Độc dược phòng vé – Chương 5.3

Trời ạ, đói! Tôi xoa xoa bụng, khổ sở không nói nên lời. Một người bình thường mỗi bữa ăn ba bát cơm, không ăn no quyết không giảm béo như tôi thì mấy món trong bữa tối ban nãy chẳng đủ nhét kẽ răng. Lo lắng cho sự sống chết của mình, tôi quyết định dậy đi tìm thứ gì đó để ăn.

Nửa đêm, trong phòng tối đen như mực. Vì đói quá nên đầu óc tôi choáng váng, không tìm thấy công tắc, tôi chỉ có thể sờ soạng mà đi. Đây là cái quái gì? Cứng, trơn, đồ chơi à? Tôi vô thức cấu một nhát.

Một tiếng “hừ” nhẹ vang lên, đèn bỗng bật sáng. Sau đó, tôi phát hiện Thẩm công tử đang mở to mắt nhìn tôi chằm chằm, áo ngủ phanh cổ để lộ ra khuôn ngực khỏe khoắn, trên đó vẫn còn vết móng tay tôi bấm vào.

Trong đầu tôi nổ bùng một tiếng, cả người bừng tỉnh. Sắc mặt Thẩm Lâm Kỳ lúc này vô cùng kỳ dị.

Tôi ngây người, chậm rãi buông móng vuốt ra khỏi ngực anh, quả tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.

Thề có trời cao, tôi thật sự không cố ý trêu chọc anh. Cho dù tất cả những nữ minh tinh trên thế giới này muốn được kết hôn với Thẩm Lâm Kỳ, cho dù số phụ nữ muốn sàm sỡ anh nhiều như nước lũ sông Hoàng Hà, thì trong đó vẫn tuyệt đối không có tôi. Huống hồ ai biết được, ngộ nhỡ chính anh lại tranh thủ lúc tôi đang ngủ mà sàm sỡ tôi thì sao?

Ơ… Anh đừng có nhìn tôi như thế nữa được không? Tôi nào có cố tình! Để phá vỡ bầu không khí xấu hổ này, tôi lắp bắp giải thích: “Em… em đói.”

Khoan đã! Một cô gái nửa đêm sờ soạng ngực đàn ông, lại còn nói “đói”, như thế chẳng phải là rất… biến thái sao? Vì thế, vừa dứt lời, tôi liền nghĩ não tôi bị hỏng mất rồi!

Sắc mặt Thẩm Lâm Kỳ thay đổi, bờ môi anh khẽ nhếch lên. Anh đang cười sao?

Tưởng mình nhìn nhầm, tôi dụi dụi mắt. Bỗng nhiên, giường lún xuống, hơi thở nguy hiểm phả vào mặt tôi. Tôi vội vàng mở mắt ra, phát hiện khuôn mặt anh đã gần sát mặt tôi. Thẩm Lâm Kỳ đúng là đang cười, khóe miệng cong lên một cách đáng sợ.

Tôi nuốt khan, lui về phía sau một chút để tránh anh, nhưng tôi càng lùi thì anh càng tiến tới. Cứ như vậy, một người lùi một người tiến, cho đến khi tôi “a” lên một tiếng thì đã suýt rơi xuống đất. May mà cánh tay cường tráng của Thẩm Lâm Kỳ đã kịp đỡ lấy người tôi, tóm tôi trở lại giường. Tôi gục đầu vào khuôn ngực rắn chắc của anh, đập vào mắt là vùng da thịt còn hằn vết móng tay. Đầu óc tôi nóng như bị thiêu đốt, nhiệt độ nóng rực xuyên qua da khiến tôi khó thở.

Là một người đàn ông quyến rũ, anh có thể tự giác một chút hay không? Em không lo anh làm gì em, em chỉ sợ mình không kiềm chế nổi bản thân thôi!

Trong lúc tôi còn đang do dự, dạ dày rỗng tuếch không chịu được kích thích quá độ đã phát ra tiếng kêu kháng nghị.

Ọc… ọc…

Âm thanh này lập tức phá vỡ cục diện mờ ám giữa chúng tôi. Tôi thở phào một hơi, líu ríu nói: “Em… em sắp… sắp không xong rồi!”

Nếu thật sự muốn làm gì em, phiền anh cho em ăn no đã được không?

Khóe môi Thẩm Lâm Kỳ mấp máy, nụ cười tiêu tan, anh buông tôi ra, ngồi dậy hỏi: “Em muốn ăn gì?”

“Cơm…” Đôi mắt đầy vẻ đáng thương của tôi lấp ló sau những sợi tóc mái. “Em muốn ăn cơm.”

Tôi ăn một lèo hết ba bát cơm. Thím Hoàng nửa đêm bị lôi dậy nấu cơm cho tôi đang đứng một bên, mắt chữ O miệng chữ A nhìn tôi ăn.

Khóe miệng thím co rúm, ánh mắt cực kỳ biểu cảm, từ: “Cô muốn ăn sao?” đến: “Cô vẫn muốn ăn nữa sao?”, rồi: “Cái gì, cô ăn được những ba bát?”, cuối cùng là: “Ôi mẹ ơi, còn ăn được nữa hả!”

