Cảm lạnh mùa hè 4.9

Lúc tôi đang định châm lửa điếu thuốc thứ hai liền bị anh ta tiện tay ngăn lại: “Hút một điếu là được rồi, hút nhiều hại sức khỏe lắm.” Anh ta nhìn tôi, chỉ thấy hai mắt anh ta như hai hồ nước trong suốt, ánh nhìn tản mát càng góp phần tô điểm cho đôi đồng tử, khiến chúng càng thêm sống động.

Tôi có chút miễn cưỡng, sau đó bỏ bao thuốc vào túi, coi như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.

“Lăng Sở, anh biết không, kỳ thực tôi đã có người yêu rồi, anh ấy tên là Y Dương.” Không biết là dây thần kinh xấu hổ bị đứt ở đâu, tôi trả lời rất dứt khoát.

Anh ta chầm chậm quay đầu đi, không nhìn tôi mà nhìn ra ngoài cửa xe, buông một câu rất sến: “Trăng đêm nay đẹp quá nhỉ?”

Tôi tùy tiện đáp lại: “Đúng thế.” Nhưng có ai biết, lúc này tôi còn bụng dạ nào mà thưởng trăng nữa chứ.

Tôi thường nghe nói con trai tốt với con gái một cách khó hiểu chỉ khi anh ta có động cơ gì đó, còn khi con trai nghe con gái nói cô ấy có bạn trai rồi thái độ của anh ta sẽ quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Lăng Sở có lẽ là kiểu người như vậy.

“Y Thần, anh thích em là chuyện của anh, anh đối xử tốt với em đó cũng là chuyện của anh. Em có thể không thích anh, em cũng có thể không cần đối tốt với anh, nhưng xin em đừng cự tuyệt tâm ý của anh, có được không?” Lăng Sở nói rất nhẹ nhàng, khiến lòng tôi cũng thấy ấm áp. Tôi không biết đấy có phải là những lời nói khó nghe hay không, chỉ thấy những lời này phải để tôi nói với Y Dương mới đúng.

Khoảnh khắc đó tôi đột nhiên như bị câm, ngồi chết lặng ở đó mà không biết nói gì mới được.

“Em có thể coi anh là một người bạn, đối xử với anh như với một người bạn, được không?” Lăng Sở nhìn gương mặt tôi qua kính chiếu hậu, trong xe rất tối nên khó có thể nhìn thấy nét mặt tôi qua gương.

Tôi im lặng hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu. Tôi cảm thấy Lăng Sở nói rất đúng, anh ta đối tốt với tôi đấy là chuyện của anh ta, có người tự nguyện đối tốt với mình, tôi hà cớ gì mà không chấp nhận. Tôi không ngốc, ngay từ lúc bảy tuổi tôi đã biết rằng có lợi thì phải biết tận hưởng.

Hồi ấy tôi có một con thỏ bông khá đẹp, kết quả là bị lọt vào mắt một người chị họ bên ngoại. Chị ấy lấy từ túi ra một tấm vé xem phim, đúng là bộ phim đang hot nhất, tôi đã không ngần ngại lấy con thỏ bông đổi lấy vé xem phim và háo hức đợi đến ngày đi xem. Cho đến khi đến rạp chiếu phim tôi mới biết tấm vé ấy đã hết hạn, là vé của ngày hai mươi lăm tháng trước rồi.

Tôi thật sự rất tức giận, nắm chặt tấm vé xem phim trong tay, vừa khóc vừa đá vào cánh cửa phòng chiếu hồi lâu, sau đó lấy chân giẫm nát tấm vé. Tôi thề, nếu tôi lại gặp lại chị ta, nhất định tôi sẽ cho chị ta biết tay. Có lẽ ông trời muốn tôi tích đức cho nên mười lăm năm sau tôi vẫn chưa gặp lại con người đó.

