MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 1.2]

A Hoành thầm nhẩm đi nhẩm lại cái tên này. Cô nhớ người đàn ông đến thôn Ô Thủy đón cô từng nói, nhà họ Ôn có một cậu con trai và đó là anh trai ruột của cô.

Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào đôi mắt của Ôn Tư Hoán, lát sau, phát hiện ra điều gì đó, cô bèn lén nhìn ra chỗ khác rồi lại lặng lẽ cúi xuống.

Tư Hoán mỉm cười, tưởng cô bẽn lẽn nên chẳng để tâm. Anh vẫy tay, lịch sự tạm biệt thư kí của ông nội rồi đón lấy chiếc va li trong tay A Hoành.

A Hoành nhìn theo bóng lưng Tư Hoán, cao ráo, đĩnh đạc, không gần mà cũng chẳng xa, chỉ cách một cánh tay mà thôi.

Người nhà quê lần đầu tiên ra thành phố, mặc dù chậm chạp, vụng về nhưng vẫn có sự nhạy bén nhất định. Cô nhận ra vẻ dè dặt của Tư Hoán, một sự bài xích rõ nét ẩn trong đáy mắt anh khiến cô cảm thấy hết sức ngượng ngùng.

Tần ngần trong giây lát, A Hoành khẽ hít một hơi thật sâu, nhưng có cái gì đó vẫn ứ lại nơi lồng ngực.

 

Theo bước chân của Tư Hoành, ánh mắt cô dán chặt vào “khu biệt thự cao cấp” kia.

Từng ngôi nhà kiểu Tây màu trắng biệt lập nằm thẳng tắp ở hai bên đường, tạo cho người ta có cảm giác nơi này rất sáng sủa, sạch sẽ, không phải dát vàng dát ngọc, xa xỉ và dễ làm lộ dục vọng của con người như cô tưởng tượng.

Đang là mùa hè, cây cối um tùm tỏa bóng mát, mấy ngôi biệt thự thấp thoáng giữa lùm cây xanh mướt.

Khi Tư Hoán bước vào con đường nhỏ rải sỏi, bóng anh dần dần bị hàng cây đại thụ che khuất. A Hoành mải ngơ ngẩn, khi định thần lại thì đã không thấy bóng dáng Tư Hoán đâu nữa.

Cô đứng như trời trồng, tần ngần nhìn con đường rải sỏi chia mấy ngã rẽ mà không biết phải đi theo lối nào.

Cũng may cô là một đứa trẻ có tính tình rụt rè, ôn hòa, cô tin Tư Hoán không thấy mình thì sẽ quay lại đường cũ để tìm. Hoặc nếu không, kiểu gì cô cũng gặp được ai đó để hỏi đường. Ôn Mộ Tân là tên của ông ngoại cô, trước đó Thư kí Lý đã nói với cô như vậy.

 

Hoàng hôn buông xuống, các tòa nhà màu trắng đẹp mắt ẩn sau lùm cây, đổ bóng xuống khuôn mặt nhìn nghiêng của Vân Hoành.

Cô bất giác ngẩng mặt lên, đôi mắt hơi nheo lại dưới ánh trời chiều, dọc theo bóng cây mát mẻ, cô nhìn thấy một cánh cửa sổ sơn màu vàng.

Trước cửa sổ có một bóng người.

Bàn tay của anh ấy rất đẹp, chiếc đàn violin kia cũng rất đẹp, thêm vào đó tiếng đàn sắc nét vô cùng.

Anh có đôi mắt to tròn, ánh mắt lộ rõ vẻ cao ngạo. Anh phóng tầm mắt nhìn ra phía ngoài nhưng không nhìn đến chỗ cô.

Đây là lần đầu tiên cô trông thấy một người khiến tim mình đập loạn nhịp như vậy.

Rõ ràng chỉ là bóng người thấp thoáng nhưng ánh mắt cô lại không thể dời đi được. Cô như người bị bỏ bùa mê, chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ.

Có người đang lặng lẽ đứng trước cửa sổ, đứng trong ký ức không thể xóa nhòa của cô sau này.

Về sau cô vẫn thường nghĩ, lấy anh làm mốc khởi điểm, quãng thời gian mười năm đó rốt cuộc có là gì đâu. Già nửa thời gian đều là cô yêu thầm. Anh là người đặt ra mốc thời gian, nhưng quãng thời gian đó lại không liên quan gì tới anh.

