Sự cám dỗ cuối cùng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.12

Thật ra, một khi đã bước vào làng giải trí, Giản Nhu cũng không định làm “thánh nữ”. Khi Nhạc Khải Phi ký hợp đồng năm năm đồng thời bố trí “người quản lý vàng” Uy Gia cho cô, cô đã nhìn ra tâm tư của anh ta. Hơn một năm lăn lộn trong nghề, Giản Nhu hiểu rõ “quy tắc ngầm” của làng giải trí. Nếu muốn tiến thân, một là bạn cởi đồ trước mặt khán giả, hai là cởi đồ trước nhà đầu tư, ba là trước đạo diễn, hoặc trước người đàn ông có thể lăng xê bạn. Tóm lại, từ quan trọng nhất chỉ có một chữ “cởi” mà thôi.

So với mấy ông già bụng phệ, Nhạc Khải Phi có ngoại hình không tồi, lại có thể lăng xê cô, coi như sự lựa chọn tối ưu. Vì vậy trong ba tháng đóng phim, Giản Nhu không chỉ bỏ công sức nghiên cứu đặc trưng tính cách nhân vật mà còn hết lòng nghiên cứu tính cách, thói quen và sở thích của Nhạc Khải Phi, thu hoạch khá nhiều điều tâm đắc.

Sau đó bộ phim được phát sóng vào khung giờ vàng, nhân vật nữ chính thứ ba lạnh lùng, cao ngạo được cô thể hiện rất xuất sắc, để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả. Tên tuổi của Giản Nhu cũng được không ít người trong giới giải trí nhớ tới. Danh lợi đến bất thình lình và mức thù lao tăng vọt khiến cô càng quyết tâm nổi tiếng.

Tại buổi tiệc mừng công, Giản Nhu cố ý chọn một bộ váy màu xám nhạt cổ khoét sâu, cầm ly rượu vang hùng dũng bước về phía Nhạc Khải Phi.

“Tâm trạng có vẻ không tồi.” Nhạc Khải Phi quan sát bộ đồ dày cộp trên người Giản Nhu bằng ánh mắt đầy thâm ý. “Nghe nói đêm qua em lên giường của Trưởng phòng Trịnh? Tôi còn tưởng em không thể lết xuống…”

Giản Nhu đang cầm tách cà phê, chìm đắm trong suy tư. Nghe câu này, cô suýt phun cà phê ra khỏi miệng. Nhạc Khải Phi biết tối qua cô đi ăn cùng Trịnh Vĩ cũng là chuyện bình thường, nhưng không ngờ anh ta còn biết rõ cô “không thể lết xuống giường”. Làng giải trí quả nhiên chẳng có gì gọi là bí mật riêng tư.

Thấy cô lặng thinh, Nhạc Khải Phi hỏi thẳng: “Em đang diễn trò gì vậy? Hâm nóng tình cũ hay định mượn anh ta để leo cao?”

Giản Nhu hắng giọng, cuối cùng cũng thốt ra lời: “Nếu tôi nói mình bị ép buộc, anh có tin không?”

“Em ư? Thôi đi, với tính cách không biết điều của em, ai có thể ép nổi em?”

Lời nói khá có lý, Giản Nhu gật đầu tán thành: “Cám ơn lời khen của Nhạc Tổng. Vậy Nhạc Tổng có nên để đám phóng viên giải trí của mấy tờ báo lá cải nhận thức rõ về sự “không biết điều” của tôi, để bọn họ đừng đề cao tôi, đừng giao trọng trách nặng nề phá hoại tình cảm của vợ chồng anh cho tôi được không?”

“Tôi vốn định để bọn họ biết điều đó.” Nhạc Khải Phi lười nhác tựa vào thành ghế. “Nhưng sáng nay nghe nói nhà đầu tư Leo cao tiến cử em đóng vai nữ chính, tôi bỗng cảm thấy nếu không nhân cơ hội này đánh bóng tên tuổi của em thì thật có lỗi với tình bạn của chúng ta bao năm qua.”

“Ý anh là… anh định dùng scandal của chúng ta để tuyên truyền cho bộ phim?”

“Em muốn nghĩ thế nào cũng được. Ngày mai tôi có việc đi Thượng Hải, em hãy đi cùng tôi.”

“Hả?”

