Động phòng 3.1

 

Đầu giờ chiều một ngày mùa xuân, tôi đang trên giảng đường thì Diệp Chính Thần gọi điện, nói anh bị thương, đang ở phòng sơ cứu. Trong đầu tôi như có một tiếng nổ. Tôi nhanh chóng ra khỏi lớp, chạy thẳng đến phòng sơ cứu ở tòa nhà phía trước giảng đường.

Diệp Chính Thần đang ngồi trong phòng sơ cứu, cánh tay phải đầy những vết sây sát, máu loang lổ. Tôi đi vòng quanh anh mấy lần để chắc chắn anh không bị thương nặng và không còn vết thương nào khác, sau đó mới mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, dùng ống tay áo lau những giọt mồ hôi trên trán.

Tôi hỏi với vẻ hết sức quan tâm: “Sao anh lại bị thương như vậy?”

“Không cẩn thận nên bị ngã”, Diệp Chính Thần trả lời rất bình thản.

Một người đàn ông chỉ vì không cẩn thận mà bị ngã đến mức cánh tay máu me đầm đìa như vậy, có quỷ mới tin được. Tôi nghiêng mặt nhìn anh: “Liệu có phải vì tranh giành bạn gái với người khác, rồi đánh nhau ra thế này không?”

Diệp Chính Thần lắc đầu: “Em đúng là rất hiểu anh.”

“Không lẽ em đã đoán đúng?”

Diệp Chính Thần không nói gì.

Chắc là tôi đã đoán gần đúng: “Anh giành bạn gái với ai? Sao bọn họ lại ra tay dã man như vậy?”

Diệp Chính Thần thở dài, nói vẻ bí hiểm: “Đó là bọn xã hội đen. Có lẽ là một đại ca, hắn nhìn thấy anh lên giường với bạn gái hắn, thế là nổi cơn thịnh nộ, sai mười mấy đàn em đánh anh. May mà anh chạy nhanh, trèo từ tầng hai xuống, nếu không đã toi mạng rồi.”

“Trời đất, dữ dằn đến thế sao?!” Tôi nghe kể mà toát cả mồ hôi. “Anh không biết là các băng nhóm xã hội đen ở Nhật Bản rất đáng sợ sao? Từ sau anh phải cẩn thận đấy, nếu chẳng may bọn chúng nhìn thấy lần nữa, chắc chắn sẽ không để cho anh thoát đâu…”

“Tất nhiên là không rồi. Bọn họ cũng nói rồi, nếu gặp lại anh thì nhất định sẽ chặt anh ra thành từng khúc rồi ném xuống biển cho cá ăn.”

“Chúng ta báo cảnh sát đi!” Tôi khẽ nói.

“Cảnh sát không thể bảo vệ anh suốt hai mươi tư giờ được.”

Vậy thì làm thế nào? Tôi sợ tới mức người đầm đìa mồ hôi. Không biết từ lúc nào Diệp Chính Thần đã trở nên rất quan trọng với tôi, tôi không thể rời xa anh, suốt ngày nghĩ tới anh, không dám nghĩ tới một cuộc sống thiếu tiếng cười của anh.

“Em không phải lo, Osaka rộng lớn như vậy, sẽ không dễ dàng chạm trán như thế đâu.” Thấy tôi lo lắng, Diệp Chính Thần quay sang an ủi tôi.

Nhưng tôi vẫn thấy vô cùng lo lắng, khuyên Diệp Chính Thần: “Sư huynh, trong bệnh viện có rất nhiều y tá xinh đẹp đủ để cho anh bao rồi, anh còn quan hệ với những cô gái chẳng ra sao ấy làm gì? Từ lần sau, đừng tới những khách sạn như thế nữa… Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì người nhà anh biết làm sao…”

Tôi bỗng phát hiện mình đang nghĩ theo hướng của một người mẹ và tự cười nhạo mình. Nhưng Diệp Chính Thần lại tỏ ra không có vẻ gì là không vừa lòng, kiên nhẫn nghe tôi ca cẩm.

“Xin lỗi!” Một câu tiếng Nhật rất mềm mại cắt ngang những lời phía sau của tôi. Tôi ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy một phụ nữ Nhật Bản rất trẻ, dáng vẻ hiền thục đang cúi mình trước chúng tôi, sau đó nói tiếp: “Cảm ơn anh, thật lòng cảm ơn anh! Tôi xin thay mặt chồng tôi và mọi người trong nhà một lần nữa cảm ơn anh.”

