Gửi người tôi yêu Chương 6.2

Đây là khóa học không được chuẩn bị trước giáo trình, nhưng lại nhận được rất nhiều sự ủng hộ nhiệt tình. Nếu như khóa học này công khai đổi thành môn học tự chọn, nhất định số người học sẽ đông đến vỡ cả giảng đường. Toàn bộ sinh viên đại học B đều chọn môn học tâm lý tự chọn này.

Cô gái có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng lại rất nhiệt tình Chu Lệ Diệp vì thế đã trở thành trưởng phòng của phòng 302, chuyên gia tư vấn hình ảnh.

Hứa An Ly không thích thú với mấy việc này.

Chu Lệ Diệp kết thúc bài diễn giảng, mọi người đều khen hay, vỗ tay nhiệt liệt. Duy chỉ có Hứa An Ly có tai mà như điếc! Đây là sự thách thức đối với năng lực và quyền uy của Chu Lệ Diệp.

“Này họ Hứa kia, nói cô đấy! Cô đang bị thất tình hay đang yêu đơn phương? Nghe rõ không? Nghe rõ rồi thì hãy trả lời thành khẩn!” Âu Dương Tuyết gia nhập vào phe cánh.

Hứa An Ly sững sờ nhìn bọn họ. Cô không biết phải nói điều gì.

Tít! Trong lúc hai bên đang giằng co, tiếng điện thoại đã phá vỡ sự đối đầu im lặng và khó xử.

“Là bạn trai của cô gọi đến phải không?” Tiểu Bạch quay đầu lại, hứng thú nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của Hứa An Ly hỏi.

Hứa An Ly cúi đầu xuống, là tin nhắn. Trong lúc hoảng loạn, cô không biết mình đã nói lời gì sai, nhưng cũng vội vàng sửa lại: “Không phải.” Nhìn họ có vẻ như đang đồng lòng chĩa mũi nhọn vào cô. Hứa An Ly đành im lặng, bởi tính cách của cô hơi hướng nội một chút. Tuy từ trước đến nay cô luôn luôn sống đoàn kết với bạn bè, chưa từng bị ai ghét bỏ, nhưng giờ đây, cô đã trở thành “người ngoài hành tinh” trong ký túc. Bạn cùng phòng hễ có việc gì đều làm cùng nhau, nhưng họ lại không hề gọi cô lấy một tiếng. Trước thái độ đối xử của mọi người, Hứa An Ly cũng chẳng biết phải làm sao!

Dứt khoát phải tắt điện thoại, mình cũng chẳng cần xem. Cả ngày lên lớp, cô đều không mang theo điện thoại, vứt ở trên giường trong ký túc. Thực sự với tâm trạng lúc này, cô chỉ muốn ném nó xuống đất vỡ tan.

 

Trở về ký túc khi trời đã muộn, mười giờ đêm!

Mọi người trong ký túc đều bận rộn, người thì vệ sinh cá nhân, người thì ăn vặt. Chu Lệ Diệp vừa mới rửa chân, đang ngồi trên giường soi gương. Cô cho rằng người ta sẽ trẻ ra nếu chịu khó soi gương. Tiểu Bạch cười cô, trẻ hơn nữa để cậu mặc quần thủng đít à?! Chu Lệ Diệp nói, lý luận của cô không phải không có bằng chứng, đây là do các chuyên gia dưỡng sinh nói. Tiểu Bạch là người có dung nhan thuộc loại an toàn nhất trong ký túc, cho nên khi nghe Chu Lệ Diệp nói vậy, tối nào về đến ký túc, cô cũng treo một chiếc giương nhỏ trên đầu. Cô còn hỏi Chu Lệ Diệp phải soi bao nhiêu lần mới có thể trở thành tiểu mỹ nhân mặc quần thủng đít? Muốn trở thành mỹ nhân cả đời thì soi cả đời, cho đến khi chết.

Điện thoại đổ chuông. Chu Lệ Diệp dẩu mồm, ra hiệu Tiểu Bạch nghe điện thoại, trong mồm Tiểu Bạch vẫn còn miếng chuối chưa kịp nuốt, suýt chút nữa là bị nghẹn.

Đáng lẽ phải ba bước chân giờ rút ngắn lại chỉ còn một bước, cô ta chạy đến nghe điện thoại. Chỉ thấy cô nói hai tiếng “ừ à”, “đợi nhé” rồi đặt điện thoại sang một bên. Chu Lệ Diệp ngồi bên này tò mò hỏi nhỏ, nam hay nữ? Biểu hiện của Tiểu Bạch làm một động tác chẳng thú vị gì, nhoài người lên cái bệ cửa sổ, đầu thò ra ngoài, gọi người đang ở trong phòng rửa mặt: “Hứa An Ly, điện thoại.”

Hứa An Ly đang đánh răng trong phòng rửa mặt, xúc miệng, đây là thói quen trước khi đi ngủ của cô, thói quen ấy không bao giờ thay đổi.

Vừa đánh răng, vừa lẩm bẩm, điện thoại của mình? Ai gọi cho mình nhỉ? Ngớ người, hoảng hốt từ trong phòng vệ sinh chạy về hướng ký túc xá, đột nhiên không hiểu sao cô lại trở nên căng thẳng.

Thình thịch! Nhịp tim càng lúc càng đập nhanh hơn. Giống như kiểu thiếu nữ lần đầu tiên hẹn hò, chuẩn bị ra cửa đi gặp người đã mong chờ từ lâu, mặt đỏ ửng. Không kịp lau bọt kem màu trắng ở trên môi, cô chạy thục mạng đến bên điện thoại. Chu Lệ Diệp, Tiểu Bạch đứng sau lén lút nhìn trộm cô, nhìn vào miệng cô để hóng chuyện.

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ xuyên qua cửa kính lặng lẽ chiếu xuống sau lưng Hứa An Ly, chiếc áo ngủ màu sáng hiện rõ từng đường cong mờ mờ ảo ảo trên cơ thể của cô gái đang độ tuổi thanh xuân.Taycầm ống nghe run run vẻ lo lắng. Có phải là…

“Tôi là… Hứa… Hứa An Ly.” Giọng nói rất nhẹ!

“…”

“A lô… Nói đi ạ.”

Người ở đầu dây bên kia giống như đã gác máy.

Không gian yên tĩnh, lòng người yên tĩnh, tất cả đều yên tĩnh. Thình thịch! Thình thịch! Nhịp tim đập nhanh hơn. Không dám suy nghĩ tiếp. Nhưng sự im lặng này lại càng khiến cô thêm bất an và lo lắng. Trong lòng bàn tay cầm điện thoại của An Ly đang lấm tấm những giọt mồ hôi. Cô gắng thở thật sâu, cố gắng để thở! Hứa An Ly cảm giác tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Có bao nhiêu nỗi nhớ, muốn nói cho cô biết, nhưng sau khi nghe thấy “A lô, tôi là Hứa An Ly”, đột nhiên lại không biết nói gì nữa. Cô thấy thật khó chịu trong lòng. Điện thoại đã thông một hồi lâu, chỉ nghe thấy những âm thanh nhè nhẹ phát ra từ đường dây. Một tiếng gọi An Ly, giọng nói có chút nghẹn ngào.