Nhạc Khải Phi liếc nhìn bộ quần áo trên người Giản Nhu, ánh mắt lộ vẻ khinh thường. “Tới lúc đó chắc chắn sẽ có phóng viên giải trí chụp lén, em nhớ mặc đồ gợi cảm một chút, đừng làm tôi mất mặt.”

Giản Nhu tươi cười. “Muốn tạo tin sốt dẻo, cần gì phải chạy tới tận Thượng Hải? Hôm nay chẳng phải là cơ hội tốt sao? Anh nói xem, chúng ta nên xuống tầng dưới đặt phòng hay tới biệt thự của anh?”

Nhạc Khải Phi hết nói nổi. Trong nửa phút anh ta im lặng, Giản Nhu đã kịp gửi tin nhắn cho Triệu Thiên Thiên, một người bạn làm phóng viên của tờ giải trí: “Cậu có muốn tin tức độc quyền không? Hãy đợi ngoài cửa khách sạn Đế Đô.”

Vừa bấm nút gửi tin nhắn, Giản Nhu đã nghe thấy giọng nói bất mãn của Nhạc Khải Phi truyền tới: “Thứ tôi muốn là chiêu scandal hoàn hảo chứ không phải một vụ tai tiếng.”

“Hả? Có gì khác biệt sao?” Trong quan niệm của Giản Nhu, những vụ ồn ào dính đến anh chàng playboy nổi danh này đều là tai tiếng.

Thế là Nhạc công tử đích thân dùng “hành vi thân thể” để định nghĩa về scandal theo quan điểm của anh ta cho Giản Nhu mở rộng tầm mắt. Sau khi uống cà phê, anh ta dẫn cô đến một quán nhỏ ăn lẩu. Quán rất nhỏ, lại nằm trong ngõ sâu ngoằn ngoèo. Giản Nhu bị anh ta ôm eo dẫn đi bộ, cô phải cố gắng giữ nụ cười ngọt ngào trên môi. Còn người bạn phóng viên hết sức kính nghiệp ôm máy ảnh bám theo bọn họ.

Con đường tạo scandal quả là gian khổ.

Ăn lẩu xong, Nhạc Khải Phi lại đưa Giản Nhu dạo qua cửa hàng đồ hiệu. Hiếm khi có cơ hội, Giản Nhu đương nhiên không khách sáo chọn mấy bộ váy cô đã để ý từ lâu. Thấy Nhạc công tử hào phóng mở hầu bao, cô cười đến nỗi sắp rách cả miệng. Nhưng sau khi nhân viên thu ngân quẹt thẻ, Nhạc công tử ghé sát tai cô, nói nhỏ: “Tôi sẽ trừ số tiền mua đồ này vào thù lao của em.”

Nụ cười cứng đờ trên khóe môi Giản Nhu. Vừa định quay người trả đồ, cô liền bị Nhạc công tử kéo lại. “Em yêu! Đừng quên chúng ta đang diễn kịch đấy, phải tôn trọng kịch bản mới được… Em hãy hướng về phía ống kính, nở nụ cười thật tươi xem nào!”

Nghe thấy từ “ống kính”, Giản Nhu lập tức lấy lại tinh thần, dù rất xót ruột nhưng cô vẫn nhìn người đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt thâm tình, miệng nở nụ cười vô cùng quyến rũ.

Nhạc Khải Phi cảm thán: “Em không giành ngôi ảnh hậu thì thật không phải đạo trời.”

“Đạo trời ở đâu? Anh gặp bao giờ chưa?” Giản Nhu cười khẽ một tiếng vẻ khinh thường. “Thời buổi này, đạo trời cũng giống như tình yêu chân thành, nhiều người nhắc tới chứ chẳng mấy ai gặp.”

“Em thì sao? Đã gặp bao giờ chưa?”

“Chưa.”

“Ý tôi là… tình yêu chân thành…”

Câu hỏi rất hay, khiến cả buổi tối Giản Nhu không kìm được lại nghĩ đến đáp án của vấn đề này. Ngay cả bộ phim hài chiếu lúc nửa đêm cũng không thể khiến cô thấy buồn cười như vậy.

Advertisements

Sự cám dỗ cuối cùng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.11

Năm đó, Giản Nhu mới mười bảy tuổi, còn là học viên trường điện ảnh tràn đầy nhiệt huyết với nghệ thuật. Tuy lúc bấy giờ cô chỉ đóng vai quần chúng, bộ phim xuất hiện nhiều nhất cũng là nữ thứ n chết sau vài cảnh, nhưng cô tin rằng, chỉ cần mình tận tâm tận lực, một ngày nào đó cô sẽ nổi tiếng.