Sau đó, cô ấy kéo một đứa bé chừng bốn, năm tuổi từ phía sau tới. Đứa bé cũng cúi chào rất lễ độ: “Cảm ơn chú đã cứu cháu… Cháu xin lỗi đã làm chú bị thương.”

Sau đó, cậu bé nói một câu tiếng Trung ngọng nghịu: “Cảm ơn.”

Diệp Chính Thần đáp: “Không cần phải cảm ơn chú, lần sau qua đường phải cẩn thận, phải nắm chặt tay mẹ. Nhớ chưa?!”

Cậu bé gật đầu.

Tôi ngớ người một lúc lâu, cuộc đối thoại giữa hai mẹ con người Nhật Bản và Diệp Chính Thần giúp tôi hiểu ngọn nguồn câu chuyện.

Sau khi cảm ơn rối rít, hai mẹ con người phụ nữ Nhật Bản đi nộp viện phí cho Diệp Chính Thần.

Tôi nghiến răng lườm anh lúc đó đang mỉm cười: “Anh dám trêu em thế à?!”

“Em đã hình dung anh như một gã háo sắc tồi tệ nhất, anh còn biết làm gì?”

“Anh!” Tâm trạng tôi rất phức tạp, vừa tức giận, vừa lo lắng, vừa xót xa. Tâm trạng phức tạp ấy khiến tôi chẳng biết phải nói gì. “Quên mình cứu người? Anh nghĩ mình là siêu nhân hay hiệp sĩ người dơi?”

Diệp Chính Thần trề môi vẻ oan ức: “Lúc đó anh chỉ hành động theo bản năng… Thực sự là anh chẳng kịp nghĩ gì cả.”

“Bản năng?!” Tôi không kìm được vẻ kích động. “Bản năng chỉ dùng để thoát thân, còn bản năng của anh lại là cứu người?!” Nhìn thấy vẻ giận dữ của tôi, Diệp Chính Thần đưa tay xoa đầu, vuốt ve mái tóc dài của tôi, rồi cười. “Cô bé, có phải em thấy xót cho anh không?”

“Ai thèm xót anh?! Em mà lại xót thương anh ấy à…” Tôi cười khan mấy tiếng. “Đúng là trò đùa cỡ quốc tế!”

Nhìn thấy bác sĩ đến xử lý vết thương cho Diệp Chính Thần, tôi đứng dậy, đi ra ngoài.

“Cô bé, em đi đâu đấy?” Diệp Chính Thần hỏi.

“Đi mua ít chân giò và xương sườn để hầm canh cho anh.”

“Nhớ hầm nhiều nhiều một chút nhé!”

“Biết rồi.”

Advertisements

Động phòng 2.6

 

Lúc bận rộn với công việc, thời gian thường trôi qua rất nhanh, loáng một cái đã mấy tháng qua đi. Giữa một chàng trai độc thân vốn nổi tiếng ăn chơi và một cô gái hình thức ở mức trung bình, cùng học ngành y ở một nơi xa Tổ quốc, cùng ở dưới một tòa nhà đã hình thành một tình bạn. Thỉnh thoảng chúng tôi cùng ăn cơm, kể cho nhau nghe về những điều lập dị của các giáo sư, bàn về sự khác biệt giữa văn hóa Trung Quốc và Nhật Bản. Có lúc tôi lại hỏi Diệp Chính Thần những điều chưa hiểu, anh kiên nhẫn dịch từng câu, từng chữ về bệnh học giúp tôi, dạy tôi cách chuẩn bị những bài tham luận khiến giáo sư vừa lòng. Diệp Chính Thần cũng nhờ tôi mượn một vài tài liệu liên quan tới kết quả nghiên cứu về vi khuẩn của Giáo sư Fujii. Cũng có lúc chúng tôi cùng đứng bên cửa sổ xem người ta câu cá, câu lên rồi lại thả xuống và phân tích xem có phải đầu óc của người Nhật Bản có vấn đề hay không. Có khi, sau buổi hoàng hôn, chúng tôi đứng dựa vào lan can của ban công phòng mình, lặng lẽ ngắm chồi non của cây anh đào, chờ xem vẻ rực rỡ của nó sau một đêm. Đôi khi tôi mở nhạc rất to để cả hai nghe những bài tình ca êm đềm, và ngân nga theo: Có trời xanh biết, em quan trọng với anh đến nhường nào. Có trời xanh biết, anh yêu em chân thành biết bao…

Cũng có lúc Diệp Chính Thần mang lại cho tôi niềm vui bất ngờ. Tôi đang ngủ thì nghe thấy tiếng chuông cửa, mở cửa ra, không thấy ai, chỉ thấy trước cửa đặt một chậu xương rồng xấu xí và chiếc bánh sinh nhật rất lớn.

