát rồi mở cửa bước vào căn phòng của Lục Vi.

“A!!!” Cuối cùng Lục Vi không thể kiềm chế hét lên một tiếng thảm thiết. Cùng lúc đó, bên phía tứ hợp viện cũng truyền đến tiếng gầm rú của một loài mãnh thú. Trong chớp mắt, cô ngã nhào vào lòng Nam Huyền, ngất lịm.

 

Hàng đã nhận 6.1

Trước quầy thịt lợn, lần thứ một trăm linh một Vi Vi nén tiếng thở dài, bất lực đưa mắt nhìn con người kỳ quái Nam Huyền đứng bên cạnh đang nhìn chằm chằm chiếc máy xay thịt một cách ngờ nghệch, chán nản nói: “Đừng nhìn nữa, chúng ta đi thôi.”

Nam Huyền quay đầu, chớp chớp đôi mắt long lanh đen sẫm, chỉ tay vào chiếc máy xay thịt, gặng hỏi: “Cái này, đang làm gì thế?”

Lục Vi thở dài, kiên nhẫn giải thích: “Cái đó gọi là máy xay thịt, có thể dùng nó để…”

“Hình phạt treo cổ?” Nam Huyền nhướng mày một cách bướng bỉnh, cắt ngang câu nói của Vi Vi. Anh ta hoảng sợ đến thất thần, lắc đầu nói: “Con người… thật quá tàn nhẫn.”

Lục Vi gượng cười hai tiếng, lo sợ anh ta sẽ lại thốt ra những lời kỳ quái nào nữa, đành quay sang nói với chủ cửa hàng: “Cho tôi năm đồng thịt xay.”

“Được thôi, có ngay!” Chủ cửa hàng nhận tiền rồi nhanh chóng cắt một miếng thị nạc, thái thành từng lát mỏng rồi bỏ vào máy xay thịt. Trong chốc lát, phía trước cỗ máy phun ra những dây thịt đã được nghiền nát. Lục Vi cố gắng kiên nhẫn giảng giải cho Nam Huyền một cách chậm rãi, tỉ mỉ như dạy dỗ một đứa trẻ con chưa hiểu chuyện: “Chiếc máy xay thịt này là một công cụ rất hữu dụng, giúp chúng ta nghiền miếng thịt lớn như vậy thành từng viên thịt nhỏ như thế này, sau đó có thể dùng nó để chế biến món thịt viên, món thịt hộp hoặc là món xúc xích. Chiếc máy xay thịt này với hình phạt treo cổ mà anh nói là hai thứ hoàn toàn khác nhau…”

Nam Huyền chăm chú nhìn chỗ thịt đang đùn ra từ máy xay, bất giác chau mày, hỏi: “Thịt hộp, xúc xích… là cái gì?”

Khóe miệng Lục Vi khẽ co giật, cổ họng nghẹn lại không nói được lời nào. Cũng phải thôi, một nghìn năm trước… làm gì có thịt hộp và xúc xích kia chứ? Nhớ ra điều này, tự đáy lòng Lục Vi lại nén tiếng thở dài ảo não, nếu trước đây cô còn có chút hoài nghi về thân phận của Nam Huyền thì bây giờ cô đã hoàn toàn bị khuất phục. Cho dù Nam Huyền không phải là con quái vật nào đó ngủ vùi suốt một nghìn năm nay bỗng dưng tỉnh dậy thì tuyệt đối sẽ là một người sao Hỏa đi lạc xuống Trái đất!!

Chiều nay, sau khi đám công nhân xây dựng vá xong bức tường thủng và thay lại cánh cửa an toàn trong phòng khách đã rời đi, Dạ Ly cũng lái chiếc xe tàn tạ của anh ta biến mất. Xét thấy “sống trên đời này không thể để mình chết đói” luôn là nguyên tắc số một nên Lục Vi quyết định đi mua chút đồ để ăn giải quyết cái bụng đang đình công ầm ầm trước rồi có gì nói sau. Những tưởng có thể để tên “thú cưng” người sao Hỏa này ở nhà một mình một lát, ai ngờ cô đi một bước, anh ta cũng lẽo đẽo đi theo một bước, cho dù cô nói thế nào, anh ta cũng làm như không hiểu.

Không còn cách nào khác, Vi Vi đành phải đem thứ “thú cưng” ngốc nghếch ấy ra ngoài cùng mình. Vốn dĩ cô cho rằng chỉ cần anh ta không làm người khác bị thương, không chạy lung tung thì cũng chẳng có vấn đề gì đáng lo ngại, ai ngờ anh ta tò mò với mọi thứ ở bên ngoài. Lúc đầu là ngạc nhiên với cái cân điện tử trong khu chợ, bây giờ lại đến cái máy xay thịt.

Nam Huyền vò đầu, buồn rầu nói: “Tại sao… những thứ này đều không giống trước kia?” Ngay cả bộ quần áo anh ta đang mặc trên người so với trước kia cũng khác một trời một vực. Điều khiến Nam Huyền hoang mang hơn nữa chính là tên gọi của chủ nhân cũng đã thay đổi. Ngoài mùi hương trên cơ thể cô vẫn còn nguyên vẹn thì tất cả những thứ khác so với trước kia đều thay đổi rồi.

