Độc dược phòng vé – Chương 4.2

Trong số hàng nghìn lời ca tụng mà người hâm mộ dành cho Kiều Minh Dương, dòng mắng chửi của tôi bỗng trở nên nổi bật khác thường. Thế là, trong nháy mắt tôi bị đám fan cuồng của Kiều Minh Dương công kích.

Tôi chẳng thèm bận tâm nhiều đến thế, ngoài đời tôi phải lo giữ hình tượng nhưng trên mạng internet này, tôi đi khắp thiên hạ với cái nick ảo mà chẳng cần sợ ai. À quên chưa giới thiệu, tài khoản Weibo của tôi tên là: Thỏ Trắng Ngực To.

Sự việc ở buổi tạo hình hôm đó qua đi không lâu thì bộ phim chính thức khởi quay.

Rock girl của đạo diễn Tôn là một bộ phim về đề tài thanh xuân, nội dung kể về một nhóm thanh niên ôm giấc mộng âm nhạc, họ dũng cảm đương đầu với mọi thử thách để theo đuổi ước mơ của mình.

Tuy nhiên, nói cho cùng thì đạo diễn Tôn vẫn là một nhà làm phim vì mục đích thương mại, cho nên tính thương mại không nằm ở kịch bản, mà nằm ở dàn diễn viên nổi tiếng.

Kiều Minh Dương thì khỏi cần phải nói, đã từng đóng phim thần tượng, từng ra đĩa nhạc, tổ chức liveshow… tiếng tăm nổi như cồn, chỉ cần tên anh ta xuất hiện trong bộ phim là  đã có thể thu hút hàng nghìn người hâm mộ rồi.

Còn tôi, tuy bị gọi là “độc dược phòng vé” thật đấy nhưng thẳng thắn mà nói thì vẫn được lòng người. Điều này hoàn toàn là công lao của Thẩm công tử. Từ trước tới giờ, công ty luôn cố gắng xây dựng và bảo vệ hình tượng ngọc nữ thuần khiết cho tôi, bởi vậy, mặc dù phòng vé luôn trong tình trạng ế ẩm nhưng vẫn còn một lượng lớn người hâm mộ ủng hộ tôi. Thêm nữa, Rock girl còn mời cả Lý Khải Kỳ đảm nhận vai nam chính. Anh chàng này mặc dù không được lòng người bằng Kiều Minh Dương nhưng được cái ngoại hình thu hút nữ sinh, vì thế cũng coi như một nhân vật có tiếng.

Nói tóm lại, bộ phim lần này tuyệt đối không nên bỏ lỡ, không cần xem nội dung phim, chỉ cần ngắm trai đẹp gái xinh cũng đủ thỏa mãn, đảm bảo không uổng vé.

Nhờ những điều này mà khi quay bộ phim cũng gọi là suôn sẻ, nhưng mà tôi thì không thoải mái chút nào. Trong phim, tôi hóa thân vào nhân vật Tiêu Nam, một cô gái được coi là con ngoan trò giỏi. Tiêu Nam có giọng hát trời cho, yêu thích âm nhạc, đặc biệt là nhạc rock nhưng thầy cô và bố mẹ đều không ủng hộ giấc mơ của cô ấy. Tiêu Nam không thể làm gì khác ngoài việc nói dối bố mẹ, buổi tối đi diễn cùng nhóm nhạc, ban ngày lại đến trường sắm vai cô học trò ngoan.

Mặc dù bị mọi người ngăn cản nhưng Tiêu Nam vẫn quyết tâm thực hiện giấc mộng âm nhạc của mình, cô ấy có rất nhiều điểm tương đồng với em trai tôi. Nó từ nhỏ đã thích nhạc rock, lúc nó lên mười, bố tôi dạy nó chơi guitar. Sau khi bố qua đời, mẹ sợ hai chị em tôi nhìn thấy vật lại nghĩ đến người nên tịch thu toàn bộ những đồ vật liên quan tới bố, bao gồm cây đàn guitar đã theo bố nhiều năm.

Bạch Triết sợ mẹ đau lòng nên không dám nhắc tới, nhưng nó âm thầm tiết kiệm tiền mua một cây đàn khác, cùng vài đứa bạn chung chí hướng thành lập một ban nhạc. Ngày nào chúng nó cũng nỗ lực luyện tập, mong muốn một ngày được lên sân khấu biểu diễn.

