Âm mưu 9.2

Hai người vẫn chưa kịp nói thêm câu nào thì người phục vụ đã bê hai bát mì lại, Tô Duyệt Duyệt bát nhỏ còn Doanh Thiệu Kiệt bát to, đĩa nhỏ đựng rau sống cũng lần lượt được đặt lên bàn. Doanh Thiệu Kiệt gắp trứng chim cút từ bát mình sang bát Tô Duyệt Duyệt nói: “Con gái, ăn, ăn cái này tốt.”

Tô Duyệt Duyệt đang định nói với anh ta vài câu, ngay lập tức đã bị hành động nhỏ này làm cho cảm động, lời mắng mỏ sắp sửa thốt ra lập tức chuyển thành thế này: “Anh thật là thú vị, mời tôi ăn mì, còn mời bát nhỏ.”

“Buổi, buổi sáng cần ăn ngon, buổi, buổi trưa, cần ăn no, buổi, buổi tối cần ăn ít, bởi vậy…”

“Bởi vậy, buổi trưa anh mới ăn nhiều như vậy, ăn như heo ý!”

Tô Duyệt Duyệt lập tức nhớ tới buổi trưa anh ta ăn vèo vèo hai khay cơm, giờ còn đưa ra lý thuyết lãng nhách đến vậy, bèn nói luôn không chút kiêng nể. Doanh Thiệu Kiệt thấy Tô Duyệt Duyệt không chút khách khí nói mình “ăn như heo” thì bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng, làu bàu trong miệng: “Không nhiều, không nhiều.”

“Anh Doanh này, anh nên thêm vào câu này, “đa hồ tai, bất đa dã[1]”!”

“Ha ha…”

“Ha ha…”

Doanh Thiệu Kiệt và Tô Duyệt Duyệt không ai bảo ai, cùng bật cười ha hả, kỳ thực nhìn vào ánh mắt của Tô Duyệt Duyệt, Doanh Thiệu Kiệt hiểu rõ, cô ấy đúng là đã đợi quá lâu nên mới tức giận như vậy, đây tuyệt đối không phải sự hận thù, đôi mắt trong veo như nước hồ kia chưa từng bị sự đời làm cho vẩn đục. Nói thực, nếu là cô gái khác, e rằng đã phát rồ mà bỏ về rồi. Không giống như cô ấy, vẫn có thể ngồi xuống ăn mì cùng anh một cách ngon lành thế kia.

Trời rất lạnh, nhìn thấy mũi cô ấy đỏ ửng khi đứng đợi mình ở bãi đỗ xe thì biết ngay cô ấy đã lạnh cóng rồi, ăn mì có thể ấm lên đôi chút, bởi vậy khi bước vào trung tâm thương mại, Doanh Thiệu Kiệt đã đi thẳng tới quán mì này. Tô Duyệt Duyệt không những lạnh mà còn rất đói, chẳng nói chẳng rằng, cũng chẳng quan tâm tới việc “giữ lịch sự ăn uống”, cứ thế ăn ngấu ăn nghiến hết sạch bát mì.

“Phải rồi, hôm nay do anh đến muộn nên tiền xe tối nay tôi sẽ không trả.”

Khi trở về xe, Tô Duyệt Duyệt nói hùng hổ, lấn át đối phương. Doanh Thiệu Kiệt cũng đáp lại lời cô: “Tối, tối nay, là, là không tính.”

“Hừm, tôi không cần biết có tính hay không, dù sao anh cũng đã nói sáu trăm tệ một tháng.” Tô Duyệt Duyệt đang nói, Doanh Thiệu Kiệt định quay lại phản bác nhưng cô đã chặn họng ngay: “Đừng có quay lại, lái xe cẩn thận đi, từ nay về sau, anh mất quyền “quay đầu lại nói” biết chưa, nếu anh không coi tính mạng của mình là gì thì cũng phải nhớ rằng phía sau anh còn có một sinh mệnh đấy, không thể lái xe bất cẩn được! Phải rồi, tôi đi chung xe với anh còn chưa có hợp đồng chính thức!”

Tô Duyệt Duyệt nghĩ thuê nhà cũng có hợp đồng, “đi chung xe” thế này xem ra còn mạo hiểm hơn cả thuê nhà, giữa hai bên tuy là đồng nghiệp cùng chung tập đoàn, song không cùng công ty, dù sao cũng là mạng sống của mình, mình không thể giao phó tính mạng của mình cho người đàn ông kia. Doanh Thiệu Kiệt thấy Tô Duyệt Duyệt lẩm bẩm một mình ở phía sau, chủ động đề xuất: “Tôi sẽ thảo, thảo một bản.”

“Anh thảo thì tôi bị động rồi, để tôi thảo hợp đồng mới đúng.”

“Đúng là, là người của phòng Quản lý hợp, hợp đồng có khác!”

Doanh Thiệu Kiệt còn nhớ rõ cô thuộc phòng nào, Tô Duyệt Duyệt cũng nhân tiện hỏi số điện thoại của anh ta, khi hai người chia tay nhau, đều đã có số điện thoại của đối phương, như vậy, từ nay về sau hễ bận gì việc đột xuất, hai bên đều có thể gọi điện thoại để thông báo cho người kia.

