Chuyện tình vượt thời gian 3.8

Tôi vừa nói vừa liếc trộm vẻ mặt của Tả Mạc Phong, từ đầu đến cuối hắn vẫn giữ thái độ hờ hững, chẳng có biểu hiện gì khác cả. Ông trời ơi! Rốt cuộc là hắn ta có tin lời con nói không?

Tôi nói xong liếm liếm môi, cổ họng khát khô, lòng tôi lại càng thấy luống cuống, để cho hắn ta tin, tôi lại nói tiếp: “Anh xem thanh kiếm và bộ trang phục kia, chính là vật kỉ niệm của anh ấy lúc còn làm diễn viên đóng thế!”

Sau khoảng thời gian cháy hết một nén hương, cuối cùng thì Tả Mạc Phong cũng liếc mắt nhìn tôi một cái, bán tin bán nghi hỏi: “Cô không lừa tôi đấy chứ?”

“Tôi thề với Chúa trời, nếu tôi mà nói dối anh, thì tôi sẽ bị Thiên Lôi đánh chết!” Tôi chắp tay, nghiêm túc nói.

Hừm, đến câu thề độc đó tôi cũng thề rồi, xem anh có tin không. Nhưng Thiên Lôi là do Ngọc Hoàng Thượng Đế quản, không phải là Chúa trời! Hi hi!

Cuối cùng Tả Mạc Phong cũng nhìn thẳng vào tôi một lát: “Không cần phải thề độc thế? Tôi cũng đâu có nói là không tin cô!”

Không nói là không tin tôi? Nghĩa là tin rồi. Ha ha, tôi nói rồi mà, trên đời này còn có việc gì mà Lâm Tiểu Ngư tôi không làm được chứ! Tôi ba tuổi đã biết trèo cây, sáu tuổi đi học (cái này hình như ai cũng thế), tám tuổi đi chơi cùng với một lũ bạn ở ngoài đường đến tối muộn mới về nhà. Cứ vinh quang như vậy đến tận bây giờ, chưa gặp việc gì mà không thể xử lí được!

Nhưng, nhìn cái mặt Tả Mạc Phong trông có vẻ tàn bạo như Thiên Lôi, không ngờ là lại dễ bị lừa như vậy! Thật là một thu hoạch bất ngờ! Tóm được điểm yếu này của hắn, sau này đối phó với hắn sẽ dễ hơn nhiều.

“Nhưng cô phải trông chừng anh ta đấy, anh ta không phải là học sinh hay giáo viên của trường này. Cứ đi lại tùy tiện trong trường như vậy sẽ có ảnh hưởng không tốt.” Tả Mạc Phong vừa nói vừa đứng dậy, đi đến trước bàn làm việc thu dọn một số giấy tờ, vừa thu dọn vừa không quên liếc nhìn tôi vài cái. Bỗng tôi thấy nổi da gà, có một dự cảm rất không tốt!

“Để tránh việc như ngày hôm nay xảy ra, ngày mai cô phải đưa anh ta đi. Nếu cô không đồng ý, trường học sẽ gọi điện về cho bố mẹ cô, bảo họ đến đón anh ta.” Hả, bảo bố mẹ tôi đến đón Thượng Quan Cảnh Lăng, làm sao mà có thể chứ? Nếu bị tên ác quỷ Tả Mạc Phong này biết việc tôi lừa hắn, hắn nhất định sẽ bóp chết tôi!

Tôi bỗng thấy rùng mình, cúi đầu xuống tìm một điểm “tiếp đất” cho ánh mắt của tôi để giấu đi tâm trạng đang hoang mang lo lắng trong lòng tôi, bỗng nhiên, dòng chữ to đậm: “Thông báo tuyển huấn luyện viên võ thuật cho đội võ thuật trường Trung học phổ thông Phác Thiện” đập vào mắt tôi một cách kịp thời!

“Nếu tôi bảo anh họ tôi đến ứng tuyển, liệu anh ấy có được đi lại tự do trong trường không?” Mắt tôi sáng lên, nhanh chóng cướp lấy tờ giấy trong tay Tả Mạc Phong, chỉ lên dòng chữ trên đó, tràn đầy hy vọng hỏi hắn ta.

Huấn luyện viên võ thuật, chắc tiền lương mỗi tháng cũng khá hậu hĩnh? Đặc biệt là trường Trung học phổ thông Phác Thiện – ngôi trường đứng số một này, trang thiết bị đứng số một, đội ngũ giáo viên đứng số một, học sinh cũng đứng số một. Vậy thì chắc rằng tiền lương cũng sẽ đứng số một!

Tôi tính nhẩm trong bụng, con mắt nhìn người của tôi quả là rất được. Thượng Quan Cảnh Lăng thực sự là một cổ phiếu đầy tiềm năng, quá tuyệt! Nếu anh ta có thể ứng tuyển được vào vị trí huấn luyện viên dạy võ thuật của trường này thì tôi sẽ trở thành một tiểu thư giàu có rồi còn gì? Ha ha, lúc ấy nhất định ngày nào tôi cũng sẽ được mời ăn đùi gà nướng KFC!

“Nếu anh ta thật sự có tài thì cô có thể bảo anh ta đến ứng tuyển!” Tả Mạc Phong suy nghĩ một lúc rồi tỏ ý đồng tình: “Ngày kia lúc chín giờ sáng, cô đưa anh ta đến văn phòng của Câu lạc bộ võ thuật để phỏng vấn.”