Rốt cuộc ngày đó cũng đến, ban nhạc của Bạch Triết nhận được một lời mời biểu diễn. Tôi còn nhớ, hôm ấy nó rất vui, lén nói với tôi chuyện này, còn dặn tôi không được cho mẹ biết.

Tôi vui vẻ nhận lời, vừa cười vừa nói, nếu sau này nó nổi tiếng thì phải mua một chiếc xe, đưa cả nhà ra biển bắt cua.

“Thế thôi sao? Chị thật là không có tiền đồ!” Bạch Triết cười, nói.

“Chị cần cái đó làm gì, em có tiền đồ là được rồi! Em chị nhất định sẽ không thua kém ai!” Tôi đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng nó rời đi.

Sau đó… vốn dĩ không có sau đó.

Thời gian không thể quay trở lại để tôi ngăn cản Bạch Triết ra khỏi nhà hôm ấy. Nhưng tôi nghĩ, ít nhất thì hiện giờ tôi đã có thể thay nó làm những việc nó muốn, đợi một ngày kia khỏi bệnh, nó sẽ hiểu ra vẫn còn hy vọng thực hiện giấc mơ, chỉ cần còn sống thì nên cố gắng hết sức.

Linda nói, bộ dạng lúc quay phim của tôi hiện giờ đã khác trước kia.

“Khác thế nào?” Tôi vừa ăn cơm vừa hỏi Linda.

“Ừm…” Linda ngẫm nghĩ một lát. “Cảm giác em đã trưởng thành hơn rất nhiều!”

“Phụt!”

Một miếng trứng tráng bao tôi vừa bỏ vào miệng đã phun ra.

“Trưởng thành? Em vẫn đang dậy thì đấy nhé! Cô giáo à, “bà cô” của em tới rồi…” Tôi giả giọng trẻ con trêu chọc Linda.

“Mạch Nhiên, em thật là thô tục!” Linda quăng tập kịch bản vào mặt tôi rồi hùng hổ bỏ đi.

Advertisements

Độc dược phòng vé – Chương 4.1

CHƯƠNG 4

Thực ra tôi là một diễn viên

 

Mọi chuyện diễn ra thuận lợi ngoài sức tưởng tượng, từ trang điểm đến chụp hình, tôi đều được đạo diễn và nhân viên hóa trang khen không tiếc lời.

Linda cười tươi như hoa, luôn miệng nói: “Bằng trực giác chuyên môn, chị đảm bảo em đóng bộ phim này sẽ thành công, nhất định thoát khỏi cái mác độc dược phòng vé.” Dứt lời, có lẽ cảm thấy không thích hợp, Linda bèn giải thích thêm: “Không phải chị nói em là độc dược phòng vé, ý chị là…”

Tôi khoát tay ra hiệu cho Linda không cần nói thêm, sau đó tròn mắt nhìn ra cửa phòng chụp ảnh.

“Sao anh ta lại đến đây?”

“Hả?” Linda lấy lại tinh thần, nhìn tôi rồi hỏi lại. “Ai? Ai đến?”

“Còn ai nữa!” Tôi cáu kỉnh, kia chẳng phải cái tên đã cướp trắng của tôi ba mươi nghìn tệ, hại tôi phải ru rú xó nhà hai tháng trời, thậm chí còn bị người ta đặt điều nói ngực giả đấy ư? Kiều Minh Dương – anh ta chính là sao chổi của tôi!

Thấy phản ứng của tôi, Linda dường như hiểu ra điều gì. “Em nói Kiều thiếu? Anh ta tới thử tạo hình nhân vật mà, em không biết à?”

Kiều thiếu là biệt danh của Kiều Minh Dương. Nghe nói bố anh ta là một nhân vật tiếng tăm trong giới bất động sản, làm con trai của một “đại gia”, cái danh Kiều thiếu đương nhiên không lệch đi đâu rồi.

“Anh ta cũng đóng bộ phim này à? Sao em không biết?” Tôi kinh ngạc tột độ, bởi vì ngày trước tôi đã xem qua kịch bản, danh sách diễn viên tham gia không có tên Kiều Minh Dương, sao tự dưng giờ lại có?

