MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 7.3]

A Hoành chạy giữa cơn mưa, nhưng cảm thấy mưa ở đây hoàn toàn khác so với mưa ở làng Ô Thủy. Mưa ở Ô Thủy dịu dàng ướt áo, mưa ở chốn này lạnh thấu tim gan. Hai cảm giác hoàn toàn trái ngược, trời và đất khiến nỗi nhớ quê càng thêm da diết.

Tư Hoán rảo bước dưới mưa, lặng lẽ nhìn theo bóng A Hoành. Những giọt mưa lạnh ngắt lăn xuống mặt anh, mắt cũng ướt nhòe vì mưa, cuốn phim cũ mơ hồ của kí ức dần trở nên sắc nét hơn.

Anh từng xem một bộ phim đen trắng. Có cô gái từng tinh nghịch vứt chiếc ô trong tay anh đi rồi nắm chặt tay anh, chạy dưới màn mưa giăng. Anh đã quen với việc chạy phía sau cô gái đó, quen với việc có bàn tay nhỏ nhắn dúi vào tay mình, quen với việc dõi theo chiếc bóng của cô ấy ngày một lớn hơn trong mưa, quen với việc gọi cô là “Nhĩ Nhĩ”.

Nhĩ Nhĩ của anh, giữa cơn mưa mùa đông, tiếng cười giòn tan đó rất giống với chim én gọi bầy giữa những ngày tháng Tư.

Anh là anh trai của Nhĩ Nhĩ, hồi trước những tưởng là anh trai ruột, nhưng chỉ trong một đêm, anh và người em gái thân nhất lại trở thành hai người xa lạ.

Nhiều lúc anh thấy giận ông nội lắm. Nếu đã biết rõ sự thật, biết rõ Nhĩ Nhĩ không phải em gái ruột của anh thì tại sao lại để mặc cho bọn họ thân nhau như vậy? Cứ để mặc cho dòng máu của họ ngấm vào cơ thể nhau mới nói cho anh biết người thân nhất mà anh từng vui đùa sớm tối đó không có mối liên hệ gì với anh.

A Hoành đi trước vẫy tay mỉm cười với anh, nhưng anh lại không thể mỉm cười với cô, đến giả vờ cũng không làm được.

Cỏ thơm tháng Tư đã lụi tàn, hoa đào nở rộ từng chùm, nhưng không còn rực rỡ như ngày trước.

Sau khi về đến nhà, trong nhà chẳng còn ai, cụ Ôn để lại mẩu giấy nói đến nhà họ Ngôn trước, bảo bọn họ tan học thì đến đó ngay.

A Hoành và Tư Hoán vội vã thay quần áo rồi ra khỏi nhà. Lúc này mưa đã tạnh.

“Nhà anh Ngôn Hi ở đâu?” A Hoành tò mò hỏi.

“Em thấy rồi mà.” Tư Hoán cười rồi dẫn A Hoành vòng qua vườn hoa, men theo con đường rải đá khúc khuỷu đến một khu nhà kiểu Tây màu trắng phía sau cây cổ thụ.

“Đến rồi, đây là nhà Ngôn Hi.” Tư Hoán cười rồi chỉ tay về phía ngôi nhà.

“Hay nhỉ, ông Ngôn, họ Ngôn.” A Hoành lẩm bẩm.

Tư Hoán tỏ ra rất thoải mái, anh cười, đôi mắt sáng ngời.

Có gì mà hay? Ông Ngôn không mang họ Ngôn thì chẳng lẽ mang họ Ôn như bọn họ ư?

“Ông Ôn, cháu gái ông vui tính thế!” Một tiếng cười sảng khoái và giọng nói sang sảng cất lên.

A Hoành định thần nhìn lại mới phát hiện ra cửa đã mở, Ngôn Hi và mọi người đang đứng ở đó, mặt liền đỏ bừng.

Ông nội nhìn cô, ý cười hiện rõ trong đáy mắt, bên trái là bà Uẩn Nghi, bên phải là một cụ già dáng dấp cao to, tóc bạc, lông mày rậm, ánh mắt sáng ngời, trông rất uy nghiêm.

Ngôn Hi rất đẹp trai, tướng mạo khác hẳn với ông cụ, nhưng ánh mắt lại rất giống ông, cũng kiêu ngạo, có hồn như thế.

“Cháu chào ông Ngôn.” Tư Hoán cúi đầu lễ phép chào hỏi rồi đứng cạnh Ngôn Hi, hai anh chàng bắt đầu chuyện trò với nhau.

“A Hoành, chào ông Ngôn đi con.” Bà Uẩn Nghi nhìn A Hoành, nở một nụ cười hiếm hoi, chắc cũng thấy buồn cười trước câu nói của con gái.

Kể từ khi A Hoành đến nhà họ Ôn, hôm nay là lần đầu tiên bà Uẩn Nghi nhìn thẳng vào con gái.

Bà là người phụ nữ nặng tình, bao tình cảm sâu nặng dành cho đứa con gái nuôi không lấy lại được nên đành tiếp tục yêu vậy. Còn cô bé trước mặt, trái tim bà rõ ràng có sự rung động nhưng không dám lại gần.

Advertisements