Định mệnh 1.14

“Ừ… ờ, bị em đoán trúng rồi. Chẳng còn mặt mũi nào nữa. Đúng thế, tối nay anh trai không có người đẹp bên cạnh, nhưng tối mai anh trai có hẹn với người đẹp đấy. Lại có người giới thiệu, cô gái đó rất xinh đẹp, anh trai xem ảnh rồi.”

“Cô gái rất xinh đẹp thì em kiến nghị anh đừng đi, anh không sợ tâm hồn yếu đuối lại bị tổn thương à?”

“Lúc đầu anh trai cũng nghĩ thế, nhưng thấy Bé bự em có vận may tốt, vớ được bát thịt kho tàu từ trên trời rơi xuống nên anh trai muốn thử vận may xem sao. Chẳng có lý do gì thấy em ăn thịt mà anh trai ngay cả bát canh cũng không được húp.”

Cái tên này rõ ràng đang ghen tỵ mà còn không chịu thừa nhận. Thôi được, cứ kệ cho anh ta vài lần đâm đầu vào tường, vài bận giẫm phải đinh đi!

“Anh Nhất Minh, vậy em chúc anh thành công nhé!”

“Bé bự, em đừng có ủng hộ ngoài miệng như thế. Chúng ta quen biết nhau bao năm nay, hãy ủng hộ cho thực tế một chút!”

“Anh muốn em ủng hộ cái gì?”

“Anh rất coi trọng buổi xem mặt tối mai nên muốn chuẩn bị kĩ lưỡng một chút. Ngày mai đi mua quần áo cùng anh trai nhé! Hãy chọn loại trang phục nào mà con gái bọn em nhìn là thích ấy.”

Cái tên này xem ra rất quan tâm đến buổi gặp mặt đó, lại còn muốn khoác lên mình một diện mạo mới nữa, long trọng như thế chắc là bị cô gái xinh đẹp trong ảnh hớp hồn rồi.

Thôi được, nể tình bạn cũ lâu năm, đã cùng kết giao bắt gà trộm chó, tôi sẽ cố gắng giúp anh ta một tay.

Ngày hôm sau, lấy danh nghĩa là “phí cố vấn”, tôi đã không nể nang bắt Chu Nhất Minh phải khao bữa trưa rồi mới đưa anh ta đi thẳng đến phố đi bộ Đào Bảo.

 

Thực ra tôi cũng không có mắt thẩm mỹ trong lĩnh vực thời trang lắm, nhìn cách ăn mặc của tôi thì biết ngay. Lúc nào cũng mặc áo đen, váy đen, kiểu khá rộng để che bớt cái dáng “châu tròn ngọc sáng” của mình. Điền Tịnh cũng từng trêu tôi, nói tôi toàn mặc đồ đen thế này, nếu đêm nào nổi máu tham muốn đi ăn trộm thì cũng không sợ lộ.

Chu Nhất Minh đến tìm tôi làm cố vấn vì thực tế cũng không có ai khác để chọn lựa. Ngoài tôi ra, anh ta còn tìm được ai nữa? Mà cũng không có nơi nào để tìm.

Hoàn cảnh của Chu Nhất Minh chẳng khác gì tôi, môi trường sống và môi trường làm việc đều không va chạm với người khác phái. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh ta đi lính, trong quân đội toàn nam giới. Theo như ngôn ngữ của anh ta thì chỉ có hai con lợn nái và một con gà mái được nuôi ở bộ phận cấp dưỡng thôi. Sau mấy năm đi bộ đội trở về, anh ta được điều ngay vào ban Quản lý đô thị làm việc, vẫn chỉ là một đám đàn ông, trẻ già ngắm nhau mà thôi.

Nếu ví trường mầm non của chúng tôi là một tu viện thì ban Quản lý đô thị của anh ta chẳng khác gì miếu hòa thượng, lấy đâu ra môi trường để làm quen với bạn khác phái.

Lúc đầu chúng tôi cũng tính đến chuyện “chia sẻ tài nguyên” để giúp đỡ nhau trong việc trọng đại cả đời. Anh ta giúp tôi giới thiệu một anh chàng nào đó trong ban Quản lý đô thị, còn tôi sẽ giới thiệu cho anh ta một cô giáo trong trường mình, giúp đỡ nhau như thế sẽ tốt hơn. Ý tưởng thì hay đấy nhưng khi đưa vào thực hiện lại không dễ chút nào.

Đừng vội nhìn vào số lượng nam nữ trong hai đơn vị mà lầm tưởng, khi bước vào lựa chọn mới thấy, chẳng tìm được lấy một, hai người người phù hợp. Những đối tượng đã lập gia đình thì không nhắc đến nữa, còn những người chưa có gia đình thì điều kiện lại không tốt, không phù hợp; điều kiện quá tốt cũng không phù hợp.

Những người tầm thường thì chúng tôi không vừa mắt, còn những người có điều kiện quá tốt chúng tôi lại không với tới. Muốn tìm một người thích hợp với mình để yêu thực sự không phải chuyện dễ dàng. Nó cũng giống như chơi bài, rất khó bốc được quân bài phù hợp để ù đồng hoa[1]. Thế là xong! Tôi và Chu Nhất Minh đều thua trong ván bài tình yêu này! Chu Nhất Minh chí hướng cao xa, không phải tuyệt sắc giai nhân quyết không lấy. Còn tôi, tuy ngoài miệng không nói ra nhưng trong lòng luôn mong mỏi tìm được một chàng hoàng tử bạch mã. Cho nên hai chúng tôi đều để lãng phí thời gian.

Mặc dù tôi biết trình độ thẩm mỹ của mình có hạn nhưng tôi vẫn phải có trách nhiệm hiến kế cho Chu Nhất Minh. Trước tiên là dẫn anh ta đi mua giày, thời điểm mấu chốt, bất luận thế nào cũng phải mua một đôi giày tăng chiều cao. Chiều cao là điểm yếu lớn nhất của anh ta, nhất định phải khắc phục, càng nhiều càng tốt.

Trong cửa hàng có rất nhiều loại giày tăng chiều cao, từ năm đến mười phân. Tôi gọi nhân viên bán hàng đem ra một đôi giày cao mười phân đưa cho Chu Nhất Minh thử. Vừa đi đôi giày mới vào, trông anh ta cao hẳn lên. Tôi lập tức quyết định: “Được, mua đôi này đi!”