Những ngày sau đó, Doanh Thiệu Kiệt không tới trễ chút nào, cũng không hề “bỏ bom” cô, trong khoảng thời gian hai tuần lễ, hai người đã hiểu thêm về nhau rất nhiều. Tô Duyệt Duyệt ban ngày học ở lớp bồi dưỡng nghiệp vụ, tối trên đường về nhà, có thể hỏi Doanh Thiệu Kiệt những vấn đề còn khúc mắc. Tuy nói lắp, song anh ta lại rất am hiểu quy trình kỹ thuật của Tập đoàn JS, Tô Duyệt Duyệt nhờ có anh ta hướng dẫn, cũng ngày càng hiểu rõ về kết cấu của công ty.

Đương nhiên mối quan hệ giữa hai người lại không ảnh hưởng gì tới bản hợp đồng đi chung xe của họ, không những thế điều khoản của Tô Duyệt Duyệt lúc nào cũng có lợi cho mình. Khi Doanh Thiệu Kiệt đọc hợp đồng, buột miệng nói: “Điều, điều khoản bá vương!”

Tô Duyệt Duyệt phản bác lại: “Đây là điều khoản người tiêu dùng bảo vệ quyền lợi của mình, có ý thức bảo vệ quyền lợi của bản thân là điều đáng biểu dương.”

Trong bản hợp đồng đi chung xe, Tô Duyệt Duyệt gọi mình là bên A, trong vai trò người tiêu dùng, đương nhiên Doanh Thiệu Kiệt là bên B. Bên B có trách nhiệm đưa đón bên A đi làm, giá mỗi tháng là sáu trăm tệ (đã gồm thuế), nếu nguyên nhân từ phía bên B khiến bên A muộn giờ làm hoặc phải chờ lâu thì mọi phí tổn cấu thành đều do bên B chi trả. Bên A trả tiền cho bên B hằng tháng, nếu xảy ra vấn đề vừa nêu trên, bên A sẽ tự động khấu trừ vào tiền phí của tháng. Hợp đồng này có hiệu lực từ ngày bên A bắt đầu làm việc ở JSCT.

Doanh Thiệu Kiệt miễn cưỡng đồng ý bản hợp đồng của Tô Duyệt Duyệt nhưng không đồng ý điều khoản thanh toán bằng hình thức chuyển khoản. Tô Duyệt Duyệt lại không chấp thuận, nói là tài khoản ngân hàng mới chứng minh được Doanh Thiệu Kiệt chắc chắn đã nhận được tiền rồi, còn Doanh Thiệu Kiệt lại chỉ muốn cầm tiền mặt. Hai người chưa đi đến thống nhất điều khoản này, hai ngày sau đó, Tô Duyệt Duyệt cuối cùng cũng phải đồng ý. Do trong hai ngày này, Doanh Thiệu Kiệt thường im lặng, không nói gì, bình thường quen nghe Doanh Thiệu Kiệt nói lắp, giờ hai ngày liền anh ta chỉ chăm chăm lái xe, buồn bực vì mình, Tô Duyệt Duyệt lại cảm thấy mình nên nhượng bộ anh ta một chút. Dù sao, cô tìm được người đi xe chung thế này đã quá tiện rồi.

“Được rồi, đừng giận nữa, nam nhi đại trượng phu không nên tranh chấp phương thức thanh toán với tiểu cô nương làm gì.”

“Không phải, đây, đây là vấn đề nguyên tắc.”

“Được rồi, tôi nhường anh, đừng nói tới nguyên tắc nữa. Hôm nay tôi đã đủ mệt rồi, ngồi trên xe còn nghe anh ca thán. Lát nữa, tới cổng nhà, anh ký tên vào hợp đồng nhé, tôi đã ký rồi, đã làm thành hai bản, tôi một bản, anh một bản.”

“Chuyện, chuyện gì thế?”

 


[1] Nhiều quá chăng, không nhiều.

 

Advertisements

Âm mưu 9.1

Tô Duyệt Duyệt nghĩ Doanh Thiệu Kiệt đúng là chẳng có chút lịch sự nào, tuy quan hệ với Tống Dật Tuấn có vẻ rất tốt nhưng họ vừa ngồi xuống thì anh ta đã nhanh nhanh chóng chóng bỏ đi, dường như có phần hơi quá đáng. Nhớ lại vừa rồi ngồi ăn với đồng nghiệp, anh ta còn đưa mắt nhìn mình một cái, vậy mà khi ngồi đối diện, đến một cái liếc cũng chẳng có. Tô Duyệt Duyệt suy đoán liệu có phải anh ta sợ Tống Dật Tuấn biết chuyện anh ta kiếm của mình sáu trăm tệ sẽ cười cho thối mũi nên lập tức bỏ đi không.

Do Doanh Thiệu Kiệt đã đi khỏi, Tống Dật Tuấn thoải mái nói chuyện vài ba câu rồi quay vào khay cơm chăm chú ăn. Khi họ trở về phòng làm việc, vẫn chưa thấy ai về cả, vì thế chẳng ai biết họ đi ăn cùng nhau. Tuy nhiên vào lúc học bồi dưỡng nghiệp vụ buổi chiều, Như An Tâm lại hỏi Tô Duyệt Duyệt có phải trưa nay đi ăn cùng Tống Dật Tuấn không, thấy Tô Duyệt Duyệt gật đầu công nhận, Như An Tâm lại không hỏi gì thêm nữa.