Trái tim nặng trĩu như muốn rụng rời. Người cũng không còn nhẫn nại.

“Đáng ghét, gọi điện thoại đến mà không nói gì.” Ngữ khí không hài lòng mang đầy sự kìm chế và giận dữ!

“Hứa An Ly, cậu vẫn còn mặt mũi để nói tớ à, tớ gửi cho cậu bao nhiêu là tin nhắn, một tin cậu cũng chẳng thèm quan tâm, như thế là ý gì vậy? Ông già đã làm cho cậu trời xoay đất chuyển rồi thì sao còn nhớ ra được tớ là ai chứ! Trọng sắc hơn cả bạn!”

“Cậu không cần phải nói với tớ rằng cậu đang sống trong tình yêu ngọt ngào, không hề hối hận vì sự lựa chọn của mình! Hứa An Ly, cậu không thèm quan tâm đến tớ thì thôi, tớ sẽ không bao giờ cầu xin cậu, xem như chúng ta đã chia cắt.”

Không đợi Hứa An Ly nói, đầu dây bên kia đã gác máy. Hứa An Ly ngây người nhìn vào chiếc điện thoại bàn màu đỏ.

Không khí trong phòng yên tĩnh lạ thường, mọi người đều phải nín thở, nhìn Hứa An Ly không hiểu chuyện gì. Trong lúc cô đang đần mặt chưa lấy lại tinh thần, thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại vang lên nghe đến chói tai. Hứa An Ly đưa tay ra cầm lấy điện thoại.

“Cậu không nói với tớ lấy một câu là ý gì vậy? Không vui vì tớ gọi điện đến làm phiền cậu sao? Hay là tớ nói sai? Được thôi, từ nay về sau cậu cứ tận hưởng tình yêu, tận hưởng những giây phút bên ông già của cậu, tớ sẽ không làm phiền cậu nữa, cậu chỉ cần tình yêu, đâu có cần tình bạn!”

“Không phải…” An Ly vội vàng nói xen một câu.

Trong nháy mắt đầu dây bên kia im lặng.

“… Anh ấy đã thay đổi tình cảm rồi.” Không phải là nghi ngờ, mà là ngữ khí khẳng định. Mặc dù được nghe qua một thiết bị cầm tay, nhưng câu nói này giống như một quả bom. Mất một hồi lâu, Hứa An Ly mới lấy lại được tình thần.

“Hứa An Ly! Cậu có phải là cô ngốc không vậy?”

Âm thanh gác máy. Hứa An Ly không muốn nói thêm chuyện này trên điện thoại.

Dù có là cô gái thông minh đến mấy, khi bập vào yêu thì chỉ số IQ cũng đều là con số không. Rốt cuộc câu nói này là chân lý hay sai lầm?

Bầu không khí trong ký túc trở nên bí hiểm. Hứa An Ly lấy tay lau những vết bọt trắng đã khô nơi khóe miệng, chui vào trong màn, không có bất cứ động tĩnh gì. Mọi người nhìn nhau, im lặng không nói nửa lời nhưng mắt thì không rời khỏi Hứa An Ly. Bọn họ hẳn đang tò mò muốn biết chuyện gì đã khiến cô mấy ngày nay trở nên tách biệt với mọi người như vậy.

Mở điện thoại di động, có đến mười tin nhắn chưa đọc. Vội vàng kéo xuống, thậm chí chưa kịp đọc nội dung, chỉ là muốn xem thử có phải… Cô nín thở, kéo xuống tận tin nhắn cuối cùng.

Không có, không có tên của anh, tất cả đều là tin nhắn của Hà Tiểu Khê. An Ly lần lượt xem từng tin một.

Hứa An Ly đột nhiên trào nước mắt, không biết cô khóc vì đường xa cách trở nhưng vẫn nhận được sự quan tâm ấm áp của tình bạn, hay đang khóc vì tình yêu mờ mịt của mình?

Từng giọt, từng giọt nước mắt, rơi trên màn hình điện thoại, làm mờ đi tất cả mọi thứ.

Trước khi bước vào tuổi mười sáu, tất cả những gì cô có là hạnh phúc, vui vẻ. Cô không hiểu thế nào là vụn nát, không hiểu thế nào là nỗi đau, thế nào là sở hữu, cũng không hiểu thế nào là mất mát.

Để có được một chiếc đĩa CD hay, cô có thể dành nửa buổi sáng chạy khắp thị trấn; để được một lời khen của thầy giáo, cô đã quyên góp tất cả số tiền tiêu vặt mà mẹ cho; bạn bè không vui, cô cũng đồng cảm theo…

Bất ngờ, trong lòng trào lên một cảm giác chua chát khó chịu. Đến mắt cũng chẳng dám chớp, bởi nếu chớp mắt, sẽ làm từng giọt lại từng giọt nước mắt rơi…

Ngoài thời gian, không có thứ gì là vĩnh cửu. Trong vũ trụ này, con người trở nên nhỏ bé như hạt cát.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi người tôi yêu Chương 6.1

Trọng sắc hơn bạn

 

Nhiều em gái chen nhau không phải để đăng ký thi tiếng Anh cấp mấy, mà là bận học lớp dạy kỹ thuật trang điểm của các bậc đàn chị, học khí chất, cách nói chuyện và cử chỉ của họ, thậm chí là học những bí mật để làm sao có thể thu hút những anh chàng đẹp trai học lớp cao hơn.

 

Sau khi ăn tối xong, không có việc gì làm, Hứa An Ly đi bộ dọc theo khuôn viên của trường. Trong trường trồng rất nhiều cây dạ hợp, tán cây to đến nỗi che lấp cả ánh mặt trời, tạo ra những bóng râm rộng lớn. Đây là loại cây nở hoa, những bông hoa màu hồng lòe loẹt đầy quyến rũ, chỉ cần một làn gió thổi, chúng sẽ bay lên không trung, giống như đang khiêu vũ. Ngẩng mặt lên, những cánh hoa đẹp như nhung nhẹ nhàng rơi trên da khiến cho người ta không khỏi muốn chạm vào. Nó khơi dậy tất cả những khát vọng từ nơi sâu thẳm nhất của trái tim, giống như những cọng cỏ non đang từ từ nhú lên…

Hứa An Ly ngẩng mặt lên, mặc cho những cánh hoa rơi trên da thịt.

Giữa chẽ cây, có một đàn chim khách đang gọi nhau ríu rít. Ở một góc khuất ít người để ý, một đôi uyên ương đang ngồi dưới gốc cây, thì thầm như mê sảng, rồi hôn nhau, thể hiện tình cảm của mình. Đây là những “điều cấm” khi còn là học sinh trung học. Đừng nói là hôn, hay nắm tay, nếu để thầy giáo bắt gặp, sẽ bị liệt vào tội “tuyên truyền văn hóa phẩm độc hại”, đưa ra trước lớp thì đúng là mất mặt. Ngay cả khi chuyển mấy lời nhắn nhủ cũng phải lén lút.

