Trăng sáng cố hương – Lại Nhĩ [Chương 1.5]

“Về chỗ của ngươi đi, chúng ta học cái gì nào? Tùy gia thương! Đó là thương pháp tổ tiên Tùy gia truyền lại, Khương sư thúc dù có giỏi hơn đi nữa thì sao, có thể đổi thành họ Tùy được không?”

Thấy hai nhóm đệ tử tranh cãi kịch liệt, một người bên cạnh đưa cùi chỏ huých Khương Hằng, cười nói: “Tranh cãi nhau cái gì, có gì phức tạp đâu! Sau này cứ cho Khương sư đệ lấy Vân Hy muội muội, gửi rể ở Tùy gia, thế là vấn đề kế thừa coi như ổn thỏa!”

“Hừ, ai thèm lấy nha đầu ngốc ấy chứ!” Khương Hằng bĩu môi với người kia, nói vẻ bất cần. “Ta là trưởng tử của Khương gia, há có thể sống nhờ dưới cửa người khác? Huynh muốn làm chưởng môn thì tự mà gửi rể, lấy nha đầu ngốc ấy đi!”

Câu nói ấy vừa vặn bị Vân Hy đi ngang qua nghe thấy. Cô bé còn nhỏ nên không hiểu những câu phức tạp đó, chỉ ngẩng mặt lên, ngờ nghệch hỏi: “Gửi rể là cái gì, có ăn được không?

Tất cả đệ tử ở đó đều ôm bụng cười. Khương Hằng càng không nể nang, đập tay vào trán Vân Hy, mắng: “Ăn, ăn, ăn… Chỉ biết có ăn thôi! Muội đúng là ngốc chết đi được, còn ngốc hơn cả heo!”

Tiếng cười vang rộn cả núi, bỗng dưng bị một loạt tiếng ngựa hí phá tan. Chốc lát sau, ngoài sơn môn có tiếng đập cổng ầm ầm, rồi một giọng nói thô lỗ quát to: “Chưởng môn Tùy gia thương nghe lệnh, mau mở cửa nghe chỉ dụ!”

Nghe thấy tiếng quát, hai sư huynh đệ Tùy Đồng Phủ, Khương Tử Dã đang ngồi chơi cờ ở nhà trong, cùng sóng bước đi ra sân ngoài. Được chưởng môn gật đầu ra lệnh, một đệ tử chạy ra mở cổng. Then gỗ vừa tháo, lập tức có người đẩy mạnh hai cánh cổng gỗ mở toang, đập cả vào tường, kêu “rầm” một tiếng lớn.

Vân Hy giật nảy mình, quay đầu nhìn ra phía cửa, chỉ thấy ở ngoài đó quân lính đứng đầy, tên nào tên nấy đều nai nịt gọn ghẽ, động tác chỉnh tề đều tăm tắp, đứng thẳng ngay ngắn, không hề động đậy.

Dẫn đầu là một hán tử có thân hình cao lớn, để râu quai nón. Hắn vỗ vỗ con tuấn mã màu đen bên cạnh mình, sau khi giao dây cương cho thuộc hạ giữ liền liếc mắt nhìn hai vị lớn tuổi trong sân, cầm cây roi ngựa trong tay chỉ vào hai người, hỏi: “Hai ngươi ai là chưởng môn?”

Khương Tử Dã nhíu mày, lộ vẻ không vừa ý với thái độ ngạo mạn của viên quan này. Đúng lúc ấy, chợt thấy trong đám quân lính đang sắp hàng ngoài cửa có một người bước ra. Người này mặc bộ thanh sam theo lối văn sĩ, hổn hển chạy lên, thấy Khương Tử Dã, ông ta nhếch miệng để lộ vẻ tươi cười.

“Khương huynh, đã lâu không gặp, lâu nay vẫn bình an chứ? Tại hạ xin giới thiệu với huynh, vị này là Triệu Thống lĩnh, từ kinh thành tới.”