Đôi giày đó hơi đắt, Chu Nhất Minh có vẻ không đành, tôi liền khuyên: “Đừng do dự, không nỡ thả con săn sắt thì sao bắt được con cá rô. Tin em đi, anh sẽ được đền đáp xứng đáng.”

Mua giày xong thì mua đến quần áo, tôi chọn một cửa hiệu nổi tiếng chuyên bán trang phục nam, nhờ nhân viên bán hàng trẻ tuổi chọn giúp cho Chu Nhất Minh một bộ quần áo phù hợp với anh ta. Cô gái khéo léo chọn cho Chu Nhất Minh một bộ, anh ta từ phòng thay đồ đi ra làm tôi suýt không nhận ra nữa.

Bình thường Chu Nhất Minh cũng giống tôi, thích mặc đồ màu đen. Nguyên nhân đương nhiên là khác nhau: tôi mặc đồ đen để trông đỡ béo, còn Chu Nhất Minh mặc đồ đen để đỡ bắt bụi và dễ giặt.

Trước đây quen nhìn anh ta toàn thân như một con quạ đen, giờ mặc bộ quần áo sáng màu cô nhân viên bán hàng vừa cất công chọn cho, tôi có cảm giác như nhìn một người hoàn toàn khác vậy. Chiếc áo sơ mi kẻ ca rô màu xanh trắng đơn giản, bên trong là chiếc áo lót mỏng màu trắng, kết hợp với chiếc quần bò màu xanh đậm. Kiểu dáng đơn giản và thanh lịch, cộng thêm màu sắc sáng sủa, rất bắt mắt.

“Được đấy, mặc bộ quần áo này cộng thêm được mấy điểm. Chu Nhất Minh anh xem ra cũng không đến nỗi.”

Câu nói đó không hề có ý châm biếm, thực sự Chu Nhất Minh là một anh chàng khá điển trai, chỉ hơi thấp một chút thôi. Giờ đi đôi giày cao mười phân, lại ăn mặc phù hợp nên anh ta bỗng trở nên cao to, đẹp trai hẳn.

Anh ta nhìn vào gương vẻ tự mãn. “Anh trai bình thường không ăn mặc tử tế, giờ gọn gàng một chút là người khác phải lác mắt ngay. Bé bự, em nói xem, hôm nay anh trai không được một trăm điểm thì cũng phải được chín mươi chín điểm chứ nhỉ?”

Tôi đương nhiên cũng hưởng ứng: “Hôm nay anh Nhất Minh một trăm điểm vẫn chưa xứng, em phải cho anh ít nhất một trăm hai mươi điểm.”

Tình trường như chiến trường, Chu Nhất Minh trang bị một bộ “chiến bào” mới từ đầu đến chân, tự tin gấp trăm lần khi đi xem mặt. “Bé bự, ở nhà đợi tin vui của anh trai nhé!”

“Anh Nhất Minh cố lên, trông anh được lắm!”

Tối hôm đó tôi cứ chờ tin chiến thắng của Chu Nhất Minh, thầm nghĩ lần này chắc chắn có triển vọng hơn những lần trước rất nhiều. Nhưng đợi đến tận chín giờ vẫn không thấy anh ta báo tin chiến thắng. Tôi không kiên nhẫn được nữa bèn gọi điện cho anh ta, anh ta cũng không nghe. Có chuyện gì vậy nhỉ? Lẽ nào lại bị giáng thêm một đòn nữa, đau lòng đến mức điện thoại cũng không muốn nghe?

Tôi đang đoán mò thì nhận được tin nhắn của Chu Nhất Minh: “Đừng gọi nữa, anh trai đang cùng người đẹp xem phim.”

Cái tên này, tôi còn tưởng anh ta chẳng có hy vọng gì, giờ lại còn cùng người đẹp đi xem phim nữa, rõ ràng có triển vọng rồi. Trước đây đa phần anh ta đi xem mặt xong là giải tán, lần này cô nương xinh đẹp đó còn đồng ý cùng anh ta đi xem phim, không cần nói cũng biết là cô ta đã cam tâm tình nguyện cùng anh ta tiến thêm một bước nữa rồi.

Tôi nhắn tin lại cho anh ta: “Anh Nhất Minh, chúc mừng chúc mừng.”

Anh ta trả lời: “Bé bự, cùng vui cùng vui.”

Đúng là cùng vui thật! Hai chúng tôi cũng coi như bước đầu cáo biệt cuộc sống đơn thân, cùng có bạn trai, bạn gái rồi. Bước tiếp theo là phải tiến lên phía trước, tiến đến hôn nhân.

 


[1] Cách gọi trong chơi phỏm của Trung Quốc, nghĩa là có 3 cây cùng quân bài (ví dụ cùng là quân K).

 

Advertisements

Định mệnh 1.13

7.

Tôi nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi lại nhanh như thế, Đới Thời Phi muốn đưa tôi về nhà anh ấy ăn cơm. Cuối tuần trước, sau khi đi leo núi về, tôi còn nghĩ chuyện của chúng tôi chưa đâu vào đâu đã vội kết thúc rồi. Không ngờ đã không kết thúc còn có bước tiến nhảy vọt thế này. Tôi có thể coi là nàng dâu xấu xí chuẩn bị đi gặp bố mẹ chồng không?

Cảm ơn Đức Mẹ Đồng Trinh Maria, đội ơn Đức Chúa Jesus, cảm ơn Quan Thế Âm Bồ Tát, cảm ơn Đức Phật từ bi… Tôi cảm động đến mức dường như đem tất cả các vị thánh thần Đông, Tây ra lần lượt cảm ơn hết.

Ngồi trong phòng khách nhà họ Đới, khi đón nhận hai cặp mắt đang quan sát mình, lúc đầu tôi hơi căng thẳng, nhưng may bố mẹ anh ấy đều dễ gần, dần dần tôi mới thoải mái hơn.

Nhìn vẻ mặt bà Đới đúng là đang bị ốm, tôi đương nhiên phải tỏ ra quan tâm: “Bác ơi, cháu nghe Đới Thời Phi nói bác không được khỏe, không sao chứ ạ?”

“Không sao, không vấn đề gì nữa rồi, là Thời Phi lo lắng quá thôi.”