Tả Mạc Phong nói xong liền lấy lại tờ giấy trong tay tôi, bước ra ngoài: “Việc ngày hôm nay coi như xong, tôi sẽ đi giải thích với mọi người. Nhưng tôi cũng hy vọng sẽ không xảy ra việc như thế này nữa. Còn nữa, tốt nhất là cô hãy hoàn thành nhiệm vụ của ngày hôm qua, đừng nghĩ rằng cô đã thoát.”

Hả? Nhiệm vụ ngày hôm qua là gì? Tôi nhanh chóng lục lại một lượt trong đầu, rồi mơ màng nhìn hắn ta.

“Chép mười lần sách toán!”

Ôi… hai mắt tôi nhắm chặt, bò nửa người trên mặt bàn cạnh đó, lẩm bẩm nói: “Tôi ngất rồi, tôi ngất rồi!”

“Cô có thể không chép, vậy thì anh họ cô cũng không đủ tư cách đi phỏng vấn!”

Hả? Gì cơ? Không đủ tư cách đi phỏng vấn? Trò đùa này hơi quá rồi. Tôi lập tức trở lại trạng thái bình thường, mặc cả với Tả Mạc Phong: “Anh có thể tiết lộ cho tôi biết câu hỏi phỏng vấn không?”

Đương nhiên là, câu hỏi này đổi lại một cái nhìn như muốn giết người của Tả Mạc Phong!

Hừm, cái này thì có gì to tát đâu chứ!

Chuyện tình vượt thời gian 3.7

“Anh ấy, anh ấy, anh ấy không phải là bạn trai tôi!” Tôi lí nhí nói.

“Cái gì?” Giọng nói của Tả Mạc Phong bỗng chốc nhỏ đi rất nhiều, tôi không thể không ngẩng lên nhìn hắn ta, cũng không biết có phải là tôi bị ảo giác không, tôi chợt cảm thấy mặt hắn ta dường như có cái gì đó đã tan biến, đột nhiên trở nên mềm mại dịu dàng hơn.

“Không phải là bạn trai cô, tại sao cô lại ôm anh ta?” Mặc dù giọng nói vẫn lạnh lùng, vẻ mặt vẫn lạnh như tiền, nhưng còn đỡ hơn rất nhiều bộ dạng như muốn giết người lúc ban đầu.

“Anh trai cũng không thể ôm sao?” Tâm trạng hắn ta bình tĩnh lại, tôi cũng không còn lắp bắp nữa, thở phào nhẹ nhõm hỏi lại hắn ta.

“Anh trai?” Tả Mạc Phong nheo mắt vẻ nguy hiểm hỏi lại tôi, rồi bỗng nhiên đưa tay ra ấn chặt tôi vào tường, trợn mắt: “Coi tôi là kẻ mù hay thằng ngu hả? Biểu hiện vừa rồi của cô ở khu lớp học có giống hai anh em không? Lâm Tiểu Ngư, tôi cảnh cáo cô, tốt nhất là hãy nói thật cho tôi biết, rốt cuộc anh ta là thế nào?”

Tôi cắn chặt môi không nói được câu gì, trong lòng thầm nghĩ: “Hừm, buồn cười thật, Lâm Tiểu Ngư tôi đây là người bán rẻ bạn bè sao? Cho dù anh có giết tôi, tôi cũng không bán rẻ Thượng Quan Cảnh Lăng đâu.” Nghĩ đến vẻ mặt lo lắng của anh ta lúc nãy, tôi lại thấy mềm lòng, thật là cảm động!

“Không nói phải không?” Hai con mắt của Tả Mạc Phong còn sắc nhọn hơn cả kim châm, cứ nhìn tôi khiến tôi thấy khó chịu vô cùng, chỉ muốn đập đầu mà chết. “Tôi đã điều tra rồi, anh ta đã ở nhà khách của trường ba ngày, hiện tại vẫn nợ tiền phòng đêm qua chưa trả. Sáng nay tôi nhặt được ở trong phòng anh ta một…” Hắn ta quay người mở chiếc tủ bên cạnh, lấy ra một thanh kiếm và một bộ Trường bào màu đen – không cần nhìn thì tôi cũng biết là của Thượng Quan Cảnh Lăng, tôi còn giúp anh ta thu dọn mà.

Cái tên này, tại sao lại tinh ranh như vậy, đến những thứ này mà trong thời gian ngắn ngủi cũng đã bị hắn ta điều tra ra? Mặc dù đây là địa bàn của hắn, nhưng hắn ta cũng không cần phải càn quấy như vậy chứ?

“Tự ý lục lọi đồ của người khác là hành vi xâm phạm quyền riêng tư cá nhân! Tự ý lấy đồ của người khác bị coi là ăn cắp! Lúc học tiểu học anh không được cô giáo dạy như thế à?” Tôi hít một hơi, lạnh lùng nhìn hắn ta. Xem ra không giấu được rồi, chỉ hy vọng cái tên này không độc ác như vậy, có thể giúp tôi và Thượng Quan Cảnh Lăng giữ kín bí mật này. Nhưng, hắn có đáng tin cậy không?

“Cô vẫn không chịu nói sao? Kiếm là một vũ khí nguy hiểm, vậy thì, chuyện này, tôi chỉ còn cách báo cảnh sát…” Tả Mạc Phong vỗ vỗ vai tôi, quay người định cầm điện thoại lên.