“Ơ, chị chưa nói với em à? Diễn viên người Nhật đảm nhận vai nam thứ gặp tai nạn xe, thế là đạo diễn Tôn mời Kiều thiếu. Nói đi cũng phải nói lại, quan hệ của đạo diễn Tôn tốt thật, ngôi sao lớn như Kiều Minh Dương lại chịu đóng vai thứ, nếu là chị, thế nào chị cũng phải yêu cầu được đóng vai chính!”

Linda cứ lải nhải mãi, còn tôi thì không thể nào bình tĩnh được.

Để Kiều Minh Dương đóng nam thứ? Chẳng lẽ đạo diễn không trông thấy cái vẻ mặt gian tà của anh ta sao? Anh ta có điểm nào giống nam thứ A Đạt thâm tình?

Giờ khắc này, tôi đã quên bẵng chuyện mấy tháng trước tôi còn điên đảo thần hồn vì bộ phim thần tượng của anh ta. Tôi hậm hực đến mức không chú ý Kiều Minh Dương đã tới gần mình.

“Hello! Đã lâu không gặp!” Anh ta tươi cười chào hỏi, nụ cười khiến cho Linda suýt nữa đứng không vững.

“Kiều thiếu, cho tôi xin chữ ký được không, tôi là…” Liếc thấy sắc mặt tôi sa sầm lại, Linda lập tức đổi giọng. “Cháu gái tôi là fan của anh!”

Đồ ăn cây táo, rào cây sung! Tôi thầm mắng Linda.

Kiều Minh Dương dòm mặt tôi. “Bạch tiểu thư, sợ scandal nên không dám nói chuyện với tôi à?”

“Tôi sợ nói chuyện với anh sẽ bị đòi tiền!” Tôi lạnh lùng nói.

“Như vậy sao được? Em không nói chuyện với tôi thì tôi biết tìm ai bồi thường xe?”

Bồi thường xe… Tôi sững sờ. Bồi cái đầu anh nữa à?

“Kiều Minh Dương!” Tôi trịnh trọng ngẩng đầu. “Tôi nhớ không nhầm thì đã ký séc cho anh rồi!”

“Đương nhiên!” Kiều Minh Dương gật đầu.

“Thế vừa rồi anh còn nói cái gì mà bồi thường xe?”

“Còn cái gì nữa?” Kiều Minh Dương nhún vai. “Đây là do chính em đề nghị mua xe đền cho tôi. Tôi cũng rất ngại, dẫu sao thì chiếc xe đó của tôi rất khó mua…”

“Kiều thiếu, anh cố tình phải không?”

Đang lúc tôi nghiến răng nghiến lợi, trợn mắt nhìn Kiều Minh Dương thì bỗng nghe tiếng nhân viên trang điểm gọi: “Kiều thiếu, lại đây một chút!”

“Tới đây!” Kiều Minh Dương đứng lên, còn nháy mắt thì thầm với tôi. “Chăm chỉ làm việc để trả nợ cho tôi nhé!”

Trả cái đầu anh!

Tôi phẫn nộ đăng nhập Weibo[1], mò vào trang của Kiều Minh Dương mà mắng anh ta xối xả: “Kiều Minh Dương, nhà mi là đồ trai không ra trai, gái không ra gái…”

[1] Một trang mạng xã hội của Trung Quốc.

 

Độc dược phòng vé – Chương 3.4

Nếu tôi nói đây là lần đầu tiên Thẩm Lâm Kỳ hôn tôi, có ai tin hay không?

Dù rằng những điều này do chính miệng một ngôi sao nữ được bao nuôi ba năm nói ra, ai nghe cũng phải buồn cười, nhưng đó hoàn toàn là sự thật. Thẳng thắn mà nói, đối với chuyện nam nữ, tôi có quan niệm rất cổ hủ. Ngoại trừ cảnh hôn giả trong phim, tôi không có chút kinh nghiệm nào về chuyện này.