“Vì…” Lục Vi đưa tay xoa cằm, thì thầm nói: “Bây giờ đã là một nghìn năm sau, tư duy của loài người phát triển rất nhanh, chế tạo ra rất nhiều thứ hữu ích phục vụ cuộc sống sinh hoạt và đi lại, ví dụ như cửa chống trộm mà hôm nay anh làm hỏng hay ô tô của Dạ Ly.”

Nam Huyền trầm mặc, vẻ nửa hiểu nửa không lặng lẽ nhìn Vi Vi, dường như anh ta cũng ý thức được mình đã làm phiền đến chủ nhân, cẩn thận kéo tay cô, nói: “Không hiểu, Vi Vi có ghét bỏ tôi không?”

Lục Vi ngước mắt nhìn, bất giác chạm phải đôi con ngươi lấp lánh, trong suốt như thủy tinh của Nam Huyền, trong lòng vang lên một tiếng “lộp bộp”. Ánh mắt này, biểu hiện này… thực sự có một lực sát thương vô cùng ghê gớm!

Bình tĩnh! Bình tĩnh! Không được có cảm tình đặc biệt với “thú cưng”, người và vật không thể có tình yêu! Lục Vi dặn lòng phải bình tĩnh, hồi lâu sau mới cất tiếng cười, nói: “Đi thôi, về nhà tôi sẽ nấu cho anh món canh thịt viên.”

“Hừ, món canh thịt viên là cái gì?”

“… Được rồi, bây giờ, trước khi nói cho anh biết thế nào là món canh thịt viên thì trước hết anh phải học cách sử dụng Baidu đại thúc[1] đi đã.”

_ _ _ _ _ Tôi là Baidu đại thúc_ _ _ _ _

Về đến đầu ngõ, Nam Huyền chợt dừng lại. Lần này, cái thu hút sự chú ý của anh ta chính là tòa nhà tứ hợp viện. Vì tứ hợp viện này đã được ký cam kết di dời nên hiện nay, những người sinh sống ở đó đều đã chuyển đi hết, chỉ còn lại hai cánh cửa lớn sơn đỏ khép chặt. Không biết tại sao khi nhìn thấy hai cánh cửa này, Nam Huyền lại do dự không cất bước, lặng lẽ đứng vuốt ve hai hình đầu thú gắn trên cánh cửa.

Hai hình đầu thú đó vẫn thường được trang trí trên cánh cửa của các gia đình Trung Quốc truyền thống. Nó là một đôi đầu rồng được làm bằng sắt hoặc đồng, ở miệng còn móc một chiếc vòng kim loại rất to và nặng. Bởi ngôi nhà này đã lâu đời nên đôi đầu rồng cũng han gỉ, khiến nó mất đi vẻ uy nghiêm vốn có.

Lục Vi hắng giọng, bước đến trước mặt anh ta, nói: “Nam Huyền thích hình đầu thú này sao? À đúng rồi, tôi nghe các cụ kể lại, đây là những con quái vật được làm bằng sắt, gọi là Tiêu đồ, là một trong số những người con của Thần Long. Bởi nó rất ghét người khác đột nhập vào hang ổ của mình nên cách đây từ rất lâu rồi, người ta đã thích trạm trổ đôi đầu rồng này lên cánh cửa để cầu mong sự bình an.”

“Tiêu đồ…” Nam Huyền thì thào, thất thần nhìn đôi Tiêu đồ trên cánh cửa, ánh mắt chợt trở nên vô cùng sâu xa và sắc bén. Anh ta nheo nheo đôi mắt tựa như nhìn thấu mọi sự bên trong cánh cửa, khẽ đẩy, cánh cửa vốn được khóa chặt bởi một sợi xích lớn đã mở ra một cách dễ dàng.

Vi Vi sững sờ, kinh ngạc nhìn Nam Huyền bước vào bên trong, trừng mắt hét lên: “Người ta đồn ở trong đó có…”

Không đợi Lục Vi nói hết câu, Nam Huyền đã bước sâu vào trong tứ hợp viện, rồi đột nhiên anh ta quay đầu lại, ngữ khí lạnh lùng như ra lệnh: “Cô đừng vào đây!” Nghe vậy, Lục Vi lập tức đứng chôn chân tại chỗ, đang ngạc nhiên không hiểu sao “thú cưng” ngốc nghếch bỗng hoàn toàn biến thành một người khác thì liền trông thấy ánh mắt long lanh, rạng rỡ của anh ta đang chăm chú nhìn về phía cô.

Lục Vi đưa hai tay lên che miệng để không hét lên, đúng lúc đó lại nghe thấy Nam Huyền nói: “Đứng ở đấy đợi tôi.” Sau đó, anh ta dần dần biến mất trong tứ hợp viện.


[1] Baidu đại thúc: Baidu là trang tìm kiếm thông tin phổ biến nhất tại Trung Quốc, dân mạng thường gọi với cái tên Baidu đại thúc.