Trăng sáng cố hương – Lại Nhĩ [Chương 1.3]

quên. Trên núi Kỳ Sơn bất ngờ nổi lên giông tố, cảnh bình yên suốt mấy trăm năm cuối cùng đã bị một mảnh giấy làm cho tan nát.

Mùa đông năm ấy dường như đến sớm một cách kỳ lạ. Vừa bước vào tháng Chạp, tuyết đã bay phấp phới đầy trời, phủ lên đỉnh núi xanh một tấm áo dệt từ tuyết trắng. Cành tùng xanh sẫm bị tuyết đè nặng trĩu, mỗi khi có cơn gió bấc, những bông tuyết nơi đầu cành lại lả tả rơi, bám đầy trên đầu, trên mặt cô bé đứng dưới đất.

Cô bé đứng dưới gốc tùng tuyết chính là Tùy Vân Hy mới vừa tám tuổi. Cô mặc một chiếc áo màu đỏ tươi, đó là chiếc áo bông mà bà Khương may cho cô để chuẩn bị đón năm mới. Khuôn mặt nhỏ bé của cô bị gió lạnh làm cho đỏ ửng. Bông tuyết bám trên đầu mũi đã đỏ hồng vì giá lạnh khiến cô chợt cảm thấy lạnh buốt. Cô ngẩng đầu, đôi mắt to rất có thần thái nhìn lên bức tường cao vút bên cạnh mình.

Từ bên trong tường vọng ra những tiếng hiệu lệnh rất có nhịp điệu, tựa như có người đồng thanh hô. Cô bé Vân Hy ghé tai nghe một lúc rồi bám bàn tay nhỏ lên cây tùng tuyết bên tường, khẽ “dô ta” một tiếng như để cổ vũ cho mình, lát sau đã trèo lên trên cây tùng cao chót vót. Bàn tay nhỏ bé gạt những đám tuyết đọng, bám chắc lấy chạc cây. Cô bé lấy hết sức, khó khăn lắm mới leo được tới đầu cành, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy cảnh tượng phía bên trong bức tường.

Hơn ba chục nam tử đứng xếp hàng ngay ngắn trong sân. Bọn họ thực hiện mỗi khẩu lệnh một động tác, hoặc bước vòng lên trước hoặc đưa tay về sau, đồng loạt múa cây trường thương trong tay. Dẫn đầu là hai người đàn ông trung niên, một người mái tóc đã hoa râm, thần thái nghiêm nghị, ít thấy nói cười. Một người để chòm râu dài, thi thoảng lại cầm cây thương bạc trong tay chỉ về phía đám đệ tử trong sân, hướng dẫn động tác cho họ. Dưới sự chỉ huy của hai người, tất cả đệ tử trong sân đều chuyên tâm dốc sức, không dám có nửa phần trễ nải. Tuy đang giữa ngày đông nhưng họ vẫn luyện tập chăm chỉ, mồ hôi túa ra như tắm.

“Thanh Tùng Phúc Tuyết[1]!”

Cùng với tiếng hô của vị có mái tóc hoa râm ấy, tất cả đệ tử trong sân đồng thanh hô vang một tiếng: “Hây!”, rồi tung mình nhảy lên, trường thương trong tay như con rồng bạc quật mạnh xuống đất làm bụi tuyết tung lên mù mịt.

Vị râu dài đi vào giữa đội ngũ, thỉnh thoảng lại chỉ bảo cho đệ tử. Còn vị đại hán cao lớn, nhiều tuổi hơn một chút thì bước đến trước mặt một thiếu niên khoảng mười ba, mười bốn tuổi, trên khuôn mặt nghiêm nghị lúc này lại lộ ra nét vui cười. Ông khẽ gật đầu, mỉm cười nói: “Hằng nhi, làm tốt lắm!”

“Đa tạ chưởng môn sư bá!” Thiếu niên được gọi là “Hằng nhi” vẫn đang đứng thẳng lưng, giữ đúng động tác chiêu thức nhưng vẫn đủ sức đáp lời.

“Sư huynh, huynh đừng khen thằng nhóc ấy nữa kẻo làm nó phổng mũi đấy!” Người râu rậm cười nói khiến thiếu niên ấm ức lẩm bẩm trong miệng: “Cha, cha đừng nói lung tung!”

