Hủ nữ ga ga – Chương 12.1

RỒNG ĐEN

 

Nghe thấy tiếng cửa đóng “rầm” một tiếng phía sau, tôi lấy lại ý thức, co rúm người dựa vào tường.

Chắc không phải chứ? Sếp tổng năm nay đã bốn mươi tuổi đầu rồi, tuy nói là làm “bố” tôi thì có hơi khoa trương một chút, nhưng làm chú thì tuyệt đối không vấn đề gì. Ông ta không nên có suy nghĩ gì với đứa trẻ như tôi mới đúng chứ?

Tôi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đứng ngay ngắn, nói thật lòng: “Lưu tổng, tôi đến lấy máy ảnh, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi”.

Sếp tổng nghe thấy thế cũng gật đầu như đúng rồi. “Chuyện đó không sao cả. Tiểu Bạch, hôm nay tôi cố tình đến đây để đợi cô, là có chuyện muốn nói với cô.”

Mặt tôi chảy dài ra, rốt cuộc là có chuyện gì mà sếp tổng phải đích thân đến khách sạn đợi tôi, lại trùng hợp thế này, Nhậm Hàn vừa hay lại sai tôi về phòng lấy máy ảnh, cứ cảm thấy có gì đó khác lạ. Tôi vừa trầm tư, vừa không thể ngăn lại các dòng tin tức lớn đang chạy qua trong não. “Một cô gái vô danh bị lừa đi công tác, ông chủ nửa đêm đột nhập vào khách sạn cưỡng bức”, “Một anh chàng đẹp trai bị tiền mê hoặc đã câu kết với cấp trên dụ dỗ lừa thiếu nữ”.

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt. “Lưu tổng, có việc gì ngày mai đến công ty hẵng nói, bây giờ tôi thực sự muộn rồi.” Nói xong tôi co chân muốn chạy, nói thì chậm làm thì nhanh, sếp tổng bước nhanh như tên, quay người nhào vào, tôi đã bị rơi vào móng vuốt của cường bạo rồi.

“A, Lưu tổng, tôi không làm chuyện kia đâu.”

“Tuy tôi muốn thăng chức, muốn sớm trả được tiền, nhưng tôi thực sự không muốn làm chuyện đó.”

“Lưu tổng, ông tha cho tôi đi, tôi ngoài việc thối mồm, thối chân ra còn thối cả tay nữa, tuyệt không thể so sánh được với Xán Xán và Slime của phòng Phóng viên, mỹ nữ Tiểu Chí của phòng Hành chính, nghe nói gần đây cô ấy đang đòi ly hôn, lúc này ông có thể xen vào, nhất định sẽ chiếm được. Tôi… tôi thực sự không thích hợp với việc bị gạ tình đâu.”

Nếu như lúc mà sếp tổng sắp bổ vào người tôi, tôi còn ôm rất nhiều hoang tưởng. Bây giờ thì tôi đã thất vọng hoàn toàn rồi. Thật không ngờ, sếp tổng bình thường áo mũ chỉnh tề, đạo mạo lại là một tên đại cầm thú, hu… hu.

Tôi đang sợ đến mức nói lăng nhăng cuội, thì giọng của sếp tổng đáng thương hơi run run truyền đến: “Bạch Ngưng, cô có gì cứ từ từ mà nói, đừng cào mặt tôi”.

“Tôi chỉ muốn nói với cô về chuyện của Nhậm Hàn, không hề muốn gạ tình cô, cô có thể thả cánh tay tôi ra trước không, cô sắp cào rách tay tôi rồi… Còn nữa, cô đang giẫm lên chân tôi đấy.”

Nghe thấy câu này, tôi mới đột ngột phát hiện ra tư thế của tôi với sếp tổng. Hình như rất giống đại khái… đích xác là tôi có ưu thế hơn. Vào giờ phút này, sếp tổng chỉ bám vào cánh tay tôi, mà tôi giẫm cả chân lên người ông ta, một móng vuốt để trên mặt, một móng vuốt bấu chặt cánh tay ông ta.

Trên mặt sếp tổng đáng thương đã xuất hiện rất nhiều vết cào, chân cũng có vài vết.

Bỏ sếp tổng ra, tôi xoa mũi ngượng ngùng cười. “Xin lỗi, tôi hơi căng thẳng.”

Lưu tổng thầm oán than, trừng mắt nhìn tôi, bộ dạng như muốn nói: “Nếu như xin lỗi mà có tác dụng, vậy còn cần cảnh sát làm gì”. “Thanh niên bây giờ thật là kích động quá, khoa trương quá!”

Tôi im lặng, việc này cũng không thể hoàn toàn trách tôi được. Ai bảo sếp không chịu nói rõ ràng chứ, vừa đến đã động tay động chân! Tôi chuyển đề tài nói: “Lưu tổng, vừa rồi ông nói muốn nói chuyện gì đó của Nhậm phó tổng với tôi?”.

Sếp tổng vỗ vỗ đầu nói: “Cô không nói tí nữa thì tôi cũng quên mất chuyện chính” rồi dừng lại một lát, lấy lại thái độ bình thường, mặt cười gian xảo nói: “Tiểu Bạch à, chiều hôm nay tôi đã nghe được chút chuyện đang đồn đại ở công ty”.

Nghe đến đây, trái tim tôi vang lên những tiếng loảng xoảng.

Công ty… tin đồn… Không nhanh như vậy chứ? Đến sếp tổng cũng biết chuyện tôi cưỡng bức Nhậm Hàn rồi? Nếu thực sự là như vậy, chưa biết chừng vừa rồi, khi tôi lo lắng, căng thẳng đề phòng sếp tổng thì ông ấy cũng đang âm thầm đề phòng một đứa con gái háo sắc như tôi rồi.