Từ đầu tới cuối, Thẩm Lâm Kỳ chỉ ngồi yên lặng nhìn tôi. Mãi đến khi tôi nuốt miếng cuối cùng, ngả lưng vào ghế, anh mới khẽ nhếch mép, cầm lấy cái bát không trước mặt tôi đưa cho thím Hoàng vẫn đang ngây ra như phỗng. Thím Hoàng nhận lấy cái bát rồi lẳng lặng rời đi trong bộ dạng kinh hồn bạt vía, bỏ lại tôi no căng bụng dưới cái nhìn kỳ lạ của Thẩm công tử.

Chẳng hiểu sao, tôi bỗng cảm thấy vừa rồi mình rất mất lịch sự, liền vội giải thích: “Em… Thực ra bình thường em không như thế đâu…”

“Vậy thì như thế nào?” Thẩm Lâm Kỳ nhìn tôi, ngón tay nhịp nhàng gõ lên bàn.

Người đàn ông này lại cười nhạo tôi, nhưng tôi cũng không thèm tức giận. Đêm nay, tôi mất thể diện trước mặt anh còn nhiều hơn cả ba năm qua cộng lại. Bận tâm làm gì nữa?

Tôi giơ tay lên miêu tả: “Bình thường em ăn bát nhỏ hơn một chút!”

Thẩm Lâm Kỳ tiếp tục gõ tay xuống bàn.

Nhìn anh như vậy, không biết can đảm ở đâu ùa tới, tôi bất chấp mọi thứ, thẳng thắn nói: “Với cả, bình thường em không ăn cơm Tây!”

“Ồ?” Ngón tay anh dừng lại, ánh mắt sâu xa nhìn tôi.

Tôi to gan nói tiếp: “Em cũng không ăn đồ ngọt, lợ lắm!”

Tôi cho rằng nghe tôi nói vậy, ít nhất thì anh cũng tỏ ra áy náy một chút, sau đó hứa tuyệt đối không bao giờ bắt tôi ăn cơm Tây và đồ ngọt nữa… Thế nhưng thực tế không như vậy.

Thẩm Lâm Kỳ chậm rãi thốt ra một câu: “Nhìn cũng biết!”

Chỉ ba chữ ngắn ngủi nhưng khiến tôi kinh ngạc.

Hóa ra người đàn ông này từ lâu đã biết tôi không thích ăn đồ Tây, thế mà lần nào đi ăn anh cũng đưa tôi đi ăn bít tết. Anh cố tình đùa giỡn tôi sao?

Tôi nổi giận, nghiến răng nói: “Nếu đã biết, sao anh còn ép em?”

“Anh có ép em sao?” Thẩm Lâm Kỳ hờ hững. “Em đã bao giờ nói với anh là em không muốn ăn chưa?”

Bị anh hỏi, tôi đờ ra ngẫm nghĩ một lúc, phát hiện đúng là xưa nay mình chưa từng phản đối ý anh. Thế nhưng…

Tôi nhanh chóng định thần. “Nếu em nói, anh sẽ đồng ý sao?”

Ánh mắt Thẩm Lâm Kỳ thoáng qua một tia kinh ngạc, có lẽ anh không ngờ tôi dám chất vấn anh như vậy, nhưng ngay lập tức, anh bật cười thành tiếng. Tôi luôn cảm thấy anh sa sầm mặt còn tốt, còn nếu anh cười lại khiến tôi khó hiểu.

“Lần sau em có thể thử xem!” Nói xong, anh ung dung đi lên gác.

Dưới này còn một mình tôi. Tôi nhìn anh hồi lâu, sau đó ợ no một cái. Trời ơi! Biết thế đã bảo thím Hoàng dùng bát nhỏ.

 

Độc dược phòng vé – Chương 5.2

Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên Thẩm Lâm Kỳ bón cho tôi ăn. Tôi chần chừ chốc lát, sau đó há miệng cắn một miếng, nuốt bánh như nuốt thuốc độc. Ăn hết, tôi mở mắt, ngay lập tức trông thấy Thẩm Lâm Kỳ đang gõ ngón tay trên mặt bàn. Động tác vô cùng nhỏ ấy lại chọc giận tôi. Tôi biết rõ thói quen của Thẩm Lâm Kỳ, chỉ khi rất đắc ý, anh mới dùng một ngón tay gõ xuống như thế. Hiện tại, rõ ràng là anh đang cười nhạo tôi.

Người ta bảo kích động là con quỷ, quả nhiên không sai. Trong lúc tức giận, tôi đã đưa ra một quyết định khiến mình phải hối hận: “Anna tỷ, con đau đầu.”

Anna tỷ rất lo lắng, tưởng não tôi bị chấn động vì vụ tai nạn, suýt nữa thì bảo thím Hoàng gọi xe cứu thương.

“Không cần đâu ạ!” Tôi vội vàng giải thích: “Tối qua con không ngủ được, giờ buồn ngủ quá thôi…”

Tôi còn chưa nói xong, Thẩm Lâm Kỳ đã đứng lên. Tôi hoảng sợ, không biết anh muốn làm gì.

“Con đưa Mạch Nhiên lên phòng nghỉ ngơi!” Nói xong, Thẩm Lâm Kỳ cúi xuống, bế tôi lên trong khi tôi còn đang trợn mắt há mồm.

Bỗng chốc rời khỏi mặt đất, đầu tôi trống rỗng. Tôi nhìn thẳng vào mắt Thẩm Lâm Kỳ gần trong gang tấc, nhưng không thể đoán được điều gì. Tự dưng tôi có cảm giác tai họa sắp ập tới nơi.

