Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.3

Thời gian lặng lẽ trôi. Khá lâu sau, Tiểu Cáp mới thẽ thọt lên tiếng: “Chị Nhược Nhược…”

“Tiểu Cáp…” Nhược Nhược không kiềm chế được tình cảm liền giơ tay lên định đáp lại.

Ting… ting… ting…

Tiếng phát ra từ chiếc lò nướng phá tan bầu không khí yên ắng, cả hai cùng giật mình.

Tay Nhược Nhược khựng cứng lại như thể mũi tên tình ái đã hết nhiệm màu. Cả hai đều lúng túng, ngượng ngập.

Lúc lâu sau, Nhược Nhược mới định thần lại, hạ cánh tay xuống, ngượng ngùng cúi đầu, để mái tóc dài rủ xuống che đi hai má đỏ ửng vì thẹn.

Hắng giọng hai tiếng, Nhược Nhược mới gượng gạo nói: “Trên lông mày cậu cũng có bột mì, cậu… cậu tự lau đi.”

“Được… được…” Tiểu Cáp vừa lau lông mày vừa ngô nghê mỉm cười, lùi lại hai bước. Đột nhiên cậu nghĩ ra chuyện gì đó, ù té chạy tới chỗ lò nướng, lấy bánh ra.

Khắp phòng dậy lên mùi thơm của sữa quyện với hoa quả.

“Woa! Thơm quá!” Nhược Nhược hít lấy một hơi thật dài, mùi thơm của chiếc bánh khiến cô quên hết chuyện vừa xảy ra. Cô lao ngay tới chỗ Tiểu Cáp, nhìn chiếc bánh đẹp mà thèm đến chảy cả nước miếng, khen lấy khen để: “Tiểu Cáp, tay nghề nấu nướng của cậu đúng là không chê vào đâu được! Chiếc bánh ngọt này, cả hương vị lẫn hình thức đều không kém những chiếc bánh ngoài cửa hàng.”

“Cảm ơn chị Nhược Nhược đã khen em.” Tiểu Cáp bê đĩa bánh ra bàn, gạt lấy mẩu bánh đã được đánh dấu cẩn thận, bày ra đĩa đưa cho cô: “Chị Nhược Nhược, chị nếm thử đi.”

“Cảm ơn!” Nhược Nhược ngồi xuống, chẳng chút e thẹn xúc một thìa to bỏ vào miệng.

Tiểu Cáp hồi hộp nhìn cô, chờ đợi cô phát hiện ra mẩu giấy tỏ tình.

 

“Rồi sao nữa? Sau đó thế nào?”

Sáng hôm sau, khi đến trường, Tiểu Cáp kể lại chuyện tối qua cho Lệ Lệ nghe. Lệ Lệ cố truy hỏi đến cùng.

“Chẳng sao cả.” Tiểu Cáp nhếch môi, gục mặt xuống bàn.

“Sao lại chẳng sao cả?” Lông mày Lệ Lệ dựng cả lên vẻ ngờ vực, thấy cậu ta chẳng có phản ứng gì, cô liền đẩy một cái thật mạnh. “Nhược Nhược thấy mẩu giấy tỏ tình, thế nào cũng phải nói gì chứ?”

Tiểu Cáp ngẩng đầu, mặt ỉu xìu, bất lực lắc đầu: “Thực sự là chẳng có gì cả, bởi vì Nhược Nhược… chị ấy không thấy mẩu giấy.”

“Sao lại thế được?” Lệ Lệ tròn mắt ngạc nhiên.

“Nhược Nhược nếm thử một thìa bánh, khen được câu “ngon” rồi nhét cả miếng bánh vào miệng, mẩu giấy tỏ tình cũng chui tọt vào bụng chị ấy.” Tiểu Cáp khóc không thành tiếng, hối hận vì đã làm chiếc bánh đó quá ngon.

“Trời ạ!” Lệ Lệ vỗ trán than thở, vậy là kế hoạch lớn của cô đã tan thành mây khói. Định thần lại, cô quay sang Tiểu Cáp, tiếp tục chất vấn: “Thế sao cậu không ngăn Nhược Ngược?”

“Em chỉ biết trơ mắt nhìn thôi”, Tiểu Cáp mếu máo nói.

Lệ Lệ không còn gì để nói.

Tuy cậu ta rất đẹp trai, học cũng rất khá, nếu không nói chuyện cùng, không ai nghĩ cậu ta bị mất trí. Cũng bởi cái vẻ ngoài bảnh trai đó mà cô quên mất rằng cậu ta đang bị mất trí nhớ, bây giờ cậu ta chỉ như cậu bé mười bốn tuổi. Với đầu óc thật thà đó, thực sự cô đã đánh giá quá cao khả năng ứng biến của cậu ta.

“Chị Lệ Lệ, chị sẽ tiếp tục giúp em chứ ạ?” Tiểu Cáp nhìn Lệ Lệ với ánh mắt tội nghiệp, chẳng khác gì một chú cún đáng thương.

Lệ Lệ thấy vậy cũng không đành, nhưng lực bất tòng tâm, đành quay đầu đi, than thở: “Tiểu Cáp, không phải tôi không giúp cậu, nhưng thực sự kế hoạch theo đuổi này quá khó. Cậu bị mất trí nhớ, ứng biến chậm quá… Tất nhiên, không phải tôi coi thường cậu, cậu chớ có hiểu lầm. Ý tôi là, tạm thời cậu ứng biến không nhanh nhạy như người khác, một chút thôi. Tôi thực sự lực bất tòng tâm.”

“Chị Lệ Lệ, chị giúp em đi, được không?” Tiểu Cáp chạy tới trước mặt Lệ Lệ, cố nài nỉ: “Em thực sự rất thích chị Nhược Nhược, rất thích, rất rất thích.”

Cậu nói liền mấy câu “rất thích” cứ như sợ Lệ Lệ không hiểu.

“Tôi biết cậu thực sự thích Nhược Nhược, nhưng tôi không biết phải giúp cậu thế nào.” Lệ Lệ thở dài, lại quay đi, không nỡ nhìn vẻ tội nghiệp của Tiểu Cáp.

Tiểu Cáp lại tới trước mặt cô, quỳ hẳn xuống, lay lay vạt áo cô, năn nỉ: “Chị Lệ Lệ, chị giúp em được không? Chỉ cần được ở bên chị Nhược Nhược, dù khó đến đâu em cũng không sợ.”

Lệ Lệ cúi xuống nhìn ánh mắt cương quyết của cậu ta, rất cảm động trước tình cảm cậu ta dành cho Nhược Nhược.

Cậu ta thích Nhược Nhược đến thế, giúp cậu ta thêm một lần nữa vậy. Tuy cậu ta ngô nghê, nhưng về cơ bản vẫn khá thông minh, cố gắng một chút thì chắc chắn sẽ thành công.