Sếp tổng đi đến, vỗ vỗ vào vai tôi. “Quá trình thì tôi sẽ không hỏi cụ thể. Tôi chỉ hỏi cô, có phải là thật không?”

Tôi do dự cắn chặt răng, phủ nhận cũng không đúng mà thừa nhận cũng chẳng phải, trong phòng chỉ còn văng vẳng tiếng cười của sếp tổng.

Rất lâu sau, tôi nói: “Lưu tổng, sự việc cũng không khoa trương như lời đồn bên ngoài, tôi và Nhậm tổng, hì hì, chỉ là…” Từ ngữ không biểu đạt được suy nghĩ, tôi đang đắn đo xem phải dùng từ nào, thì sếp tổng đã nói chen vào: “Quá trình không quan trọng, quan trọng là, Bạch Ngưng, cô có thật sự nắm được Nhậm Hàn không?”.

Nhìn ánh mắt chờ đợi của sếp tổng, tôi chống cằm do dự. Ồ, dù gì công ty cũng đã đồn như vậy, tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được, việc xem GV lại không được để lộ ra ngoài, chẳng thà đã sai cứ để nó sai. Nghĩ đến đây, tôi mạnh dạn gật đầu.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Hủ nữ ga ga – Chương 11.2

Xẩm tối, 5 giờ 58 phút 03 giây.

Tôi đứng trước cửa khách sạn Kempinski, lắc lư trong gió.

Sờ điện thoại xác nhận lại tin nhắn của Nhậm Hàn: “6 giờ, tầng ba, khách sạn Kempinski”. Không sai, chính là chỗ này, 6 giờ. Nhưng vấn đề là, anh ta muốn làm gì?

Hai giờ đồng hồ trước, đúng lúc Nhậm Hàn hẹn tôi đến khách sạn dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, tôi chỉ cho rằng anh ta đang trừng phạt vì tội tôi không chịu ngoan ngoãn đi đến phòng làm việc của anh ta, nhưng tôi có nghĩ thế nào cũng chẳng thể nghĩ được, anh ta sẽ gửi tin nhắn xác nhận lại thời gian và địa điểm cho tôi như thế này.

Một người đàn ông độc thân gửi tin nhắn như thế này cho một người phụ nữ độc thân, thực sự khiến tôi thấy có gì đó mờ ám. Đứng trước cửa khách sạn Kempinski, tôi đứng rất lâu mà không cách nào bước chân vào được. Một nghìn lẻ một giả thiết, Nhậm núi băng muốn làm gì?

Muốn nói rõ về chuyện lấy cắp tư liệu? Hình như đến quán cà phê thì hơn.

Ăn cơm, gây dựng quan hệ, mua chuộc lòng người? Hình như đến nhà hàng thì hơn.

Trong không gian riêng tư có phòng, có giường của khách sạn… Lẽ nào Nhậm Hàn thực sự định gạ tình tôi?

Tôi kinh hãi nghĩ đến tính khả thi của việc bị gạ tình, tôi ôm lấy ngực, tự kiêu về cỡ B của mình, run lẩy bẩy đi vào thang máy. Nếu như, tôi nói là nếu như… Nhậm Hàn thực sự gạ tình tôi, tôi có cần ra tay hạ thủ trước khi anh ta định chiếm đoạt… để phản công, rồi lật ngược tình thế chiếm đoạt lại anh ta?

Nhưng mà “gạ tình”, từ này là dùng cho trường hợp cấp trên đối với cấp dưới, vậy cấp dưới đối với cấp trên gọi là gì?

Những suy nghĩ trong đầu tôi rối như mớ bòng bong. Tôi đang cắn móng tay không biết làm gì thì thang máy kêu “ting” một tiếng, đến tầng ba rồi. Tôi ngẩng đầu nhìn, người cứng đờ ra.

Chân tôi bước trên tấm thảm đỏ tươi mềm mại hoa lệ, những chiếc khăn trải bàn trắng như tuyết in hình hoa văn tao nhã. Tại cửa lớn nhân viên lễ tân đứng khoanh tay lịch sự. Hoa lệ phú quý, khắp cả đại sảnh là những chiếc bàn kiểu Tây sang trọng và rượu sâm panh, còn có những nhân viên phục vụ mặc âu phục xinh xắn đứng ở cửa, trước cửa phòng lớn có một tấm biển ghi:

“Buổi lễ ra mắt và nếm thử loại rượu sâm panh XX của tập đoàn XX”.

Sự thực cho thấy vừa rồi tôi đã nghĩ hoàn toàn sai lệch, tại mình quá đa tình rồi. Nhậm Hàn gọi tôi đến… có thể là bảo tôi đại diện tạp chí tham dự bữa tiệc này.

Quả nhiên, ở bên này tôi còn đang đứng ngây ra, ở bên kia Nhậm đại phó tổng đang lịch sự, nhã nhặn rẽ cả đám người, đi đến trước mặt tôi, nhưng lời lẽ vẫn như được ngâm trong tủ lạnh: “Cô đến muộn một phút, phạt năm mươi tệ”.

Tôi ngước nhìn khuôn mặt vô cùng anh tuấn của Nhậm Hàn mà muốn đạp cho anh ta một cái thật mạnh, rồi hưởng thụ tiếng thét thảm thiết của anh ta trước mặt những vị khách tao nhã. Công ty quy định, tham dự tiệc rượu của khách hàng, không được đến muộn, nếu không sẽ bị phạt tiền. Đây không phải và vấn đề, vấn đề là… Nhậm đại phó tổng, trong tin nhắn anh có nói với tôi là sẽ phải tham gia bữa tiệc sao?