Tôi vui mừng cầm chiếc bánh lên, quay lưng lại thì thấy một dòng chữ dán trên cửa: “Cô bé, buổi tối anh sẽ về ăn cơm.”

Nụ cười chợt nở trên môi tôi, nhưng tôi vẫn không quên lẩm bẩm: “Đáng ghét!”

Sau đó, tôi quyết định không tới phòng thí nghiệm mà ở nhà chuyên tâm chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn, mời những người bạn trong tòa nhà. Ăn uống xong, Diệp Chính Thần lại mời mọi người đi hát karaoke.

Mọi người giành mic, tranh nhau hát, còn tôi và Diệp Chính Thần ngồi im một chỗ, vừa nghe vừa nói chuyện. Vì trong phòng rất ồn, chúng tôi buộc phải ngồi sát nhau, như thế nói chuyện mới nghe được.

“Ngày mai và ngày kia anh được nghỉ, em có được nghỉ không?” Diệp Chính Thần ghé sát vào tai tôi hỏi, hơi thở của anh phả vào tai tôi, cảm giác tê dại rất lạ truyền khắp cơ thể.

Tôi khẽ cử động một cách cứng nhắc, cầm cốc nước hoa quả lên, uống một ngụm lớn: “Em định tới phòng thí nghiệm.”

“Thế à? Anh nghe nói ngày mai vườn thú Kobe mở cửa miễn phí, định rủ em đi cùng. Nếu em có việc rồi thì thôi vậy…”

“Đi vườn thú Kobe à?” Từ lâu tôi đã rất muốn đi tới đó, mấy hôm trước còn lên mạng xem đường tới đó như thế nào, vì thế tôi thấy dao động: “Được, em sẽ đi cùng anh.”

“Thế em không đi làm thí nghiệm nữa à?”

“Thí nghiệm thì ngày nào cũng có thể làm được, còn cơ hội đi cùng người đẹp trai thì không phải ngày nào cũng có…”

Đúng lúc ấy một luồng ánh sáng chiếu thẳng tới chỗ tôi và Diệp Chính Thần. Sau khi thích nghi được với ánh sáng chói mắt, tôi thấy anh Phùng cầm mic, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Này, hai người đừng ngồi đó mà nói chuyện thân mật nữa, mau chọn một bài đi.”

Tôi và Diệp Chính Thần đồng thanh nói: “Bài Yêu của Tạ Đình Phong.”

Những người khác cũng hùa theo: “Bài tình ca hát đôi, hay đấy, hay đấy!”

“Không phải…” Tôi vội xua tay.

Diệp Chính Thần đứng lên không chút do dự: “Thôi được.”

Đó là lần đầu tiên tôi nghe anh hát. Đó là một giọng hát trầm ấm, nhất là câu: Có trời xanh biết, em quan trọng với anh đến nhường nào. Có trời xanh biết, anh yêu em chân thành biết bao…

Diệp Chính Thần cúi nhìn, ánh mắt dịu dàng chiếu xuống khuôn mặt tôi, tôi cũng lặng lẽ nhìn lại. Bất chợt tôi mong sao bài hát ấy đừng kết thúc mà kéo dài mãi, đến hết đời…

Nhưng đáng tiếc chỉ có mấy phút ngắn ngủi, nhạc cũng đã tắt. Anh Phùng lại trêu đùa chúng tôi: “Một ngày thiên thời, địa lợi, nhân hòa như thế này mà hai người không phát triển tình cảm thì hình như ông trời khó lòng mà chấp nhận được.”

Tôi cười, đáp: “Em coi sư huynh như anh cả.”

Diệp Chính Thần bổ sung: “Quan hệ giữa chúng tôi là quan hệ giữa nam và nữ thuần khiết.”

Tất cả mọi người cười bò lăn, có người chỉ Diệp Chính Thần nói: “Từ thuần khiết phát ra từ miệng cậu, sao nghe chẳng thấy chút thuần khiết nào thế?”

Tất nhiên mọi người không hiểu tình cảm dân tộc và giai cấp tương đối sâu sắc giữa chúng tôi, tôi cũng không muốn tranh luận với bọn họ, bởi chuyện này càng giải thích càng rắc rối, chi bằng cứ để cho mọi người suy đoán.

Hơn nữa, tôi rất coi trọng tình cảm trong sáng đó và hết sức bảo vệ nó, hy vọng tình bạn của chúng tôi sẽ tích tụ dần và trở thành một dòng suối chảy trên mảnh đất khô khan tình người này. Tôi thường nghĩ, đến ngày tôi già đi, ngồi trên chiếc đu ở ban công, nhớ lại những ngày này, nhất định tôi sẽ cười và cảm ơn ông trời đã mang đến cho tôi một người đàn ông đặc biệt đến như vậy vào đúng lúc tôi cô đơn nhất.