Vừa nói, văn sĩ vừa bước vào sơn môn, giới thiệu cho cả đôi bên: “Triệu Thống lĩnh, vị này là bằng hữu chí giao của tại hạ – Khương Tử Dã, ông ấy chính là ân nhân cứu mạng của tại hạ. Còn vị đứng bên cạnh đây là sư huynh của ông ấy, cũng là chưởng môn nhân của Tùy gia thương, Tùy Đồng Phủ.”

Thấy có bằng hữu giới thiệu cho mình, Tùy Đồng Phủ, Khương Tử Dã cùng chắp tay thi lễ. Nhưng tên Triệu Thống lĩnh kia dường như không nể mối thâm tình ấy, chỉ hơi giơ bàn tay cầm roi ngựa coi như chào hỏi.

Thấy đối phương vô lễ, Khương Tử Dã bước lên một bước định nói chuyện nhưng bị sư huynh Tùy Đồng Phủ giơ tay chặn lại. Tùy Đồng Phủ nhìn văn sĩ, trầm giọng hỏi: “Tôn đại nhân, xin hỏi hôm nay ngài dẫn quân lính đến đây là vì chuyện gì?”

“Tôn đại nhân gì chứ!” Văn sĩ cười nói. “Trước mặt các ngài, tại hạ chẳng qua chỉ là một tú tài bần hàn suýt chết dưới đao của bọn cường đạo mà thôi. Nếu không có các ngài thì sao hôm nay tại hạ còn có thể đứng đây nói chuyện được.”

Khương Tử Dã hơi mỉm cười, người bằng hữu Tôn Bồi Nguyên này của ông tuổi còn rất trẻ đã đậu tiến sĩ, trở thành quan huyện Bình Dao, tương lai nhất định sẽ còn thăng tiến, tiền đồ vô lượng. Làm quan mấy năm, ông ta cũng không hề quan cách, điểm này thực sự là đáng quý.

Tôn Bồi Nguyên càng tươi cười, vui mừng nói: “Hôm nay tại hạ cùng Triệu Thống lĩnh đến đây là muốn tuyên bố với các ngài một tin tốt vô ngần…”

“Hai vị đại nhân, xin vào nhà rồi hãy nói cho rõ!”

Tùy Đồng Phủ bỗng cắt ngang lời Tôn Bồi Nguyên, ông đưa mắt nhìn một lượt các đệ tử đứng cách đó không xa, ra hiệu bằng mắt cho sư đệ ở bên cạnh rồi thi lễ với hai vị quan viên triều đình, và đưa tay mời vào.

Khương Tử Dã hiểu ý, nhân khi ba người đi vào sảnh đường, quay sang đám đệ tử mắng bảo: “Kéo nhau ra đây xem cái gì chứ? Về phòng hết! Hằng nhi, con dẫn Vân Hy về phòng!”

Khi tất cả đệ tử trong sân đã giải tán hết, Khương Tử Dã liếc nhìn cổng lớn, thấy quân lính ngoài cổng vẫn đứng xếp hàng ngay ngắn, chật cứng trước sơn môn. Không hiểu sao, trong lòng vị trưởng giả luyện võ đã nhiều năm này chợt thấy u ám. Ông chau mày, cố nén nỗi bất an trong lòng và bước vào sảnh đường.

Trên sảnh, Tùy Đồng Phủ đã thu dọn bàn cờ, thắp đèn lên. Vị thống lĩnh họ Triệu chẳng suy nghĩ gì đã ngồi ngay vào ghế chủ vị dưới bức tranh tùng hạc, trông dáng điệu rất ngông nghênh. Đối diện với tên quan quân không coi ai ra gì ấy, Tùy Đồng Phủ vẫn thản nhiên, lịch sự gọi một tiếng: “Dâng trà”, rồi quay sang Tôn Bồi Nguyên, trầm giọng nói: “Tôn đại nhân, xin mời ngài nói!”

Tôn Bồi Nguyên còn chẳng kịp uống trà, vội vàng kéo Khương Tử Dã ngồi xuống, nét mặt tươi cười, nói: “Khương huynh, chắc huynh còn nhớ tại hạ từng nói, nếu như thiên hạ không còn võ công, không có tranh giành giang hồ, không có ân oán bang phái, trăm họ an cư lạc nghiệp, thì sẽ có thể thái bình chứ?”