Sau khi xuống xe, tôi lẳng lặng đi vào nhà, điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng tôi là anh ta không đẹp như tôi. Cho nên từ nay về sau tôi sẽ được hưởng một món hời đáng tin cậy.

Lăng Sở thò đầu qua cửa xe gọi hai tiếng: “Y Thần.”  Tôi quay lại, anh ta nói tiếp: “Ngủ ngon.” Nhìn theo chiếc xe dần dần rời đi, tôi cười sảng khoái.

“Lăng Sở, anh biết không? Tôi có người yêu rồi, người yêu tôi tên là Y Dương.”

Mấy hôm nay Lăng Sở tự nguyện làm tài xế cho tôi. Kỳ thực, bác sĩ đã  nói chân tôi không sao rồi, nhưng anh chàng này quả thực là cứng đầu, nhất định phải đưa đón tôi thì mới yên tâm. Số điện thoại của Lăng Sở đã được tôi cho ra khỏi danh sách đen, từ giờ anh ta gọi cho tôi sẽ không phải nghe điệp khúc “thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” nữa.

Giữa chúng tôi, có lẽ đã có một bước ngoặt.

Advertisements

Cảm lạnh mùa hè 4.8

Lăng Sở đường đường chính chính trở thành lái xe riêng của tôi. Tôi chỉ là muốn mượn gió bẻ măng, thuận tiện có một chuyến xe miễn phí mà thôi. Đến trước tòa nhà trụ sở công ty tôi gặp Mỹ Tuệ. Nha đầu này hình như cũng có một đêm không ngủ nên đôi mắt thâm quầng như mắt gấu trúc.

Thấy tôi và Lăng Sở cùng đi với nhau, trước tiên cô ấy lấy tay bịt miệng để khỏi hét lên vì ngạc nhiên, sau đó trợn mắt nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Cô ấy nghi ngờ nhìn chúng tôi như thể nhìn một đôi cẩu nam nữ. Tôi gạt đôi tay Lăng Sở đang nắm tay mình ra. Làm thế nào đây, bị Mỹ Tuệ hiểu lầm rồi, cô ấy chắc chắn là đã hiểu lầm rồi, làm sao bây giờ? Tôi vừa bước lên cầu thang vừa lẩm bẩm như vậy.

Mỹ Tuệ kéo tay tôi lại, mặt hiện đầy vẻ nghi ngờ, cuối cùng cô ấy bật cười, tiếng cười giòn như bỏng ngô nổ trong lò: “Hai vị thật là thần tốc quá.” Tiếng cười khoái trá của cô ấy tôi nghe chẳng lọt tai tí nào, ngược lại tôi chỉ thấy khó chịu.

Nha đầu này hôm nay đột nhiên bị làm sao vậy, cứ như là đã uống nhầm thuốc ấy. Phàm là người có đầu óc bình thường đều có thể nhận ra tôi và anh chàng trước mặt này không thể nào là một đôi được. Tôi đưa tay xoa đầu mình, đoán chắc não của Mỹ Tuệ nhất định là đã bị đổi bằng não lừa rồi.

Tôi không muốn giải thích bất cứ điều gì. Mỹ Tuệ và Lăng Sở vẫn đứng ngơ ngẩn trước cửa công ty. Tôi nghĩ, một lát nữa mọi chuyện trắng đen sẽ rõ ngay thôi.

Qua mấy phút, lại qua mấy phút nữa, tôi bỗng nhiên phát hiện ra điều gì đó lạ, hình như có mùi “dấm chua” bay đến mũi. Quả nhiên không lâu sau Mỹ Tuệ đi lên, trước tiên cô ấy hỏi chân tôi bị làm sao rồi sau đó vội vã đi thẳng vào phòng họp. Giờ ăn trưa tôi nhìn thấy bảng chấm công của Mỹ Tuệ sáng nay bị đánh dấu một chữ “x”, quả nhiên nha đầu này sáng nay đã đi làm muộn.