Trước khi Bạch Triết gặp chuyện không may, tôi vẫn là một cô công chúa sống trong tòa thành cổ tích. Mặc dù bố đã qua đời khi tôi mới mười hai tuổi nhưng mẹ chăm sóc hai chị em tôi rất chu đáo. Tôi và Bạch Triết lúc nào cũng được ăn ngon, mặc đẹp, học hành giỏi giang. Hồi còn đi học, có bạn nam theo đuổi, nhưng ngay cả cầm tay tôi cũng không dám, bởi vì tôi cứ tưởng cầm tay có thể… mang thai.

Đừng cười! Ai ở tuổi đó chẳng có lúc ngây ngô như thế!

Sau này, Bạch Triết gặp tai nạn, mẹ tôi quá đau lòng nên bệnh tim tái phát, không lâu sau thì bỏ hai chị em tôi mà đi. Tài xế xe tải đâm vào Bạch Triết chẳng đền được bao nhiêu tiền, tôi phải bỏ học đi làm, thế rồi run rủi thế nào bị cuốn vào cái giới này. Từ đó về sau, cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi cũng chẳng có tâm tư đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương, mãi đến khi gặp được Thẩm Lâm Kỳ.

Anh nói: “Chỉ cần em làm bạn gái tôi, tôi có thể cho em bất cứ thứ gì em muốn, kể cả tự do.”

Lúc đó, tôi mới mười chín tuổi, vẫn là một con nhóc không biết trời cao đất dày là gì, tôi hỏi anh: “Vậy… nếu em yêu cầu anh không được chạm vào người em?”

Tôi hoàn toàn không ngờ anh lại đồng ý, hơn nữa còn rất biết giữ lời, một sợi tóc của tôi anh cũng không động đến. Tôn trọng lẫn nhau, cụm từ này dùng để miêu tả mối quan hệ giữa hai chúng tôi có phải là không phù hợp lắm không? Nhưng anh thực sự làm được.

Nói nhiều như vậy chẳng qua là tôi muốn diễn đạt sự hoảng hốt tột độ của mình trước hành động bất ngờ của Thẩm Lâm Kỳ. Vì quá sợ hãi nên tôi chẳng kịp hưởng thụ cảm giác mà nụ hôn vừa rồi mang lại. Mãi đến khi Thẩm Lâm Kỳ rời khỏi môi tôi, khẽ uống một ngụm rượu, tôi mới từ từ thoát khỏi nỗi sợ hãi.

Máu lên não cơ hồ bị tắc nghẽn, dưới ánh mắt đắc ý của Thẩm Lâm Kỳ, tôi hỏi một câu rất khiến người ta mất hứng: “Anh… anh là… Thẩm Lâm Kỳ?”

May mà Thẩm Lâm Kỳ không tức giận. Anh đặt ly rượu xuống, nhìn tôi đắm đuối và nói: “Cần xác nhận lại một lần nữa không?”

Tôi lúng túng gật đầu, rồi lại lắc đầu. Trời ạ, hôn một lần đã kinh khủng lắm rồi, thêm lần nữa để tôi phát bệnh tim à?

Đáng tiếc, tôi từ chối nhưng không còn kịp nữa rồi. Thẩm Lâm Kỳ lại cúi xuống.

Tôi nuốt nước miếng, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ: có phải người đàn ông này nổi thú tính, không muốn chỉ làm bạn trai trên danh nghĩa nữa không?

Thực ra, lúc đồng ý làm bạn gái của Thẩm Lâm Kỳ, tôi cũng đã xác định tinh thần bán mình, nhưng khi ngày này thật sự đến, tôi vẫn không tránh khỏi có chút sợ hãi. Thấy gương mặt anh càng lúc càng kề sát mình, tôi chỉ muốn chạy trốn. Nhưng tôi không quên mục đích hôm nay tới đây. Tôi đến để cầu xin sự giúp đỡ, phí điều trị đợt sau cho Bạch Triết còn chưa có, tôi phải chiều ý vị thần tài này, thậm chí phải bán mình.

Tôi nhắm mắt lại.

Thời gian trôi thật chậm, mỗi giây tựa như cả một thế kỷ. Chẳng biết bao lâu sau, tôi mở mắt và phát hiện ra… mình chỉ đang tưởng bở!

Thẩm Lâm Kỳ đã quần áo chỉnh tề đứng ngoài cửa phòng.

