Đen trắng 13.2

Sau đó, chỉ thấy mông của Tô Tiểu Miêu bật tung lên, ôm chặt lấy Đường Kình hét vang thất thanh: “Ông… đây… thắng… rồi!”

Đường Kình cũng vô cùng kinh ngạc, ôm chầm lấy cô, nói: “Ừm, em quả thực đã thắng rồi.”

Thiệu Kỳ Hiên chăm chú nhìn lên bàn chơi, rồi lại quay sang nhìn Đường Dịch, cuối cùng liếc nhìn Tiểu Miêu, thốt lên một câu giống hệt câu nói của Đường Kình: “Tiểu Miêu thắng rồi.”

Kỷ Dĩ Ninh vô cùng kinh ngạc trước những tiếng kêu của họ, cô mở mắt nhìn về phía bàn chơi.

Quân bài phía dưới cùng, đâu thấy bóng dáng của quân Át cơ.

Trên bàn là một quân K tép im lìm nằm đó, tuyên bố rằng Đường Dịch đã thua cuộc.

 

Kỷ Dĩ Ninh kinh ngạc, quay người nhìn về phía anh: “Ban nãy rõ ràng anh…” Cô rõ ràng là đã nhìn thấy trong tay anh sở hữu quân Át cơ, quân bài quyết định phần thắng thua mà.

“Ban nãy sao cơ?” Đường Dịch làm ra vẻ như hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì, vuốt ve khuôn mặt cô, cười: “Chết thật, làm thế nào bây giờ, anh thua rồi.”

Tô Tiểu Miêu sướng tới phát cuồng, chỉ tay về phía Đường Dịch cười lớn: “Có gan đánh cược thì phải chịu thua đi!” Âm thanh hưởng ứng đồng loạt vang lên.

Đường Dịch mỉm cười, không nói gì.

Anh bỗng nhiên nhìn Kỷ Dĩ Ninh, đưa tay luồn sâu vào mái tóc cô, từng chút, từng chút một, động tác mang theo một sự ám thị không rõ ràng.

Kỷ Dĩ Ninh bị anh vuốt ve đến nỗi toàn thân run rẩy: “Anh… anh muốn làm gì vậy?”

Đường Dịch hỏi một cách tùy hứng: “Em biết khiêu vũ chứ?”

“Biết một chút, ví dụ như điệu Waltz.”

Đường Dịch mỉm cười day day huyệt thái dương. Anh đã đoán đúng, thứ mà cô biết, quả nhiên là một loạt những quy tắc cần thiết của một thiên kim tiểu thư, những thứ khác, e rằng ngay cả xem cô cũng chưa từng xem qua.

Kỷ Dĩ Ninh nhìn biểu hiện của anh, bỗng nhiên có một dự cảm không lành. Đường Dịch, cùng người nhà, bạn bè của anh, so với con người cô trước đây, hoàn toàn không cùng một thế giới, vì vậy, tạm thời cô vẫn có cảm giác e sợ với họ. Kỷ Dĩ Ninh bắt đầu có chút lo sợ, không kìm nén được ý muốn rút lui. “Em đi đọc sách đây, quyển sách ban nãy em còn chưa đọc xong…”

Đường Dịch bỗng nhiên nắm chặt bàn tay phải của cô.

“Nhảy một điệu rồi hãy đi.”

Kỷ Dĩ Ninh muốn từ chối: “Em… em không có sở trường về những thứ đó.”

Đường Dịch bỗng nhiên mỉm cười dịu dàng, dưới ánh nhìn chăm chú của cô, anh chậm rãi đưa tay lên, cởi ba khuy áo bằng thủy tinh phía trên cùng của áo sơ mi. Cô nhìn ngón tay anh lướt qua lớp da trong làn áo sơ mi, từng chiếc khuy áo bằng thủy tinh được ngón tay cong cong của anh cởi tung, sau đó, anh cởi cúc áo ở cổ tay, xắn lên ngang bắp tay, động tác đầy mê hoặc, rung động lòng người. Kỷ Dĩ Ninh nhìn người đàn ông trước mặt trong dáng vẻ này, chỉ cảm thấy ngay cả nhịp tim cũng trở nên không bình thường nữa rồi, từng chút, từng chút một khiến cô bối rối không biết phải làm sao.

Anh khiến cô ghi nhớ thật kỹ người đàn ông trước mắt này, không phải ai khác, mà là Đường Dịch.

Nét nho nhã được trút bỏ, sự gợi cảm lại quay về.

“Nhảy với anh một điệu.”

Vừa dứt lời, Đường Dịch bỗng nhiên bế bổng Kỷ Dĩ Ninh lên, bất chấp sự kinh ngạc của cô, tiến về phía trung tâm sàn nhảy, xung quanh, ngoài Tô Tiểu Miêu và một vài người biết rõ sự tình ra, những người khác đều không hiểu rõ nguyên do, bất giác ồn ào, bàn tán sôi nổi.