Một hôm, Giản Nhu làm diễn viên thế thân trong một dự án điện ảnh lớn, thay nữ diễn viên chính ngã cầu thang trong tòa nhà cao hơn hai mươi tầng. Nhờ “phúc” của người đạo diễn nổi tiếng khắt khe, cô ngã năm lần mới được thông qua. Ngoài gương mặt mà Giản Nhu cố sống cố chết bảo vệ, toàn thân cô không tránh khỏi bị trầy xước.

Hôm đó, Nhạc Khải Phi tình cờ đến thăm phim trường. Chẳng có việc gì để làm, anh ta nhàn nhã đứng bên cạnh xem cô ngã liên tiếp năm lần. Vì vậy trong quá trình lăn tròn, cô lờ mờ nhìn thấy gương mặt đầy vẻ thích thú của một người đàn ông. Ánh mắt của anh ta khiến Giản Nhu lần đầu tiên trong đời cảm thấy căm ghét loại công tử nhà giàu chỉ biết ăn chơi hưởng lạc mà không biết nỗi khổ của nhân gian này.

Sau khi hoàn thành công việc, Giản Nhu ôm bắp chân chảy máu ngồi bên cạnh xem diễn xuất tuyệt vời của nữ diễn viên chính, tức ảnh hậu Lâm Hi Nhi. Cho đến khi đoàn làm phim kết thúc công việc, cô mới ra về.

Không biết trời đổ mưa từ lúc nào, Giản Nhu giương chiếc ô mượn tạm của nhân viên hậu trường đi tập tễnh trong mưa gió. Chiếc xe con sang trọng của Nhạc Khải Phi chở Lâm Hi Nhi chạy ngang qua, dù tốc độ đã giảm nhưng nước vẫn bắn tung tóe lên người cô.

Xe dừng lại, gương mặt xinh đẹp của Lâm Hi Nhi hiện ra sau cửa sổ xe đang từ từ hạ xuống. Cô ta hỏi Giản Nhu đi đâu, có cần cô ta đưa đi một đoạn không.

Nghe ra người ta chỉ hỏi khách sáo, Giản Nhu mỉm cười, lắc đầu.

Cửa xe lại kéo lên, ô tô tiếp tục chuyển bánh, Giản Nhu lại một lần nữa lờ mờ nhìn thấy cặp mắt hứng thú của Nhạc Khải Phi qua chiếc gương chiếu hậu ướt nước mưa. Cô căm ghét vẻ mặt đó.

Làng giải trí nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng rất nhỏ, vì vậy gặp lại nhau cũng là chuyện bình thường. Nhiều tháng sau, công ty truyền thông Thế kỷ có kế hoạch sản xuất một bộ phim thần tượng với tựa Tình yêu không chia tay, định nhân cơ hội này lăng xê một loạt gương mặt mới. Lần đầu tiên đảm nhận vai trò nhà sản xuất, Nhạc Khải Phi tỏ ra chuyên nghiệp, đích thân đến khoa Diễn xuất của Học viện Điện ảnh tuyển chọn diễn viên. Tại buổi thử vai, anh ta lập tức nhận ra Giản Nhu đồng thời khéo léo bày tỏ ý định muốn ký hợp đồng với cô.

Thế là Giản Nhu kết thúc cuộc sống thảm thương “không công ty quản lý”, “không người quản lý”, “không chỗ dựa”, chính thức bước vào làng giải trí với hoài bão lớn lao.

Nhiều năm sau, có lần Giản Nhu hỏi anh ta: “Có phải lúc đó anh thấy cảm động trước tinh thần cống hiến cho nghệ thuật của tôi nên mới chọn tôi?”

Nhạc Khải Phi nghiêm túc trả lời: “Lúc ngã cầu thang, em đã bị lộ hàng. Tôi bị ấn tượng bởi “đồi núi” hùng vĩ trên ngực em nên sau đó mới chọn em.”

Giản Nhu hết nói nổi. “Con mắt anh quả nhiên độc đáo.”

