[Review] Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh

“Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh” là tác phẩm mới nhất của nhà văn ăn khách Cố Tây Tước. Cuốn sách kể về hành trình vượt qua nỗi đau và tìm kiếm hạnh phúc của một cô gái đã không may mất đi mối tình đầu của mình bởi một tai nạn ngoài ý muốn.
Nhân vật chính của cuốn sách là Tiêu Thủy Quang, cô đã thầm yêu thích Vu Cảnh Lam, anh chàng hàng xóm hơn cô ba tuổi đã cùng lớn lên cùng cô. Tình cảm đó bắt đầu khi Thủy Quang vẫn còn là một thiếu nữ và cũng nhờ tình cảm này mà cô đã có động lực học tập để thi bằng được vào trường đại học mà Cảnh Lam đang học. Những tưởng những ngày tháng tươi đẹp của thời sinh viên bên cạnh người mình thích sẽ bắt đầu nhưng mọi thứ mọi tan vỡ bởi một tai nạn bất ngờ xảy đến. Vu Cảnh Lam đã bị tai nạn máy bay trên đường trở về nhà vào kỳ nghỉ hè năm đó và anh đã vĩnh viễn ra đi.

IMG_5049

Sách đã phát hành vào tháng 7/2015

Thủy Quang đau đớn giằn vặt tự trách mình vì cái chết của Cảnh Lam. Cô đăng kí vào trường của anh, vào khoa anh thích và thực hiện tất cả những việc mà anh muốn làm. Sau bao nhiêu năm trời, hình bóng của anh vẫn luôn khắc ghi trong tâm trí cô, tình yêu của cô cũng chỉ dành cho một mình anh. Mãi cho đến khi số phận đã đẩy một người xộc vào cuộc sống của cô.

Chương Tranh Lam, thật trùng hợp tên của anh giống với tên của người đó, họ tình cờ gặp nhau tại một quán bar và sau một sự cố bất ngờ xảy ra. Số phận lại càng buộc chặt hai người lại với nhau hơn, tiếc là phải mất hai năm xa cách, duyên phận của họ mới thực sự bắt đầu.

Sau hai năm, Tranh Lam đã vô tình găp lại Thủy Quang và từ đây, anh đã bắt đầu mặt dày mày dạn theo đuổi cô. Tranh Lam nhiệt tình tìm mọi cách tiếp cận Thủy Quang nhưng đáp lại anh luôn là sự hờ hững dửng dưng của cô, vậy mà anh vẫn kiên nhẫn không chùn bước để đến cuối cùng, tình cảm chân thành của anh cũng đã làm xáo trộn trái tim cô, Thủy Quang đã tự cho bản thân một cơ hội để tìm đến hạnh phúc.

Thủy Quang đã quá mệt mỏi và mất phương hướng khi cứ sống mãi trong quá khứ, cứ mãi nghĩ về một một người đã không bao giờ quay trở lại được nữa. Cô muốn bước ra khỏi quá khứ, muốn chọn một lối đi khác để bắt đầu lại, trước đó cô đã cố gắng thử nhưng chỉ một mình cô không thể làm được, cô cần có một điểm tựa cho chính mình và cần một bàn tay kéo cô ra khỏi quá khứ.

Ở bên nhau một khoảng thời gian, tình yêu chân thành của Tranh Lam đã mang đến cho Thủy Quang bình yên, dần dần, cô chấp nhận anh như một người không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Lúc cô quyết định bỏ lại tất cả quá khứ để bắt đầu với anh thì anh lại nói lời chia tay. Anh nói “Thủy Quang, anh không yêu em nữa…”

Phải chăng anh đã quá mệt mỏi vì phải chờ đợi? Phải chăng anh đã không đủ kiên nhẫn để yêu cô đến tận cùng? Phải chăng trái tim anh đã chẳng thể tiếp tục bao dung một người không thuộc về mình?… Tất cả đều không phải. Tranh Lam rất yêu Thủy Quang, nhưng chính vì thế anh buộc phải buông tay. Bởi một biến cố bất ngờ xảy đến với chính anh.

