MƯỜI NĂM THƯƠNG NHỚ [Chương 1.1]

Chương 1

Chậu nước từ trên trời đổ xuống

Lần đầu tiên gặp Ngôn Hi, đôi mắt A Hoành đau nhói như bị ai đâm.

Trước khi đến thành phố B, sự phồn hoa của nơi này chỉ được biết đến qua chiếc radio quý giá nhất trong nhà. Mùa mưa phùn, thời tiết hết sức thất thường, giọng nói dịu dàng, dễ nghe của cô phát thanh viên trở nên vô cùng ấm áp giữa ánh điện chập chờn.

A Hoành thường bê chiếc ghế mây, tay cầm quạt nan ngồi trước bếp đun thuốc. Vân Tại yếu ớt nằm trên chiếc giường cách đó không xa, đôi mắt trong veo như những viên bi ve, hàng mi chớp nhẹ, thỏ thẻ hỏi:

“Chị ơi, thuốc hôm nay không đắng đúng không?”

Chiếc quạt nan trên tay cô chợt dừng lại, mũi vẫn sặc mùi thuốc đắng, cô không biết phải trả lời thế nào, không dám ngoái đầu lại, miệng ấp úng: “Ờ… không đắng lắm…”

“Chị bảo không đắng thì em tin.” Vân Tại nhìn cô, mỉm cười, ánh mắt trong trẻo lộ rõ ý cười, khuôn mặt gầy guộc cũng sinh động hơn đôi phần.

Mỗi lần bón thuốc đến tận miệng Vân Tại, cô đều không dám nhìn cậu em.

Cô tự nhận mình không tốt, khi gặp vấn đề khó khăn không biết cách giải quyết, cô thường chọn cách né tránh. Khi rời khỏi nhà và bị đưa đến một gia đình khác, ngay cả lời tạm biệt, cô cũng không nói được.

Từ Nam ra Bắc, từ nghèo hèn tới giàu sang, A Hoành cũng không có cảm giác choáng ngợp. Dùng lời lẽ mĩ miều để nói thì là “tính tình ôn hòa, an phận thủ thường”. Dùng ngôn từ khó nghe để nói thì là “lạnh lùng ích kỉ, tâm địa xấu xa”.

Người trong thôn không hiểu, nói Vân Hoành sống 16 năm ở nhà họ Vân, gọi ông bà Vân là “ba mẹ” rất chân thành, tại sao khi gặp ba mẹ ruột rồi, lại quên công lao nuôi dạy của họ?

Con dâu bác trưởng thôn mở quán trà nước, chị ta nhướng mày rồi nở nụ cười đầy mỉa mai. “Tiếc là nhà họ Vân chỉ có cái bếp lò vỡ và hai gian nhà tranh vách đất, họ mà sống trong nhà cao cửa rộng xem, đừng nói đến việc trong nhà nuôi một thằng ốm, kể cả nuôi cả đàn sâu thì con nhỏ đó có đi rồi vẫn nhớ!”

Quả không sai, ba mẹ đẻ A Hoành là quan chức cấp cao, sống trong nhà cao cửa rộng ở thành phố B, chỉ cần khẽ giậm chân là có thể đạp đổ cả ngôi làng nghèo ven sông của họ.

A Hoành đương nhiên không nghe thấy những lời này. Lúc ấy, cô đang mím chặt môi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe, chỉ sợ mở miệng ra là nôn thốc nôn tháo, làm bẩn hết chiếc xe sang trọng này.

Đầu óc lâng lâng, nửa say nửa tỉnh, không biết bao lâu đã trôi qua, cảnh vật trước mắt lướt qua vùn vụt. Đầu óc A Hoành trống rỗng, ánh mắt cô dần tập trung vào những ánh đèn nê ông, bên tai chỉ còn lại tiếng gió thổi vù vù.

Khi mọi âm thanh đều biến mất, trong khoảnh khắc cô choàng mở mắt, cửa xe từ từ được kéo ra, những ngón tay thon dài mang theo hơi thở của mùa hạ xuất hiện ngay trước mắt.

A Hoành thừa nhận lúc đó cô cũng có đôi phần kì vọng vào đôi tay ấy, sau này nghĩ lại, cô cảm thấy hình như mình có phần tôn thờ quy luật khắc ấn[1].

“Ôn Hoành, chào em!”

“Anh là Ôn Tư Hoán.” Chữ “Ôn” thốt ra từ miệng chàng trai này có vẻ rất ấm áp. “Ông nội bảo anh đón em về.”

Ôn Tư Hoán… Tư Hoán…

 

———————————–

[1] Quy luật khắc ấn (ghi sâu trong não) hay còn gọi là quy luật học tập của động vật (kể cả người) khi mới chào đời. Ví dụ loài chim như vịt trời, ngỗng, vịt (là loài chim vừa ra khỏi vỏ trứng, cơ thể đã có đầy đủ lông và bước đi bằng chân được) có bản năng đi theo vật di động trước mắt nó khi vừa ra khỏi vỏ trứng. Đối với gà con, vật di động đầu tiên nó nhìn thấy thường là gà mẹ.