Nghĩ vậy, Lệ Lệ liền đỡ cậu ta đứng dậy, nói: “Thấy cậu thích Nhược Nhược như vậy, tôi sẽ giúp cậu thêm lần nữa.”

Tiểu Cáp mừng rỡ, nắm lấy tay Lệ Lệ luôn miệng nói: “Cảm ơn chị Lệ Lệ! Cảm ơn! Cảm ơn!”

“Thôi, cậu đừng khách sáo thế. Dù sao Nhược Nhược cũng là bạn thân của tôi.”

“Chị Lệ Lệ, chị nói luôn cho em biết cách theo đuổi chị Nhược Nhược được không?”

Lệ Lệ nguýt dài, giọng đùa cợt: “Nhìn vẻ sốt sắng của cậu kìa.”

“Chị Lệ Lệ…”

“Được rồi. Được rồi. Tôi chịu thua cậu.” Lệ Lệ khoát tay, liếc quanh một lượt, không thấy Nhược Nhược, mới ghé vào tai cậu ta, thầm thì: “Nhược Nhược rất thích ăn bánh ngọt, tối nay cậu hẹn cô ấy tới chỗ này. Tuy hơi đắt một chút, nhưng không khí ở đó rất tuyệt, bánh ngọt ở đó cũng là số một. Đó là nơi lý tưởng nhất để tỏ tình. Đúng rồi, cậu đừng lo chuyện tiền nong, tôi sẽ cho cậu vay. Nhà tôi cũng không giàu có gì, nhưng mấy năm nay tôi cũng để dành được ít tiền tiêu vặt, đủ cho cậu dùng tối nay.”

“Chị Lệ Lệ, cảm ơn chị…”

Tiểu Cáp nắm chặt hai tay Lệ Lệ, mắt ươn ướt như sắp khóc, không biết bày tỏ sự biết ơn của mình thế nào.

“Thôi đừng có sướt mướt thế nữa, cả lớp đang nhìn kìa.” Lệ Lệ đẩy cậu ta ra, không quên dặn dò cẩn thận: “Đến trưa tôi sẽ đưa tiền cho cậu. Chiều tan học, cậu nhớ hẹn Nhược Nhược, thành bại đều phụ thuộc vào buổi tối hôm nay đó.”

“Vâng! Chị Lệ Lệ, em nhất định sẽ cố gắng.”

Tiết cuối cùng của buổi chiều là tiết tiếng Anh. Trên bục giảng, cô giáo say sưa giảng bài, dưới lớp hầu hết học trò đều ngồi ngay ngắn ghi chép, số ít ôm đầu gật gù, Nhược Nhược nằm trong số ít đó. Cô chống cằm nghe cô giáo thao thao bất tuyệt mà phát ngán, đành gật gù chờ chuông tan học. Nhưng theo thói quen, cô giáo tiếng Anh lại giảng thêm giờ.

Advertisements

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.2

Nhược Nhược hào hứng nhìn cậu ta đổ bột vào đĩa, cho thêm một chút nước rồi khéo léo nhào nặn.

“Phải nhào bao lâu?” Nhược Nhược hau háu nhìn đám bột được nhào nặn khéo léo, hỏi.

Cậu ta vừa nặn bột vừa quay đầu lại nhìn cô, tươi cười nói: “Sắp rồi, một lát nữa thôi.”

Nhược Nhược cố nhẫn nại chờ đợi, đến khi sắp không thể chờ thêm được nữa, Tiểu Cáp cũng chịu thốt lên một câu: “Bột mì tạm ổn rồi.”

“Vậy phải làm gì nữa đây?” Nhược Nhược hỏi.

“Đợi một lát nữa, đợi thêm một lát nữa thôi.” Tiểu Cáp nói rồi rải lên mặt khay một lớp bột khô, sau đó đổ hết chỗ bột đã nhào lên trên.

Nhược Nhược tò mò, chỉ vào chỗ bột mì, hỏi: “Tiểu Cáp, cậu làm thế để làm gì?”

“Bột mì ướt rất dính, rải một lớp bột khô lên khay sẽ giúp bánh không bị dính vào khay. Xong rồi. Chị Nhược Nhược, chị làm thử xem.” Nói xong, cậu ta đứng sang một bên để Nhược Nhược làm thử.

Nhược Nhược lại gần tủ bếp, nhìn thứ trăng trắng như vôi, vừa khô vừa ướt, nghi ngờ hỏi: “Cái này làm thành bánh táo thật chứ?”

“Tất nhiên, chị thử xem.”

Thấy Tiểu Cáp nhiệt tình cổ vũ, Nhược Nhược thử chạm tay vào chỗ bột mì, cảm giác vừa khô vừa ướt càng khiến cô thêm nghi ngờ. Cô thử nhào nhưng đám bột cứ như cố tình chọc tức cô vậy, nhào thế nào cũng không chịu kết lại với nhau. Sự kiên nhẫn càng lúc càng giảm, thậm chí cô bắt đầu ngờ rằng Tiểu Cáp cố tình dùng trò nặn bột quỷ quái này để trả thù chuyện trước đây cô hay bắt nạt cậu ta.

Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Tiểu Cáp nói: “Lúc đầu bột mì rất rời, trong lúc nhào chị cần cho thêm nước, bột mì sẽ kết lại ngay.”

“Thật hay giả vậy? Đừng có lừa tôi. Nếu tôi phát hiện cậu dám lừa tôi, tôi cho cậu no đòn.” Nhược Nhược quay lại nhìn Tiểu Cáp đe dọa, rồi làm theo lời cậu, vừa nhào vừa cho thêm nước. Dần dần, quả nhiên như lời Tiểu Cáp nói, bột mì dần kết lại với nhau. Nhược Nhược vui quá reo lên: “A! Thành công thật rồi.” Với cô nàng lần đầu nhào bột mì như Nhược Nhược, mới lâm trận đầu đã thuận lợi, thật không có gì vui hơn.

Nhìn cô vui mừng, Tiểu Cáp cũng tươi cười, nói: “Chị Nhược Nhược cố lên!”

“Vậy tiếp theo phải làm gì nữa?”

“Bây giờ chị nhào mạnh tay chút, đến khi bột thật dẻo, chúng ta sẽ cán phẳng bột ra.”

“Dẻo á? Thế phải mất bao lâu nữa?”

“Chỉ cần chị dùng đủ lực thì cũng không lâu
lắm đâu.”

“Thế nào mới là dùng đủ lực?”

Tiểu Cáp ngẫm nghĩ, vẻ khá đăm chiêu rồi nói: “Chuyện này cũng khó nói rõ được. Hay là… hay là để em dạy chị.”

