Lỡ tay chạm ngực con gái – P9

9

Yêu chị ấy nửa năm, thời gian đó vô cùng hạnh phúc

Chúng tôi qua mùa Giáng sinh đầu tiên bên nhau

ăn cơm vào FRIDAY

nhưng đó cũng là Giáng sinh cuối cùng của chúng tôi…

chúng tôi cùng nhau đón năm mới lần đầu tiên

tại chính nơi chúng tôi quen nhau lần đầu

đảo Kỳ Kim bắn pháo hoa

cũng lại là lần đón năm mới sau cùng

Chị ấy, người yêu hơn tôi một tuổi, đã dạy tôi rất nhiều điều trong cuộc sống

chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm sống với tôi

chị ấy là một người con gái tốt

Tôi đã trân trọng từng giây khắc chúng tôi ở bên nhau

vì tôi biết rõ, có thể một ngày nào đó, có thể sẽ…

Khi đó là cuối tháng Một

học kỳ một kết thúc… mọi người chuẩn bị thi cuối học kỳ

thi xong còn về nhà nghỉ đông và nghỉ Tết

Tôi rất sợ hãi cái ngày này sẽ đến

thì là vì… bạn trai của chị ấy, mỗi năm nghỉ đông đều bay về Đài Loan…

Dù sao thì hồi đó chị ấy đã không nói ra lời chia tay với anh kia

nên có thể coi họ mới chỉ tạm thời ngừng liên lạc với nhau mà thôi

và tôi có thể chỉ là một kẻ thứ ba xen ngang chuyện tình…

Thi xong môn cuối, chúng tôi cùng bạn cùng phòng của chị ấy đi hát Karaoke

hát đến nửa chừng, điện thoại di động của chị ấy đổ chuông

chị ấy đang song ca với bạn cùng phòng

nhạc quá ầm ĩ, chị ấy không nghe thấy tiếng chuông điện thoại

tôi cầm máy lên xem, tên người gọi đến là David

David là ai?

Là anh ta chăng?…

nếu đúng là anh ta, tôi phải làm gì bây giờ

Tôi nhìn chị ấy, chị ấy đang hát với bạn bè hào hứng

tôi lén lút mở máy chị ấy ra, xoá ghi nhớ về cuộc gọi vừa rồi

Cho dù là anh ta hay không phải là anh ta,

tôi cũng không muốn một David nào xuất hiện trước mặt chị ấy…

Chẳng ngờ tôi luôn là đứa kém may mắn, đúng lúc đó chị ấy hát xong quay về chỗ

chị ấy nhìn thấy tôi đang cầm di động trên tay: “Có người gọi cho mình à?”

thôi rồi Lượm ơi, cái gì phải đến thì không tránh được rồi, tôi đành đưa máy di động cho chị ấy

chị ấy mở máy xem ghi nhớ cuộc gọi đến

Chị ấy im lặng hồi lâu… (Đúng là anh ta rồi chăng?)

chị ấy: “Mình phải ra ngoài gọi điện một tí đã”

tôi nghe thì vội vã nắm tay chị ấy kéo lại: “Chị đừng đi”

chị ấy bị tôi kéo lại, giật cả mình

bạn chị ấy đều để ý sang phía chúng tôi

bài hát đang đến nửa chừng dừng lại

Chị ấy: “Không có chuyện gì đâu, mình chỉ đi gọi lại cho một người thôi, đừng lo”, rồi vừa cười vừa bước ra khỏi phòng Karaoke…

Tôi cúi đầu trầm ngâm, trong phòng, những bản nhạc, những lời ca quay vòng vòng bên tai tôi

tôi lại bắt đầu đi trong những suy nghĩ hỗn loạn của tôi…

Chị ấy phải chăng sắp rời khỏi tôi?

Tôi phải chăng sắp rời khỏi chuyện tình của hai người đó?

Anh ta là người đàn ông như thế nào?…

Chị ấy đi vào phòng

quay sang mỉm cười với tôi rồi ngồi xuống mở cuốn danh mục bài hát

chị ấy chọn vài khúc ca

chị ấy rất vui vẻ hát cùng bạn bè

xem ra không hề có chuyện gì xảy ra

tôi đã quá lo nghĩ linh tinh rồi…

Chúng tôi hát cho tới sáu giờ sáng

mọi người mệt mỏi rời khỏi khu Karaoke…

chị ấy và bạn bè mỗi người đi một hướng

tôi dắt xe máy, đưa chị ấy chiếc mũ bảo hiểm

chị ấy nắm tay tôi nói: “Mình muốn đi đến một nơi…”

Lỡ tay chạm ngực con gái – P8

8

Đã từng ở trước mắt tôi, bầu ngực ấy

nhưng tôi đã không dám chạm vào

Cho đến sau này, khi tôi đã mất chị ấy

đó là cái điều làm tôi đau đớn nhất trong cuộc sống, cũng có thể nói là trong tuổi trẻ này của tôi

Nếu như số phận cho tôi thêm một cơ hội nữa thôi

chắc chắn tôi sẽ nói với chị ấy rằng…

…………..