Tình yêu của họ rồi sẽ đi đến đâu? Hạnh phúc thực sự rồi sẽ mỉm cười với Thủy Quang hay lại một lần nữa bỏ cô mà đi? Biến cố gì đã xảy ra khiến Tranh Lam buộc phải chia tay với Thủy Quang? Câu trả lời sẽ đến với độc giả qua tác phẩm mới nhất của nhà văn Cố Tây Tước vừa được xuất bản vào cuối tháng 7 vừa qua.

 

Advertisements

Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh – Cố Tây Tước – chương 6.5

Thủy Quang vẫn luôn thấy mơ hồ về cái đêm của hai năm trước. Cô chỉ nhớ cảm giác đau đớn hòa quyện với sự dịu dàng. Sau khi tỉnh lại, cô cố ý gạt đi tất cả những chi tiết và cảm nhận của đêm đó, cô không muốn nhớ xem người ôm cô trên giường là ai. Bởi vì đó không phải anh ấy, nên đau cũng được mà dịu dàng cũng được, cô đều không muốn để ý đến, chỉ coi… chỉ coi là mơ một giấc mơ sai lầm.

Cô và Nguyễn Tĩnh lặng lẽ uống nốt cốc trà cuối cùng.

Nguyễn Tĩnh nói mình dự đám cưới xong có thể sẽ quay về nhà một chuyến, bố mẹ liên tục giục cô về, hơn nữa, gần đây sức khỏe của ông nội không tốt, phải nằm viện, tuy là bệnh cũ nhưng cô thực sự thấy lo lắng nên phải quay về thăm.

Tiêu Thủy Quang chúc cô đi đường bình an.

Trước cửa quán trà, Nguyễn Tĩnh và Thủy Quang trao cho nhau một cái ôm nhẹ, nói: “Tiêu Thủy Quang, chúc em vạn sự như ý.”

Thủy Quang nhìn chiếc taxi đi xa rồi mới quay về nhà.

 

Buổi xem mắt vào thứ Bảy của Chương Tranh Lam bắt đầu sau khi đối phương đến muộn nửa tiếng.

Cô gái ấy khá dịu dàng, đến nơi liền liên tục nói xin lỗi.

“Không sao.” Chương Tranh Lam lịch sự giúp cô ta kéo ghế. Nhìn thấy anh, vẻ chán nản trước đó của cô gái đã biến mất, thay vào đó là vẻ ngượng ngùng đỏ mặt. “Cảm ơn.”

Chương Tranh Lam vẫy phục vụ đến, hỏi: “Cô muốn uống gì?”

“Sinh tố đi!”

Chương Tranh Lam gọi sinh tố và cà phê. Trong cuộc nói chuyện sau đó, cô gái vẫn luôn rất dễ gần, thỉnh thoảng hỏi anh vài câu.

“Bình thường anh thích làm gì? Có xem nhiều phim không? Tôi rất thích xem phim.”

Chương Tranh Lam cười, nói: “Vậy sao? Tôi cũng tàm tạm.”

Đối phương mỉm cười. “Lần sau nếu có dịp, chúng ta đi xem phim nhé?”

“Được thôi.”

Tính cách Chương Tranh Lam là vậy, đối với ai cũng ôn hòa, nhưng lần này anh thật sự không thể kiên nhẫn đợi thời gian trôi qua một cách nặng nề được nữa. Tuy vậy, anh vẫn cố gắng giữ phép lịch sự tối thiểu.

Anh mân mê cốc cà phê trong tay, nói chuyện với cô gái ngồi đối diện, cho đến khi hacker Trương gọi điện đến. Anh xin lỗi đối phương rồi nghe máy.

“Lão đại, hì hì, anh đang bận sao?”

Chương Tranh Lam “ừm” một tiếng. “Có chuyện gì?”