Tôi còn chưa kịp giải thích, nhìn vào đám người đang nhỏ tiếng bình luận, liền ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng, lời còn chưa ra khỏi miệng Nhậm Hàn đã lừ mắt nhìn tôi. “Không trang điểm, không mặc lễ phục trong bữa tiệc của khách hàng là việc vô cùng thiếu tôn trọng, theo như quy định phạt bốn trăm tệ.”

Sẽ phải sống sao đây? Trừ đi khoản tiền một nghìn năm trăm tệ trả cho “Hoàng Thế Nhân” Nhậm Hàn hằng tháng, tôi chỉ còn thừa lại năm trăm tệ để sống qua ngày. Nhưng vừa rồi chỉ trong vòng một phút, Nhậm đại phó tổng lại chẳng nể tình nghĩa trừ của tôi bốn trăm năm mươi tệ, thế là tôi chỉ còn thừa đúng năm mươi tệ để mua hai mươi gói mì ăn liền.

Thật là… tốt quá!

Tôi nắm chặt tay, cố nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng cũng buông câu hỏi lớn nhất trong lòng: “Nhậm tổng, nếu như tôi nhớ không nhầm, tham gia bữa tiệc là việc của phòng Phóng viên, phòng Biên tập chúng tôi bắt đầu phải tham gia hoạt động này cùng với anh từ lúc nào vậy?”. Đánh chó cũng phải ngó mặt chủ chứ? Lão Đại của bọn tôi rõ ràng là trưởng phòng Biên tập Lý Tử Nho, cứ coi như chức vụ của Nhậm Hàn anh cao hơn nữa, nhưng tùy tiện dùng người của phòng khác, có phải là hơi quá đáng quá không?

“Người của phòng Phóng viên đều chết… đều bận cả
rồi sao?”

Nghe thấy lời của tôi, Nhậm Hàn cười một tiếng, lắc lắc cốc rượu trong tay nói rất thản nhiên: “Cô cho rằng tôi muốn đi với cô?”. Nói xong, tiện tay vứt cho tôi một tấm thẻ từ nói: “Phòng 305, máy ảnh và sổ ghi chép ở trong đó, sáu giờ ba mươi bữa tiệc chính thức bắt đầu, ghi chép cho tốt, hiểu không?”.

Tôi lườm một cái, rồi đi vào phòng lấy máy ảnh. Hiểu, đương nhiên là hiểu. Nghĩ lại lúc đầu mới vào công ty, hễ nghe nói chỗ nào có cơm ăn, mở tiệc, phải đến khách sạn năm sao, thì một trợ lý biên tập nhỏ nhoi như tôi sẽ cảm thấy vô cùng vui sướng. Nhưng mà, sau nửa năm, tôi đã cảm nhận được sâu sắc một đạo lý: Tham dự bữa tiệc, nghe có vẻ vẻ vang, thực ra vô cùng nhàm chán.

Thứ nhất, một nhân viên nhỏ bé như tôi tham dự bữa tiệc, chắc chắn là đi cùng vị phó tổng hay sếp tổng nào đó. Nói dễ nghe một chút chính là đi theo, nói khó nghe thì chính là bám đuôi. Theo sự hiểu biết của tôi đối với Nhậm đại phó tổng, việc uống rượu, tiếp khách đại khái là anh ta chẳng cần dùng đến tôi.

Cho nên tác dụng của tôi chỉ còn lại khả năng thứ hai: làm tôi tớ. Bạn có nhìn thấy những nhân viên tép riu cầm máy ảnh chạy lăng xăng sau các ông chủ trong những buổi phỏng vấn đưa tin không? Bạn thấy những ông chủ lớn sống chết đòi bản thảo của những tin đó không? Tất cả để là do đám tiểu binh tiểu tốt phía sau làm cả.

Cho nên mặc dù Nhậm đại phó tổng quên mất việc phải thông báo cho tôi đến khách sạn Kempinski để làm gì, sau đó thì vui vẻ chỉ trích tôi, nhưng vẫn vô cùng nhớ việc mang theo máy ảnh và sổ ghi chép, bởi vì, đó đều là sự chuẩn bị cho tôi.

Đến lúc đó anh ta cùng mấy vị lão tổng ngồi ăn ăn uống uống, nói nói cười cười ngắm nhìn xem hôm nay vị nào mặc đồ dự tiệc đẹp nhất, tôi thì phải vất vả chạy bên dưới khán đài chụp ảnh ghi chép. Ăn cơm? Thôi bỏ đi, lần nào sau khi bữa tiệc kết thúc mà tôi chẳng về nhà bổ sung cơm?

Tôi cảm thấy bi phẫn trong lòng, vừa đi tìm phòng, vừa quyết định tìm xem có gì có thể ăn tạm lót dạ không. Nhưng vẫn còn chưa kịp quẹt thẻ, cửa phòng 305 đã tự động mở ra. Trong phút chốc, người trong, ngoài phòng nhìn nhau.

“Lưu, Lưu tổng?” Thật không ngờ, một bữa tiệc nhỏ thế này mà đến cả sếp tổng cũng đích thân tới?

Sếp tổng thấy tôi, cười đến mức ngũ quan sắp nứt cả ra. Ông ta nhìn ngó ra phía ngoài cửa, xác định chắc chắn không có người phía sau rồi mới vội vàng kéo tôi nói: “Vào đi, tôi đợi cô lâu lắm rồi!”.