Thái độ của đám người quen thân với Đường Dịch rất khác nhau.

Thiệu Kỳ Hiên xoa cằm, hiểu ra, “Đường Dịch… muốn nhảy điệu đó ư?”

Tô Tiểu Miêu cười hì hì: “Đương nhiên rồi, nếu không, việc em liều mạng chơi với anh ấy chẳng phải là đã chịu thiệt sao?!”

Thiệu Kỳ Hiên nói một cách đầy hiếu kỳ: “Trước đây, trong quán bar hay trong hộp đêm, Đường Dịch chỉ cần đứng giữa sàn nhảy, ngẫu hứng nhún nhảy vài nhịp, các cô gái phía dưới ai nấy đều bị hút hồn đoạt vía. Ôi, anh nghĩ, đám con gái các em thật sự thích chút tài lẻ đó của cậu ấy đến vậy sao?”

Tiểu thư Tô Tiểu Miêu của chúng ta quả đúng là một cô gái ngoan ngoãn thành thực, vừa chuyển động vừa gật đầu: “Ôi chao, mỹ nam mà, ai lại không thích ngắm chứ, cái đó gọi là hứng thú thẩm mỹ, hiểu không?”

Đường Kình bỗng cảm thấy không thoải mái.

Mặc dù biết rõ Tô Tiểu Miêu chỉ nói chơi thôi, cô ấy đôi khi cũng chẳng buồn để ý xem mình đang nói gì, nhưng, chỉ cần người chồng nghe thấy vợ của mình công khai bày tỏ sự thích thú với người đàn ông đẹp trai hào hoa khác, cho dù cô ấy nói thật hay nói đùa, thì ai cũng có phản ứng giống Đường Kình.

Tô Tiểu Miêu là một người vô cùng nhanh nhạy, vội vàng xoa dịu Đường Kình, ôm chầm lấy cổ anh, cả người cô nằm rạp lên lưng anh, cắn vào tai anh, mỉm cười thì thầm: “Tuy nhiên, dù có đẹp đến mấy cũng không bằng Đường Kình của em.”

“…”

Ai muốn so sánh điều này với người đàn ông khác cơ chứ!

Đường Kình lập tức bật cười, gí tay vào trán cô: “Cảm ơn lời khẳng định nhé!”

“Hì hì, đừng khách sáo!” Lại đã đón nhận rồi. Quả nhiên, về độ dày của da mặt, không ai có thể sánh được với Tô Tiểu Miêu. Đường Kình nhìn điệu bộ che miệng cười vụng trộm khi thấy anh tỏ ra ghen tức của cô, không kìm nén được, giữ chặt phía sau gáy cô, ban cho cô một nụ hôn mang tính
trừng phạt.

Chính vào lúc đám đông đang xúi giục, cười nói, Đường Dịch bế Kỷ Dĩ Ninh tiến vào giữa sàn nhảy, búng tay ra lệnh cho người phụ trách âm nhạc tại hiện trường.

“Latin.”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng reo hò đinh tai nhức óc.

Một Kỷ Dĩ Ninh luôn dịu dàng ngoan ngoãn, sao có thể quen với trường hợp này, cô rất hoảng sợ, khẽ run rẩy: “Đường Dịch.”

Đường Dịch dịu dàng ôm cô từ phía sau, khẽ khàng nói: “Em đã từng hỏi anh, con người thật của anh như thế nào. Giờ đây, anh sẽ cho em chứng kiến một chút…”

“Ầm!” Một tiếng động hệt như bom nổ, âm thanh mạnh mẽ chát chúa bao trùm cả căn phòng.

“Kỷ Dĩ Ninh.” Gọi tên cô, người đàn ông uốn cong môi dưới, tư thế đầy lôi cuốn, thể hiện điệu mời chào đầy mê hoặc với cô: “Chào mừng em đã đến với thế giới của anh.”

 

Đen trắng 13.1

Chương 13

Có một điểm mà Kỷ Dĩ Ninh đáng được biểu dương, đó là không bám riết lấy người khác, chỉ cần đưa cô một quyển sách, cô có thể yên lặng suốt cả ngày.

Đường Dịch đã từng đưa cô đến tham dự một bữa tiệc nhỏ, nhưng chiếc váy dạ hội hở lưng hôm đó của Kỷ Dĩ Ninh không biết đã chạm phải sợi dây thần kinh nào của Dịch thiếu gia, giữa đường anh lại thay đổi ý định, không cho phép cô tham dự nữa. Anh thuê một phòng trong khách sạn, bảo cô ở đó đợi anh, còn nổi hứng không cho phép cô được ngủ. Kết quả là đến bốn giờ sáng, khi Đường Dịch quay lại, phát hiện ra Kỷ Dĩ Ninh vẫn một mình ngồi đợi anh suốt sáu tiếng đồng hồ, cả đêm ngồi đọc cuốn Tân Hoa tự điển trên tay.