Nói rồi, Tiểu Cáp hồn nhiên tiến lại gần cô, nắm lấy hai tay cô, hoàn toàn không nhận ra mình bây giờ như thể đang ôm lấy Nhược Nhược từ sau lưng. Mười đầu ngón tay đan vào nhau, một to một nhỏ, nhưng không hề khập khiễng. Cậu ta nhẹ nhàng chỉnh lại tay cho cô, bàn tay vừa nắm chặt lấy tay cô vừa nhào nặn bột mì, dịu dàng nói: “Chị để ý em dùng lực thế nào nhé!”

Nhược Nhược chẳng nghe nổi cậu ta đang nói gì nữa, chỉ biết rằng mặt cậu ta đang kề sát tai cô, hơi thở ấm áp của cậu ta phả lên má cô, người cô run lên, da cô căng ra, đầu óc choáng váng.

Hai người rốt cuộc đang làm gì? Tại sao tim cô lại đập nhanh đến vậy? Chẳng lẽ cô thích Tiểu Cáp
thật rồi?

Trời ơi! Nhược Nhược, mày đang nghĩ linh tinh gì vậy? Chẳng lẽ mày quên Tiểu Cáp đang mất trí nhớ? Chẳng lẽ mày quên rằng trước khi mất trí nhớ có thể cậu ta là hoa đã có chủ?

Nghĩ tới đây, Nhược Nhược lắc đầu thật mạnh để những ý nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu.

“Chị Nhược Nhược! Chị Nhược Nhược! Chị có nghe thấy em nói gì không?”

Tiếng gọi lanh lảnh của Tiểu Cáp kéo cô trở lại hiện thực từ một mớ bòng bong. Cô hoảng hốt cúi đầu, lắp bắp: “Tôi… tôi… xin lỗi… Vừa rồi tôi không để ý…” Sợ cậu ta giận, cô vội nói thêm: “Cậu nói tiếp đi, cậu nói tiếp đi. Lần này tôi sẽ hết sức… hết sức để ý nghe.”

“Chị Nhược Nhược, không cần hồi hộp quá, cứ thả lỏng người, ngón tay mềm mại một chút thì nhào bột mới dẻo được.”

“Được, tôi hiểu rồi.”

Nhược Nhược nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, lúc mở mắt cảm thấy thoải mái hơn nhiều, nhịp tim cũng dần trở lại trạng thái bình thường. Bây giờ phải cán bột thôi. Nhược Nhược nhìn những ngón tay to dài phủ trên mu bàn tay mình, hai má cô nóng lên, liền cố ý nói: “Cái này… Tiểu Cáp, để tôi tự làm thử xem.”

Tiểu Cáp thật thà chẳng hiểu gì hết, hai tay vẫn phủ lấy tay cô, cười tít động viên: “Chị Nhược Nhược cố lên! Em tin là chị làm được.”

“Tôi cũng tin tự mình làm được…” Nhược Nhược cười khan, cố ý nhấn mạnh từ “tự mình”. Thấy Tiểu Cáp vẫn không hiểu gì cả, cô đành nói thẳng: “Cậu Lâm, tay của cậu…”

Tiểu Cáp cúi xuống nhìn, bây giờ mới nhận ra tay mình đang nắm chặt lấy tay Nhược Nhược, mặt lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, em không cố ý…”

“Không sao, chúng ta mau cán bột thôi! Tôi đói lắm rồi.” Nhược Nhược cười khan, sợ cậu ta nhận ra mình cũng đang bối rối liền vội vã cúi đầu.

Nhờ Tiểu Cáp hướng dẫn, Nhược Nhược học được cách cán bột rất nhanh nhưng cũng phải mất thời gian khá lâu mọi việc mới tạm coi là ổn.

 

“Phù… mệt chết đi được, không ngờ nặn bột thôi mà vất vả như vậy…” Nhược Nhược vươn vai, lau mấy giọt mồ hôi trên trán.

“Lần đầu tiên thì mệt vậy thôi, dần dần sẽ quen.” Tiểu Cáp tươi cười nói, rồi chợt như nhìn thấy cái gì đó, cậu ta nói: “Chị Nhược Nhược, đứng yên nào.”

“Gì thế?” Nhược Nhược nghi ngờ mở to mắt, đứng im.

“Mặt chị dính bột mì kìa, để em lau cho”, Tiểu Cáp trả lời.

Nói xong, cậu ta hơi nghiêng người qua, đưa tay vuốt má Nhược Nhược, cảm giác lành lạnh từ đầu ngón tay truyền tới.

Nhược Nhược đứng ngây ra, đầu óc bỗng trống rỗng.

Những ngón tay lành lạnh của Tiểu Cáp nhẹ nhàng di chuyển trên mặt Nhược Nhược, cô thấy hơi nhột. Gương mặt điển trai của Tiểu Cáp dịu dàng hơn dưới ánh đèn vàng ấm áp. Đôi mắt cậu ta thật đẹp, long lanh, đen láy, nhìn thật hiền.

Căn phòng lặng im như tờ, chỉ nghe tiếng động phát ra từ chiếc lò nướng.

Tiểu Cáp cẩn thận lau vết bột mì dính trên má Nhược Nhược, còn cô im lặng nhìn cậu ta, cảm giác gần gũi bất chợt trào lên nơi khóe mắt.

Cuối cùng, sự yên tĩnh khiến Tiểu Cáp nhận ra điều gì đó, cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay khiến cậu phát hiện mình đang làm gì. Tay cậu khựng lại, ngây ra nhìn Nhược Nhược, trong đầu đột nhiên trắng xóa.

Dưới ánh đèn, hai người như trúng phải mũi tên tình ái của thần Cupid, đắm đuối nhìn nhau. Mọi thứ xung quanh như mờ đi, trong mắt hai người chỉ còn lại hình ảnh của đối phương, ngay đến hơi thở cũng như ngừng lại. Một làn hơi ấm bao trùm lên họ, mùi sữa thơm phảng phất trong không khí.

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 5.1

Trời ngả về chiều, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh núi, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời. Hàng cây ngô đồng hai bên đường rung rinh đùa trong gió. Ráng chiều đỏ rực luồn qua kẽ lá dát lên mặt đất một lớp bạc óng ánh.

Giờ tan tầm, đường phố đông nghẹt người, đâu đâu cũng nhìn thấy bóng dáng những cô cậu học trò tinh nghịch. Tiếng chuông xe đạp “kính koong” vang lên rộn rã, du dương như một bài đồng dao.

Nhược Nhược khoác cặp sách trên vai hòa vào dòng người, khuôn mặt nhỏ nhắn căng lên, đôi môi hồng như hoa anh đào mím chặt, mắt càng to hơn, đen hơn dưới ánh nắng, nhưng sự dịu dàng của ánh hoàng hôn không lấp đầy được cơn hờn dỗi trong đôi mắt đó.

