Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.9]

Mấy ngày tiếp theo, ba người chúng tôi tiến về phía sông Broughton. Abbas không bao giờ để tôi và Lâm rời khỏi tầm mắt của mình, ngay cả khi cầu nguyện, anh ta cũng không quên ngoái đầu liếc trộm để chắc chắn chúng tôi vẫn ngoan ngoãn đứng ở vị trí cũ.

Mỗi lần nhìn thấy nét mặt căng thẳng khi ngoái đầu lại của anh ta, tôi đều cố nén cười, sau đó là cảm động. Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai đối xử với tôi như thế này, ý tôi là ngoại trừ người nhà, người yêu thì không có ai, lại còn là một người xa lạ, che chở tôi như thế này, khiến tôi thấy rất ấm áp. Thực ra Abbas hoàn toàn có thể không đi tìm tôi, mấy đô la mà Muri đưa cho anh ta chỉ là tiền khuân vác hành lí, không hề bao gồm tiền công cứu viện, mà Muri cũng chưa từng một lần yêu cầu anh ta làm như thế. Tôi cũng biết để cứu tôi và Lâm, vào cái đêm bão tuyết hoành hành đó, Abbas đã một thân một mình ở ngoài trời suốt cả đêm. Đợi tới được Chitral, nhất định tôi phải đưa thêm ít tiền cho Abbas, dùng tiền của chính tôi chứ không phải mười ngàn đô la của Lâm. Hừ, tôi phải để em Lâm thấy thế nào gọi là sự rộng rãi và hào phóng của người nghèo!

Hai ngày sau, cuối cùng chúng tôi cũng chạm chân được xuống nền đất sét ở phần cuống lưỡi của dòng sông băng. Sông ngầm nằm dưới lớp băng kéo dài và đổ ra từ chỗ này, thác ghềnh dữ dội, nước sông cuồn cuộn kèm theo những tảng băng lớn vỗ ầm ầm vào thân núi.

Abbas vẫn che chở cho chúng tôi như đối với trẻ con; có lúc, anh ta đỡ Lâm, có lúc lại dùng một sợi dây thừng cũ nát không biết từ đời nào buộc ngang người tôi, kéo đi như thể dắt một con khỉ. Mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng Lâm đều khẽ nhếch lên, thế là tôi cố gắng giãy giụa thoát khỏi cảnh tượng bối rối này. Abbas nói rất chân thành: “Tiểu Ngải, như thế này chúng ta mới có thể đi nhanh hơn được.”

Tôi vô cùng phẫn nộ, lẽ nào tôi lại đi chậm hơn cái tên Lâm què kia? Nhưng không bao lâu sau, tôi đành ngoan ngoãn im lặng, cái cảnh trâu già kéo xe cũ này khó coi thì khó coi thật nhưng thực sự là đỡ mệt hơn rất nhiều.

Sau khi xuống tới chân núi, đường vẫn không dễ đi hơn so với khi ở trên núi là mấy, khắp nơi đều là bùn đất và sỏi đá, những chỗ không có ánh mặt trời chiếu tới vẫn còn tuyết phủ, rồi qua một chỗ rẽ, lại là ánh mặt trời chói lóa. Tôi càng đi càng chậm, thời gian nghỉ cũng càng lúc càng dài, Abbas không ngừng động viên tôi: “Nhìn kìa, Tiểu Ngải, chỉ cần vượt qua ngọn đồi đó, sau đó lại vượt qua một ngọn đồi nữa là sẽ tới thôi.”

Trong con mắt của những phu khuân vác người Balti, chỉ có K2 hay Himalaya mới có thể được gọi là “dãy núi”, còn những nơi khác, bao gồm cả sườn dốc mà tôi và Lâm rơi xuống đều chỉ là “đồi” thôi. Nói tóm lại là những ngọn núi mà không cần phải mang theo cuốc, cào và bình dưỡng khí đều được gọi là “đồi” hết; nhưng đối với tôi, tất cả đều là những “dãy núi” mà chỉ cần nhìn thoáng qua đã khiến tôi rùng mình. Đặc biệt là sau vài ngày gian khổ vừa qua, cả người tôi dường như rã rời hết cả, bàn tay bị thương càng trở nên thâm tím, cứng đờ tới mức không thể co duỗi được; Lâm cũng không khá hơn tôi là mấy, khi xuống dốc, tôi nhìn thấy đầu gối anh ta không ngừng run rẩy.

