Trăng sáng cố hương – Lại Nhĩ [Chương 1.6]

Tất nhiên còn nhớ.” Khương Tử Dã cười đáp. Trước kia, Tôn Bồi Nguyên trên đường đi thi gặp phải toán giặc cướp, thiếu chút nữa thì mất mạng, may gặp được Khương Tử Dã ra tay trừ khử lũ giặc cướp ấy. Tôn Bồi Nguyên cảm kích ơn cứu mạng của ông, ra sức mời ông cùng uống rượu. Ai hay kẻ mời rượu lại kém sức rượu, mới uống được vài chén, ông ta đã say nghiêng ngả, mạnh miệng nói đến mộng tưởng thiên hạ thái bình ấy. Khi đó, Khương Tử Dã chỉ cảm thấy thư sinh này tuy rằng có suy nghĩ xa vời nhưng cũng mang lòng mong mỏi thiên hạ được an lạc, nếu thực sự được đề tên bảng vàng thì sẽ là một viên quan tốt, có lòng lo cho trăm họ. Và sự thực đúng là như vậy, từ khi Tôn Bồi Nguyên làm quan huyện Bình Dao, mấy năm nay luôn công chính liêm khiết, trăm họ trong huyện chẳng ai không khen ngợi.

Thấy Khương Tử Dã gật đầu, Tôn Bồi Nguyên hớn hở nói: “Mộng thái bình ấy của tại hạ sắp được thực hiện rồi đấy!”

“Hả?” Nghe thấy câu ấy, Khương Tử Dã giật mình. Đừng nói là ông, ngay cả Tùy Đồng Phủ cũng thấy hơi kinh ngạc.

Tôn Bồi Nguyên lại nói tiếp: “Triệu Thống lĩnh đây từ kinh thành tới, mang theo chỉ dụ mới của Thánh thượng. Đó là cái phúc của võ nhân trong thiên hạ, càng là cái phúc của vạn dân, chuyện thiên hạ không còn võ công chẳng bao lâu sau sẽ thành hiện thực!”

Triệu Thống lĩnh lấy trong người ra bảng chỉ dụ màu vàng, hai tay mở rộng. Chỉ thấy trên bức cẩm thư đề ba chữ lớn “Thái Bình Ước” đập ngay vào mắt.

“Thái Bình Ước, ý rằng bảo vệ thiên lý, trừ diệt tà đạo, làm trong sạch võ lâm, chấm dứt chuyện bang phái tranh giành, trả lại cuộc sống thái bình cho trăm họ. Phàm các nhân sĩ trong võ lâm, nên lấy điều ước này làm chuẩn mực, một là không tụ tập đấu võ, hai là không mang theo binh khí, ba là không gây thù hằn bang phái, phàm việc phải theo pháp luật thi hành, tất thảy bang phái phải xóa bỏ hiềm khích, quy về bộ Binh quản lý, nghe theo hiệu lệnh của triều đình. Còn về các điển tịch võ học, ấy là bảo vật của Thiên triều, nên giao nộp cho triều đình, qua bộ Lễ chỉnh lý, nhập vào thư khố võ học, để tiếng thơm muôn đời, lưu truyền vạn đại, dành phúc cho tử tôn.”

Triệu Thống lĩnh nghiêm trang đứng dậy, tuyên đọc nội dung trong tờ chỉ dụ. Từng câu từng chữ, khiến Tôn Bồi Nguyên nghe xong nét mặt hân hoan, nhưng lại khiến Tùy Đồng Phủ và Khương Tử Dã sắc mặt dần sa sầm. Hai người quay sang nhìn nhau, lặng lẽ hồi lâu, đợi Triệu Thống lĩnh đọc xong, Tùy Đồng Phủ chau mày nói: “Thái Bình Ước này đúng là cũng có lý. Tụ tập đấu võ, làm thương tổn đến người vô tội, thực sự không nên. Hơn nữa, con dân của Thiên triều ta tuân thủ theo hình pháp, đó cũng là việc trong bổn phận. Chỉ có điều, mấy hạng mục như môn phái phải xóa bỏ hiềm khích, quy về bộ Binh quản lý, giao nộp điển tịch võ học, phải chăng có điều chưa thỏa đáng?”

“Hỗn xược!” Triệu Thống lĩnh giận dữ đập bàn, làm vỡ cả chén, đoạn cầm roi ngựa chỉ vào Tùy Đồng Phủ, tức tối nói: “Ngươi nghĩ mình là thá gì mà dám chất vấn Thánh thượng? Hôm nay nếu không phải là nể mặt Tôn đại nhân, bản tướng há lại tốn công nói chuyện với các ngươi! Thái Bình Ước này, Tùy gia thương các ngươi có ký hay không?”

Trước câu hỏi của đối phương, Tùy Đồng Phủ chỉ chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nói: “Ký thì thế nào, mà không ký thì thế nào?”