Tối nay, Kỷ Dĩ Ninh cũng cầm một quyển sách lên đọc như vậy.

Hãy xem tiêu đề của cuốn sách nhé: Hệ thống của xã hội. Lại xem tên tác giả: Paul-Henri Thiry Nam tước D’Holbach.

Chính vào lúc Kỷ Dĩ Ninh đang cúi đầu đọc hết trang thứ 102, giơ tay chuẩn bị lật sang trang tiếp theo, bỗng nhiên một bóng đen to lớn trước mặt ôm trọn lấy người cô.

Cô ngẩng đầu lên theo bản năng.

Còn chưa kịp nhìn rõ, cô không kịp đề phòng, đã bị người ta vòng tay ôm ngang eo.

“… Ơ?”

Quyển sách rơi từ trên tay xuống đất, Kỷ Dĩ Ninh bối rối níu cánh tay của người mới đến. Chiếc áo sơ mi bằng chất liệu thượng hạng, mang đậm nét đặc trưng của Đường Dịch.

“Lại đây với anh.”

Một giọng điệu không cho phép người ta phản kháng.

“Thôi…” Cô có chút áy náy: “Em không hiểu mấy thứ đó, qua đấy cũng chỉ làm anh mất hứng mà thôi.”

Kiểu từ chối này căn bản là không có tác dụng đối với một người luôn coi chủ ý của mình là quyết sách như Đường Dịch.

Anh ôm cô, quay người bước đi.

“Mất hứng hay không mất hứng, anh đã nói là được.”

Khi Đường Dịch ôm Kỷ Dĩ Ninh đi tới, phía Tô Tiểu Miêu dường như đang muốn sôi trào. Ban nãy Đường Dịch đã sát hại cô liền hai ván, sát hại đến nỗi hai mắt của Tiểu Miêu đỏ như mắt thỏ.

Mặc kệ những ánh mắt đỏ rực xung quanh, Đường Dịch vẫn tỏ thái độ như đang đùa mà không phải đùa, không buồn để ý tới những câu hiệu triệu của Tiểu Miêu, uể oải kéo Kỷ Dĩ Ninh ngồi lên đùi mình.

Một giây sau, Đường Dịch cầm lấy một quân Át cơ đặt vào lòng bàn tay của Kỷ Dĩ Ninh, ngón tay vẽ một vòng tròn trong lòng bàn tay cô, động tác như trêu chọc.

“Chơi giúp anh hai ván.”

Câu nói ấy vừa thốt ra, thái độ của mọi người có mặt tại đó rất khác nhau.

Tô Tiểu Miêu thì kinh ngạc mừng rỡ, Đường Kình thì trầm ngâm suy nghĩ, còn những người khác lại tương đối hiếu kỳ.

Kỷ Dĩ Ninh trợn tròn mắt, “Anh biết là em không biết chơi mà.”

Đường Dịch vờ như không nghe thấy, ghé sát vào môi cô, cười nói: “Anh sẽ dạy em.”

“Không được, không được đâu.” Kỷ Dĩ Ninh không hy vọng Đường Dịch sẽ buông tha cho cô, vậy là cô quay người sang nói với Tiểu Miêu: “Chị thật sự chưa từng chơi bao giờ.”

Tiểu Miêu thấy hiếu kỳ: “Vậy hồi còn đi học, chị chơi cái gì?” Nhớ lại hồi cô còn học đại học, thức thâu đêm chơi trò Địa chủ là chuyện bình thường mà.

Kỷ Dĩ Ninh không nói gì.

Tiểu Miêu càng hiếu kỳ: “Nói đi, nói đi, chị lớn bằng ngần này rồi còn không biết chơi bài, không biết chơi thì chơi những trò gì chứ?”

Trong tình huống bức cung, Kỷ Dĩ Ninh không thể không cúi đầu khai nhận.

“Đọc một vài quyển sách triết học và vẽ tranh…”

Tiểu Miêu, Đường Kình, Đường Dịch, Kỳ Hiên: “…”

Tiểu Miêu ôm chầm lấy eo của Đường Kình, đau khổ nói: “Đường Kình, em có lỗi với anh, Đường Dịch đã lấy được một thục nữ, còn anh lại lấy được một lưu manh.”

Đường Kình, Dĩ Ninh, Đường Dịch, Kỳ Hiên: “…”

 

Thay người khác, thắng thua thật khó dự liệu.

Cho dù có Đường Dịch ở bên cạnh hỗ trợ, một người như tờ giấy trắng – Kỷ Dĩ Ninh không thể là đối thủ của Tô Tiểu Miêu, người cứ một vài ngày lại lượn qua các sòng bạc một lần.