Chốc chốc lại cúi xuống nhìn điện thoại, chiếc điện thoại vẫn im bặt. Gửi bao nhiêu là tin nhắn, đến một tin hồi âm cũng không thấy. Cô như linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành…

Nếu đúng là vậy, Hứa An Ly nghĩ, cô nhất định phải nói chuyện với anh… Nhớ lại những lời chị Thẩm nói, chị ấy không những quen biết, mà còn là bạn của anh. Hứa An Ly chuyển động đôi mắt, nghĩ ra một ý tưởng. Buổi trưa, cô đứng đợi ở cửa nhà ăn. Sau một hồi nhìn ngang, nhìn ngửa, cuối cùng cô đã tìm thấy Thẩm Anh Xuân. Hứa An Ly xuất hiện trước mặt Thẩm Anh Xuân với bộ mặt mỉm cười.

“Chị Thẩm.”

Thẩm Anh Xuân và Từ Di đang đi cùng nhau, giật thót mình khi trước mặt xuất hiện một vị “khách không mời” từ đâu bước tới. Lúc này Thẩm Anh Xuân tâm trạng đang buồn, mí mắt thì sưng đỏ. Cô không bao giờ nghĩ cô và Đường Lý Dục lại có kết cục như vậy, tất cả là do cái ả đang ở trước mặt gọi cô là chị Thẩm một cách ngọt như mía lùi này. Dù cho trong lòng có tức giận đến mấy, hay đang phải cố gắng kìm chế bản thân, thì cô vẫn muốn biết, cái ả trước mặt đã bán cái loại thuốc gì.

Thẩm Anh Xuân dừng bước, ngẩng đầu lên, mặt nhìn Hứa An Ly không chút biểu cảm.

“Chị Thẩm, không nhận ra em à? Em là Hứa An Ly đây mà!”

“Nhận ra chứ, đương nhiên là nhận ra rồi.”

“Em đã nói rồi mà, Chị Thẩm, chị không được giả bộ trầm lắng trước mặt em như thế nữa được không?” Hứa An Ly lắc lắc cánh tay của Thẩm Anh Xuân, Từ Di đứng bên cạnh cũng không nói một lời, phong độ giống như một đại tướng.

“Chị Thẩm, em muốn chị đưa em đi gặp Đường Lý Dục, có được không?”

“Em rất nhớ anh ta à?”

Thẩm Anh Xuân hỏi thẳng thừng, làm cho mặt của Hứa An Ly đỏ ửng lên, nhưng đó là sự khẳng định.

“Chị Thẩm, em là bạn tốt của chị, chị hãy nói thật cho em biết, anh ấy có người con gái khác rồi phải không?”

“Đúng!” Thẩm Anh Xuân chưa kịp phản ứng, Từ Di đứng bên cạnh đã thay cô trả lời nhanh gọn.

“Thật như vậy sao?” Nhìn Từ Di không giống với đang trêu đùa, trong lòng Hứa An Ly trở nên trĩu nặng.

“Em cho rằng anh ta yêu em? Rất rất yêu?” Thẩm Anh Xuân hỏi lại.

“Vâng. Có lẽ là vậy.” Hứa An Ly thừa nhận một cách nhút nhát.

“…” Thẩm Anh Xuân nhìn Hứa An Ly không khỏi kinh ngạc.

“Chị đã nhìn thấy bạn gái của anh ta, cô ấy xinh hơn em, có tiền đồ hơn em, họ rất yêu nhau. Theo suy đoán của chị, anh ta không yêu em đâu. Hứa An Ly, em không có chỗ trong trái tim của anh ta.”

Nói xong, Từ Di kéo Thẩm Anh Xuân vội vàng rời đi.

 

Hứa An Ly bị bỏ lại một mình đứng trên bậc thềm. Từ trên bầu trời xanh thẳm, những vạt nắng chói chang của mặt trời buổi trưa chiếu rọi xuống cô gái đang đứng ngây người.

Cô muốn đuổi theo họ. Cũng có thể họ đang trêu đùa cô. Trong trường đại học B, những việc người ta lừa nhau như thế này không phải xảy ra lần đầu. Nhưng bóng dáng của hai người đã biến mất trong đám đông. Hứa An Ly không tìm được bọn họ.

Những ngày này, tâm trạng của Hứa An Ly rơi vào trạng thái nặng nề khủng khiếp. Ánh sáng mở ảo của mặt trời lúc xế chiều đã in hằn bóng dáng của của Hứa An Ly lên mặt đất, làm cho bóng hình của cô càng thêm lẻ loi cô độc.

Không có bạn bè, càng không thể tùy ý tìm một người để tâm sự. Sự hiếu kỳ và hưng phấn của cô sinh viên năm thứ nhất đã dần trở nên tẻ nhạt, thậm chí còn ảm đạm. Đột nhiên nghĩ lại cuộc sống khi còn thời trung học, được ở bên cạnh Hà Tiểu Khê, đến những ngày khó khăn nhất đối với cô cũng vẫn tràn ngập tiếng cười. Giờ cô bạn ấy đã đến BW, nơi mà thời trung học họ đã từng hứa với nhau là sẽ cùng nhau đến.

Đàn chim khách bay qua đầu, lảnh lót tiếng cười. Khi mới đặt chân đến đại học B, lần đầu tiên Hứa An Ly nhìn thấy có nhiều chim khách đến vậy. Chúng ríu ra ríu rít gọi nhau ngay trên đầu, cứ như là sắp có vận may gì đến với cô vậy. Sau này cô mới biết, Thanh Đảo là thành phố có rất nhiều chim khách. Cho dù là mùa đông lạnh giá, hay là mùa hè nóng nực, cũng đều nhiều như vậy. Trong lúc Hứa An Ly đang đứng ngây người, có mấy con chim khách sà xuống đậu ngay trước mặt, ríu rít với cô giống như đang an ủi, nhìn chúng tôi đông vui chưa này, chúng tôi đều là bạn của nhau, không giống như loài người các bạn, tự tạo ra bình phong, để rồi sống phải kìm nén.

Hứa An Ly đã bị một chú chim khách nghịch ngợm pha trò, cô nói với nó, từ nay về sau chúng ta trở thành bạn tốt của nhau nhé. Có điều gì phiền muộn tôi sẽ tâm sự với bạn, bạn cũng phải chia sẻ với tôi những điều hạnh phúc của bạn. Dường như hiểu được lời nói của cô, con chim khách gật gật đầu. Được! Chúng ta ngoắc tay thề.

Chim khách ríu rít cười. Đại khái là nó nhận ra rằng, người bạn này không độc ác như nó vẫn nghĩ về loài người.

Ngoài đọc sách, ngủ, chẳng có việc gì làm, chi bằng tự biến mình thành con mọt sách. Đọc sách đến chết không khéo lại liệt vào hàng danh tiếng, mãi mãi bất tử!