Tiểu Cáp cun cút theo sát cô tìm cách giảng hòa: “Chị Nhược Nhược, để em xách cặp giúp chị.”

“Không cần!” Nhược Nhược hất bàn tay Tiểu Cáp đang chìa tới, khóe miệng nhếch lên, hé cười khiến người khác phải sởn gai ốc. “Tôi vẫn chưa chán sống, đâu có gan làm phiền cậu chủ Lâm.”

Tiểu Cáp xị mặt, nắm lấy tay áo cô, giọng nhỏ nhẹ: “Chị Nhược Nhược, em xin lỗi, em biết em sai rồi, từ nay về sau em không dám nhận quà của các bạn nữ ấy nữa, chị tha lỗi cho em được không?”

Nhược Nhược vùng vằng giật tay ra, bỏ đi, nói mà chẳng thèm quay đầu lại: “Cậu làm sai cái gì mà cần phải tha lỗi? Cậu thích nhận quà của ai thì cứ nhận, không cần phải báo cáo với tôi làm gì.”

“Chị Nhược Nhược, chị đừng giận em nữa, được không? Chị cứ như vậy thì em buồn lắm.” Cánh tay Tiểu Cáp rũ xuống, cậu ta đứng nguyên một chỗ, khe khẽ nói, gương mặt tuấn tú ủ ê trong ánh chiều.

Nhược Nhược dừng lại, quay đầu nhìn vẻ tội nghiệp của Tiểu Cáp, trong lòng cũng có chút không đành.

Thật ra Tiểu Cáp đâu có làm gì không đúng với cô, hai người chẳng qua chỉ bạn học thôi, cậu ta nhận quà hay thậm chí đón nhận tình cảm của ai đó, cô cũng chẳng có tư cách gì mà can thiệp. Cho dù trong lòng rất khó chịu, cho dù cô không muốn Tiểu Cáp làm như vậy, nhưng đó là chuyện của cô, can hệ gì tới cậu ta. Cô không nên trút giận lên đầu cậu ta như thế. Nói khó nghe một chút, cô đang nhàn rỗi kiếm chuyện.

Nhược Nhược thở dài để những bực dọc cuốn bay theo gió chiều.

Cô bước tới chỗ Tiểu Cáp, ra bộ độ lượng, vỗ vai cậu ta, thấy cậu ta còn đang nửa tin nửa ngờ, liền gượng cười, nói: “Thôi bỏ đi, chuyện này không thể hoàn toàn trách cậu được, tôi không giận cậu nữa.” Rõ ràng chuyện này phải trách chính bản thân cô, ai bảo cô thích người ta làm gì.

“Thật không? Chị Nhược Nhược, chị tha lỗi cho em thật sao?” Đôi mắt Tiểu Cáp sáng lên vì vui sướng, nhưng cậu ta hoàn toàn không nhìn ra được nỗi buồn trong lòng cô.

“Ừ!” Nhược Nhược gượng gạo gật đầu cười.

Tiểu Cáp ôm chầm lấy Nhược Nhược, reo lên: “Tốt quá rồi! Chị Nhược Nhược, chị là người tốt nhất mà em gặp.”

Bị cậu ta bất ngờ ôm chặt, phải mất một lúc lâu Nhược Nhược mới kịp đỏ mặt tía tai, theo phản xạ vội đẩy cậu ta ra, luống cuống: “Cậu… cậu điên à? Bao nhiêu người nhìn…”

Tiểu Cáp nhìn cô, cười ngô nghê.

Nhìn dáng vẻ đó của cậu ta thực sự có muốn giận cũng không giận nổi.

“Được rồi, có nói cậu cũng không hiểu, về nhà thôi.” Nhược Nhược dúi cặp sách vào tay cậu ta rồi quay đi.

Bóng cô in dài trên con đường vàng nhuộm màu nắng, ánh nắng rực rỡ đọng trên lưng cô, tinh nghịch đùa trên tóc cô.

Tiểu Cáp nhìn theo bóng cô, chợt nhớ lại những lời của Lệ Lệ hồi chiều…

“Cậu biết làm bánh ngọt đúng không? Cậu hãy viết một mảnh giấy tỏ tình rồi giấu trong chiếc bánh ngọt, Nhược Nhược ăn bánh phát hiện ra mảnh giấy nhất định sẽ rất vui.”

“Nhược Nhược sẽ vui thật chứ?”

“Tất nhiên, lãng mạn như thế, cô gái nào mà chẳng thích.”

Nghĩ tới đây, Tiểu Cáp liền gọi Nhược Nhược lại: “Chị Nhược Nhược!”

Nhược Nhược quay đầu lại, mắt nheo lại vì nắng, nhìn Tiểu Cáp hỏi: “Sao thế? Sao cứ đứng trơ ở
đó thế?”

Tiểu Cáp tiến lại gần cô, cười nói: “Chị Nhược Nhược, mình đi siêu thị một lát được không?”

“Cậu muốn mua gì à?”

“Em muốn làm bánh kem trứng.”

“Bánh kem trứng?” Nhược Nhược vừa nghe mắt đã sáng lên. “Bánh ấy mềm mềm, ăn vào dậy mùi sữa, đúng không?”

Tiểu Cáp mỉm cười gật đầu.

Nhược Nhược cười tươi như hoa để lộ hàm răng trắng như ngọc, nói: “Tốt quá! Tôi thích ăn nhất là những loại bánh mềm như thế, chúng ta đi thôi.”

Nhược Nhược vui vẻ khoác tay Tiểu Cáp, kéo cậu ta đi, nhằm thẳng hướng siêu thị.

“Chị Nhược Nhược, em không có tiền…”

“Không sao, tôi viện trợ cho cậu. Nhưng phải nói trước! Làm bánh xong, phải để cho tôi một miếng…”

“Chị Nhược Nhược…”

Bóng hai người in dài trên mặt đường…

Tối hôm đó, trăng sáng vằng vặc, vầng trăng óng ánh như mảnh ngọc yên ả tỏa sáng trên nền trời thẫm. Bầu trời như chiếc hộp mã não để ngỏ, muôn nghìn hạt kim cương nhỏ gắn trên tấm vải không trung mềm mại, lấp lánh đẹp lạ thường. Vầng trăng bạc nghiêng nghiêng đổ xuống, ôm lấy thị trấn nhỏ êm đềm, hạnh phúc.

Ngôi nhà nhỏ của Nhược Nhược thu mình dưới ánh trăng, mùi thơm hấp dẫn từ bếp bay ra.

“Tiểu Cáp, còn phải đợi bao lâu nữa? Tôi đói
lắm rồi.”