Cho nên tới chiều tối ngày thứ ba chúng tôi mới đến được đoạn hẹp nhất ở thượng nguồn sông Broughton. Ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy giữa lòng sông chất đầy những tảng đá to đùng, đen sì và lộn xộn, dòng sông bị chia cắt ở đây, các tảng băng bị mắc ở đây, những tảng đá to đùng đó giống như những cây cầu gỗ nối giữa hai eo biển, dù trông rất chênh vênh nhưng chắc hẳn đó là con đường độc đạo. Abbas vui vẻ chỉ một chỗ mờ mờ ảo ảo ở bờ kia sông, nói: “Nhìn thấy không, đó chính là thôn Gama, chỉ cần đi qua con sông này, vượt qua ngọn đồi đó, nhiều nhất chỉ một giờ đồng hồ, chúng ta sẽ được ăn Chapati[1] và uống trà ngọt rồi. Cô thích uống trà ngọt phải không, Tiểu Ngải? Ồ, đừng chối chứ, tôi biết cô thích uống trà ngọt, không thích uống trà Bạch Ngọc.”

[1] Một loại bánh rán của Pakistan.

 

Advertisements

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.8]

Ban nãy tôi vốn chỉ tiện miệng hỏi nhưng nghe câu trả lời của Abbas xong, tôi bất giác sững sờ, quên cả uống trà. “Không phải?” Sao có thể không phải là Muri được, về tình về lí lẽ ra đều phải là anh ta chứ. Người đàn ông Pakistan đó là người duy nhất Ngô Chung cử đi trợ giúp tôi, sự an toàn của tôi phải do anh ta phụ trách mới đúng.

“Tiểu Ngải, tôi không biết có chuyện gì nhưng anh Muri nói không cần phải tìm cô.”

Muri nói không cần tìm tôi? Tôi không hiểu, vậy là Abbas tự quyết định đi tìm tôi? Nhưng tại sao Muri lại nói không cần tìm tôi? Ai cũng biết một mình tôi bị lạc giữa chốn hoang vu này, đây đâu phải là chuyện có thể đem ra đùa được chứ.

Thấy mặt tôi biến sắc, Abbas đặt một tay lên vai tôi, nói: “Yên tâm, Tiểu Ngải, chỉ cần tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cô, mãi mãi!”

Tôi ngước nhìn Abbas, giống như tất cả những người có lời hứa đáng giá nghìn vàng khác, khi Abbas hứa điều gì đều không hề tỏ vẻ quá nghiêm trọng. Anh ta nhắm mắt lại, ngữ khí nhẹ nhàng, thoải mái. Sau khi hiểu rằng đối phương không hề nói đùa, tôi nghiêm túc nói: “Tôi biết rồi.”

Rất nhiều, rất nhiều năm sau, vào lúc tôi cô độc nhất, khó cất bước tiếp nhất, mỗi đêm nằm mơ, tôi đều nghe thấy câu nói này, câu nói do Abbas, người phu khuân vác người Balti, nói với tôi: “Tiểu Ngải, chỉ cần tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không bỏ rơi cô.”

Sau này, luôn có người hỏi tôi tại sao lại dành nhiều thiện cảm cho người Pakistan thế, đó là vì vào lúc tôi bơ vơ không nơi nương tựa nhất, chính họ đã chìa tay ra giúp tôi.

Đáng tiếc, lúc đó tôi không hề nhận ra điều này, vì phần lớn tâm tư của tôi đang nghĩ về Muri, tôi không hiểu tại sao anh ta lại bỏ tôi lại không thèm quan tâm, chỉ nói sẽ đợi tôi ở Chitral. Tôi thầm nhủ đợi tới Chitral, nhất định phải hỏi anh ta cho ra lẽ rồi một hơi uống cạn cốc trà Bạch Ngọc.