Tôi giật mình nhảy cẫng lên ôm chặt lấy tay hắn ta, giọng khẩn cầu: “Đừng… đợi đã, chúng ta thương lượng thêm đã!”

Tả Mạc Phong chậm rãi quay đầu lại, vẻ mặt tỏ rõ sự đắc ý, còn tôi thì như quả cà tím dính sương muối ủ rũ héo quắt. Ôi, cái tên này, nhất định kiếp trước là khắc tinh của tôi!

“Anh hãy hứa với tôi trước, phải giúp chúng tôi giữ kín bí mật nhé!”

“Cái đó còn phải xem cô nói thật bao nhiêu phần trăm, và còn xem tâm trạng của tôi có tốt hay không nữa!” Trên thế gian này vẫn còn có người độc ác hơn hơn cả tôi nữa.

“Nếu nói dối anh thì sẽ thế nào?” Tôi đánh bạo hỏi một câu.

“Cô nói xem? Đương nhiên là đến gặp cảnh sát rồi.” Tả Mạc Phong đầy vẻ ngang ngạnh, thật đáng ghét, chỉ muốn cho anh ta một bạt tai lên cái mặt khôi ngô nhưng đầy nham hiểm đó.

“Thế nhỡ tôi nói sự thật nhưng anh lại không tin thì thế nào?” Tôi chuyển sang vẻ mặt lo lắng.

“Đó là việc của tôi, cô không cần quan tâm!” Tả Mạc Phong khoanh tay trước ngực nhìn tôi.

“Anh!” Tôi thầm chửa rủa hắn ta, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ đáng thương: “Thực ra anh ấy là anh họ tôi. Lúc anh ấy rất nhỏ, bố mẹ anh ấy đã qua đời vì tai nạn. Sau đó người nhà đưa anh ấy đến học võ ở một trường võ thuật. Sau khi học xong anh ấy chuyên đi làm diễn viên đóng thế, nhưng bây giờ cảm thấy làm diễn viên đóng thế rất nguy hiểm, cho nên muốn đến thành phố này tìm một công việc bình thường và ổn định! Nhưng anh ấy đến đây được vài ngày rồi mà vẫn chưa tìm được việc gì, cho nên tôi đành để anh ấy ở trong nhà khách của trường. Anh họ tôi rất đáng thương… tôi không thể bỏ mặc anh ấy được.”

Ha ha… Tôi không cố ý nói dối anh đâu! Tôi chỉ “đặc cách” nói dối anh mà thôi! Nếu tôi mà nói thật với người như anh thì còn khó hơn cả lên trời! Đồng môn Tả Mạc Phong ơi, ngàn lần xin đừng trách tôi nhé, hãy tự kiểm điểm hành vi làm người của anh đi nhé!

Chuyện tình vượt thời gian 3.6

Nhưng thân phận của Thượng Quan Cảnh Lăng không thể lộ ra được! Một khi đã lộ thì sẽ có vô số người đến bắt anh ta!

Lâm Tiểu Ngư, mày là một nữ hiệp ân oán phân minh, chẳng lẽ đúng lúc quan trọng này lại bỏ mặc bạn của mày sao? Vả lại, đối với Thượng Quan Cảnh Lăng mà nói, mày là người đáng tin cậy duy nhất của anh ta trên thế giới này!

Đúng lúc ấy, một giọng nói chói ta của một nữ sinh trong đám đông ấy vang lên khiến tất cả mọi người phải chú ý: “Trời ơi, hội trưởng Mạc Phong đến rồi!”

Trong tích tắc, đám đông kín mít đến mức một giọt nước cũng không lọt qua ấy bắt đầu chuyển động, tôi tranh thủ thời cơ ấy chen đến trước mặt Thượng Quan Cảnh Lăng. Anh ta vừa nhìn thấy tôi liền dang đôi tay chắc nịch ôm lấy tôi, nói nấc lên: “Tiểu Ngư, cô đi đâu vậy? Cả một ngày một đêm hôm qua cô không đến tìm tôi, tôi lo lắng chết mất, cứ nghĩ cô xảy ra chuyện gì…”

Nghe anh ta nói vậy, tôi thấy cay cay mũi, lòng tự trách mắng chính mình không ra gì. Trên thế giới này, anh ta không có người thân, không có bạn bè. Đối với anh ta, tất cả đều lạ lẫm và nguy hiểm, nhất định là anh ta sẽ rất sợ hãi. Nhưng anh ta vẫn bất chấp tất cả để đi tìm tôi! Anh ta tốt với tôi như vậy mà tôi lại ghét bỏ anh ta, thậm chí còn lợi dụng anh ta nữa! Tôi thật đê hèn!

Tôi vô cùng áy náy vỗ vỗ lưng anh ta, an ủi: “Ngốc ạ, không phải là tôi đang bình an vô sự đứng trước mặt anh đây sao? Không sao, không sao, tôi sẽ không bỏ anh đâu, chúng ta là bạn tốt của nhau mà, anh em tốt của nhau!”

“Hử? Anh em tốt?” Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi một cách khó hiểu.