Nhạc Khải Phi thản nhiên tiếp lời: “Tôi cho rằng, với thân hình nóng bỏng, khả năng diễn xuất trời sinh và nghị lực bất chấp tất cả để leo cao của em, em rất có tiềm năng trở thành ngôi sao, tuyệt đối có thể lăng xê thành ngôi sao nổi tiếng. Ai ngờ, em chẳng ra làm sao. Tôi bỏ nhiều tâm tư vào em như vậy, em lại ra vẻ thanh cao với tôi. Nếu không phải tôi rộng lượng, chẳng thèm so đo chuyện trước kia, đừng nói là diễn viên hạng hai, bây giờ đến cơ hội làm diễn viên quần chúng, em cũng chẳng có ấy chứ!”

Sự cám dỗ cuối cùng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.10

“Trưởng phòng Trịnh, tôi không mảnh vải che thân nằm bên cạnh anh cũng không thể khơi gợi hứng thú của anh? Xem ra anh buông thả bản thân quá độ, dẫn đến phương diện nào đó có vấn đề thì phải… Vì vậy anh không thể oán trách tôi.”

Đầu bên kia điện thoại im lặng hồi lâu.

Giản Nhu tiếp tục tỏ ra quan tâm: “Tôi có quen một bác sĩ Đông y, chuyên chữa trị căn bệnh này, bảo đảm sẽ khỏi bệnh. Anh có cần tôi giới thiệu…”

Cô còn chưa dứt lời, đầu máy bên kia đã truyền tới giọng nói lạnh lùng: “Em có cần tối nay tôi chứng minh cho em thấy cơ thể tôi không có bất cứ vấn đề gì hay không?”

Đột nhiên bị vấp, Giản Nhu loạng choạng suýt ngã. Cô bám vào bàn, đứng thẳng người rồi lau mồ hôi trên trán. “Thật ngại quá, tối nay tôi có hẹn rồi.”

“Em có hẹn với Nhạc Khải Phi à?”

“Đúng vậy.” Giản Nhu cố ý dùng giọng nói mờ ám dễ khiến người nghe liên tưởng đến hình ảnh đen tối. “Nếu không để bụng… anh có thể đi cùng.”

“Tôi rất để bụng.” Nói xong, Trịnh Vĩ lập tức cúp máy.

Nghe tiếng “tút… tút” chói tai ở đầu bên kia điện thoại truyền tới, trong đầu Giản Nhu bất chợt bật ra một câu thoại trong bộ phim truyền hình nào đó: “Em cậy tôi yêu em.”

Nếu không phải thật lòng yêu cô, với tính cách của anh, chỉ e anh đã “gặm” cô đến mức xương cốt cũng chẳng còn từ đời nào.

Nhưng nếu anh không yêu cô, cô cần gì phải đâm từng mũi kim vào trái tim anh?

 

Nhiều lúc không thể nói dối bừa bãi vì không cẩn thận sẽ bị ứng nghiệm. Uy Gia ăn cơm ở nhà Giản Nhu, định cùng cô thảo luận về kịch bản, đào sâu nội tâm của nhân vật. Ai ngờ trợ lý của phó tổng giám đốc công ty đột nhiên gọi điện, thông báo ngắn gọn rằng cô phải đi gặp Nhạc Khải Phi tại quán cà phê xoay ở tầng trên cùng khách sạn Đế Đô lúc năm giờ chiều nay.

Đúng rồi, đây là thông báo chứ không phải lời mời. Ai bảo người ta là đại công tử của CEO kiêm phó tổng giám đốc điều hành mới nhậm chức của công ty truyền thông Thế kỷ, người nắm giữ “mạch máu” kinh tế của cô cơ chứ! Hơn nữa, bây giờ cô đang trông chờ anh ta giúp mình tháo cái mũ “tiểu tam” xuống, tránh nguy cơ một ngày nào đó bị vợ cũ của anh ta tạt axit.

Chưa đến bốn giờ, Giản Nhu mặc bộ đồ bình thường dày dặn, kín mít từ trên xuống dưới, lại đeo cặp kính râm che nửa khuôn mặt mới ra khỏi nhà. Đi vài vòng trên phố, xác định không có người bám theo, cô liền lái xe về phía khách sạn Đế Đô.

Lúc cô đi vào quán cà phê theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, Nhạc Khải Phi đã đợi cô trong phòng riêng.

