MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 3.1]

Chương 3

Eve từng có tên là Tân Đạt Di

muoi nam thuong nho 2

Khi còn sống giữa vùng sông nước, A Hoành chỉ làm bạn với cậu em trai Vân Tại và một số ít người bạn thanh mai trúc mã cùng bắt ốc mò cua. Bọn họ đều không học hết cấp ba mà lũ lượt rời xa quê hương, lên các thành phố lớn ở miền Bắc để tìm kiếm giấc mơ của riêng mình. Trước khi đi, bọn họ ôm cô thật chặt và nói: “A Hoành à, tớ rất buồn khi phải xa cậu, nhớ là ngày ngày đều viết thư cho nhau nhé!”

Tuy nhiên giai đoạn thư từ qua lại đó chỉ kéo dài có vài tháng. Chỉ khổ thân A Hoành, ngày nào cũng bỏ ra rất nhiều thời gian viết thư, nhưng cuối cùng đều phát rầu khi bưu điện trả lại thư với lý do “không liên lạc được với người này”.

Trường mà A Hoành học là trường Tây Lâm – một ngôi trường liên cấp nổi tiếng ở thành phố B. Học sinh ở trường này hoặc là có thành tích vượt trội, hoặc là gia đình giàu có, có quyền có thế, tóm lại ba cái ít nhất phải có một cái.

Tư Hoán gửi gắm A Hoành cho thầy Trần – Trưởng phòng giáo vụ rồi vội vã đi ngay. Nghe lời khen của thầy Trần, A Hoành chắc chắn Tư Hoán là một học sinh có thành tích nổi bật trong tất cả các môn học.

Thầy Trần biết rõ quyền thế của nhà họ Ôn, biết những điều nhạy cảm liên quan đến thân phận của A Hoành nên xếp cô vào lớp tốt nhất của khối 10 – lớp số 3.

A Hoành đứng ở cửa lớp số 3 với tâm trạng lưỡng lự, bàn tay nắm chặt ba lô ướt nhẹp vì mồ hôi, nghe thấy tiếng giảng bài trong lớp học bèn ngượng ngùng vào lớp bằng cửa sau. Lúc quay đầu, tự nhiên cô có cảm giác như một cơn gió ập tới, ngay sau đó đầu óc quay cuồng, đập uỵch vào cánh cửa đang khép hờ rồi ngã sõng soài.

“Mẹ kiếp! Sao lại có người chặn ở cửa thế này!” Trong tích tắc, lớp học yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy một tiếng vọng rất vang.

A Hoành thấy mắt mũi hoa hết cả lên, tiếng gầm “mẹ kiếp” kia thực sự khiến cô hồn siêu phách tán, lúc ngẩng lên thì thấy tám chiếc răng cửa của đối phương dính toàn máu là máu, cô sợ suýt xỉu.

Bầu không khí vốn đang căng như dây đàn bắt đầu dịu lại, tiếng cười rộ lên, thậm chí có kẻ táo bạo còn lên tiếng chọc ghẹo: “Mợ ơi, tuổi tác cao rồi phải giữ gìn sức khỏe chứ!”

Người kia liền xoa mái tóc bù xù, ngoái đầu lại chửi đổng: “Biến đi! Có các người mới là mợ! Cả tổ tông nhà các người đều là mợ!”

“Tân Đạt Di!” Cô giáo đứng trên bục giảng mặt đỏ như quả cà chua, giận đến run người.

“Á, cô Quách, em xin lỗi, em lỡ lời ạ. Cô đừng giận, cô xinh đẹp như thế, mang khuôn mặt tái xám thế kia không hợp chút nào! Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà!” Anh chàng đó cười cợt nhả, giọng vừa tỏ ý đùa đợt, vừa có phần nói kháy.

“Em về chỗ ngay cho tôi!!!”

“Tuân lệnh!” Anh chàng đó giơ tay chào theo kiểu nhà binh, để lộ hàm răng trắng rồi đưa tay ra trước mặt A Hoành.

A Hoành ngẩn người, sau đó lập tức toát hết mồ hôi hột.

“Còn ngẩn tò te gì nữa!” Cậu ta ngoác miệng, túm lấy cổ tay A Hoành rồi kéo cô dậy.

Sau đó, A Hoành chưa kịp giới thiệu gì về bản thân thì đã gia nhập vào lớp mới trong trạng thái mơ mơ hồ hồ.

Học sinh trong lớp đều kín đáo quan sát A Hoành, trông cũng tương đối xinh xắn, gia đình có chút quan hệ, biết được những điều đó đã là đủ rồi. Mọi người thi nhau chui vào lớp số 3 là mong thi được vào một trường đại học nổi tiếng, có thời gian quan tâm đến mười tám đời tổ tông của người ta thì thà cày thêm vài đề thi thử còn hơn.

Tuy nhiên, có những mối nghiệp duyên vẫn được gieo mầm.

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 2.9]

“Bản năng sinh dục biến mất, bản năng tính dục không khống chế được ý thức…” Tôi lắc đầu quầy quậy, cảm thấy không sao hiểu nổi. “Những chuyện này thực sự có thể xảy ra được ư?”

“Tôi biết là anh khó có cách nào lý giải được điều này, ngay đến bản thân tôi cũng vậy.” Cô ta lại tiếp tục giải thích. “Nhưng tôi phải nói với anh một điều rằng, bắt đầu từ đêm đó tôi đã không còn chủ động nghĩ tới những thứ mà mình thích ăn thêm một lần nào nữa, đối với phần lớn các hoạt động trong xã hội cũng chẳng còn mặn mà gì. Mà càng quan trọng hơn, kể từ đó về sau, ham muốn sinh dục cũng không còn xuất hiện trở lại trong tôi. Anh biết không? Bắt đầu từ đêm đó, tôi đã hoàn toàn không còn kinh nguyệt nữa.”