“Nghĩa là huynh đệ tốt ấy mà!” Tôi cười hì hì nói, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, sao xung quanh lại im ắng lạ thường thế nhỉ? Tôi đẩy Thượng Quan Cảnh Lăng ra nhìn xung quanh – Trời ạ, hai chúng tôi bị bao vây ở giữa, tất cả đám đông đều đổ dồn vào hai chúng tôi, ai cũng há hốc miệng nhìn. Chết người nhất là, đang đứng trước mặt chúng tôi là Tả Mạc Phong!

Mặt hắn ta tối sầm, khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt như có hàng ngàn mũi dao, tựa như có thể chạy đến trước mặt tôi và đâm những mũi dao ấy vào ngực tôi bất cứ lúc nào!

Hình như, hình như thân phận của tôi bây giờ là bạn gái của hắn! Đầu tôi cứ ong ong như sắp vỡ tung, tựa như có hàng ngàn hàng vạn con ong đang bay trong đó.

“Cô, cô… đứng lại đó, tất cả mọi người giải tán!” Sau một hồi lâu, cuối cùng Tả Mạc Phong cũng mở miệng, hắn giơ tay ra hiệu cho mấy người trong hội học sinh đứng đằng sau, sau đó quay đầu về phía tôi, nhếch mép cười lạnh lùng và hiểm độc: “Cô, đưa anh ta đến văn phòng làm việc của tôi, vẫn nhớ đường chứ?” Nói xong, hắn liền quay đi, đám đông trước mặt tự động tránh đường cho hắn.

Tôi bỗng rùng mình, kinh hồn bạt vía kéo tay Thượng Quan Cảnh Lăng và nói nhỏ: “Đi theo tôi, lát nữa không được nói gì cả, chỉ nghe tôi nói thôi!”

Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, cuối cùng thì vẫn gật gật đầu.

Chúng tôi đi theo Tả Mạc Phong đến văn phòng của hội trưởng hội sinh viên, sau lưng là những tiếng xì xào bàn tán:

“Thật không ngờ, Lâm Tiểu Ngư lại thủ đoạn thế!”

“Đúng vậy, hành động vừa rồi với hội trưởng bạn cũng nhìn thấy chứ, tim tớ vỡ tan rồi!”

“Lại còn có một người con trai khác, cũng đẹp trai như hội trưởng, mà trông có vẻ như anh ta không biết Lâm Tiểu Ngư là bạn gái của hội trưởng đại nhân!”

“Thật là đê hèn, cô ta lại còn ăn ở hai lòng nữa. Bây giờ thì vỡ lẽ rồi, xem cô ta sẽ làm thế nào!”

Hu hu hu, chỗ nào có kẽ nứt để cho tôi chui xuống với? Họ nói cái gì vậy chứ? Cái gì mà ăn ở hai lòng? Thật đáng ghét, sau này sẽ chẳng còn ai muốn theo đuổi tôi nữa, ai cũng sẽ chửi tôi!

5.

Thế giới này thật nhỏ bé, trong một tiếng
ngắn ngủi, tôi đi một vòng, rồi lại quay trở về cái căn phòng đáng ghét này – văn phòng của hội trưởng hội học sinh. Mặc dù nhìn bề ngoài thì kiểu cách thanh cao như vậy, nhưng nếu được lựa chọn, thì có giết tôi, tôi cũng không muốn bước chân vào đây.

Bên ngoài căn phòng, vẻ mặt của Tả Mạc Phong tựa như khuôn mặt của một xác chết đã đóng băng vạn năm vậy, hắn nói với Thượng Quan Cảnh Lăng: “Xin lỗi, tạm thời anh không được phép vào, lát nữa nếu cần thì tôi sẽ gọi anh vào sau.”

Thượng Quan Cảnh Lăng băn khoăn nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng và nghi vấn. Nếu như không giải thích rõ ràng cho anh ta, chắc chắn anh ta sẽ nghĩ là rất nghiêm trọng. Sau khi đến thế giới hiện đại này, anh ta chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này. Tôi vội vàng gật gật đầu với anh ta, nói nhỏ: “Không sao, chỉ là nói vài câu thôi, anh cứ yên tâm đứng ở đây đợi tôi nhé.”

“Tiểu Ngư, nếu có việc gì, cô hãy gọi thật to nhé.” Thượng Quan Cảnh Lăng kéo tôi sang một bên, dặn nhỏ: “Tôi thấy anh ta không có ý tốt, nhưng cô đừng sợ, tôi là đệ tử chân truyền của phái Võ Đang đấy.”

Thật cảm động quá! Tôi chắp tay đa tạ Thượng Quan Cảnh Lăng với bộ dạng bi tráng: “Gió đìu hiu sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về”[1].

Nhưng lúc tôi quay người lại thì tâm trạng mới thực sự gọi là… bi tráng, thật khủng khiếp! Biểu hiện của Tả Mạc Phong thật đáng sợ. Sợ rằng thời khắc đó hắn ta bóp chết tim tôi rồi!

Hắn nhếch miệng, lạnh lùng nhả ra từng chữ từng chữ: “Lâm – Tiểu – Ngư, mời!”

“Rầm…”

Tiếng đóng cửa đinh tai vang lên sau lưng tôi, tôi sợ đến mức ngã dúi vào cạnh tủ sách.