Hai đều, hòa.

Không biết sợi dây thần kinh nào của Tô Tiểu Miêu đã bị kích động, cô chống nạnh cười ha hả. Cô càng cười, Kỷ Dĩ Ninh càng cảm thấy bản thân mình vô dụng, một người da mặt vốn mỏng, không cần nghĩ cũng biết tâm trạng của cô lúc này như thế nào.

Đường Kình véo một cái vào eo của cô, khe khẽ cảnh cáo: “Em vừa phải một chút cho anh.” Cô nàng này đã bị Đường Dịch áp bức lâu rồi, không bắt nạt được Đường Dịch thì quay sang bắt nạt vợ của anh, một kiểu mềm nắn rắn buông điển hình. Cô cũng không thử nghĩ xem Đường Dịch là người như thế nào, con người Đường Dịch này có thù ắt phải báo thù, chọc giận anh rồi sau này chắc chắn sẽ gặp hạn.

Tô Tiểu Miêu đang trong lúc hưng phấn, đâu để lọt tai những lời nói đó, cứ luôn miệng hét lên đòi truy sát ván đấu cuối cùng.

Đường Dịch không nói gì, ung dung chơi một quân bài trong tay, không thể nhận ra trong lòng anh đang nghĩ gì, bình thản lấy bài, thần thái thoải mái tiếp nhận ván bài cuối cùng.

Người hầu bài quay mặt về phía Đường Dịch, kính cẩn nói: “Nhà cái, mời lật bài.”

Đường Dịch không nhúc nhích, đầu ngón tay khẽ nâng một góc quân bài lên, nhưng không hề lật. Ngón tay thon dài của Đường Dịch gõ gõ lên mặt bàn, ánh mắt bình thản.

Kỷ Dĩ Ninh – người đang ngồi trên đùi anh đã nhắm mắt lại.

Ở vị trí của cô, có thể nhìn một cách rất rõ ràng các quân bài của anh. Trong tay anh có quân Át cơ cuối cùng, là vốn liếng quyết định ván bài đó thắng hay thua.

Kỷ Dĩ Ninh cúi đầu.

Anh ra tay là thắng, khi cô chơi lại thua một cách khác thường.

Kỷ Dĩ Ninh lúc này rõ hơn bao giờ hết, cô không thuộc về thế giới của anh.

Những thứ anh biết, cô đều không hiểu, vậy là cô bỗng nhiên nhận ra, hóa ra anh và cô cách nhau xa như vậy.

Đường Dịch khẽ ngước mắt lên, liếc nhìn, khuôn mặt nhìn nghiêng tĩnh lặng như nước của Kỷ Dĩ Ninh có chút dấu tích của sự bi thương vừa lướt qua.

Phía bên kia, Tô Tiểu Miêu đập bàn hò hét: “Thời gian chính là sinh mệnh! Lật bài, lật bài đi!”

Đường Dịch chớp mắt một cái, một thần sắc không rõ ràng sáng lên trong mắt anh, lật ngón tay, lộ rõ quân bài cuối cùng.

Một khoảng lặng.

Đen trắng 12.2

Nếu như người chơi không phải là vợ yêu của anh, anh đã không buồn xem kiểu cờ bạc không chút hồi hộp này.

Anh quá hiểu Đường Dịch. Đừng hy vọng con người này sẽ nhường nhịn, cũng đừng hy vọng con người này sẽ có trái tim của một anh hùng biết thương hoa tiếc ngọc đối với vợ của Đường Kình. Cho dù Tô Tiểu Miêu giờ đây là một thiếu nữ độc thân, với tính cách lạnh lùng khi đối xử với phụ nữ từ trước tới nay của Đường Dịch, anh tuyệt đối cũng sẽ không nể tình, đừng nói đến chuyện giờ đây Tô Tiểu Miêu đã là người của Đường Kình, Đường Dịch càng không thể nương tay.

Đường Kình không phải là một kẻ ngốc, ngay từ đầu đã nhìn ra mục đích cuối cùng của con người đen tối kia là muốn nhắm tới bản thân mình, anh dường như đã có thể tưởng tượng ra anh chàng kia sau khi thắng sẽ nói rằng: “Ừm? Không muốn thực hiện lời hứa ư? Thế này nhé, đương nhiên cũng không phải là không có cách, để xem Đường Kình cậu có bao nhiêu thành ý đây…”

Đường Kình có chút đau lòng.

Tô Tiểu Miêu không có tài năng gì khác, tài năng tiêu tiền giúp anh thì đúng là càng ngày càng phát triển…

Đúng như dự liệu, đồng chí Tô Tiểu Miêu đã thua liền hai ván.

Chuẩn bị tới ván thứ ba.

Tiểu Miêu nhoài người ra bàn, bỗng nhiên “ơ”một tiếng, ngẩng đầu lên hỏi: “Ninh Ninh đâu rồi?”