“Uống trà xong, chúng ta sẽ xuất phát, vẫn còn hai ngày đường nữa.” Abbas đợi tôi uống hết cốc trà mới nói.

Tôi ngẩng đầu hỏi: “Sao vẫn còn hai ngày?”

Abbas bối rối liếc nhìn cái chân của Lâm, đáp: “Con đường đó rất khó đi, chúng ta đành phải đi đường khác, vòng qua sông Broughton. Có tôi ở đây, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Tôi sung sướng gật đầu, đáp: “Được!” Chỉ cần có Abbas, không có gì phải lo lắng nữa.

Thấy tôi đồng ý, Abbas ngoác miệng cười sung sướng. “Tiểu Ngải, qua sông là tới thôn Gama của chúng tôi. Trước khi đi Chitral, tôi có thể… có thể về nhà thăm bọn trẻ không? Chỉ cần một giờ đồng hồ thôi, đồng thời chúng ta có thể ăn chút gì đó.” Abbas có hai đứa con, đứa út vẫn còn rất nhỏ.

Tôi gật đầu đồng ý, cuộc sống vùng núi nghèo khổ, Abbas quanh năm suốt tháng đi làm phu khuân vác cho người ta, lần đầu tiên tôi gặp anh ta là lúc anh ta vừa hoàn thành một lượt khuân vác, muốn kiếm thêm chút tiền cho chặng đường về, đây cũng là lượt cuối cùng trong năm nay của anh ta, cho nên mặc dù Muri chỉ trả cho anh ta có vài đô la, anh ta vẫn vui vẻ đồng ý. Trước khi tới cứu tôi, anh ta và tôi gần như không nói chuyện gì với nhau.

Abbas thấy tôi đã đồng ý, liền pha ấm trà Bạch Ngọc cuối cùng, sau đó không thèm để ý tới thái độ khó chịu của Lâm, rót đầy một cốc rồi đưa cho anh ta, nói: “Tiên sinh, anh nhất định phải uống hết, không được để thừa một giọt, giống như Tiểu Ngải đó! Sau đó, chúng ta mới có thể nhanh chóng tới được Gama.”

Abbas nâng cốc trà lên, ánh mắt vô cùng kiên định, khiến Lâm không thể từ chối. Anh ta đón lấy cốc trà với vẻ quả quyết. Nhớ lúc ở trong hang, anh ta vẫn còn muốn đánh răng, tôi liền bật cười, hoặc chịu mùi thối hoặc chết, “to be or not to be”, đó là cả một vấn đề.

Lâm xị mặt, cầm lấy cốc trà, đồng thời đưa mắt lườm tôi một cái, tôi vội vã thu lại nụ cười và tỏ vẻ nghiêm nghị. Tên này thù dai lắm, không nên trêu anh ta quá. Lâm cầm cốc trà lên rồi bịt mũi uống một hơi hết sạch.

Về sau, có lần Lâm nói khi tôi cười, có thể nhìn thấy chiếc răng khểnh rất đáng yêu.

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.7]

“Ngải, Tiểu Ngải!” Abbas vứt chiếc ba lô xuống, gọi ầm lên và ôm chầm lấy tôi. “Cô vẫn còn sống, cảm ơn Thánh Allah, cô vẫn còn sống!” Anh ta vui sướng vỗ lấy vỗ để lên người tôi, mới đầu tôi còn miễn cưỡng chịu đựng nhưng sau vài lần vỗ đã phải khom lưng ho sặc sụa. Cuối cùng vẫn là Lâm nhận ra vấn đề bất ổn, miễn cưỡng giơ tay kéo tôi ra khỏi bàn tay mạnh mẽ của Abbas, trước khi anh ta vỗ chết tôi.

Tôi vừa ho vừa giới thiệu hai người với nhau. Abbas nhìn dáng vẻ yếu đuối tàn tạ của tôi và Lâm từ trên xuống dưới, sau đó nghiêm giọng nói: “Cô và Lâm tiên sinh cần phải ăn chút gì đó.”