Ân hận quá!

Từ lúc Thẩm Lâm Kỳ bế tôi lên gác đến khi tiếng đóng cửa phòng vang lên, tôi đã ân hận đến tái cả ruột gan.

Rõ ràng không phải tôi bị đụng xe, mà là đầu tôi bị kẹp giữa cánh cửa, vì thế tôi mới dám ăn no rửng mỡ đi chọc giận Thẩm Lâm Kỳ. Tại sao tôi lại quên mất rằng, ác độc, vô tình, trở mặt, những điều này anh làm giỏi hơn bất cứ kẻ nào chứ?

Bên ngoài thì không nói làm gì nhưng lúc này ở trong nhà anh, lại còn cô nam quả nữ một phòng. Nếu thật sự bị anh trêu ghẹo một chút thì thôi, ngộ nhỡ anh nổi điên lên, không kiểm soát được hành vi, đâm tôi vài nhát dao thì tôi biết làm sao? Nghĩ vậy, tôi quyết phải tự bảo vệ mình.

“Ừm…” Tôi vừa mở miệng thì cả người bị đổ về phía trước, sau đó nhờ sức hút của trái đất, tôi ngã xuống giường.

“Á!” Tôi khẽ kêu lên một tiếng, vết thương ở tay bị va đập.

“Vẫn còn biết đau?” Thẩm Lâm Kỳ đột ngột đè lên người tôi, khẽ nâng cằm tôi lên, lạnh lùng cười.

Tôi cứng đờ người, không biết phải nói gì.

“Anh bảo em bỏ bộ phim đó, em không nghe; bảo dùng diễn viên đóng thế, em đòi tự diễn; bảo em đừng ra viện, em ương ngạnh muốn ra; bảo em đến nhà anh, em cũng không muốn. Bạch Mạch Nhiên, em không cảm thấy gần đây, số lần em chống đối anh ngày càng nhiều sao?” Thẩm Lâm Kỳ nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt anh khiến người ta không khỏi rùng mình.

“Hình như… đúng vậy…” Tôi khó nhọc mở miệng. Bản thân cũng không tránh khỏi kinh ngạc, hóa ra mấy tháng ngắn ngủi vừa qua, tôi dám cãi lời Thẩm công tử nhiều như vậy, cũng khó trách anh tức giận, trước kia tôi vốn rất nghe lời anh.

“Em cảm thấy anh quá dễ tính, hay là…”

“Không, không, không!” Tôi vội vàng cắt ngang lời anh. Anh không hề dễ tính, anh còn khó đối phó hơn cả thiên tai. Tôi nói: “Em đảm bảo, từ nay sẽ không như vậy nữa.” Tay sai cuối cùng vẫn cứ là tay sai, đằng nào thì tôi cũng là tay sai của anh lâu rồi.

“Đảm bảo?” Thẩm Lâm Kỳ quan sát tôi. “Anh rất tò mò, em lấy gì ra đảm bảo?”

Con người này đúng là được voi đòi tiên! Tôi rất muốn đứng dậy, giẫm lên người anh, chống hông, dõng dạc nói: “Tôi lấy ngực ra đảm bảo, anh còn ý kiến gì không?”

Trong lúc tôi còn mải suy nghĩ, Thẩm Lâm Kỳ bỗng nhiên ghé sát mặt lại. Tư thế này thực sự rất mờ ám, tôi bất giác nhớ đến nụ hôn trong phòng làm việc của anh hôm nào.

Tôi giật mình hét lên: “Đừng!”

Giây phút ấy tôi hận không thể tự vả cho mình một cái. Bạch Mạch Nhiên, cho mày chừa cái tội tùy tiện nói “không”, tùy tiện nói “không muốn”. Có chống đối thế nào thì cuối cùng vẫn thua Thẩm Lâm Kỳ, mày cho mày là con gái nhà lành ư?

Nhân lúc Thẩm Lâm Kỳ còn chưa tức giận, tôi vội nhắm mắt lại, mím chặt môi, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận anh. Từng giây trôi qua, trong lòng tôi dường như có một kẻ ti tiện đang ngổi xổm trên đất vặt cánh hoa: hôn, đâm, hôn, đâm, hôn… Nhưng sự thật là Thẩm công tử không hôn tôi, cũng không đâm tôi. Thẩm Lâm Kỳ từ trên người tôi đứng dậy, sau đó rời đi mà không hề quay đầu lại.

Haizzz…

Tên ti tiện trong lòng tôi đứng lên, cúi đầu thì thào với vẻ hụt hẫng: đoán thế nào cũng sai hết!

Thẩm Lâm Kỳ một đi không quay lại.

Có lẽ anh đang tức giận. Đã từng có lần như vậy, tôi chẳng hiểu anh tức giận cái gì. Một tháng trời anh không hề tìm tôi, hại tôi cứ tưởng chúng tôi thực sự chia tay, nào ngờ anh đột nhiên gọi điện bảo tôi đi dự tiệc xã giao.