Không, không phải chứ?

Mẹ ơi, chị Tiêu Phù, Lão Đại, Xán Xán, Tiểu Duy, cứu tôi! Tôi nguyện bị Nhậm núi băng cưỡng bức một nghìn lần, cũng không muốn vị sếp tổng chiếm nửa lần đâu!

 

 

Hủ nữ ga ga – Chương 11.1

CÁI GỌI LÀ “BI KỊCH”

 

Một tác gia văn học lớn đã nói, cái gọi là bi kịch chính là đem thứ có giá trị của đời người hủy hoại cho người ta xem, từ đó khơi dậy sự bi phẫn và sùng kính của người xem, để đạt được mục đích nâng cao tư tưởng, tâm lý sâu sắc.

Lỗ Tấn tiên sinh, tác gia văn học cánh mạng vĩ đại, cao thượng dám đấu tranh với các thế lực hắc ám đã có sự biện giải rõ rệt về “bi kịch”, thực sự là rất thích hợp với hoàn cảnh của tôi bây giờ.

Với sự giúp đỡ của Xán Xán, Tiểu Duy khó khăn lắm mới bò dậy được khỏi gầm bàn, tay cầm chiếc điện thoại màu bạc, màn hình đang nhấp nháy sáng. Nguyên nhân của việc nhấp nháy sáng này là, trừ cái vỏ ngoài đẹp đẽ của nó ra, còn cái màu sáng loáng đặc biệt của cái màn hình tinh thể lỏng đang trong trạng thái liên lạc.

Tiểu Duy mặt đen sì, tắt điện thoại, lắp bắp nói: “Bạch… Bạch… Bạch Ngưng, mình… mình…”.

Lần này, nhìn thấy hoàn cảnh khó khăn, sứ giả hộ vệ Xán Xán cũng chẳng thèm giúp đỡ, chỉ thản nhiên nhìn về phía Tiêu Phù. Rất lâu sau chị Tiêu Phù mới châm điếu thuốc, hít mạnh hai hơi rồi nói: “Bạch Ngưng, em chắc chắn nổi tiếng rồi”.

Sự thực chứng minh, tôi thực sự nổi tiếng. Sau khi chuyện này xảy ra, trên thì đến tai sếp tổng, dưới thì đến thím dọn vệ sinh, tất cả đều biết đến đại danh háo sắc của Bạch Ngưng tôi. Hóa ra, trước khi đến quán trà, bọn Xán Xán và Tiêu Phù đã thương lượng với nhau, nhất định phải xác định và đem công khai hành vi thú tính của Nhậm Hàn, nhưng chỉ dựa vào lời nói của bọn họ thì rõ ràng không đủ sức thuyết phục, thế là trong lúc cùng tôi tìm hiểu tình hình, đã dùng điện thoại của Tiểu Duy truyền trực tiếp tình hình ra ngoài.

Bên kia điện thoại, Tiểu Trịnh phòng Hành chính mở loa ngoài ra để tất cả các anh tài buôn chuyện lớn của phòng Hành chính, phòng Phóng biên, phòng Tài vụ, phòng Phát hành nghe thấy.

Vốn dĩ bọn Xán Xán muốn đem chuyện này làm chứng cứ để tiết lộ bộ mặt cầm thú của Nhậm Hàn. Kết quả, một người không cẩn thận, đưa đoàn tàu chệch ra khỏi đường ray, tiết lộ luôn sự thú tính của mình.

Xán Xán nói chẳng chút thương xót: “Bạch Ngưng, chuyện này thực sự không thể trách bọn mình, bọn mình làm sao mà nghĩ được cậu… Haizz!”.

Tiêu Phù dụi dụi điếu thuốc, tổng kết: “Bạch Ngưng, rốt cuộc là em bi đát hơn hay là Nhậm Hàn bi đát hơn?”.

Tiểu Duy: Im lặng.

Thoắt một cái, Nhậm Hàn, vị cấp trên mới sáng sớm còn là một gã trăng hoa bị mọi người nhìn với ánh mắt khinh bỉ giờ đã trở thành một đóa hoa của tổ quốc (thứ có giá trị trong đời một con người) thuần khiết vô ngần. Người thanh niên trẻ trung, tài giỏi, anh tuấn đang lúc sức xuân phơi phới thế này lại vì sự vô sỉ và vô lại của tôi mà bị hủy hoại (hủy diệt cho người khác xem). Chỉ trong một buổi trưa, cả tạp chí đều đắm chìm trong những tiếng thở dài không chút thương xót (từ đó khơi gợi sự bi phẫn và sùng kính của người xem).

Một màn bi kịch đang diễn ra, lại một màn cảm tạ.

Đến buổi chiều, tin đồn từ: “Nhậm Hàn bị cô gái háo sắc bắt lấy thân để đền đáp” đã thành: “Nhậm Hàn bị chuốc rượu say, trong lúc mơ hồ không tỉnh táo đã bị Bạch Ngưng đưa đến khách sạn cưỡng bức rồi”. Và tiếp tục thăng lên một cấp nữa: “Bạch Ngưng vô sỉ không những cưỡng bức người ta rồi, còn bắt Nhậm Hàn trả một vạn tiền bịt miệng và bồi thường tổn thất thanh xuân”.

Ngồi trước bàn làm việc, tôi tức giận vô cùng.