Chỉ cần là chữ, là sách, vớ được là cô đọc! Một ngày có hai mươi tư tiếng, nhưng cô có thể đọc thành bốn mươi tám tiếng đồng hồ, thời gian còn lại là cô đọc trong mơ. Như thế, trí não mới không bị trống rỗng, như thế cô mới không có thời gian “nghĩ ngợi lung tung”, để rồi tạo cơ hội cho những buồn chán ấy quay trở lại.

Khuôn mặt ảm đạm và đờ đẫn, cô bỗng dưng muốn khóc nhưng không tài nào khóc được.

Những người khác không như vậy. Vừa mới vào năm thứ nhất, mọi thứ đều rất mới mẻ, tình cảm mãnh liệt bộc phát đang dâng trào. Toàn những khuôn mặt niên thiếu đắc chí một cách tùy tiện. Không phải học nhiều như năm thứ hai và thứ ba, cũng không phải đi khắp nơi thể hiện mình như năm cuối.

Sinh viên năm thứ nhất có rất nhiều mơ ước và đam mê, tiền đồ đầy xán lạn, năm tháng còn dài. Tuổi tác đến rồi đi, như những nụ hoa đang chờ được nở. Nhiều em gái chen nhau không phải để đăng ký thi tiếng Anh cấp mấy, mà là bận học lớp dạy kỹ thuật trang điểm của các bậc đàn chị, học khí chất, phong thái nói chuyện và cử chỉ của họ, thậm chí là học những bí quyết để làm sao để thu hút được những anh chàng đẹp trai học ở lớp cao hơn.

 

Hứa An Ly ở phòng 302, trong phòng có bốn người, ba người trong phòng có thể được xem như là mỹ nhân đẳng cấp, người còn lại thì được xem như là nằm giữa ranh giới của mỹ nhân và không phải là mỹ nhân. Hay có thể nói, cô ấy cũng đẹp, nhưng vì xuất thân từ nông thôn, kinh tế gia đình khó khăn, vì vậy những chiếc áo vừa dài vừa to đã che đi vẻ đẹp của cô.

Hứa An Ly là một trong những người đẹp của phòng, một người nữa là người mẫu nghiệp dư tên Chu Lệ Diệp. Cô ta đang dạy cho mọi người một bài học liên quan tới việc làm thế nào để từ con vịt xấu xí trở thành con thiên nga xinh đẹp, nó được gọi là: Ý nghĩa thực tiễn của thẩm mỹ.

Nếu như công nương Diana không phải là cô gái xinh đẹp, thì thái tử Charles đã không phải lòng cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, và chiếm được cả sự đồng ý của nữ hoàng. Từ một cô gái Lọ Lem có thể trở thành công nương của nước Anh sao? Sắc đẹp đã đưa cô từ trần gian đến thiên đường.

Nếu Chương Tử Di không có vẻ đẹp mê hồn, thì cô có thể trở thành một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng thế giới không? Sắc đẹp đã khiến cho không biết bao nhiêu đàn ông phải phát điên vì cô.

Như vậy có thể nói, vẻ đẹp là động lực để sống và tận hưởng cuộc sống. Ở Thiên Tân có một cô gái tướng mạo xấu xí, phải đi xin việc nhiều lần, nhưng đều thất bại.

“Vì thế, các chị em, vì tình yêu lãng mạn của chúng ta, để thành công, bất luận thế nào chúng ta cũng đều phải biến mình thành mỹ nhân…”

Gửi người tôi yêu Chương 5.5

“Đúng!” Không một chút do dự, câu trả lời nhẹ nhàng nhưng dứt khoát khiến cho Thẩm Anh Xuân chẳng biết phải làm sao.

Đường Lý Dục cứ như một người sống thực vật đứng trước cửa sổ, quay lưng lại với Thẩm Anh Xuân.

Nếu như lúc này, anh có thể quay đầu lại. Nếu như lúc này, anh nhìn vào đôi mắt của Thẩm Anh Xuân, nhìn thấy sự đau khổ từ trong sâu thẳm trái tim cô. Nỗi đau ấy như một loại tế bào đang lan vào cơ thể, làm cho cô đau đớn, thứ đau đớn mà cô chưa bao giờ nếm trải.

Tí tách, tí tách. Tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ càng khiến cho không khí tĩnh mịch ở trong phòng thêm kì dị và bất an.

Từng giọt nước nơi khóe mắt rơi xuống không ngừng. Thẩm Anh Xuân vẫn luôn cho rằng, trên thế gian này cô là người thông minh, tri thức nhất, cuối cùng cô lại là một con ngốc trong tình yêu!

“Tại em luôn ép buộc anh yêu em phải không?” Thẩm Anh Xuân nói trong tự ti.

Không đợi anh phải trả lời, cô vẫn tiếp tục nói: “Anh đã có người con gái khác, vì sao không nói cho em biết? Rõ ràng là anh…” Cô nấc nghẹn đến nỗi không nói ra lời.

“Em trả lại tự do cho anh…”

Đường Lý Dục quay người lại, ngơ ngác, không hiểu được biểu cảm và ánh mắt của Thẩm Anh Xuân.

Cho anh tự do ư? Anh đâu có cần tự do, cái anh cần là tình yêu. Nhưng giờ đây, với tình yêu này, anh muốn cũng chẳng thể được. Không! Là anh cho cô được tự do, lẽ nào không được sao?

Khi mới bước vào năm thứ tư, tâm trạng của ai cũng như đang ở thời chiến tranh loạn lạc. Công việc là điều quan trọng hơn cả. Đường Lý Dục gọi đó là hội chứng trước khi tốt nghiệp, gần như ai cũng ít nhiều đều mắc phải chứng bệnh này. Có những đôi uyên ương do không cùng chí hướng, mỗi người muốn đi tới một thành phố khác nhau, điều kiện kinh tế gia đình và yêu cầu khác nhau, nên cứ gặp nhau lại cãi cọ, cãi nhau đến nỗi lòng dạ phải rối bời. Có những người nhìn bề ngoài có vẻ rất bình tĩnh, nhưng trong lòng thật ra cũng chẳng tốt chút nào, cả ngày chỉ toàn tính chuyện thiệt hơn.

Sau bốn năm, tình yêu phong hoa tuyết nguyệt giờ đã đến hồi kết thúc, liệu còn lại bao nhiêu đôi sẽ đi được đến cùng? Trong ngày tốt nghiệp, chúng ta đều rơi vào tình trạng thất tình, đó là điều không tránh khỏi.

Không phải Đường Lý Dục chưa bao giờ nghĩ đến việc giữa anh và Thẩm Anh Xuân, huống hồ cha mẹ của cô vốn dĩ không đồng ý cho cô và anh yêu nhau. Nước Mỹ, nước Mỹ! Anh ghét đến xương tủy cái nước Mỹ ấy. Cô phải đi nước ngoài, đến nước Mỹ của cô, còn anh phải ở lại cái thành phố mà anh và cô đã gắn bó trong suốt bốn năm qua, bắt đầu một cuộc sống mới. Tình yêu này, sẽ bị Thái Bình Dương rộng lớn mênh mông ngăn cách. Vì vậy, Thẩm Anh Xuân của hôm nay, biểu hiện cảm xúc của cô, lời nói của cô, mặc dù không nói rõ ra, nhưng anh cũng có thể hiểu rốt cuộc cô cũng không thể làm trái lời cha mẹ mình.

