ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 2.13]

Cuối cùng, tôi lôi cuốn sổ ghi chép thông tin liên lạc thời đại học từ trong tủ sách ra, chẳng bao lâu sau đã tìm được số điện thoại của thầy Chủ nhiệm khoa năm xưa. Sau khi đầu bên kia nhấc máy, tôi lập tức nghe ra giọng của thầy.

“Ai đó?”

“Thầy Trần, em là Trương Nhất Tân đây.”

“Trương Nhất Tân?” Thầy ngập ngừng khoảng hai giây, rồi cười vang ha hả, nói: “Úi chà, tôi nhớ ra rồi! Những năm qua cậu cứ như là đã bốc hơi rồi vậy, lần họp lớp trước cũng không tham gia! Thế nào, cuộc sống vẫn ổn chứ? Sao tự dưng lại nhớ đến tôi mà gọi điện vậy?”

Tiếp đó tất nhiên là một phen hàn huyên thăm hỏi. Hàn huyên xong xuôi, tôi bèn kể ra nỗi do dự của mình, hy vọng thầy có thể chỉ ra cho tôi một con đường sáng để đi.

“Tiểu Trương.” Thầy suy nghĩ suốt một hồi lâu rồi mới trả lời: “Tôi không biết những năm qua cậu đã trải qua những chuyện gì, do đó khó có cách nào hiểu được tâm trạng của cậu hiện tại. Theo tôi thấy, cả hai lựa chọn đều không có gì là sai, nhưng tôi không thể tùy tiện quyết định thay cậu được, vì như thế là vô trách nhiệm với cậu. Thế này đi…” Thầy lặng im một lát, sau đó nói tiếp: “Tại sao cậu không mang theo câu hỏi này mà đi ngủ một giấc, rồi tự hỏi bản thân trong giấc mộng nhỉ?”

Đêm đó, tôi đã mơ một giấc mơ vừa dài vừa phức tạp, sau khi tỉnh dậy tôi kinh ngạc phát hiện mình không còn chút do dự nào nữa.

Tôi quyết định sẽ tiếp tục đi gặp Diệp Thu Vi.

* * *

Lần thứ ba đi gặp Diệp Thu Vi, người đưa tôi đi vẫn là Thang Kiệt Siêu. Trước cửa phòng bệnh, tôi đưa ra đề xuất muốn được gặp Diệp Thu Vi lâu một chút, nhưng Thang Kiệt Siêu lập tức từ chối.

“Không được, anh Trương.” Anh ta tỏ ra vô cùng kiên quyết. “Bệnh viện đã có quy định, người đến thăm chỉ có thể gặp bệnh nhân tối đa ba mươi phút, dù là một phút cũng không thể quá được.”

Tôi đành khẽ gật đầu, lại lẳng lặng cắn môi, sự hạn chế về thời gian bằng bất kỳ hình thức nào đều có thể mang tới cho người ta một thứ áp lực vô hình. Tôi đi vào trong phòng bệnh, đóng cửa lại. Diệp Thu Vi lúc này đang ngồi bên cửa sổ đọc một cuốn Nguyệt san Phổ Pháp, trông bộ dạng có vẻ nghiêm túc vô cùng. Hôm đó, cô ta mặc một chiếc áo phông tay ngắn loại bó sát màu xanh đen, phía dưới thì là một chiếc quần thể thao rộng rãi màu xanh da trời, so với hai lần gặp trước thì rõ ràng là có vẻ trẻ trung hơn hẳn.

Thấy tôi bước vào, cô ta ngẩng lên, chỉnh lại gọng kính một chút, tỏ ý bảo tôi ngồi xuống. Tôi đi tới ngồi xuống bên cạnh bức tường thủy tinh, lại mở cửa trò chuyện. Cô ta thì không hề vội vã, xem báo thêm hơn một phút nữa rồi mới kéo ghế mây tới ngồi ở chỗ đối diện với tôi.

Bước vào cuộc gặp mặt mà mình mong chờ đã lâu, tôi bỗng dưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào.

“Anh Trương.” Diệp Thu Vi ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế mây, hai chân duỗi về phía trước, chân trái gác lên mắt cá chân của chân phải, dáng vẻ hết sức thong dong. “Mảng tâm lý học tội phạm của anh không đến nỗi tệ.”