Tan giờ làm, Tô Duyệt Duyệt tới bãi đỗ xe nhưng trong đó lại không thấy chiếc Polo màu đen đâu cả. Tô Duyệt Duyệt cầm điện thoại định gọi cho Doanh Thiệu Kiệt mới chợt nhớ rằng mình không có số của anh ta. Hôm nay là buổi đầu họ đi chung xe, lẽ nào anh ta “bỏ bom” mình? Tô Duyệt Duyệt uất ức chửi rủa Doanh Thiệu Kiệt, hạ quyết tâm cứ ngồi lì ở đây không đi nữa, cô không nghĩ rằng anh chàng này lại nhẫn tâm đến thế, nếu anh ta “bỏ bom” mình thật thì anh ta cũng sẽ gặp “quả báo” thôi.

Thời gian trôi đi từng phút, từng phút một, thành phố bắt đầu lên đèn rực rỡ, vậy mà lòng người lại buồn thiu, ủ rũ, ánh đèn của tòa nhà đối diện rọi vào người Tô Duyệt Duyệt, khiến cơ thể yếu đuối có chút gì đó mong manh.

“Thật đáng ghét!”

Tô Duyệt Duyệt xoa xoa tay, đã đợi anh ta bốn mươi phút rồi, người trong công ty đi qua, thỉnh thoảng có người nhìn cô, song vì không quen nên cô cũng ngại không dám hỏi đi nhờ.

“Tô… Tô…”

Mới chỉ nghe thấy hai từ này, còn chưa phát ra “Duyệt Duyệt”, Tô Duyệt Duyệt đã biết người mình đang chửi rủa đã đến, quay đầu trừng mắt nhìn anh ta, nếu không phải mắt cô là mắt một mí thì hỏa khí bắn ra từ đó đủ thiêu trụi cả người Doanh Thiệu Kiệt, Tô Duyệt Duyệt thật lòng muốn thiêu trụi anh ta.

“Xin, xin lỗi, tôi, tôi ra ngoài bận chút việc.”

“Bận việc? Xe anh đâu?”

“Đỗ, đỗ ở phía đối, đối diện.” Doanh Thiệu Kiệt chỉ về phía con đường trước mặt, bởi lẽ vừa rồi lái xe qua đây không có chỗ quay đầu nên đành dừng xe ở phía đối diện. Tô Duyệt Duyệt đang sẵn bực trong lòng, nghe nói mình sẽ phải đi theo anh ta sang bên kia đường, lại càng tức giận hơn, cũng không bận tâm tới trong bãi đỗ xe còn có người qua lại, lập tức nói: “Doanh Thiệu Kiệt, anh cố ý trêu tức tôi phải không? Tôi ở đây đợi anh bốn mươi phút trong thời tiết lạnh lẽo thế này, à không, bốn mươi lăm phút, anh được lắm, đủng đà đủng đỉnh đi tới, lắp bắp hai tiếng, còn nói ô tô đỗ ở bên kia đường, muốn tôi đi tới đó. Trời ơi, anh có còn lương tâm không hả?”

“Tôi, tôi, tôi ra ngoài thật mà, không, không có số điện thoại của cô, thật lòng muốn gọi điện báo cho cô, Duyệt, Duyệt Duyệt, tôi thực sự…”

Sắc mặt màu đồng cổ nhạt thoáng đỏ lên dưới ánh đèn đường, anh ta vội vã giải thích, song không biết vì sao, càng giải thích càng loạn, càng loạn lại càng khiến Tô Duyệt Duyệt bối rối, đỏ mặt nói: “Ai cho anh gọi tôi thân mật như vậy?”

“Chỗ này, đồng, đồng nghiệp nhiều, tôi, tôi mời cô đi ăn, ăn cơm tối, tạ lỗi.”

Không dễ gì Doanh Thiệu Kiệt mới có thể xen vào được một câu nhân lúc Tô Duyệt Duyệt cũng đang đỏ mặt, còn bước ra phía sau Tô Duyệt Duyệt hối thúc cô đi nhanh lên. Tuy đa số nhân viên của tòa nhà Tập đoàn JS đã về hết, song vẫn còn một vài nhân viên ở lại làm thêm nên một vài xe vẫn đỗ ở bãi đỗ xe cổng phụ. Lời nhắc nhở của Doanh Thiệu Kiệt cũng không phải không có lý, Tô Duyệt Duyệt trách móc vài câu rồi cũng ngoan ngoãn đi theo sau anh ta.

Lên đường cao tốc, sau khi rẽ qua hai khúc cua thì tới một trung tâm thương mại sầm uất, Tô Duyệt Duyệt nghĩ bụng anh ta có lẽ thật sự muốn xin lỗi mình, người đàn ông rất keo kiệt này đã nhất quyết đòi bằng được cô sáu trăm tệ, giờ lại dẫn cô tới chỗ sang trọng như thế này để ăn cơm, xem ra cũng có thành ý đây.

“Phía dưới.”

“Ồ!”

Doanh Thiệu Kiệt đi phía trước, Tô Duyệt Duyệt đi theo sau, vịn tay vào thang cuốn, khi sắp xuống tới phía dưới, thấy hiện ra lù lù một tấm biển màu vàng của khu ăn uống. Tô Duyệt Duyệt còn đang hỉ hả, bỗng chốc khựng người lại, hóa ra thành ý của anh ta chỉ có vậy. Nhưng bỏ qua đi, khu ăn uống này hẳn cũng sẽ có món ngon, anh ta đã mời, mình cũng sẽ không khách khí.

Món ăn Nhật Bản, lâu lắm rồi cô không được ăn đồ Nhật, phải rồi, còn nướng bằng than, song đó cũng chỉ là ý nghĩ của Tô Duyệt Duyệt, cô còn đang nuốt nước bọt đánh “ực” một cái thì anh chàng cao to đẹp trai đã bước phăm phăm qua quán Nhật, qua rồi thì thôi, việc gì phải sải chân nhanh như vậy chứ. Tô Duyệt Duyệt thậm chí còn chưa kịp lên tiếng đòi hỏi món gì thì anh ta đã bước vèo tới trước một quán mì.