NND, đây rốt cuộc là cái gì với cái gì chứ? Tôi mới là người bi đát nhất chứ, sao lại thay đổi thế này? Nhậm Hàn biến thành người tốt, tôi trở thành kẻ phạm tội. Cưỡng hiếp? Thiên lý ở đâu chứ? Pháp luật đâu rồi? Nhưng trước khi tôi thảm hại thế này, đã có người ngồi không yên.

[Nhậm Hàn phòng Phóng viên]: Cho cô mười giây.

[Nhậm Hàn phòng Phóng viên]: Đến phòng làm việc của tôi.

Tôi nhìn tin nhắn trên QQ, cười lạnh lùng.

Nếu như bây giờ còn ngu si đến mức chạy đến phòng làm việc của anh, vậy tôi đúng là đồ đần độn. Người trong công ty chắc chắn lại nói tôi cưỡng bức anh lần nữa? Không biết là sáng mai đi làm, bản chính có biến thành: “Trò chơi tình dục kịch tính diễn ra trong phòng làm việc, Nhậm núi băng nuốt nước mắt đi phá thai” không nữa.

Tôi dài mặt ra nói chuyện, cười nhạt nhẽo với bọn Xán Xán, rồi lại tự pha cho mình một cốc cà phê. Mười phút sau, đầu sỏ tai họa xuất hiện ở cửa phòng Biên tập.

Nhậm Hàn khoanh tay trước ngực, dựa người vào tường có vẻ có hứng thú, nhướn mày lên nhìn tôi.

Sau lưng có vô số người đang thò đầu ra xem kịch hay. Tôi cắn răng, thực sự chỉ hận là không thể trực tiếp hắt cốc cà phê này lên đầu anh ta. Tôi đã phải chịu nhục như thế này, vì sao chứ, vì sao?

“Nhậm phó tổng có việc à?”

Nhậm Hàn “hừm” một tiếng lạnh lùng. “Tin nhắn tôi gửi cho cô, không đọc được à?”

“He he, công việc bận quá, vẫn chưa kịp đọc.”

Nghe thấy vậy, cặp mắt sâu thẳm của Nhậm Hàn toát lên vẻ lạnh lùng, u ám. “Ồ, vậy à? Đã không muốn nói chuyện trong phòng làm việc của tôi, vậy nói ở đây đi.” Nói xong Nhậm Hàn dừng một chút rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi đợi cô ở khách sạn Kempinski”.

Giọng nói không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để bay đến khắp các ngõ ngách của phòng Biên tập. Nhậm Hàn nói xong liền quay người bỏ đi. Đi được hai bước, lại cố tình quay đầu lại tạo tư thế mờ ám cười nói: “Số phòng không đổi, vẫn là phòng tối hôm trước”.

 

Trời xanh dậy sấm rồi, tôi có mặt dày hơn nữa thì cũng bị nổ tung vì câu nói cuối cùng của Nhậm núi băng mất.

Sau lưng, không cần quay đầu lại cũng có thể nhìn thấy, tất cả những ngón tay ngọc ngà của các đồng nghiệp đang chỉ chỉ trỏ trỏ.

Tôi vĩ đại như vậy, tôi cao cả như vậy, mà lại bị tin đồn thế này. Lần này tôi sẽ trở thành đề tài bàn tán trong những bữa cơm trưa của công ty ít nhất trong hai tháng.

Tôi vô tội như vậy, tôi oan ức như vậy, rõ ràng là do Nhậm Hàn gian trá uy hiếp tôi, người ép tôi phải làm gián diệp cũng là Nhậm Hàn, nhưng người phải chịu sự bàn tán lại là tôi.

Lỗ Tấn đại sư, cầu xin ngài ở trên trời có linh thiêng, hãy thay con xử lý tên yêu nghiệt Nhậm Hàn này!

 

Hủ nữ ga ga – Chương 10.2

Trong tình huống này, đối mặt với anh chị em thân thiết của phòng Biên tập, ngoài việc khóc lóc ra chẳng biết làm gì khác, những người tốt thế này, lại không nhìn hủ nữ là tôi với ánh mắt khinh bỉ. Mẹ ơi! Cuối cùng con đã tìm được những người có đủ lòng bao dung với con rồi.

Tôi ôm lấy chân Xán Xán, trút hết những uất ức mấy ngày gần đây. “Nhậm Hàn không phải là người, mà là cầm thú. À, không, ngay đến cầm thú cũng không bằng. Mình không đồng ý, anh ta lại ép mình, muốn bức chết mình, mình rất do dự, rất buồn bã. Vừa sợ anh ta, vừa hận anh ta, hu hu…”

Xán Xán vỗ vai của tôi khẽ an ủi. Chị Tiêu Phù vứt điếu thuốc, dúi mạnh đầu điếu thuốc vào gạt tàn nói: “Bạch Ngưng, không việc gì em phải sợ. Nói đi, hôm đó ở khách sạn, rốt cuộc anh ta có ức hiếp em không?”.

Tôi tắt điện, lau nước mắt đang giàn giụa.

Xán Xán cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu hôm đó anh ta thực sự ức hiếp cậu, chúng ta có quyền đi tố cáo anh ta?”.

Chỉ là ép tôi đi lấy trộm chút tư liệu, không nghiêm trọng đến mức cần phải báo cảnh sát chứ?

Nhìn Xán Xán với bộ dạng như đã sẵn sàng ra trận, tôi nhất thời cảm thấy có gì đó không đúng, có phải là… tôi bị hiểu nhầm không? Ngừng một lát, tôi quyết định hỏi cho rõ.

“Ý, chị Tiêu Phù, em muốn hỏi, mọi người làm sao mà biết được chuyện của em với Nhậm Hàn?”