Đèn đuốc vẫn sáng trưng trong bếp, Tiểu Cáp đứng trước vòi nước rửa sạch mấy thứ hoa quả dùng để trang trí bánh. Nhược Nhược chạy vào bếp, mùi thơm của sữa quyện với hương dâu tây khiến cô liên tục nuốt nước miếng.

Ăn cơm tối xong, ba mẹ Nhược Nhược đi siêu thị, vì thế Nhược Nhược có thể la hét với Tiểu Cáp mà chẳng phải kiêng nể gì. Nếu không ông Lâm mà nhìn thấy, thế nào Nhược Nhược cũng được nếm mùi dép.

Tiểu Cáp vừa rửa hoa quả, vừa quay đầu lại nói: “Chị Nhược Nhược, chị vừa ăn hai bát cơm, sao mà nhanh đói thế?”

“À… à…” Nhược Nhược hơi ngượng, thật ra cô chẳng đói bụng, chỉ là thèm đến sắp không chịu được nữa rồi.

Tiểu Cáp không hề để ý đến vẻ lúng túng của cô, cười tươi nói: “Chị Nhược Nhược, hay chị giúp em nhào bột đi. Còn thừa một ít bột, bỏ đi phí lắm, em sẽ làm bánh táo. Chị tập trung nhào bột là hết đói bụng ngay ấy mà.”

“Bánh táo?” Nhược Nhược lại sáng mắt, nuốt nước miếng ừng ực, nhanh nhảu gật đầu: “Được, nhưng tôi chưa nhào bột bao giờ, cậu phải dạy tôi đã.”

Tiểu Cáp cười tít gật đầu, đặt mấy quả táo sang một bên, lau sạch tay, với lấy túi bột mì trên bàn.

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 4.4

Lệ Lệ nguýt dài cậu ta một cái, cười nói: “Tôi không nhắc tới Nhược Nhược thì cậu chẳng đếm xỉa gì đến tôi, mới nhắc đến Nhược Nhược một cái, cậu đã chạy tới luôn. Cậu thiên vị quá rồi đấy.”

“Chị Nhược Nhược rất quan trọng với em.” Tiểu Cáp khẽ nói, ngại ngùng cúi đầu.

Lệ Lệ vừa thấy chút manh mối, mắt liền sáng lên, sán lại gần Tiểu Cáp hỏi: “Rất quan trọng? Quan trọng thế nào?”

Tiểu Cáp hơi ngẩng đầu nhìn theo hướng Nhược Nhược vừa đi, rồi lại cúi đầu, hai má hồng ửng như cánh hoa đào, bẽn lẽn nói: “Chị Lệ Lệ, em không trả lời có được không?”

“Tất nhiên…” Lệ Lệ nhanh nhảu đáp. Nhưng mới bật ra được hai tiếng, thấy vẻ mặt Tiểu Cáp lộ chút hạnh phúc, liền truy hỏi đến cùng: “Không được, trừ phi cậu không muốn làm lành với Nhược Nhược.”

Tiểu Cáp mừng quýnh, ngẩng đầu chăm chăm nhìn Lệ Lệ, hỏi: “Chị biết cách làm lành với chị Nhược Nhược thật sao?”

Cuối cùng cũng thành công! Lệ Lệ ngẩng đầu, cười đắc ý, nói: “Tất nhiên là tôi biết. Tôi và Nhược Nhược chơi với nhau đã bốn năm nay, tôi hiểu Nhược Nhược rất rõ.”

Tiểu Cáp mừng rỡ, nắm ngay lấy tay Lệ Lệ, vui đến nỗi giọng nói cũng run lên: “Tốt quá! Chị Lệ Lệ, chị giúp em với.”

“Giúp cậu? Được thôi. Nhưng cậu phải nói cho tôi biết, tại sao Nhược Nhược lại quan trọng với cậu đến thế?” Lệ Lệ nhanh chóng nắm lấy thời cơ.

Tiểu Cáp buông tay Lệ Lệ, chép chép miệng, lúng túng hỏi lại: “Nhất định phải nói sao?”

“Đúng!” Lệ Lệ gật đầu chắc nịch.

“Thôi được rồi.” Tiểu Cáp lại cúi đầu, mặt đỏ như gấc, ngượng ngùng nói: “Đối với em, Nhược Nhược giống như thiên thần hộ mệnh. Hôm ấy nếu không gặp được chị Nhược Nhược, em đã bị đói mà ngất giữa đường rồi.”

Lệ Lệ quan sát dáng vẻ sượng sùng của Tiểu Cáp, tiếp tục dò la: “Cậu có thích Nhược Nhược không?”

“Thích!” Tiểu Cáp đáp không do dự.

“Tôi muốn nói là một người con trai thích một người con gái ấy. Chứ không phải giống như thích sôcôla hay thích bố mẹ mình đâu. Tôi nói thế, cậu hiểu không?”

“Em hiểu. Em với chị Nhược Nhược giống như bác Lâm trai dành cho bác Lâm gái, giống như Lương Sơn Bá dành cho Chúc Anh Đài, giống như gà trống dành cho gà mái…”

“Đúng… đúng… Cậu thông minh lắm, nhưng ví dụ cuối cùng thì không ổn, không được để Nhược Nhược nghe thấy, nếu không cô ấy cho cậu ăn đòn đó.” Lệ Lệ thao thao chen ngang, nếu cứ để cậu chàng luyên thuyên, không khéo cậu ta lại đem Nhược Nhược ví với khủng long mất. Vì muốn biết tình cảm của Tiểu Cáp dành cho Nhược Nhược, khiến cậu ta phải nói ra những lời thật lòng, Lệ Lệ dùng chiêu khích tướng, cố tình hạ thấp cô bạn thân: “Thật ra mà nói, Nhược Nhược thứ nhất chẳng dịu dàng, thứ hai không tâm lý, còn hay thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cậu, cậu thích Nhược Nhược ở điểm nào chứ?”

Quả nhiên Tiểu Cáp lập tức sập bẫy. Cậu ta tức giận trừng mắt nhìn Lệ Lệ, nói: “Chị nói lung tung, chị Nhược Nhược có rất nhiều ưu điểm.”

“Vậy cậu thử nói cho tôi nghe những ưu điểm của Nhược Nhược xem nào.”