Trước giờ tan làm mấy phút, Lăng Sở gửi tin nhắn cho tôi, nói anh ta đang đợi tôi trước cổng công ty, tôi tức giận tắt nguồn điện thoại, không muốn tiếp tục dây dưa với anh ta cho thêm phiền toái. Số điện thoại của Lăng Sở đương nhiên vẫn nằm trong danh sách đen, anh ta không thể gọi điện đến cho tôi được, nhưng vậy thì sao tôi vẫn nhận được tin nhắn của anh ta nhỉ?

Mọi người trong công ty đã tan sở ra về cả rồi, tôi cho là Lăng Sở vẫn đợi mình ở dưới nên quyết định nằm bò ra bàn làm việc đánh một giấc. Lúc mở mắt ra đã là bảy rưỡi tối. Tôi vội vội vàng vàng đầu bù tóc rối đi xuống cầu thang, lại không ngờ là anh chàng đó si tình đến mức giờ này vẫn còn đợi. Tôi quay người định đi lên lầu, trốn anh ta, không may đúng lúc đó anh ta lại ngước mắt nhìn lên. Thấy tôi, anh ta bước đến đặt vào tay tôi ly trà sữa hiệu Ưu Lạc Mỹ, vẫn còn âm ấm, dường như mới mua vậy. Tôi đột nhiên nhớ đến lời thoại trong đoạn phim quảng cáo của Châu Kiệt Luân và Giang Ngữ Thần.

“Em là gì của anh?”

“Em là Ưu Lạc Mỹ của anh.”

“Hả? Sao em lại là Trà sữa?”

“Bởi vì như thế anh có thể đặt em trong lòng bàn tay anh.”

Nếu những lời này mà là Y Dương nói với tôi, tôi sẽ hạnh phúc đến chết mất.

“Y Thần, cô vất vả quá. Làm thêm gì mà đến tận lúc này.” Tôi cười thầm, cười tôi thông minh, cười Lăng Sở ngốc nghếch.

Chúng tôi tìm thấy một nhà hàng, tùy tiện ăn mấy món rồi anh ta đưa tôi về. Trên đường về không ai nói gì, tôi nhìn ra ngoài cửa kính xe ngắm ánh đèn đường và dòng người đi bộ. Tôi cảm thấy chúng tôi lúc này không giống một đôi bạn bình thường, cũng không giống một đôi mới yêu còn nhiều ngại ngùng, chúng tôi giống một cặp yêu nhau lâu rồi đến mức tình cảm đã trở thành bình lặng.

Tôi khẽ húc đầu vào cửa kính xe, hừ, hừ, hừ, Hứa Y Thần, làm sao mày lại có những ý nghĩ như thế. Tôi đột nhiên phát hiện, não tôi mới bị thay bằng não lừa rồi.

Xe đi tới cổng khu nhà nhưng tôi không vội lên lầu mà lấy tay rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc, vừa nhìn Lăng Sở vừa quyết định sẽ phải nói mấy câu với anh ta.

Anh ta hạ cửa kính xe xuống một nửa, lặng lẽ chờ đợi tôi.

“Anh thích tôi đúng không?” Tôi không vòng vo, hỏi thẳng Lăng Sở như vậy, không có chút ngại ngùng nào của con gái. Bởi vì tôi không muốn bắt đầu một tình yêu mới, cũng không muốn mất thời gian cho một người con trai nào khác ngoài Y Dương.

Không khí đột nhiên trở nên yên lặng khác thường. Tôi gẩy tay một cái, đầu lọc điếu thuốc còn lại sau khi tôi hút xong bay ra ngoài cửa xe. Đúng thế, tôi tin vào trực giác của mình.

“Ừ.” Cuối cùng Lăng Sở cũng gật đầu thừa nhận.

Cảm lạnh mùa hè 4.7

Bác sĩ cẩn thận bôi thuốc sát trùng lên vết thương của tôi. Tôi kêu “á” một tiếng vì xót.