ĐỪNG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ẤY [Chương 2.1]

Chương 2

Quá khứ bi thảm không muốn nhớ lại

Tôi vén chăn lên xem, thấy trên giường toàn những máu là máu, còn có rất nhiều cục máu đỏ tươi. Khi đó, tôi hoàn toàn sững sờ, căn bản không nhìn thấy gì cả, không nghe thấy gì cả, chỉ nhớ được một thứ màu đỏ ngợp đầy trong mắt.

Đối với phụ nữ, nhắc đến người chồng đã chết của mình hẳn là một chuyện vô cùng đau khổ. Tôi suy nghĩ một lát rồi thở dài nói: “Cô Diệp, nếu cô cảm thấy khó xử…”

“Không có gì khó xử cả.” Diệp Thu Vi khẽ lắc đầu. “Tôi với anh ấy quen nhau từ năm lớp 10, đến năm lớp 11 thì bắt đầu yêu nhau, về sau còn cùng thi vào một trường đại học, cùng học tiếp cao học, cuối cùng thì kết hôn. Ngay từ hồi học đại học, chúng tôi đã rất muốn có một đứa con, thế là sau khi kết hôn chúng tôi đã cùng nhau cố gắng. Nhưng sức khỏe của tôi không được tốt lắm, mãi tới tháng 7 năm 2008 tôi mới mang thai lần đầu tiên.”

Nhìn người phụ nữ bình tĩnh đến mức khiến người ta phải nể sợ trước mặt, tôi thực sự không thể tưởng tượng ra được bộ dạng của cô ta khi yêu đương và kết hôn như thế nào.

“Khi đó, tôi vừa được đặc cách phong hàm phó giáo sư, chồng tôi cũng mới xuất bản một cuốn sách khoa học rất có giá trị.” Giọng cô ta nghe hết sức bình thản, không xen lẫn một tia tình cảm nào, cứ như thể đang nói tới chuyện của người khác vậy. “Lại thêm vào việc tôi mang thai nữa, quả thực có thể tính là tam hỷ lâm môn[1]. Trong quãng thời gian ấy, hai vợ chồng tôi đều rất vui mừng, cảm thấy tương lai vô cùng xán lạn. Có điều, khi đó chúng tôi vẫn còn quá trẻ, do đó mới xảy ra chuyện về sau.”

Tôi viết vào sổ tay của mình như sau:

Vào khoảng tháng 7 năm 2008, được phong hàm phó giáo sư, chồng xuất bản sách khoa học, mang thai, tam hỷ lâm môn. Diệp Thu Vi từng vì vậy mà hết sức vui mừng.

“Về sau đã xảy ra chuyện gì?” Viết xong những dòng trên, tôi dừng bút, hỏi.

“Tôi được đặc cách phong hàm như vậy có một phần nguyên nhân rất lớn là nhờ vào một hạng mục nghiên cứu khoa học đã kéo dài hai năm mà tôi tham gia.” Diệp Thu Vi liếc qua cuốn sổ tay của tôi một chút, sau đó mới nói tiếp: “Hồi tháng Năm, hạng mục này đạt được thành tựu rất lớn, kể từ đó về sau tôi thường xuyên được mời đi tham dự một số hoạt động. Sau khi trở thành phó giáo sư, những lời mời như vậy lại càng nhiều hơn.”

“Khi đó, có phải cô đã cảm thấy có chút lâng lâng phơi phới không?” Dựa vào trực giác nhạy bén của mình, tôi đánh bạo hỏi.

“Quả đúng như vậy, cho nên tôi mới nói khi đó tôi vẫn còn quá trẻ. Đương nhiên, trẻ ở đây không phải nói về tuổi tác, mà là nói về kinh nghiệm sống. Tôi hồi ấy quá ư khờ khạo, căn bản không hiểu gì về lòng người.” Cô ta khẽ gật đầu, nhìn tôi, hỏi: “Anh có hiểu ý của tôi không?”

“Đương nhiên.” Tôi cũng khẽ gật đầu. “Mọi người đều từng phải trải qua giai đoạn như vậy mà.”

“Tôi nhớ là vào tháng Chín, trong ngày nhà giáo Trung Quốc[2], tôi có tham gia một bữa tiệc rượu vào buổi tối.” Hơi dừng một chút, cô ta kể tiếp: “Những người tham gia phần lớn đều là nhân viên nghiên cứu khoa học ở trong và ngoài trường, ngoài ra còn có một số quan chức chính phủ có liên quan.”

[1] Câu này được biến tấu từ câu thành ngữ “song hỷ lâm môn” có nghĩa là hai niềm vui đến cùng một lúc, ở đây thì là ba niềm vui đến cùng một lúc – ND.

 

[2] Tức ngày 10 tháng 9 – ND.