Lập trường vững vàng của cô trước đây đã không còn nữa. Rốt cuộc cô đã không trở thành ngoại lệ. Tình yêu vĩ đại đã bị quyền lực, tiền bạc, tất cả những cái gọi là hạnh phúc của con người đánh bại. Nhưng thực tế thứ hạnh phúc này chẳng khác nào những đám bụi nhìn thấy phía sau mà không bao giờ theo kịp.

“Vì sao anh… không yêu em… giống như em yêu anh?” Thẩm Anh Xuân từ từ nhắm chặt đôi mắt, trong ngực một cảm giác nhói đau.

Đường Lý Dục chầm chậm đi lại, chầm chậm đưa tay ra. Chầm chậm nửa muốn sát lại, nửa muốn rời xa. Anh vừa muốn dùng lực để ôm chặt lấy cô, nhưng rồi lại sợ như thế sẽ làm cô vỡ tan ra mất. Từ trong đôi mắt của Thẩm Anh Xuân, những giọt nước trong suốt như pha lê đang rơi xuống đôi môi hơi nhợt nhạt của Đường Lý Dục.

Trong phòng tĩnh mịch như không có một âm thanh nào, cuối cùng anh run rẩy đưa tay ra, gắng hết sức ôm chặt lấy cô. Có lẽ, đây sẽ là lần cuối cùng. Từ nay về sau, cô sẽ thuộc về một người đàn ông tên John ở nước Mỹ…

Rất lâu, Thẩm Anh Xuân nhắm chặt đôi mắt, mặc cho nước mắt tuôn rơi. Trong vòng tay của Đường Lý Dục, mềm mại, lặng im. Một giây sau, cô muốn mang anh trả lại… Trả lại…

Ngay cả khi nói lời chia tay, nhưng cũng phải chào cảm ơn một cách hoàn hảo như đang diễn xuất cho mọi người xem. Tất cả đã kết thúc. Nhưng Thẩm Anh Xuân vẫn đợi chờ Đường Lý Dục nói một lời yêu cô, rất yêu, rất yêu, đợi anh nói cho cô biết, cô là cả thế giới của anh. Dù cho đó là những lời giả dối, thì cô vẫn muốn nghe. Đúng là cô gái ngốc!

Tí tách, tí tách. Tí tách, tí tách. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng va vào cửa sổ. Ngoài trời, sương mù và mưa giăng kín khiến căn phòng trở nên tối đi rất nhiều. Những chiếc lá đang nhẹ nhàng khiêu vũ trong mưa.

Không biết trong bao lâu, Thẩm Anh Xuân mới mở mắt trong vô thức như không hay biết chuyện gì vừa xảy ra. Cô chỉ thấy Đường Lý Dục đang nhìn cô, đắm đuối, ánh nhìn như sinh ly tử biệt.

Ngoài tiếng mưa rơi va vào cửa sổ, tất cả đều rất yên tĩnh. Trong phòng, chỉ có cô và anh.

“Còn nhớ không?” Đường Lý Dục nói như nhắc nhở.

“Gì cơ?”

“Em đã từng nói trên cơ thể em, đâu đâu cũng có nụ hôn của anh. Như vậy sau khi hôn xong, từ môi, da thịt, đến tóc, từ cơ thể cho đến linh hồn em đều là của anh rồi.”

“Vì thế, em không thể chúc anh hạnh phúc!”

“Nhưng anh sẽ chúc em hạnh phúc! Chúc em và John mãi mãi được hạnh phúc!” Nói xong, Đường Lý Dục đặt một nụ hôn lên trán của Thẩm Anh Xuân. Anh ôm chặt lấy cô. Cái ôm như muốn làm cô tan chảy, cái ôm nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta tan vỡ trái tim!

Bên ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi. Trong mưa, bỗng có một chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống không một tiếng động, cô độc lắc lư trong gió…

 

Cơ thể của hai người dán chặt vào nhau đến một khoảng cách nhỏ cũng không có. Như bình thường, linh hồn của cô sẽ quấn vào linh hồn của anh. Nhưng trong lúc này, cô lại phát hiện ra rằng, linh hồn của cô giống như một thể khí dư thừa được thở ra từ phổi đang dần rời xa chính cô, cô cố gắng níu kéo, nhưng trong tay vẫn chỉ là khoảng trống.

Anh chính là thể khí mà cô thở ra đó sao? Hay cô mới là thể khí mà anh thở ra?

“Anh Xuân, chúng ta chia tay đi, từ trước tới giờ anh chưa từng yêu em…”

 

 

 

 

 

Gửi người tôi yêu Chương 5.4

Đến năm thứ tư, việc đi du học sau tốt nghiệp và chuyện tình yêu đều đã lên kế hoạch. Vì tình yêu mà từ bỏ tương lai? Hay vì tương lai mà từ bỏ tình yêu? Hầu hết mọi người không ngần ngại lựa chọn theo cách thứ hai. Thẩm Anh Xuân liệu có là ngoại lệ?

Cứ nghĩ đến chuyện này, tâm trạng đang tốt của Đường Lý Dục lập tức lại chùng xuống. Cùng với kì thi tốt nghiệp sắp đến, thứ tâm trạng này cũng ngày một nặng nề hơn. Không cần phải đoán mò, nhất định là mẹ của Thẩm Anh Xuân sẽ bắt cô ấy trở về Mỹ, để cô phải rời xa kẻ nghèo hèn như anh!

Cũng chỉ vì anh, mà cô đã phải cãi nhau với mẹ để rồi khóc sưng húp cả mắt. Đây không phải là lần đầu.

Đường Lý Dục nhìn Thẩm Anh Xuân mà cảm thấy áy náy, day dứt vô cùng. Bây giờ Đường Lý Dục có nói gì đi nữa thì cũng vô nghĩa, bởi anh sẽ phải đón nhận tình yêu mà anh không hề biết trước tương lai của nó sẽ ra sao. Nhưng anh vẫn kìm nén, an ủi nói: “Đừng suy nghĩ quá nhiều, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, ngay cả nếu một ngày tan vỡ anh cũng không hối hận. Tối nay đi ngủ sớm đi? Luận văn em chưa chuẩn bị xong phải không? Đừng coi thường sức khỏe của mình như vậy!”

Đường Lý Dục nhẹ nhàng lắc lắc đôi vai của Thẩm Anh Xuân. Anh cố quay mặt đi, không muốn Thẩm Anh Xuân phát hiện ra nỗi buồn trên nét mặt của anh.

“Dục!” Im lặng hồi lâu, Thẩm Anh Xuân thì thầm gọi anh, âm thanh thì thầm ấy nhẹ nhàng giống như khói bụi, nhưng Đường Lý Dục lại nghe sao như sấm đánh ngang tai. Thẩm Anh Xuân nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mắt cô phút chốc lóe lên một nỗi buồn, giọt nước nơi khóe mắt rơi xuống nhẹ nhàng dường như chỉ là ảo tưởng.