Chúng tôi nằm yên bên nhau

Sáng muộn, cả hai đều đói

dậy rửa mặt đánh răng, trong phòng tắm lại thấy những quần áo lót treo trên cửa buồng kia

tôi nghĩ, đây không phải là giấc mơ, thế mà sao tôi ngu thế, cơ hội đã qua mất rồi.

Bước ra, chị ấy ngồi trước máy tính, tôi vỗ vai nói, chị đi đánh răng đi

nghĩ ra chị ấy không có bàn chải =.=

tôi chạy xuống tiệm tạp hoá tầng dưới mua bàn chải cho chị

Gọn gàng chỉn chu xong, chúng tôi rất tự nhiên nắm tay nhau đi ăn sáng…

những ấn tượng khi đó của tôi vô cùng sâu sắc

tôi nhớ rõ chị ấy gọi một suất bánh mì lát nướng dày phết sô-cô-la và thêm trứng, một tách trà đen nóng

tôi gọi bánh trứng rán kẹp cá hồi và cà phê đá

Tôi ăn hết bánh trứng rất nhanh

chị ấy đưa tôi nốt miếng bánh mì ăn chưa hết: “Bạn có vẻ chưa no, chỗ này để cho bạn đấy!”

Tôi nghĩ lẩn thẩn, thế này không phải là coi như hai đứa hôn gián tiếp ư?

rồi lại nghĩ, mình là một thằng rất ngu, tối qua không phải là đã từng hôn thật sao, giờ vẫn còn lưu luyến cả cái hôn gián tiếp =.=

Ăn xong, đi về ký túc xá của nữ…

hai chúng tôi dừng lại, đứng trước cổng ký túc hồi lâu

nắm tay không muốn rời

Vì sao mới ngày hôm qua còn là hai kẻ xa lạ

hôm nay đã như đôi tình nhân thế này nhỉ

chính tôi cũng thấy lạ lùng…

nhưng tôi cũng vẫn sẽ nói với chị ấy nỗi niềm của tôi

“Em rất thích chị, nhưng em biết chuyện của ngày hôm qua… chỉ là…” – chị ấy cúi đầu

“chỉ là những gì em muốn an ủi chị, đó không phải là quan hệ nam nữ như những đôi tình nhân” – chị ấy vẫn cúi gằm xuống

“Em xin lỗi, đêm qua đáng lẽ em không nên lợi dụng hoàn cảnh, vào giây phút chị yếu đuối nhất…” – chị ấy cúi gập đầu

“Em…” – chị ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, vội vã nắm lấy tay tôi thật chặt

“… em vẫn hy vọng chị sẽ nối thử lại với người yêu của chị, cứ thử xem có quay lại với nhau được không”

“Dù sao mối tình hai năm vẫn quý giá hơn là… chắc đầy những kỷ niệm của hai người” – mắt chị ấy bắt đầu đỏ lên

tôi mới thấy tôi lại nói nhầm lời mất rồi

hai năm nay họ chỉ gặp nhau có mỗi hai lần, lấy đâu ra kỷ niệm nhỉ

“Xin lỗi, em chỉ định bảo…” – nước mắt chị ấy bắt đầu rơi…

tôi thấy buồn, không muốn rời chị ấy

“chỉ là vì em không muốn trở thành đồ vật thế thân cho anh ấy, mà em muốn được chị yêu em thật lòng cơ…”

chị ấy ôm tôi: “Xin lỗi, trong lòng mình giờ đây đang rất hỗn loạn…”

chị ấy: “Nhưng, vì sao vào những lúc mình đau buồn nhất, thì lại là bạn ở bên an ủi mình, chứ không phải là anh người yêu hai năm kia”

chị ấy: “Mình không muốn chỉ là đêm qua mà thôi…”

tôi: “Em sẽ ở bên chị mãi mãi”

Và chúng tôi yêu nhau suốt nửa năm

cho đến một ngày…

Lỡ tay chạm ngực con gái – P7

7

Chị ấy: “Bạn rét à?” – tôi lắc đầu

chị ấy: “Bạn ôm mình tay có bị tê không?” – tôi lại lắc đầu

chị ấy: “Thế rốt cuộc là bạn bị làm sao thế?”