Tả Mạc Phong giơ tay gõ gõ vào trán tôi, đôi lông mày rậm nhíu vào nhau, mặt hắn trông còn đắng hơn cả quả mướp đắng. Ôi! Nếu tôi là hắn, có lẽ tôi còn tức giận hơn ấy chứ? “Bạn gái” của mình đứng giữa bàn dân thiên hạ cùng với người đàn ông khác “chàng chàng thiếp thiếp…”, sau lưng không biết người ta sẽ nói những gì về hắn?

Tôi bỗng thấy có chút đồng cảm với Tả Mạc Phong. Hắn ta cũng thật đen đủi, tự dưng lại tìm tôi đóng giả làm bạn gái của hắn, mang lại bao nhiêu phiền phức cho hắn.

Tôi đang tự trách mình thì bỗng nhiên mặt đất rung chuyển: “Lâm Tiểu Ngư, cô gái đần độn đáng chết này, cái lúc cô giao hẹn với tôi, sao cô không nói là cô có bạn trai rồi, cũng không thèm nói là anh ta sẽ tìm đến trường học này.”

Hu hu hu, có thể hạ giọng xuống một chút không? Tim người ta sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi đây này!

Tả Mạc Phong bước đến trước mặt tôi, hai con mắt giận dữ nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi sống chết cũng không dám ngẩng mặt lên.


[1] Nguyên văn: Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.

Chuyện tình vượt thời gian 3.5

4.

“Hỷ kịch hỷ kịch hỷ kịch kiss… Hỷ kịch hỷ kịch hỷ kịch 1234…”

Đừng làm ồn nữa… Người ta vẫn muốn ngủ nữa!

“Người đẹp… Tiếu Tiếu, giúp tớ tắt cái đồng hồ báo thức đi với!!!” Tôi mơ mơ màng màng gọi cô bạn cùng phòng của tôi, nhân tiện trở mình một cái, ôm thứ gì đó mềm mềm – hình như là cái gối, ra sức ấn lên đầu, bịt chặt tai để không phải nghe tiếng chuông báo thức chết tiệt kia…

Đáng ghét, đang mơ thấy một con vịt quay béo ngậy, thơm phức! Hu hu hu, chưa kịp cho vào miệng thì vịt quay đã bay mất rồi. Từ sau khi đến trường học này, do phải kéo theo cái tên xuyên từ thời nhà Minh đến đây cho nên đến giờ tôi vẫn chưa được ăn miếng thịt nào!

Hu hu, vịt quay của tôi, cho tôi mơ lại thêm lần nữa đi!

Ấy, mùi cái gối này… thoải mái thế, một mùi thơm nhẹ như của hoa cúc ấy, lại còn rất mềm mại nữa chứ, giống như là lông ngỗng vậy!

“A…” tôi chợt nhớ ra cái gì đó, bỗng kêu lên rồi ngồi bật dậy – cái này không phải là gối của tôi, căn phòng này không phải là phòng tôi!

Nhìn căn phòng vừa quen vừa lạ trước mắt, tôi hoàn toàn tỉnh lại. Hôm qua tôi bị tên biến thái Tả Mạc Phong bắt đến phòng làm việc của hắn để chép phạt môn toán. Sau đó hắn ra ngoài, tôi có chép mười lần quyển sách toán không? Sau đó, tại sao tôi lại ở đây nhỉ? Chả lẽ tôi lại giống như trong truyện cổ tích, được một hoàng tử đẹp trai, tài giỏi cứu?

À ha, nếu là như vậy thì đúng là quá tuyệt vời! Tả Mạc Phong nhất định tức đến nhảy ngược lên, tức đến phát điên, tức đến hộc máu, la la la!

“Ha ha ha… Song Tiết Côn… Lấy của tôi thì phải trả cho tôi…” Tôi vui sướng tung chăn ra, đi giày vào. Người hầu của hoàng tử chẳng chu đáo chút nào, không biết cởi cho tôi cái áo khoác ra, làm tôi ngủ chẳng thoải mái gì cả, chả trách mà con vịt quay ấy bay đi mất!

Tôi hân hoan bước đến trước bức tường gỗ khảm nạm, “ầm” một tiếng, bức tường tự động mở ra hai bên. Lạ thật, sao tôi lại biết ở đây có một cánh cửa tự động nhỉ?

Tôi vừa gãi đầu vừa bước ra, vừa bước ra ngoài thì cánh cửa đó tự động đóng lại… Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi giật nảy mình suýt nữa thì ngã phịch xuống đất, khó khăn lắm mới vịn được vào cạnh chiếc tủ để không bị ngã. Đây chính là phòng làm việc của hội trưởng Hội học sinh Tả Mạc Phong sao? Quyển vở mà hôm qua tôi mới chép được vài dòng vẫn còn để ở trên chiếc bàn trà nhỏ đó. Hu hu hu, chàng hoàng tử của tôi đâu?
Tất cả những gì trong căn phòng vừa rồi đều là cõi mộng sao?

Tôi vẫn chưa hết hy vọng quay người lại, muốn quay lại nhìn một chút nữa, nhưng đáng ghét, trên tủ sách treo một màn hình điện tử nhỏ màu xanh, nhắc nhở tôi phải nhập mật mã. Thôi, từ bé đến lớn, bản cô nương này mua vé số, đến giải bé nhất năm tệ cũng chưa bao giờ trúng, chứ đừng nói đến đoán mật mã của tên biến thái Tả Mạc Phong kia.