“Chị Nhược Nhược rất tốt bụng, bề ngoài chị ấy tỏ ra hung dữ, nhưng thật ra trong lòng rất tốt. Em còn nhớ lần đầu tiên gặp chị ấy, lúc đó đã là chiều muộn, con ngõ nhỏ ngập trong sắc vàng của nắng chiều. Chị Nhược Nhược đứng giữa con đường nhuộm màu nắng đó, dịu dàng đưa cho em thanh sôcôla, ánh mắt của chị ấy còn đẹp hơn cả nắng chiều, mềm mại quấn quýt lấy làn gió, cả tà váy trắng cũng uốn lượn theo gió. Lúc ấy, em như thấy phía sau Nhược Nhược thấp thoáng một đôi cánh trắng muốt, em cứ tưởng mình gặp được thiên thần thực sự. Thật ra, trước khi gặp chị ấy, em đã tìm nhiều người giúp đỡ, nhưng chẳng ai thèm quan tâm đến em. Lúc đó chị ấy cũng có thể như những người khác, đẩy em ra, bỏ đi coi như không có chuyện gì. Nhưng chị ấy không làm thế, chị ấy cho em sôcôla, còn hỏi em có cần giúp gì không. Lúc biết em không có nhà để về, còn không ngại vất vả đưa em tới đồn cảnh sát. Em biết, thật ra ban đầu chị Nhược Nhược cũng không muốn dẫn em về nhà, chăm sóc một người mất trí nhớ không phải chuyện dễ dàng gì. Chị ấy phải đấu tranh rất nhiều, cuối cùng vẫn quyết định đưa em về nhà. Mấy ngày em ở đó, tuy lúc nào chị ấy cũng hung dữ, quát tháo em, nhưng em biết, chị ấy chỉ muốn tốt cho em. Tuy em bị mất trí nhớ, trí não cũng giảm mất một phần, nhưng có nhiều chuyện em hiểu rất rõ. Chị Nhược Nhược là cô gái tốt nhất em từng gặp, cho dù chị ấy không xinh, nhưng quan trọng là trái tim của chị ấy rất đẹp.”

Tiểu Cáp vừa nói, vừa chăm chú nhìn vào cuốn sổ ghi nhớ của Nhược Nhược đặt trên bàn. Đó là một cuốn sổ bìa cứng, màu đen, trên đó có vẽ hình một chú nai ngộ nghĩnh, góc bên trái dán một bức ảnh chân dung nho nhỏ nằm gọn trong chiếc khung màu tím nhạt, trong ảnh Nhược Nhược giơ hai ngón tay hình chữ “V”, cười thật tươi, ánh mắt dịu dàng, gương mặt tinh khôi trong ánh xuân, chẳng có chút gì là chậm chạp như thường ngày.

Lệ Lệ quan sát thái độ của Tiểu Cáp, phán đoán mức độ thật giả trong câu chuyện của cậu ta.

Có vẻ Tiểu Cáp không nói dối, chắc cậu ta thích Nhược Nhược thật. Tuy hai người quen nhau chưa lâu, nhưng thời gian đâu phải là thước đo của tình yêu. Có những người cả đời cũng chưa chắc tìm được một nửa thực sự, nhưng có những người lại may mắn tìm được một nửa của mình trong những tình huống thật ngẫu nhiên. Tình yêu không phải ta muốn thì nó đến, ta đuổi thì nó đi.

Hơn nữa, Nhược Nhược có vẻ cũng ngầm có tình cảm với Tiểu Cáp, cho dù cô vẫn nhất mực phủ nhận. Nhưng không thừa nhận không có nghĩa là không thích, sớm muộn Nhược Nhược cũng phải đối diện với trái tim mình. Vậy việc Tiểu Cáp thích Nhược Nhược đâu có gì là không tốt.

Tiểu Cáp thấy Lệ Lệ đăm chiêu dường như quên mất cậu còn đang ngồi bên cạnh, liền lên tiếng đánh thức: “Chị Lệ Lệ, em nói hết rồi, bây giờ theo đúng giao hẹn, chị nói em biết làm thế nào để làm lành với chị Nhược Nhược đi.”

“Biết rồi, cậu sợ tôi ăn quỵt chắc.” Lệ Lệ nguýt dài, vớ lấy chiếc bút trên bàn, vừa quay tít vừa hỏi: “Hôm qua cậu làm gì chọc giận Nhược Nhược đúng không?”

“Chuyện gì chọc giận chị Nhược Nhược à?” Tiểu Cáp vò đầu suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu. “Không có mà. Hôm qua em còn cho chị ấy một đống quà, nhưng chị ấy chẳng ăn cái nào, còn trả hết cho em, sau đó đá em ra ngoài cửa.”

“Quà? Quà gì?”

“Sôcôla này, bánh quy, kẹo nữa.”

“Đó đều là những món khoái khẩu của Nhược Nhược mà. Sao cô ấy lại vứt trả cậu? Hơn nữa, Nhược Nhược cũng đâu phải người thích kiếm chuyện vô cớ…” Lệ Lệ bỏ bút xuống, chau mày ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: “Khoan đã! Cậu vừa nói là một đống quà, đúng không? Cậu kiếm đâu ra vậy?”

“Các bạn trong lớp tặng em. Em thấy các bạn ở đây rất thân thiện, ngày đầu tiên em đến lớp mọi người đã tặng em nhiều quà như vậy.”

“Các bạn? Là đám con gái trong lớp đúng không?”

“Đúng thế.”

“Trời ơi! Cậu lại đem đồ bạn gái khác tặng cho Nhược Nhược?” Lệ Lệ dở khóc dở cười, vỗ tay lên trán, làm bộ dạng không còn gì để nói: “Cậu đúng là…! Ngốc không thể chấp nhận được. Thảo nào Nhược Nhược giận đến vậy.”

Tiểu Cáp ngây ngô chớp mắt, thắc mắc: “Chị Lệ Lệ, chị nói thế là sao? Sao em nghe chẳng hiểu gì cả?”

“Không hiểu thì thôi, nhưng từ nay về sau cậu chớ có tùy tiện nhận quà của đám con gái, biết chưa?”

“Tại sao?”

“Cậu có biết vì sao đám con gái đó tặng quà cho cậu không?”

“Không.”

“Bởi vì bọn nó thích cậu.”

“Hả! Thích em? Sao lại thế?” Tiểu Cáp nhảy dựng lên, bao nhiêu con mắt trong lớp lập tức đổ dồn về phía cậu ta, Lệ Lệ vội vàng kéo cậu ta ngồi xuống.

“Đừng có kích động thế, nói chung là cậu nhớ lấy, nếu cậu không thích đám con gái đó thì chớ có nhận quà của bọn nó, nếu không người ta sẽ tưởng cậu để ý đến người ta. Nhược Nhược tức giận là vì hiểu lầm cậu cũng thích đám con gái đó.”

“Hả?! Vậy em phải thế nào?” Tiểu Cáp nhăn nhó. “Hay là em trả hết quà lại cho bọn họ?”

Lệ Lệ nghĩ một lát rồi nói: “Cũng không cần phải thế, lần sau cậu đừng tùy tiện nhận quà của người ta nữa là được. Lát nữa tan học, cậu chịu khó dỗ dành Nhược Nhược. Nhược Nhược thật ra rất dễ mềm lòng, cậu nói cho ngọt ngào chút là cô ấy bỏ qua ngay thôi.”