Tôi bấu chặt lấy cánh tay mạnh mẽ của Lăng Sở, trên làn da trắng của anh ta xuất hiện vết đỏ không nông không sâu. Tôi nghĩ anh ta sẽ hét lên, không ngờ tôi đã sai. Anh ta chỉ quay đầu lại nhìn vào mảng bám trên tường, sau đó chớp mắt vài cái. Tôi cũng không dám kêu nữa, bởi vì sợ sẽ bị bác sĩ mắng là nhiều chuyện, nếu thế sau này chắc chắn họ sẽ không muốn chữa cho tôi nữa.

Tự tìm tự hiểu, tôi chợt cảm thấy mình là một người học rộng biết nhiều, không gì không biết, tinh thông vạn nghề.

Sau khi bác sĩ rời đi, tôi cẩn thận xem xét vết thương. Một vết bánh xe in dài trên chân tôi, trên đó còn có một ít bùn đất, trông thật là khủng khiếp. Vết máu đã được lau đi, chỉ còn mờ mờ, nếu ánh đèn không sáng quá hoặc người bị cận thị thì có lẽ cũng không nhìn thấy.

Bác sĩ nói chân tôi không sao, không bị gãy, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Lông mày và trán của Lăng Sở chau lại rồi giãn ra theo từng lời bác sĩ nói. Tôi thì lại chú ý tới những vết đỏ hình móng tay in trên cánh tay anh ta. Không ngờ móng tay tôi ngắn thế mà cũng để lại dấu vết rõ như vậy.

Tôi vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, nguyên nhân thì nhiều, nói cũng không hết được.

Từ biểu hiện trên mặt Lăng Sở tôi đoán anh ta đang muốn nói gì đó, nhưng cho tới tận khi ra đến cổng bệnh viện anh ta mới ngập ngừng nói một câu: “Tôi xin lỗi.”

Tôi hỏi tại sao lúc đó anh ta lại có mặt ở đó, anh ta nói chỉ là ngẫu nhiên thôi. Tôi phì cười một tiếng “hi”, thật sự không biết sau chuyện này ấn tượng của Lăng Sở về tôi là tốt hay xấu nữa. Lúc này điện thoại trong tay anh ta kêu vang, hình như là có chuyện gấp. Tôi khập khiễng vẫy một chiếc taxi ven đường, leo lên đi thẳng không quay đầu lại.

Anh ta chạy đuổi theo một đoạn rất xa, kết quả vẫn là không đuổi kịp.

Tôi uể oải nằm dài trên sofa nghỉ ngơi, tôi cảm thấy chưa bao giờ cô đơn như lúc này, thật sự chỉ muốn chạy đến bên Y Dương kể cho anh ấy nghe ngày hôm nay tôi đã đen đủi như thế nào, nói cho anh ấy nghe chân tôi đau ra sao, khoe với anh ấy tôi đã kiên cường như vậy đấy…

Hóa ra tôi đã vô thức nhớ tới Y Dương.

Tôi đột nhiên hiểu ra, khi ở một mình không hẳn đã cô đơn, lúc vô vọng nhớ tới ai đó mới thật là cô đơn.

Tôi chịu đựng cái chân đau, tập tễnh đi tìm tủ thuốc, lấy mấy viên thuốc chống viêm, uống xong leo lên giường ngủ thiếp đi.

Đây là lần gần nhất sau khi tôi và Y Dương chia tay, tôi có một giấc ngủ khoan khoái như thế, giống như là uống thuốc an thần vậy. Không nhớ có nằm mơ không nữa, chỉ nhớ lúc hai giờ chân đau quá làm tôi tỉnh dậy, sau đó thì không ngủ lại được nữa, chỉ đành ngồi nhìn vết thương dưới ánh đèn. Dưới ánh đèn vật gì cũng lung linh tươi sáng hơn, tôi nhìn thấy hộp thuốc lá trên đầu giường đã lâu không động đến. Dường như gần đây bệnh nghiện thuốc của tôi cũng nhẹ đi nhiều rồi.