tôi cúi gằm xuống nói lí nhí: “Chị chẳng mặc gì…”

chị ấy cười và ôm tôi nói: “Chỉ hôm nay thôi… với mình, ôm mình, hôn mình đi…”

tôi nặng nề nói: “Em không phải là một thứ đồ vật để chị thế chân!”

nhưng tôi vẫn hôn chị

cái này gọi là “Mồm thì bảo không mà thân thể thì bảo có”

nhưng cũng chỉ là hôn mà thôi

tôi không dám tiến xa hơn một bước…

cho dù ngực chị ấy ở ngay trước mặt tôi

cho dù tôi vô cùng muốn chạm vào, nhưng cuối cùng vẫn không

tôi không có quyền, vào những thời điểm này, lợi dụng hoàn cảnh của chị ấy để…

Chị ấy ngủ say trong lòng tôi, mà tôi thì cứ thao thức

tôi ngắm nhìn chị ấy ngủ

tôi thấy sự bình yên…

tôi chỉ nghĩ, vì sao một cô gái tuyệt thế này

mà lại có thằng người yêu muốn bỏ rơi

Buổi sáng là một trận tê bại

tay tôi đơ đứ đừ

đêm qua ôm chị ấy ngủ, tay bị đè tê liệt cả đêm

Tôi nhìn, chị ấy vẫn còn say giấc

tôi cố chịu đựng cánh tay tê mỏi, không dám để chị ấy bị đánh thức

nhưng mà thật sự là… tay tôi tê hết chịu nổi rồi…

tay tôi run bần bật, thế là chị ấy tỉnh dậy

tôi vội vã giả vờ nhắm mắt đang ngủ

Chị ấy tỉnh dậy, dùng tay vuốt ve gương mặt tôi

hôn lên trán tôi, tôi mở mắt và hôn lại chị

chị ấy dường như bị giật mình…

nhưng cũng không kháng cự tôi

vì thế chúng tôi nằm ôm chặt, hôn lên trán, hôn lên gò má, lên môi…

tôi hôn dần xuống cổ chị ấy

và đôi tay lặng lẽ đi từ eo lên…

trong đầu óc chỉ còn mỗi hình ảnh, chị ấy mặc chiếc áo màu be bó sát người

Tôi để tay trên ngực chị ấy

và qua áo, có thể cảm nhận hơi thở của chị

đầu óc tôi lại có hình ảnh chị ấy ló đầu ra từ trong buồng tắm

Những ngón tay chạm nhẹ

tôi hôn lên đôi tai: “Em có thể không?”

chị ấy gật đầu

và tay tôi chạm làn da mịn màng

bỗng dưng chị ấy cười phá lên: “Mình sợ buồn!”

tay tôi dừng lại

và rút ra khỏi áo

Tôi: “Em xin lỗi, đáng lẽ em không nên như thế này”

chị ấy im lặng…

Lỡ tay chạm ngực con gái – Phần 6

6

Bức thư kia… có lẽ là thư của người yêu chị ấy gửi

viết gì nhỉ?

Vì sao chị ấy xem xong lại khóc?

Tôi đưa khăn giấy cho chị đồng thời lén nhìn màn hình

toàn một thứ tiếng Hoa dịch bằng máy trúc trắc… rất khó xem

Chị ấy càng khóc càng nức nở to hơn

tôi cũng chả biết làm sao nữa, tôi quỳ xuống chân ghế cạnh chị ấy, nắm tay chị ấy hỏi

chị khóc: “Anh ấy bảo mình nên quên anh ấy đi”

tôi quay sang xem màn hình

nội dung đại khái là, chàng người yêu của chị ấy mong rằng, chị đừng lãng phí thêm thời gian cho anh ta nữa, xa nhau thế này mà yêu đương thì thật khó, rồi bảo chị ấy quên anh ta đi

Giây phút ấy tôi chỉ có thể nhìn chị ấy khóc

tôi chỉ biết đưa khăn giấy cho chị thôi, tôi chẳng thể làm gì được cho chị ấy…

tôi đưa tay vén mái tóc của chị ấy lên, đưa khăn thấm khô đôi mắt

tôi hôn lên trán chị ấy

rồi hôn lên đôi môi…

lần này thì chị ấy không đẩy tôi ra

tôi ôm chị ấy vào lòng, chị ấy cũng ôm chặt tôi, và lại khóc nức nở

Tôi nghĩ, nếu lúc này tôi nhân thời cơ mà chiếm đoạt người con gái, thì tôi thật ti tiện…

khóc, khóc, khóc đến khi chị ấy không còn hơi sức

nhè nhẹ đẩy tôi ra, chị ấy đi vào buồng tắm…

Tôi tắt màn hình

không muốn chị ấy đi ra lại phải đọc lại những dòng chữ kia

Chị ấy đi ra…

mắt còn đỏ hoe, nói với tôi: “Xin lỗi, mình không sao đâu”