Một câu nói khiến Đường Dịch hỏi phân tâm.

“Cô ấy mệt rồi.” Anh lạnh lùng giải thích: “Cô ấy đang đọc sách trong phòng khách.”

Tiểu Miêu kéo dài giọng: “Ồ…”

Vô cớ lại khiến Đường Dịch cảm thấy không thoải mái trong lòng.

Ban nãy, ăn cơm tối xong, Kỷ Dĩ Ninh thu dọn một chút, liền khẽ thì thầm với anh: “Em qua bên kia nghỉ ngơi một lát”, anh gật đầu, không nghĩ ngợi quá nhiều, đưa cô đến ngồi xuống sofa, đắp một tấm chăn lông lên người cô rồi để cô ngồi một mình.

Sự rút lui của cô cứ lặng lẽ cho tới tận bây giờ, tồn tại một cách tĩnh lặng, dường như cố ý muốn người ta quên cô đi.

Đường Dịch kín đáo đưa mắt nhìn về phía đó.

Anh chỉ nhìn thấy bóng dáng Kỷ Dĩ Ninh đang lật giở những trang sách. Cô ngồi quay lưng về phía anh. Người từng học môn tâm lý học sẽ biết rằng, tư thế này ẩn chứa một tâm thế né tránh chủ quan.

Một cảm giác thương xót của người đàn ông bỗng nhiên nhen nhóm trong đêm khuya, khiến anh không thể chống lại được.

Ánh mắt của Đường Dịch dần dần sâu lắng, ban nãy anh đã không nhận ra, cô đang cố tình lảng tránh anh…

“Chị ấy cố ý đấy…”

Một giọng nói dèn dẹt bỗng nhiên vang lên.

Chỉ thấy hai bàn tay của Tiểu Miêu chụm lại thành hình một chiếc loa nhỏ, che ở trước miệng, khẽ khàng nói với anh: “Ban nãy khi ở trong bếp, Ninh Ninh nói với em rằng, chị ấy biết anh không thích đưa chị ấy đến những nơi đông người, vì vậy chị ấy sẽ tự động né tránh.”

Đường Dịch chớp mắt một cái, ánh mắt hiện rõ một thần sắc với hàm ý không rõ ràng.

“Chị ấy còn nói…” Tiểu Miêu tiếp tục nói với Đường Dịch qua chiếc loa nhỏ được làm bằng hai bàn tay: “Chị ấy biết anh không muốn thừa nhận chị ấy trước đám đông, cũng biết anh không thích chị ấy cứ giữ mãi thân phận bà Đường không chịu buông ra, nên chị ấy sẽ tác thành cho anh, sẽ không phản đối lại quyết định của anh.”

Cô ấy biết lặng lẽ rút lui trong đám đông ồn ào, tránh xa tầm mắt của đám đông, rời xa vị trí bên cạnh anh, sau đó một mình tưởng nhớ và đau lòng ở nơi mà anh không nhìn thấy.

Có một chuyện, không biết ai có thể hiểu được? Yêu thích một người, khi thực sự yêu thích đến một mức độ nào đó, sẽ không thể nói ra được và cũng không thể nói rõ ràng được.

Ai bảo người mà cô đem lòng yêu thương lại chính là Đường Dịch, chắc chắn sẽ phải chịu tổn thương về mặt tình cảm.

Hơn nữa, người phải chịu tổn thương đó, thường sẽ phải từ bỏ nhiều hơn, cũng rút lui nhiều hơn, giống như Kỷ Dĩ Ninh, từ khi ở bên Đường Dịch, đã đánh mất ý định phản kháng rồi.

 

Đen trắng 12.1

Chương 12

Tô Tiểu Miêu vừa dứt lời, khoan không nói tới phản ứng của Đường Dịch như thế nào, riêng Đường Kình ở bên cạnh thì thật sự sa sầm nét mặt.

Túm lấy cổ áo phía sau của cô như túm một chú gà, Đường Kình chăm chú nhìn cô, khuôn mặt không chút biểu cảm.

“Tô Tiểu Miêu, em lại trốn tới sòng bạc để chơi đấy à?!”

Đối với Đường Kình, ỷ thế người khác một cách hợp thời mới là thượng sách!

“Ai, ai tới sòng bạc chơi chứ!” Kiên quyết với thái độ dù đánh chết cũng không chịu thừa nhận, cô oán giận liếc nhìn anh: “Người ta trước khi lấy anh vốn là một cô gái xinh đẹp luôn giữ tròn bổn phận đấy nhé.”

Khoan đã, trọng tâm không phải là điều đó chứ nhỉ…?

Nhưng hễ nhắc tới những mẹo vặt của Tô Tiểu Miêu, đầu óc của Đường Kình cũng bắt đầu rối loạn, không còn nắm vững được trọng tâm câu chuyện nữa: “Vậy sau khi lấy anh rồi thì sao?”