Tóm lại là, tôi vĩnh viễn không đoán được suy nghĩ của anh.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, Thẩm Lâm Kỳ nghĩ cái gì, tôi cần quái gì phải quan tâm? Tôi vốn không phải bạn gái thực sự của anh, chẳng qua gặp dịp thì chơi vậy thôi, có tiền là được, quan tâm nhiều như vậy làm gì? Nghĩ thế, tâm trạng tôi bình thường trở lại. Tôi dậy đi tắm rửa rồi nằm bò trên giường nghịch Weibo.

Thỏ Trắng Ngực Nhỏ gửi tin nhắn cho tôi: “Chị đã khỏe hơn chưa?”

Tâm trạng của tôi không tốt, bèn nhắn lại: “Không khỏe, sắp chết rồi!”, sau đó tắt máy đi ngủ.

Mấy ngày nay thật lắm chuyện xảy ra, tôi muốn ngủ một giấc thật ngon để còn tập trung sức lực đối phó với Thẩm Lâm Kỳ.

Đang đêm, tôi gặp ác mộng. Tôi mơ thấy mình biến thành một con thỏ bị sói bắt về hang, đang ngồi ngắt từng cánh hoa: ăn, không ăn, ăn, không ăn, ăn…

Tôi vừa kết thúc chữ “ăn”, con sói liền tiến tới, trong tay là một con dê tội nghiệp, nó hỏi tôi: “Ăn thế nào?”

Tôi nói: “Nướng!”

Nó bảo: “Luộc!”

Tôi nói: “Làm lẩu!”

Nó nói: “Nấu canh!”

Tranh luận cả ngày, tôi đói quá tỉnh ngủ.

Độc dược phòng vé – Chương 5.1

CHƯƠNG 5

Ai nói chỗ dựa không ngon mắt?

 

 

Bả vai bị trật khớp, chân bị trẹo, da bị xước mấy chỗ, cộng thêm bóng ma tâm lý, thực ra như vậy cũng không có gì đáng ngại, nhưng Linda thì đã sợ hãi đến mức hai mắt đỏ hoe.

Thấy chị ấy ngồi bên giường bệnh khóc lóc, tôi cười cười, nói: “Không có gì, chỉ là vết thương nhẹ thôi mà…”

Linda tức giận. “Bạch Mạch Nhiên, em còn cười hả? Em mà cười thêm lần nữa thì chị làm cho em khóc đấy, tin không hả?”

Sặc… Thật kinh khủng!

Tôi tỏ ra đáng thương. “Em khóc cùng chị là được chứ gì?” Nói rồi tôi làm bộ lau nước mắt.

“Em…” Linda dở khóc dở cười, thở dài một hơi rồi bắt đầu dạy bảo tôi: “Mạch Nhiên, không phải chị mắng mỏ gì em, nhưng mà lúc xảy ra chuyện, chị sợ chết đi được. Thấy em được Giám đốc ôm vào lòng, tay em đầy máu, vậy mà em vẫn còn cười được, tim chị sắp nhảy ra đến nơi rồi đây này.”

Nghe Linda nói vậy, tôi cũng chẳng biết nói gì cho phải. Kỳ thực, tôi không nhớ nổi đã xảy ra chuyện gì. Ngã xuống đất, toàn thân tôi đau nhức, mắt mờ đi, chỉ thoáng thấy một đám người chạy về phía tôi, sau đó thế nào thì tôi chẳng có ấn tượng gì cả, chứ nói gì đến màn “anh hùng cứu mỹ nhân” hoành tráng mà Linda kể.

Kể ra cũng thật tiếc, vì dù sao cơ hội làm phiền Thẩm công tử như vậy đâu có nhiều. Lắm lúc nằm trên giường bệnh, tôi buồn chán nghĩ, người như Thẩm Lâm Kỳ liệu có lo lắng cho tôi hay không?

Sự thật là, tôi đã nghĩ quá nhiều rồi.

Thẩm Lâm Kỳ vốn chẳng hề lo lắng cho tôi. Anh chỉ bớt chút thời gian tranh thủ đến bệnh viện để báo với tôi rằng: “Tạm thời em không cần đến đoàn phim nữa.”

Ôi không! Tôi đau khổ tột cùng. Tôi đã làm chậm trễ thời gian quay của đoàn rồi, giờ lại bắt tôi nằm viện nữa, chẳng khác nào đã tạo cơ hội cho đám săn tin ngoài kia tung hô “công trạng” của tôi ư?

Hôm qua, trong lúc tôi đang buồn chán lướt Weibo thì cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, sau đó ánh đèn flash liên tục lóe lên. Tên phóng viên đeo kính râm không biết trời cao đất dày kia đã hỏi tôi một câu: “Cô Bạch, xin hỏi cô chết chưa vậy?”

Nếu là người khác, bị hỏi câu này xong chắc chắn sẽ đột tử trên giường bệnh. Tôi chỉ có thể vào Weibo đăng trạng thái: “Thần thánh ơi, mau cứu con, trái đất thật đáng sợ!”

Các bình luận sau đó đại để là thế này:

“Trái đất thực sự không thích hợp với cô, mau chóng cút đi!”

“Lại là cô, đồ không biết xấu hổ!”

“Còn ở đó mà giả vờ sao, ngươi thế nào mà không chết đi?”

Chỉ có một người duy nhất quan tâm hỏi han tôi.

Thỏ Trắng Ngực Nhỏ: “Nguy hiểm? Chị bị thương sao?”

Thỏ Trắng Ngực To: “Hic! Em đoán trúng phóc.”