Tôi mỉm cười, hỏi chị mệt rồi phải không

chị ấy gật đầu, tôi bò lên cái giường tầng của tôi

sửa soạn chăn gối cho chị, tôi bò sang ngủ chỗ của thằng giường bên

Khi tôi vừa định nằm xuống

chị ấy hỏi: “Bạn không ngủ bên này ư…?”

tôi im lặng: “Thế này không tốt, dù sao thì… dù sao thì…”

vốn định bảo, dù sao thì chị cũng là người đã có bạn trai rồi, nhưng tôi không nói _ra được

đành sửa lại: “Dù sao thì chị cũng là con gái, không thể ngủ chung với con trai”

và chúng tôi đều nằm xuống

Rất lâu rất lâu sau, tôi không sao ngủ được

hai mắt chong chong nhìn lên trần nhà

không ngủ nổi

tôi nhớ cái áo màu be bó sát lấy người chị

và lúc chị ấy ló đầu ra từ phòng tắm mù mịt hơi nước

và lúc chị ấy…

“Bạn ngủ rồi à?”, chị ấy cũng không ngủ

trả lời: “Chưa, em không ngủ được”

chị ấy: “Thế thì chúng mình trò chuyện đi!”

đáp: “Vâng, chị thích nói chuyện gì?”

chị ấy: “Mình cũng chả biết!”

Tôi không hiểu có điều gì đó

làm tôi nói: “Thế… em có thể ngủ với chị không?”

chị ấy: “Ừ”

Tôi chầm chậm bò sang giường tôi

chị ấy nép vào dành một khoảng

tôi chui vào trong chăn, chạm vào chân chị ấy

tôi: “Chân chị lạnh quá kìa! Máy lạnh mở quá lạnh à? Em điều chỉnh chút nhé!”

chị ấy nhẹ nhẹ nép vào lưng tôi: “Như thế này thì không còn lạnh nữa!”

tôi ngượng ngùng khắp người…

quay sang nhìn chị

và hôn…

có ý để chị nhấc đầu lên, tôi đệm cánh tay xuống ôm chị

chị ấy quay lại và nằm trong lòng tôi

tôi nhìn thấy khe ngực rồi, tôi đã nhìn thấy khe ngực rồi!!

Lúc ấy, nghĩ ra chị đã để lại toàn bộ quần áo trong buồng tắm

tức là trong chiếc áo của tôi… chị không còn gì che chắn nữa

Tôi lại bắt đầu cuống…

và thậm chí bắt đầu run rẩy

bởi tôi biết trong áo kia là… chị ấy

Tôi cuống và thậm chí run lên

Lỡ tay chạm ngực con gái – P5

5

… Mọi người chắc ngủ rồi, tuần này sinh viên mới về nhà hết, tốt quá

tôi nắm tay chị ấy đi thật nhanh về phòng, rút chìa thật nhanh, mở khoá xong chui tọt vào khoá cửa thật chặt…

Chị ấy giống hệt như Lưu đại gia đi thăm đại quan viên

chui được vào phòng con trai, rất tò mò

May quá, phòng tôi toàn con trai mới nhập học, đồ đạc còn chưa kịp loạn xà ngầu

nền nhà còn rất sạch, mà may cũng chẳng có quần sịp treo lủng lẳng trong phòng

Tôi bảo chị đi tắm trước đi

dù sao thì lúc ở bên bờ biển cũng ướt hết người rồi

quần áo tuy khô nhưng vẫn dính nhớp nhớp vào người

Chị ấy đi vào buồng tắm

một mình tôi vừa sướng vừa sợ, lại thấy có chút kinh hãi…

Tôi nghe thấy tiếng nước róc rách trong buồng tắm

tiếng nước rơi làm đầu óc tôi mê man mụ mị đi

đầu óc toàn hình ảnh chị ấy mặc cái áo bó sát màu be ướt dính vào người

Tôi đành mở máy tính ra, bật chút nhạc

căn phòng này bức bí quá, nó làm mình tự mình nghĩ ngợi điên đảo

Đột nhiên tôi sực nhớ ra…

chị ấy tắm xong thì làm gì có quần áo _mà mặc?