Tôi gật đầu lia lịa. “Được! Ăn chút gì đó! Phải ăn chút gì đó chứ!”

Từ lúc quen nhau, Abbas chỉ gọi tôi là “Tiểu Ngải”, nhưng đối với người khác, kể cả Muri, anh ta luôn cung kính gọi là tiên sinh. Tôi cũng chả hiểu tại sao người ta đều là tiên sinh này, tiểu thư nọ, tới lượt tôi thì lại chỉ là ”Tiểu Ngải”.

Abbas bắt đầu nhóm bếp nấu cơm, tôi kiệt sức ngồi bên cạnh nhưng lòng lại cảm thấy vô cùng thoải mái. Cảm giác tai qua nạn khỏi thực sự rất tuyệt vời, cảm ơn ông trời! Không lâu sau, Abbas đưa cho tôi và Lâm mỗi người một cốc trà Bạch Ngọc. Tôi nhăn mặt, nhận lấy, Lâm nhìn nét mặt kì quái của tôi và cảm thấy rất khó hiểu. Tôi vội ngồi thẳng lên, cầm cốc trà, nét mặt lộ rõ vẻ háo hức, thế là anh ta không nghi ngờ gì nữa, bắt đầu uống trà; sau đó, trước ánh mắt trách móc của Abbas, anh ta phun hết chỗ trà trong miệng ra ngoài. Vác bộ mặt tái mét, anh ta run run chỉ vào cốc trà, hỏi: “Đây là cái gì, sao… sao mà thối thế?” Nếu như không phải vì cái chân bị thương, tôi dám chắc anh ta sẽ chạy tới chỗ vách núi, nôn cả mật xanh mật vàng ra ngoài.

Abbas có vẻ rất không vui, đáp: “Trà! Thưa ngài, đây là loại trà tốt nhất của Pakistan, có thể giúp anh hồi phục thể lực đấy.”

Tôi liếc nhìn hai người họ, một người là thanh niên đẹp trai tuấn tú, một người là dân bản địa với gương mặt nhem nhuốc nứt nẻ, vậy mà hiện giờ người đẹp trai lại đang nôn thốc nôn tháo, còn người nhem nhuốc vẫn vững như Thái Sơn, đúng là cục diện đảo lộn hoàn toàn. Thế là tôi không nhịn được vừa vỗ đùi lia lịa vừa cười nghiêng ngả.

Trà Bạch Ngọc là thánh phẩm của những người phu khuân vác và dân leo núi ở Pakistan, về cơ bản có thể xếp vào loại trà sữa nhạt, chỉ có điều cũng giống như nấm mốc trong đậu phụ thối, Boulogne trong pho mát thối, mặc dù rất nổi tiếng nhưng cũng chả có mấy người nuốt trôi, trong trà Bạch Ngọc có một loại bơ chua để lâu năm có tên “Martha”. Thử nghĩ kĩ mà xem, vị của bơ đã đủ nặng rồi, đừng nói tới bơ chua, lại còn là bơ chua để lâu năm nữa chứ!

Cuối cùng Lâm cũng nôn xong, anh ta ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt căm hận, đột nhiên không hiểu sao, anh ta lại hỏi với vẻ nghi hoặc và thăm dò: “Sao cô lại có thể như thế được nhỉ?”

Tôi bèn quay sang phía anh ta, giả vờ ngu ngơ hỏi: “Anh biết tôi à?”

Anh ta vội vã phủ nhận: “Không biết.”

Nhưng lời nói đó của anh ta rõ ràng là có ẩn ý, tôi lắc đầu ngán ngẩm, có lẽ mình quá đa nghi rồi. Sau đó, tôi cúi xuống nhìn mình, ban nãy vừa cười vừa vỗ đùi đúng là không được tế nhị cho lắm, nhưng bây giờ đang lúc gặp nạn, chẳng lẽ còn phải nhã nhặn cười duyên sao?