Tôi khẽ mỉm cười, nói: “Hôm qua khi tôi ra ngoài, bác sĩ Thang quả thực đã tỏ ra rất lo lắng. Khi nhìn thấy tôi, sắc mặt anh ta từ trắng nhợt biến thành hồng hào, hai tay từ đan chặt vào nhau biến thành buông thõng tự nhiên, đôi môi từ mím chặt biến thành hé mở, những điều này có phải là biểu hiện của trạng thái tâm lý vừa buông được gánh nặng trong lòng không?”

“Ừm.” Cô ta tỏ vẻ hờ hững nhìn tôi. “Chúng ta có thể nói chuyện tiếp được rồi. Anh cứ hỏi, tôi sẽ trả lời, hai bên cùng chân thành với nhau.”

Tôi hít sâu một hơi, cảm thấy toàn thân đều tràn trề sinh lực. Tôi mở tập tài liệu ra, lật đến trang ghi về vụ tai nạn mà Thư Tình và Tạ Bác Văn gặp phải, nói: “Chúng ta đi thẳng vào chuyện chính luôn nhé, đầu tiên hãy nói về Tạ Bác Văn đi. Tại sao cô phải giết ông ta? Ngoài ra, cô làm thế nào mà gây ra được vụ tai nạn xe đó?”

“Hãy bắt đầu nói từ đêm mà trạng thái tâm lý của tôi đột nhiên thay đổi đi.” Cô ta nói: “Hôm trước tôi đã nói rồi, bước ngoặt đêm đó không chỉ thay đổi tương lai của tôi, còn thay đổi cả quá khứ của tôi nữa. Có rất nhiều chi tiết nhỏ mà trước đây tôi không chú ý tới đã đồng loạt chui vào trong khu vực ý thức của tôi.”

“Chuyện về Tạ Bác Văn cô đã nhớ lại được những gì?”

“Trong bữa tiệc rượu đêm đó, chính ông ta đã bỏ thuốc tôi.”

MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 3.3]

A Hoành nhớ đến chậu nước giội vào người Tư Hoán mà phì cười.

“Sao bà chị tự dưng lại cười dữ vậy?” Tân Đạt Di không hiểu, tần ngần nhìn tấm lưng đằng trước đang rung lên bần bật.

“Không có gì.” A Hoành nói nhỏ, giọng khá rụt rè.

“Sao giọng cô nàng này buồn cười thế nhỉ?” Tân Đạt Di lẩm bẩm.

A Hoành khẽ mỉm cười rồi im bặt, cúi đầu tiếp tục làm bài.

“Á! Sao lão tử lại quên mất chuyện này nhỉ?” Dường như cậu ta sực nhớ ra điều gì, bèn vỗ vỗ mái tóc bù xù, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào người ngồi đằng trước, rồi cầm bút chì chọc nhẹ vào cô. “Ê, cậu họ gì?”

“Tớ hả? Ôn Hoành.” A Hoành quay lại, lặng lẽ nhìn vào đôi mắt cậu ta, giọng nói vẫn lơ lớ như vậy, nhưng còn mang theo cả ngữ khí khác.

“Đúng là họ Ôn có khác.” Không hiểu tại sao, Tân Đạt Di lại nhớ đến một cô gái, giọng lạnh hẳn đi rồi từ từ buông cây bút đang cầm trong tay xuống.

Mặc dù Tân Đạt Di tính tình bộp chộp, làm việc không bao giờ tính đến hậu quả, nhưng lại không thích thái độ tiểu nhân bài xích người khác. Kể cả vì Tư Nhĩ mà phá lệ thì cũng sẽ không trút giận lên đầu một cô gái trông hiền lành thật thà, đến nói năng cũng ấp a ấp úng không đủ chủ vị. Là nam nhi cũng phải quan tâm đến lòng sĩ diện của mình, nếu không trước mặt gã Ngôn Hi kia, lão gia họ Tân này không dám ngẩng cao đầu làm người mất!!!

Cậu ta cảm thấy khá bực dọc, ôm một bụng tức, quăng quật sách vở loạt soạt.

A Hoành có linh cảm hành động này có liên quan đến cô, nghe những tiếng động bất thường đó, cô đột nhiên có cảm giác lòng mình tĩnh lặng một cách kì lạ.

Buổi chiều hôm đó, vào giờ tan học, Thư kí Lý dừng xe trong bãi đỗ gần đó đợi A Hoành và Tư Hoán. Tư Hoán học trên A Hoành một lớp nên tan học muộn hơn.