Căn phòng sáng trưng và giản dị tràn ngập tiếng nhạc du dương. Trong không khí thoang thoảng mùi cà phê thơm nồng, Nhạc Khải Phi đang ngồi trên chiếc sofa mềm mại bên cửa sổ, nơi có thể ngắm cảnh thành phố. Ngón tay dài của anh ta cầm tách cà phê, gương mặt nhìn nghiêng tuấn tú cộng thêm động tác ung dung, trầm tĩnh nên thoạt nhìn trông anh ta có vẻ tao nhã của nắng xuân. Nhưng cũng chỉ thoạt nhìn mà thôi, bởi một khi ngắm kĩ, vẻ dung tục, giả dối từ trong cốt tủy của anh ta đúng là không có cách nào che đậy.

Thấy Giản Nhu đi vào, Nhạc Khải Phi nheo mắt. “Ngồi đi, tôi gọi Kopi Luwak[1] cho em rồi.”

“Cám ơn!” Giản Nhu ngồi xuống ghế, nhận tách cà phê có mùi “phân mèo” nồng nặc do nhân viên phục vụ đưa tới, mím môi uống một ngụm. Cùng Nhạc Khải Phi học làm “trưởng giả” thưởng thức cà phê rất nhiều lần nhưng cô vẫn không có cách nào thôi liên tưởng đến phân mèo mỗi khi uống. Điều này cũng tựa như quen biết anh ta đã bao năm, cô vẫn không thể quên hình ảnh lần đầu nhìn thấy anh ta giữa đám đông. Lúc đó, người cô đang quay tròn trên không trung, cảm giác chóng mặt ghê gớm theo sự va đập của cơ thể khiến cô đau buốt, trong khi gương mặt anh ta lộ vẻ hứng thú…

[1] Kopi Luwak hay còn gọi là cà phê chồn: thứ đồ uống được xếp vào loại hiếm bậc nhất thế giới. Tuy gọi là cà phê chồn nhưng thực chất hạt cà phê do loài cầy voi đốm ăn vào rồi thải ra, mang lại hương vị đặc biệt. Nhiều người uống loại cà phê này không chỉ vì hương vị mà còn vì đẳng cấp của nó.

 

Sự cám dỗ cuối cùng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.9

Nữ chính tên Lam Vũ, là một nữ diễn viên khao khát thành công, còn nam chính là quân nhân đang học ở trường quân sự. Căn cứ vào xu thế ngôi sao nữ thường lấy trai nhà giàu hay người cùng nghề thịnh hành hiện nay, cách xây dựng nhân vật như vậy thường không được đánh giá cao. Hơn nữa, giữa hai người còn tồn tại mối quan hệ yêu hận không thể dứt bỏ.

Nam chính Dương Sâm yêu Lam Vũ sâu đậm. Anh đã trở mặt với người thân để có thể ở bên cô. Bố Dương Sâm đuổi anh ra khỏi nhà, còn tuyên bố thẳng thừng: “Chỉ cần còn một hơi thở, tôi tuyệt đối không để nó bước chân vào cái nhà này!”

Đúng lúc Dương Sâm bất chấp sự phản đối của gia đình, kiên quyết kết hôn với Lam Vũ thì cô lại thản nhiên nói với anh, tình yêu của hai người từ đầu đến cuối chỉ là màn kịch do cô tự biên tự diễn để trả thù anh. Một câu đã lập tức “giết chết” nam chính và tình yêu đẹp đẽ của bọn họ.

Nhiều năm sau, nữ chính tạo dựng được chỗ đứng trong làng giải trí phù hoa, từ một nghệ sĩ không tên tuổi trở thành ngôi sao hạng nhất, tỏa sáng rực rỡ, nhưng không ai biết đến sự cô đơn của cô mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc. Cô đã nhập vai quá sâu trong màn kịch tự biên tự diễn đó…

Kể xong nội dung chính, Uy Gia nói: “Bộ phim này tuy “cẩu huyết” nhưng cách xây dựng tình cảm rất tinh tế. Đạo diễn Trần lại là đạo diễn lớn, có yêu cầu khắt khe đối với cảnh tình cảm, chắc chắn sẽ rất hấp dẫn. Điều quan trọng nhất, nữ chính có không gian lớn để phát huy, tính cách biến đổi không ngừng nên không dễ thể hiện. Chỉ cần cô giành được vai diễn, tôi dám bảo đảm bộ phim nhất định sẽ khiến cô nổi tiếng.”