“Phải, hai bát.”

Tô Duyệt Duyệt không biết trước đó nhân viên quán mì hỏi gì, song Doanh Thiệu Kiệt đã trả lời rất dứt khoát, không hề lắp bắp chút nào. Thấy cô đang đứng trước mặt, anh ta liền lên tiếng: “Mì, mì qua, qua cầu[1], chúng ta, ngồi, ngồi đợi tí.”

Mì qua cầu? Duyệt Duyệt khựng lại, hai con ngươi suýt nữa không tụ lại ở một điểm, ánh mắt lần tìm tới bảng ghi giá tiền, đây rồi, món mì qua cầu đặc sản của cửa hàng, bát nhỏ mười lăm tệ, bát to mười tám tệ.

Ha ha, tỉnh mộng chưa, tỉnh mộng chưa, Tô Duyệt Duyệt thực sự muốn gõ “cộp cộp” vào đầu mình như kiểu sư gõ mõ để đánh thức trí não, sao có thể tin người đàn ông keo kiệt như anh ta sẽ hào phóng mời mình ăn một bữa hoành tráng chứ?

“Lại đây!”

Cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, Doanh Thiệu Kiệt nở một nụ cười hớp hồn gọi cô tới ngồi bên cạnh, Tô Duyệt Duyệt “ư hừm” trong mũi, tiến lại phía Doanh Thiệu Kiệt. Doanh Thiệu Kiệt cẩn thận lấy giấy ăn lau sạch ghế ngồi cho cô, nói tiếp: “Quần áo cô màu, màu trắng, đừng, đừng để dây bẩn.”

“Anh tốt thật đấy!”

Tô Duyệt Duyệt nói gì Doanh Thiệu Kiệt cũng không để ý, còn cười tít mắt bảo cô ngồi xuống. Tô Duyệt Duyệt bực tức, ngồi “phịch” xuống ghế, rất lâu sau đó không nói thêm một tiếng nào.

“Mì của anh chị đây!”


[1] Mì qua cầu là một món mì ở Vân Nam.

 

Âm mưu 8.2

Như An Tâm rõ ràng có vẻ không vui, song nét mặt không lộ hẳn ra, kéo Vu Tiểu Giai rời khỏi phòng làm việc. Tô Duyệt Duyệt đang chuẩn bị tới phòng của Tống Dật Tuấn, chợt nhìn thấy anh ta đi ra ngoài, lúc đi ra còn nhìn ngó xung quanh, dường như không muốn để ai biết về cuộc trò chuyện này.

“Sếp tìm tôi à?”

Tô Duyệt Duyệt lên tiếng trước, trong lòng hơi hồi hộp, sếp tìm mình, hơn nữa còn tìm lúc không có ai. Chỉ nhìn thấy Tống Dật Tuấn hơi mím môi, bước tới phía trước mặt cô, nói: “Sáng nay cô có phát hiện thấy chìa khóa ngăn kéo bàn biến mất không?”

“Chìa khóa ngăn kéo bàn? Phải rồi, hình như tôi để quên ở nhà!”

Sáng nay đến làm, đúng là Tô Duyệt Duyệt không tìm thấy chìa khóa để mở ngăn kéo bàn, song do máy tính của cô là dạng máy bàn, mọi thứ liên quan đều ở bên ngoài, không cần phải mở đến ngăn kéo nên cũng không để ý lắm, lại thêm buổi chiều đi học lớp bồi dưỡng nghiệp vụ, nên chuyện này cũng chẳng đáng để nhớ. Giờ Tống Dật Tuấn nói ra, cô mới chợt nhớ đến. Nhưng khuyết điểm “đãng trí” kiểu này lại bị sếp biết được, thật chẳng còn mặt mũi nào, bởi vậy cô nói lí nha lí nhí trong miệng. Tuy nhiên vừa dứt lời, Tống Dật Tuấn đã chìa tay ra, chiếc chìa khóa đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh ta.

“Ủa? Sao lại ở trong tay sếp vậy?”

“May mà hôm qua tôi phát hiện thấy, cất đi giúp cô, còn nữa, sáng nay tôi đã bóc tờ giấy ghi mật khẩu máy tính dán trên màn hình của cô rồi. Hằng tuần công ty đều kiểm tra, những việc này đều liên quan tới an toàn thông tin của công ty, nếu thông tin bị lấy cắp thì sẽ rất phiền phức. Xem cô kìa, chìa khóa và mật khẩu đều là hai “đối tượng” quan trọng dễ bị lấy cắp thông tin nhất đấy!”

“Hả? An toàn thông tin? Có phải “rất phiền phức” nghĩa là sẽ trừ vào tiền lương không?”

Tô Duyệt Duyệt lần đầu nghe nói có quy định như vậy, mật khẩu dài như thế, nhất thời cô không nhớ nổi mới phải viết ra, còn chìa khóa, cô thực sự cảm thấy chẳng có gì quan trọng cả.

“Lần đầu nhắc nhở cảnh cáo, lần thứ hai mới phạt tiền. Nhưng cô vẫn còn hai cơ hội.”