“Cũng chẳng có chuyện gì, hôm nay em đã gọi điện thoại cho cô Tiêu kia, hỏi ý của cô ấy về chuyện chụp ảnh quảng cáo cho trò chơi. Xin lỗi sếp, tiền trảm hậu tấu rồi, nhưng em thật sự cảm thấy cô ấy rất thích hợp.”

Ngón tay đang đặt trên cốc bất giác dừng lại, một lát sau, anh hỏi: “Cô ấy nói gì?” Anh phát hiện ra bản thân mình có phần căng thẳng.

“Cô ấy không đồng ý ngay nhưng nói sẽ cân nhắc, lão đại, nếu như cô ấy đồng ý thì chọn cô ấy nhé?”

Chương Tranh Lam hờ hững nói: “Tùy cậu.”

Hacker Trương nghe vậy liền xun xoe nịnh bợ: “Ông chủ anh minh!”

Chương Tranh Lam tắt máy, vô thức cắn cắn môi. Cô gái ngồi đối diện thấy vẻ mặt anh đột nhiên trở nên trầm tĩnh, do dự hỏi: “Anh… bận việc gì phải không?”

“Hử?” Chương Tranh Lam định thần lại, ngay lập tức đứng lên, nói: “Xin lỗi, tôi có chút việc phải đi trước.” Anh gọi phục vụ đến thanh toán, đối phương nhất thời phản ứng không kịp nhưng anh đã khách sáo gật đầu với cô ta. “Rất vui vì được gặp cô, tạm biệt.”

Ra đến xe, anh dựa vào ghế, nhắm mắt lại một lúc lâu rồi mới quay sang nhìn chiếc túi đặt trên ghế phụ, bên trong là một chiếc áo len cũ. Hai tay anh nắm lấy vô lăng, chậm rãi ngả đầu vào đó, lẩm bẩm: “Mình thực sự điên rồi.”

Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh – Cố Tây Tước – chương 6.4

Từ câu trả lời của Thủy Quang, Nguyễn Tĩnh đoán ra được phần nào, liền hỏi: “Có công ty muốn mời em sao?”

“Không phải, họ tìm em chụp ảnh game gì đó.” Thủy Quang bất đắc dĩ nói. “Có thể chỉ là đùa mà thôi.”

“Công ty gì vậy?”

“GIT”

“GIT?” Nguyễn Tĩnh kinh ngạc.

“Có vấn đề gì sao?” Thủy Quang tiện miệng hỏi.

Nguyễn Tĩnh trầm ngâm nói: “Công ty này rất có tiếng trong ngành IT, nhưng chị biết đến chủ yếu là vì người sáng lập nó từng học trường chúng ta.” Nói đến đây, Nguyễn Tĩnh cười. “Người đó đúng là huyền thoại, anh ta là sư huynh trên bọn chị hai khóa trong viện nghiên cứu của trường, tuy không cùng khoa với bọn chị. Chị cũng chỉ nghe danh anh ta, chưa từng gặp người thực nhưng thanh danh của anh ta thực sự rất lớn. Anh ta tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng số một trong nước, sau này được “mời” đến trường chúng ta học nghiên cứu sinh, tài hoa, danh tiếng có thể coi là hạng nhất, nhưng anh ta dường như không hề để ý đến những thứ phù phiếm đó, học được một năm liền nghỉ học ra ngoài khởi nghiệp, đã trở thành ví dụ thành công điển hình, khi đó giáo viên hướng dẫn nghiên cứu sinh bọn chị và cả lãnh đạo khoa, lãnh đạo viện còn thường xuyên lấy Chương Tranh Lam ra làm gương để khuyến khích thế hệ sau, đâu biết là Chương Tranh Lam mới học ở trường này không đến một năm đã đi rồi, căn bản không thể coi là học trò do bọn họ bồi dưỡng được. Nói ra thì đây cũng coi như là điểm đáng cười lại đáng buồn của giáo dục Trung Quốc.”