Mật mã của tên biến thái Tả Mạc Phong? Đúng vậy, tôi đã cam chịu số phận rồi, căn phòng này là của hắn ta, xem ra kiếp này tôi sẽ không gặp chàng Bạch Mã hoàng tử thiên hạ vô song thuộc về tôi rồi!

Trước khi rời đi, tôi ôm tâm trạng vô cùng bi tráng viết mấy chữ thật to trên quyển vở bài tập – “Mười lần quyển sách toán”! Hơ hơ, tôi thừa nhận, chiêu này hơi cũ một chút, nhưng tình cảnh bị áp bức của tôi bây giờ thì tôi thấy rằng: Cách cũ này vẫn hiệu nghiệm!

Hôm nay thời tiết thật là đẹp, đẹp hơn hôm qua, rất giống với tâm trạng tôi bây giờ. Cứ nghĩ đến vẻ mặt của Tả Mạc Phong khi nhìn thấy dòng chữ đó trên vở bài tập, tôi lại không nhịn được việc ôm bụng cười, làm cho người trên đường cứ nhìn tôi như nhìn một kẻ điên, lại còn chỉ chỉ trỏ trỏ, cho rằng tôi mới từ trong viện thần kinh chạy ra nữa chứ!

Ha ha, không quan tâm, bản cô nương hôm nay tâm trạng rất tốt, cứ đường ta ta đi, cứ để cho người khác nhìn đi!

“Ui da, đau quá, xin lỗi…” Đang dương dương tự đắc nên chẳng để ý gì, bỗng tôi đâm sầm vào một người.

“A, Tiểu Ngư, cuối cùng cũng tìm thấy bạn rồi!” Trước mặt tôi là một khuôn mặt hơi gầy, mặc dù không được đẹp cho lắm song đôi mắt tròn to trên khuôn mặt ấy lại rất có hồn, nhưng lúc này đôi mắt ấy lại toát lên vẻ lo lắng – Đây không phải là Tiếu Tiếu – người bạn cùng phòng của tôi sao?

“Hả? Tiếu Tiếu, sao vậy? Sao lại lo lắng như vậy? Cứ từ từ nói, tớ sẽ giúp cậu.”

Mặc dù ở cùng nhau mới có vài ngày, nhưng có thể nói là tôi rất thích bạn ấy. Tôi chưa bao giờ gặp một người chăm chỉ như vậy, việc dọn dẹp phòng đều do một tay bạn ấy làm. Đương nhiên là tôi cũng cảm thấy hơi ái ngại, cho lên tôi đã tự thề với lòng mình rằng sau này có bất cứ ai dám bắt nạt Tiếu Tiếu thì tôi nhất định sẽ không tha cho người ấy.

Ai bảo ưu điểm lớn nhất của tôi là trọng nghĩa khí chứ? Tiếu Tiếu kéo kéo gấu áo tôi, kinh ngạc nói: “Nhanh lên, Tiểu Ngư, có người tìm bạn, ở cửa lớp học.” Tôi thấy hơi buồn cười, nắm lấy tay Tiếu Tiếu, vỗ vỗ vai bạn ấy và nói: “Người đẹp Tiếu Tiếu của tôi ơi, cứ cho là có người tìm tớ đi chăng nữa, nhưng họ chẳng phải là Thiên tử Hoàng thượng gì, cũng chẳng phải Ngưu ma Mãng sà, sao bạn lại sợ hãi đến như vậy chứ?”

Tiếu Tiếu giậm giậm chân, vẻ mặt bất an: “Bạn cứ đến đó xem thì sẽ biết ngay!” Nói xong bạn ấy kéo tay tôi chạy như bay đến khu lớp học. Chúng tôi dừng lại trước một tòa nhà cao tầng. Tất cả các ban công chật kín người. Ba vòng trong, ba vòng ngoài, kín đến mức một giọt nước cũng không lọt qua được.

“Ôi, không nhầm đấy chứ, đây là khu lớp học của chúng ta à? Tiếu Tiếu, họ đang nhìn cái gì vậy?” Tôi hứng thú vừa hỏi Tiếu Tiếu vừa chen chân vào đám đông. Không biết có thứ gì hay ho mà khiến các bạn học sinh phải trốn học ra đây xem thế nhỉ!

Tiếu Tiếu đỏ ửng mặt nhìn tôi, bẻ bẻ đầu ngón tay và nói: “Họ đang nhìn người đến tìm bạn đấy! Anh ấy, anh ấy rất đẹp trai! Tiểu Ngư, không phải bạn là bạn gái của hội trưởng đại nhân sao? Sao lại có bạn trai thứ hai nữa?”

Tôi quay lại nhìn Tiếu Tiếu, miệng lắp bắp: “Tiếu Tiếu, bạn đang nói cái gì vậy? Cái gì mà một với hai? Đợi đã, bạn nói gì cơ? Người tìm tớ là một anh chàng đẹp trai?”

Tiếu Tiếu gật đầu lia lịa, tôi vỗ vỗ trán, rồi chạy như bay lên lớp học, bỏ mặc Tiếu Tiếu ở đó. Trời ạ, tôi ngủ đến mức quên mất cả Thượng Quan Cảnh Lăng. Anh ta nhất định là đã quên sạch sành sanh những lời dặn dò của tôi rồi, nên mới tự ý chạy ra ngoài tìm tôi. Xem ra trường Trung học phổ thông Phác Thiện này ngoài Tả Mạc Phong ra thì bây giờ chỉ có anh ta mới có thể khiến cả trường loạn lên như vậy!