Lúc này, Lâm đã quay sang hỏi đường Abbas, tôi quay đầu đi, quyết định không nghĩ ngợi vẩn vơ nữa mà cầm cốc trà lên, bắt đầu nín thở nhấp từng ngụm nhỏ.

Trà Bạch Ngọc mặc dù kinh tới mức “long trời lở đất” nhưng là thức uống giàu năng lượng, hơn nữa đối với người Balti mà nói, đó là thức uống vô cùng quý giá, nếu như không phải là tình huống nguy cấp sẽ không nỡ dùng. Abbas giúp chúng tôi vác toàn bộ hành lí, một ngày cũng chỉ kiếm được vài đô la. Nói đến tiền, liền nhớ tới Muri, tôi vội hỏi Abbas: “Muri đang ở đâu? Vẫn khỏe chứ?”

Trên mặt Abbas thoáng hiện vẻ không vui rồi lập tức trở về bình thường, anh ta đáp: “Muri đi Chitral rồi, tôi chịu trách nhiệm đưa cô đến đó. Tiểu Ngải, đừng lo lắng, anh ấy đợi cô.”

“Muri bảo anh tới tìm tôi và đưa tôi đi Chitral sao?”

“Không phải.” Abbas trả lời ngắn gọn.

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.6]

Tôi ôm đầu, tiếp tục giả chết. Được rồi, chăn anh cũng cướp lại rồi, chúng ta cũng đã hành hạ nhau suốt đêm rồi, cần ngủ thì ngủ đi nhé, ngày mai còn chưa biết chuyện gì xảy ra đâu. Tôi lại mơ mơ màng màng thiếp đi.

Tiếp sau đó, ”ầm” một tiếng, hang sập rồi.

Mảng tuyết rơi xuống khiến tôi giật mình bật dậy như lò xo, kêu thất thanh: “Ôi mẹ ơi!”

Lâm chui từ trong cái hang ra, người dính đầy tuyết. Tôi vừa phủi tuyết dính trên người mình vừa hỏi: “Anh thế nào? Có làm sao không?”

Không kịp lau lớp tuyết dính trên mặt mình, anh ta đã tức giận gào lên: “Ngải, cô đúng là đồ điên!”

Tôi ngẩn người, hỏi: “Sao vậy? Có chuyện gì thế? Thôi kệ, hang bị sập rồi, giờ phải làm thế nào đây?”

Anh ta vẫn mắng tôi sa sả: “Sao cô lại dám chui vào chăn của tôi! Cô là cái đồ…” Đang nói, anh ta đột nhiên ngừng lại, sau đó lại chuyển sang ngữ điệu nhẹ nhàng hơn: “Ngải tiểu thư, trông cô cũng được đấy! Nếu như là ở đồng bằng, tôi đương nhiên sẽ vui lòng chấp nhận, nhưng hiện giờ thực sự tôi không đủ sức.”

Bị anh ta đuổi ra khỏi hang, tôi cứ tưởng sẽ phải nghe những lời chỉ trích khắc nghiệt, không ngờ lại là những chuyện ba lăng nhăng thế này. Anh ta làm vậy là đang… giễu cợt tôi sao? Tôi tức nghẹn họng, nhất thời không biết ứng phó thế nào. Lâm vẫn hơi cúi đầu, liếc mắt nhìn tôi, vừa mỉm cười vừa nói: “Xin lỗi!”, trông thật gian xảo.

Ở giữa Trung Á, nếu bạn không biết đường Durand, không biết hiện giờ nhà cầm quyền cao nhất ở Pakistan là ai, thậm chí không biết ai là thủ lĩnh quân Muja, người ta sẽ chỉ nói bạn có kiến thức nông cạn; nhưng nếu bạn nói không biết cậu Hai nhà họ Ngô thì người ta rất có khả năng sẽ hỏi liệu bạn còn nhớ tên mình là gì hay không.

Cậu Hai nhà họ Ngô tên là Thượng Lâm. Bởi vì anh ta mà bộ tộc Rajput biệt tăm biệt tích đã lâu lại có thể quay về. Rajput là một trong số những dân tộc thiểu số ở Pakistan, nổi tiếng bởi sự giàu có và những mĩ nhân; nhưng hai mươi năm trước, nó đã bị hủy diệt.