Tiểu Cáp cảm động gật đầu: “Cảm ơn chị Lệ Lệ!”

“Đúng rồi, cậu thích Nhược Nhược đúng không? Tôi có cách giúp cậu theo đuổi cô ấy.”

“Thật không?” Tiểu Cáp mừng rỡ hỏi, không ngờ mình lại may mắn được Lệ Lệ giúp đỡ.

“Ừ, cậu biết làm bánh ngọt đúng không? Cậu lại đây, tôi bày cho cậu cách này…”

Tiểu Cáp liền ghé tai lại.

 

Bạch mã hoàng tử và chị thiên thần 4.3

Tiểu Cáp áo quần chỉnh tề đứng trước cửa, rõ ràng cậu ta vừa mới sửa sang rất kỹ càng.

Chiếc áo sơ mi trắng ông Lâm mới mua cho cậu ta cùng với quần bò đen đơn giản mà sao mặc trên người cậu ta lại đẹp lạ thường. Mái tóc óng ả ánh lên dưới ánh đèn, phần tóc trước trán che đi cặp mày anh tú, ẩn dưới đó là đôi mắt to tròn, long lanh như giọt sương dưới nắng mai, hàng mi cong dài hơi trĩu xuống rất đẹp. Cô lại gần cậu ta, khẽ hít một hơi, người cậu ta sực nức mùi sữa tắm.

Nghĩ tới đây, tim Nhược Nhược lại đập nhanh hơn, hai má nóng bừng.

Trời ạ! Cô nghĩ linh tinh gì vậy? Chẳng lẽ cô quên Tiểu Cáp đang mất trí nhớ sao? Biết đâu trước đó cậu ta đã có bạn gái. Hơn nữa, cậu ta “hot” như vậy, đi đâu cũng dụ được cả đàn ong mật với bươm bướm, chắc gì đã thèm để mắt tới cô gái tầm thường như cô.

Nghĩ tới đó, Nhược Nhược càng buồn bã, trùm chăn kín đầu, định tống hết những muộn phiền ra khỏi đầu, nhưng tiếng của Tiểu Cáp cứ như u hồn lởn vởn bên tai cô.

“Chị Nhược Nhược, chị Nhược Nhược, chị mở cửa ra đi. Chị nói cho em biết em đã làm gì sai, em sẽ sửa mà, chị Nhược Nhược…”

Nhược Nhược bức bối vô cùng, hất tung chiếc chăn, ngồi bật dậy, quát vọng ra ngoài: “Lâm Tiểu Cáp! Rốt cuộc cậu muốn gì đây?”

Im lặng một lát, Tiểu Cáp lại lên tiếng: “Chị Nhược Nhược, chị không thích em chơi với mấy bạn nữ đó à?”

Nghe Tiểu Cáp hỏi vậy, Nhược Nhược như nghe được cả tiếng trái tim mình đập, để cố che giấu, cô nói thật to: “Cậu, cậu nói linh tinh gì thế? Cậu chơi với lũ con gái đó thì liên quan gì đến tôi? Kể cả cậu chạy theo bọn nó về nhà luôn cũng được, tôi không thèm quan tâm.”

“Chị Nhược Nhược, không phải thế đâu”, Tiểu Cáp vội vàng giải thích. “Thật ra em không thích chơi với mấy bạn gái đó. Nhưng mấy bạn ấy cứ vây lấy em, em muốn ra ngoài, các bạn ấy cũng không cho. Em gọi chị mãi, nhưng mấy bạn ấy nói to quá, át cả tiếng của em.”

Nhược Nhược rạng rỡ hẳn lên, vội vàng hỏi lại: “Cậu nói là cậu không thích chơi với bọn con gái đó sao?”

“Vâng!”

Nhận được câu trả lời vừa ý, sầu muộn trong lòng Nhược Nhược nguôi đi phân nửa, tâm trạng tốt hơn, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Cậu gọi tôi làm gì?”

Tiểu Cáp nghe giọng cô không còn vẻ tức giận nữa, mới thở phào, nhìn chiếc cặp sách trong tay, vui vẻ nói: “Chị Nhược Nhược, em có cái này cho chị xem.”

“Cái gì?” Nhược Nhược xuống giường, lại gần cửa.

“Rất nhiều sôcôla ngon tuyệt!” Tiểu Cáp khoắng khoắng đống đồ trong cặp sách, nói tiếp: “Còn có cả bánh quy, bánh kem, và kẹo nữa…”

Nhược Nhược mở cửa, nhòm vào cặp sách của Tiểu Cáp, nghi ngờ hỏi: “Cậu lấy đâu ra tiền mà mua nhiều thứ vậy?”

“Không phải mua đâu.” Tiểu Cáp vừa nói vừa cắp cặp sách đi vào phòng.

“Không phải mua? Thế cậu lấy đâu ra?” Nhược Nhược chợt có dự cảm không tốt, chỉ vào mũi cậu ta mà nói: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ cậu ăn trộm ở tiệm tạp hóa hả?”

“Càng không phải. Là người ta cho em.”

“Thôi đi! Người ta cho cậu? Trên đời làm gì có chuyện tốt thế. Sao chẳng thấy có ai đem cho tôi nhiều quà thế bao giờ?”

“Thật mà. Lúc em ngồi xuống ghế, có bao nhiêu bạn nữ gọi em ra ngoài, rồi nhét cho em bao nhiêu là bánh kẹo.”

“Các bạn nữ?” Nhược Nhược nheo mắt cảnh giác, trong bụng đã đoán ra mọi chuyện.

“Vâng! Chính là mấy bạn nữ lớp mình đó.” Tiểu Cáp miệng nói, tay đổ hết cả đống đồ trong cặp sách ra giường, toàn là những gói quà được gói bọc rất đẹp mắt, lại còn cả mấy phong thư màu phấn hồng, chất thành một đống trên giường Nhược Nhược.

Nhược Nhược lại sầm mặt, nhưng vờ mỉm cười nói móc: “Được đấy chứ! Ngày đầu tiên đi học đã nhận được nhiều quà thế này, cậu đúng là giỏi
thật đấy.”

“Cảm ơn chị Nhược Nhược đã khen!” Tiểu Cáp cúi đầu, bẽn lẽn cười, cứ tưởng cô khen thật lòng.

Nhược Nhược tức nổ mắt, sắc mặt càng lúc càng xám xịt. Tiểu Cáp cũng chẳng hay biết gì, hồn nhiên ngồi nghịch đống quà trên giường, nhẹ nhàng hỏi: “Chị Nhược Nhược, chị thích ăn sôcôla hay bánh quy?”

Nhìn dáng vẻ ngô nghê của cậu ta, Nhược Nhược không chịu nổi nữa. Mặt hằm hằm, cô nhét hết đống quà trên giường vào cặp của Tiểu Cáp, rồi nhét chiếc cặp căng phồng đó vào tay cậu ta.