Tôi nghĩ tình cảm giữa chúng tôi sẽ không thay đổi, nếu như Diệp Chính Thần không bị thương và Ngô Dương không xuất hiện…

 

Động phòng 2.5

“Có, ông ấy là một người vĩ đại.”

“Thủ tướng Chu Ân Lai cũng là thần tượng của em.”

“Thế sao?”

Tôi cười, nháy mắt với Diệp Chính Thần: “Vì ông ấy là một trong bốn người đàn ông đẹp của quốc dân…”

Diệp Chính Thần cũng cười, đưa tay vuốt tóc tôi, coi như một sự trừng phạt nhỏ, lại như một cử chỉ thân thiết: “Uông Tinh Vệ cũng như vậy, em cũng sùng bái ông ta à?”

“Ông ta là ai vậy?” Tôi thực sự không biết: “Này, thế hai người còn lại là ai vậy?”

“Dù sao trong đó cũng không có anh.”

Một chiếc lá phong rơi xuống đầu tôi, Diệp Chính Thần nghiêng người gỡ giúp tôi, tôi lại ngửi thấy mùi hương rất đặc biệt của anh, bất giác hít một hơi thật sâu, và chỉ trong một phút bất cẩn, mùi hương toát ra từ người anh đã đi sâu vào trong tâm khảm tôi.

Buổi tối hôm ấy, sau khi xuống núi, Diệp Chính Thần mời tôi đi ăn lẩu băng chuyền. Lần đầu tiên đi ăn món này nên thấy thứ gì cũng lạ, món gì tôi cũng nếm thử, nếu không thích thì bỏ sang bát của Diệp Chính Thần. Anh giúp tôi giải quyết tất cả những lát cá sống, cua sống.

Có lẽ ăn quá nhiều món khó tiêu nên Diệp Chính Thần đã đau dạ dày suốt một tuần sau đó. Để chuộc lỗi, ngày ngày tôi phải làm những món ăn thanh đạm, hoặc đồ ăn dạng lỏng để làm dịu cái dạ dày của anh. Sau đó, Diệp Chính Thần đâm nghiện, dù có việc hay không cũng tìm cớ sang phòng tôi ăn cơm.

Thời gian tiếp xúc càng nhiều tôi càng bị cuốn hút trước Diệp Chính Thần. Anh là một chàng công tử ai cũng biết, nên tôi không ôm bất cứ hy vọng nào về một cuộc sống riêng tư với anh, cũng chuẩn bị sẵn tâm lý để nghe kể về cuộc sống trăng hoa của anh. Nhưng sống cách vách với Diệp Chính Thần hơn một tháng mà tôi chưa bao giờ nghe thấy tiếng động khác thường hay tiếng nói của bất cứ cô gái nào bên đó. Ban ngày, Diệp Chính Thần đến phòng thí nghiệm, buổi tối thì giam mình trong phòng đọc tài liệu, cuộc sống còn đơn điệu hơn cả nhà tu hành.

Hơn nữa, tôi không biết vì sao Diệp Chính Thần lại đối xử tốt với tôi như vậy. Ví dụ, tôi buột miệng nói chưa ăn kem Häagen-Dazs bao giờ, ngày hôm sau anh lập tức mua về cho tôi mười mấy hộp, đủ các mùi vị. Tôi đọc tài liệu, thấy chỗ nào không hiểu đều hỏi Diệp Chính Thần, thế là anh lại kiên nhẫn giải thích cho tôi từng câu, từng từ, khiến tôi vô cùng cảm động. Nhưng ánh mắt của anh nhìn tôi không có gì đặc biệt, thỉnh thoảng khẽ vỗ vào đầu tôi hoặc vuốt tóc tôi như một người anh trai, không có bất cứ hành động nào vượt quá giới hạn.

Tôi ngắm mình trong gương, không lẽ khuôn mặt tôi bình thường đến nỗi không hề khơi dậy trong anh tình cảm gì khác? Thế thì vì sao anh lại tốt với tôi như vậy?