Lúc Tư Hoán bước ra, dáng vẻ không có gì bất thường, nhưng chợt như phát hiện ra điều gì đó, anh bèn hướng về phía trụ đá ngập ngừng gọi lớn, cơn sóng dữ dội lập tức trào dâng trong ánh mắt. “Nhĩ Nhĩ!”

Tim A Hoành thắt lại, vội quay đầu nhìn theo thì thấy một cô gái với thân hình gầy guộc với mái tóc dài đang đứng nghiêng bên cạnh trụ đá. Cô ấy nghe thấy tiếng gọi của Tư Hoán thì bèn vội vã bỏ đi.

Lúc này, A Hoành vẫn chưa biết cái tên “Nhĩ Nhĩ” đại diện cho điều gì, chỉ là trong lòng trào lên một cảm giác xa lạ, như thể câu trả lời tìm kiếm bấy lâu đang ở ngay trước mắt, khiến cô không còn hứng thú tìm hiểu thêm nữa.

“Nhĩ Nhĩ, đừng đi được không?” Cổng trường không một bóng người mà chỉ có tiếng gọi pha chút đau đớn. Tư Hoán nắm chặt bàn tay, chiếc áo sơ mi màu xanh lam bó sát vào người, gấu áo bị nắm rúm ró trong lòng bàn tay, thể hiện rõ sự ấm ức.

Tuy nhiên, cô gái được gọi bằng cái tên thân mật “Nhĩ Nhĩ” kia lại một mực rời đi như không hề nghe thấy tiếng gọi đằng sau, tấm lưng dần ưỡn thẳng, ngẩng cao đầu, quý phái như một chú thiên nga trắng muốt.

Ôn Tư Hoán không còn giữ được vẻ dịu dàng và lịch thiệp nữa, nhưng cậu cũng không đuổi theo mà đến phía đằng xa, tựa lưng vào trụ đá, hồi lâu mới quay lại, đôi mắt đỏ hoe, nhìn A Hoành với ánh mắt lịch sự hơn nhưng cũng lạnh lùng hơn.

A Hoành cảm thấy như có một màn sương mù vừa bao trùm lên trái tim mình. Bọn họ – Tư Hoán và cô gái “Nhĩ Nhĩ” kia có vẻ đã từng rất thân thiết nhưng tại sao lại có thái độ đó? Còn cô, cô chỉ giống như một người thừa…

 

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 2.12]

“Ra vậy…” Cô ta thở phào một hơi, sau đó bèn cười nói với tôi: “Gần đây có mấy tờ tạp chí hóa học từng liên hệ với tôi, thật không ngờ anh còn tự mình tìm tới đây như vậy.” Nói rồi, cô ta liền quay xe đẩy về phía tôi. “Anh là người của tạp chí Hóa học Thời đại mới hay là của tuần san Hóa học Vật liệu vậy?”

Tôi đi tới bên cạnh cô ta, cười gượng, đáp: “Tôi không làm cho tạp chí hóa học. Tôi là biên tập của tờ Nguyệt san Phổ Pháp.”

“Tạp chí pháp luật ư?” Một giây trước đó cô ta còn cười lịch sự, nhưng một giây sau thì đã đờ người ra như bị điện giật. “Anh…”

“Tôi muốn tìm hiểu một chút về Diệp Thu Vi, chẳng hay…”

“Đi ăn cơm thôi cô Thư…” Một người phụ nữ khoảng hai, ba mươi tuổi đẩy cửa đi vào, nhìn thấy tôi thì thoáng lộ vẻ do dự, rồi lại đưa mắt nhìn qua phía Thư Tình. “Cô Thư?”

“Tiểu Mạn, cô tới chỗ cầu thang chờ tôi một lát được không?” Thư Tình xoa hai tay vào nhau, cố làm ra vẻ bình thản nói: “Tôi đang được phỏng vấn, sẽ xong rất nhanh thôi.”

Tranh thủ lúc cô ta trò chuyện với Tiểu Mạn, tôi cẩn thận quan sát cô ta một lượt. Người phụ nữ này thoạt nhìn rất trẻ, hoàn toàn không giống như đã qua tuổi ba mươi, lại có khuôn mặt trái xoan, mũi dọc dừa, mắt to tròn, thêm vào đôi môi căng mọng và mái tóc được chải chuốt kĩ càng nữa, thực rõ là một đại mỹ nhân hạng nhất. Hôm đó, cô ta mặc một chiếc váy liền màu hồng nhạt, loại mà tà váy rủ tới tận mắt cá chân.