“Hì, tối nào em chẳng được anh kiểm tra một lượt, anh không biết sao?”

“…”

Đường Kình nhất thời không biết nói gì nữa. Cô thỏ con láu lỉnh này, về mặt giảo hoạt thì không ai bằng.

“Tóm lại, trước đây anh đã từng nói em không được phép tới sòng bạc.” Đường Kình rầu rĩ, anh cũng biết rất ít người có thể quản lý được con người của Tô Tiểu Miêu, nhưng nếu anh không quản nữa, cô ấy sẽ thật sự chẳng coi trời đất ra gì: “Em nghe cho rõ đây, cho dù Đường Dịch nhường em, em cũng không thắng nổi anh ấy đâu.”

“Yên tâm đi, yên tâm đi.” Tô Tiểu Miêu xua xua tay, giơ tấm séc còn để trống lên: “Chỉ chơi một lần này trong ngày hôm nay thôi, ăn Tết vui vẻ mà, sau này nhất định không chơi nữa, tuyệt đối không chơi!”

“Thế nào hả, anh Dịch?”

Thuyết phục được Đường Kình, điệu bộ đắc ý cáo mượn oai hùm của Tô Tiểu Miêu lại được khôi phục. Nhưng Đường Dịch không dễ đối phó như Đường Kình, cô phải tập trung hỏa lực mới được.

Đường Dịch dường như không cần phải động não suy nghĩ, xòe tay ra, giọng nói uể oải: “Được.”

Tô Tiểu Miêu lập tức trở nên vui sướng: “Không được hối hận đâu đấy!”

Đường Dịch bật cười.

Cho dù cô ấy có giở hết công phu của một chú mèo ba chân, cho dù Đường Kình có lòng ngấm ngầm giúp đỡ cô, thì cô cũng không phải là đối thủ của anh.

Đường Dịch chơi với cô như chơi với một đứa trẻ nhỏ: “Bắt đầu đi, quy tắc cuộc chơi.”

Tiểu Miêu hắng giọng, bắt đầu nói về quy tắc.

“Hôm nay sẽ chơi Chemin de fer, Baccarat[1], chơi năm ván, thắng ba ván sẽ về nhất, nhà cái được quyết định bằng cách rút thăm, có vấn đề gì không?”

“Không…” Một giọng nói vô cùng uể oải.

Với chút trình độ này của cô, Đường Dịch căn bản không cần phải động não suy nghĩ.

Thiệu Kỳ Hiên ghé sát vào tai Đường Dịch, thì thầm một cách đầy hiếu kỳ: “Hôm nay tính kiên nhẫn của cậu tốt nhỉ?”

“Ừm.” Dịch thiếu gia của chúng ta uể oải trả lời: “Ba ván là hạ gục cô ấy. Nhảy Latin chứ, để xem Đường Kình đã giúp cô ấy thu dọn cái đống thối nát đó như thế nào.”

“…” Thiệu Kỳ Hiên lặng lẽ nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh, dường như đã nhìn thấy toàn bộ tâm hồn đen tối của anh: “Sao lại có kiểu anh trai như cậu nhỉ, vô cùng hứng thú nhìn em trai và em dâu thân mật trước mặt mọi người.”

Đường Dịch quay đầu lại, ánh mắt lộ rõ vẻ đùa giỡn, “Cậu có cảm thấy Đường Kình giống kiểu người có thể thân mật với người khác ngay trước mặt mọi người không?”

“Tuyệt đối… không giống.”

“Vậy là đúng rồi.” Đường Dịch xoa xoa cằm, câu nói thể hiện rõ ý đồ đen tối: “Cuối cùng Đường Kình nhất định sẽ đem tiền ra để giải quyết, sao có thể bỏ qua cơ hội đày đọa Đường Kình được.”

Thiệu Kỳ Hiên: “…”

Vậy là, cuộc chơi bắt đầu.

Nhìn thấy đồng chí Tô Tiểu Miêu cứ anh dũng mà hy sinh một cách lẫm liệt, Đường Kình đưa tay lên ôm trán, không thể tiếp tục theo dõi được nữa…


[1] Baccarat: Được coi là một cách đánh bài đầy trí tuệ và tinh tế, ngay từ khi ra đời, Baccarat đã được mặc định như một trò chơi đặc quyền của giới thượng lưu. Ở thế kỷ XIX, thậm chí các sòng bài còn đặt những phòng riêng biệt cho người chơi môn đánh bài này. Với giới thượng lưu của châu Âu, nếu thường xuyên đánh bài Baccarat thì có thể được hiểu là người giàu và nổi tiếng. Chemin de fer là một trong hai hệ thống chơi bài Baccarat.