Tôi nằm trên giường, trăn trở mãi mà không sao tìm ra lời giải đáp. Tôi ngồi bật dậy, bước ra hành lang đón những cơn gió lạnh để đầu óc tỉnh táo hơn. Không ngờ Diệp Chính Thần cũng đang đứng ngoài ban công, ngây người nhìn những khóm hoa anh đào. Anh nhìn xa xăm, lông mày nhíu lại, ánh mắt sâu thẳm và u uất đầy quyến rũ. Tôi như bị hút vào đôi mắt đó, đầu óc quay cuồng, chẳng còn biết gì đến những cảnh đẹp xung quanh, trong mắt chỉ còn lại hình ảnh của Diệp Chính Thần.

Thấy tôi bước ra ban công, Diệp Chính Thần cười, nụ cười ấy giống như tuyết tan thành dòng nước trong vắt, chảy vào trái tim tôi: “Muộn thế rồi mà vẫn chưa ngủ à?”

Tôi gãi đầu, đáp: “Ngày mai phó giáo sư sẽ thảo luận với em về kế hoạch nghiên cứu, em vừa chuẩn bị xong. Thế còn anh? Vẫn đọc tài liệu à?”

Diệp Chính Thần đưa tay bóp trán thật mạnh, đáp: “Ừ.”

Hiếm có cơ hội cùng với Diệp Chính Thần đứng nói chuyện trong đêm như thế này, nếu không nói chút chuyện riêng tư, e sẽ có lỗi với bản thân. Nghĩ vậy, tôi lên tiếng: “Sư huynh, liệu em có thể hỏi anh một câu được không?”

“Được.”

“Sao em chưa bao giờ thấy bạn gái của anh đến đây?”

Diệp Chính Thần hơi ngây người rồi lập tức nhếch môi, trong bóng đêm, nụ cười của anh đầy mê hoặc: “Sao bỗng dưng lại hỏi như vậy, liệu có phải muốn làm bạn gái của anh không?”

“Ồ…” Tôi đỏ bừng mặt. “Sư huynh, người ta hỏi anh nghiêm chỉnh, sao anh lại lôi người ta ra mà đùa như vậy?!”

“Anh chưa có bạn gái.” Anh nháy mắt với tôi. “Ngốc ạ, kiểu đàn ông như anh không thể có bạn gái được…”

Nói cũng đúng, những công tử kiểu này đã quen chơi bời kiểu tình một đêm, ngay đến tên tuổi của đối phương cũng không cần biết thì càng không có chuyện chịu trách nhiệm. Tôi rất muốn hỏi, thế còn tôi? Anh đối xử với tôi tốt như vậy, chắc không có ý định chơi bời trong một đêm đấy chứ?

Dường như Diệp Chính Thần đã nhận ra vẻ lo lắng của tôi, tỏ vẻ rất chân thành: “Cô bé, em là một cô gái tốt. Anh chỉ coi em như em gái, không hề có ý gì khác… Em một mình ở nước ngoài, không người thân thích, chúng ta là hàng xóm, chăm sóc em là điều anh nên làm.”

Tôi thở dài, rồi đập đập vào ngực, cảm thấy mừng như vừa thoát khỏi miệng sói, nhưng lại có cảm giác trống trải. Tôi cố gắng không để ý đến nỗi trống trải ấy, cười rất rạng rỡ: “Sư huynh, sư huynh đã không chê, nếu có việc gì cần đến tiểu muội, sư huynh cứ nói, tiểu muội nhất định sẽ cố gắng hết sức mình.”

“Thế thì được, anh có một đôi tất vẫn chưa giặt.”

“Ôi…”

Đêm khuya, Diệp Chính Thần mặc bộ đồ ngủ ngồi trong phòng nhấm nháp cốc trà, còn tôi thì cúi đầu giặt tất cho anh một cách rất cẩn thận.

Nhìn đôi tất màu trắng đung đưa ngoài ban công, sạch như vừa mới mua, tôi chợt mỉm cười mà không hiểu vì sao.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi định trở về phòng thì Diệp Chính Thần đã lên tiếng: “Cô bé, anh đói rồi, nấu cho anh một bát mỳ.”

“Vâng!”

Đúng là mấy từ “cố gắng hết sức mình” không thể nói ra một cách tùy tiện.

Động phòng 2.4

Tôi càng cuống hơn, vò đầu vẻ xấu hổ: “Buồn cười thế sao?”

“Không.” Diệp Chính Thần lắc đầu, nhưng giọng nói thì cho thấy anh đang cố nín cười. “Có cần anh giúp không?”

“Anh có làm được không? Cao lắm đấy.”

“Có lẽ được, không vấn đề gì.” Anh nhắc lại câu nói lúc trước của tôi với vẻ rất đáng ghét.