Năm đó, Lâm là lính mới nên phải nhận một biệt danh là “Em Lâm”. Chữ “Em” này là để chỉ hồi đó anh ta vẫn chưa thành niên nhưng tướng mạo đã tuấn tú khuynh nước khuynh thành, hiện giờ không còn ai dám gọi anh ta như vậy nữa rồi, ngoại trừ tôi.

“Kẻ không biết thì không sợ”, câu nói này thật chí lí. Cho nên đợi sau khi tâm trạng bình tĩnh trở lại, tôi lập tức gào lên với anh ta: “Tôi nhiều tuổi hơn anh đấy! Cậu có bị làm sao không hả em Lâm!”

Thái độ cợt nhả bỗng chốc biến mất, hai mắt của Lâm bốc lửa ngùn ngụt. “Cô vừa gọi tôi là gì?”

Tôi bĩu môi, hỏi: “Sao, anh định đánh tôi à? Đừng quên tôi là người đã cứu mạng anh đấy.”

Anh ta đằng đằng sát khí gằn từng tiếng: “Tôi chưa từng đánh phụ nữ, nhưng cô thử gọi lần nữa xem!”

Tôi cười tít mắt, trêu tiếp: “Em… Lâm… Ha ha ha…”

Lâm hằm hè nhìn tôi, tôi cũng trừng mắt lại, hai người như hai con trâu chọi gầm ghè nhau.

Bỗng có một tia sáng vụt qua nền tuyết giữa tôi và Lâm. Thực ra lúc này đã tờ mờ sáng nhưng trời đất vẫn tối đen như hòa vào nhau. Tôi chớp chớp mắt, cứ tưởng đó chỉ là ảo giác, giống như chùm sáng rạch ngang trận bão tuyết ngày hôm qua, chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhưng lần này không phải là ảo giác, bởi vì ánh sáng đó vẫn đang nhấp nháy. Ánh đèn màu vàng phá tan màn đêm hoang dã, tỏa sáng cả một vùng tối tăm.

Tôi tròn mắt, quay lại, há hốc miệng nhìn về nơi phát ra ánh sáng. Có thứ gì đó đang chuyển động trên nền tuyết, hình như có tiếng gọi của ai đó thấp thoáng trong gió: “Ngải, Tiểu Ngải! Tiểu Ngải…”

Lâm cũng đứng thẳng dậy, nghiêng đầu lắng nghe. Lúc này tôi mới để ý bão tuyết đã tan, đất trời bình yên tĩnh lặng, còn ở cách chỗ chúng tôi đứng mười mấy mét, có một chùm sáng màu vàng và một bóng người cao cao. Người đó vừa nhìn thấy tôi đã cười rất tươi, là Abbas, anh ta vẫn đeo chiếc ba lô to đùng đựng toàn bộ hành lí của tôi, khiến cho dáng người càng trở nên nhỏ bé hơn. Loáng cái tôi lại không thấy bóng dáng Abbas đâu nữa, may mà anh ta lại nhanh chóng xuất hiện ở phía khác, nhẹ nhàng vượt qua một cái rãnh băng, chạy tới.

Chúa sẽ phù hộ em – Cố Khúc [Chương 2.5]

Lâm nằm quay lưng về phía tôi, hơi thở có vẻ nặng nề, đột nhiên anh ta quay người lại. Trong hang rất gồ ghề và chật chội, anh ta vừa quay người, đầu liền huých vào khuỷu tay tôi, theo phản xạ tôi lùi lại, co người định tránh, tôi không muốn lại bị dính lên tường như một con thạch sùng lần nữa. Nhưng dáng vẻ co ro rụt cổ của Lâm trông rất đáng thương, anh ta làu bàu một cách vô thức: “Lạnh quá!” Thế là tôi không dám cựa quậy gì nữa.