Tiêu Phù nhướn mày. “Thực ra không chỉ có bọn chị biết, chuyện này đã lan truyền ra cả công ty rồi?”

“Cái gì?” Tôi đạp ghế đứng dậy, chỉ hận không thể đập đầu vào tường chết quách cho xong. Nếu như… nếu như tất cả mọi người trong công ty đều biết tôi xem GV, tôi còn có mặt mũi sống nữa sao?

Xán Xán mở chiếc laptop mang theo người, vừa gõ bàn phím lạch tạch vừa nói: “Bạch Ngưng, chắc cậu biết ở công ty có một hội là hội Nguyên lão cấp cao, trong đó đều là những người giống như chị Tiêu Phù đã làm được năm, sáu năm. Mình cho cậu xem nhật ký cuộc trò chuyện…”.

Nói xong, Xán Xán xoay màn hình máy tính đến trước mặt tôi, thoắt cái, mặt tôi đã trở nên tái nhợt.

 

Nhật ký cuộc trò chuyện của hội Nguyên lão trên tạp chí Thực Thượng.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: He he, các đồng chí, nói cho mọi người một bí mật kinh thiên động địa!

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: Phải không đó, bạn Tiểu Chí ơi! Lại là cái bí mật kinh thiên động địa kiểu như bạn cùng ông xã đi xem phim vào tối thứ Bảy à?

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Không phải! Lần này thật sự là kinh thiên động địa, Tiêu Phù xinh đẹp, có online không!

[Tiêu Phù phòng Biên tập]:?

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Tiêu Phù Dung, tiểu muội muội Bạch Ngưng ở phòng các bạn gần đây có phải có chút bất thường không?

[Tiêu Phù phòng Biên tập]: Cô ấy chưa bình thường bao giờ.

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: …

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: Thực ra cô bé này cũng rất đáng yêu.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Nói cho mọi người biết, hôm trước tôi với bạn đến The Coffee Beanery, gặp cô ấy và Nhậm phó tổng.

[Lão Huyền phòng Phóng viên]: Không phải chứ? Nhậm tổng phòng chúng tôi? Nhậm núi băng?

[Tiểu Trịnh phòng Phát hành]: Bạn thân mến ơi, chuyện cười này so với việc bạn mang thai còn buồn cười hơn đấy.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Tôi nói sự thật đó! Chúng tôi ngồi ngay bên cạnh bọn họ, còn loáng thoáng nghe thấy Bạch Ngưng nói… cái gì mà một vạn tiền mà muốn bao tôi, tôi rẻ mạt vậy sao, sau đó Bạch Nhưng muốn đi, Nhậm núi băng chạy đến ôm lấy cô ấy, không biết nói cái gì, cô ấy không giãy giụa nữa. Hai người họ ôm ấp nhau đi vào khách sạn Kempinski bên cạnh.

[Tiêu Phù phòng Biên tập]: Tiểu Chí, có một số chuyện không thể nói bừa. Cô bé Bạch Ngưng này không phải loại người đó.

[Tiểu Chí phòng Hành chính]: Tôi nói tất cả đều là sự thật! Ai nói linh tinh thì sét đánh chết. Hơn nữa, tôi có thể đem chuyện này ra làm trò cười sao?

[Lão Huyền phòng Phóng viên]: Nhưng mà tôi nghe nói Nhậm núi băng rất trăng hoa, ở bên ngoài có rất nhiều phụ nữ, gần đây lại thay đổi khẩu vị, thích những cô gái chưa dậy thì hết?

Tôi giận tím mặt, nếu như đây không phải là màn hình máy tính, tôi thực sự muốn đấm vào mặt Lão Huyền phòng Phóng viên kia, lão nương đây mặc cỡ B đó, cỡ B, có chỗ nào giống như cô gái chưa dậy thì hết chứ?! Còn nữa, chị Tiểu Chí ở phòng Hành chính thật sự không hổ danh là siêu đưa chuyện, cái gì mà ôm ấp chứ? Rõ ràng là Nhậm Hàn ném tôi ra khỏi quán cà phê, còn mặt dày vô sỉ lấy lý do là uống rượu xong đau đầu, ép tôi phải đưa anh ta về nhà. Bởi vì mọi người đều biết là trước khách sạn tương đối dễ bắt xe, cho nên chúng tôi mới “quấn quýt lấy nhau” đi đến cửa khách sạn.

Nhưng mà! Chúng tôi không có vào bên trong mà!

Tại sao mới có mấy ngày, sự việc đã biến thành như thế này?

Cho nên mới nói tôi rất may mắn. Hóa ra trừ Nhậm Hàn ra, trong công ty tạm thời không có người thứ hai nào biết việc tôi xem GV.

Cho nên mới nói, tôi cũng rất kinh ngạc. Hóa ra, mọi người, Baidu đại thúc cùng hội Thưởng Cúc đều như nhau cả, tất cả đều nghĩ xiên xẹo, cho rằng tôi bị Nhậm Hàn gạ tình?

Cho nên mới nói, các tổ chức rất lớn, rất mạnh, không những chỉ có Baidu, hội Thưởng Cúc, còn có tất cả những đồng sự trong tạp chí.

Cái thế giới này loạn lên rồi.

Tôi ôm đầu vò tóc nhìn vào cặp mắt sáng như sao đang chờ đợi của Xán Xán, không biết phải giải thích thế nào.

Xán Xán kéo vai tôi lắc lắc. “Bạch Ngưng, cậu không cần sợ, nói đi! Rốt cuộc là có chuyện gì? Nếu như thật sự Nhậm Hàn dám dùng một vạn tệ để uy hiếp cậu, mình sẽ là người đầu tiên đại diện cho phòng Biên tập đi giết hắn!”