Nhiều năm sau đó, một ngày đông nọ, A Hoành ngồi trong quán cà phê ấm áp trên đường phố Paris, đọc những nguyên lý khô khan về y học, vô tình ngẩng lên thì thấy có một bóng người mờ ảo ngoài cửa sổ, mỗi lần như thế cô đều lấy ngón tay xoa xoa hơi nước đọng trên cửa kính để cảnh tượng bên ngoài trở nên sinh động và chân thực hơn. Cô khẽ mỉm cười, giữa thủ đô Paris nguy nga tráng lệ mà vẫn mơ màng tìm kiếm chiếc bóng ngược sáng ngày nào, lần nào cô cũng gọi giây phút đó là “secret of my boy”.

Và từ lúc khởi đầu cho đến khi kết thúc, anh chàng ngờ nghệch Ngôn Hi kia vẫn không hiểu, mọi thứ đều chỉ là bí mật của riêng cô. Kể cả khi cô biến cậu từ một chàng trai lãng tử, ngang ngạnh, yếu đuối thành một người đàn ông khôi ngô tuấn tú, cao ngạo, tràn đầy sức sống, cô cũng chỉ biết thì thầm một câu: “Chàng trai, chàng trai của tôi.”

Ánh nắng hắt xuống mái tóc của A Hoành, cô ngửa mặt lên trời, khẽ mỉm cười.

Cô vốn có thể nghe thấy tiếng đàn, nhưng bên tai lúc này chỉ còn là một khoảng không tĩnh lặng, chỉ còn hơi thở của bản thân, như thể bị ai đó dìm xuống nước, mất hết cảm giác và sức lực.

Không biết Tư Hoán đã quay trở lại từ lúc nào, bắc tay thành loa và hét lớn trước cửa sổ: “Ngôn Hi, lại bắt đầu hành hạ đôi tai của người ta rồi đấy, lạc điệu rồi!”

Vân Hoành giật bắn mình, ngẩng đầu lên thì bóng người kia đã biến mất, chỉ còn lại một khung cửa trơ trọi.

Cô chưa kịp phản ứng thì chỉ trong tích tắc, rèm cửa đã bị kéo ra một nửa. Một chậu nước đột nhiên đổ hết xuống người Tư Hoán, không chệch một li.

Ngay sau đó, bàn tay trắng trẻo kia thu ngay chiếc chậu nhựa màu hồng lại rồi đóng cửa sổ “rầm” một tiếng, kéo kín rèm lại, động tác hết sức mau lẹ, dứt khoát.

Năm đó là năm 1998.

Năm đó cô 15 tuổi.

Nhiều năm sau, có người hỏi cô: “A Hoành, cậu khai thật đi, có phải lúc ấy cậu đã say chàng Đông Gioăng đó như điếu đổ rồi phải không?” A Hoành liền mỉm cười. “Sao có chuyện đó được.”

Hồi ấy còn nhỏ, mới chỉ là một cô bé ngốc nghếch, cô chẳng có suy nghĩ gì khác mà chỉ cảm thấy, người thủ đô thực sự khác người, đến tư thế hắt nước cũng vô cùng hống hách, vô cùng đại gia, vô cùng… đẹp mắt…

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 2.3]

Tôi viết cái tên Từ Nghị Giang vào trong sổ tay.

“Tôi nói, người đó giọng điệu hách dịch, hơn nữa còn thường xuyên nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi rất khó chịu. Tạ Bác Văn nói, người ta là một gốc đại thụ trong hệ thống giáo dục đấy, ở bộ Giáo dục và viện Khoa học Trung Quốc cũng có thế lực không nhỏ chút nào đâu. Tôi nói, thế thì sao chứ? Có liên quan gì tới tôi ư? Tạ Bác Văn liền hỏi tôi: “Cô có muốn hạng mục nghiên cứu về tính năng của dung môi X được xét duyệt sớm một chút không?”.” Kể tới đây, Diệp Thu Vi thấy tôi có chút ngu ngơ, bèn giải thích sơ qua: “Nghiên cứu về tính năng của dung môi X là phương hướng nghiên cứu tiếp theo của tổ nghiên cứu chúng tôi.” Sau đó lại kể tiếp: “Tôi nói, đương nhiên là muốn rồi. Tạ Bác Văn liền gật đầu, khẽ vỗ vai tôi, nói nếu muốn, cô hãy đi mời ông ta một chén rượu đi.”

“Khi đó vẫn còn mang đầy lòng nhiệt thành đối với khoa học, tôi nghĩ, nếu có thể giúp được cho việc xét duyệt của hạng mục nghiên cứu này, đi mời một chén rượu thì có tính là gì đâu?”

“Nhưng khi đó không phải là cô đang mang thai ư?” Tôi khẽ gõ chiếc bút vào cuốn sổ tay mấy cái, ngạc nhiên hỏi.