Những bông tuyết âm thầm bay đầy xuống sân, và cũng rơi xuống cây tùng bên ngoài bức tường. Cô bé bám chắc trên cành cây, lặng lẽ nhìn phụ thân mình với hai bên tóc mai đốm bạc, thấy nét vui cười hiếm có trên gương mặt ông, tự nhiên cô siết chặt nắm đấm.

Nếu cũng có thể học võ, cô nhất định sẽ cố gắng hơn Khương Hằng, nhất định không để phụ thân và Khương sư thúc thất vọng. Nhưng… cô chỉ có thể đứng đằng xa nhìn thế này thôi, vĩnh viễn không được bước vào Diễn Võ đường nửa bước…

Cô bé cúi xuống, để mặc tuyết rơi trên mái tóc mềm mại. Những bông tuyết giữa tiết đông hàn lạnh đến độ làm cho chân tay cô cóng buốt, những cơn gió bấc thổi khiến khuôn mặt cô đỏ lựng, nhưng dường như cô không hề sợ lạnh, vẫn bám chặt lấy cành thông, mở to hai mắt, ghi nhớ tất cả những động tác của đám đệ tử trong sân.

Xem liền một mạch hơn một canh giờ, khi vị chưởng môn của Tùy gia thương là Tùy Đồng Phủ tuyên bố kết thúc bài tập buổi sáng, bàn tay cô bé đã lạnh cóng đến độ không cử động được nữa. Đệ tử trong sân cầm thương, cung kính đứng tiễn chân chưởng môn Tùy Đồng Phủ cùng sư đệ của ông – Khương Tử Dã rời khỏi Diễn Võ đường, sau đó mới từ từ giải tán. Chỉ có vị thiếu niên tên gọi Khương Hằng còn đứng lại trong sân, đến tận khi mọi người đã đi hết, cậu mới ngẩng đầu nhìn về phía cây tùng tuyết, nhíu mắt lại, dường như có vẻ hơi tức giận.

Chốc lát sau, cậu nâng cây thương bạc trong tay, nhắm thẳng ngọn cây tùng tuyết, lấy sức phóng mạnh.

Ánh bạc sáng lóe, rạch bầu không phi tới. Cô bé Vân Hy sợ hãi run người, hoảng hốt cúi đầu định trốn. Cây thương tất nhiên không nhắm vào cô, nhưng mũi thương cắm mạnh vào cành tùng, đủ làm cây tùng cổ thụ trăm tuổi phải lay động, cành tùng mà cô bé đang ngồi cũng rung lên bần bật. Cô bé Vân Hy không biết võ công, ngồi không vững, bất ngờ rơi từ trên cây xuống đất, cả người ngã sấp vùi mặt vào trong lớp tuyết dày. Cú ngã ấy làm cành tùng lại rung mạnh, những bông tuyết bám trên lá tùng lả tả rơi xuống gần như phủ kín toàn thân cô bé.

Khương Hằng đắc ý nhướng đôi hàng lông mày, chậm rãi đi ra ngoài cửa lớn của Diễn Võ đường, nhìn tác phẩm của mình với vẻ vô cùng đắc ý.

Cô bé Vân Hy đáng thương vẫn bị vùi mặt trong tuyết, hồi lâu mới định thần lại được, ngẩng khuôn mặt dính đầy tuyết, cuống quýt lau mấy cái rồi tức giận nhìn kẻ gây sự, trách móc bằng giọng trẻ con: “Huynh thật quá đáng! Muội sẽ mách Khương ma ma!”

Thiếu niên “hừ” một tiếng bằng giọng mũi vẻ không thèm chấp, lại tung mình nhảy lên, cước bộ điểm nhẹ thân tùng, rồi như một con vượn núi, thoăn thoắt bay liền mấy bước lên đến ngọn tùng. Cậu rút cây thương bạc đã cắm ngập sâu ba tấc vào thân tùng, rồi xoay người một cái nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, đưa đôi mắt phượng mảnh dài liếc về phía cô bé, cười nhạt vẻ không hề thân thiện, nói: “Được thôi, cứ đi mà mách. Chỉ có điều đến khi ấy, cha mẹ ta, lại còn chưởng môn sư bá, hỏi rằng làm sao muội lại trèo lên cây thì đừng trách ta nói ra sự thực rằng có người học lén võ công.”

[1] Thanh Tùng Phúc Tuyết có nghĩa là tuyết phủ thông xanh, ở đây là tên một chiêu thức võ công.