“Ồ!” Tô Duyệt Duyệt trong lòng cảm kích, rốt cuộc Tống Dật Tuấn đã cho cô thêm một cơ hội, đối với nhân viên mới như cô, đây quả một “ân huệ” quá lớn lao. Cầm lấy chìa khóa trên tay Tống Dật Tuấn, cô cười cười xấu hổ. Tống Dật Tuấn tiện thể hỏi: “Cô ăn cơm ở đâu?”

“Tôi cũng chưa biết.”

“Bên ngoài hơi lạnh, hay là tới nhà ăn của công ty đi!”

“Công ty có nhà ăn sao?” Tô Duyệt Duyệt chỉ biết công ty có trợ cấp ăn trưa chứ không biết có nhà ăn. Tống Dật Tuấn thấy bộ dạng ngạc nhiên của cô, lập tức trả lời: “Đương nhiên rồi, giá mỗi suất chính là tiền trợ cấp đó! Có điều, món ăn đơn điệu, không có mấy người ăn.”

“Ồ, hóa ra là như vậy.”

Thảo nào công ty trợ cấp mười tệ, hóa ra là có nguyên do. Tô Duyệt Duyệt nghĩ, trợ cấp đi lại hay trợ cấp ăn trưa, đa phần đều do công ty đã tính toán kĩ lưỡng mới đưa ra, rồi gán cho cái tên “phúc lợi” mỹ miều, chỉ là một hình thức giữ chân nhân viên mà thôi. Thực tế, sống mà dựa vào mấy đồng tiền lương trợ cấp này thì không ổn chút nào. Đương nhiên, không có những phúc lợi này, cô sẽ phải tự bỏ tiền túi nên ngẫm ra cũng thấy “có còn hơn không”.

“Đi thôi, chậm chút nữa là những món ít người ăn nhất cũng chẳng còn.”

Trong mắt Tống Dật Tuấn lúc nào cũng tỏa ra ánh nắng ấm áp, Tô Duyệt Duyệt rất thích đôi mắt này, càng muốn người yêu sau này của mình cũng có đôi mắt như vậy. Nhớ lại thời đại học, cô đã từng yêu thầm một người, song Mèo con, người có “kinh nghiệm yêu đương đầy mình” đã nói, con gái chủ động thì tình yêu sẽ không bền lâu, được người khác yêu sẽ hạnh phúc hơn là yêu người khác, dù sao lúc đó, cô cũng chưa từng có kinh nghiệm yêu đương gì, chỉ một mực tin lời Mèo con nhưng cuối cùng chàng trai đó đã bị một nữ sinh khác “cướp mất”. Bởi vậy, Tô Duyệt Duyệt đã tổng kết ngắn gọn lại một câu: Kinh nghiệm chỉ là vấn đề cá nhân, không phải là phổ biến.

Cùng Tống Dật Tuấn tới nhà ăn của công ty, Tô Duyệt Duyệt phát hiện thấy người tới đây ăn không ít chút nào, có lẽ do thời tiết chuyển lạnh, mọi người đều ngại đi ra ngoài, vì vậy lựa chọn tới đây ăn cho tiện.

Anh chàng kia cũng ở đây!

Tô Duyệt Duyệt vừa nhìn vào đã thấy Doanh Thiệu Kiệt đang ngồi ăn cùng vài đồng nghiệp ở gần đó, thầm nghĩ, keo kiệt như anh ta chắc chắn không thể đi ra ngoài ăn rồi. Đang mải nghĩ thì Tống Dật Tuấn ở bên cạnh nói: “Ăn mì hay ăn cơm?”

“Anh ăn gì?”

“Ăn cơm.”

“Thế tôi cũng ăn giống anh.” Lần đầu tiên ăn trưa ở nhà ăn tập thể, để tránh bỡ ngỡ, Tô Duyệt Duyệt quyết định lựa chọn ăn cơm giống Tống Dật Tuấn, mặc dù trong lòng vẫn thích ăn mì hơn, trời lạnh thế này, ăn một bát mì sẽ rất ấm áp.

“Lát nữa phát thẻ nhân viên, cô nhớ ký nhé!”

“Vâng.”

Tống Dật Tuấn dặn dò Tô Duyệt Duyệt, còn cô lại lơ đãng nhìn ra xung quanh, đúng lúc bắt gặp Doanh Thiệu Kiệt cũng đang đưa mắt về phía này, vô tình hai ánh mắt chạm nhau, hai người gật đầu chào nhau từ xa, tuy nhiên, đồng nghiệp bên cạnh anh ta cũng đang nhìn về phía cô. Tô Duyệt Duyệt đeo kính, liếc mắt nhìn khay cơm chất cao ngất ngưởng của Doanh Thiệu Kiệt, lại nhìn đồng nghiệp của anh ta thi nhau nhìn về phía mình, trong lòng bất giác lẩm bẩm chửi: “Ăn như heo!”

Doanh Thiệu Kiệt đúng là ăn rất khỏe, đồng nghiệp đi hết rồi, anh ta vẫn còn mua thêm nửa suất cơm nữa, Tống Dật Tuấn thấy Doanh Thiệu Kiệt vẫn chưa ăn xong thì tiến lại phía đó, Tô Duyệt Duyệt đi sau anh ta, lầm bầm: “Đừng đi, đừng đi!”

Kết quả là, cô vẫn cứ theo Tống Dật Tuấn ngồi xuống trước mặt Doanh Thiệu Kiệt.

“Đông người ăn cơm quá!”

Doanh Thiệu Kiệt cười nói với Tống Dật Tuấn, Tống Dật Tuấn gật gật đầu, Doanh Thiệu Kiệt vẫn thản nhiên quẹt quẹt vét vét, vun chỗ cơm trong khay vào một chỗ, sau đó mau chóng “thanh toán” hết số cơm đó như không hề có chuyện gì xảy ra.