Tiểu Duy cũng tán đồng, nói: “Đúng, đúng! Cậu… không cần sợ, còn… còn có Lão… Lão Đại”.

Chị Tiêu Phù: “Còn nữa, rốt cuộc là em có điểm yếu gì để anh ta nắm được vậy?”.

Tôi ngước lên trời than thầm, rốt cuộc tại sao lại biến thành như thế này?!

Thân phận hủ nữ không thể bị bại lộ, chuyện GV không thể để cho mọi người biết, hình tượng thuần khiết của tôi không thể bị hủy diệt. Thế là, sau một hồi tranh đấu, cuối cùng tôi cũng nói ra lời nói dối khiến tôi hối hận nhất trong cuộc đời: “Thực ra hôm đó là do em chủ động yêu cầu đi khách sạn… Em cảm kích việc Nhậm phó tổng cho em mượn một vạn, giải cứu em lúc nước sôi nửa bỏng, vì vậy nhất thời nghĩ không thông nên nảy sinh hành động không trong sáng là lấy thân để đền đáp. Anh ấy không đồng ý, em lấy cái chết để ép, cho nên…”.

Phụt!

Tôi nói chưa hết câu, Xán Xán đã phun cả ngụm trà lên
mặt tôi.

Tiêu Phù lạnh lùng nghiêm mặt nhắc nhở: “Xán Xán, laptop của chị mà hỏng em phải đền đó!”.

Tiểu Duy?

Tiểu Duy đã ngã nhào khỏi ghế, nằm lăn dưới đất.

Đây là bi kịch của đời tôi!

 

Hủ nữ ga ga – Chương 10.1

GIÁN ĐIỆP THƯƠNG MẠI

Gián điệp thương mại: lấy cắp tư liệu và văn kiện cơ mật của đối thủ để chiếm đoạt lợi ích, gây tổn thất to lớn cho công ty đối thủ.

Dùng cái tri thức về pháp luật ít ỏi, mỏng manh của mình mà phán đoán, tôi biết việc mà Nhậm Hàn bắt tôi làm bây giờ so với “gián điệp thương mại” chẳng có gì khác nhau cả. Tuy không khiến cho công ty chịu tổn thất to lớn, nhưng mà tiền thưởng cuối năm của cả phòng Biên tập cũng là một con số đáng nói.

Nghĩ đến tiền nhà trả góp của chị Tiêu Phù, tiền Xán Xán phải trả trong thẻ tín dụng, vợ Tiểu Duy vất vả ở nhà, và khoản tiền Lão Đại tích lũy để mua chiếc xe mới, tất cả mọi thứ sẽ trở thành bọt nước vì sự phản bội của tôi, cả phòng Biên tập thân yêu không có một năm tốt đẹp, trái tim tôi cảm thấy áp lực bội phần.

Suốt mấy ngày, tôi không cách nào ngủ ngon được.

Nếu không đồng ý với Nhậm Hàn, GV kia sẽ bị phát tán, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại công ty nữa. Đến lúc đó cuộc sống sẽ trở thành một vấn đề, dù gì trong chốc lát muốn tìm ngay được công việc có lương hai nghìn tệ cũng không phải là dễ. Hơn nữa, lúc này chính là giai đoạn then chốt để tôi được thăng chức trong tạp chí, muốn tôi vứt bỏ, tôi thực sự không cam tâm, không cam tâm.

Nhưng mà, nếu như tôi đồng ý với Nhậm Hàn làm việc gian trá này… lương tâm tôi sẽ không yên. “Kẻ phản bội”, từ ngữ nặng nề thế này tôi không có cách gì gánh vác được. Hễ nghĩ đến việc chọn đề tài của kỳ sau, các anh chị em thân thiết ở phòng Biên tập phát hiện ra đề tài của phòng Phóng viên lại giống hệt của mình, mọi người sẽ kinh ngạc, nhìn nhau bằng ánh mắt hoài nghi, tôi sẽ phát cuồng mất. Với sự tinh anh của Lão Đại, lúc đó việc bắt được tôi là nội gián chẳng phải là chuyện khó khăn gì. Cho nên nói đồng ý cũng chết, không đồng ý cũng chết, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Trong lúc chẳng biết làm gì, tôi nghĩ đến Baidu đại thúc… Có khó khăn, thì tìm Baidu.

Thế là sau buổi họp thường lệ ngày thứ Hai, tôi lén lén
lên mạng.

Baidu hiểu biết.

Topic mới: Tôi có một vào điểm yếu bị lãnh đạo nắm được, bây giờ anh ta dùng nó để uy hiếp tôi, muốn tôi phải làm vài chuyện không tình nguyện, làm thế nào đây?

Người lập topic: Tiểu Ngưng Tử.

Reply 1: Muốn bạn làm chuyện không tình nguyện? Là chuyện gì? Chủ topic nói rõ nghe xem, vừa hay tôi cũng đang viết tiểu thuyết liên quan đến chuyện gạ tình, muốn thu thập chút tài liệu.

Reply 2: Woa, sao chuyện tốt thế này tôi chưa từng gặp nhỉ? Chủ topic à, nếu tôi là bạn, thì tôi sẽ đồng ý với anh ta, sau đó nhân lúc anh ta cởi quần, đá mạnh cho anh ta một cái! Đồ đàn ông xấu xa!

Reply 3: Bạn à, loại chuyện này bây giờ nhiều lắm, chủ topic, khuyên bạn nên nghỉ việc đi.