Đường Lý Dục đưa tay ra vuốt ve mái tóc của cô, chầm chậm, nhẹ nhàng.

Thẩm Anh Xuân chăm chú nhìn vào đôi mắt của Đường Lý Dục, ánh mắt ngấn lệ của cô càng khiến cho anh cảm thấy đau đớn và sợ hãi.

Nếu như không phải là – Sinh ly tử biệt.

Nếu như không phải là – Cuộc sống biến mất ngay trước mắt.

Nếu như không phải là – Xa nhau mãi mãi.

Thì làm sao Thẩm Anh Xuân lại có tâm trạng lưu luyến, không nỡ rời xa như vậy? Làm sao ánh mắt ấy lại hiện lên nỗi đau buồn tuyệt vọng? Đôi mắt đen tuyền của cô, giờ giống như một hang tối khổng lồ, trống rỗng như vừa bị đánh mất linh hồn.

Trong phòng thật tĩnh mịch, tĩnh mịch đến nỗi hơi thở cũng im ắng lạ thường.

Đường Lý Dục biết trước việc này sớm muộn cũng xảy ra, chỉ là không ngờ nó lại đến nhanh và đột ngột như vậy. So với việc làm cho người mình yêu đau khổ, không biết chọn đường nào, chi bằng tự mình nói. Anh không muốn làm khó Thẩm Anh Xuân, đây là kết cục tốt đẹp nhất của hai người, kết cục mà Thượng Đế đã sắp đặt từ trước, cô và anh không phải là người quyết định.

Đường Lý Dục không trách cứ Thẩm Anh Xuân. Dù gì họ cũng đã yêu thương nhau thực lòng, đã thực sự có nhau. Yêu nhau nhưng không nhất thiết phải giữ nhau đến cùng. Nếu như không còn giữ được nữa, hãy nên nói lời tạm biệt và cầu chúc cho nhau được hạnh phúc, chỉ lưu lại những kỷ niệm ngọt ngào và đẹp đẽ ở nơi sâu thẳm nhất. Nếu một lúc nào đó nghĩ đến, anh sẽ nhớ lại những thứ tốt đẹp nhất, nhớ lại mùi hương cơ thể của cô, nhớ lại…

Đường Lý Dục ôm lấy Thẩm Anh Xuân trong vô thức, anh ôm chặt cô trong vòng tay của mình. Vòng tay ấy khiến trái tim cô cũng như muốn cuộn tròn lại theo cơ thể. Vòng tay siết chặt như muốn khắc sâu hình bóng của cô vào trong cơ thể của mình.

Đúng vậy, khắc sâu hình bóng cô vào trong cơ thể của mình. Như vậy, cô ấy sẽ không thể rời xa anh được nữa, cho dù có rời xa, thì linh hồn của cô ấy vẫn sẽ nằm ở trong cơ thể của anh, mãi mãi ở bên anh.

Anh đặt bàn tay lên khuôn mặt của cô, những ngón tay sao lạnh buốt, lạnh đến nỗi khiến toàn thân cô run rẩy.

Thẩm Anh Xuân nhìn chằm chằm vào Đường Lý Dục, dường như muốn hỏi: Dục, vì sao vậy? Vì sao tay anh lạnh như vậy?

Trong lúc tinh thần của Thẩm Anh Xuân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, Đường Lý Dục đột nhiên đẩy cô ra khỏi vòng tay của mình, suýt chút nữa làm cô ngã. Cô nhìn anh một cách kinh ngạc, nhìn dáng vẻ nho nhã, dịu dàng của anh bỗng chốc trở nên lạnh lùng, lạnh như băng tuyết.

Tuyết rơi dày đặc. Những hạt tuyết bay tới tấp trong đôi mắt, trong suy nghĩ của anh. Nó che lấp đi tất cả những gì cô đã có. Ngạc nhiên, cô không còn nhận ra anh. Anh thu lại sự ấm áp, dịu dàng trước đây. Trước mắt cô giờ là một Đường Lý Dục lạnh lùng và xa lạ, một Đường Lý Dục đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy khó chịu…

Lẽ nào anh ấy đã gặp Hứa An Ly? Lẽ nào anh ấy đúng là bạn trai của Hứa An Ly?

“Chúng ta… chia tay… đi.” Âm thanh yếu ớt, nhẹ nhàng, như thể không có lực. Nhưng với Thẩm Anh Xuân mà nói, nó chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang!

Không khí trong phòng im lặng như chết. Thẩm Anh Xuân từ từ nhắm chặt đôi mắt, thần sắc nhợt nhạt, những giọt nước mắt đang cố kìm hãm như muốn cuộn trào trở lại. Cô không muốn để Đường Lý Dục nhìn thấy bộ dạng bất lực và yếu đuối của mình lúc này. Không muốn anh nhìn thấy sự thất bại và đau khổ đến phát điên của mình. Cô là con người tao nhã, cao quý, kiên cường. Cười mà bước qua.

Một hồi lâu, Thẩm Anh Xuân mới mở mắt ra, cố gắng kìm nén sự hận thù từ trong đôi mắt.

Chia tay? Hừm! Chia tay! Anh muốn chia tay là chia tay sao? Anh nói chia tay là chia tay được sao? Đường Lý Dục có thể chia tay, nhưng em viện vào cớ gì để chia tay với anh trong lúc đang hạnh phúc như thế này? Để giúp anh thực hiện điều anh mong muốn? Thẩm Anh Xuân tôi không có được thì anh cũng đừng có mơ! Nghĩ vậy nhưng câu nói cô buột ra khỏi miệng lại là: “Vì sao?”

Khi hỏi câu này, Thẩm Anh Xuân thực sự rất bình tĩnh, mỉm cười, giống như hỏi một việc không hề liên quan tới mình.

“Đây là kết cục tốt nhất của chúng ta, cảm ơn em đã yêu anh.” Nói xong, Đường Lý Dục đứng đờ người ở cửa sổ, giống như một pho tượng, bất động. Trái tim của anh, như thể đã chết từ lâu, như thể chưa bao giờ được yêu.

Không biết bên ngoài, bầu trời đã trở nên âm u tự lúc nào. Áp suất không khí thấp, trời đổ mưa. Những giọt mưa rơi tí tách, tí tách, vang vọng lại một cách có nhịp điệu.

Tình yêu là một thứ đồ quý giá! Giống như ngọc bích, nên phải dùng những lời nói nâng niu, cử chỉ nhẹ nhàng. Nếu dùng bằng những lời nói sắc như dao cứa, sẽ làm cho viên ngọc bị trầy xước, có muốn xóa vết xước, thì cũng chẳng thể xóa đi được.