Thỏ Trắng Ngực Nhỏ: “Thật á? Nghiêm trọng không?”

Thỏ Trắng Ngực To: “Có! Cả thể xác lẫn tinh thần đều bị tổn thương nghiêm trọng. Đã nôn ra hơn mười cân máu rồi, vừa nãy còn có người hỏi chị: Cô chết chưa?”

Thỏ Trắng Ngực Nhỏ: “…”

Tôi tán phét với Thỏ Trắng Ngực Nhỏ hết cả buổi chiều. Chạng vạng, Thẩm Lâm Kỳ đến.

Trông thấy anh, tâm trạng đang tốt đẹp của tôi đột nhiên mất sạch. Tôi ngày càng cảm thấy không hiểu trong lòng người đàn ông này đang nghĩ gì.

Anh không quan tâm tôi? Nhưng rõ ràng lúc tôi bị thương, chính anh là người đầu tiên lao đến nâng tôi dậy, đưa tôi tới bệnh viện. Thậm chí anh bận rộn như thế còn tranh thủ tới thăm tôi, đãi ngộ chẳng khác nào khách quý.

Anh quan tâm tôi sao? Nhưng hễ trông thấy bản mặt lạnh băng của anh là trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ, tốt nhất anh đừng quan tâm tới tôi, anh mà làm vậy chỉ khiến tôi bệnh nặng thêm thôi, mà bệnh của tôi càng nặng sẽ càng không thể ra viện, không ra viện lại càng phải gặp anh, càng trông thấy anh, bệnh tôi càng nặng…

“Linda, em cảm thấy chỉ nhìn anh ấy thôi là em sẽ chết!”

Nhân lúc Thẩm Lâm Kỳ đi ra ngoài nghe điện thoại, tôi than thở với Linda.

“Suỵt!” Linda lao đến bịt kín miệng tôi. “Em điên à? Cẩn thận Giám đốc nghe thấy.”

“Nhưng em…” Chưa dứt lời, tôi lại bị bịt miệng. Có miệng mà không thể nói, tôi chỉ biết khoa chân múa tay để trút nỗi hận.

“Sao thế?” Thẩm Lâm Kỳ mở cửa đi vào.

Linda giật mình nhảy ra thật xa, lúng túng giải thích: “À… à… Mạch Nhiên nói…”

“Em muốn ra viện!” Tôi lên tiếng kháng nghị.

“Không được!” Thẩm Lâm Kỳ lập tức từ chối.

“Tại sao? Em khỏe rồi, anh xem… Á!” Tôi vừa nói vừa giơ cánh tay lên khoe, không cẩn thận đụng vào mép giường, đau buốt.

Thẩm Lâm Kỳ cười khẩy một tiếng. “Như vậy là khỏe rồi à?”

“Đây là… sự cố!” Tôi đỏ bừng mặt.

“Em lắm sự cố quá nhỉ!” Anh hờ hững nói.

Mặt tôi càng đỏ, đành khép nép nói: “Em thực sự rất muốn ra viện, ở trong này chán lắm, lại còn tạo cơ hội cho đám phóng viên ngoài kia nói bừa, hay là anh để em về nhà nghỉ ngơi đi, được không…?”

Nũng nịu một chút đôi khi lại có tác dụng hơn là phản kháng. Không ngờ Thẩm Lâm Kỳ lại đồng ý. “Linda, đi làm thủ tục xuất viện cho Mạch Nhiên!”

Cái gì? Được về nhà rồi?

Tôi vui mừng tột độ, lần đầu tiên cảm thấy Thẩm công tử đáng yêu đến thế. Nhưng chỉ 0,01 giây sau, ý nghĩ điên rồ ấy bị dập tắt.

Thẩm Lâm Kỳ nói: “Mẹ anh rất lo cho em, tối nay về nhà với anh.”

Không!!!!!!!!!!! Tôi không muốn!

Anna Bùi không cho phép chúng tôi gọi bà là “mama”, “mommy”, “mẹ” hay “bác gái” mà bắt tôi và Thẩm Lâm Kỳ gọi là “Anna tỷ”, bởi vì… gọi như thế nghe khá trẻ.

Bà cũng chưa bao giờ gọi tên chúng tôi. Bất luận là chồng, con trai, con dâu, thậm chí là con chó của Thẩm Lâm Kỳ, bà đều gọi chung là “tình yêu”. À, đương nhiên thỉnh thoảng bà sẽ có cách gọi đặc biệt dành cho con trai – “cục cưng của mẹ”. Mỗi khi nghe bà gọi như thế, tôi rất muốn cười.

Thẩm Lâm Kỳ lái xe đưa tôi đến nhà anh, từ xa tôi đã nghe thấy tiếng hô hào nhiệt tình của Anna tỷ.

“Tình yêu, các con về rồi à!”

Đang bước xuống xe, tôi rùng mình một cái, suýt thì ngã, may mà có Thẩm Lâm Kỳ đứng bên cạnh đỡ tôi. Tôi bất giác ngẩng đầu, Thẩm Lâm Kỳ nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh. Chẳng hiểu sao, tôi bỗng thấy ngượng ngùng, nhanh chóng quay mặt đi. Lúc này, Anna tỷ trong bộ quần áo sặc sỡ như một vườn hoa chạy về phía chúng tôi.