Hừ! Cao như vậy, tôi không tin là anh có thể trèo qua. Tôi đứng sang bên chờ xem màn kịch hay, không ngờ Diệp Chính Thần bước tới ban công, lùi lại mấy bước để lấy đà rồi nhảy lên, hai tay túm lấy hàng rào, chân đặt lên hàng rào, nhân đà đó băng người qua, rất nhanh nhẹn, dứt khoát.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi há miệng trợn mắt, đứng nguyên tại chỗ.

Không lẽ anh biết võ công?! Đây có phải là động tác băng tường đội nóc mà người ta thường nói không nhỉ?

Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Diệp Chính Thần đã trở về từ ngoài cửa: “Phòng của em đã được mở.”

“Anh… anh?” Tôi chỉ vào hàng rào ngăn ngoài ban công, nuốt nước miếng: “Anh có thể vượt qua được chỗ đó à?”

Tôi thầm nghĩ, không biết tay thiết kế ngốc nghếch nào đã thiết kế ban công kiểu ấy, để một người đàn ông nhảy vào phòng tôi chỉ cần ba phút. Nếu chẳng may trong lúc tôi ngủ say, người đó có ý đồ xấu, chẳng phải là tôi sẽ gặp nguy hiểm sao? Những gã háo sắc không đáng sợ, chỉ sợ những gã háo sắc có võ công!

Những suy nghĩ ấy của tôi làm sao giấu nổi đôi mắt tinh tường của một người có thể đọc hết mọi suy nghĩ của con gái như Diệp Chính Thần. Anh lập tức hiểu ngay ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu tôi: “Em yên tâm đi, trừ phi em có nhu cầu đặc biệt, nếu không, anh vẫn lựa chọn cách đi vào từ cửa chính.”

“Ồ…” Mặt tôi lập tức đỏ bừng, biết rõ là không có tác dụng nhưng tôi vẫn cố che giấu. “Ý em là… tài nghệ của anh giỏi như vậy, có phải là do từng luyện tập Boxing hay Taekwondo gì đó không?”

Anh ta nhếch môi, rồi lại nở nụ cười đầy vẻ ranh mãnh: “Không đâu, anh mới chỉ luyện tập bắt sống thôi…”

“Bắt sống?”

“Chính là cái kiểu dễ dàng chế ngự đối phương, khiến người đó không thể chống cự, thậm chí là đứng yên…” Giọng nói ấm áp của anh dừng đúng chỗ khiến người ta có thể có rất nhiều liên tưởng. Sự thẳng thắn ấy khiến tôi liên tưởng tới một đêm đen tối, anh đột nhiên xuất hiện trong phòng tôi, tóm lấy tay tôi rồi ấn tôi xuống giường, tôi không thể phản kháng…

Đêm lạnh, sao bỗng dưng lại thấy nóng bức thế này?!

“Ồ…” Tôi áp tay lên khuôn mặt nóng bừng, khẽ nói: “Muộn rồi, em không làm phiền đến việc nghỉ ngơi của anh nữa, bye bye!”

Tôi chạy một mạch về phòng, khóa chặt cửa.

 

Năm đầu tiên tôi tới Nhật Bản, khí hậu ở Osaka có phần thất thường, mãi tới tháng Mười một những cây lá đỏ mới rực rỡ.

Nghe mọi người nói, đến Nhật Bản mà không xem lá đỏ ở Arashiyama thì quả là đáng tiếc. Tôi đã hẹn với Tần Tuyết cùng đi xem, nhưng cô ấy nói đã đi rồi. Cuối cùng, chẳng rủ được bạn gái nào, tôi đành tới đó một mình.

Vùng Oigawa yên tĩnh từ từ lướt qua ngoài cửa kính xe, hoàng hôn đang bao trùm cầu Togetsu. Tôi đứng trên cầu, ngắm nhìn thành phố xa lạ, phong cảnh xa lạ và lắng nghe những ngôn ngữ xa lạ. Bất giác tôi nhớ đến gia đình, nhớ đến cha mẹ tôi với mái đầu hoa râm. Cô đơn, nhớ nhung và cả những nỗi tủi thân gần đây phải chịu đựng, tất cả ùa lên, khiến tôi, một đứa con gái vô tâm vô tính, bỗng trở nên yếu đuối, không ngăn nổi những giọt nước mắt.

“Tạch… tạch…” Tiếng bấm máy ảnh đã làm tôi sực tỉnh, tôi nhìn theo hướng phát ra tiếng động thì thấy Diệp Chính Thần đứng bên lan can cầu, chiếc máy ảnh trong tay.

“Sư huynh? Sao anh lại tới đây?”

“Để ngắm phong cảnh và ngắm người đẹp.” Diệp Chính Thần cười đáp, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt ướt lệ của tôi, nụ cười bỗng tan biến. “Sao lại khóc thế? Không vui à?”