“Chị Nhược Nhược, sao chị lại…?” Tiểu Cáp sợ hãi, cũng mơ hồ biết sắp có đại chiến xảy ra.

Nhược Nhược gườm cậu ta, trong mắt như có lửa cháy, hằn học nói: “Tôi chẳng thích cái gì hết. Tôi chỉ muốn đánh người.”

“Hự!”

Nói chưa dứt câu, Nhược Nhược co giò đạp cho cậu ta một cước vào bụng. Tiểu Cáp không hề phòng bị liền bị cô đá tung về phía sau, đâm sầm vào tường ở lối hành lang đối diện, đau đến mức không nói nổi câu gì.

Nhược Nhược “hừ” một tiếng, đóng sập cửa.

Căn nhà yên ắng, chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ của Tiểu Cáp đáng thương.

 

Ánh chiều vàng nhạt dịu dàng như mặt nước, đẹp mà không chói mắt, ánh nắng dịu hiền ôm lấy ngôi trường De La.

Lớp 12A2.

Lệ Lệ ngồi vào chỗ của mình, hết nhìn cô bạn cùng bàn đang đăm chiêu, lại nhìn chàng hoàng tử ngốc Lâm Tiểu Cáp tội nghiệp đứng yên bên cạnh Nhược Nhược, bèn truy hỏi: “Hai người cãi nhau à?”

Nhược Nhược cầm bút viết những chữ mà bản thân nhìn cũng không hiểu, nghe thấy cô bạn thân hỏi vậy, liền liếc xéo Tiểu Cáp, nói móc: “Tớ đâu dám cãi nhau với hoàng tử Lâm nhà ta. Người ta là hot boy,
tớ mà động tới, thì đám fan hâm mộ của cậu ta chắc chẳng để tớ ra nổi cửa lớp mất.”

Lệ Lệ không rời mắt khỏi hai tên kỳ quặc, hỏi: “Nói thế là sao?”

Nhược Nhược lại nguýt Tiểu Cáp lần nữa, rồi tiếp dòng trào phúng: “Cậu tự đi mà hỏi người ta! Tớ là người ngoài, lấy tư cách gì mà nói này nói nọ.”

Người ngoài? Chuyện gì mà khiến Nhược Nhược muốn cắt đứt cả quan hệ với Tiểu Cáp vậy? Lệ Lệ ngẫm nghĩ. Cô nhìn Tiểu Cáp, thấy cậu chàng mếu máo, chẳng dám nói câu nào, đến là tội nghiệp! Vậy là đã rõ, Tiểu Cáp lại chọc phải tổ kiến lửa rồi.

Chắc chắn là chuyện Tiểu Cáp được nhiều bạn nữ để ý đây mà. Nếu cô đoán không nhầm, Tiểu Cáp lại ngô nghê nói câu gì đó làm Nhược Nhược kích động. Nhược Nhược tức giận nên không ngó ngàng gì tới cậu ta nữa.

Kể ra, Nhược Nhược cũng thật đen đủi. Một người chậm hiểu lại đi thích một người còn chậm hiểu hơn cả mình. Hai người, một thì quá ngây thơ, một lại quá cứng đầu, cứ thế này có thêm một năm nữa, quan hệ cũng chẳng khá lên được. Là bạn thân của Nhược Nhược, cô không đành lòng giương mắt nhìn bạn muộn phiền.

Lệ Lệ khẽ than thở, quyết nhúng tay vào vụ này tới cùng. Bây giờ, nhiệm vụ cấp bách trước mắt là giúp hai người làm lành với nhau, nếu không, có nói gì cũng vô ích. Nghĩ thế, Lệ Lệ tiến sát lại rồi nói: “Nhược Nhược, có phải Tiểu Cáp lại chọc giận cậu hả?” Nhược Nhược lạnh lùng “hừ” một tiếng, chẳng thèm nói câu gì, Lệ Lệ nói: “Nhược Nhược, thật ra cậu không cần chấp nhặt làm gì, tính Tiểu Cáp thế nào cậu cũng biết. Cậu ấy thật thà, suy nghĩ cũng giống bọn mình thôi, cũng phải có lúc lỡ miệng. Cậu giận dỗi thế, cậu ấy lại không hiểu gì, chẳng thành vô ích sao?”

Nhược Nhược ngẫm nghĩ, thấy Lệ Lệ nói cũng có lý. Nhưng cứ nghĩ tới núi quà tối qua, lửa giận trong lòng cô lại ngùn ngụt bốc lên.

Thấy sắc mặt Nhược Nhược hơi biến đổi, Lệ Lệ lập tức bồi thêm một câu: “Nhược Nhược, lùi một bước, tiến ba bước.”

Nhược Nhược cắn môi, thấy Lệ Lệ hết lòng động viên, lại nhìn vẻ chờ đợi của Tiểu Cáp, do dự một lát, cuối cùng nằm vật ra bàn, nói: “Tớ không làm được, tớ tức không chịu được.”

“Sao lại thế?”

“Tại vì… tại vì…” Nhược Nhược ngồi thẳng dậy, ấp úng mãi không nói thành câu. Làm sao mà nói ra tâm sự của mình trước mặt Tiểu Cáp được. Cuối cùng, cô chỉ nói vỏn vẹn: “Lệ Lệ, cậu… cậu không hiểu đâu.”

“Chính vì tớ không hiểu, nên mới cần cậu nói.”

“Tớ… tớ… tớ không biết phải nói thế nào nữa.” Nhược Nhược rầu rĩ ôm trán, đứng dậy, đi ra khỏi lớp. “Trong lòng khó chịu, tớ ra ngoài đi dạo một lát.”

“Chị Nhược Nhược, đợi em với.” Tiểu Cáp vừa định chạy theo thì bị Lệ Lệ kéo lại.

“Cậu lại đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

“Nhưng mà chị Nhược Nhược…” Tiểu Cáp lo lắng nhìn theo cô.

“Không sao đâu, không phải lo, cậu ấy chỉ là có một số chuyện nghĩ chưa rõ ràng, nên muốn yên tĩnh một mình thôi.”

“Nhưng mà…” Tiểu Cáp vẫn chưa yên tâm.

Mắt Lệ Lệ long lên, cô ngoẹo đầu qua một bên, nói: “Tôi muốn nói tới chuyện về Nhược Nhược.”

Vừa nghe thấy hai tiếng “Nhược Nhược”, Tiểu Cáp lập tức hết phân vân, chạy tới chỗ Lệ Lệ, ngồi xuống, mở to cặp mắt ngây ngô nhìn cô, hỏi: “Chị Lệ Lệ, chị muốn nói gì với em?”