Tô Duyệt Duyệt bất giác bụm miệng cười: “Anh ăn nhanh thật đấy.”

“Ồ, tôi, tôi đi trước đây.”

Doanh Thiệu Kiệt ăn xong, lập tức rời khỏi bàn, trong mắt Tống Dật Tuấn lóe lên một ánh nhìn khó hiểu, tiếp tục cười nói với Tô Duyệt Duyệt: “Chúng ta ăn thôi!”

 

Âm mưu 8.1

Sáng hôm sau, đúng bảy giờ ba mươi tám phút, Tô Duyệt Duyệt đã đứng sẵn ở cổng đợi chiếc ô tô Polo màu đen của Doanh Thiệu Kiệt, do hôm nay đi chung xe nên cô mặc đẹp hơn hôm qua một chút, áo khoác trắng, khăn quàng cổ hồng, khiến cô trông rạng ngời, tươi tắn hơn.

“Kia rồi!”

Chiếc Polo màu đen mau chóng đỗ xịch bên cạnh Tô Duyệt Duyệt, cùng lúc cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt đẹp trai và điềm đạm chẳng khác gì ngày thường của Doanh Thiệu Kiệt, trong khi Tô Duyệt Duyệt vẫn còn bực bội chuyện tối qua, sau khi gặp anh ta về, lúc nào trong đầu cô cũng tràn ngập hình ảnh của anh ta, khi ngủ còn mơ thấy đang trả giá với anh ta nữa, cứ ngỡ cùng lắm mình cũng chỉ ngủ muộn hơn bình thường một chút, nào ngờ suốt đêm cô chập chờn, tỉnh dậy rõ sớm.

“Xin chào!”

Doanh Thiệu Kiệt ra hiệu cho Tô Duyệt Duyệt lên xe, tuy nhiên cô gái ở bên ngoài lại đi thẳng tới cửa sau, kéo cửa leo lên ngồi, miệng nói thao thao: “Tôi ngồi ở phía sau, mọi người nói vị trí an toàn nhất chính là ngồi sau tài xế, tôi toàn ngồi như vậy khi đi taxi.”

“Ồ, tôi, tôi lái xe rất cẩn thận.”

“Là anh nói vậy chứ tôi làm sao biết có cẩn thận thật hay không.”

Tô Duyệt Duyệt chun mũi, làm mặt hề phía sau lưng Doanh Thiệu Kiệt, hành động này phản chiếu rõ trong gương chiếu hậu, Doanh Thiệu Kiệt tủm tỉm cười, khởi động xe.

“Phải rồi, khi nào lĩnh lương, tôi mới trả tiền cho anh.”

“Không sao.”

Doanh Thiệu Kiệt nói xong, Tô Duyệt Duyệt cũng chẳng còn gì để nói, trong xe thật ấm áp, có lẽ anh đã bật điều hòa từ trước, lúc này dựa lưng vào ghế, cũng có thể nhắm mắt thư giãn khoảng hơn một tiếng.

“Muộn rồi, muộn rồi.”

“Á! Muộn rồi sao, muộn rồi sao?”

Tô Duyệt Duyệt đang lim dim mơ màng, đột nhiên nghe thấy tiếng nói vẳng bên tai, giật mình tỉnh dậy, miệng ngơ ngác hỏi, tay ôm túi cứ thế trượt xuống ghế. Trong lúc hốt hoảng, cô bỗng nghe thấy tiếng cười ha hả.

Đẩy kính lên, Tô Duyệt Duyệt nhìn thấy rõ Doanh Thiệu Kiệt đang cười, lúc này mới phát hiện mình bị anh ta trêu.

“Này, sao anh dám dọa tôi hả?”

“Tôi, tôi…”

Doanh Thiệu Kiệt đang định lên tiếng thanh minh, Tô Duyệt Duyệt đã hằm hằm nhoài người lên ghế phía trước, cất giọng đầy đe dọa: “Còn dọa tôi lần nào, tôi sẽ trừ tiền lần đó, trừ cho tới hết thì thôi.”

Cô gái này quả là không hiền chút nào, Doanh Thiệu Kiệt kỳ thực chỉ muốn gọi cô ta dậy, thấy đã tới công ty rồi mà cô ta vẫn còn ngủ say sưa, trong lúc cấp bách, anh chẳng có cách nào khác nên nghĩ ra tiểu kế này, thử dọa cô ta, nào ngờ bị cô ta quát cho te tua.

“Mà này, sao chưa tới nơi mà anh đã dừng rồi.”

“Vị trí đỗ, đỗ xe của tôi đã nhường, nhường lại cho người khác rồi, bởi vậy, phải, phải dừng ở đây.”

Tô Duyệt Duyệt nhìn ngó xung quanh, đây có lẽ là bãi đỗ xe mà Tống Dật Tuấn và Như An Tâm đã nói tới, ở cổng phụ phía nam. Nghe Doanh Thiệu Kiệt nói, hóa ra, anh ta cũng có vị trí đỗ xe của riêng mình, nhưng vì sao lại muốn nhường chứ? Có đến tám, chín mươi phần trăm là muốn nịnh nọt ai đó rồi.

“Đi thêm một, một chút đường thôi, có thể, có thể đi bằng đường cổng phụ được rồi đấy.” Doanh Thiệu Kiệt cho rằng Tô Duyệt Duyệt đang nhớ tới cổng phụ phía nam bị đóng vào hôm đầu tiên gặp mình, bèn giải thích ngay.