“Ồ, vâng…” Tôi lặng lẽ lau khóe mắt. “Vì mới đến chưa quen nên thấy nhớ nhà.”

“Nhớ nhà…”

Dường như Diệp Chính Thần đang suy nghĩ, sau đó anh chìa tay ra, nắm lấy tay tôi một cách rất tự nhiên: “Để anh đưa em đi xem tấm bia có bài thơ mà thủ tướng nước mình đã đề tặng. Sau khi xem xong, đảm bảo em sẽ thấy vui.”

Tôi thấy hơi nóng mặt, định rút tay về nhưng bàn tay ấm nóng của Diệp Chính Thần như có một sức hút, nó khiến người ta không thể buông rời. Trong lúc tôi vẫn đang do dự không biết có nên rút tay về không thì Diệp Chính Thần đã không cho tôi cơ hội, anh nắm lấy tay tôi, bước nhanh về phía đầu cầu. Diệp Chính Thần nắm tay tôi, chạy qua những bụi tre, đi qua con đường núi, rồi đi trên con đường xa lạ, khiến tôi có cảm giác như được trở về nhà, bình yên và vững chãi. Sau khi đi vòng qua những bụi tre, Diệp Chính Thần dừng chân trước một tấm bia đá, trên tấm bia đó có khắc một bài thơ với các nét chữ rất khoáng đạt: “Chân lý muôn màu của cuộc đời, Càng theo đuổi càng thấy xa vời, Tia sáng nhỏ nơi xa vời ấy, Đủ cảm nhận mọi thứ tuyệt vời…

Diệp Chính Thần nói với tôi: “Mỗi lần tâm trạng không vui, anh lại đến đây, đọc bài thơ của thủ tướng, cảm nhận hoàn cảnh và tâm trạng của ông hồi ấy… rồi tự nhiên cảm thấy trên đời này chẳng có khó khăn nào là không thể vượt qua.”

Tôi nhìn tấm bia đá trước mặt, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Diệp Chính Thần, bỗng thấy tâm trạng thay đổi hẳn. Tôi ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào khuôn mặt rất thành thật của Diệp Chính Thần, nói: “Anh có ngưỡng mộ Thủ tướng Chu Ân Lai không?”

Động phòng 2.3

Nồi canh trên bếp đã sôi sùng sục, Diệp Chính Thần cũng đã rửa xong rau. Anh ta mở một hộp bia Asahi, hỏi tôi: “Cô có muốn nếm một chút không, loại có hương vị cà phê này khá ngon.”

Vừa nghe nói đến uống bia, tôi lập tức nghĩ đến tình tiết các cô gái không giữ được mình sau khi uống bia rượu trong các tiểu thuyết tình yêu, vội xua tay, nói: “Tôi không biết uống rượu, trong bữa cơm chia tay sau khi tốt nghiệp đại học, tôi chỉ uống một cốc bia thôi mà đã ôm bạn khóc ròng cả buổi tối.”

Diệp Chính Thần vừa nghe vậy, liền lấy một lon nước táo, rót vào cốc cho tôi, xem ra anh ta sợ sau khi uống rượu tôi sẽ làm loạn.

Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện về phòng thí nghiệm, về kinh nghiệm sống ở Nhật Bản. Mặc dù Diệp Chính Thần không nói nhiều nhưng câu chuyện lại rất thú vị, tôi cứ cười mãi không thôi, quên hết nỗi cô đơn nơi đất khách quê người.

Diệp Chính Thần còn nói: “Băng Băng, Tiểu Băng, Băng Nhi đều chua quá!” Thế là anh ta quyết định gọi tôi là “cô bé”, nghe thân thiết hơn.

Tôi hỏi anh ta, từ nay về sau gọi anh ta là “sư huynh” thì không có vấn đề gì chứ?

Anh ta đáp: “Chỉ cần đừng gọi tôi là “chồng”, còn tất cả các cách gọi khác đều được.”

Tôi không nói gì, cúi đầu ăn.

 

Kể từ hôm đó, tôi và Diệp Chính Thần trở nên gần gũi hơn, tôi thường làm những món ăn ngon, đem cho anh một ít để nếm thử, còn Diệp Chính Thần mỗi lần đi siêu thị đều không quên mua một ít rau quả mang về cho tôi. Người xưa có câu: bán anh em xa, mua láng giềng gần, đúng là như vậy, có việc gì gọi nhau là có ngay. Vì thế chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn bè của nhau.