Làn khói cuộn bay trong phòng, dưới ánh đèn càng mơ hồ, lãng đãng, sau đó tan biến dần đi. Có lẽ hút thuốc cũng có thể xoa dịu nỗi đau, chẳng biết đây có phải là lý do trẻ con hay không nữa.

Tôi lại nhớ tới đôi tay thanh tú của Lăng Sở, cầm điện thoại lên gọi cho anh ta. Điện thoại đang kết nối, sau tiếng tút bị tôi tắt máy. Sau này hãy gọi, tắt máy đã. Mất ngủ thì phải tìm người thức cùng, nghĩ đến tiểu tử đó cũng đang mất giấc mộng đẹp, tôi đắc ý cười cười rồi tắt máy.

Sáng ngày hôm, sau điện thoại không ngừng đổ chuông, phiền toái vô cùng.

“Chân cô còn đau nhiều không?”

“Cô thế nào rồi?”

Tôi không hiểu sao mình lại thấy cảm động trước những câu hỏi bình thường như thế, những sự quan tâm nhỏ nhặt như thế, có lẽ phụ nữ mới ốm dậy, ai cũng yếu mềm như thế.

Sáng sớm hôm sau, lúc tôi đi làm, vừa xuống tới cổng khu nhà đã  nhìn thấy chiếc xe màu bạc đang tiến vào. Thấy tôi bước ra từ hành lang, Lăng Sở vội vã chạy lại đỡ tôi.

Tôi gạt bàn tay anh ta ra, nói với giọng bình thản: “Cứ để tôi tự đi, để hàng xóm nhìn thấy dễ nảy sinh hiểu lầm.”

Lúc này, ở sân khu nhà có rất nhiều các bác, các bà, các ông, những người này cả ngày chả có việc gì làm ngoài việc tám chuyện của người khác. Nếu để bọn họ nhìn thấy Lăng Sở dìu tôi đi ra thì có lẽ không đợi tôi bước được hai bước họ đã hỏi nhau hàng loạt những câu đại loại như: “Cô ấy yêu rồi à? Anh chàng này ở đâu? Làm gì thế nhỉ?” vân vân và vân vân…

Cảm lạnh mùa hè 4.6

Mỹ Tuệ và Lăng Sở có vẻ thân thiết, giống như hai người sống cùng nhau lâu ngày vậy. Lúc ăn cơm tôi mới phát hiện ra bữa ăn này mình có chút thiệt thòi vì nhà hàng này không có món tôm hùm Nam Mỹ. Tôi chỉ cắm cúi gắp thức ăn, không quan tâm đến câu chuyện của hai người họ.

Ăn cơm xong, chúng tôi đi bộ ra bãi đậu xe. Để tránh Lăng Sở đòi đưa tôi về, tôi một mình tách ra đi trước. Không khí trong lành, tôi đi lang thang một mình trên đường. Bởi vì tôi không muốn nghe tiếng bà Vương gõ cửa, cũng không muốn ngửi mùi ẩm mốc trong nhà vệ sinh, càng không muốn một mình ở trong căn phòng tĩnh lặng có thể nghe thấy cả tiếng mình thở trong đêm.

Nhất là vào lúc này, tôi thực sự không muốn.

Đúng lúc đó Mỹ Tuệ gọi điện cho tôi, cô ấy trách tôi chưa chào tạm biệt đã bỏ đi. Tôi đứng bên đường, say sưa ngắm nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.

“A…” Trong phút chốc, tôi cảm thấy cuộc sống của mình như đã chấm dứt. Tôi ngã xoài ra đất, toàn thân mềm nhũn, không thể cử động được. Lúc đó một cơn đau xé tim xé phổi dội lên khiến tôi thiếu chút nữa là ngất lịm đi. Đúng thế, tôi bị xe tông nhưng đầu óc còn có chút tỉnh táo, không lẽ tôi sẽ chết như thế này? Không thể được. Ý chí thôi thúc tôi đứng lên nhưng người tôi thì không còn chút sức lực nào.