Bà Đới không hề nhắc đến bệnh tình của mình, tất cả sự chú ý đều dồn vào tôi. Khuôn mặt hiền hậu khẽ mỉm cười, bà kéo tôi lại hỏi han, tôi cố gắng tỏ ra tốt nhất có thể để lấy lòng bác gái. Từ đầu chí cuối, trên khuôn mặt bà luôn nở nụ cười, càng cười trông càng hiền hậu. Tôi có thể cảm nhận được bà rất hài lòng về tôi.

Cảm giác này được khẳng định khi tôi nghe lỏm được cuộc đối thoại của bố mẹ Đới Thời Phi. Sau khi ăn cơm, tôi tình nguyện đi rửa bát, nghe thấy hai cụ thì thà thì thầm trong phòng khách.

“Cô bé Tiểu Yên này cũng được đấy, khuôn mặt bầu bĩnh, tươi tỉnh, nếu mẹ cô bé còn sống chắc trông cũng phúc hậu lắm.”

“Cần gì phải nói đến mẹ con bé, nhìn con bé là biết ngay có tướng nhiều con rồi. Nếu Đới Thời Phi và con bé kết hôn, tôi nhất định sẽ mau chóng có cháu nội bụ bẫm. Tôi mong có cháu bế lắm rồi đây này.”

Thật ngưỡng mộ trí tưởng tượng của hai cụ quá! Tôi chẳng qua cũng chỉ là lần đầu tiên đến chơi nhà, thế mà hai cụ đã nghĩ đến chuyện bế cháu rồi. Còn dáng vẻ “châu tròn ngọc sáng” của tôi, trong mắt họ lại thành ra phúc hậu, tướng nhiều con, cho tôi thêm mấy điểm, trong lòng không khỏi mừng thầm.

Khi Đới Thời Phi đưa tôi về đã nói không giấu giếm: “Bố mẹ anh rất thích em.”

Tôi cố không tỏ ra quá đắc ý: “Bố mẹ anh nhìn rất đôn hậu, em cũng rất thích họ.”

“Vậy sau này có thời gian, em hãy thường xuyên đến nhà chơi với họ nhé! Em biết đấy, anh phải lên thành phố làm việc, cuối tuần mới về nhà, họ rất cô đơn. Nếu em có thể thường xuyên đến nói chuyện, chắc chắn bố mẹ anh sẽ rất vui.”

“Anh yên tâm, nếu có thời gian, em sẽ thường xuyên đến thăm hai bác.”

Tôi đồng ý ngay, không thể đổ trách nhiệm cho người khác được. Bố mẹ của bạn trai, tôi không giúp thì ai giúp?

 

Biết tôi đã sớm đến nhà họ Đới ra mắt bố mẹ chồng, Điền Tịnh vô cùng ngạc nhiên: “Quan hệ của hai người tiến triển nhanh gớm nhỉ? Mới quen nhau được hơn một tháng, sao đã có kiểu nàng dâu đến thăm bố mẹ chồng rồi?”

Tôi tỏ vẻ đắc ý: “Điều đó cho thấy nhà anh ấy rất hài lòng về mình.”

“Cứ tình hình này chẳng mấy chốc hai người có thể đi đăng ký kết hôn được rồi.”

Thấy mẹ Đới Thời Phi háo hức có cháu bế như thế, chẳng lẽ việc này còn không thật sao? Nếu họ thực sự muốn tổ chức hôn lễ thì tôi cũng đồng ý. Tôi tình nguyện cùng Đới Thời Phi nắm tay nhau bước vào lễ đường.

Nhưng bố tôi lại ngăn cản. Ông biết tôi đã đến thăm nhà họ Đới, còn đồng ý với Đới Thời Phi thường xuyên đến thăm bố mẹ anh ta, vậy mà vẫn chau mày nói: “Có phải hai đứa tiến triển nhanh quá không?”

Tôi không muốn nghe những lời này, cũng có quyền không nghe, chỉ coi như gió thoảng bên tai. Dì Thạch vẫn ra mặt giảng hòa: “Thôi mà ông Yên, chuyện của bọn trẻ cứ để kệ chúng lo liệu.”

Những ngày kế tiếp, tôi bắt đầu tích cực chạy đến nhà họ Đới, thường xuyên đến thăm hai cụ, cùng họ chuyện trò, giúp đỡ việc nhà.

Bố mẹ Đới Thời Phi và tôi cũng coi như cùng ngành, họ là giáo viên trung học, nhưng vì bác gái từ lâu sức khỏe đã không tốt nên xin nghỉ hưu sớm để dưỡng bệnh. Nửa năm trước bà đi kiểm tra sức khỏe và phát hiện thấy mình bị ung thư vú, sau khi phẫu thuật vẫn cần hóa trị liệu thường xuyên. Đới Thời Phi về nước cũng là vì lý do này. Sau khi về nước, anh ấy đã từ chối lời mời làm việc của một vài công ty ở những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, chọn làm cho một công ty ở tỉnh nhà, cũng là để thuận tiện về thăm bố mẹ.

“Đới Thời Phi là một đứa trẻ rất hiếu thảo.”

Bà Đới thường nói với tôi về con trai mình như vậy, tôi cũng thấy thế. Anh ấy thường xuyên gọi điện về nhà, kể cả những lúc có việc hay không, ân cần thăm hỏi sức khỏe của mẹ, có khi một ngày phải gọi bốn đến năm lần. Sau khi tôi cùng anh ấy về thăm gia đình, cuối tuần chúng tôi rất ít khi ra ngoài hẹn hò, phần lớn thời gian đều cùng anh ấy ở nhà chuyện trò với mẹ, đến mức bà phải xua chúng tôi đi dạo, đi xem phim hay đi đâu đó. Hiếu thảo là một việc tốt nhưng… Dừng ngay, không được nghĩ nữa!

Hôm đó ở cổng rạp chiếu phim, Đới Thời Phi gặp người quen, đó là một đôi tình nhân trẻ cũng đang chờ mua vé. Người đàn ông đó ngẩng lên, nhìn thấy Đới Thời Phi thì hết sức vui mừng và kinh ngạc. “Đới Thời Phi, cậu cũng đến xem phim à? Phải mấy năm rồi bọn mình không gặp nhau, thật không ngờ lại gặp cậu ở đây.”

Đới Thời Phi hơi ngơ ngác. “Ồ, là Dư Ba phải không? Thật trùng hợp quá!”

“Ừ, trùng hợp thật! Sau khi tốt nghiệp trung học chẳng mấy khi được gặp cậu, nghe nói mấy năm trước cậu và bạn gái cùng đi Mỹ du học. Sao rồi? Thẻ xanh[1] đến tay rồi chứ?”