Bàn tay bất giác run lẩy bẩy, tôi viết tiếp vào sau hai chữ “bước ngoặt”:

Đầu năm 2009, ham muốn sinh dục bị thân thể lạnh băng của chồng dập tắt, tác dụng của bản năng tính dục với ý thức dần dần suy giảm, tâm lý bước vào một…

“Đó là một trạng thái như thế nào đây?” Tôi dừng bút, nhìn cô ta với vẻ nghi hoặc. “Bản năng tính dục là ngọn nguồn của mọi hoạt động tâm lý, sau khi tác dụng của nó suy giảm, tại sao cảm quan của cô lại trở nên nhạy bén hơn trước chứ?”

“Nội tâm thực sự của một người sẽ được truyền đạt ra ngoài qua những thần thái và cử chỉ vô thức, cho nên đương nhiên phải nhờ vào tiềm thức thì mới có thể nhạy bén cảm nhận được những điều này.” Diệp Thu Vi lại tiếp tục kiên nhẫn giải thích. “Tôi đoán, có thể là vì khả năng khống chế của bản năng tính dục suy giảm, khiến tiềm thức của tôi rơi vào một trạng thái đặc biệt, thế nên tôi mới có thể cảm nhận được nó…”

“Cảm nhận tiềm thức?” Rất nhiều quan niệm thâm căn cố đế liên tục bị xô đổ khiến tôi nhất thời có chút ngơ ngẩn, đồng thời còn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. “Nếu tiềm thức mà có thể cảm nhận được, vậy nó còn có thể được gọi là tiềm thức nữa ư?”

“Tâm lý là sản vật của tự nhiên, còn tâm lý học thì lại là sản vật của xã hội.” Cô ta liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi dừng một chút rồi mới tiếp: “Cho nên, việc gì phải quá chú tâm tới các khái niệm trong tâm lý học chứ? Ý thức và tiềm thức vốn chỉ khác biệt ở chỗ có thể cảm nhận được hay không, giữa chúng kỳ thực không có một ranh giới rõ ràng nào cả.”

Câu nói này đã thuyết phục được tôi, đồng thời khiến tôi phát hiện ra rằng ngay đến bản thân Diệp Thu Vi cũng không biết rõ nguyên nhân của sự biến đổi diễn ra vào ba năm trước. Suy cho cùng, tiềm thức tuyệt đối không phải là vấn đề có thể nói rõ ràng chỉ bằng vào đôi ba câu được.

Chủ đề này đã không cần thiết phải thảo luận tiếp nữa.

Phần nội dung sau hai chữ “bước ngoặt” được tôi bổ sung hoàn chỉnh như sau:

Đầu năm 2009, ham muốn sinh dục bị thân thể lạnh băng của chồng dập tắt, tác dụng của bản năng tính dục với ý thức dần dần suy giảm, tâm lý bước vào một trạng thái đặc biệt, có thể cảm nhận (có khả năng là cảm nhận một phần) sự tồn tại của tiềm thức. Cảm quan và khả năng quan sát đột nhiên trở nên cực kỳ nhạy bén.

Tôi nhìn vào mấy dòng chữ này suốt một hồi lâu, thế rồi lại ngẩng lên nhìn cô ta, suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Sự thay đổi đó có lẽ tôi còn cần thêm thời gian để lý giải. Tạm thời không nói tới chuyện này nữa, cô có thể kể tiếp cho tôi nghe những chuyện xảy ra sau sự thay đổi đó không?”

Cô ta đưa mắt liếc nhìn tôi một chút. “Sự thay đổi đó không chỉ thay đổi tương lai của tôi, còn thay đổi cả quá khứ của tôi nữa.”

“Thay đổi quá khứ?” Tôi cảm thấy vô cùng hứng thú với cách nói này.

“Chính trong đêm đó, tôi đã có được một sự nhận thức hoàn toàn mới về những chuyện đã từng xảy ra trước đây.”

“Chẳng hạn như những chuyện mà cô và chồng cô từng gặp phải ư?”

“Đúng vậy.” Cô ta dùng tay phải nhẹ nhàng vuốt ve bắp tay trái. “Sau khi y tá rời đi, tôi nhìn chồng mình nằm lặng im không động đậy trên giường, đầu óc chừng như mất kiểm soát, không ngừng suy nghĩ. Vừa nhắm mắt lại, mỗi một chuyện xảy ra trong quãng thời gian đó, mỗi người trong mỗi chuyện, mỗi chi tiết nhỏ trên mỗi người, tất thảy đều tự động dâng trào từ nơi sâu thẳm nhất trong ký ức của tôi, cuối cùng thì kết hợp lại với nhau để tạo nên một bức tranh hoàn toàn khác.”

“Ý cô là, cô đã phát hiện ra chỗ khả nghi trong những chuyện đó ư? Cô đã phát hiện ra điều gì?” Vấn đề mà tôi muốn làm rõ quả thực có quá nhiều. “Vì điều này nên cô mới bắt đầu giết người ư? Hơn hai mươi người đó lẽ nào đều có liên quan tới vụ việc này? Cô…”

“Anh Trương.” Diệp Thu Vi khẽ xua tay một cái. “Những vấn đề này chờ lần sau chúng ta gặp mặt rồi hãy nói tiếp đi.”