Tôi nằm trên đất, vẫn nhìn thấy chiếc xe màu bạc, anh chàng ngồi trên xe trông như siêu nhân, nhanh chóng xuống xe chạy lại chỗ tôi.

Tôi nằm bất động trên đất, chân đang chảy máu, dưới ánh đèn xe nhìn càng đáng sợ. Lăng Sở đỡ lấy eo tôi, sau đó đặt tôi lên lưng anh ta. Tôi nhanh chóng động não nghĩ xem thế nào là tiện nhất. Nhưng sau khi gọi hai tiếng tên anh ta, tôi cảm thấy cơn đau càng lúc càng dữ dội, từng cơn từng cơn đau như xé gan xé ruột, chẳng nói được gì nữa cả.

Từ mặt đất đứng lên, Lăng Sở cõng tôi đặt vào trong xe của anh ta. Lưng anh ta rất to, vòng tay tôi lại hơi nhỏ. Tôi nghiến răng cố nén tiếng khóc vì bị đập mạnh vào vai anh ta. Nhưng cú va đập đau quá khiến tôi bật khóc, nước mắt thấm ướt vai chiếc áo sơ mi kẻ sọc hồng của anh ta. Tôi đột nhiên cảm thấy mình giống phụ nữ nông thôn, thứ nhất là khóc, thứ hai là làm loạn, thứ ba là thắt cổ.

Anh ta im lặng, sau đó tăng tốc để đưa tôi vào bệnh viện.

Trên đường đi, anh ta không ngừng an ủi tôi, sau đó nôn nóng chờ đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, có lẽ xe đã chạy với tốc độ một trăm hai mươi kilomet trên giờ để tới bệnh viện. Mười giờ tối, bệnh viện đã vắng người, phòng làm thủ tục nhập viện không có ai trực, Lăng Sở lại cõng tôi đến thẳng phòng cấp cứu.

“Y Thần, chân, chân thâm tím rồi.” Lăng Sở có chút kích động, giọng nói run run. Một người đàn ông lo lắng đến kích động như anh ta lúc này tôi mới chỉ thấy có bố tôi khi tôi còn nhỏ, cũng đã mười mấy năm rồi. Hiện giờ tôi vẫn đang gục trên vai Lăng Sở, nước mắt không ngừng rơi.

Cô y tá vừa nhàn nhã uống nước vừa bấm điện thoại. Sau đó nói với thái độ không mấy hòa nhã: “Sang khu nội trú khoa ngoại nhé, bác sĩ trực ban không có ở đây.” Mặc tôi khóc chết đi sống lại, cô ta cũng chả buồn để ý.

Tôi đau đến mức không nói lên lời, cho nên không thể tính toán chi li với cô y tá đó được. Nếu không phải là đã sức cùng lực kiệt tôi thật sự muốn đạp cho “thiên thần áo trắng” xinh đẹp này hai đạp vào mặt. Thật không may, đến cuối cùng vẫn là  tôi lực bất tòng tâm.

Tôi nghĩ trong cuộc sống này tôi lại lần nữa gặp phải loại “điểu nhân”.

“Bác sĩ trực không gọi được à? Khoa ngoại ở đâu?” Đột nhiên tiếng nói của Lăng Sở vang lên thức tỉnh thần kinh của tôi, tôi cũng có cảm giác căng thẳng.

Theo sự chỉ dẫn của cô y tá đó, chúng tôi tìm được khu nội trú, tôi ghét chỗ này, mùi tám mươi tư vị thuốc khử trùng nồng nặc khiến tôi phải bịt chặt mũi.