Thẩm Anh Xuân nhìn người mà cô thương yêu nhất đang dùng thứ vũ khí sắc bén bằng lời nói, làm tổn thương tình yêu mà khó khăn lắm cô mới vun đắp để có được. Nhưng cô cũng trở nên bất lực, chẳng thể làm được gì. Lúc này, trái tim của Thẩm Anh Xuân giống như tầng ô zôn trong khí quyển đang bị cacbon đioxit phá hủy ngày càng rộng hơn. Cô cần một thứ gì đó có thể lấp đầy vào những khoảng trống vô hạn này. Chỉ như vậy, cô mới không còn cảm thấy khoảng cách đang nhấn chìm mình vào hư không. Mà thứ đồ này, chính là tình yêu của Đường Lý Dục. Nhưng giờ đây, tự anh đã lấy đi tình yêu ấy.

Nhìn anh đứng lặng im, Thẩm Anh Xuân chỉ có thể cố gắng làm cho lời nói của mình bình tĩnh trở lại: “Xin anh hãy cho em một lời giải thích!”

“Xem như chúng ta chưa từng gặp nhau, anh chưa từng yêu em, anh không được như những gì em đã nói. Anh đã yêu người khác, anh không bỏ cô ấy được, vì thế Thẩm Anh Xuân… chúng ta… chia tay đi.” Một hồi lâu sau, lời nói của Đường Lý Dục vẫn còn dao động trong không khí, yếu ớt truyền lại. Từ phía sau lưng, cô không thể nhìn rõ được những biểu hiện trên khuôn mặt của anh, chỉ thấy một hình bóng lờ mờ. Không khí trong phòng thật tĩnh mịch.

Tí tách, tí tách. Tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ.

Thẩm Anh Xuân vẫn luôn nghĩ rằng, con mắt trí tuệ của mình có thể nhìn xuyên suốt linh hồn của Đường Lý Dục. Mà cô cũng luôn nghĩ, cô đã thực sự nhìn thấy linh hồn của anh. Trong khi đó, thực tế từ trước đến giờ, cô không hề hiểu gì về con người anh cả. Những cử chỉ nhẹ nhàng, uyển chuyển lúc trước là anh với cô sao? Có đúng là anh làm cho cô không?

Giờ anh lại nói anh đã yêu một người con gái khác, anh không thể rời xa “người khác” đó được. Cho dù có như vậy đi chăng nữa, thì tại sao anh vẫn làm phiền cô? Vì sao lại là người đầu tiên lấy đi thứ quý giá nhất của cô? Vì sao vẫn cùng cô lâu dài như trời đất?

“Em đã cố gắng hết sức, anh vẫn không yêu em.” Lời nói của Thẩm Anh Xuân cảm giác như chỉ cần chạm nhẹ cũng làm tổn thương.

Gửi người tôi yêu Chương 5.3

Vừa nghĩ đến Tào Tháo thì Tào Tháo đã đến. Đây gọi là một ngày đẹp trời, thời tiết thuận lợi, nếu có một cơn gió đông có lẽ mọi thứ sẽ càng trở nên tốt đẹp hơn!

Nghe những lời nói của Từ Di, Tần Ca mới cảm thấy mình đang thất lễ với cô gái ngồi ngay trước mặt. Anh liền thay đổi cách nhìn, hơi có chút xấu hổ, giải thích: “Người bị cận nhìn ai cũng đều như vậy.”

Hứa An Ly cũng bị hai người kia trêu cho khiến cô cũng phải ngượng ngùng.

“Quyết định đi Bắc Kinh để trở thành “Bắc Phiêu” hay là ở lại Thanh Đảo?” Từ Di ra vẻ quan tâm hỏi Tần Ca.

“Muốn đi Bắc Kinh.”

“Đi đi, đi đi, em một vạn lần tán thành, đến khi anh thành đạt, đừng quên lão Từ này được rồi. Khi đó, anh phải mời em ăn một bữa thịt dê nhúng, thịt bò, thịt chó và nhiều món nữa là em thỏa mãn rồi, như thế mới gọi là không quên bạn cũ.”

“Đừng nói những câu đáng thương như vậy được không? Lão Từ của chúng ta đâu đến mức rẻ mạt như vậy, anh sẽ mời em cả một bàn tiệc luôn.”

“Chỉ biết mời em ấy, còn quên mất em đang ở chín tầng mây rồi à?! Có mắt mà không tròng!” Thẩm Anh Xuân nói giọng oán trách.

“Anh ấy mà dám?” Từ Di khua khua quả đấm dường như đang muốn chứng minh cho anh ta thấy: “Không những phải mời chị, kể cả Hứa An Ly cũng không được bỏ sót!”

Lúc này Tần Ca mới biết, cô gái ngồi đối diện với mình tên là Hứa An Ly. Tuy nhiên, từ trước đến nay anh chưa từng gặp. Nhìn khuôn mặt như một thiên sứ đó cũng đủ biết cô ấy là sinh viên năm thứ nhất. Đưa ánh mắt nhìn sang phía Từ Di, ý của Tần Ca rõ ràng là muốn hỏi Hứa An Ly là người cùng quê hay là người thân cô ta? Đều không phải! Là… là bạn. Không! Không! Coi cô ấy là bạn thì có gì khác với việc dê và sói coi nhau như bạn? Dê và sói có bao giờ thực sự coi nhau là bạn không?

“Cô bạn nhỏ năm thứ nhất, Hứa An Ly.” Cách xưng hô của Từ Di thay đổi một cách nhanh chóng.

“Đại thánh của tình yêu! Mới gặp mặt lần đầu mà anh đã không muốn rời cô ấy rồi à? Cứ cẩn thận, em không tha thứ cho anh đâu.” Im lặng một lúc, cô lại nói tiếp: “Dù sao, cũng dễ hiểu thôi, anh hùng còn khó qua ải mỹ nhân, huống hồ là tiểu mỹ nhân đây lại như hoa như ngọc.”

“Định làm bà mối hả?” Tần Ca phản kích lại.

Hứa An Ly xấu hổ đỏ hết cả mặt, nhưng cũng chỉ dám nhìn hai đại tỷ trêu chọc anh chàng ngồi ngay trước mặt.

Không dám chêm vào đến nửa câu, mà cũng chẳng biết nên nói gì. Từ trong câu chuyện của họ, Hứa An Ly cảm thấy, họ là những người bạn tốt của nhau, không dè dặt, trói buộc. Tình bạn thân thiết giữa ba người khiến Hứa An Ly cũng cảm thấy hơi có chút ghen tị và ái mộ.

May mắn thay, cô đã trở thành bạn của chị Thẩm, giờ tự nhiên lại quen biết thêm với Từ Di, như vậy đàn anh họ Tần ngồi ngay trước mặt đây đương nhiên cũng sẽ trở thành bạn tốt của cô.

Trường đại học thật sự là một thế giới khác biệt hoàn toàn so với trường trung học. Ít nhất, Hứa An Ly cũng cảm nhận được sức sống của tuổi trẻ và sự tươi mới của thế giới. Hóa ra, giữa con người với con người, đều có thể trở nên thân thiết với nhau như thế này, cùng nhau chia sẻ vui buồn, cùng nhau trải qua tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, cố gắng và cùng chung lý tưởng.