Reply 4: Bỏ của chạy lấy người.

Reply 5: Tôi không đồng ý với ý kiến của các bạn. Tục ngữ có câu rất hay, không có cuộc hôn nhân nào là không thể chia tay, chỉ có người thứ ba không nỗ lực. Nếu như thực sự có thể nghỉ việc, chủ topic còn chạy đến Baidu làm gì, còn cần phải mạo hiểm để cầu cứu nữa không? Xem ra chủ topic có lẽ cũng là người bán sức vì cuộc sống mưu sinh, nên công việc này đối với bạn rất quan trọng, cấp trên lại nhắm trúng bạn như vậy, bạn ở cùng với anh ta mấy đêm, kiếm được đủ tiền mua nhà rồi thì nói bye bye, có gì không được chứ?

Reply 6: Calcium oxide. Reply 5, bạn là người thứ 3?

Reply 7: Sao mà lại cảm thấy Reply 5 nói có chút đạo lý thế nhỉ? Ha ha. Còn nữa, chủ topic, rốt cuộc là bạn để cấp trên nắm được thóp gì vậy? Ảnh nóng của bạn bị anh ta phát hiện hả?

Reply 8: Nói tất cả mọi chuyện cho chúng tôi: rất khủng, rất bạo lực.

Nước mắt tôi lặng lẽ tuôn rơi ướt hết cả màn hình. Nghĩ lại mấy ngày trước cùng mấy chị em chiến hữu trong hội Thưởng Cúc than phiền về việc bị uy hiếp này, mọi người cũng đều nghĩ sai lệch hết cả, phát cuồng cao độ. Tại sao mà chuyện gián điệp thương nghiệp rất đơn thuần, mọi người đều nghĩ sang chuyện kia nhỉ? Cho nên nói Baidu cũng tốt, hội Thưởng Cúc cũng tốt, đều là tổ chức rất khủng, rất bạo lực.

Ở bên này tôi đang rút ra kết luận, thì đột nhiên phát hiện phía sau dường như có bóng dáng ai vừa lướt qua, tôi luống cuống đóng cửa sổ lại, quay người nhìn hóa ra là chị Tiêu Phù. Trái tim lần nữa bị treo ngược lên không trung, thấp thỏm lo lắng, lay động trong gió. Nếu như… chuyện này để chị Tiêu Phù biết, thì tôi cũng sắp húp cháo rồi.

Tôi nuốt nước miếng, cố làm ra vẻ thoải mái mỉm cười. “Chị Tiêu Phù, bây giờ em cũng không có việc gì, liền… tiện tay mở mấy trang web xem, chị đừng nói chuyện này với Lão Đại nhé!”

Nghe thấy vậy, Tiêu phù không nói, mở cặp mắt thanh tú chăm chú nhìn tôi, nhìn đến mức lông tơ trên người tôi dựng đứng cả lên rồi mới lạnh lùng nói: “Buổi trưa chị đợi em ở quán trà đối diện”.

“Hả? Có việc?”

Chị Tiêu Phù gật đầu, u ám nói: “Vấn đề em vừa mới cầu cứu trên mạng, chị có cách giúp em giải quyết”.

Nhất thời, nước mắt tôi chan chứa, tôi biết giấy không gói được lửa, cuối cùng cũng có người phát hiện ra bí mật GV của tôi rồi.

12:30 PM.

Tôi đến căn phòng bao của quán trà, nhưng việc ngoài dự liệu là trừ Lão Đại ra, thì Xán Xán, Tiểu Duy, chị Tiêu Phù, tất cả các thành viên phòng Biên tập đều có mặt.

Tôi thấp thỏm không yên, gọi cốc trà hoa cúc thích uống nhất, im thin thít đón nhận ánh mắt chăm chú của Xán Xán và Tiểu Duy.

Xán Xán: “Bạch Ngưng, cậu thật sự không coi bọn mình là chị em sao? Sao có chuyện cũng không nói ra?”.

Tiểu Duy: “Đúng… đúng… vậy, chị Tiêu… Tiêu Phù không nói, mình… mình cũng không biết, chẳng… trách… mấy… ngày nay, cậu buồn bã ưu phiền, lại… lại hay thở dài”.

Tôi líu lưỡi: “Mọi người đều biết rồi?”.

Chị Tiêu Phù nhả ra một làn khói thuốc, bình thản gật đầu.

Thấy vậy, tôi vô cùng kinh ngạc. Trong thoáng chốc, tay chân trở nên thừa thãi. Xán Xán và chị Tiêu Phù còn được, dù gì cũng là phụ nữ, nếu như tôi có yêu cầu sự tin tưởng gì ở bọn họ, còn có thể lý giải được, nhưng mà, Tiểu Duy cũng…

Tôi với Tiểu Duy, bốn mắt nhìn nhau, mặt đờ đẫn.

Tiểu Duy dường như cũng đoán được tâm sự của tôi, vỗ vỗ vào vai tôi nói: “Không… không có gì, tôi… tôi và Lão Đại đều lớn hơn cô, chuyện… chuyện này không cần phải buồn phiền”.

Nghe xong lời này, tôi lập tức muốn ôm lấy đầu. “Đến… đến Lão Đại cũng biết rồi?”

Xán Xán và mọi người nhìn nhau một lượt, gật đầu.

“Chính Lão Đại bảo bọn mình hẹn cậu ra ngoài nói chuyện, tìm hiểu rõ tình hình, bây giờ anh ấy chưa tiện lộ diện. Nhưng nếu như Nhậm Hàn thực sự ép quá… anh ấy sẽ ra mặt giúp cậu.”