“Tình yêu à, Anna tỷ lo cho con lắm đấy! Trời ơi, xem xem, con gầy quá…”

Anna tỷ lải nhải hồi lâu, tôi mơ màng buồn ngủ, không ngừng tự an ủi bản thân: “Bình tĩnh, bình tĩnh, phải thật bình tĩnh…”

Thế nhưng tôi không bình tĩnh nổi, nhất là khi thấy một bàn đầy đồ ngọt và đĩa bít tết bốc hơi nghi ngút kia. Tôi chỉ muốn khóc. Tôi không thích cơm Tây, hơn nữa, càng ghét đồ ngọt. Xui xẻo thay, đó lại là những món mà Anna tỷ rất thích, đây cũng là lý do vì sao tôi không muốn theo Thẩm Lâm Kỳ về nhà.

“Ăn nhiều vào!” Anna tỷ không ngừng động viên tôi.

Bà không hề biết, trong lòng tôi hiện đang thét gào: Canh cá chép đâu??? Malatang[1] đâu??? Gà xào ớt đâu??? Bánh tráng trứng gà đâu???

Anna tỷ hỏi: “Tình yêu, sao con không ăn? Không hợp khẩu vị à?”

Tôi nào dám nói thật, đành mượn cớ: “Anna tỷ, tay con đau không cầm được.”

“Ừ nhỉ!” Anna tỷ thúc giục con trai: “Cục cưng, con còn ngẩn ra thế làm gì? Mau chủ động đi chứ!”

Tôi thật sự bội phục khả năng chịu đựng của Thẩm công tử, tình huống này mà anh còn mỉm cười gật đầu, sau đó xắn một miếng bánh bông lan, đưa lên miệng tôi.

[1] Tên một món ăn vặt nổi tiếng của Trung Quốc.

 

Độc dược phòng vé – Chương 4.4

Anna Bùi là một thiên kim tiểu thư từ nhỏ đã sống trong mộng tưởng. Trong mắt bà, thế giới này không có gì xấu xa và đáng ghê tởm, chỉ có ánh đèn thạch anh rực rỡ và ánh sáng lấp lánh của những đồ vật bằng vàng. Mỗi lần đến nhà họ Thẩm, tôi đều bị Anna Bùi lôi vào thử một đống váy công chúa, sau đó thảo luận về những bộ phim thần tượng và tiểu thuyết ngôn tình rất viển vông, thể hiện nội tâm thiếu nữ dạt dào tình cảm của bà.

Rất nhiều lần bà nói, bà sẽ tổ chức hôn lễ lãng mạn nhất thế giới cho tôi và Thẩm Lâm Kỳ trên một chiếc du thuyền lộng lẫy, giữa đại dương xanh thẳm và vòm trời rộng lớn, chúng tôi sẽ nhận được những lời chúc phúc từ tất cả các vị khách quý tộc đến từ khắp nơi.

Mỗi lần nghe bà nói như vậy, tôi đều thầm rơi lệ.

“Ông Trời, xin đừng ban cho con một bà mẹ chồng nhiệt tình quá đỗi như thế!”

Tóm lại là: sẽ không có một cô gái bình thường nào sẵn lòng theo Thẩm Lâm Kỳ về nhà. Chí ít là tôi không muốn.

Thế nên lúc này, tôi giả vờ nói: “Nhưng đêm nay có một số cảnh quan trọng, em còn chưa biết phải quay đến bao giờ.”

“Cảnh nào?”

“Cảnh Tiêu Nam vội vàng đi biểu diễn rồi bị xe đụng.” Tôi tóm tắt đơn giản cho anh.

“Cảnh nguy hiểm như thế sao không có diễn viên đóng thế?” Thẩm Lâm Kỳ điềm tĩnh hỏi tôi.

“Đáng lẽ có diễn viên đóng thế, nhưng em thấy em có thể làm được, đây cũng chẳng phải cảnh nhảy lầu, hơn nữa đạo diễn cũng cho rằng như vậy chân thực hơn… Ơ… anh đi đâu thế?” Tôi kéo tay Thẩm Lâm Kỳ.

“Anh đi nói chuyện với đạo diễn, bảo ông ta thuê diễn viên đóng thế!”

“Không cần đâu!” Tôi hoảng hốt ngăn cản anh.

Anh đùa chắc? Tôi đã phải tốn không biết bao nhiêu nước bọt, nói bao nhiêu lời hoa mỹ, thề thốt, hứa hẹn đủ kiểu, bảo đảm sẽ không để xảy ra sự cố gì, đạo diễn mới đồng ý cho tôi diễn cảnh này. Kỳ thực, đã có lần chỉ đóng một cảnh bị trói thôi nhưng tôi cũng cần đến diễn viên đóng thế, nhưng bộ phim này đối với tôi rất có ý nghĩa.

Đây là lần đầu tiên tôi muốn diễn xuất thật nghiêm túc, vì Bạch Triết, tôi muốn thử một lần.

“Em quyết định rồi, lần này em nhất định phải tự mình xuất trận.”

“Anh tuyệt đối không đồng ý cho em làm như vậy.” Thẩm Lâm Kỳ lạnh lùng bác bỏ.

“Nếu anh không đồng ý, đừng mong em theo anh về nhà.” Tôi thản nhiên nói.