Tô Duyệt Duyệt được anh ta nhắc mới nhớ ra, thầm nghĩ đi làm vẫn quan trọng hơn, đồng hồ trên xe đã chỉ tám giờ năm mươi phút, xách túi, mở cửa bước ra. Doanh Thiệu Kiệt thấy cô ra khỏi xe thì cũng bước theo ra, khóa cửa xe lại.

“Eric, giờ cậu đỗ ở đây à?”

Ở cách đó không xa, một người đàn ông béo lùn chào hỏi Doanh Thiệu Kiệt, Doanh Thiệu Kiệt lập tức nói: “Vâng, gần mà.”

“Cô gái này… sao tôi chưa gặp nhỉ?”

Tô Duyệt Duyệt đi phía trước, người đàn ông bèo lùn sau khi quan sát cô từ phía sau thì hỏi Doanh Thiệu Kiệt. Doanh Thiệu Kiệt mỉm cười nói: “Đồng nghiệp ở JSCT.”

“Cậu đúng là ga lăng thật, vị trí đỗ xe dưới tầng hầm nhường lại cho “bà bụng ỏng” của phòng Tài vụ, giờ đi làm còn đưa đón cả đồng nghiệp JSCT.”

Người đàn ông béo lùn đang tán dương Doanh Thiệu Kiệt, Tô Duyệt Duyệt bất ngờ quay đầu lại, đang định nói: “Tôi phải trả tiền anh ta đấy.” Song lời còn chưa kịp phát ra, bỗng thấy người đàn ông béo lùn đang nhìn mình bằng ánh mắt dò xét tới kỳ lạ, cô lập tức quay đi, làu bàu: “Ga lăng gì chứ, xí!”

Anh ta chỉ ga lăng với “bà bụng ỏng” chứ đối với Tô Duyệt Duyệt làm gì có chút ga lăng nào. Tô Duyệt Duyệt bước vào cầu thang, không thèm để ý người phía sau nói gì, chỉ nghe thấy Doanh Thiệu Kiệt nói một câu: “Năm giờ, năm giờ ba mươi nhé!”

“Sue!”

“Ồ, chào Chris!”

“Hôm nay mặc đẹp thế!” Nghe Như An Tâm khen cách ăn mặc của mình, Tô Duyệt Duyệt cười híp mắt. Như An Tâm thấy cô cười, lại hỏi thêm một câu: “Cô đi gì tới đây?”

“Tôi á?”

Tô Duyệt Duyệt quay đầu lại nhưng Doanh Thiệu Kiệt đã biến mất từ lúc nào, rõ ràng vừa ở bên cạnh mình, giờ đã không thấy bóng dáng đâu, còn người đàn ông béo lùn kia lại vừa hay đang nhìn mình. Đoán chừng anh chàng này có lẽ quên thứ gì trên xe, không ngờ anh ta biến mất hút luôn.

Đúng lúc này, thang máy mở ra, người đợi phía ngoài lần lượt bước vào trong. Câu trả lời của Tô Duyệt Duyệt đã bị nuốt xuống cổ họng rồi. Nhiệm vụ chính của hôm nay vẫn là học nghiệp vụ, cùng Như An Tâm và Vu Tiểu Giai đợi tới giờ ăn trưa mới về phòng làm việc. Bữa trưa hôm qua là Tống Dật Tuấn mời, còn hôm nay là ăn tự túc.

“Món Hàn Quốc đó rất ngon, hay chúng ta tới đó ăn nữa đi!” Như An Tâm đề xuất ý kiến với Vu Tiểu Giai và Tô Duyệt Duyệt, Vu Tiểu Giai giữ thể diện không phản bác nhưng Tô Duyệt Duyệt biết món Hàn Quốc không rẻ chút nào, đang ngần ngừ, kiếm cớ thoái thác, bỗng nghe thấy Tống Dật Tuấn gọi mình từ trong phòng làm việc, thế là may quá, tìm được lý do không đi, Tô Duyệt Duyệt lập tức nói: “Tôi tới chỗ Kevin đã, hai người đi ăn đi!”

“Cũng được.”

Âm mưu 7.3

Sự tính toán trong lòng Tô Duyệt Duyệt một lần nữa lại thất bại tới một nửa, hóa ra không chỉ doanh nghiệp tư nhân thiết lập cạm bẫy mà top năm trăm doanh nghiệp hàng đầu thế giới cũng có cạm bẫy, tiền trợ cấp đi lại và tiền ăn nhất định sẽ tính theo ngày làm việc. Lúc này, quyết tâm phải chặt giá xe của cô lại càng sắt đá hơn.

“Đơn bảo hiểm, sổ bảo dưỡng của, của cửa hàng 4S, còn, còn cả…”

“Tôi trả anh bốn trăm tệ, anh đưa tôi đi làm, thấy thế nào?”

Nhìn bộ dạng vùi đầu lục tìm hóa đơn, sổ sách của anh ta kìa, thật là chăm chú, Tô Duyệt Duyệt ngồi xổm bên cạnh anh ta, tiếp tục kỳ kèo giá cả. Ai ngờ Doanh Thiệu Kiệt vẫn kiên quyết nói: “Sáu trăm tệ.”

“Bốn trăm.”

“Sáu trăm.”