 

Đen trắng 11.2

 

Khi Đường Dịch và Kỷ Dĩ Ninh về đến nhà Đường Kình, đám bạn đi cùng Thiệu Kỳ Hiên cũng đều đã tới. Tô Tiểu Miêu là người yêu thích sự náo nhiệt, khoa trương và thực tế luôn song hành, chỉ cần gọi vài cuộc điện thoại, một đám các cô gái, chàng trai đều được cô gọi tới hết cả.

Vậy là, bữa tối hôm đó được tổ chức một cách rầm rộ, ồn ào náo nhiệt.

Nơi nào có Tô Tiểu Miêu, nơi đó luôn không thiếu đề tài, cô thậm chí còn tận dụng lúc đám đàn ông nâng ly trò chuyện, một mình truyền thụ cho Kỷ Dĩ Ninh vài mẹo vặt, điệu bộ giống như một “thiếu phụ chuyên nghiệp thành công” vậy.

“Ninh Ninh, có phải chị rất sợ mỗi khi nhìn thấy anh Đường Dịch không?”

Kỷ Dĩ Ninh sững người lại, ngượng nghịu gật đầu: “Có một chút…”

Tiểu Miêu vỗ vào vai cô, điệu bộ như một giang hồ nhi nữ: “Ôi chao, anh Dịch chỉ là một con hổ giấy! Chủ tịch Mao đã từng dạy rằng, con nào xông tới đánh luôn con đó, hai con cùng đến thì giơ hai nắm tay cùng đánh một lúc, không phải sợ đâu.”

Này này, tùy tiện phỉ báng danh ngôn của chủ tịch là phạm pháp đấy nhé…

Kỷ Dĩ Ninh cúi đầu, “Lúc anh ấy tức giận, chị không biết phải làm như thế nào.” Giống như lần đó của hai năm về trước, anh nổi giận, suýt nữa đã hại chết cô.

“Điều này ư? Dễ thôi!” Tiểu Miêu tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Chị chỉ cần nhớ rằng, khi anh ấy giáo huấn chị, chị nhất định không được cãi lại, chỉ cần tỏ vẻ rất đau khổ là được, bao nhiêu năm qua em đã ứng phó với Đường Kình như vậy, trăm trận trăm thắng.”

Kỷ Dĩ Ninh: “…”

“Điều quan trọng ở đây là da mặt phải dày một chút!” Tiểu Miêu tỏ vẻ dạy bảo cặn kẽ: “Da mặt phải dày, chị hiểu chứ?”

Kỷ Dĩ Ninh: “…”

Tô Tiểu Miêu: “…”

Thôi được, cứ nhìn biểu hiện lơ mơ này của Kỷ Dĩ Ninh là biết ngay đó là người không hiểu rõ lý lẽ.

Kỷ Dĩ Ninh cúi xuống, không kìm nén được lòng ngưỡng mộ Tiểu Miêu. Đường Kình rất dung túng cô ấy, vì vậy mới để mặc cô tự ý hành động như vậy chăng? Trên thế gian này, để làm một con người vui vẻ hay không, quả đúng là gian truân, không phải tất cả mọi người đều có thể học được.

“Cảm ơn em, Tiểu Miêu.” Cho dù biện pháp của cô ấy hoàn toàn vô dụng đối với cô, cô vẫn rất yêu mến cô ấy: “Cảm ơn em đã ở bên chị, đáng tiếc là…”

Ngay cả tâm hồn thật của Đường Dịch, cô còn không hiểu.

Anh chưa bao giờ nói lời yêu thương, những câu nói với cô cũng rất ít, nhưng thi thoảng nói những lời tình cảm thì lại vô cùng ngọt ngào, khiến người ta hoàn toàn đắm chìm vào đó.

Anh làm chủ cô, chiếm hữu cô, nhưng chưa từng đưa cô xuất hiện trước mặt đám đông, che giấu cô, làm cô tan biến, chẳng phải thế sao, đó cũng được coi là ý tứ không muốn công khai thừa nhận cô chứ nhỉ…?

Anh cho cô thân phận bà Đường, nhưng lại không cho cô một nguyên nhân, một cuộc sống phong phú. Nếu không phải là cô đã sớm quen với việc phục tùng vận mệnh, tự tìm niềm vui trong trạng thái cô đơn, e rằng sớm đã mất đi lòng tin vào sự tồn tại rồi.

Nhưng giờ nghĩ lại, cô càng do dự. Tại sao lại muốn tìm kiếm niềm vui chứ? Cô cứ tìm kiếm như vậy, thứ tìm thấy được là sự lôi cuốn duy nhất, đó chính là tình cảm đối với anh. Thật tồi tệ, ánh sáng duy nhất trong cuộc đời, lại là nảy sinh tình cảm với anh.

Còn anh lại ẩn giấu một cách thật sâu kín, khiến người ta không biết phải làm thế nào.