Tôi đứng một bên, tai đột nhiên như ù đi. Bạn gái? Đới Thời Phi cùng bạn gái đi Mỹ du học?

Đới Thời Phi ho nhẹ một tiếng vẻ mất tự nhiên rồi nói lảng sang chuyện khác: “Mình về nước làm việc rồi. Nước Mỹ tốt thật đấy nhưng cuối cùng bọn mình cũng chỉ là công dân hạng hai, chi bằng về nước làm công dân hạng nhất vẫn hơn.”

Bộ phim sắp đến giờ công chiếu, anh chàng người quen đó không làm phiền Đới Thời Phi nữa, nhiệt tình để lại số điện thoại và nói có thời gian sẽ liên lạc, sau đó cùng bạn gái bước vào rạp.

Đới Thời Phi mua được vé xong, tôi cũng cùng anh ấy bước vào rạp. Tôi xem rất lơ đãng, trong đầu luẩn quẩn mãi câu nói nghe thấy khi nãy. Năm đó, Đới Thời Phi cùng bạn gái sang Mỹ du học, giờ lại một mình trở về. Bạn gái anh ấy thì sao? Chắc hẳn đã chia tay rồi. Vậy cô gái đó là người như thế nào? Cô ấy nỡ đá một người bạn trai tốt như vậy sao? May mà cô ấy nỡ, chứ không đã chẳng đến lượt mình.

Cuộc sống kỳ diệu như vậy đấy. Trong khi bạn khổ sở theo đuổi thì người khác lại thờ ơ, xem thường. Còn khi bạn vứt đi như vứt một mớ giẻ rách thì người khác mong cũng không được!

Sau khi xem xong phim quay về nhà, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của Chu Nhất Minh: “Bé bự, anh trai vừa ở rạp chiếu phim, nhìn thấy em và anh chàng cao to, đẹp trai, phong độ của em đấy.”

Hey, vừa nãy Chu Nhất Minh cũng ở rạp mà sao tôi không nhìn thấy nhỉ? Cái tên “Vi sinh vật” này vốn đã là mục tiêu khó phát hiện rồi.

“Anh nhìn rồi, thấy thế nào? Không phải em thổi phồng lên chứ? Anh bạn trai tiến sĩ của em thật sự rất tuyệt vời.”

“Anh trai thừa nhận đúng là không tồi, nhìn còn có phần giống hoàng tử bạch mã ấy chứ. Nhưng anh trai không hiểu bát thịt kho tàu ngon như thế, sao người ta lại để cho em có cơ hội giơ đũa gắp nhỉ?”

“Em có cơ hội đấy thì sao? Ghen tỵ à? Nóng mắt à?”

“Anh trai không ghen tỵ. Nói cho em biết, tối nay anh cũng có mỹ nhân ở bên cạnh. Còn là một cặp nữa nhé, trái ôm phải ấp thoải mái.”

Hừ, tôi còn lạ gì anh ta nữa! “Một cặp mỹ nhân của anh chắc là hai đương kim tiểu thư song sinh con của cô chị họ anh chứ gì?”

Con gái bác cả của Chu Nhất Minh có hai đương kim tiểu thư song sinh, năm nay sáu tuổi, rất xinh đẹp, đáng yêu, da trắng nõn nà, ai nhìn cũng mến. Không cần phải nói anh ta yêu hai cô cháu gái đến mức nào, suốt ngày bế chúng đi chơi khắp chốn. Hai đứa trẻ luôn miệng nói yêu nhất cậu họ Nhất Minh. Tôi cũng vì thế mà hay cười nhạo anh ta: “Thực ra anh còn hợp làm giáo viên mầm non hơn em, rất biết dỗ dành trẻ con.”


[1] Thẻ sử dụng cho những người định cư ở nước ngoài.

 

Định mệnh 1.12

 

Hành trình leo núi đã biến thành hành trình đáng xấu hổ, đại tiện bậy trên núi đối với tôi thật sự là một chuyện vô cùng xấu hổ. Chuyện này tôi chẳng có mặt mũi nào kể với ai, ngay cả Điền Tịnh cũng không nói, thật khó có thể mở miệng!

Sau ngày hôm ấy, Đới Thời Phi không hề gọi điện cho tôi. Trong lòng bất an, mặc dù vẫn biết thường ngày trong khoảng thời gian từ thứ Hai đến thứ Sáu, anh ấy rất hiếm khi gọi vì công việc bận rộn, chúng tôi lại mới bắt đầu, chưa thân thiết đến mức ngày nào cũng gọi cho nhau mấy lần, vì thế ngoài cuộc hẹn đã định sẵn vào cuối tuần, những ngày khác rất ít khi liên lạc. Trên MSN cũng trò chuyện vài câu nhưng anh ấy không nói nhiều, chỉ nói công việc bận rộn nên không có thời gian trò chuyện, tôi chỉ còn nước biết điều mà rút lui thôi, trong lòng tự vấn: Lần leo núi đó phải chăng tôi đã khiến anh ấy thấy ngột ngạt nên chạy mất rồi?

Suy nghĩ về vấn đề này khiến tâm trạng tôi không thoải mái. Khi lên lớp, tôi cố gắng lấy lại tinh thần, cố nhe răng cười với đồng nghiệp, cố nhếch mép cười với lũ trẻ, khoác lên mặt một nụ cười giả tạo. Tan làm trở về, vẻ suy sụp lại lộ rõ trên mặt, tâm trạng chán nản, rệu rã.

Đã không vui thì chớ, về đến nhà còn bị bố tôi làm cho tức thêm: “Haizz, đại tiểu thư ơi, vừa bước vào cửa mặt mày đã ủ rũ rồi. Bố còn chưa chết, không cần phải như đưa đám thế.”

Tôi càng bực bội hơn. “Con sắp chết rồi, con khóc cho mình đã được chưa?”

Dì Thạch chạy ra giảng hòa: “Thôi thôi, sao thế? Cứ nói cho sướng miệng chẳng kiêng kị gì cả. Ông Yên cũng thôi đi, tâm trạng Phiên Phi đang không tốt, ông còn nói vào làm gì!”