Úi giời, ra giá thì tuyệt nhiên không thấy nói lắp tẹo nào, Tô Duyệt Duyệt nghiến chặt răng, liệu có phải anh ta chỉ nói lắp tùy từng trường hợp không nhỉ? Mình đã nhún nhường lắm rồi mà anh ta vẫn cứ khăng khăng đòi mình sáu trăm tệ, rõ ràng là một tay keo kiệt, bủn xỉn.

“Không được, tôi chỉ trả bốn trăm thôi.”

“Thấp, thấp quá, sáu trăm, mới được.”

“Doanh Thiệu Kiệt, sao anh keo kiệt thế nhỉ, nếu tôi không đi xe của anh thì anh làm gì có đồng khỉ mốc nào, tôi đi nhờ xe anh, anh còn kiếm thêm chút ít, vô duyên vô cớ có được bốn trăm tệ, chẳng phải tốt hơn sao?! Bù đắp phí hao mòn xe còn gì!”

Tô Duyệt Duyệt vừa mới nói nhẹ nhàng được một chút đã lại lên giọng ngay, Doanh Thiệu Kiệt không thèm để ý, thấy cô không quan tâm tới hóa đơn, sổ sách thì liền thu dọn chúng lại.

“Này, anh đừng có phớt lờ tôi như thế nhé!”

Tô Duyệt Duyệt thầm nghĩ anh ta cũng thật là bình tĩnh, cuộc thương lượng này sắp đi và hồi kết rồi ư, đã bắt đầu thu dọn hóa đơn, sổ sách rồi kìa, còn không thèm để ý tới mình, vậy là buổi đàm phán này không có kết quả rồi!

“Sáu trăm.”

Rất lâu sau anh ta mới lên tiếng nhưng cuối cùng vẫn khăng khăng cái giá này, Tô Duyệt Duyệt chịu không nổi, tức nước vỡ bờ: “Doanh Thiệu Kiệt, tôi nói cho anh biết, nếu anh thật sự muốn lấy của tôi sáu trăm, tôi nhất định sẽ dán một tờ thông báo thật to ở phòng làm việc của anh, để mọi người đều biết anh đã lấy của tôi sáu trăm tệ!”

“Này, cô, cô nói khẽ thôi chứ!”

Doanh Thiệu Kiệt bỗng đứng dậy bịt chặt lấy miệng Tô Duyệt Duyệt, hai người phụ nữ đứng gần đó đưa mắt nhìn họ, một trong hai người lẩm bẩm: “Ồ, con gái con đứa gào gì mà khiếp thế!”

Tô Duyệt Duyệt sững người, con gái con đứa thì sao chứ? Đây là đang trả giá đi xe nhé! Với tính cách của cô, làm gì có chuyện để người khác tùy tiện nói năng động chạm đến mình như vậy? Tô Duyệt Duyệt muốn gào to lên, song bàn tay của Doanh Thiệu Kiệt đã bịt kín miệng cô, chỉ có thể uất ức cắn anh ta một cái, thế mà anh ta vẫn không chịu buông tay, đến cả tiếng “ối” cũng không thấy kêu lên, ngược lại còn cười cười giải thích với hai người phụ nữ kia: “Bạn, bạn gái cháu đùa, đùa ấy mà.”

Hai người phụ nữ nhìn Doanh Thiệu Kiệt đánh giá một lượt, khẽ nói: “Về đi! Về đi! Muộn rồi đấy!” Sau đó cũng tự động đi về.

“Sáu trăm, cả đi và về!”

“Nói xem, ai là bạn gái của anh chứ!”

Doanh Thiệu Kiệt vừa buông tay, Tô Duyệt Duyệt đã tức tối nhìn anh ta trừng trừng, nhìn mãi, nhìn mãi, hỏa khí trong mắt cũng dần dần nguội bớt. Lúc trước vẫn có thể nghe thấy âm thanh xung quanh, vậy mà hiện tại chỉ còn hai người, bốn bề im phăng phắc.

“Lời tôi, tôi, vừa nói, cô đừng cho là thật.”

“Năm trăm cả đi và về.”

“Sáu trăm, cả đi, đi và về.”

“Đi về hằng ngày, nếu thiếu ngày nào, phải trả lại tiền tôi ngày đó.” Tô Duyệt Duyệt không hiểu vì sao cảm thấy bên tai nóng ran, không rõ liệu mặt mình có phải cũng đang nóng bừng theo không.

“Được.”

“Đồ keo kiệt, ngày mai mấy giờ? Xe gì? Số bao nhiêu?”

“Ngày mai bảy giờ bốn mươi phút, ở, ở cổng, Polo màu đen, có hình Kình Thiên Trụ.”

“Xe nhân tình[1]?” Tô Duyệt Duyệt cắt ngang lời Doanh Thiệu Kiệt.

Doanh Thiệu Kiệt ti hí mắt nhìn cô, rõ ràng đang lúng túng không biết phải nói gì. Tô Duyệt Duyệt chợt thấy ánh mắt đó rất ấm áp, còn mặt mình lại nóng bừng hơn, nếu không phải lúc này là buổi tối, e rằng chàng trai trước mặt đã nhìn thấy rồi, vội nói: “Được, tôi biết rồi, chúc ngủ ngon!”

Một câu cụ thể cô cũng không hỏi, hấp tấp chạy về tầng nhà của mình, Doanh Thiệu Kiệt cảm thấy hơi khó hiểu nhưng nhìn theo bóng dáng tất tưởi dưới ánh trăng kia, bất giác khóe miệng anh cong lên, hiện rõ một nụ cười.

 


[1] Đàn ông ngoại tình thường mua xe Polo cho bồ, nên xe Polo được gọi là xe nhân tình.