Quả đúng như vậy, lúc cách cửa lớp học còn hai mét, tôi nghe thấy rõ tiếng của Thượng Quan Cảnh Lăng vừa gấp gáp vừa bối rối: “Tại hạ, tại hạ tìm, tìm Lâm Tiểu Ngư cô nương.”

Nhưng giọng anh ta trở nên yếu ớt trong đám âm thanh chói tai kia, hầu như chẳng ai nghe thấy anh ta đang nói gì nữa.

Nhưng bây giờ tôi phải làm gì? Trong tình cảnh này tôi biết làm thế nào đây? Giao thông ùn tắc, làm loạn trật tự của trường học, toàn là tội lớn cả! Nghĩ đến đây, tôi bỗng dừng bước!

Chuyện tình vượt thời gian 3.4

Tả Mạc Phong tối sầm mặt nhìn tôi, rồi nhìn bãi dịch lỏng trên mặt bàn. Hu hu hu, chắc chắn là tôi lại chảy nước miếng khi ngủ rồi, thật là mất mặt quá đi! Nhưng sợ nhất là lúc tầm mắt hắn ta di chuyển đến màn hình máy tính, ánh mắt hắn trở nên lạnh giá, hình như đang vô cùng giận dữ. Mặt hắn tái mét!

Hành động và biểu cảm chân thực như thế này… không phải là mơ! Mà là sự thật!

Thật kinh khủng!

Tôi nghĩ tôi nên ngủ tiếp mới đúng, thế là tôi mở to đôi mắt đang mơ màng của mình, giả ngây giả ngô nặn nặn vò vò mặt của Tả Mạc Phong, lẩm bẩm nói: “Mẹ ơi, cục bột mì này thật là mềm, con muốn ăn bánh chẻo…” Nói xong, tôi không chút do dự lại bò ra bàn, trong lòng đang nhỏ máu. Quan Âm Bồ Tát, Ngọc Hoàng Đại đế, Vương Mẫu Nương Nương, nhất định các ngài phải bảo vệ tiểu nữ! Nhưng, sao lại thấy đầu hơi đau đau?

Lời cầu nguyện của tôi vẫn chưa xong, thì đã nghe thấy một tiếng “kinh thiên động địa”: ”Lâm Tiểu Ngư!”

“Mẹ ơi, cứu con với!” Tôi giật nảy mình, từ trên ghế rơi xuống dưới, lăn tròn đến tận góc tường, toàn thân run lẩy bẩy, hình như không chỉ có sợ hãi, mà còn thấy rất lạnh nữa!

Tả Mạc Phong lạnh lùng nhìn tôi – đáng sợ quá!

Lần này thì tôi chết chắc rồi! Hắn ta từng bước, từng bước tiến về phía tôi, ánh mắt sắc lạnh cứ trừng trừng nhìn tôi. Hu hu hu… Bố ơi, mẹ ơi, vĩnh biệt! Thượng Quan Cảnh Lăng ơi, vĩnh biệt! Thế giới tươi đẹp ơi, vĩnh biệt!

“Cái này, tôi, tôi không cố ý động vào máy tính của anh đâu, thật sự không cố ý!” Tôi vô cùng sợ hãi nhích từng chút, từng chút một về phía sau, vùng vẫy như thể đây là lần cuối cùng.

Tả Mạc Phong không nói không rằng, cứ bước những bước chân nặng nề tiến về phía tôi, cứ mỗi bước chân giẫm xuống, đều như giẫm lên tim tôi, cả căn phòng như đang lắc mạnh.

“Không, không được bước đến! Bình, bình tĩnh! Xúc động… là ma quỷ!” Tôi lắp bắp vỗ về hắn ta, rồi lại bò ra sau hai bước. Nhưng hắn đã đến trước mặt tôi rồi, cánh tay thon dài, trắng ngần của hắn hung dữ hướng về phía tôi.

“Hu… không được!” Tôi hét lớn.

Ấy, một bàn tay lạnh giá đặt trên trán tôi! Thế này, thế này để làm gì vậy?

Tôi ngỡ ngàng nhìn hắn thu bàn tay lại rồi sờ sờ lên trán của hắn, ngồi xổm, cau mày, nhãn cầu sâu hoắm, vẻ mặt rất nghiêm túc…

“Đúng là bị sốt rồi!” Hắn ta ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt hiện lên một vẻ không diễn tả được: “Ngớ ngẩn, sao lại có thể bò lăn ra ngủ như vậy? Bây giờ đang là mùa thu mà!”

A! A! A! Rầm! Tim tôi lại đập loạn lên. Oái! Nhưng tôi vẫn đang nằm mơ à? Không thì sao đầu tôi lại cứ quay quay, lại còn ảo giác nữa? Hắn ta đang quan tâm đến tôi à? Nhưng tôi thực sự rất đau đầu và chóng mặt! Lẽ nào tôi bị sốt thật?

“Ngớ ngẩn, sàn nhà ấm áp thế sao? Đứng dậy!” Tả Mạc Phong giơ tay ra đỡ tôi, vẻ mặt căm thù đến tận xương tủy, nhưng tôi thì không còn sức để đưa tay ra nữa, tôi bỗng phát hiện ra cơ thể mình nhẹ bẫng như không khí vậy, và mềm nhũn nữa.