“Mấy hôm trước nó còn vui mừng hớn hở, giờ đùng một cái lại gắt gắt gỏng gỏng. Không cần phải nói, chắc chắn là do cái thằng Đới Thời Phi ấy rồi. Chia tay rồi phải không? Nếu đúng như thế thì cũng chẳng phải là chuyện xấu. Ngay từ đầu bố đã nói hai đứa không hợp nhau, thôi càng sớm càng tốt.”

Tôi không biết tại sao bố tôi chỉ nghe dì Thạch kể về Đới Thời Phi, ngay cả mặt mũi còn chưa thấy đã nói ngay tôi và anh ấy không hợp nhau.

Tôi vẫn mặc kệ. “Bố, bọn con hiểu nhau là được rồi, bố thấy hợp hay không cũng không quan trọng.”

Bây giờ ông nhắc lại chuyện đó, tôi càng thấy trong lòng không thoải mái, giận dỗi bỏ về phòng nằm, bữa tối cũng không ăn.

Lòng đầy tâm sự nên tôi ngủ cũng không ngon giấc. Ngày hôm sau thức dậy, ngáp ngắn ngáp dài nhưng vẫn phải xốc lại tinh thần để đến trường, bất luận thế nào cũng phải lên lớp. Nếu thất tình và thất nghiệp cùng rủ nhau đến thăm viếng thì mẹ kiếp, tôi sống sao nổi!

Buổi sáng bảy giờ ba mươi bắt đầu mở cổng trường, như thường lệ tôi đứng đợi ở cửa lớp đón bọn trẻ từ tay bố mẹ chúng. Có một chị sau khi đưa con trai vào lớp còn đặc biệt căn dặn tôi: “Tối qua Tiểu Kiệt ăn phải đồ không tốt, cả đêm đau bụng, đi ngoài mấy lần. Phiền cô giáo Yên hôm nay quan tâm đến cháu hơn một chút, đây là thuốc uống buổi trưa và hai chiếc quần để đề phòng thay cho cháu.”

Đương nhiên tôi bảo cô ấy cứ yên tâm, nhất định tôi sẽ chú ý chăm sóc cậu ấm nhà cô ấy thật tốt.

Chăm sóc tốt cho bọn trẻ là trách nhiệm của tôi. Là một giáo viên đời sống, công việc hằng ngày của tôi là chăm sóc đời sống sinh hoạt cho bọn trẻ: ăn, uống, ngủ, nghỉ. Đặc biệt lớp tôi lại là lớp mẫu giáo bé, bọn trẻ chỉ mới hai, ba tuổi, đầy lần tôi phải giặt quần mà chúng ị hay tè ra. Thực tế, công việc của tôi chẳng khác gì bảo mẫu, chỉ có cái tên nghe oai hơn một chút thôi.

Lớp học buổi sáng chưa kết thúc mà Tiểu Kiệt đã phải thay hết cả hai cái quần rồi. Thằng bé này bị tiêu chảy nặng quá, phân lỏng, bốc mùi kinh khủng. Tôi phải nín thở để giặt hai cái quần của nó.

Cô giáo Lý thấy tình hình không ổn, vội vàng gọi điện cho mẹ Tiểu Kiệt đến đón con: “Cô phải đưa Tiểu Kiệt đi viện khám xem sao, chứ cứ để cháu đi ngoài thế này không được đâu.”

Mẹ Tiểu Kiệt vội vàng đến đón thằng bé. Buổi trưa ăn cơm tôi không sao nuốt được, giặt hai cái quần bốc mùi kinh khủng của nó khiến tôi không có cảm giác ngon miệng. Những chuyện tồi tệ thế này… tôi chỉ mong nhanh chóng qua đi, chịu đựng hết thời gian đầu cho đến khi trở thành giáo viên hướng dẫn sẽ không phải khổ sở nữa.

Bữa trưa không ăn, bữa sáng vì kết hợp giảm béo nên chỉ ăn hoa quả. Đến buổi chiều tan làm, tôi đói đến mức tưởng như cái bụng của mình dán chặt vào cột sống, bước đi mà người cứ lâng lâng, không vững. Lúc ra khỏi lớp, một cơn gió thổi đến còn có cảm giác hơi run rẩy. OMG, cuối cùng tôi cũng có dáng vẻ liễu yếu đào tơ rồi!

Đi được vài bước với dáng vẻ liễu yếu đào tơ, tôi đã cảm thấy không ổn chút nào. Cái dạ dày rỗng đã lâu, nó không chịu được, cứ réo ùng ục đòi ăn. Lấy đâu ra thứ gì để lấp đầy bụng ngay được, tôi liền rót một cốc nước to, đổ vào bụng hòng giảm bớt cơn đói dữ dội.

Vừa uống xong thì điện thoại reo, tôi cầm lên xem, thật không dám tin vào mắt mình, là Đới Thời Phi! Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ không liên lạc với tôi nữa, thật ngoài sức tưởng tượng!

“Yên Phiên Phi, em tan làm rồi hả? Tối nay có rỗi không, mình cùng đi ăn nhé!”

Ôi! Đây là lần đầu tiên anh ấy hẹn tôi mà không phải là cuối tuần, tôi vừa mừng vừa lo. “Sao hôm nay anh lại về? Chẳng phải cuối tuần anh mới từ thành phố về sao?”

“Mẹ anh không được khỏe nên anh xin nghỉ phép về thăm.”

Tôi lập tức tỏ ra quan tâm: “Bác gái không được khỏe ạ, không nghiêm trọng chứ anh?”

Anh ấy chỉ nói cũng bình thường rồi hỏi rõ tôi có còn ở trường không, lát nữa sẽ lái xe đến đón tôi đi ăn.

Mười lăm phút sau, tôi ra cổng trường đứng đợi chiếc xe Mazda của Đới Thời Phi. Sau khi lên xe, anh ấy lịch sự hỏi tôi muốn đi ăn ở đâu. Vừa nhắc đến ăn, cái bụng tôi đã hăng hái kêu ùng ục, còn kêu rất to nữa, như thể sợ không ai nghe thấy vậy.

Tôi ngượng chín cả mặt. Cái bụng chết tiệt này, chuyên gây rắc rối! Lần trước vẫn chưa đủ phiền phức à? Đới Thời Phi cũng nghe thấy, nói: “Em đói lắm rồi phải không? Trên xe có mấy chiếc bánh quy sô cô la đấy, hay là ăn tạm một chút đi.”