“Ừm.” Diệp Thu Vi chớp mắt mấy cái. “Khi đó, tôi cũng đã nói rồi, tôi đang mang thai, không thể uống quá nhiều rượu. Tạ Bác Văn liền nói, chỉ cần bày tỏ ý tứ một chút là được. Thư Tình thì tỏ ra hết sức kinh ngạc sau khi biết tin tôi mang thai, vẻ mặt có chút phức tạp, lại hỏi tôi mang thai được bao lâu rồi. Tôi đáp là một tháng. Sắc mặt cô ấy dường như không được tốt cho lắm, còn khẽ ho một tiếng. Tạ Bác Văn lại vỗ vai tôi lần nữa, nói là: “Cô Diệp, cô mau đi đi, loại người như ông ta sẽ không ở lại đây lâu đâu.”.”

Tôi ghi lại tỉ mỉ những lời miêu tả của Diệp Thu Vi về cử chỉ cũng như vẻ mặt của Thư Tình vào trong sổ tay.

“Tôi lắc nhẹ chén rượu trong tay mấy cái, lại bước đi một bước, đột nhiên bị vấp phải thứ gì đó, thế là rượu trong chén đổ hết ra ngoài. Thư Tình vội vàng rút khăn giấy ra lau giúp tôi, Tạ Bác Văn thì đưa chén rượu của mình cho tôi. Tôi đi tới bên cạnh Từ Nghị Giang, bắt đầu trò chuyện câu được câu chăng với ông ta, chẳng bao lâu sau đã nói tới chuyện xét duyệt hạng mục nghiên cứu kia. Từ Nghị Giang đảm bảo với tôi là sẽ nghĩ cách xử lý, còn nói ra một tràng những lời nịnh nọt tôi, nào là nhà khoa học trẻ tuổi, nào là niềm hy vọng của sự nghiệp khoa học Trung Quốc. Sau đó, ông ta đưa ra lời cáo từ trước. Tôi bèn cụng chén với ông ta, lại khẽ nhấp một ngụm rượu nhỏ.”

Nghe tới đây, một số thông tin bắt đầu dâng lên trong khu vực tiềm thức của tôi, sau đó tràn vào khu vực ý thức để rồi đan xen, kết hợp với những tin tức có sẵn, từ đó mang lại cho tôi khả năng dự đoán tốt hơn hẳn thường ngày.

“Chén rượu đó…” Tôi nhìn Diệp Thu Vi, dè dặt hỏi: “E là có vấn đề đúng không?”

“Sau khi từ biệt Từ Nghị Giang, tôi mới đi được mấy bước thì liền hoàn toàn mất đi ý thức.” Khi kể ra chuyện này, Diệp Thu Vi vẫn tỏ ra hết sức bình tĩnh. “Những chuyện tiếp sau đó thì tôi không cần nói nhiều nữa, tóm lại khi tôi thức dậy lúc nửa đêm, người ngủ bên cạnh tôi chính là Từ Nghị Giang.”

Tôi hít sâu một hơi, viết vào sổ tay mấy chữ “bị bỏ thuốc mê, cưỡng hiếp”.

“Tôi cố gắng ngồi dậy, liền phát hiện phần từ đầu gối đến bụng của mình đã gần như chẳng còn cảm giác. Mãi lâu sau tôi mới cảm nhận được một cơn đau đến thấu tâm can. Khi đó, theo bản năng, tôi biết rằng đứa con của mình đã không còn nữa. Từ Nghị Giang nghe thấy động tĩnh thì liền tỉnh dậy, bật đèn lên, sắc mặt lộ rõ vẻ hoang mang. Ông ta nói ông ta đã để ý tới tôi và thích tôi từ rất lâu rồi, thích thật lòng, để xảy ra chuyện thế này ông ta rất áy náy, nhưng ông ta sẽ cố hết sức bù đắp cho tôi. Tôi chẳng có tâm trạng đâu mà để ý tới những lời đó, vén chăn lên xem thì thấy trên giường toàn những máu là máu, còn có rất nhiều cục máu đỏ tươi. Khi đó, tôi hoàn toàn sững sờ, căn bản không nhìn thấy gì cả, không nghe thấy gì cả, chỉ nhớ được một thứ màu đỏ ngợp đầy trong mắt. Chờ tới khi tôi tỉnh táo trở lại thì Từ Nghị Giang sớm đã biến mất chẳng còn bóng dáng. Tôi bây giờ chẳng thể nào nhớ được mình đã rời khỏi khách sạn đó như thế nào, chỉ nhớ rằng khi về đến nhà thì chồng tôi đang đi vắng. Tôi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, thấy điện thoại đang để ở chế độ máy bay. Tôi gọi cho chồng, thấy giọng nói của anh ấy đầy vẻ nôn nóng, khiến tôi khi đó nghe mà lòng như muốn vỡ nát.”