MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 5.1]

Chương 5

Hoa đào lưa thưa trong mộng hoa đào

Thu sang, tiết trời mỗi ngày một lạnh, mặc dù bà Uẩn đã mua cho A Hoành khá nhiều quần áo, nhưng ông cụ Ôn chưa thấy cô mặc lần nào, trong lòng cũng có nhiều thắc mắc.

“A Hoành, sao cháu vẫn mặc đồng phục vậy?” Ông cụ cau đôi mày rậm, nhìn cô cháu gái.

“Trường mới phát ông ạ, cháu rất thích.” A Hoành lắp bắp, lí nhí đáp.

“Hiện cháu đang ở nhà họ Ôn, không phải nhà họ Vân.” Đầu mày ông cụ mỗi lúc một cau chặt hơn, ông bắt đầu tỏ ra bực bội.

Con bé này đối đầu với họ theo cách này ư? Con gái nhà họ Ôn, đã mang họ Ôn rồi thì có bao giờ bị đối xử tệ bạc đâu? Tại sao nó lại tự hành hạ mình như thế chứ!

A Hoành túm chặt gấu áo, cúi đầu đáp: “Dạ vâng ạ.”

Nghe giọng nói đặc sệt chất Giang Nam của cô bé, ông cụ mới giật mình vì đã quá lời, nghĩ lại bao chuyện xảy ra trong quá khứ, lại cảm thấy áy náy. “Nếu cháu thích mặc đồng phục thì cứ mặc.” Rồi ông cụ thở dài, hỏi tiếp: “Có điều mặc có ấm không?”

“Ấm lắm ông ạ.” A Hoành vội đáp lời bằng chất giọng của vùng sông nước Ô Thủy, rồi lại ngượng ngùng nhắc lại bằng tiếng phổ thông lơ lớ của mình, bàn tay lật nhẹ sang lớp lót của chiếc áo khoác, nhìn có vẻ khá dày dặn.

“Ấm là được rồi.” Đầu mày ông cụ dãn ra, ánh mắt vốn sắc như dao cũng ấm áp trở lại. “Ông nghe hiểu tiếng Ô Thủy, cháu không phải đổi giọng đâu.”

A Hoành vô cùng sửng sốt, rồi lập tức nở nụ cười, ánh mắt rạng ngời, ấm áp.

“Năm mười tám tuổi, ông có đóng quân ở Ô Thủy mấy tháng.” Giọng ông cụ không còn nghiêm nghị như ngày thường mà nhẹ nhàng hơn rất nhiều, ông nhìn A Hoành, ánh mắt nghiêm nghị kia cũng trở nên trìu mến hơn.

“A Hoành, cháu có đôi mắt rất giống bà nội.”

 

Dần dần, A Hoành đã nhớ đường đi học nên cũng quen với việc đi bộ một mình hoặc đi xe buýt.

Nói ra cũng lạ, rõ ràng là cùng một gia đình mà trong ngày, A Hoành rất ít gặp Tư Hoán, chỉ khi ăn tối cô mới thấy mặt anh.

Mặc dù rất muốn nói chuyện với Tư Hoán nhưng nghĩ tới vốn tiếng phổ thông ngượng nghịu của mình, cô lại thôi.

Còn bà Uẩn thì luôn bận rộn với các buổi biểu diễn piano nên cũng rất ít gặp.

Ở lớp, A Hoành là người rất dễ tính, kể cả mọi người mỉa mai thẳng vào mặt, cô cũng chẳng bao giờ giận mà chỉ mỉm cười hiền lành. Dần dần, đối phương cũng thấy mất hứng, thôi không chế giễu cô nữa.

Một thời gian sau, mọi người phát hiện tính cách của A Hoành cũng khá hay. Ai không muốn trực nhật, chỉ cần gọi A Hoành một tiếng, câu trả lời có được luôn là: “Tớ biết rồi.” Sau đó, lớp học sẽ được quét dọn rất sạch sẽ, gọn gàng.

Trên thế gian này đáng sợ nhất là thói quen, và thói quen được hoan nghênh nhất là tiện lợi.

A Hoành chính là sự tiện lợi khủng khiếp được tạo ra từ thói quen này. Nếu là người khác, kể cả ông bụt cũng phải ức chế đến mức nổi trận lôi đình, nhưng A Hoành lại nghĩ, đôi khi thiệt thòi cũng là một cái phúc, hơn nữa những chuyện nhỏ nhặt này thực sự chẳng nhằm nhò gì.

Hôm nay, quét dọn lớp học xong xuôi thì trời đã tối, phải đợi nửa tiếng nữa mới có chuyến xe buýt cuối cùng. A Hoành quyết định sẽ đi bộ về nhà.

Cô đã quen đi dọc con ngõ nhỏ đó, ánh đèn đường màu vàng nhạt, khá tối nhưng lại tạo cho người ta một cảm giác ấm áp vô cùng.

Lúc tới cuối con ngõ nhỏ, A Hoành dừng chân lại. Cô nhìn thấy rõ hai bóng người đang quấn vào nhau trong một tư thế rất mờ ám.

Sáng, tối, da diết, say đắm và nóng bỏng.

Chàng trai đó mặc một chiếc áo len cổ thấp màu tím, trên bờ vai trái là một chùm hoa được móc bằng len đen, nét móc rất tinh tế, mềm mại, trải sang tận phía sau lưng, rực rỡ dưới bóng tối mờ ảo.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s