“Anh có hẹn. Em mệt thì ở lại đây nghỉ ngơi một lát rồi hẵng đi. Ngày mai Linda đưa em đi thử tạo hình vai diễn.” Nói xong, anh mở cửa đi ra ngoài.

Tôi định thần, vội hỏi: “Vai diễn nào?”

“Rock girl.”

Giọng Thẩm Lâm Kỳ từ ngoài cửa vọng vào, tôi nghe xong lập tức kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Rock girl, đó chính là tên bộ phim mà đạo diễn Tôn muốn mời tôi tham gia lúc trước.

Độc dược phòng vé – Chương 3.3

“Uống một chút chứ?” Anh giơ ly rượu lên, nhìn tôi.

Một tuần rồi chúng tôi mới gặp nhau, tôi chợt phát hiện ánh mắt của anh trở nên sâu xa hơn, đến mức tôi chẳng thể đoán được trong đó cất giấu suy nghĩ gì. Cảm giác này không tốt chút nào, như thể nó đang nói với tôi rằng: tôi không có bản lĩnh chống lại anh.

Tôi rụt rè nhận lấy ly rượu, nhưng Thẩm Lâm Kỳ đột nhiên giữ lại, nhìn chằm chằm tay tôi. Lúc sáng bị Bạch Triết đẩy ngã, tay tôi đập vào tảng đá nên bị trầy xước, chưa kịp xử lý vết thương. Hiện giờ nó đã đóng vảy, nhìn mà thấy ghê. Sợ ảnh hưởng đến nhã hứng của Thẩm Lâm Kỳ, tôi vội vàng đổi tay kia.

“Bị thương không nên uống rượu.” Thẩm Lâm Kỳ bỏ ly rượu xuống, sau đó hạ lệnh khiến tôi cực kỳ ngạc nhiên: “Mang hộp thuốc lại đây!”

Tôi ngây ra, không hiểu anh muốn làm gì, một lúc sau mới lắp bắp nói: “Hộp thuốc… ở đâu?”

“Ngăn kéo thứ ba dưới tủ rượu.”

Tôi bỗng có cảm giác mình là một cái xác khô, cứng nhắc dịch chuyển hai chân, cứng nhắc mở ngăn kéo, cứng nhắc bưng hộp thuốc ra.

“Lại đây!” Thẩm Lâm Kỳ vỗ xuống mép giường.

Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường nhưng lại khiến tôi hệt như con rối bị giật dây, lật đật đến bên giường, ngồi xuống. Chiếc ga trải giường bằng vải bông mềm mại, vậy mà không biết vì sao, tôi cứ cảm thấy như có cái gì đâm vào người, trong lòng thực sự bất an.

Thẩm Lâm Kỳ cầm lấy tay tôi, động tác nhẹ nhàng khiến tôi không khỏi giật mình, sống lưng thẳng tắp. Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt đang cúi gằm của anh. Ánh đèn ấm áp chiếu lên xương quai xanh khỏe khoắn, sống mũi cao cao và lông mi thật dài.

Thì ra, lông mi của anh dài đến thế.

Tôi vừa nghĩ vừa chuyển hướng quan sát bàn tay đang bôi thuốc cho tôi. Tay anh rất đẹp, những ngón tay thẳng, săn chắc và đầy nam tính. Đặt bên cạnh tay anh, bàn tay tôi chẳng khác nào chân lợn. Tôi định rụt tay về.

Thẩm Lâm Kỳ không cho: “Yên nào!”

Giọng nói dịu dàng này thật khác so với cái giọng ra lệnh hằng ngày.

Anh nhìn vết thương trên tay tôi, tỉ mỉ quan sát, sau đó cầm lấy miếng gạc, cẩn thận băng lại cho tôi. Động tác thật chuyên nghiệp chẳng khác nào y tá. Nếu anh không phải Thẩm Lâm Kỳ, tôi nghĩ, có lẽ tôi đã bị anh quyến rũ mất rồi. Nghĩ đến đây, đột nhiên tôi tỉnh ngộ. Người đàn ông này không phải ai khác, anh chính là Thẩm Lâm Kỳ đấy.

Có câu ngạn ngữ: “Cáo chúc tết gà, chẳng phải chuyện hay.”