“Bác sĩ, chân cô ấy… mau xem giúp.” Lăng Sở chầm chậm đặt tôi lên giường bệnh, căng thẳng nhìn bác sĩ. Tôi vẫn chưa ngừng khóc, bịt chặt miệng để tránh phát ra những tiếng hu hu, giống hệt loại người mít ướt, khổ sở, đáng thương.

Bác sĩ không nhanh không chậm ấn ấn lên xung quanh vết thương, ấn xong một cái lại dừng lại hỏi tôi có thấy đau không. Tôi ngừng khóc nói với bác sĩ chỗ đó có thấy đau một chút, chỗ này không đau, chỗ kia đau hơn một cách ngắt quãng và nức nở, sau đó tiếp tục khóc.

Tôi không biết nguyên nhân vì sao mà chân tôi bỗng nhiên không còn đau như lúc trước nữa. Chỉ là tôi đã khóc đến mê mụ, không nhớ là phải dừng lại nữa. Vị bác sĩ trung niên nhìn tôi mỉm cười, nói rất lịch sự: “Cháu à, yên tâm đi, không sao đâu.”

Tôi nghe bác sĩ nói xong thì liền cười tươi như hoa. Tiếng cười khàn khàn vang khắp phòng khiến người khác lấy làm kỳ lạ.

Cảm lạnh mùa hè 4.5

“Y Thần, tớ tưởng là anh ta chỉ hỏi chơi thôi. Xin lỗi, chị em của cậu lại nghĩ ngắn rồi.”  Mỹ Tuệ lên tiếng giải thích vẻ rất vô tội, như thể vô tình phạm lỗi và đang rất ăn năn vậy. Tôi từ nhỏ đã sợ người khác khóc, cô ấy đã hối hận thế, tôi cũng đành phải chấp nhận.

Tôi tặc lưỡi hai tiếng, chuyện này coi như cho qua.

Tôi nằm dài trên sofa chơi điện tử trên điện thoại, bỗng nhiên điện thoại rung ù ù, một loạt những con số lạ làm tôi ngơ ngẩn mất ba mươi giây. Từ khi vào làm việc ở công ty này, số điện thoại lạ đến thế nào tôi cũng đã gặp, bất kể là số cố định hay di động, trong nước hay quốc tế.

“Y Thần, tôi là Lăng Sở. Còn nhớ tôi chứ?” Tôi toát mồ hôi. Anh chàng này sao cứ ám tôi như âm hồn không siêu thoát vậy. Tôi vỗ vỗ vào đầu, sau khi cảm thấy đau mới dám khẳng định đây không phải là ác mộng mà là sự thật.

“Ôi, tôi ngủ rồi, có chuyện gì ngày mai hãy nói.” Tôi cúp máy nhanh nhất có thể, sau đó cho số điện thoại của anh ta vào danh sách đen. Điện thoại cao cấp có khác, chức năng này thật là tiện lợi.

Tôi rất thích chiếc điện thoại mới, ngắm nghía nó suốt hai tiếng đồng hồ, sau đó mới lăn ra ngủ như con lợn chết.

Kể từ hôm bà Vương đó nhắc nhở chỉ bất đắc dĩ mới được dùng nước, tôi đã ăn mỳ ăn liền ba ngày rồi. Trước đây, khi Y Dương nấu mỳ lúc nào cũng cho thêm một quả trứng gà, bây giờ thì trứng gì cũng chả có, chỉ có mỳ không.

Máy giặt đặt trong nhà tắm, chăn và vỏ đệm sofa ngâm trong đó đã bôc mùi ẩm mốc. Cho dù đã được đóng nắp cẩn thận nhừng vẫn thấy mùi. Thấy bể cá có rêu, tôi quyết định thay nước, làm xong mới nhớ tới lời dặn của bà Vương: “Đường ống thoát nước còn đang sửa chữa…”

Tôi có chút hối hận khi nhìn dòng nước chầm chậm chảy xuống cống. Tôi bịt chặt mũi đứng ngẩn ngơ trong nhà tắm hồi lâu. Không thể để thế này được, mùi chăn và vỏ đệm sofa ngâm trong máy giặt khiến tôi không thể chịu thêm được nữa. Tôi lấy hết can đảm lôi chúng từ trong máy giặt ra.