Thủy Quang yên lặng nghe Nguyễn Tĩnh nói xong mới khẽ hỏi: “Tên của anh ta… là gì?”

Nguyễn Tĩnh rót ít nước lên nắp chiếc cốc gốm, dùng tay chấm nước viết lên mặt bàn ba chữ “Chương Tranh Lam”.

Thủy Quang nhìn cô viết xong chữ “Lam”, trái tim chợt lỡ nhịp.

Trùng hợp đến vậy sao?

Nhưng, cũng chỉ là trùng hợp mà thôi.

Thủy Quang vẫn luôn thấy mơ hồ về cái đêm của hai năm trước. Cô chỉ nhớ cảm giác đau đớn hòa quyện với sự dịu dàng. Sau khi tỉnh lại, cô cố ý gạt đi tất cả những chi tiết và cảm nhận của đêm đó, cô không muốn nhớ xem người ôm cô trên giường là ai. Bởi vì đó không phải anh ấy, nên đau cũng được mà dịu dàng cũng được, cô đều không muốn để ý đến, chỉ coi… chỉ coi là mơ một giấc mơ sai lầm.

Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh – Cố Tây Tước – chương 6.3

Nguyễn Tĩnh nhìn cô gái đối diện lặng lẽ xoay chiếc cốc gốm trong tay, đột nhiên thấy đau lòng. “Chị tin người tốt rồi sẽ được báo đáp.”

Thủy Quang khẽ cười, ánh mắt xa xăm. “Cảm ơn chị, Nguyễn Tĩnh.”

Nguyễn Tĩnh cười gượng. “Những lời lẽ vô vị này có thể khiến em cười, cũng coi như chị đã làm được chút việc tốt.”

“Không vô vị chút nào, em cũng hy vọng được báo đáp.”

Di động của Thủy Quang đổ chuông, là La Trí gọi đến, cô nghe máy, anh hỏi cô đi đâu mà nửa ngày không thấy về.

Thủy Quang nói đang uống trà với bạn, lát nữa sẽ về. Cô cúp máy, Nguyễn Tĩnh liền hỏi có phải cô phải về rồi không.

“Không sao, là anh em, anh ấy tưởng em đi mất rồi.”

Nguyễn Tĩnh bất giác nhớ đến chị gái của mình, không kìm được cười, nói: “Trong nhà có anh chị em đúng là vui vẻ, nhưng lại bị quản nhiều, chị rất đồng cảm!”

Thủy Quang nói: “Anh ấy sợ em mang bánh ngọt của anh ấy đi mất.”

Nguyễn Tĩnh bật cười.

Di động đặt bên tay Thủy Quang lại đổ chuông, lần này là số máy lạ, cô khẽ gật đầu xin lỗi Nguyễn Tĩnh, cầm máy lên nghe.

“Cô Tiêu phải không?”

“… Vâng.”

“Chào cô, tôi… tôi là Trương Vũ. Cô Tiêu, chúng ta đã gặp nhau hai lần, tôi mạo muội gọi điện cho cô, vẫn là hy vọng cô có thể cân nhắc về đề nghị lần trước, liên quan đến game mới của chúng tôi. Cô Tiêu, có thể cô không hiểu rõ lắm về game hoặc là tôi nói chuyện khiến cô hiểu nhầm, tôi bảo đảm công ty chúng tôi làm ăn rất chân chính!”

Thủy Quang nhớ ra người lần trước đưa danh thiếp cho cô, sau đó lại gặp trong quán ăn, nhưng cô nhớ mình không hề cho anh ta số điện thoại.

“Làm thế nào anh biết được số của tôi?”

“À… tôi đã tìm hiểu, cô Tiêu, công ty GIT chúng tôi thực sự hy vọng có thể hợp tác với cô, xin cô hãy cân nhắc lại một chút.”