Tôi thực sự rất đói, liền bất chấp tất cả, cầm chiếc bánh quy sô cô la lên cắn một miếng. Sau khi tiếng ùng ục lắng xuống mới có sức nghĩ xem làm cách nào để ứng phó với cục diện trước mắt.

Để tránh Đới Thời Phi có cảm giác tôi như một con sói háu đói, tôi liền đem chuyện của Tiểu Kiệt ra kể. Tôi nói hôm nay vì tận tâm tận lực chăm sóc một đứa bé bị tiêu chảy, bận đến mức không kịp ăn trưa cho nên đói quá, gần ngất đi.

Trong khi tường thuật lại sự việc, tuy lời lẽ có chút phóng đại nhưng rốt cuộc vẫn dựa trên cơ sở có thật, chỉ làm cho mình cao giá hơn một chút thôi, không tính là phóng đại quá chứ?

Đới Thời Phi nghe rất tập trung và nghiêm túc, còn khen ngợi tôi: “Yên Phiên Phi, em đúng là người có tấm lòng nhân ái, lại rất kiên nhẫn, biết chăm sóc người khác.”

Được Đới Thời Phi khen, tôi cảm thấy hôm nay phải giặt hai chiếc quần bốc mùi cũng đáng. Câu nói tiếp theo của anh ấy càng khiến tôi vạn phần kinh ngạc: “Yên Phiên Phi, hay tối nay đến nhà anh ăn cơm nhé? Bố mẹ anh rất muốn được gặp em.”

 

Định mệnh 1.11

6.

Lại đến cuối tuần rồi, tôi mong đợi nhất ngày này, lại được cùng Đới Thời Phi hẹn hò.

Sáng sớm thức dậy, việc đầu tiên là cân thử xem được bao nhiêu cân. Đứng trên chiếc cân gia dụng xinh xắn, con số trên bàn cân cho thấy tôi lại gầy thêm được hai cân. Tôi vui như mở cờ trong bụng. Xem ra thuốc giảm béo vẫn có tác dụng, mỗi tội số lần đi vệ sinh nhiều hơn một chút.

Sau khi quen biết Đới Thời Phi, tôi lại tiếp tục uống thuốc giảm béo mua lần trước. Tôi cần phải giảm cân, phải nhanh chóng chia tay cái biệt danh “Bé bự” mới được. Tôi không muốn khi đi cùng Đới Thời Phi, người ta sẽ nhìn chúng tôi bằng con mắt “hai người này không xứng đôi cho lắm”.

Tuy uống thuốc giảm béo hơi phiền toái, ví dụ như ăn không thấy ngon miệng, bị tiêu chảy… và một số tác dụng phụ khác, nhưng vì tình yêu, chúng ta cần phải kiên trì, khổ sở một chút có đáng gì, giống như nàng tiên cá trong truyện của Andersen ấy, đau khổ vì tình yêu nhưng lại coi đó là hạnh phúc. Uống hết liệu trình này tôi sẽ mua tiếp một liệu trình nữa, đã xác định thì quyết không lùi bước, tôi không tin mình không giảm được cân. Lần này quả nhiên đã gầy đi trông thấy.

Hôm nay Đới Thời Phi hẹn tôi ra ngoại thành leo núi, anh ấy rất thích các môn thể thao ngoài trời.

Nói thực, tôi mập mạp thế này nên ngại nhất là vận động. Trước đây, tôi đã từng vì giảm béo mà bỏ ra hơn một nghìn tệ mua thẻ tập thể dục thẩm mỹ một năm ở câu lạc bộ thể thao, kết quả đi được vài buổi thì vứt xó. Quá mệt, chạy trên máy chạy chưa được năm phút đã thở hồng hộc như trâu, mồ hôi vã ra như tắm, ngồi nghỉ rồi không muốn đứng dậy nữa. Miễn cưỡng cố gắng nhưng chịu không nổi, cuối cùng phải lên mạng giao bán với giá rẻ.

Nhưng lần này là Đới Thời Phi hẹn đi leo núi, tôi không thể không xả thân cùng quân tử. “Được ạ, em cũng rất thích leo núi.”

Sau khi quen biết Đới Thời Phi, tôi đã trở thành cao thủ nói dối. Bình thường tôi không thích, chỉ cần anh ấy thích, tôi lập tức tỏ ra “tâm đầu ý hợp ngoài miệng” ngay.

Đới Thời Phi đi xe Mazda. Anh ấy chở tôi đến chân núi, sau đó đeo ba lô chuẩn bị xuất phát. Tôi vừa đến cổng dưới chân núi, nhìn thấy chiếc cáp treo liền lung lay ý chí, lấp la lấp lửng đề nghị hay là ngồi cáp treo ngắm cảnh.

Đới Thời Phi không nghĩ ngợi gì liền lắc đầu. “Sao thế được? Leo núi chính là nằm ở từ “leo”, ngồi cáp treo thì còn gọi gì là leo núi nữa! Em… có phải không muốn leo?”

Đương nhiên tôi phủ nhận: “Không phải thế, chỉ là… em chưa ngồi cáp treo bao giờ, thấy mới lạ nên muốn ngồi thử thôi.”

“Vậy thì đơn giản, sau khi leo lên, chúng ta sẽ xuống bằng cáp treo.”

Thế là bắt đầu leo núi. Đới Thời Phi rõ ràng là một vận động viên cừ khôi, đi băng băng dẫn đầu, lưng còn đeo ba lô nữa chứ. Lúc đầu tôi chưa đánh giá được mức độ nghiêm trọng, tỏ ra mạnh mẽ leo cùng anh ấy, đi chưa hết một sườn dốc đã thở hổn hển như người mắc bệnh hen, hận không thể dừng lại nghỉ ngơi. Dãy núi chết tiệt này! Trùng trùng điệp điệp, hết ngọn núi này lại đến ngọn núi khác, mẹ kiếp, nhìn mãi chẳng thấy điểm dừng! Tôi chán nản, bực bội đến mức bắt chước Chu Nhất Minh chửi thề. Đường núi khúc khuỷu, chín đỉnh mười đèo, bên trái một sườn dốc, bên phải một con đường gồ ghề, uốn lượn, leo đến mức vận động cả tứ chi cùng “leo núi”.