Tôi tìm trong tủ của tôi một chiếc áo phông sạch sẽ không ám mùi mồ hôi và một chiếc quần đùi

vì làm sao có thể đẻ ra trong tủ áo lót quần lót của phụ nữ nhỉ XD

Tôi cầm thêm chiếc khăn mặt tắm

đi đến gõ cửa buồng tắm

ngờ đâu đúng lúc đó chị ấy cũng mở cửa buồng tắm ra…

Chị ấy giật thót mình, tôi cũng bị giật mình

vì chị ấy làm sao ngờ được tôi đang đứng trước cửa, vội vã đóng sập cửa lại

tôi thì đánh rơi tất cả quần áo xuống đất

Chị ấy lại he hé cửa, thò đầu ra: “Bạn đang nhìn trộm mình à?”

tôi cuống quýt nhặt quần áo lên: “Đâu, em đâu có, đúng lúc em định mang đồ tới cho chị mặc”

chị ấy cười trong khe cửa hẹp: “Thật ư?”

tôi đáp: “Thế thì chị khỏi mặc” (nói xong quay đi…)

chị ấy Aaaaa!!!! một tiếng vội mở cửa vươn tay chộp lấy tôi: “Chờ đã!”

tôi quay đầu: “Ha ha, tưởng chị không cần mặc nữa…”

Soi vào rèm mắt tôi là nửa người chị ấy

tuy không lộ điểm nào… nhưng những giọt nước to lóng lánh trên da chị ấy và hơi nước mù mịt trong phòng tắm

nét lượn của thân thể… mái tóc hơi bết ướt… làm tôi đứng chết sững

Chị ấy nhìn tôi hỏi: “Thật sự không
cho mặc?”

tôi hồi tỉnh, đưa quần áo cho chị

rồi vội vã quay người đi ra ngồi máy tính

Chị ấy mặc xong đồ, bước từ buồng tắm ra

tôi vờ không có gì, cứ lên mạng

chị ấy kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh tôi, lau tóc ướt: “Đến lượt bạn tắm”

tôi đứng dậy tìm máy sấy tóc cho chị

Khi tôi đưa máy sấy cho chị ấy

mới phát hiện chị ấy mặc quần áo của tôi quá rộng

áo hoàn toàn che mất quần…

Tôi cầm quần áo của mình, vội vã chạy vào buồng tắm

phát hiện quần áo và đồ lót của chị ấy vẫn còn treo trong buồng tắm…

tôi cố tình quay đi giả vờ không thấy gì

tôi không thể để cho chị ấy nghĩ tôi là thằng hiếu sắc

Bật vòi hoa sen, những dòng nước lạnh làm tôi bình tĩnh lại

tiếng nước lẫn tiếng nhạc phòng ngoài và tiếng máy sấy tóc ồn ào

Tôi hoang mang tắm thật nhanh rồi chui ra

chị ấy đang lên mạng

tôi đứng gần lấy cớ sấy tóc, thực ra là liếc nhìn trộm chị…

chị ấy đang xem một bức thư, toàn tiếng Anh

trong lòng tôi hơi buồn, có lẽ đó là thư người yêu của chị ấy gửi

tôi tự dặn mình, chị ấy đã có bạn trai rồi, thôi mình đừng mong chờ gì nữa!

Tôi sấy tóc xong… gian phòng chỉ còn lại tiếng nhạc…

chị ấy: “Bạn có biết tiếng Anh không? Có thể dịch hộ mình bức thư này không?”

tôi: “Tiếng Anh của em tồi lắm, mà đây lại là thư của chị, làm thế… có tiện không?”

chị ấy: “… Không sao đâu, bạn dịch cho mình với…”

tôi: “Hay là em dùng từ điển song ngữ Dr.Eye giúp chị dịch, chị tự xem nội dung, mỗi tội có thể nội dung không chính
xác lắm…”

Chị ấy gật đầu, tôi giúp chị dịch bằng phần mềm xong

ngồi bên, bật máy tính của thằng giường bên… chị ấy đọc thư…

thằng giường bên mất dạy thật, màn hình nó toàn gái mặc bikini =.=

hại tôi lại liên tưởng tới hình dáng chị ấy trong buồng tắm

tôi vội vàng bật IE che lấp cái màn hình chết tiệt đi…

Một lúc sau, tôi len lén nhìn chị

trời, chị ấy đang khóc, lại khóc rồi, trời ạ ##

tôi đứng dậy lấy giấy ăn: “Chị không sao chứ? Sao thế ạ?”

chị ấy lau nước mắt…