Có lẽ không ngờ tôi dám chống lại anh, Thẩm Lâm Kỳ ngẩn người một lúc, sau đó chậm rãi tháo kính râm xuống. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn tôi chằm chằm, hệt như một con thú dữ đang ẩn nấp rình mồi, khiến người ta thực sự khiếp sợ.

Tôi bắt đầu chột dạ. Tôi biết mình không thể đấu lại Thẩm Lâm Kỳ, cũng như lần trước, cuối cùng vẫn là tôi phải hạ mình nhận lỗi với anh.

“Xin lỗi, chỉ là em rất muốn cho Triết thấy cảnh quay này…” Tôi cúi đầu, thì thầm nói.

Rất lâu sau tôi mới nghe thấy Thẩm Lâm Kỳ lên tiếng: “Được thôi, nhưng anh muốn xem em quay.”

Cái gì? Tôi ngẩng đầu, nhìn Thẩm Lâm Kỳ bằng ánh mắt khó tin. Anh… anh đồng ý rồi!

Tôi rất căng thẳng, không chỉ vì đây là lần đâu tiên thử nghiệm một cảnh quay mạo hiểm, mà còn bởi Thẩm Lâm Kỳ đứng bên cạnh quan sát tôi. Từ lúc quen biết nhau tới giờ, anh chưa từng xem tôi quay phim, điều này tạo áp lực cực lớn đối với tôi, mặc dù tôi chẳng rõ vì sao mình căng thẳng.

“Lát nữa cứ thả lỏng ra nhé! Những điều tôi dặn dò, cô đều lĩnh hội rất tốt rồi. Xe có chuyên gia cầm lái, chắc chắn sẽ không làm cô bị thương, chỉ cần làm theo chỉ dẫn của tôi là được, hiểu không?” Thầy Dương chỉ đạo diễn xuất căn dặn tôi.

Tôi dè dặt gật đầu, những gì ông ta nói tôi đều ghi nhớ kĩ, trường quay bố trí công tác bảo hộ rất tốt, chỉ cần động tác chính xác, tuyệt đối sẽ không bị thương.

“Cô có kinh nghiệm vũ đạo, động tác như vậy hẳn là không có vấn đề gì, rất đơn giản. Bắt đầu thôi!” Thầy Dương động viên tôi.

“Vâng.” Tôi gật đầu, liếc mắt nhìn Thẩm Lâm Kỳ đang ở gần đấy, sau đó tiến ra vị trí quay phim.

Cảnh này thực ra khá đơn giản, lúc Tiêu Nam đeo cây đàn đi qua vạch kẻ ngang đường thì có một chiếc xe lao đến, Tiêu Nam chỉ kịp nhìn thấy đèn xe lóe lên, rồi bị văng ra. Tình huống thật giống với vụ tai nạn của Bạch Triết năm xưa.

Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, tôi bắt đầu đi về phía trước.

“Lái xe!” Đạo diễn ra lệnh.

Một chiếc ô tô chạy về phía tôi, ngay lúc đèn xe chiếu vào mắt, đầu óc tôi bỗng trở nên rỗng tuếch, tôi cảm thấy mình như biến thành Bạch Triết. Chiếc xe cứ thế lao đến, và rồi thân thể Bạch Triết như một mảnh lông chim, rơi xuống… Máu đỏ tươi chảy ra…

“Cắt!”

Tiếng đạo diễn lại vang lên, mọi người trong đoàn đều tỏ ra vui mừng.

“Quá tuyệt vời!”

“Không ngờ làm một lần đã thành công!”

“Động tác còn chân thật hơn cả diễn viên đóng thế chuyên nghiệp.”

“Không phải nịnh nọt, nhưng đúng là tôi còn tưởng cảnh vừa rồi là thật.”

“Mạch Nhiên, cô có thể đứng dậy rồi!”

Tôi mơ hồ nghe thấy có người gọi tên mình, cố gắng ngẩng đầu, cười một cách thê thảm. “Đạo… đạo diễn… hình như tôi không đứng dậy được.”

Oh my God! Tôi bị thương…

 

 

Độc dược phòng vé – Chương 4.3

“Ha ha ha…” Tôi không nhịn được bật cười ha hả, cơm bắn tung tóe.

“Hình ảnh này của em rất thích hợp đóng vai một cô gái tâm thần!” Kiều “sao chổi” ở đâu xuất hiện, quét sạch tâm trạng hào hứng của tôi.

Tôi nguýt anh ta một cái, cúi đầu cầm điện thoại vào Weibo.

“Vừa nghịch điện thoại vừa ăn cơm, cẩn thận không tiêu hóa được!” Kiều Minh Dương tiếp tục nói.

“Ai cần anh lo!” Tôi ngẩng đầu, hung hăng trừng mắt.

““Bà cô” đến mà còn hung dữ như vậy, cẩn thận kẻo “bà cô” không thèm đi luôn đấy.”

Tên vô lại này dám nghe lén tôi và Linda nói chuyện. May mà hắn không phải đám săn tin, nếu không tôi thật mất hình tượng.

Đợi hắn ta đi rồi, để trả mối nhục thù, tôi không do dự đăng nhập nick Thỏ Trắng Ngực To, đăng một dòng trạng thái: “Kiều Minh Dương là đồ sao chổi!”