Một hôm, tôi đọc tài liệu ở phòng nghiên cứu đến hơn mười một giờ, tài liệu toàn bằng tiếng Nhật khiến đầu óc mụ mị cả lên, sau đó mới lê bước chân mỏi mệt về phòng, định bụng chỉ pha một cốc sữa nóng rồi ôm chăn nằm dưới máy điều hòa ngủ một giấc, nhưng khi lục tìm chìa khóa trong túi thì không thấy đâu, dốc hết mọi thứ trong túi ra mà cũng không thấy.

Tôi cố lục lại trí nhớ. Thì ra, vì buổi sáng vội đi nên tôi đã để quên chìa khóa trên giường. Tức chết đi được!

Giờ này, phòng làm việc của ký túc xá đã đóng cửa, các phòng khác cũng đã tắt đèn. Đứng ở ngoài căn phòng khóa chặt, tôi chợt thấy nhớ nhà, nhớ giọng cằn nhằn của mẹ, vẻ nghiêm khắc của cha, cảnh tượng được nằm khóc trên chiếc giường công chúa của mình.

Mặt hồ âm u gợn những làn sóng lăn tăn, lũ cá cũng đã ngủ yên dưới nước, những cành liễu rủ lướt xuống mặt hồ. Tôi xoa đôi bàn tay lạnh giá vào nhau, bất giác ngẩng lên, nhìn cánh cửa phòng bên cạnh.

Ba chữ “Diệp Chính Thần” và ánh đèn trong phòng bỗng trở nên vô cùng ấm áp trong một đêm lạnh giá như đêm nay.

Tôi khẽ nhấn chuông, rồi nghe thấy có tiếng bước chân. Cánh cửa mở ra, một làn hơi ấm từ bên trong ùa ra mang theo cả mùi hương của loại trà Thiết Quan Âm.

Diệp Chính Thần vừa tắm gội xong, tóc vẫn còn rỏ nước. Nhìn thấy tôi, anh rất ngạc nhiên: “Cô bé? Có việc gì à?”

“Sư huynh…” Tôi đưa mắt nhìn lướt một lần vào trong phòng, xác định chắc chắn không có cô gái nào trong đó mới nói tiếp: “Em để quên chìa khóa trong phòng.”

Diệp Chính Thần lập tức tránh sang bên, nói: “Vào đi.”

Phòng của Diệp Chính Thần vẫn sạch sẽ, gọn gàng như vậy, chăn trải phẳng phiu trên giường, chiếc máy tính đặt trên bàn, giữa bàn đặt một chồng tài liệu tiếng Nhật dày cộp, tôi nhìn lướt qua thì thấy đó đều là những tài liệu về chấn thương bên ngoài.

“Ngồi xuống đi.” Diệp Chính Thần thu dọn tài liệu, rót một cốc trà nóng hổi đưa cho tôi. “Uống một chút cho ấm người.”

“Cảm ơn!” Tôi đón cốc trà nóng từ tay Diệp Chính Thần, hơi ấm lập tức lan tỏa ra khắp cơ thể, tôi tìm chuyện để nói nhằm làm tăng thêm tình cảm xóm giềng. “Muộn thế này rồi mà anh vẫn đọc tài liệu à?”

“Ừ.”

Thấy anh có vẻ không muốn nói chuyện nhiều, tôi cũng không hỏi nhiều nữa mà đi thẳng vào chủ đề chính: “Em… định trèo qua ban công phòng anh. Như thế có được không?”

Ban công ngoài trời giữa phòng tôi và phòng Diệp Chính Thần thông với nhau, ở giữa có hàng rào cao hơn hai mét, trèo qua đó xuống là cách duy nhất để vào phòng mà tôi có thể nghĩ ra được.

“Ban công? Em có nhảy qua được không?” Diệp Chính Thần nhìn tôi từ đầu đến chân vẻ nghi ngờ.

“Có lẽ được, không vấn đề gì.” Tôi đặt cốc trà xuống, đi ra ngoài ban công, ngẩng đầu nhìn lên hàng rào cao hơn hai mét, cố lấy dũng khí, xắn tay áo. Tôi cố nhảy thật cao, túm lấy đỉnh hàng rào được làm bằng gỗ nhưng thử mấy lần mà vẫn thất bại, có lần tóm được rồi, người treo lơ lửng trên không một hồi, toát mồ hôi nhưng không sao trèo lên được.

Tôi nhảy xuống, định nhờ Diệp Chính Thần mang cho tôi mượn một chiếc ghế, quay đầu lại thì nhìn thấy anh đang dùng nửa bàn tay che miệng, cúi xuống, chắc hẳn anh đang cười tôi.