Giản Nhu siết chặt tập kịch bản trong tay. Ngay từ lúc đọc dòng đầu tiên, vấn đề cô quan tâm không phải là dựa vào bộ phim này để nổi tiếng mà là rốt cuộc Trịnh Vĩ muốn gì? Từ bữa cơm tối qua đến việc gợi ý nhà đầu tư trao vai nữ chính cho cô, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh. Tất nhiên mục đích của anh không phải là giúp cô nổi tiếng.

Giản Nhu cụp mắt, nhìn chiếc nhẫn kim cương cô quên chưa tháo ra, mặt nhẫn hình hai bàn tay nắm chặt tựa như quấn lấy ngón áp út của cô. Đột nhiên cô có ảo giác, người đàn ông đó vẫn nắm chặt tay cô, chưa bao giờ buông lơi.

“Tiểu Nhu! Tiểu Nhu!” Uy Gia cất cao giọng, gọi linh hồn đang ở tận phương nào của Giản Nhu quay về.

“Hả?”

“Cô có điện thoại kìa!”

“Ừm.” Giản Nhu cầm di động. Nhưng vừa nhìn dãy số trên màn hình, cô lập tức bấm nút từ chối cuộc gọi.

Vài giây sau, điện thoại lại đổ chuông.

“Ai gọi thế?” Uy Gia hỏi.

Giản Nhu đáp qua loa: “Số máy lạ, chắc là cuộc gọi quấy rối ấy mà.”

Điện thoại lần thứ ba đổ chuông, Giản Nhu vừa cầm máy, Uy Gia không hổ danh là người quản lý tận tụy với công việc, đã giúp cô nhận cuộc gọi: “Tôi là quản lý của Giản Nhu, xin hỏi ai đấy?”

Giản Nhu không nghe thấy người ở đầu máy bên kia nói gì, chỉ biết gương mặt của Uy Gia như ống kính chuyển cảnh, từ vẻ lạnh lẽo của mùa đông sang không khí nóng bỏng giữa mùa hè trong giây lát. “Ồ! Trưởng phòng Trịnh, chào cậu!… Tiểu Nhu có ở đây, cậu đợi một lát.”

Dù không tình nguyện, Giản Nhu cũng chỉ còn cách nhận lấy chiếc điện thoại từ tay Uy Gia.

“Tại sao không nghe điện thoại của tôi?” Giọng nói của anh mang lại cảm giác như cơn gió thu thổi lá rụng xào xạc.

Giản Nhu đi vào phòng ngủ. Khi đã có thể né tránh “hỏa nhãn kim tinh[1]” của người quản lý, cô mới hỏi lại: “Chúng ta có thể nói chuyện gì? Lẽ nào Trưởng phòng Trịnh muốn bàn đến cảm nhận của buổi tối hôm qua?”

“Tôi tưởng em muốn cùng tôi bàn về vụ thử vai Leo cao?”

“Rất xin lỗi, những việc liên quan đến phim ảnh, người quản lý sẽ thay tôi thảo luận. Tôi chỉ cần làm tốt công việc của mình, những chuyện khác đều do người quản lý phụ trách.”

“Em tưởng ngủ trên giường của tôi một đêm là xong sao?” Anh đặc biệt nhấn mạnh từ “ngủ”, đủ thấy tối qua cô đã thật sự ngủ ở đó, dù cô có thừa nhận hay không.

[1] Hỏa nhãn kim tinh là đôi mắt thần của Tôn Ngộ Không trong tác phẩm Tây du ký, có thể nhìn thấu mọi vật.

 

Sự cám dỗ cuối cùng [Diệp Lạc Vô Tâm] – Chương 3.8

Sáng nay thức dậy, đầu đau như búa bổ nên Giản Nhu không có cách nào nhớ lại. Lúc này, dù cố gắng kết nối các mảnh vụn ký ức, cô cũng không thể tìm ra bất cứ hình ảnh nóng bỏng nào.

Chẳng lẽ… anh thật sự dừng lại ở nụ hôn trên bờ vai? Điều khiến cô càng phiền não hơn là, người đàn ông theo chủ nghĩa độc thân mà Giản Tiệp quen biết liệu có phải là anh hay chỉ trùng tên mà thôi?

Chuông cửa reo vang cắt đứt dòng suy nghĩ rối bời của Giản Nhu. Khi nhìn thấy gương mặt ngăm đen và đôi mắt nhỏ sáng lấp lánh của Uy Gia trên màn hình, Giản Nhu liền cởi khăn tắm, mặc quần áo rồi mở cửa.