Đối phương nói hết nước hết cái, Thủy Quang không có hứng thú, nhưng anh ta hoàn toàn không có ý bỏ cuộc. Thủy Quang đau đầu, chỉ hy vọng sớm kết thúc cuộc điện thoại nên đành nói sẽ cân nhắc. Đối phương mừng rỡ nói: “Vậy tôi đợi tin tức của cô” rồi cúp máy.

Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh – Cố Tây Tước – chương 6.2

Lần đầu tiên Nguyễn Tĩnh và Thủy Quang gặp nhau là khi Thủy Quang học năm hai, còn Nguyễn Tĩnh là nghiên cứu sinh năm hai. Thủy Quang dắt Edward đi dạo, cô ngồi xuống chiếc ghế bên vệ đường, một nữ sinh đang ngồi đó tươi cười bắt chuyện: “Chó của em đẹp thật đó, nó tên là gì?”

“Edward.”

Nữ sinh kia hơi ngẩn người, sau đó cười lớn. “Thế giới rộng lớn chuyện kỳ lạ gì cũng có, chó của chị cũng tên là Edward, nhưng mà bây giờ nó ở quê, cách chị mười vạn tám nghìn dặm.”

Hai người tiếp tục trò chuyện. Có thể là do hợp tính, lại học chung một trường, về sau, hai người thường xuyên hẹn nhau ra ngoài uống trà tâm sự.

Nguyễn Tĩnh nói mình đến đây học vì muốn chạy trốn một người.

Tiêu Thủy Quang cười, nói, cô đến đây là để tìm một người.

Hai người đều trầm mặc, mãi sau Nguyễn Tĩnh mới lên tiếng: “Xem ra, mỗi người đều có “tâm bệnh”cả.”

Đúng vậy, mỗi người đều có tâm bệnh, song hành cùng những nỗi đau khác nhau. Nỗi đau của Nguyễn Tĩnh là nhìn thấy được và có thể trống trả, còn nỗi đau của Tiêu Thủy Quang là sự nghẹt thở âm thầm bên trong.

Sau khi tốt nghiệp, Nguyễn Tĩnh đến thành phố khác, cô nói muốn đi nhiều nơi để tích lũy thêm kiến thức.

Lần này gặp lại đã hơn một năm.

Trong phòng phảng phất hương trà, Thủy Quang nghe Nguyễn Tĩnh nói về những điều cô gặp trong hơn một năm qua, những nơi cô đi qua, những người cô đã gặp. Thủy Quang cười. “Sao chị lại có thể tạo cho người khác cảm giác bản thân rất thấu hiểu cuộc đời thế?”

Nguyễn Tĩnh cũng cười, đáp: “Khi con người ta trải qua một số chuyện, sẽ thấy dửng dưng với nhiều việc.”

Thủy Quang gật đầu.

Nguyễn Tĩnh nói lần này đến đây dự đám cưới của người bạn học, nhân tiện thăm lại chốn cũ, gặp được Thủy Quang là thu hoạch bất ngờ.

Sau đó, cô ấy hỏi thăm chú chó Edward của Thủy Quang.

“Bạn cùng phòng của em đang nuôi hộ, chỗ em không được nuôi động vật, nhà cô ấy ở ngoại thành, thỉnh thoảng em qua thăm.” Thủy Quang trả lời.

Quan hệ giữa Nguyễn Tĩnh và Thủy Quang vẫn luôn là kiểu bạn bè chân chính không cần phải gặp gỡ nhau nhiều. “Thủy Quang, chị vẫn luôn muốn hỏi em, em… đã tìm được người em muốn tìm chưa?”

Thủy Quang cúi đầu, mấy lọn tóc ngắn trước trán rủ xuống chạm vào lông mi. “Nguyễn Tĩnh, chị có tin vào số mệnh không? Tin rằng một vài thứ đã được ông trời sắp đặt, dù chị có nỗ lực thế nào đi chăng nữa, cuối cùng cũng chẳng thu hoạch được gì, cho dù… cho dù chỉ là một giấc mơ.”