“Đáng chết!” Nhìn bộ dạng sống dở chết dở của tôi, hắn ta tức giận chửi bới. Hu hu hu, sao mà suốt ngày chửi tôi? Tôi cũng đâu có muốn thế! Ngờ đâu trong một giây, hắn ta cúi xuống, bế tôi lên!

Tôi cố mở to mắt nhìn hắn ta, trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi dường như tỉnh táo và cũng mơ hồ vô cùng. Trên người hắn có mùi hương đàn ông nhẹ nhàng, dưới cằm có một vết bớt, tôi định giơ tay lên sờ vết bớt đó…

Vừa mới giơ một ngón tay ra, hắn ta chẳng thèm nhìn, lập tức nói một câu lạnh lùng: “Dừng tay.”

Làm gì mà hung dữ thế? Người ta chỉ tò mò tí thôi, hơn nữa người ta lại đang là bệnh nhân nữa!

Tôi nuốt nước bọt, suýt nữa thì cắn phải lưỡi, vẫn may là chưa nói ra câu đó. Ấy, tôi làm sao thế nhỉ? Tự dưng lại… làm nũng hắn?

Hắn bế tôi đi đến trước dãy tủ sách lớn, tủ sách bỗng “ầm” một tiếng rồi rồi mở sang hai bên. A, một phòng ngủ rất đẹp, không ngờ rằng đằng sau những tủ sách kín khít ấy lại là một điều kì diệu.

Đúng là có tiền có khác, chẳng cần phải ở kí túc xá, lại còn có thể có được một không gian độc lập của riêng mình!

“Một mùi hương thật dễ chịu, tôi biết rồi, đây là hương hoa cúc.” Một mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ trong căn phòng, thật tình cờ, hương hoa cúc là mùi hương mà tôi thích nhất.

“Cô thích mùi hoa cúc?” Tả Mạc Phong ngừng giây lát, bế tôi đi vào bên trong.

“Ừ, hồi còn nhỏ, trên ban công nhà bà tôi thường trồng rất nhiều hoa cúc, có thể nói là tôi lớn lên cùng hoa cúc.” Trong lúc mơ hồ dường như tôi nhìn thấy tôi khi còn nhỏ, tôi thường dùng bàn tay nhỏ mũm mĩm vuốt ve những cánh hoa cúc xinh đẹp: “Khi ấy có chuyện gì tôi cũng nói với hoa cúc, tôi luôn tin rằng bên trong mỗi bông hoa cúc có một nàng tiên, nàng tiên ấy có thể thực hiện bất cứ mong muốn nào của tôi.”

“Hoang tưởng.” Tả Mạc Phong lạnh lùng buông ra một câu, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy vẻ mặt hắn ta toát ra một tình cảm thật dịu dàng nhỉ?

“Này, gia đình anh có phải là rất giàu có không?” Tôi yếu ớt hỏi.

“Cô ngớ ngẩn à?” Tả Mạc Phong lạnh lùng cúi xuống nhìn tôi: “Ốm đến mức này mà vẫn rảnh rang quan tâm đến những chuyện đó!”

“Anh mới là… ngớ ngẩn ấy!” Vừa rồi vẫn còn thấy hắn ta dịu dàng, tôi đúng là mù mắt! Cái tên này luôn luôn xấu xa như vậy, tôi tức đến nỗi muốn nhảy lên cấu xé hắn ta, nhưng tiếc là tôi thực sự lực bất tòng tâm.

Lần này hắn ta không tiếp tục mắng lại tôi, mà đặt tôi lên giường, sau đó tìm trong ngăn kéo hàng tá những viên thuốc kì quặc, chẳng rót cho tôi lấy một cốc nước, cứ thế nhét hết số thuốc đó vào trong miệng tôi.

Hu hu hu… đắng quá, đắng khủng khiếp, đắng không nói lên lời!

“Nước, nước…” Tôi ngậm cái đống thuốc đắng chết người ấy kêu lên.

Cũng may là hắn còn có chút nhân tính, đi đến chỗ bình nước rót cho tôi một cốc.

Tôi nhanh chóng đổ cốc nước vào miệng, vừa ra sức nuốt, vừa muốn băm vằm, xẻ thịt hắn ta ra. Cái tên ác quỷ, biến thái, tên ngụy quân tử này!

Hắn ta không thèm để ý đến ánh mắt hận thù của tôi, quay người bước ra phía cửa, lạnh lùng buông một câu: “Vừa rồi cô uống đều là thuốc cảm đấy, không phải thuốc độc đâu! Bây giờ kí túc nữ đóng cửa rồi, cô ở lại đây ngủ một đêm đi!” Chưa nói hết câu, hắn ta đã đi ra ngoài rồi.

Tôi cứng họng nhìn lưng của hắn, khóe miệng khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng mí mắt cứ nặng trĩu rồi nhắm lại.

Trước lúc tôi hoàn toàn mất ý thức, hình như có một bóng dáng mặc bộ quần áo màu đen chợt xuất hiện trong đầu. Oái, hình như tôi quên một việc gì rất quan trọng rồi! Nhưng thực sự là tôi rất buồn ngủ, rất rất buồn ngủ, đống thuốc đó chắc chắn là có thành phần gây buồn ngủ, việc trọng đại gì đi nữa cũng đợi đến sáng mai tính tiếp. Tôi yên lòng đi vào giấc ngủ mê mệt.