Mọi người đều nói, khi chạm đến giới hạn chịu đựng, con người sẽ trở nên kì lạ. Tối hôm nay, Lâm cũng bất giác trở nên vô cùng lắm lời, chốc chốc lại lẩm bẩm hỏi tôi mấy câu không đâu như thể nói mơ. Ví dụ như:

“Liệu cái hang này có sập không?”

Vấn đề này thì có gì đáng để hỏi chứ?

“Tôi muốn đánh răng.”

Có cần làm cho anh một cái bồn tắm sục rồi thả thêm vài cánh hoa hồng lên mặt nước luôn không?

“Ngải, tại sao cô muốn đi Chitral?”

Không phải việc của anh.

“Ngải, rốt cuộc cô là ai?”

Tôi còn muốn hỏi anh ta rốt cuộc là ai ấy chứ, mười nghìn đô la mang theo người, còn cả khẩu Beretta đó nữa. Nếu anh ta là thổ phỉ hoặc quân du kích, sao một tên đồng bọn cũng không có? Nếu anh ta là người đi leo núi, sao không thấy các dụng cụ leo núi? Tôi hạ giọng, hỏi dò: “Lâm này, anh có đúng là người Anh không?”

Anh ta vẫn giữ nguyên tư thế cọ đầu vào người tôi, mơ màng ”ừ” một tiếng.

“Vậy tại sao anh lại mặc Shalwar kameez?”

“Không kịp đóng gói hành lí.” Giọng anh ta có vẻ buồn ngủ.

“Vậy bạn đồng hành của anh đâu?”

“…”

Hình như anh ta đã ngủ rồi.

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi sự đau đớn ở đầu ngón tay và cảm giác mệt mỏi cực độ nữa, cũng từ từ nhắm mắt lại. Khi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi mơ hồ cảm thấy hình như Lâm chống người dậy, cúi đầu nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tò mò và nghi hoặc.

Ngủ rồi tôi mới biết vấn đề lớn nhất của cái hang này không phải là không gian chật hẹp mà là độ nghiêng. Thực ra vấn đề này cũng không lớn lắm, nhưng người tôi cứ bị lăn về phía Lâm. Tôi biết như vậy rất không ổn, cũng muốn dồn toàn lực để chống lại cái trọng lực chết tiệt này, ví dụ bằng cách đặt chiếc ba lô vào giữa hai người nhưng kết quả cả ba lô cũng bị lăn vào lòng Lâm.

Lâm gần như phát điên, quát: “Này, cái cô này! Làm gì vậy hả?”

Nhưng tôi đang trong giấc mộng ngọt ngào, hơn nữa so với bốn bề lạnh giá, Lâm thật ấm áp, tôi không biết lúc này mình đang ở trong tư thế gì, mà cũng chẳng muốn biết. Lâm, anh cũng giả vờ không biết đi được không? Đằng nào ở giữa cũng có cái ba lô. Nhưng dường như anh ta không hề nghĩ vậy, vẫn tiếp tục đẩy mạnh tôi sang phía bên kia, cương quyết xoay tôi tới chỗ chật chội hơn.

Tôi mặc cho anh ta đẩy, không phản kháng cũng không tỉnh dậy, tư thế nào không quan trọng, quan trọng là có thể ngủ tiếp. Thực ra tôi cũng đâu muốn lăn vào lòng anh ta, có điều quả thực rất ấm áp.

Một lát sau, giọng Lâm một lần nữa lại oang oang vang lên: “Này, cô cướp chăn của tôi!”

Tôi tiếp tục co người nhắm mắt, liên tục niệm chú: “Tôi không biết, không biết, không biết gì cả.” Mà quả thực tôi cũng không biết, mặc dù từ nhỏ tới lớn, từ trường mầm non tới đại học, rồi tới khi có bạn trai, ai ai cũng nói tư thế ngủ của tôi rất xấu; nhưng có người còn mộng du thì sao, cướp chăn đã là gì chứ! Có điều, thời tiết buốt giá thế này, tôi có thể thông cảm với sự giận dữ của Lâm. Ngay sau đó, người tôi đột nhiên lạnh cóng, chắc là Lâm đã cướp lại chăn.