Advertisements

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 4.3]

“Tớ nhớ Nhĩ Nhĩ rồi.” Tư Hoán nắm chặt chiếc micro. “Ờ.” Đối phương lười biếng đáp lại một từ.

“A Hi, tớ nói là tớ nhớ Nhĩ Nhĩ!” Tư Hoán nói to hơn, không kìm nổi sự ấm ức, mắt bắt đầu đỏ hoe.

“Gào lên như thế làm gì chứ? Cậu điên à?” Ngôn Hi nghiêm nghị quát.

“A Hi…” Tư Hoán có vẻ rất ấm ức.

“Gọi hồn à?” Ngôn Hi cười gằn, vẻ rất bực bội.

“Sao lần nào nói chuyện cậu cũng gắt như mắm thối vậy?” Giọng Tư Hoán nhỏ đi, kèm theo một chút giận dỗi của trẻ con và một chút bất lực.

“Lão tử ngần này tuổi rồi đã dịu dàng với ai bao giờ đâu!” Giọng Ngôn Hi rất trong trẻo, nhưng khi nói ra những câu cục cằn đó lại mang một phong thái khác.

“Thế… Lục Lưu thì sao?” Tư Hoán ngập ngừng rồi rụt rè hỏi. “Bụp!” Đối phương liền dập máy.

Nghe thấy tiếng “tút tút” trong điện thoại, Tư Hoán biết mình đã giẫm phải đuôi mèo, bất giác cười khổ.

A Hi vẫn chưa… quên được ư?

Không hiểu tại sao, khi nhớ đến Nhĩ Nhĩ, hình ảnh Ngôn Hi trong đầu Tư Hoán lại càng cao ngạo, lạnh lùng hơn, đến khuôn mặt đẹp trai cũng trở thành bộ mặt giả.

Đương nhiên nhiều năm sau, nhìn kết cục này, ngoài việc cười khổ ra, còn có bốn chữ như một mũi tên cắm thẳng vào đầu – ông trời trêu ngươi.

Còn A Hoành, sau lần gặp tình cờ, vội vã ở bãi đỗ xe ngày hôm đó thì không còn gặp lại Tư Nhĩ lần nào nữa.

Trong lớp, mọi người dần phát hiện ra điều gì đó từ cách ăn mặc quá đỗi giản dị của A Hoành, cộng với tiếng phổ thông của A Hoành thực sự khó nghe, câu nào cũng lắp bắp, buồn cười, một số học sinh trong lớp bắt đầu tỏ ra khó chịu với cô, mỗi lần nghe cô nói chuyện là lại nở nụ cười mỉa mai, giả vờ không biết gì rồi đưa mắt nhìn người ngồi bên cạnh, tỏ vẻ mỉa mai.

Vì không có quần áo đẹp, vì nghèo nên đáng được thương hại. Vì tiếng phổ thông nói không sõi, vì chất giọng quê mùa nên đáng xấu hổ.

Lúc đầu, A Hoành còn nói chuyện với mọi người, lâu dần cô im lặng tuyệt đối, chỉ ngồi nhìn bạn bè cười đùa.

Mặc dù Tân Đạt Di không đồng tình với thái độ của các bạn nhưng vì chuyện của Tư Nhĩ mà trong lòng tự nhiên cũng có ác cảm với A Hoành. Sau khi cân nhắc, cậu ta thấy tốt nhất là không nên quan tâm, coi Ôn Hoành như người xa lạ, thế nhưng trong lòng lại mong Ôn Hoành khóc lóc hoặc chửi rủa một trận, như thế cậu ta sẽ có cái cớ nghiễm nhiên để hận A Hoành thay Tư Nhĩ.

Chỉ tiếc rằng, từ đầu đến cuối, Ôn Hoành chưa bao giờ tiếc một nụ cười, dùng sự dịu dàng, chịu đựng của mình để bao dung tất cả.