Uy Gia không nhắc đến chuyện tối qua. Anh ta chỉ liếc nhìn gương mặt mệt mỏi của Giản Nhu rồi tiết lộ, đạo diễn Trần rất ưng cô, có ý để cô đảm nhận vai nữ chính của Leo cao, tuần sau sẽ tới thử vai. Giọng điệu và vẻ mặt của anh ta giống hệt người môi giới mại dâm lúc trao tiền bán thân cho cô gái điếm, vừa hài lòng vừa có chút thương xót.

Nhưng cũng không thể trách Uy Gia, bởi đây vốn là chuyện thường ngày trong làng giải trí. Ngủ ở đâu mà chẳng là ngủ, ngủ với ai mà chẳng là ngủ, hơn nữa, cô còn lên giường với một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai, tiền đồ xán lạn, chẳng mất nhiều công sức đã nhận được vai nữ chính, quả thực không còn gì tốt đẹp hơn.

Giản Nhu thản nhiên ghi lại thời gian và địa điểm thử vai đồng thời nhận tập kịch bản. Tập kịch bản tương đối mỏng, chỉ có vài cảnh, có lẽ dùng cho buổi thử vai. Giản Nhu giở tới một trang, ánh mắt cô bất chợt dừng lại ở đoạn hội thoại của nhân vật nam, nữ chính.

Cảnh 93

Thời gian: Buổi chiều

Địa điểm: Nhà của Lam Vũ

Nhân vật: Lam Vũ (nữ chính), Dương Sâm (nam chính)

Dương Sâm xuất hiện trước mặt Lam Vũ, nôn nóng kéo tay cô đi ra ngoài.

Lam Vũ: Anh đưa em đi đâu vậy?

Dương Sâm: Chúng ta đi đăng ký kết hôn.

Lam Vũ (rút tay về): Chúng ta chia tay đi!

Dương Sâm (không tin vào tai mình): Tại sao?

Lam Vũ (cười nhạt): Bởi vì tôi không muốn kết hôn với anh, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đó.

Dương Sâm: Được. Bây giờ em nghĩ cũng chưa muộn. Anh cho em năm phút, em hãy suy nghĩ cho kĩ. Em muốn anh nắm tay em đi ra ngoài hay là muốn anh bắt em đi?

Lam Vũ: Anh thật sự cho rằng tôi sẽ yêu một người đàn ông chẳng mua nổi cái nhẫn kim cương tử tế sao? Anh thật sự cho rằng tôi sẽ tự nguyện rời khỏi làng giải trí, trông chờ anh dùng mấy ngàn tiền trợ cấp nuôi tôi cả đời sao? Hay anh cho rằng tôi không biết bố mẹ anh là ai?

Giản Nhu đóng tập kịch bản, cất giọng khô khốc: “Ai viết kịch bản phim này thế?”

“Tiêu Thường.”

Tiêu Thường là tác giả rất nổi tiếng trên mạng hiện nay, sở trường sáng tác những câu chuyện tình yêu ngược thân, ngược tâm, được độc giả nữ vô cùng yêu thích. Bởi vì gần hai năm nay có hai bộ phim truyền hình chuyển thể từ tác phẩm của cô rất ăn khách nên cô được các công ty sản xuất phim săn đón. Lần này, Tiêu Thường sáng tác Leo cao dưới hình thức kịch bản phim chứ không đăng trên mạng, cũng không phát hành sách. Hiện tại, kịch bản vẫn đang trong giai đoạn sáng tác, chưa có phần kết, diễn viên thử vai cũng chỉ được nhận một phần nội dung.

Điều này không chỉ thử thách diễn xuất mà quan trọng hơn là khả năng lý giải và sức tưởng tượng của diễn viên.

Uy Gia lên tiếng: “Tôi phải tốn nhiều công sức mới nghe ngóng được tư tưởng, chủ đề của bộ phim. Đó là một mối tình bi kịch.”

“Mối tình bi kịch ư?” Giản Nhu thích mô típ này.

“Đúng vậy. Tuy vẫn chưa có phần kết nhưng xem cách xây dựng nhân vật là biết không có hy vọng…” Để chứng minh suy đoán của mình, Uy Gia kể vắn tắt nội dung cho Giản Nhu nghe.