Chỉ nghe trong đường ống nước ục ục vài tiếng sau đó tuyệt nhiên không nghe thấy gì nữa. Nước xả ra ứ lại trong nhà tắm không thoát được, tôi lấy que chọc chọc vào lỗ thoát nước nhưng không có tác dụng gì.

Tôi đau khổ cho cá ăn, vừa oán thán vừa thở dài, tôi hy vọng lũ cá cảnh có thể hiểu những lời tôi nói.

Sáng sớm hôm sau, không đợi tôi mở mắt, chuông cửa đã réo lên. Tôi cảm thấy sáng sớm đã có người đến tìm, chức chắn không phải là chuyện gì tốt lành.

Cửa mở, tôi đầu bù tóc rối xuất hiện khiến bà Vương giật nảy mình.

“Cháu chào bà, có việc gì mà bà tìm cháu sớm thế ạ?” Bà ấy vẫn có cái cằm nhọn hoắt, trông giống như nạn nhân bị bóc lột trong xã hội cũ, đói đến gầy giơ xương. Tôi ngáp một cái thật dài vẻ uể oải.

“Cháu gái, có phải cháu xả nước xuống cống không?” Bà ấy nhìn tôi nghi ngờ, còn tôi thì bị nhìn chằm chằm nên cũng hơi run.

“Không ạ, cháu không hề xả nước.” Tôi tự tin trả lời, sau đó không nói thêm gì nữa.

Bà Vương nhìn quanh căn phòng một lượt, thiếu mỗi nước bước vào phòng xem từng ngóc ngách, nhìn một lúc không thấy gì lạ, bà ấy quay người đi xuống lầu. Vừa đi vừa lẩm bẩm: “Lạ thật, nước ở đâu chảy ra nhỉ?”

Tôi nghe thấy trong những lời bà Vương nói có cả tiếng nước chảy trong ống thoát nước. Thật sự, chân tướng việc này còn chưa rõ ràng, vậy mà nghi can số một là tôi đã suýt chút nữa tự thú. Tinh thần phát giác tội phạm của bà Vương quả thật là tuyệt vời, mới sáng sớm đã dậy để lên đây hỏi chuyện này.

Tôi cười khúc khích mấy tiếng rồi lại trùm chăn kín đầu ngủ tiếp.

Sửa ống thoát nước đến ngày thứ sáu, tôi thề không thể theo chủ nghĩa ăn chay được nữa. Gọi điện thoại cho Mỹ Tuệ, nha đầu đó đang ở bên công ty của Lăng Sở bàn việc làm ăn.

“Bạn thân mến, bạn cũng tới đây đi, chúng ta cùng đi ăn.” Tôi không tìm được ai để đi cùng, lại càng không tìm được lý do hợp lý để từ chối nhu cầu của dạ dày, thế nên đành đồng ý.

Tôm hùm Nam Mỹ thân yêu, ta đến đây!

Lúc gặp Lăng Sở, thấy anh ta mặc một chiếc sơ mi kẻ màu hồng nhạt, rất tươi sáng nhưng cũng rất nam tính. Mặc dù có chút xấu hổ, có chút không thích nhưng tôi vẫn mỉm cười chào hỏi anh ta. Tôi vẫn như lần trước không nén được nhìn vào đôi bàn tay của Lăng Sở, chỉ thấy dưới ánh đèn sáng, những ngón tay thon dài, nhiều hơn trước đây một vết sẹo. Anh chàng này, làm thế nào mà lại để tay có sẹo thế?

Tôi có chút xót xa cho đôi bàn tay đẹp ấy.