“Ký Thái Bình Ước rồi, thì được tính là võ lâm chính đạo, quy thuận triều đình, đệ tử của Tùy gia thương các ngươi quy về bộ Binh quản lý, vừa là dân vừa là lính, gặp thời chiến thì bảo vệ sơn hà.” Triệu Thống lĩnh cười nhạt nói. “Còn nhược bằng không ký, tất nhiên là tà ma ngoại đạo, tất cả phải bị tru diệt! Khi ấy đừng trách ta ra tay vô tình!”

Nghe thấy những lời uy hiếp lộ liễu ấy, Khương Tử Dã đập bàn đứng dậy, giận dữ nói: “Chính đạo tà đạo, há do một tờ công văn của ngươi mà quyết định được sao? Mặc xác cái Thái Bình Ước đó của ngươi, ta đi ngay đứng thẳng, trên không hổ với trời xanh, dưới không thẹn với đất dày, cần chi đám chó săn nhà quan các ngươi thừa nhận?”

Thấy đôi bên đã muốn động thủ, Tôn Bồi Nguyên sợ toát mồ hôi, vội đứng dậy xoa dịu: “Khương huynh, xin bình tĩnh chớ nóng vội, xin bình tĩnh chớ nóng vội! Thái Bình Ước này, vốn là chuyện tốt lợi nước lợi dân vậy! Huynh chắc cũng hiểu, giang hồ hỗn loạn, bao nhiêu tà ma ngoại đạo động một chút là giết người, đốt nhà, làm hại lê dân trăm họ. Có Thái Bình Ước này rồi, các nhân sĩ chính đạo sẽ được tập hợp, cùng triều đình tiễu trừ tà phái, đó chẳng phải là chuyện tốt lắm sao?”

Không đợi Khương Tử Dã phản bác, Tôn Bồi Nguyên lại nói: “Còn như ba điều chưa thỏa đáng mà Tùy chưởng môn vừa nói, điều thứ nhất là xóa bỏ hiềm khích môn phái, các ngài nên biết rằng, ân oán bang phái giang hồ nhiều chuyện phức tạp, động chút là tìm kẻ thù gây sự, hôm nay ngươi giết ta, ngày mai ta giết ngươi, cứ một qua hai lại như vậy, oán thù ngày càng sâu. Nếu như có thể mượn Thái Bình Ước để trừ bỏ những ân oán ấy thì thực là phúc trạch to lớn lắm thay. Về điều thứ hai, quy về cho bộ Binh quản lý, điểm này càng không có gì là sai cả. Huyện Bình Dao chúng ta có biết bao nhiêu cường đạo thổ phỉ, chính Khương huynh cũng thường giúp ta truy bắt phạm nhân đó thôi. Ngài thường nói, học võ chẳng phải chỉ để khỏe người mạnh sức, còn để diệt trừ cái ác, tuyên dương cái thiện. Nếu các ngài ký bản Thái Bình Ước này, quy về cho bộ Binh quản lý, thì có thể danh chính ngôn thuận mà hành hiệp trượng nghĩa rồi. Đến khi thiên hạ thái bình, các đệ tử được an cư lạc nghiệp, không khác gì trước kia. Còn như Triệu Thống lĩnh vừa nói, thời chiến thì bảo vệ sơn hà, ấy chẳng phải là bổn phận của võ nhân ư? Về điều thứ ba, giao nộp điển tịch võ học, Thái Bình Ước tuy có nói là triều đình thu giữ, nhưng cũng chỉ là để bảo tồn, lưu truyền cho tử tôn hậu đại, không đến nỗi bị thất truyền. Tùy gia thương vẫn sẽ là Tùy gia thương, điểm này không thay đổi chút nào, chỉ là sẽ trở thành danh môn chính phái, tuân thủ pháp luật, nghe theo hiệu lệnh triều đình, được triều đình thừa nhận mà thôi, hoàn toàn không hề có tổn thất gì cả, thực là chuyện tốt lắm thay!”

Thấy Tôn Bồi Nguyên nhọc lòng khuyên giải, Tùy Đồng Phủ lạnh nhạt nói: “Tôn đại nhân, cứ như từng lời từng chữ ngài nói, Thái Bình Ước đúng là chuyện tốt đem lại phúc trạch cho trăm họ, nhưng ngài có từng nghĩ đệ tử của Tùy gia thương chúng ta, lại còn hàng ngàn hàng vạn nhân sĩ võ lâm khác, cũng là lê dân của triều đình chưa? Ngài hãy hỏi bọn họ xem, có bằng lòng quy về cho bộ Binh thống lĩnh, có bằng lòng ra chiến trường không?”

Nghe thấy câu ấy, Tôn Bồi Nguyên buột miệng nói luôn: “Chuyện ấy lại còn phải hỏi? Đã là người học võ, làm sao không bằng lòng ra chiến trường? Nếu không có ý bảo vệ sơn hà thì học võ làm gì?”

Advertisements