Tôi nhìn chằm chằm vào phía dưới tà váy của cô ta suốt một hồi lâu, nhưng vẫn chẳng thấy đôi chân của cô ta đâu cả.

Sau khi Tiểu Mạn rời đi, cô ta nhìn tôi, hạ thấp giọng nói: “Xin lỗi, anh Trương, anh đi đi, tôi e là không thể giúp gì cho anh được đâu.”

“Không phải là cô có mối quan hệ rất thân thiết với Diệp Thu Vi ư?” Tôi ngó nhìn ra ngoài cửa một chút, rồi cũng hạ thấp giọng nói: “Chuyện của cô ấy, cô nhất định là biết rất rõ.”

“Từ đâu mà anh biết được chuyện này?” Cô ta trừng mắt lên nhìn tôi, đồng tử chừng như hơi co lại. “Bất kể anh nghe ai nói thì điều đó cũng không phải là sự thật. Tôi với cô ta chỉ là đồng nghiệp mà thôi, chuyện về cô ta tôi chẳng biết được bao nhiêu cả.” Nói rồi, cô ta hơi ngả người về phía sau như thể muốn tránh xa khỏi tôi.

“Nhưng cô ấy nói bọn cô ngay từ thời đại học đã là bạn bè thân thiết của nhau rồi…”

“Anh từng gặp cô ta ư?” Thư Tình hít vào một hơi khí lạnh, vô thức đưa tay trái lên che miệng, rồi lại nhanh chóng buông xuống. “Từ bao giờ vậy?”

Tôi suy nghĩ một chút rồi thành thật trả lời: “Mới gần đây thôi, cô ấy hiện đang là đối tượng phỏng vấn của tôi.”

“Anh Trương.” Thư Tình hít sâu một hơi, đột nhiên bình tĩnh trở lại, khẽ lắc đầu, nói: “Xin lỗi, tôi thực sự không thể giúp gì được cho anh.” Cô ta nhìn tôi, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng cất giọng mang đầy thâm ý: “Anh Trương, tôi chỉ có thể chân thành khuyên anh mấy lời như thế này, hãy tránh xa Diệp Thu Vi ra, cũng đừng điều tra chuyện về cô ta nữa, bằng không, anh nhất định sẽ phải hối hận đấy.”

Nói thực lòng, lời khuyên của Thư Tình đã từng khiến tôi hơi dao động.

Buổi chiều hôm đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều, trong lòng càng lúc càng cảm thấy bất an. Tôi kỳ thực mới gặp Diệp Thu Vi có hai lần, tổng thời gian gặp gỡ thậm chí chỉ vào khoảng nửa tiếng, thế nhưng tôi lại cảm thấy mình đã bị lún sâu vào trong thế giới của cô ta, căn bản không có cách nào tự rút mình ra được.

Bình tâm lại suy xét, cô ta là người đang sống ở nơi kín đáo nhất trong bệnh viện tâm thần cơ mà.

Có lẽ tôi nên nghe theo lời khuyên của Thư Tình, rời xa Diệp Thu Vi từ đây, còn chủ đề chính của tháng Chín, tôi có thể hoàn thành bằng cách đi phỏng vấn các phạm nhân bình thường. Sau đó, tôi sẽ yên tâm công tác, hoàn thành các chủ đề theo từng tháng, đồng thời chăm sóc tốt cho gia đình, tiếp tục sống một cuộc sống tuy nhạt nhẽo nhưng yên ổn giống như trước đây.

Đương nhiên, tôi cũng có thể không nghe theo lời khuyên can, tiếp tục tiếp xúc với Diệp Thu Vi, từ đó tìm hiểu sâu hơn về người phụ nữ thần bí khó lường này cùng với thế giới tinh thần cực đoan đến độ khó có thể tưởng tượng của cô ta, để rồi hoàn thành một lần thám hiểm ngay tại chỗ.

Tôi cứ do dự mãi đến tận khi chiều tối. Có mấy lần, ý nghĩ né tránh Diệp Thu Vi đã chiếm được vị trí chủ đạo trong ý thức của tôi, nhưng rất nhanh sau đó một số tin tức trong khu vực tiềm thức đã lại tràn vào khu vực ý thức và tiến hành phản kích, qua đó khiến tôi lần nữa do dự.