Ôi trời ơi! Gần đây giảm béo nên tôi không dám ăn nhiều, hơi sức đâu mà leo núi chứ? Biết là hôm nay phải leo núi, buổi sáng tôi đã ăn thêm một mẩu bánh mì rồi đấy. Nhưng sự thật chứng minh, tôi đã đánh giá quá cao năng lượng của mẩu bánh mì đó rồi. Kiên trì leo chưa được một phần ba đường thì tôi đặt mông xuống, ngồi bất động.

“Đới Thời Phi… mệt rồi… nghỉ chút… nghỉ chút đi!”

“Sao lại mệt đến thế? Lâu rồi không leo núi à?”

Tôi thuận theo anh ấy trả lời: “Vâng ạ, lâu rồi không leo núi, đột nhiên leo trở lại nên em mệt quá, muốn nghỉ một lát.”

“Được, vậy nghỉ một lát rồi leo tiếp. Nào, uống nước đi.”

Trên đường đi tôi đã uống không ít nước, sau khi đặt mông xuống lại đổ già nửa bình vào bụng. Uống xong thì há hốc miệng thở hổn hển, chẳng khác gì chú cún con, chỉ thiếu nước thè lưỡi nữa thôi. Thật mất mặt quá! Nhớ lại hồi nhỏ chúng tôi cũng từng như lũ khỉ con chạy lăng xăng khắp núi rừng. Bây giờ chưa già mà sao hứng thú đã giảm sút thế này?

Đới Thời Phi thì ngược lại, đường núi tuy gồ ghề nhưng anh ấy leo cứ nhẹ như không, thỉnh thoảng còn giơ máy ảnh lên chụp phong cảnh nữa, chẳng giống đang leo núi chút nào, như đi dạo thì đúng hơn.

Tôi định nghỉ ngơi một lát rồi leo tiếp thì đột nhiên bụng đau quằn quại. Cơn đau quặn này tôi đã quá quen, đó là dấu hiệu của triệu chứng tiêu chảy.

Từ sau khi uống thuốc giảm béo, đối với tôi bị tiêu chảy là chuyện bình thường. Nhưng sau khi dần dần thích ứng với dược tính của nó thì không bị đau cồn cào như thế này nữa, chỉ cần vào nhà vệ sinh giải quyết là xong ngay. Lần này là sao đây? Tôi đã đủ khổ lắm rồi, lại còn thêm rắc rối này nữa. Có lẽ là do trên đường uống quá nhiều nước, nước cũng giúp nhuận tràng mà!

Phải làm sao bây giờ? Làm thế nào mới được đây? Cùng một anh chàng khôi ngô, tuấn tú đi leo núi, leo chưa được nửa đường đã bị tiêu chảy, đến mức phải nhờ anh ta tìm nhà vệ sinh giúp, như thế thử hỏi còn mặt mũi nào nhìn người ta nữa?

May mắn thay, lúc tôi đang ngồi thở hổn hển thì Đới Thời Phi chạy vào chỗ bụi cây bên sườn núi, một lúc sau cầm ra một ít dâu dại, nói: “Nhìn này, anh vừa hái được mấy quả dâu tươi ngon chưa, em có muốn nếm thử không?”

Tôi muốn ăn, đương nhiên là muốn ăn. Một phần do bụng đang đói, mặt khác ăn có thể giải quyết được vấn đề cấp thiết của tôi. Sau khi ăn quả dâu, tôi sẽ giả vờ bị đau bụng vì ăn nó, trách nhiệm đương nhiên thuộc về Đới Thời Phi, anh ấy sẽ phải đi tìm nhà vệ sinh giúp tôi. Như vậy hình ảnh thục nữ của tôi không còn được nguyên vẹn nữa nhưng quan trọng là lúc này đầu óc tôi vẫn còn tỉnh táo để xử trí.

Ăn quả dâu tây dại xong, tôi cố gắng tiếp tục theo Đới Thời Phi leo thêm vài bước rồi ôm bụng kêu đau inh ỏi: “Mấy quả dâu kia hình như có vấn đề, em đau bụng quá!”

Quả nhiên Đới Thời Phi nghĩ rằng mình đã hại tôi ra nông nỗi này nên rối rít xin lỗi: “Sớm biết thế này đã không hái mấy quả dâu dại đó rồi. Phải làm sao bây giờ, gần đây không có nhà vệ sinh nào cả. Em cố chịu một chút được không? Nếu không chúng ta sẽ xuống núi, dưới chân núi có nhà vệ sinh.”

Nói thực, tôi rất muốn nhịn nhưng cái dạ dày của tôi không chịu phối hợp, nhất định muốn tôi phải khó chịu, bụng quặn đau từng cơn càng lúc càng dữ dội, biểu thị mạnh mẽ rằng muốn giải quyết những ứ đọng bên trong càng sớm càng tốt. Tôi sợ khi xuống núi, nhất thời không nín nhịn được thì thật tồi tệ!

Tôi không nói gì, vẻ mặt biểu lộ sự lúng túng, đó là câu trả lời tốt nhất. Đới Thời Phi nhìn trước ngó sau rồi thận trọng nói: “Vậy hay là… em vào chỗ bụi rậm kia giải quyết trước đi. Anh ở bên ngoài… canh chừng… cho em.”

Cũng chỉ có cách đó thôi, tuy xấu hổ nhưng còn hơn là ị ra quần. Tôi khó nhọc bước vào bụi cây, đi vệ sinh ngoài trời. Đới Thời Phi ở ngoài canh chừng cho tôi.

Sau khi xong việc, cả hai người đều tỏ ra mất tự nhiên. Tôi xấu hổ nhìn anh ấy, anh ấy cũng ngại ngùng nhìn tôi. Lần này ê mặt quá! Hành trình leo núi vì thế nhanh chóng kết thúc!

Định mệnh 1.10

Sau khi có Đới Thời Phi, thời gian cuối tuần của tôi đều cho anh ấy toàn quyền sở hữu. Khoảng thời gian này Đỗ Uy học cũng không nặng nên thường xuyên về nhà tình cảm âu yếm với Điền Tịnh. Chúng tôi đều vui mừng vì có người yêu bên cạnh, có lẽ Chu Nhất Minh thấy thế thì ghen tỵ nên cũng gấp rút tìm cho mình một tuyệt sắc giai nhân. Hai hôm trước tôi còn thấy anh ta thay đổi status trên QQ: “Hoan nghênh anh chàng quyến rũ, anh chàng không phải là huyền thoại!”