Dù rằng Thẩm Lâm Kỳ không phải cáo, tôi càng không phải gà nhưng anh bỗng nhiên thay đổi thái độ thế này thì thật kỳ lạ. Tự dưng tôi có cảm giác anh có ý định… xơi tôi. Tôi bất giác chau mày.

“Đau à?” Thẩm Lâm Kỳ ngừng tay, ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt giao nhau, tôi nhìn ra chỗ khác theo bản năng.

“Không.” Tôi lắc đầu.

Anh nâng cằm tôi lên, ép tôi nhìn thẳng vào anh rồi hờ hững nói: “Sao không dám nhìn anh, chột dạ à?”

Hỏi câu này, lại dùng giọng điệu này, trong tình huống này, càng ghê tởm hơn chính là người đáng ra phải chột dạ lại dám nói tôi chột dạ. Tôi đần người ra một lúc, sau đó cơn phẫn nộ phun trào. Thậm chí trong đầu tôi còn tưởng tượng ra cảnh mình đứng phắt dậy, tát cho Thẩm Lâm Kỳ một cái, rồi chống nạnh gào ầm ĩ: “Tôi không biết “chột dạ”! Tôi chỉ biết khiến anh bị “thận hư”!”

Dĩ nhiên là tôi không có cái gan đó, hơn nữa, càng không có cơ hội, bởi vì, Thẩm Lâm Kỳ đột nhiên ghé sát vào mặt tôi. Sau đó, tôi… bị hôn.

Độc dược phòng vé – Chương 3.2

Tôi từng nghĩ, nếu thấy tôi đóng bộ phim này, chưa biết chừng Triết sẽ nhớ lại điều gì đó, cho dù tôi biết đó chỉ là ý nghĩ viển vông.

Thế nhưng, ngay cả cơ hội để suy nghĩ viển vông cũng đã bị Thẩm Lâm Kỳ cướp mất, anh dựa vào cái gì mà làm vậy? Chỉ bằng mấy đồng tiền dơ bẩn, chỉ bằng cái vẻ mặt lạnh băng ngàn năm không đổi kia ư?

Tôi quá kích động, đập mạnh cái tay kia xuống bàn, buông lời dọa nạt: “Nếu em không được đóng bộ phim này thì trò chơi giữa chúng ta chấm dứt! Thẩm Lâm Kỳ, em muốn chia tay!”

Thôi xong rồi! Tôi thật sự điên rồi! Không không không! Không phải điên! Tôi mất trí, tâm thần! Đầu bị cánh cửa kẹp! Vì sao tôi lại đòi chia tay với Thẩm Lâm Kỳ chứ? Chết tôi rồi, chết tôi rồi!

Mấy ngày nay, tôi đều trốn ở nhà để tự mắng chửi mình như thế. Thật đúng là ma xui quỷ khiến, lúc đó nhất định là tôi bị ma nhập nên mới có thể mở miệng nói như vậy với Thẩm Lâm Kỳ.

Một tuần, ròng rã cả một tuần trời! Không thông báo, không kịch bản, không quảng cáo… Ngay cả Linda cũng mai danh ẩn tích, không còn mua bánh trứng mang đến cho tôi ăn sáng nữa.

Những điều trên chứng tỏ, tôi đã bị vứt bỏ!

Người ta đều nói cái gì mất đi rồi mới là cái tốt nhất. Giờ thì tôi đã hoàn toàn lĩnh hội được câu nói này rồi.

Thẩm Lâm Kỳ đã khiến tôi hiểu rõ, không có anh, tôi chẳng là cái gì hết, không phải ngọc nữ mà các đạo diễn tranh giành, không phải ngôi sao được người hâm mộ tung hô, ngay cả bác trai bán bánh trứng dưới cổng khu nhà cũng chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái.

Giới giải trí đúng là một chiến trường, mỗi ngày đều thay đổi một diện mạo khác. Nếu tình hình này cứ tiếp diễn, e rằng tiền thuốc cho Bạch Triết tôi cũng không lo nổi mất.

“Chị…” Bạch Triết vuốt má tôi, ngây ngô nói. “Chị… Quả bóng…”

Tôi định thần lại, giờ mới phát hiện quả bóng trong tay Triết đã lăn ra tận gốc cây phía xa.

“Triết, em ngồi yên đây, đừng đi đâu, chị đi lấy bóng về cho em!”