Hy Lạp cổ đại có nữ thần tình yêu và sắc đẹp Aphrodite của thành Troy, từ trên cao nhìn xuống, vô cùng tuyệt mỹ; Đường Dịch đối với Kỷ Dĩ Ninh, sao lại không như vậy được?! Thế nên, tình cảm của cô dành cho anh lại biến thành con thiêu thân tự lao mình vào ngọn lửa.

Tô Tiểu Miêu đã hiểu rồi.

Cô dường như đã bị rung động bởi Kỷ Dĩ Ninh. Một cô gái ngoan hiền như vậy, cam chịu, sống một cách nhẫn nhịn như thế cũng không phải dễ.

Tô Tiểu Miêu thầm nghĩ: Nếu Đường Kình dám đối xử với cô như vậy, bản thân cô nhất định sẽ tạo phản đánh chết anh ấy nhỉ…?

Tư duy một chút, tư tưởng tà đạo lại được dịp trỗi dậy.

Cả nhóm người cùng ăn tối, Tô Tiểu Miêu nhất định không chịu bỏ qua cho Đường Dịch, quyết tâm muốn đánh bại anh trong suốt buổi tối đó. Còn nhớ, vào một buổi tối nào đó của mấy năm trước, Tô Tiểu Miêu giấu Đường Kình, lén đến một sòng bạc để chơi. Trên chiếu bạc, cô đã bị Đường Dịch truy sát đến nỗi khuynh gia bại sản, nghèo đến độ suýt nữa thì phải đến cửa hàng tạp hóa làm tạp vụ. Lần đó, cô đã khiến Đường Kình vô cùng tức giận. Hồi đó, Tô Tiểu Miêu còn trẻ, chưa hiểu chuyện, bị mê hoặc bởi vẻ ngoài hào hoa của Đường Dịch, cứ nghĩ rằng anh là một người đàn ông đơn giản, vậy nên mới bị thua một cách thảm hại.

Đây mới là sự thật: tính hiếu kỳ đã hại chết một chú mèo.

Đường Dịch tươi cười hất cằm: “Muốn chơi với anh cũng được thôi, xem em có bản lĩnh đưa ra được một mức giá khiến anh cảm thấy hứng thú hay không.”

Tô Tiểu Miêu mỉm cười giảo hoạt: “Dùng tiền thì chẳng có ý nghĩa gì cả, thẻ số của chúng ta hôm nay không dùng tiền.”

Đường Dịch cảm thấy thích thú: “Nói đi, hôm nay em định chơi gì?” Giơ tay gõ gõ lên bàn nhắc nhở cô: “Em không thắng nổi anh đâu, vì vậy anh sẽ không hứng thú với tiền đặt cửa thông thường đâu.”

Tô Tiểu Miêu giơ một ngón tay lên, nhếch miệng cười một cách không mấy tốt đẹp.

“Quy tắc cũ mà trước đây chúng ta từng chơi.”

Những người đàn ông có mặt ở đó ngay lập tức biến đổi sắc mặt. Anh chàng này rất phóng khoáng, đương nhiên là dám chơi.

Rõ ràng là một phóng viên nổi tiếng có phong cách trong giới truyền thông, ngoài đời, Tô Tiểu Miêu lại mang đậm khí chất của giang hồ nữ nhi, khi nói chuyện rất có khí thế bang phái: “Các vị ở đây đều rất hứng khởi, như vậy là tốt rồi, nếu tôi thua, sẽ cùng với Đường Kình cho quý vị được thấy sự tiến bộ của chúng tôi ngay tại đây, đừng vội cười nhé, mọi người đều biết tôi vô cùng tồi trong kỹ thuật đó mà.”

Đường Kình đưa tay lên ôm trán, đau khổ bổ sung: “Thật sự là vô cùng, vô cùng tồi tệ.” Tô Tiểu Miêu khi khiêu vũ giống hệt một chú ếch xanh, coi vũ trường như một cái đầm, cứ liên tục loạn xạ nhảy tới nhảy lui…

Tô Tiểu Miêu toát mồ hôi, nhưng may mà Tô tiểu thư của chúng ta rất có bản lĩnh, da mặt rất dày, cô ấy chưa từng sợ bị mất mặt, hắng giọng một tiếng, vẫn hiên ngang lẫm liệt nói: “Tết mà, phải vui vẻ chứ. Mọi người đều nể mặt tôi mà tới đây chơi rồi, cũng nên phối hợp một chút chứ.”

Đường Dịch hào phóng gật đầu: “Được.”

Tô Tiểu Miêu cười hì hì: “Hay quá, anh Dịch, vậy nếu anh thua, anh phải chơi giống như lần trước khi chúng ta chơi trong sòng bạc đấy.”

Nhảy một điệu nhảy.

Điều quan trọng nhất là, lần này, anh phải dẫn Kỷ Dĩ Ninh cùng nhảy.