“Cậu cứ mặc xác anh ta! Anh ta mà nhìn thấy gái đẹp thì mắt sáng lên, cũng chẳng buồn nghĩ xem người ta nhìn mình như thế nào. Lần trước đến trường mầm non bọn mình cũng thế, anh ta thấy thích một cô giáo và muốn mình giới thiệu, mình lập tức giội cho anh ta một gáo nước lạnh: “Đừng có nhìn nữa, không có phần của anh đâu, người ta Mười một này là kết hôn rồi.””

Điền Tịnh cười nói: “Trùng hợp thật đấy, anh ta thích cô nhân viên ở quầy số 3, cô ấy Mười một này cũng
kết hôn.”

Sau khi Điền Tịnh cúp máy, Chu Nhất Minh cũng gọi đến, mở miệng ra là phàn nàn: “A Phi à, tâm hồn yếu đuối của anh trai lại bị tổn thương rồi, tại sao anh thích cô nào là cô nấy đều có chủ hết thế?”

Tôi rất không đồng tình liền cười nói: “Ai bắt anh toàn chọn những cô gái đẹp. Những đóa hoa danh tiếng thì thường đã có chủ, anh chọn những loại cỏ tầm thường ấy, ví dụ như cỏ đuôi chó chẳng hạn, chắc chắn chẳng có ai hái đâu, anh có thể thoải mái hái bao nhiêu thì hái.”

“Ý em là anh chỉ có thể tìm một cô em khủng long xấu xí thì mới có triển vọng hả? Nhưng anh trai chỉ biết mỗi cô em khủng long là em thôi, mà em cũng để người ta bao thầu hết rồi, anh trai phải đi đâu tìm đây?”

Tôi đang định nói móc anh ta thêm lúc nữa, không ngờ anh ta quay lại “chụp mũ” tôi làm tôi tức điên. Tôi nổi máu điên nói: “Này, ai là khủng long? Anh là khủng long thì có. Không đúng, anh là con cóc ghẻ, là đồ hủi lậu…”

Tôi còn chưa gầm gào xong, anh ta đã cười ha ha rồi cúp máy làm tôi cứng họng. Tôi điên tiết nhưng cố kìm nén, tự an ủi: Mình là người đại lượng, không thèm chấp nhặt với cái tên đáng ghét đó.

Tôi luôn luôn là người đại lượng, chứ còn Chu Nhất Minh xúc phạm tôi không chỉ một, hai lần, tôi mà có tính cố chấp thì đã sớm dứt áo ra đi từ lâu rồi.

Ví dụ như trận khẩu chiến hồi cấp ba, lúc đầu giận đến mức nghĩ cả đời này sẽ không thèm quan tâm đến tên đáng ghét đó nữa. Nhưng không lâu sau, anh ta cùng một đám nam sinh chơi quá hóa cuồng ở sân vận động, không cẩn thận bị ngã gãy chân, phải bó bột nằm trên giường hàng tháng trời, đều là tôi bổ túc cho anh ta cả.

Ai bảo nhà tôi gần nhà anh ta? Là hàng xóm láng giềng thân thiết, mẹ anh ta sang nhờ cậy, chẳng lẽ tôi lại không giúp? Thôi thì “quân tử không chấp tiểu nhân”!

Chu Nhất Minh nằm trên giường bệnh nhìn thấy tôi cũng hơi ngạc nhiên. “Em đến thật à?”

Đến thì cũng đến rồi, tỏ thái độ thì cũng tỏ thái độ đủ rồi, tôi làm ra vẻ người lớn, lấy khẩu khí của mẹ vẫn thường dạy tôi ra nói với anh ta: “Chu Nhất Minh, anh phải học hành cho tốt vào, có biết không hả?”

Tôi đang chân thành và nghiêm túc chỉ bảo thì anh ta lại ôm bụng cười phá lên. Cười thật không đúng lúc, tôi đến để làm giáo viên giảng dạy chứ có phải làm diễn viên hài đâu, anh ta cười thế là có ý gì chứ? Tôi ra dáng một giáo viên trách mắng anh ta: “Anh cười cái gì mà cười! Nghiêm túc một chút đi!”

Kết quả không như mong đợi, anh ta nghe thấy thế cười càng dữ hơn, cười cứ như chưa bao giờ được cười ấy. Bạn thử nói xem, thái độ của anh ta như thế thì học hành cái gì chứ?

Cái tên này đích thực chẳng phải nhân tài trong lĩnh vực học hành, cần gì phải lãng phí thời gian bổ túc cho anh ta. Nhưng bố mẹ anh ta không nghĩ vậy, lúc nào cũng cho rằng con trai mình chỉ cần nghĩ thông suốt, học tập sẽ như ngồi máy bay trực thăng phóng vọt đi. Giờ mới đang học lớp mười, vẫn còn thời gian để nghĩ thông nên không muốn anh ta một tháng nằm nhà dưỡng thương mà bỏ bê bài vở, chính vì thế mới nhờ tôi sang giúp.

Nhưng Chu Nhất Minh đâu có muốn học hành gì! Tôi giảng bài cho anh ta nhưng anh ta chỉ huyên thuyên tán dóc, còn hỏi có phải tôi đang phải lòng cậu lớp trưởng lớp tôi không. Tôi vô cùng ngạc nhiên, bí mật này lớp tôi không ai biết, sao anh ta lại nhìn ra nhỉ?

“Bởi vì mỗi lần nhìn thấy cậu ta, em lại giống như người chết đói lâu ngày vớ được miếng thịt kho tàu, hai mắt sáng lên.”

So sánh kiểu gì thế không biết! Hình dung cứ như tôi hận không thể một miếng nuốt trôi cậu lớp trưởng ấy, tôi có phải là Bạch Cốt Tinh muốn ăn thịt Đường Tăng sang Tây Thiên thỉnh kinh đâu. Tức quá, tôi liền ném quyển sách giáo khoa trên tay về phía anh ta. “Là anh thì có! Mỗi lần nhìn thấy cô lớp trưởng xinh đẹp lớp mình, anh mới giống đứa chết đói lâu ngày vớ được miếng thịt kho tàu.”

Về sau nghĩ lại, kiểu ví von này cũng thật chuẩn xác. Khi đó, tôi đối với cậu lớp trưởng lớp tôi, Chu Nhất Minh đối với cô lớp trưởng lớp anh ta chẳng khác gì đứa chết đói gặp miếng thịt kho tàu, vô cùng muốn ăn nhưng lại không được ăn, đành nuốt nước bọt mà thôi.