“Vâng!” Bạch Triết ngồi trên xe lăn, ngoan ngoãn gật đầu. Thực ra, Triết có thể đi lại bình thường, nhưng bác sĩ vẫn đề nghị cho nó ngồi xe lăn, đề phòng chuyện ngoài ý muốn.

Vậy mà chỉ vài giây sau, tôi cầm quả bóng, quay đầu lại đã thấy xe lăn trống trơn. Bạch Triết đang đánh nhau với một bệnh nhân khác. Tôi vội chạy đến ngăn cản họ nhưng bị Triết đẩy ngã, tôi ngây người ngồi dưới đất, không biết phải làm sao.

Sau đó, mấy nhân viên bảo vệ nghe tiếng đánh nhau liền chạy tới tách hai người ra. Bác sĩ tiêm cho họ một liều thuốc an thần. Dù Triết và bệnh nhân kia đã trấn tĩnh lại, nhưng tận đáy lòng tôi chẳng thể nào bình tĩnh được nữa.

Bác sĩ nói, hành vi của Bạch Triết gần đây ngày càng mất kiểm soát, khuyên tôi đưa nó tới trung tâm trị liệu Thu Sơn.

Tôi biết thừa cái trung tâm kia vốn không phải là nơi trị bệnh mà là một địa ngục. Những bệnh nhân tâm thần đã hết hy vọng cứu chữa đều bị đưa vào đó sống những ngày cuối đời, không được tùy tiện đi lại, không được gặp người thân, mỗi ngày đều phải uống thuốc an thần, toàn thân bị xiềng xích.

Tôi tuyệt đối sẽ không cho người ta làm như vậy với Bạch Triết. Sau khi từ chối đề nghị của bác sĩ, tôi lập tức quay về công ty. Tôi phải đi tìm Thẩm Lâm Kỳ, mong rằng mọi chuyện còn kịp thời cứu vãn.

Tầng ba mươi bảy tòa cao ốc công ty giải trí Tinh Thiên, trong phòng tổng giám đốc.

Cô thư ký nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái, xem ra cả công ty đã biết chuyện giữa tôi và Thẩm Lâm Kỳ.

“Xin lỗi chị Bạch, Giám đốc đang nghỉ ngơi. Không có hẹn trước không thể vào gặp!”

Tôi biết, hiện giờ chỗ đứng của tôi đã không còn nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là một cô thư ký quèn có thể khinh thường tôi. Trâu yếu vẫn hơn bò khỏe!

Tôi kiên quyết: “Hôm nay kiểu gì tôi cũng phải gặp Giám đốc, không hẹn trước thì giờ tôi hẹn.”

Cô thư ký khó xử. “Nhưng mà muốn hẹn trước cũng không phải chị nói là được. Giám đốc không thích bị quấy rầy trong lúc nghỉ ngơi.”

“Lúc tôi cần tìm người, tôi cũng không thích người khác ngăn cản tôi.”

“Nhưng…”

Hẳn là lúc này cô ta đang thầm nguyền rủa tôi.

Bỗng nhiên, giọng nói của Thẩm Lâm Kỳ từ trong phòng truyền ra: “Để cô ấy vào.”

Phòng làm việc không có người nhưng cánh cửa gian phòng nghỉ bên trong khép hờ. Tôi đứng ở cửa, không biết nên đi vào hay đợi Thẩm Lâm Kỳ đi ra. Đang chần chừ thì lại nghe tiếng anh nói vọng ra, chính xác đó là thánh chỉ.

“Tự vào đi!”

Tôi hơi căng thẳng, cắn răng lấy can đảm đi vào.

Tấm rèm cửa sổ kéo kín, chiếc đèn nhỏ ở đầu giường phát ra tia sáng yếu ớt, Thẩm Lâm Kỳ ngồi trên chiếc sofa cạnh giường. Anh mặc áo sơ mi trắng, cà vạt nới lỏng, cúc áo cởi ra vài chiếc để lộ khuôn ngực tráng kiện.

Trên bàn bày một chai rượu vang và một hộp nhạc đang phát ra giai điệu du dương. Thẩm Lâm Kỳ là một doanh nhân nhưng rất biết hưởng thụ cuộc sống.