Thế giới này ngày càng rộng lớn hơn. Nghĩ vậy, con tim buồn bã của Hứa An Ly cũng vui vẻ lên nhiều.

Hứa An Ly bằng lòng gia nhập vào thế giới của họ, cô bằng lòng trở thành bạn tốt của họ.

“Anh Tần… Rất vui vì được quen biết anh. Sau này, mong anh giúp đỡ nhiều.” Hứa An Ly nói một cách khiêm tốn.

“Này, lão Tần, trước mặt mỹ nhân anh đừng có giả bộ phong độ để gây sự chú ý với cô ấy nữa.” Từ Di vừa nhìn Tần Ca vừa nói.

Thẩm Anh Xuân có vẻ đang suy tư.

Ánh mắt Tần Ca lướt nhìn nghi hoặc, anh im lặng nhìn vào mắt Thẩm Anh Xuân. Từ Di kéo cánh tay của anh, châm chọc anh chưa từng nhìn thấy gái đẹp. Bốn người họ ngồi ăn uống với nhau, nói cười vui vẻ. Từ Di vốn dĩ không phải kiểu người hay nói, nhưng hôm nay cô ả “vừa khai vị lại vừa khai tâm”. Hứa An Ly cảm thấy, vào đại học người nào cũng trở nên lưu manh như vậy. Hồi còn trung học, những kiểu đùa như thế này chỉ có bạn thân với nhau mới có thể nói ra. Từ buổi tối hôm qua cho tới hôm nay, tại ngôi trường này, cô đã được mở rộng tầm mắt, nhìn thấy bao nhiêu đôi nam nữ công khai dựa lưng kề vai với nhau, tự nhiên như không có ai, lại còn có đôi đứng hôn nhau dưới một gốc cây nữa chứ. Đúng là làm bại hoại thuần phong mỹ tục.

Tần Ca dường như nhận ra được những cảm nhận lạ kỳ trong đôi mắt của Hứa An Ly, anh nói đùa rằng cô mới từ “xã hội cũ tàn ác” tới nên thấy cái gì cũng mới lạ.

Thẩm Anh Xuân liếc rất nhanh Từ Di một cái, sau đó đứng dậy quay người rút lui. Từ Di cũng vậy, trước khi cáo lui, mặt đầy vẻ tươi tỉnh đắc ý, không quên nói với một câu hàm ý sâu xa: “Hai người cứ nói chuyện tự nhiên để hiểu nhau hơn nha.”

Thẩm Anh Xuân và Từ Di ra khỏi nhà ăn. Từ Di dường như phát hiện ra bí mật gì đó vội nói: “Này, chị xem hai người họ, không khéo lại thành đôi thật đấy, đây gọi là ông trời có mắt.”

Thẩm Anh Xuân thở dài một tiếng, trong lòng rối như tơ vò. Liệu Hứa An Ly có rút lui không làm phức tạp mối quan hệ giữa ba người họ nữa không? Hay trong lòng cô ấy vẫn chỉ có Đường Lý Dục…

Tối nào cũng vậy, Thẩm Anh Xuân đều cùng Đường Lý Dục đi ăn ở nhà ăn của trường. Đây là thời gian mà Đường Lý Dục thấy thoải mái nhất trong ngày. Để đảm bảo dinh dưỡng, giúp anh có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ, ngày nào Thẩm Anh Xuân cũng đưa anh đến “Vườn hồng” ăn cơm. Nhà ăn này giống như nhà hàng, mỗi bữa ăn khoảng hai mươi tệ, đương nhiên là Thẩm Anh Xuân trả tiền.

Mọi người trong ký túc đều ao ước được như Đường Lý Dục, còn nhờ anh tìm cho mỗi anh em một nhạc phụ có khả năng tài chính như vậy! Không là triệu phú thì cũng phải là cô gái xinh đẹp như Chương Tử Di!

“Đại ca, thêm nửa năm nữa mà không tìm được, chúng ta sẽ lên mạng tự tìm. Đến lúc đó, đừng trách chúng tôi phụ tình.”

Đường Lý Dục cười đến nỗi thiếu chút nữa là phun hết cả đồ ăn từ trong miệng.

Chỉ còn mấy hôm nữa là Đường Lý Dục kết thúc công việc, các chương đã được gửi đi và đều nhận được phản hồi rất tốt. Giờ anh chỉ phải sửa lại chương cuối cùng.

Thẩm Anh Xuân nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nơi khóe miệng của cô nở một nụ cười dịu dàng, nhưng lại phảng phất một chút trầm cảm. Đường Lý Dục viết mệt rồi, đứng dậy khỏi máy tính, nhoài người bò trên vai của cô giống như một con mèo, nói: “Mệt thật đấy! Hoa hết cả mắt rồi.”

Thẩm Anh Xuân đang đắm chìm trong suy nghĩ, nên không nghe thấy Đường Lý Dục đang nói chuyện với cô.

“Này, em nhớ anh quá rồi hay sao thế?” Thấy Thẩm Anh Xuân không thèm quan tâm đến mình, Đường Lý Dục đưa tay ra nhẹ nhàng véo cằm của cô.

Giật mình, Thẩm Anh Xuân quay đầu lại, cố gắng chớp chớp mắt, cười miễn cưỡng. Đường Lý Dục cũng nhìn cô, ngạc nhiên đến giật mình!

“Có phải…” Đường Lý Dục nhìn thấy mí mắt của cô sưng đỏ. Khó khăn lắm anh mới kìm hãm được điều đang định nói. Đường Lý Dục thay đổi chủ đề: “Mấy hôm nay mệt thật đấy, nhìn em cứ như là già hơn mười mấy tuổi ấy.”

Thẩm Anh Xuân vội vàng nhìn đi hướng khác. Cô không muốn để Đường Lý Dục nhìn thấy nội tâm của mình. Bây giờ chưa phải là lúc mình ra tay, thời cơ thích hợp nhất chưa tới. Vì thế, Thẩm Anh Xuân cố gắng kiềm chế biểu hiện không vui trong lòng, vờ như không biết gì cả. Đóng kịch kiểu này thật là mệt mỏi. Phải nói dối là tối hôm qua chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà đã cãi nhau với Dương Như Tuyết, cô ấm ức khóc cả đêm đến mức mắt mới bị sưng đỏ lên.

Đáng lẽ ra, tâm trạng của Đường Lý Dục rất vui, viết bản thảo xong một cách trôi chảy. Nhưng đến giờ phút này, anh nhận ra kiểu giải thích của Thẩm Anh Xuân có vẻ hơi miễn cưỡng. Một thứ linh cảm mập mờ bỗng biến thành cảm giác lo lắng, bất an như thể sắp có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra. Đây không phải là lần đầu tiên anh có cảm giác như vậy. Phải có đến n lần rồi, mà n lần ấy, đều do những cuộc điện thoại gọi từ nước ngoài về, cô mâu thuẫn với mẹ chỉ vì chuyện tình yêu. Mỗi lần như vậy, Thẩm Anh Xuân đều kiên quyết làm theo những gì mà mình đã chọn.