Đám fan cuồng của Kiều Minh Dương đều đã theo dõi Weibo tôi, vừa thấy bài đăng kia, bọn họ liền lao vào mắng tôi xối xả. Bộ dạng mất kiềm chế vì thần tượng của họ khiến tôi cực kỳ sảng khoái.

Bỗng nhiên, Weibo thông báo có tin nhắn riêng.

Tôi tưởng là ai đó chửi tôi nên khinh khỉnh mở ra xem, nhưng vừa mới đọc được dòng chữ kia tôi lập tức vui vẻ.

“Chị gái, chị thật có mắt nhìn người! Bắt tay nào!”

Người gửi tin nhắn kia có nick là: Thỏ Trắng Ngực Nhỏ.

Tôi cảm thấy Thỏ Trắng Ngực Nhỏ là một người thú vị.

Tuy rằng mạng internet rất ảo, có thể người nói chuyện hợp cạ với bạn chỉ là một con chó, nhưng ít ra, chúng tôi còn được mắng chửi tên Kiều Minh Dương kia không cần kiêng dè gì, không cần chịu trách nhiệm với phát ngôn của mình, không sợ phá hỏng hình tượng thục nữ.

Đối với một người luôn phải dè chừng với từng lời nói, thận trọng với từng hành vi của mình như tôi, đây là một chuyện cực kỳ mãn nguyện. Bởi thế, hiện giờ mỗi lần thấy Kiều Minh Dương là tôi lại tủm tỉm cười.

“Em yêu tôi rồi đấy hả?” Nghỉ giữa cảnh quay, Kiều Minh Dương đột nhiên hỏi tôi.

“Đúng đúng. Tôi thực sự yêu anh chết đi được!” Tôi vừa cười vừa trả lời anh ta.

Kiều Minh Dương giả vờ kinh ngạc. “Đừng nói là muốn kết hôn với tôi nhé!”

“Anh yên tâm, không có mấy chục tỉ gửi ngân hàng và nhẫn kim cương hai mươi cara, tôi tuyệt đối sẽ không lấy anh!”

Kiều Minh Dương nâng cằm tôi lên, nheo mắt nhìn tôi. “Bạch Mạch Nhiên, em yêu tiền như vậy sao?”

Tiền? Tôi bật cười. Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ nói với anh ta: tiền thì có lợi ích gì? Tiền có ăn được không? Thế nhưng, sau khi trải qua rất nhiều chuyện, tôi mới phát hiện nếu không có tiền, ngay cả cái hũ đựng tro cốt của mẹ tôi cũng không mua nổi.

“Cái này còn phải hỏi nữa sao? Nếu không phải vì tiền thì ai thèm ngồi đây nói mấy chuyện nhảm nhí với anh?” Tôi liếc xéo Kiều Minh Dương một cái.

Chiếc ô tô màu đen quen thuộc chợt xuất hiện trong tầm mắt tôi.

“Mạch Nhiên, bạn trai đến thăm kìa, thích nhé!” Đạo diễn Tôn nói đùa với tôi.

Tôi vội vàng đứng dậy, theo thói quen móc hộp phấn trang điểm luôn mang theo bên người ra, sửa sang lại tóc mái.

“Thần tài đến rồi!” Kiều Minh Dương cũng đứng lên, bỏ lại một câu rồi nhởn nhơ đi mất.

Tôi chẳng buồn tức giận với anh ta, bởi anh ta nói cũng không sai, vị Thẩm công tử này vốn là thần tài của tôi.

“Lâm Kỳ!” Tôi vội vàng chạy tới, ôm cánh tay Thẩm Lâm Kỳ, nép vào người anh như một con chim nhỏ.

Thẩm Lâm Kỳ hôm nay rất đẹp trai, áo sơ mi đen kẻ sọc để lộ ra khuôn ngực tráng kiện. Cho dù chúng tôi chỉ là gặp dịp thì chơi nhưng tôi cảm thấy món hời này cũng không đến nỗi nào.

Thẩm Lâm Kỳ nhíu mày nhìn tôi. “Sao em lại mặc thế này?”

Tôi sao?

Tôi cúi đầu nhìn trang phục của mình: áo ba lỗ, váy ngắn cũn cỡn, cộng thêm một đôi tất lưới màu đen cực kỳ phong trần, à, còn cả một bộ tóc giả đỏ chói có thể làm mù mắt một con chó.

Tạo hình này chính xác đã đi ngược với quan điểm thẩm mỹ của Thẩm công tử.

Tôi lè lưỡi, cười xòa. “Mặc thế này để quay phim thôi mà!”

“Quay xong thì về nhanh, buổi tối mẹ muốn gặp em.”

Cái gì? Tôi kinh hãi. Trước kia, tôi vẫn thắc mắc một người đàn ông như Thẩm Lâm Kỳ bao nuôi một cô gái thì cần gì phải đưa về nhà ra mắt bố mẹ? Mãi đến khi gặp mẹ của Thẩm Lâm Kỳ, tôi mới vỡ lẽ vì sao.

Anna Bùi hoàn toàn không giống những phu nhân nhà giàu trong phim ảnh, khác biệt đến nỗi khiến người ta phát điên.

Ai có thể tưởng tượng được một người phụ nữ gần năm mươi tuổi mà suốt ngày mặc váy công chúa màu hồng? Nhà cửa cũng được trang hoàng chẳng khác nào một tòa lâu đài, thậm chí con chó nuôi trong nhà cũng đeo nơ ren.